Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 38
Cập nhật lúc: 2025-11-16 08:48:16
Lượt xem: 121
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phía đông Đông Hải rừng đào Thập Lý Đào Lâm của Chiết Nhan Thượng Thần. Giữa mùa xuân cũng là lúc hoa nở rộ nhất, từng đóa đào trong rừng rực rỡ khoe sắc, cả bầu trời như bừng lên sức sống.
Tam điện hạ chắp tay giữa những gốc đào, cúi đầu suy tư.
Trước đây ở Thiên Tuyệt Cảnh, Tổ Thị còn kịp với khi cứu nàng thì nên đưa nàng , ngất . Sau khi thuận lợi đưa nàng rời Nam Hoang, Tam điện hạ tự ý quyết định đưa nàng tới Thập Lý Đào Lâm, nhờ Chiết Nhan Thượng Thần bắt mạch cho nàng.
Chiết Nhan Thượng Thần tuy tính tình đáng tin cậy, nhưng y thuật vô cùng xuất chúng, cả thiên hạ công nhận là bát hoang vô song.
Sự thật chứng minh, đưa nàng tới đây là quyết định đúng đắn.
Chiết Nhan Thượng Thần tình trạng của Quang Thần , nếu chỉ bắt mạch bình thường thì thể phát hiện gì, dùng Truy Hồn thuật thâm nhập thần thức, để dò xét nguyên thần của nàng. Truy Hồn thuật là phép thuật chỉ Thượng Thần mới thể thi triển, Tam điện hạ mới bảy vạn tuổi, còn lâu mới trải qua thiên kiếp để trở thành Thượng Thần, nhưng sách nhiều, về lý thuyết thì hiểu rõ phép thuật , nên rằng thi triển Truy Hồn thuật dò xét hồn phách của một tiên giả, chỉ cần một khắc là thể thành.
Ai ngờ Chiết Nhan Thượng Thần thăm dò hồn phách của Tổ Thị, dùng tới tận bảy canh giờ.
Khi rời khỏi thần thức của Tổ Thị với mồ hôi ướt đẫm, Chiết Nhan Thượng Thần điều hòa thở một lúc lâu, mới gọi chuyện: " như ngươi đoán, nàng dùng linh lực của bản để chống tà lực , bởi vì linh lực hạn, thể duy trì tiên thể trưởng thành, nên mới trở về thời thơ ấu." Thấy thần sắc sững sờ, Chiết Nhan Thượng Thần nhướng mày : "À, bề ngoài, nàng thoạt quả thực giống như một thiếu nữ mới lớn, nhưng Quang Thần hơn bốn vạn tuổi mới trưởng thành, thăm dò thần thức và linh lực của nàng, thấy dù là thể tâm trí, lúc nàng cũng vượt quá một vạn tuổi, thực chất vẫn chỉ là một đứa trẻ, quả thực thể là trở thời thơ ấu."
Sau một lúc kinh ngạc, đáy lòng trầm xuống: "Trước đây từng nghĩ, ở trong Thiên Tuyệt Cảnh, linh lực trong cơ thể nàng chủ động đối kháng tà lực , là bởi vì lúc đó nàng thể thi triển pháp lực. Đợi nàng tỉnh , lẽ nàng sẽ thể điều động pháp lực trong cơ thể chống tà lực , thế cho linh lực. Như , một khi đủ linh lực duy trì tiên thể của nàng, thì nàng hẳn thể khôi phục như ban đầu. Nghe lời Thượng Thần , con đường ?"
Chiết Nhan Thượng Thần vỗ tay: "Đông Hoa thường khen trong ba con trai của Thiên Quân, đứa thông minh nhất là ấu tử, quả thực ngoa." Có lẽ cảm thấy thông minh, xuất phát từ lòng thưởng thức, lời của Thượng Thần cũng trở nên thiết hơn: "Ngươi nghĩ sai, nhưng hiện tại, Tổ Thị vẫn là một đứa trẻ, thể khống chế pháp lực trong cơ thể của Quang Thần trưởng thành, nên con đường ngươi thể . Tốt nhất là..." Nói đến đây, Thượng Thần dừng một chút, hỏi : "Ta Đông Hoa gần đây bế quan, ngươi định bế quan đến khi nào ?"
Nghe trả lời Đế Quân một hai tháng nữa sẽ xuất quan, ngón tay Thượng Thần gõ nhẹ lên mép bàn, kê đơn: "Sau khi Tổ Thị tỉnh , cứ để nàng duy trì trạng thái như hiện tại. Đợi Đông Hoa xuất quan, để dùng tiên lực của đối kháng tà lực trong cơ thể Tổ Thị, giúp nàng thế linh lực khôi phục thể nguyên bản. Sau khi khôi phục, Tổ Thị tự khắc sẽ cách đối kháng tà lực trong cơ thể. Xử lý như mới thỏa nhất." Nói xong về phía : " khi Đông Hoa xuất quan, ngươi đảm bảo tình hình của Tổ Thị định, để tâm trạng nàng d.a.o động quá lớn, cũng để nàng điều động pháp lực thi triển những phép thuật nặng, bởi vì cả hai đều sẽ phá vỡ thế cân bằng trong cơ thể nàng, khiến nàng gặp nguy hiểm."
Mọi việc dặn dò xong xuôi, Thượng Thần nhẹ nhàng dậy: "Nghe lúc Tổ Thị còn nhỏ..." Hắn dừng , nhún vai: "Hối, quên , bổn tọa lúc nhỏ thực cũng chẳng giao tình gì với nàng, nên cũng chẳng thật giả ." Vỗ vai , cực kỳ hàm ý: "Nếu là thật... Dù thì... chúc may mắn."
*
Chiết Nhan Thượng Thần đổ hết việc chăm sóc Tổ Thị thần lên đầu , Tam điện hạ cũng thể hiểu , dù nàng cũng là do mang tới.
Từ khi Khánh Khương trở về, và Đông Hoa Đế Quân luôn dò xét vị Ma Tôn . Tổ Thị thần khi tỉnh cũng thăm dò chuyện của Khánh Khương, bọn họ quả thực tình cờ cùng lo lắng một việc. Tam điện hạ vốn thích quản chuyện bao đồng, thế nhưng Tổ Thị thần bây giờ mang trong tà lực từ Tây Hoàng Ấn, chỉ cần sơ sẩy một chút là gặp nguy hiểm, đưa nàng về Trung Trạch giao cho mấy vị thần sứ , thấy cũng lo lắng. Cách thỏa nhất bây giờ quả thực là đích chăm sóc nàng, đợi đến khi Đế Quân xuất quan.
Hắn phản đối việc , chỉ là thế nào để kích động cảm xúc của Tổ Thị, để nàng chịu ở bên cạnh cho chăm sóc... Tam điện hạ xoa xoa huyệt thái dương, suy tư bước trúc xá nơi tiểu Tổ Thị đang nghỉ ngơi.
