Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 37

Cập nhật lúc: 2025-11-16 08:48:15
Lượt xem: 124

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm ở Cô Dao yên tĩnh lạ thường. Gió đêm như con chim lạc lối, vô định luồn lách động phủ, nơi cánh chim qua phảng phất thở u ám của đêm xuân cùng hương thơm của hoa núi.

Động phủ dài và sâu thẳm, vòm động khảm vô vỏ sò, hơn nửa trong đó khép kín, chỉ lác đác vài chiếc mở , lộ những viên minh châu giữa, chiếu rọi gian rộng lớn bằng thứ ánh sáng mờ ảo.

Dưới ánh sáng nhàn nhạt, thứ thu hút nhất trong động chính là lò T.ử Kim Đan đặt ở trung tâm. Trong bóng tối của phòng luyện đan, một chiếc giường trắng chạm trổ tinh xảo đặt đó. Tổ Thị nghiêng giường, cánh tay tuyết trắng gối lên má. Đang say giấc, nàng chợt mơ.

Giấc mơ cũng diễn trong một đêm. Trên trời trăng, chỉ ánh sáng thưa thớt, đủ để nàng thấy gian trong vòng một tấc.

Nàng chiếc giường thấp. Giường dài rộng, bên cạnh là cửa sổ hình trăng khuyết. Ngoài cửa sổ, một cây lê sum suê lá xanh, tựa gốc tuyết dựa bên cửa. Một cành hoa lê nghiêng , thò trong cửa, mang theo hương thơm ngát. Cảnh vườn đêm tối nhưng vô cùng nên thơ. Thế nhưng, nàng chẳng thiết tha thưởng ngoại. Ngồi xếp bằng giường, nàng quặn đau.

Khó thể diễn tả nỗi đau , nếu hình dung, thì giống như một cơn lốc hoành hành, tàn phá trong cơ thể, trong cơn lốc vô vàn mũi kim dài. Gió lốc như xé nát thể, đau đớn vô cùng; những mũi kim xuyên thấu tận xương cốt, cũng đau kém. Hơn thế, ngoài nỗi đau sống bằng c.h.ế.t , nàng còn cảm thấy vô cùng nóng rực, như trong đốm lửa, cơn lốc cuốn qua bùng cháy, lửa rừng rực thiêu đốt, dường như hóa nàng thành tro tàn.

Nàng chịu nổi sự hành hạ, chỉ ước ngất , kìm tiếng rên rỉ cùng thở gấp gáp, cuối cùng duy trì tư thế khó chịu, vật chiếc giường thấp. lúc , một đôi tay đỡ nàng dậy. Nàng thể ngoảnh , chỉ một đang phía . Đôi tay đỡ lấy tay nàng đặt lên lưng, một luồng sức mạnh cuồn cuộn ngừng truyền cơ thể. Mềm mại, nhưng mạnh mẽ như nước.

Sức mạnh tựa nước thấm cơ thể, ngăn cản cơn lốc và những mũi kim , đồng thời dập tắt ngọn lửa đang cháy trong lòng, khiến nàng cảm thấy nhẹ nhõm đôi phần. Nàng còn đau đớn, cũng còn nóng bức như , nhưng vẫn đủ. Dù ngọn lửa trong cơ thể tắt, làn da vẫn còn nóng rực.

Nàng đôi bàn tay phía lạnh giá, như ngọc mát, như băng. Nàng nghĩ, hẳn cứng rắn và lạnh lùng như băng ngọc. Mà băng ngọc lúc chính là liều t.h.u.ố.c hữu hiệu nhất với nàng.

Tâm thần rối bời dẫn dắt hành động, nàng dùng hết sức nghiêng , ngã về phía . Quả nhiên, nàng ngã một vòng n.g.ự.c lạnh lẽo. Hơi lạnh cho nàng thêm chút sức lực, nàng vùng vẫy ôm lấy , nhưng tránh né. Hắn tránh nàng , cố nâng nàng thẳng, nhưng thể nàng mềm oặt xương, nàng thấy tiếng thở dài của chính : "Nàng yên."

Đó là giọng của một nam nhân. Giọng lạnh, như gió thoảng bên tai, khiến cảm thấy mát mẻ và dễ chịu. nàng thể yên, nàng nghẹn ngào: "Ta nổi, nóng quá, còn đau nữa!"