Vừa mới bước gian ngoài, thấy tiếng đồ vật vỡ tan, bước chân Tam điện hạ khựng . Bên trong truyền tiếng lạch cạch. Tam điện hạ nhíu mày, chậm rãi vòng qua bức bình phong, thấy một tiểu thiếu nữ mặc váy trắng yên lặng chiếc giường trúc, tựa như đang ngủ say.
Tam điện hạ tới, xuống giường trúc, ánh mắt lướt qua chén bạch ngọc vỡ vụn mặt đất, dùng chiếc quạt gấp gõ nhẹ lên mép giường: "Đừng giả vờ nữa, ngươi tỉnh ."
Nghe thấy lời , đôi lông mi dày của tiểu Tổ Thị run rẩy, nhưng ngoài phản ứng gì khác.
Thấy cô nương định giả bộ ngủ tới cùng, Tam điện hạ thêm gì nữa, bỗng nhiên nghiêng . Cảm nhận đang tới gần, lông mi dài của tiểu Tổ Thị khẽ rung động. Khi hai cách quá nửa cánh tay, nàng bỗng mở to mắt, bật dậy đẩy Tam điện hạ , vội lùi về phía mấy bước, một loạt động tác mượt mà như nước chảy: "Ngươi gì?" Nàng đề phòng Tam điện hạ.
Giọng cô nương mềm mại, yêu kiều, dù cố ý hạ thấp để tỏ hung dữ hơn, nhưng chẳng chút uy áp nào, những đáng sợ mà còn vô cùng đáng yêu. Tam điện hạ dáng vẻ của nàng, nhịn bật : "Đương nhiên là đ.á.n.h thức ngươi, chẳng lẽ đắp chăn cho ngươi ?"
Tiểu Tổ Thị mím môi, túm chặt chăn mây lùi thêm mấy bước nữa, tiên kỹ đàn ông mặt, đó xung quanh. Vừa nàng tỉnh , mơ màng uống nước, rót xong thì gian ngoài chợt vang lên tiếng bước chân, nàng hoảng sợ, tay run rơi vỡ chén . Chén vỡ vụn, nàng mới tỉnh táo, phát hiện đang ở một nơi xa lạ. Nàng mơ hồ xảy chuyện gì, tiếng bước chân càng lúc càng gần, kịp đ.á.n.h giá nhiều, nên mới quyết định giả vờ ngủ... Lúc nàng mới rõ trúc xá trông như thế nào, quả nhiên nàng từng tới đây.
Tiểu Tổ Thị cau mày hỏi: "Là ngươi bắt đến đây ?"
Tam điện hạ bảo thủ trả lời: "Không."
Tiểu Tổ Thị một cái, suy nghĩ một hồi lựa chọn tin: "Nói dối." Nàng phẫn nộ: "Rõ ràng tối hôm qua còn ngủ trong động phủ của , kết quả tỉnh ở nơi , chắc chắn là ngươi bắt tới!"
Giữa chân mày Tam điện hạ động, chỉ vài câu hiểu, tiểu thiếu nữ mặt chỉ thể và tâm trí, mà ngay cả trí nhớ cũng về thời thơ ấu, giống như Tổ Thị chỉ mới một vạn tuổi, vượt qua hơn ba mươi vạn năm, xuất hiện mặt . Là một đứa trẻ thực sự.
Tam điện hạ mỉm , lừa trẻ con vốn là sở trường của . Hắn tìm kiếm những lời cử chỉ về Tổ Thị thần từng từ Đông Hoa Đế Quân, mở miệng quan sát thần sắc của tiểu Tổ Thị: "Lão Đàn Thụ ở Cô Dao là bằng hữu vong niên của . Hắn việc gấp cần rời khỏi Trung Trạch một chuyến, sợ ngươi nỡ, nên nhân lúc ngươi ngủ, đưa ngươi tới đây giao cho , nhờ chăm sóc ngươi một thời gian."
Nghe giải thích xong, tiểu Tổ Thị vô cùng kinh ngạc, nghiêng về phía hai tấc: "Ngươi mà cũng lão Đàn Thụ ?" Không đợi Tam điện hạ trả lời, rùng lùi về , ánh mắt đề phòng : "Ngươi đang lừa ?"
Tam điện hạ .
Nàng cảm thấy khó xử, lẩm bẩm: "Ngươi là ? Vậy ngươi chứng minh xem nào?"
Tam điện hạ suy nghĩ một hồi: "Nơi là Thập Lý Đào Lâm, tiểu Quang Thần hẳn cũng từng đến Thập Lý Đào Lâm chứ? Ta là bằng hữu của chủ nhân rừng đào , há lừa gạt ngươi?"
Chủ nhân Thập Lý Đào Lâm Chiết Nhan Quân là con phượng hoàng ngũ sắc duy nhất của Bát Hoang. Nàng tuy từng giao tiếp với Chiết Nhan Quân, nhưng cũng thuở nhỏ nuôi dưỡng trướng Phụ Thần, Phụ Thần coi trọng, phẩm tính đương nhiên thể chê . Nếu là bằng hữu của Chiết Nhan Quân, hẳn kẻ , cũng thể là lừa gạt . Tiểu Tổ Thị thở phào nhẹ nhõm, buông lỏng cảnh giác, hết đề phòng, lòng hiếu kỳ lập tức trào dâng, nàng tò mò đ.á.n.h giá đàn ông mặt: "Ta Chiết Nhan Quân một bằng hữu lớn lên cùng , ngươi là vị bằng hữu tên Mặc Uyên Quân đó chứ?"
Tam điện hạ phủ nhận suy đoán của nàng, , hỏi nàng: "Ngươi Thiên Quân ?"
Nàng đương nhiên Thiên Quân, Thần tộc ba trăm bảy mươi sáu tộc, trong đó bốn mươi bảy vọng tộc, Thiên tộc là một trong bốn mươi bảy vọng tộc. Nàng gật đầu: "Tộc trưởng Thiên tộc."
Tam điện hạ cũng gật đầu: "Ta là con thứ ba của tộc trưởng Thiên tộc Thiên Quân, tên Liên Tống. Ngươi thể gọi ..." Hắn dừng một chút, nghĩ một cái tên cho nàng gọi: "Ngươi thể gọi là Liên Tam ca ca."
Nàng tò mò: "Tại gọi ngươi là ca ca?"
Tam điện hạ mỉm : "Bởi vì lớn tuổi hơn ngươi."