Nàng ôm lấy , đẩy nàng , hai cứ qua như thế, vô tình chạm cành lê giường, hoa lê rơi xuống, cánh hoa nát vụn, hương thơm lan tỏa khắp phòng. Cuối cùng, cũng giãy dụa nữa, mà sự chấp nhất của nàng, khẽ ôm nàng lòng, nhưng một tay vẫn áp lưng nàng, ngừng truyền sức mạnh để áp chế cơn lốc và ngọn lửa lớn . Nàng lẩm bẩm: "Ta khó chịu quá." Rồi hỏi: "Ta sắp c.h.ế.t ?" Hắn khẽ an ủi: "Không ." Rồi thêm: "Nàng sẽ sớm khỏe , đừng sợ." Giọng của sức mạnh xoa dịu lòng nàng, nàng cố gắng mở mắt . khi nàng c.ắ.n răng, dùng hết sức mở mắt, thì một cơn choáng váng ập đến. Giấc mơ kết thúc.

Trong đan phòng mờ ảo, Tổ Thị thở hổn hển dậy giường thủy tinh, duy trì tư thế một lúc lâu mới bình tĩnh , đó nàng khoác ngoại bào, chậm rãi rời khỏi hang động sâu thẳm.

Trời đầy trăng sáng, bóng cây Bà Sa in xuống núi Bà Sa. Tổ Thị hồi tưởng giấc mộng , trái tim vẫn còn đập thình thịch. Cảm giác nóng bỏng và đau đớn trong cơ thể, hương thơm giường thấp, đàn ông lạnh lùng phía , tất cả đều chân thực đến lạ thường. Mà chân thực đến , chỉ thể là giấc mộng dự tri của nàng. Nỗi đau nàng cảm nhận trong mộng, chút giống với lúc hiến tế cho phàm trần ngày . Chỉ điều, nỗi đau trong mộng còn gấp trăm ngàn .

Thân thể Quang Thần là bình chứa tuyệt hảo, thể dung nạp sức mạnh đời. Ví như khi các thần tiên truyền thụ tu vi cho , còn cần Thần Chi thảo để tịnh hóa tiên trạch, tránh tu vi khi nhập thể nhiễu loạn khí trạch của . Quang Thần thì nỗi phiền não . Cho đến nay, ngoại trừ nghiệp hỏa và Phần Phong do hoa Bát Đầu Ma sáng thế để cho phàm trần, sức mạnh nào thể truyền thể Quang Thần khiến nàng đau đớn. Vì , thứ sức mạnh khiến nàng đau đớn trong giấc mộng dự tri , chịu sự khống chế mà di chuyển trong cơ thể nàng, chăng liên quan đến hoa Bát Đầu Ma sáng thế? Nàng thể suy nghĩ.

Thực , nàng đại khái thể đoán sức mạnh từ đến, vì xâm nhập cơ thể nàng.

Ban ngày, nàng từng với các thần sứ, đến Thiên Tuyệt Cảnh, nàng lấy một thứ trong tay Khánh Khương. Trên thực tế, thứ vật hữu hình, mà là một loại sức mạnh. Trong thời gian tỉnh , nàng thường xuyên thấy những giấc mộng dự tri, giấc mộng tối nay còn một giấc mộng khác, trong đó nàng phát hiện trong thần binh Tây Hoàng Nhận mà Khánh Khương mang theo một loại sức mạnh cực kỳ đáng sợ, thể liên quan đến kiếp nạn diệt thế. Vì giấc mộng , nàng mới quyết định mạo hiểm thăm dò, lấy chính thể bình chứa, trộm lấy sức mạnh từ Tây Hoàng Nhận đem về nghiên cứu.

Giấc mơ hôm nay dường như ứng với kế hoạch của nàng. Có thể đoán, kế hoạch của nàng thành công... nàng thuận lợi trộm sức mạnh , chỉ là sức mạnh bá đạo hành hạ nàng đến thế. cũng chẳng , dù trong mộng nàng vô cùng đau đớn, nó càng khơi dậy sự hiếu kỳ, khiến nàng nhanh chóng tìm hiểu mối liên hệ giữa sức mạnh trong Tây Hoàng Nhận và hoa Bát Đầu Ma sáng thế.

, còn cả đàn ông thấy mặt nữa.

Nghĩ đến đàn ông , nàng khỏi hoảng hốt. Gạt bỏ nỗi đau mất lý trí, nàng nhớ rõ mồn một những cử chỉ ngây ngô của với . Giọng trầm thấp, lạnh nhạt, toát mùi hương cũng lạnh lùng. Có lẽ đó là một nam nhân lãnh khốc. động tác giúp nàng trị thương ôn hòa, thậm chí thể gọi là dịu dàng. Điều khiến nàng ngạc nhiên nhất là, tiên lực của thể ngăn chặn tà lực trong cơ thể nàng, dù chỉ tạm thời áp chế cũng khó lường, ít nhất chứng tỏ kẻ tầm thường.

Đáng tiếc, tân thần kỷ hơn hai mươi vạn năm , nàng hầu như quen mấy nam nhân tài tuấn. Về việc thể là ai, nàng suy nghĩ nửa ngày cũng manh mối.

Hương hoa và ánh trăng đều vô cùng ru ngủ, nàng bãi cỏ trăng, còn suy nghĩ thêm chút nữa thì cơn buồn ngủ chịu nổi kéo đến, nên nhanh tựa cánh tay, thứ hai chìm giấc ngủ. Lần , nàng mơ nữa.

Trong lục hợp, địa phận bát hoang, Nam Hoang chiếm diện tích rộng nhất, đời đời là nơi ở của Ma tộc. Nam Hoang tuy rộng, nhưng linh khí đủ, ít nơi linh tú, chỉ Thiên Tuyệt Cảnh núi Thương Vô là ngoại lệ. Thiên Nham cảnh trong Thiên Tuyệt Cảnh bốn mùa xuân tươi, so với Thanh Khâu nổi danh linh khí thịnh vượng cũng kém cạnh. Mà Thiên Tuyệt Cảnh còn một điểm : một khi tiến , dù pháp lực, pháp thuật, pháp bảo gì cũng đều vô dụng. Bốn tộc đều đoán, đây chính là lý do Khánh Khương chọn tổ chức đại hôn ở đây... mất sự gia trì của pháp lực, khả năng gây rối trong đám cưới của sẽ giảm ít...

Gần giờ Tuất, Khánh Khương dẫn theo công chúa Ma tộc hành đại lễ, uống rượu với các tân khách ở Điện Đan Mạt vài tuần, đó mới hướng về hậu điện của vị Ma hậu mới. Chúng ma tự nhiên dám náo động phòng của Ma Tôn, nên đều ở Điện Đan Mạt uống rượu vui chơi.

Bàn tiệc của Thái t.ử Thiên tộc và Tam điện hạ đặt ở thượng điện Đan Mạt, cách vách là bàn tiệc của Bạch Huyền Thượng Thần và quân vương vùng Đông Nam Hoang Bạch Chân Thượng Thần, bên trái là bàn tiệc của Ly Kính Quỷ Quân Quỷ tộc, bên là bàn của Thái t.ử Yêu tộc Oánh Nhược Huy và Hắc Minh chủ Tạ Cô Châu. Có thể thấy, ngoại trừ chư vị Phật ở Tây Phương Phạm Cảnh đến, các tộc đều đến đầy đủ, tất cả đều nể mặt Khánh Khương.

Thủ hạ trong điện Đan Mạt phân tán giữa đám Ma tộc, họ dám đến quấy rầy khách quý, nên cúi đầu trò chuyện vui vẻ uống rượu mừng, còn mấy bàn vẫn tương đối yên tĩnh.

Thanh La Quân, con trai út của Tương Chi Ma Quân, nghiêng bàn Thiên tộc, hận thể co thành cục, thấp thỏm lo sợ: "Ta thấy phụ quân đang trừng , ôi, trừng nữa." Lặng lẽ với Ti Mệnh Tinh Quân bên cạnh: "Đừng thấy Ma Tôn mời các ngươi đến dự đại hôn như thế là bình thường, thực quan hệ hai tộc bây giờ căng thẳng. Ta cảm thấy Ma Tôn cực kỳ phục việc Thần tộc các ngươi lão đại, phụ quân hẳn ở bàn các ngươi lâu ." Nói xong uống cạn chén rượu mặt, nghiêng tránh ánh mắt của Tương Chi Ma Quân, với tay lấy vò rượu: "Chỉ là rượu bàn các ngươi ngon thật, rượu khách quý quả tầm thường, uống thêm vài chén nữa ."