Lý do thuyết phục, nàng suy nghĩ một hồi đồng ý: "Ừ, cũng đúng." nàng vẫn ngạo mạn : " là Quang Thần, lão Đàn Thụ từng , nếu luận duyên thì chỉ Phong chủ cùng là Thần Tự Nhiên mới thể gọi là ca ca." Nhớ tới chuyện nàng tức giận: "Đáng tiếc tiểu nha đầu Tạ Minh cho phép gọi Sắt Già là ca ca, hừ, thực cũng chẳng gọi ngươi khác là ca ca nhé." Nói xong về phía đàn ông đang uống : "Ta thể trực tiếp gọi tên ngươi." Nàng khựng một chút: "Ngươi tên gì?"
Tam điện hạ cũng ngại nàng nhớ tên , đặt chén xuống, gõ chiếc quạt lên tay vịn ghế trúc: " cảm thấy ngươi gọi ca ca là thích hợp nhất."
Tiểu Tổ Thị khoanh chân ôm chăn, kiên trì: "Không thích hợp nhất nhé." Nàng trừng mắt , thực sự thấy khó hiểu: "Tại ngươi ca ca của như thế?"
Tại ? Bởi vì nhớ tới lúc nàng gọi là tiểu tam lang ở Thiên Tuyệt Cảnh, thấy nàng trở là đứa trẻ ngây thơ dễ lừa như , nên nổi lên ý trêu đùa, nhân lúc nàng hiểu chuyện chiếm chút tiện nghi của nàng thôi. điều đương nhiên thể .
Tiểu Tổ Thị thấy đàn ông im lặng, đó dùng vẻ mặt cao thâm nàng: "Ta là vì cho ngươi."
Nàng thể hiểu nổi: "Tốt cho thế nào?"
Tam điện hạ rủ mắt xuống đất. Theo ánh mắt của , khóe mắt nàng khẽ co giật, thứ mặt đất chính là chén bạch ngọc nàng vỡ.
Tam điện hạ hỏi nàng: "Đây là do ngươi vỡ, ?" Lại : "Chén vô cùng trân quý, là vật Chiết Nhan Quân yêu thích, nếu ngươi gọi là ca ca, thể giúp bồi thường bảo vật cho ngươi. nếu ngươi quan hệ gì với ..." Hắn hờ hững một tiếng: "Vậy thì ngươi tự cầm chén tìm Chiết Nhan Quân tạ tội. Chiết Nhan Quân nổi giận đáng sợ lắm đó."
Tiểu Tổ Thị ngây , một lúc lâu mới : "Cô Dao cũng trân bảo, , thể bồi thường cho ."
Tam điện hạ lừa trẻ con mà chút ngại ngùng: "Cô Dao chén giống hệt như ?"
Sắc mặt tiểu Tổ Thị tái nhợt lắc đầu: "Không ." Nàng túm chặt chăn: "Vậy, bây giờ?"
Tam điện hạ hạ chỉ điểm nàng: "Cho nên cảm thấy ngươi lẽ cần một ca ca thể che chở cho ngươi, ngươi thấy thế nào?"
Tiểu Tổ Thị buồn bã : "Nếu gọi ngươi là ca ca, ngươi thể đảm bảo Chiết Nhan Quân tức giận, tìm phiền phức chứ?"
Tam điện hạ gật đầu: "Đương nhiên."
Trong lòng nàng vẫn giãy dụa: " ca ca là quan trọng, thể tùy tiện gọi khác là ca ca ?"
Tam điện hạ cho là đúng: "Đây chỉ là một cách xưng hô thôi."
Tiểu Tổ Thị , trong đôi mắt to một chút nước, khiến vô cùng xót xa. Nàng chớp chớp mắt, đôi mắt ẩm ướt lộ một chút tò mò: "Vậy chẳng lẽ nhiều gọi ngươi là ca ca ?"
Tam điện hạ ngẩn , điều thực sự . Mẫu tộc của thế lực lớn, thích cũng nhiều, biểu gì đó thực cũng mấy , nhưng và họ cách quá xa, thỉnh thoảng gặp mặt cũng đối xử lạnh nhạt khiến họ e ngại , ai dám gọi ca ca, đều cung kính gọi một tiếng Tam điện hạ. Điều cũng thú vị, giờ mới chú ý tới, sống bảy vạn năm, quả thực từng ai gọi là ca ca.
"Không ai gọi như ." Hắn trả lời nàng thành thực.
"Ồ, thì ." Nàng gật gật đầu, ánh mắt đảo một vòng qua mảnh sứ mặt đất, đảo một vòng mặt , như đang đưa quyết định trọng đại gì đó, tay nắm chặt, ho khan một tiếng, tuyên bố: "Ta thể gọi ngươi là ca ca, nhưng nhận ngươi ca ca, ngươi đối xử với , giống như Sắt Già đối xử với Tạ Minh . Ngươi cũng để cho khác gọi ngươi là ca ca, ngươi thể ?"
Lần đến lượt Tam điện hạ hỏi nàng vì : "Tại thể để khác gọi là ca ca?"
Tiểu Tổ Thị lập tức thẳng, ngửa đầu, vô cùng kiêu ngạo: "Bởi vì là Quang Thần, Quang Thần chính là bá đạo như đấy!" Đương nhiên như , sự thật là hôm nay nàng đột nhiên phát hiện lẽ vẫn luôn hâm mộ Sắt Già Quân là trưởng một hai của Tạ Minh, lúc cơ duyên xảo hợp một đàn ông tuấn lãng từ trời rơi xuống ca ca của nàng, nàng lập tức hy vọng thể ca ca độc nhất vô nhị của .
Tam điện hạ nhướng mày, nhất thời lời nào. Nàng lo lắng .
Tam điện hạ trả lời nàng: "Có thể."
Tiểu Tổ Thị quá đỗi mừng rỡ, lập tức nắm chặt tay: "Vậy chúng lập Phệ Cốt Chân Ngôn ! Lão Đàn Thụ từng lập Phệ Cốt Chân Ngôn là sự tồn tại đáng tin cậy hơn cả quan hệ huyết mạch." Lại dùng giọng điệu lẩm bẩm: "Sắt Già và Tạ Minh cũng lập Phệ Cốt Chân Ngôn, Sắt Già vẫn luôn đối xử với tiểu Tạ Minh ." Nói xong nhắm hai mắt , dừng một chút lẩm bẩm, triệu hoán thánh hỏa để lập chân ngôn.
Tam điện hạ từng cuộc đối thoại nào với khác như , ngây thơ vụng về mang theo khí chất ngây ngô hiểu sự đời. hiểu cảm thấy quen thuộc. Hắn vốn là cẩn thận, chu , tính toán từng bước, luôn bỏ cái giá nhỏ nhất để thu về kết quả nhất, Liên Tam điện hạ chính là một như . Thực hiểu rõ, cuộc chuyện với Tổ Thị mới tới một nửa giành sự tín nhiệm của nàng, đạt mục đích. Việc đó bắt nàng gọi là ca ca, chỉ đơn thuần là trêu chọc nàng mà thôi. Hắn cần vì vài câu đùa giỡn mà lập lời thề hung ác bắt nguồn từ thời Hồng Hoang , rằng một khi chú nguyện lập , chính là sự trói buộc vĩnh viễn. khi tỉnh táo , mới kinh ngạc phát hiện triệu hoán tam chân hỏa chứng cho lời thề, : "Thiên Đạo hoàng hoàng, nguy nga ở , Tứ Hải Quân Liên Tống ở đây lập thệ, cả đời , đều sẽ dùng thiện ý thành tâm đối xử với Quang Thần Tổ Thị. Nếu trái lời thề , sẽ thiên hỏa thiêu , cho đến c.h.ế.t."
Tiểu Tổ Thị quỳ xuống bên giường, cũng giơ tay lên, dùng bàn tay nhỏ nhắn áp lòng bàn tay , mấy lời ngây thơ: "Ta cũng sẽ đối với Liên Tam ca ca, nếu vi phạm lời thề, nguyện chịu hình phạt thiên hỏa thiêu ."
Dứt lời, thánh hỏa hóa thành đóa hoa màu đỏ, in mu bàn tay của hai , đó chậm rãi biến mất, chìm trong xương cốt. Lời thề thành sự thật.
Lòng bàn tay cô nương vẫn dán sát , nàng nâng mi mắt lên, lông mi như cánh bướm rung động, một cái, thêm một cái, như ngượng ngùng, che miệng một tiếng: "Được , bây giờ là ca ca của ." Sau đó, nàng khẽ gọi một tiếng: "Liên Tam ca ca."
Tam điện hạ cảm thấy chấn động vì tiếng xưng hô . Thực một khắc khi thề chỉ đùa giỡn mà thôi, nhưng lúc , khi nàng gọi là Liên Tam ca ca, dáng vẻ nhu thuận, khiến thể cảm thấy đây chỉ là một trò đùa.
Hắn đột nhiên nhớ Đế Quân từng nhắc với , lúc Tổ Thị hiến tế chẳng qua chỉ mười vạn tuổi, mà bởi vì tiên thể của Quang Thần khác biệt, nên dù tồn tại mười vạn năm, nhưng hơn phân nửa thời gian nàng đều đang ngủ say.
Cứ như tính , thì nàng chẳng qua chỉ là một tiểu thiếu nữ thần mới năm vạn tuổi mà thôi.
Ở điện An Thiện Na, ở cùng nàng hơn nửa canh giờ. Nàng nhanh nhẹn bình tĩnh, ứng biến nhanh chóng, để ấn tượng sâu cho , nhưng khiến ấn tượng sâu sắc nhất, chính là thái độ ngọt ngào mềm mại khi nàng xé mặt nạ da với .
Trong một khoảnh khắc, Tam điện hạ chỉ cảm thấy cho dù là Tổ Thị trưởng thành Tổ Thị khi còn nhỏ, thì gọi một tiếng Liên Tam ca ca đều hợp lý.
Khi đang suy nghĩ nhập thần, thì một bàn tay đột nhiên vỗ cánh tay : "Huynh gì ?"
Tam điện hạ hồn, biểu cảm nghiêm túc của cô nương mặt, cũng nghiêm túc đáp: "Ngươi , lập Phệ Cốt Chân Ngôn xong, chúng sẽ là thiết. Chỉ là ngươi nhất vẫn là lão Đàn Thụ, thể thứ hai của ngươi, ?"
Tiểu Tổ Thị nghi ngờ lẩm bẩm: "Vừa rõ ràng là đang thất thần." chính xác lặp những gì nàng , nên nàng cũng so đo, ho một tiếng: "Ta tiếp tục ." Rồi trịnh trọng dặn dò : "Lần thất thần nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-38.html.]
Tam điện hạ ừ một tiếng, học nàng vẻ trịnh trọng.
Nàng gật đầu hài lòng và tiếp tục: "Huynh thể là thứ hai của . Người thể gọi là A Ngọc, đây là nhũ danh lão Đàn Thụ đặt cho ." Nàng kiêu ngạo ngẩng cằm lên, đắc ý: "Bởi vì là bảo vật của Cô Dao, băng tư ngọc cốt, nên tên là A Ngọc, Liên Tam ca ca cũng thể gọi như ."
Nhìn nàng trịnh trọng tự khen là bảo bối của Cô Dao, băng tư ngọc cốt, Tam điện hạ chợt cảm thấy buồn : "Được, gọi là A Ngọc." Hắn . ngay khi hai chữ "A Ngọc", trong đầu chợt nổ ầm một tiếng, như biển bỗng dâng lên ngàn vạn lớp sóng, ầm ầm trào dâng. Hắn bỗng thấy hoảng hốt, trong lòng căng thẳng, chỉ cảm thấy cái tên quen, nhưng quá khứ, nào tên là A Ngọc. Hắn xoa xoa huyệt thái dương, cô nương mặt mím môi , đưa tay xoa xoa đầu nàng, gọi nàng một tiếng: "A Ngọc." Cố nén trái tim đang đập mạnh.
Bạch Chân Thượng Thần xử lý xong chính sự ở phía Đông Nam Hoang, khi từ Thanh Khâu trở về Thập Lý Đào Lâm, Chiết Nhan Thượng Thần nhắc với chuyện Liên Tống quân đưa Tổ Thị thần đến rừng đào. Bạch Chân Thượng Thần xếp bằng, thấy thế quên cả xới cơm, đẩy chén kinh hãi : "Nói như đêm đó ở Thiên Tuyệt Hành Cung đột nhiên giới nghiêm, là bởi vì Tổ Thị thần ?"
Chiết Nhan Thượng Thần đẩy chén cơm của về : "Giật thì giật , đừng thừa cơ đẩy món rau chân vịt qua cho ." Lại gắp thêm hai đũa chồng lên bát của Bạch Chân Thượng Thần, tận tình khuyên nhủ: "Ăn nhiều rau chân vịt cho khí huyết bổ máu." Lại thúc giục : "Ăn mau."
Bạch Chân Thượng Thần gian nan ăn một ngụm rau chân vịt, uống một chén , cảm giác tàn chí kiên: "Có lẽ Khánh Khương cũng phát hiện là Tổ Thị thần xông Thiên Tuyệt Cảnh nhỉ." Sau khi nuốt xuống, tiếp tục đề tài : "Ngày hôm chúng cáo từ , hỏi Dạ Hoa Quân một câu là vì tam thúc của ở đây. Tiểu t.ử Dạ Hoa uống rượu cả đêm với đại ca , , nhưng cũng ứng biến nhanh, chỉ tam thúc say rượu đau đầu, ở trong hành cung cảm thấy bất tiện, nên từ sáng sớm trở về Cửu Trọng Thiên . Tam hoàng t.ử của Thiên tộc Liên Tống quân, vốn là một lễ nghĩa ràng buộc, danh tiếng phong lưu tùy tiện truyền khắp Bát Hoang, Khánh Khương cũng nghi ngờ gì."