Ti Mệnh Tinh Quân phục tính tình thẳng thắn của Thanh La Quân, mỉm giơ ngón tay cái: "Không hổ là tiểu cữu gia của Khánh Khương Ma Tôn, tiểu hoàng t.ử thật là gì cũng dám . Chỉ dựa sự dũng cảm của tiểu hoàng tử, mấy chén rượu đáng là gì."

Thanh La Quân nghiêng tránh ánh mắt sát khí của phụ , khiêm tốn: "Làm gì ." Vừa uống thêm một chén.

Ở phía bên bàn, Tam điện hạ và Thái t.ử điện hạ đang Túc Cập tiên giả chuyện, quá chú ý đến họ. Túc Cập tiên giả cầm chiếc cung vàng do Cô Dao tặng cho Tam điện hạ, hùng hồn: "Tương truyền Tổ Thị thần một chiếc thần cung, tên Thượng Thiện Vô Cực, do chính Tổ Thị thần dùng ánh sáng nguyên sơ từ thần quang t.h.a.i nghén nàng tạo thành. Chiếc cung của điện hạ, ánh sáng rực rỡ, nhẹ nhàng như tơ, lẽ cũng do Tổ Thị thần dùng thần quang nguyên sơ tạo ?"

Tam điện hạ lười biếng cầm chén rượu, Túc Cập: "Thần quang nguyên sơ là thứ trân quý cỡ nào, hẳn đến mức đó. Chỉ là ngươi cũng đến cung Thượng Thiện Vô Cực, đáng khen lắm."

Năm đó khi Túc Cập tiên giả chứng đạo phi thăng, Đông Hoa đế quân để mắt. Đế quân thu nạp Thái Thần cung, chỉ giao một việc trông coi Tàng Thư Các. Túc Cập mới đến tưởng công việc nhàn hạ, ai ngờ khi nhậm chức đến thư phòng của Đế quân mới , Tàng Thư các từng sắp xếp, bao nhiêu thứ bên trong đều hỗn độn. Túc Cập tiên giả khổ tâm sắp xếp gần ba vạn năm, học thức ép tăng vọt, giờ đây khác xưa, rụt rè , đáp: "Không dám giấu Tam điện hạ, chuyện là do mấy hôm bần đạo sắp xếp sổ ghi chép của Đế quân từ hơn hai mươi vạn năm ." Sắc mặt thần bí cúi gần hai vị Long T.ử Long Tôn: "Hai vị điện hạ nhận thấy , binh khí của thần Hồng Hoang, ví như Hiên Viên kiếm của Mặc Uyên Thượng Thần, Thương Hà kiếm của Đế quân chúng , Cửu Tiêu kiếm của Bạch Chỉ Đế quân, mấy cái tên đều ý nghĩa gì, chỉ là tùy hứng đặt thôi. cung Thượng Thiện Vô Cực của Tổ Thị thần... Hai vị điện hạ ngẫm xem, cái tên khác biệt ?"

Dạ Hoa quân đối diện, mới đến bàn của hai vị đại cữu gia, tiểu cữu gia tương lai của Thanh Kh丘 bên cạnh kính rượu, qua vài chén nên uống nhiều, lúc tửu lượng , khuôn mặt tuấn tú trắng nõn ửng hồng, rũ mi : "Thượng Thiện, ý là vô cùng ; Vô Cực, là thể đong đếm, là trạng thái ban sơ, lý tưởng tối cao. Cái tên quả thực , chỉ là truyền thuyết cung Thượng Thiện Vô Cực từng Phụ Thần khen là vua của vạn cung, xem cũng xứng với cái tên ."

Túc Cập khẽ đập tay xuống bàn. Bàn tay đập bàn của vô tình cầm trúng chiếc cung nhỏ của Tam điện hạ, Tam điện hạ tay , lên mặt, Túc Cập run rẩy rụt tay về, chắp tay tạ với Tam điện hạ, đầy kính cẩn nâng chiếc cung trả , vái chiếc cung và Tam điện hạ một cái, mới sang Dạ Hoa Quân: "Thái t.ử điện hạ quả nhiên bác học, sai chút nào!"