Bạch Chân Thượng Thần , dù là thượng thần, tuổi tác cũng hơn mười vạn , thế nhưng vẫn ham chơi, thích mấy chuyện bát quái, khi khai báo tình hình của Thiên Tuyệt cảnh xong, tò mò về phía Chiết Nhan Thượng Thần: "Vừa ngươi Liên Tống chỉ cần một hai ngày thể chiếm tín nhiệm của tiểu Tổ Thị Thần, nửa tháng nay, dù là núi sâu chèo thuyền dạo hồ thì Tổ Thị thần đều để cho cùng ?" Sau khi Chiết Nhan gật đầu, Bạch Chân Thượng Thần khen ngợi thở dài: "Chỉ mới một hai ngày thể Tổ Thị Thần đối xử như , vị Tam hoàng t.ử Thiên Quân cũng thật bản lĩnh!"
Chiết Nhan Thượng Thần thích Bạch Chân Thượng Thần khen khác, một câu: "Tiểu Tổ Thị ngây thơ dễ tin , đề phòng, ai chơi với nàng nàng sẽ thiết thôi. Bổn tọa chẳng qua chơi đùa với con nít thôi, nếu như bổn tọa chịu hạ thì ngươi tin nàng chắc chắn sẽ thiết với bổn tọa hơn ."
Bạch Chân Thượng Thần buông đũa xuống, suy nghĩ một lát, cẩn thận trả lời: "Ta tin lắm." thấy sắc mặt Chiết Nhan chuyển sang lạnh lẽo, Bạch Chân Thượng Thần lập tức hề chí khí sửa lời: "Ta... Có lẽ sẽ tin tưởng?"
sắc mặt Chiết Nhan Thượng Thần vẫn lắm, Bạch Chân Thượng Thần gắp một miếng rau chân vịt chôn bên miệng bát ăn hai miếng, mưu đồ lấy lòng Chiết Nhan Thượng Thần: "Được , giỡn với ngươi thôi." Hắn cố gắng mỉm thật chân thành.
Chiết Nhan Thượng Thần quả thực chuyện với nữa, đầu về phía Tất Phương Điểu dường như cảm giác tồn tại gì đang quỳ gối bên cạnh : "Liên tam tiểu t.ử đưa Tổ Thị đến rừng đào nửa tháng , bọn họ rốt cuộc khi nào thì mới rời ?"
Tất Phương Điểu cung kính : "Khởi bẩm, Tam hoàng t.ử tính tình cẩn thận, là quan sát thêm hai ngày nữa, đợi xác nhận Tổ Thị thần xảy sai sót gì thì sẽ cáo từ."
Chiết Nhan Thượng Thần tức giận : "Tiểu Quang Thần cả ngày mò cá bắt chim, tinh thần còn hoạt bát hơn cả bổn tọa, nàng thì thể xảy sơ suất gì chứ, kêu họ lẹ , phiền phức!"
Tất Phương Điểu cung kính đồng ý, .
Bạch Chân Thượng Thần cúi đầu dùng đũa xớ rau chân vịt vùi cơm , nhỏ giọng thầm: "Cũng đến mức mới khen Tam hoàng t.ử một câu, ngươi giận ch.ó đ.á.n.h mèo đuổi đó chứ..."
Chiết Nhan Thượng Thần cao giọng: "Bổn tọa ghen tuông với một tiểu bối!"
Bạch Chân Thượng Thần bật , mặc dù kịp thời dừng khi ánh mắt sắt như đao của Chiết Nhan bay tới, nhưng hai mắt vẫn mang theo ý : "À, biển giấm." Hắn chậm rãi .
Chiết Nhan sửng sốt, một lúc lâu cũng lắc đầu mỉm , bất đắc dĩ Bạch Chân Thượng Thần một cái: "Ăn cơm , đường lỡ mất một bữa trưa, ăn bù bữa cũng chịu ăn cho yên. Ăn cơm còn để cho trông, ngươi là con nít ?"
Mắt thấy hai vị chủ nhân nhà thiết trò chuyện, Tất Phương Điểu thành thật cảm thấy hoang mang: Vậy còn cần đuổi Tam hoàng t.ử và Tiểu Quang Thần đang ở trong rừng đào nhàn rỗi nửa tháng nay nữa ? Hắn vốn định hỏi Chiết Nhan Thượng Thần một câu, nhưng hai vị thượng thần bên bàn cơm lúc sáp gần , lúc thấp giọng trò chuyện, cảm giác năm tháng tĩnh lặng kiếp bình an, tự bầu khí mà thể xen , tuy rằng thành thật nhưng Tất Phương Điểu hiểu chuyện, bèn yên lặng lui xuống. Lúc ngoài sảnh chính tầm năm bước chân, chợt nhớ bây giờ trong rừng đào đang khách, nên thận trọng về, hiểu chuyện đóng cửa giúp hai vị thượng thần.
Tất Phương Điểu vẫn thấy rối rắm cả buổi chiều, chần chừ cho đến lúc hoàng hôn, chuẩn thăm dò ý của Chiết Nhan Thượng Thần, ngờ Tam điện hạ mang theo Tiểu Quang Thần chủ động đến cáo từ. Nguyên Cực cung truyền tin tới, thiên đình đột nhiên xảy một chuyện quan trọng, chờ Tam điện hạ trở về chủ.
Bạch Chân Thượng Thần nghỉ ngơi trong phòng, Chiết Nhan Thượng Thần một tiễn khách, cực kỳ phấn khởi đuổi hai .
Tam điện hạ dẫn tiểu Tổ Thị trở về Cửu Trọng Thiên, kinh động đến ai.
Trước đây ở trong Thập Lý Đào Lâm, khi tiểu tổ Thị tỉnh Tam điện hạ gửi thư cho Thiên Bộ, nên khi Tam điện hạ đưa tiểu Tổ Thị về Nguyên Cực cung, Thiên Bộ cũng cảm thấy kinh ngạc. Vả bởi vì dáng vẻ bây giờ của Tổ Thị thần, nên nếu lên tiếng về phận của thì sẽ ai . Thiên Bộ còn sớm sắp xếp, khiến cho Nguyên Cực cung chỉ cho rằng tiểu cô nương xinh là của tam điện hạ, bằng hữu giao ái cho Tam điện hạ trông nom, Tam điện hạ dẫn về Nguyên Cực cung mà thôi. Có thể thấy Thiên Bộ là một việc thỏa.
Tam điện hạ phong trần mệt mỏi trở về, tắm rửa xong triệu Thiên Bộ đến bẩm sự.
Việc khiến cho Thiên Bộ xưa nay trầm thỏa đáng cũng cảm thấy lo âu, thể mời Tam điện hạ từ Thập Lý Đào Lâm về, thì đích thực là một chuyện lớn.
Nói hơn nửa tháng , chưởng lĩnh Bắc Hoang Huyền Minh thượng thần trình tấu lên với Thiên Quân, biên giới giữa Bắc Hoang và Đông Bắc Hoang ác giao xuất hiện, gieo tai họa đến mấy nước nhỏ ở phàm giới, hy vọng lão nhân gia thể phái một thần tướng đắc lực xuống thu phục ác giao .
Thiên Quân tạo điều kiện, mấy năm nay chuyện thu phục hung thú luôn giao cho tiểu nhi t.ử vũ giỏi chiến đấu là xử lý. Lần cũng tính chiếu theo lệ cũ, chờ tiểu nhi t.ử trở về Thiên Cung sẽ giao việc cho . Kết quả đại hôn của Khánh Khương, Thái t.ử và Ti Mệnh Tinh Quân, đều trở về đúng hẹn, nhưng tiểu nhi t.ử của chạy .
Thiên Quân bất đắc dĩ, chỉ đành chọn tấu chương của Huyền Minh Thượng Thần , triều hội ở điện Lăng Tiêu, nữa t.ử thương nghị chọn đến hàng phục hung thú cùng các vị thần. Không ngờ Thái t.ử Dạ Hoa chủ động nhận lệnh, khẩn cầu Thiên Quân ban cho cơ hội lịch luyện . Gần vạn năm qua, mỗi khi việc điều phục hung thú, Tam hoàng t.ử quả thực đều dẫn thiếu niên thái t.ử mở mang kiến thức, Thiên Quân suy nghĩ hồi lâu, cũng cảm thấy đây là cơ hội để rèn luyện thái t.ử bèn đồng ý.
Ngày thứ chín khi Thái t.ử hạ giới, t.h.i t.h.ể ác giao xuất hiện núi Không Tang ở Đông Hoang. Thi thể của ác giao lớn, cũng dài, trạng thái vô cùng đáng sợ. Thái Bạch Tinh Quân phụng mệnh Thiên Quân hạ giới, tự kiểm tra vết thương trí mạng của ác giao, đoán rằng vết thương quả thật là do kiếm Thanh Minh của Thái t.ử điện hạ bổ lên, thể thấy ác giao xác thực là do thái t.ử g.i.ế.c. Thái t.ử dũng mãnh, chỉ mới ba vạn tuổi thể chế phục Ác Giao, đây vốn nên là chuyện khiến cho Thiên Quân cảm thấy vui vẻ, nhưng vấn đề là, ác giao mặc dù tiêu diệt nhưng Thái t.ử cũng mất tích.
Thiên Quân lo giận, lệnh cho Thái Bạch Tinh Quân âm thầm điều tra tung tích Thái tử. Thái Bạch Tinh Quân điều tra bảy ngày, cũng thu hoạch gì. Cho nên Thiên Quân mới hạ sắc lệnh với Nguyên Cực cung, lệnh tiên thị trong cung nhanh chóng liên lạc với Tam hoàng tử, triệu trở về. Bởi vì về việc điều tra tin tức, thì bộ Cửu Trọng Thiên chỉ Nguyên Cực cung là đáng tin cậy nhất.
Tam điện hạ lau tóc Thiên Bộ bẩm báo, nhíu mày hỏi: "Hai mươi bốn văn võ thị như thế nào?"
Hai mươi bốn văn võ thị là hai mươi bốn vị tiên thị cực kỳ giỏi tìm hiểu tin tức trong Nguyên Cực cung đích Tam điện hạ dạy dỗ, chia mười hai văn thị, mười hai võ thị. Bát Hoang đều công nhận tin tức của Nguyên Cực cung linh thông, đều thoát khỏi công lao của hai mươi bốn vị tiên thị .
Thiên Bộ hai mươi bốn văn võ thị đang dò xét tin tức: "Thái Bạch Tinh Quân tuy tiến triển gì, nhưng Vệ Giáp tiên giả truyền tin tức đến từ hai canh giờ , Thái t.ử điện hạ đang ở cốc Triều Dương."
Bàn tay lau tóc của Tam điện hạ ngừng : "Cốc Triều Dương?"
Thiên Bộ phân tích kể: "Vệ Giáp tiên giả Thái t.ử điện hạ đang ở trong Liêu Đài cung của cốc Triều Dương dưỡng thương, Liêu Đài cung lệnh cấm sâm nghiêm, cách nào lẻn , bởi dùng chút thủ đoạn, tìm một vài tin tức từ chỗ một cung nhân xuất cung. Theo những tin tức mà suy đoán thì hẳn là thái t.ử điện hạ khi tiêu diệt ác giao thương, đó Thanh Điểu tộc trưởng Vương Cơ ngang qua cứu, mang về Liêu Đài cung. Nghe ý của cung nhân , trong Liêu Đài cung cho phép bọn họ truyền ngoài tin tức trưởng vương cơ cứu Thái t.ử Thiên tộc. Vệ Giáp tiên giả một hoài nghi thái t.ử điện hạ thương nặng lắm , cho nên Thanh Điểu tộc mới sợ điện hạ lỡ như bất trắc, bọn họ gánh vác trách nhiệm. cung nhân c.h.é.m đinh chặt sắt Thái t.ử điện hạ thương cũng quá nặng, chỉ là đến giờ vẫn tỉnh , khiến cho trưởng vương cơ ngày đêm hầu hạ lo lắng mà thôi."
Tam điện hạ , lúc lau tóc xong, ném khăn bông sang một bên, cầm lấy cây khều hương trong bình, ý bảo Thiên Bộ tiếp tục : "Nói quan điểm của ngươi xem."
Thiên Bộ quả thực một vài ý kiến: "Nô tỳ cảm thấy việc khó giải quyết." Hai mày Thiên Bộ nhíu chặt: "Tộc Thanh Điểu cứu Thái t.ử điện hạ, giấu điện hạ , nếu bọn họ là thần dân thiên tộc thì đương nhiên sẽ lập tức trị tội. tộc Thanh Điểu sống ở cốc Triều Dương của Thanh Khâu, là thần dân của Cửu Vĩ Bạch Hồ tộc, cũng tiện qua mặt Thanh Khâu Bạch gia, trực tiếp tìm tộc Thanh Điểu. nếu thông qua Bạch gia, thỉnh Hồ Đế Bạch Chỉ Đế Quân hạ lệnh tộc Thanh Điểu trả Thái t.ử điện hạ về... Thì sợ..." Nói đến đây, do dự, ngập ngừng: "Nô tỳ dám bàn chuyện của Bạch Chỉ đế quân và Bạch Thiển thượng tiên."