Hắn tiếp: "Trong sổ ghi chép của Đế quân , Phong chủ Sắt Già tôn giả yêu thích binh khí từng đến Cô Dao bái phỏng Tổ Thị thần, xem thử danh cung từng xuất hiện ở đời gì đặc biệt. Sắt Già tôn giả đợi ở Cô Dao một canh giờ, ai một canh giờ xảy chuyện gì, chỉ lúc rời khỏi Cô Dao, tôn giả than thở chiếc cung hổ là vua của vạn cung, chỉ mong nó mãi mãi hiện thế, tiếc loại binh khí như đến giờ vẫn tên, theo , chỉ bốn chữ 'Thượng Thiện Vô Cực' mới xứng tên của nó."

Dạ Hoa Quân Túc Cập cũng tò mò: "Nếu là cung Thượng Thiện, cũng ác khí, vì Sắt Già tôn giả hy vọng nó vĩnh viễn hiện thế?" Hắn khó hiểu: "Về chi tiết , Đế quân phỏng đoán gì ?"

Túc Cập lắc đầu: "Đế quân chỉ ghi việc , thêm gì, lão nhân gia nghĩ ." Nói cúi về phía , hạ giọng: "Chỉ là trang còn một câu ghi chép về cung tên , Đế quân Tổ Thị thần cả đời từng dùng chiếc cung mặt thế nhân, ngay cả lúc giúp Thiếu Quán Thần mở cửa Nhược Mộc cũng dùng, hiến tế vì nhân tộc cũng dùng, các ngài kỳ lạ ?"

Dạ Hoa Quân gật đầu: "Tổ Thị Thần quả thực thần bí, cung Thượng Thiện Vô Cực cũng khiến tò mò."

Túc Cập như chờ Thái t.ử điện hạ câu : "Thì đó!" vỗ tay, sang với Tam điện hạ vẫn yên bên cạnh: "Điện hạ xem, khi Tổ Thị thần thức tỉnh, chẳng quan tâm ai, thế mà đối đãi với điện hạ ." Lại chỉ chiếc cung trong tay , vô liêm sỉ: "Người còn tặng điện hạ chiếc cung nhỏ , bần đạo cảm thấy, theo lễ, điện hạ cũng nên đến Trung Trạch bái phỏng một . Đến lúc điện hạ Trung Trạch, hãy nhắc với Tổ Thị thần, xem thử chiếc cung Thượng Thiện , ắt hẳn..."

"Ắt hẳn cũng khó." Tam điện hạ một tay chống cằm, một tay nghịch chiếc cung vàng: "Tốt nhất lúc đến bái phỏng Trung Trạch mang theo ngươi, ?"

Âm mưu vạch trần, Túc Cập lắp bắp: "Thì... thì cũng hầu hạ điện hạ chứ..." Mắt đảo qua, kéo Dạ Hoa Quân , nhiệt tình bày tỏ, nháy mắt với Dạ Hoa Quân: "Bần đạo nhớ Thái t.ử điện hạ lúc cũng tò mò với chiếc cung , đến lúc đó cùng , đường cũng đỡ cô đơn, Thái t.ử điện hạ ?"

Thái t.ử điện hạ vốn là hiểu lễ nghĩa nhất trong thế hệ thiếu niên Cửu Trọng Thiên, nếu bình thường, dù tò mò cỡ nào cũng sẽ dám x.úc p.hạ.m trưởng bối, nhưng đêm nay Thái t.ử điện hạ uống rượu, ảnh hưởng của men say, lòng tò mò của thiếu niên lấn át, khẽ mỉm , trông ngoan ngoãn: "Ta cảm thấy lời Túc Cập tiên giả đúng, Tam thúc đến hồi bái Trung Trạch, là hồi lễ, mà nếu thể theo Tam thúc đến Trung Trạch mở rộng kiến thức, cũng là may mắn của ."

Nghe Thái t.ử , Túc Cập tỏ vẻ an ủi.

Tam điện hạ Túc Cập, ánh mắt dời , dừng Dạ Hoa Quân: "Tứ hải bát hoang , nơi ngươi từng thấy còn nhiều, cần vội đến Trung Trạch." Trong mắt lóe lên chút trêu chọc: "Ví như Đông Hoang nơi Bạch Thiển thượng tiên chấp chưởng, nhớ ngươi vẫn từng đến, bằng Tam thúc dẫn ngươi Đông Hoang ?"