Thiên Bộ dám bàn đến thượng thần thượng tiên, nhưng Tam điện hạ thì gì dám, cúi đầu thắp hương, giúp Thiên Bộ bổ sung lời còn dang dở của nàng: "Lại sợ Bạch gia dùng chuyện cớ từ hôn với Dạ Hoa, ?"
Thiên Bộ ưu sầu, khẽ thở dài, nhịn lẩm bẩm: "Thái t.ử điện hạ bên tuy , nhưng Tam điện hạ ngài thể Bạch Thiển Thượng Tiên kỳ thật vẫn hài lòng hôn sự của với Thái t.ử điện hạ? Nếu để cho thượng tiên Thái t.ử điện hạ vương cơ của tộc Thanh Điểu cứu, vả vương cơ thích điện hạ, ngày ngày hầu hạ giường bệnh của điện hạ... Bạch Thiển thượng tiên vẫn tâm tâm niệm niệm việc từ hôn, tất nhiên sẽ nắm lấy cơ hội , dùng danh nghĩa thành mà yêu cầu từ hôn với thiên tộc." Thiên Bộ nhíu mày: "Nên nô tỳ mới cảm thấy việc khó giải quyết. Chỉ là nô tỳ hiểu, vì tộc Thanh Điểu giấu điện hạ , như thế với họ."
Tam điện hạ buông cây khều hương xuống, hờ hững : "Ngươi đoán bảy tám phần thái độ của Bạch gia khi việc , tại đến khúc xoay nữa ?" Hắn nhận lấy khăn lụa Thiên Bộ đưa để lau tay: "Nếu đoán sai, Thanh Điểu tộc nghiêm cấm cung nhân Liêu Đài tiết lộ tin tức của Dạ Hoa, chỉ là Bạch Thiển việc mà thôi. Bởi vì bọn họ cũng Bạch Thiển bất mãn với hôn sự , một khi Dạ Hoa ở Liêu Đài cung, thì nhất định sẽ mượn cơ hội từ hôn với Thiên tộc. Bạch Thiển từ hôn, thì gì với bọn họ, đây đương nhiên mục đích bọn họ giam giữ Dạ Hoa ở Liêu Đài cung ."
Được Tam điện hạ nhắc nhở, Thiên Bộ chợt bừng tỉnh, cân nhắc suy đoán: "Tộc Thanh Điểu cũng hiểu, Thiên tộc chúng cũng Bạch Thiển thượng tiên việc . Cho nên liên quan đến việc , cách nhất chúng thể lựa chọn chỉ một, đó là âm thầm sai cốc Triều Dương, thỏa thuận với họ đón Thái t.ử về..."
Tam điện hạ gật đầu, khen ngợi : "Cũng đến nỗi ngốc."
Thiên Bộ mừng vui gì vì khen, lông mày nhíu càng chặt: "Nói như , tộc Thanh Điểu thực là dùng thái t.ử con tin, qua mặt Bạch gia, kiếm lợi từ thiên tộc ." Nàng khỏi kinh hãi: "Bọn họ thật to gan!"
Tam điện hạ thản nhiên: "Bọn họ quả thực thứ trao đổi, chẳng qua cũng nhất định là lợi ích." Hắn rũ mắt suy nghĩ một hồi mới hỏi Thiên Bộ: "Trong cấm địa động Tinh Lệnh của tộc Thanh Điểu một tinh phù kim thạch ?"
Thiên Bộ sửng sốt, mặc dù nàng là tiên giả chưởng sự một hai của Cửu Trọng Thiện, nhưng cái gì cũng , tỷ như nàng từng đến tiêu phù kim thạch , nàng cũng Tam điện hạ đột nhiên nhắc tới kim thạch là dụng ý gì. Cũng may Tam điện hạ cũng chỉ thuận miệng hỏi thôi, tiếp tục đề tài nữa, chỉ lệnh cho nàng: "Ngươi chuẩn , ngày mai khi gặp Thiên Quân, ngươi theo đến Triều Dương cốc một chuyến."
Chính sự coi như bàn xong.
Thiên Bộ lệnh rời , lui đến cửa tẩm điện, định chờ cho Tam điện hạ ngủ mới rời khỏi. Không ngờ mới một lát, gặp một ôm gối xông cung. Người tới thấy nàng, tự nhiên gật đầu chào, đó tự nhiên xách váy vượt qua ngưỡng cửa, nghênh ngang trong nhà.
Thiên Bộ việc ở Nguyên Cực cung cả thảy năm vạn năm, mỹ nhân kiêu ngạo tùy ý, to gan bừa nàng từng thấy, nhưng dám nửa đêm ôm gối xông tẩm điện Tam điện hạ thì nàng thật sự từng gặp. Thiên Bộ sợ đến ngây , cho đến khi tiểu mỹ nhân bước trong điện nàng mới phản ứng , vội vàng theo , mất cừu vá chuồng ngăn cản tới. đồng thời, trong lòng nàng cũng trống rỗng, cảm thấy phận của cũng thể ngăn cản vị tổ tông .
Tổ tông đúng là một vị tổ tông hàng thật giá thật. Người tới chính là tiểu Tổ Thị thần.
Lúc tiểu Tổ Thị chạy tẩm điện của Tam điện hạ, Tam điện hạ đang cởi áo, cả chỉ mặc một cái quần vải, đang thò tay lấy minh y từ móc áo bằng gỗ t.ử đàn mặt, c.h.ế.t ngờ lúc sẽ xông , cho nên khi tiểu Tổ Thị kêu một tiếng "Òa", Tam điện hạ thể phản ứng kịp.
Nàng "òa" xong mới nghĩ đến việc tùy tiện lẽ lễ độ.
"Thực xin , Liên Tam ca ca, đang y phục." Tiểu Tổ Thị câu nệ tiểu tiết xin , cũng đợi Tam điện hạ đáp , hào sảng khoát tay áo: "Chẳng qua cần để ý đến , cứ tiếp tục , quấy rầy ." Nói xong thì nữa, trực tiếp về phía giường.
Tam điện hạ cứng đờ một lát, chợt cảm thấy cảnh tượng quá là ảo mộng, chợt cảm thấy tiểu Tổ Thị thật hoang đường, cuối cùng nhớ tới câu Chiết Nhan Thượng Thần trong Thập Lý Đào Lâm: "Nghe Tổ Thị nàng khi còn bé... Dù , chúc may mắn." Lúc đầu lời là ý gì, nhưng ở chung với tiểu Tổ Thị nửa tháng, đại khái hiểu Chiết Nhan Thượng Thần lẽ là , Tổ Thị khi còn bé thực nghịch ngợm.
Thử nghĩ xem, một đứa trẻ nghịch ngợm, nửa đêm xông tẩm điện của , chuyện kỳ lạ ? Không gì lạ cả. Bởi khi Tam điện hạ cứng đờ một lát, thì nhanh khôi phục sự thong dong. Hắn mặc minh y, thắt dây áo xong, xoay định hỏi trễ như Tiểu Tổ Thị đến tìm gì, thì thấy nàng giường ngọc của , sấp ở đó đặt gối.
Tiểu Tổ Thị đặt gối của mang đến bên cạnh gối của , tới, mặt mày cong cong, tự nhiên mà tuyên bố: "Tối nay cũng ngủ ở đây, cùng Liên Tam ca ca!"
Tam điện tới giường thì suýt nữa thì ngã xấp, tiểu Tổ Thị vội vàng vươn một tay đỡ lấy , căng thẳng ôm lấy cánh tay , ngửa đầu : "Liên Tam ca ca, ?"
Tam điện hạ nàng, bình tĩnh : "Không gì." Một đứa nhỏ, đến nơi xa lạ, quen ở một , ban đêm sợ hãi, nên bám lấy cận nhất của , chuyện lạ ? Không gì lạ cả.
Tam điện hạ nhanh nghĩ thông suốt, nhưng Thiên Bộ theo cảm thấy chuyện gì lạ, thấy lời của Tiểu Tổ Thị, quả thực kinh hãi rớt cằm: "Tôn thượng , ngài ngủ ở đây?" Nhìn thấy tiểu Tổ Thị nhào lên giường, nhớ tới Tam điện hạ thích sạch sẽ, khóe mắt Thiên Bộ trợn lớn, vội vàng bước lên định đỡ Tổ Thị lên: "Tôn thượng lên . Thế , thế lắm.... Nam nữ qua bảy ngàn tuổi thì nên ở chung giường..."
Thấy Thiên Bộ đến đỡ , Tiểu Tổ Thị dứt khoát đá rơi giày rụt trong giường, chỉ thò đầu , nghi ngờ hỏi: "Nam nữ hơn bảy ngàn tuổi nên ở chung giường ư? Sao ." Nhún nhún vai: "Cho dù là như , nhưng giới tính, thể là nam t.ử cũng thể là nữ tử, bây giờ thể tính là nam tử, Liên Tam ca ca cũng là nam tử, chúng phân biệt nam nữ gì."
Thiên Bộ định thiếu chút nữa thì ngã ngửa: "Cái gì? , nhưng Quang Thần là một nữ thần ?"
Cái cũng trách Thiên Bộ, thế gian Quang Thần sinh giới tính, lúc nhỏ thể nam hoặc nữ vốn nhiều lắm. Nàng chỉ cho rằng tiểu Tổ Thị đang đùa, hoặc ngủ cùng với Tam điện hạ mà bừa mà thôi, khỏi khổ: "Tôn thượng đừng hù dọa nô tỳ, nếu tôn thượng sợ ở một thì nô tỳ..."
Tiểu Tổ Thị chọc đúng chuyện, gượng mặt chợt đỏ lên, nhưng nàng là một Quang Thần kiêu ngạo, thể thừa nhận sợ hãi ở một , bởi mặc dù chột , vẫn cố gắng phủ nhận: "Ta sợ ở một , chỉ là cảm thấy..." Ánh mắt nàng đảo quanh: "Thỉnh thoảng nửa đêm uống nước, thì sẽ cần rót nước cho , cho nên thể ở một !"
Thiên Bộ bước lên, dịu dàng khuyên nhủ: "Nô tỳ thể ở tẩm điện của tôn thượng, chỉ thể rót nước cho tôn thượng, nếu tôn thượng đá chăn, nô tỳ còn thể giúp tôn thượng đắp chăn."
" ... Ta kén chọn." Tiểu Tổ Thị phồng má, cau mày: "Ta uống nước khác rót. Nàng rót thấy chắc chắn lắm."
Thiên Bộ đang khuyên , thì Tam điện hạ yên tĩnh một bên đưa tay ngăn : "Để cho nàng ở đây ."
Thiên Bộ ban đầu cảm thấy tiểu Tổ Thị lẽ là một tiểu thiếu nữ, cho nên cố chấp cho rằng nàng ở chỗ là . nghĩ thì Tổ Thị khi còn nhỏ cũng giới tính, đích xác đúng như lời nàng , nàng thể là nam t.ử cũng thể là nữ tử, mà bản từng lập phệ cốt chân ngôn với nàng, là thiết thứ hai đời với nàng, cho nên cấm kỵ gì mặt cũng thể hiểu . Ngây thơ thuần khiết, đây chính là Quang Thần lúc nhỏ, Tam điện hạ cảm thấy một tiểu Quang Thần như thuần túy, vì dính lấy mà đấu trí đấu dũng với Thiên Bộ thực sự buồn , cho nên mới đưa tay lên để kết thúc cuộc tranh luận của hai , cho phép nàng ở chỗ .
Thiên Bộ tất nhiên thấy rấy khó hiểu, nhưng một Thiên Bộ hiểu chuyện thì mặc dù thấy khó hiểu, nhưng nếu là lệnh của thì nàng tuyệt đối sẽ nhiều lời nữa. Tam điện hạ đương nhiên sẽ ngủ chung giường với Tiểu Quang Thần, bởi lệnh Thiên Bộ thêm một câu: "Để cho nàng ngủ giường của , ngươi sai đem thêm một chiếc giường và một tấm bình phong ." Hắn chỉ chỉ bên cạnh: "Đặt ở chỗ ." Lại : "Ngươi đến cạnh giường nàng lót chiếu đất." Nhìn Tiểu Tổ Thị dường như đang ý kiến gì đó, dỗ dành nàng: "Ta thể giúp rót nước, đá chăn Thiên Bộ thể chăm sóc ."
Tiểu Tổ Thị suy nghĩ một lát, gì nữa.
Thiên Bộ lập tức thi lễ: "Nô tỳ chuẩn ."
Sau khi Thiên Bộ rời , Tam điện hạ rũ mắt về phía tiểu Tổ Thị: "Ta và Thiên Bộ đều ở bên , như thế sẽ sợ nữa nhỉ?"
Tiểu Quang Thần một váy dài trắng ôm chăn giường ngọc, mái tóc đen như mực, màu sắc thù thắng, long lanh ánh nến, lộ một nét thần kỳ.
Nghe như , tiểu Tổ Thị nâng chăn lên ôm chặt, khẽ trừng mắt với , nhỏ: "Ta , sợ."
Tam điện hạ trêu chọc: "Được, sợ, chỉ tìm nửa đêm rót nước cho thôi."
Tiểu Tổ Thị trừng mắt với một cái: " là như ."