Thiếu niên Dạ Hoa Quân sửng sốt, đó lập tức đỏ mặt đến tận mang tai. Nếu ngày thường, vị thái t.ử thiếu niên thuần khiết dễ hổ sẽ ngay lập tức phản bác: "Tam thúc đừng bừa", nhưng hôm nay Thái t.ử điện hạ uống vài chén, tinh thần khá định, khi đỏ mặt, phẫn nộ: "Tam thúc rõ ràng cũng quen Bạch Thiển thượng tiên, dù Tam thúc dẫn Đông Hoang, thượng tiên cũng chắc gặp chúng , Tam thúc lúc nào cũng gạt !"

Tam điện hạ vốn thong thả, khỏi thẳng, quan sát thiếu niên thái t.ử bên cạnh một lúc, trêu chọc nhướng mày: "Ta vẫn tưởng ngươi da mặt mỏng, ngờ... Đỏ mặt là đỏ mặt, nhưng trong lòng cũng nghĩ ít nhỉ." Thái t.ử điện hạ phản bác, chỉ quật cường . Tam điện hạ dường như thấy thú vị, vẫy vẫy tay với thiếu niên Dạ Hoa Quân. Thái t.ử điện hạ ngay ngắn nghiêng về phía , vẫn giữ tư thế trang nghiêm.

Tam điện hạ : "Tam thúc tuy quen Bạch Thiển Thượng Tiên, tùy tiện dẫn ngươi Đông Hoang quả thực chắc tiếp đãi, nhưng Tam thúc thể dạy ngươi một cách tiếp cận thượng tiên, ngươi ?"

Thái t.ử điện hạ say rượu thành thật, dù mặt vẫn cứng đờ nhưng nhẹ nhàng gật đầu, khẽ "Ừm." chủ động nghiêng về phía Tam điện hạ.

Tam điện hạ vui vẻ chỉ điểm cho vị thái t.ử thiếu niên đáng yêu bất ngờ vì say : "Tẩm điện bọn họ sắp xếp cho , cách vách chính là Bạch Huyền, Bạch Chân. Tam thúc đổi tẩm điện cho ngươi, ngươi tranh thủ ở nhà ven hồ hưởng ánh trăng, lôi kéo quan hệ với đại cữu gia, tiểu cữu gia tương lai của ngươi , qua một thời gian nữa ngươi đến bái phỏng đất phong của họ, tự nhiên cứ tự nhiên mà . Bạch Thiển Thượng Tiên thích đến đất phong của Tứ ca nàng, ngươi siêng năng đến Đông Nam Hoang, sớm muộn gì cũng thể tình cờ gặp nàng."

Thái t.ử điện hạ suy nghĩ một chút, khóe môi cong lên, lập tức mím , rụt rè gật đầu: "Ừ, cái ."

Tam điện hạ vỗ vai , cất chiếc cung vàng nhỏ tay áo, hờ hững gật đầu với ba đang : "Bản quân mệt , về ." Không đợi ba phản ứng, dậy xoay rời .

Túc Cập trông theo bóng lưng Tam điện hạ, than thở: "Ôi chao điện hạ, điện hạ, chuyện ..."

Điện hạ như thấy, thoắt cái thấy .

Thanh La Quân uống đến mơ màng, hỏi Ti Mệnh Tinh Quân bên cạnh: "Yến tiệc mới một nửa, Tam điện hạ ?"

Ti Mệnh Tinh Quân đang cầm đũa ngọc gõ theo vũ đạo của đám ma cơ trong điện: "Hả?" Ti Mệnh Tinh Quân suy nghĩ một lúc: "Cầm sư của các ngươi đ.á.n.h sai hai nốt, lẽ Tam điện hạ chịu nổi nên bỏ ."

Thanh La Quân ngây ngô: "Phàm giới điển cố 'Khúc hữu ngộ Chu Lang Cố' ? Cầm sư chúng đ.á.n.h sai, Tam điện hạ hẳn mỉm với cầm sư chứ, nếu cầm sư dáng vẻ , hai còn nên thành một mối lương duyên mới đúng! Sao ?"

Ti Mệnh Tinh Quân vốn công việc biên soạn mệnh lục cho phàm nhân, vô cùng kinh ngạc, Thanh La Quân, ý trọng dụng: "Tiểu hoàng tử, nếu ngươi Ma tộc, thích hợp đến chỗ chúng việc đấy!"

Bữa tiệc chìm đắm trong men say và ca hát.

Thiên Tuyệt hành cung là một tòa thạch cung, tồn tại trong Thiên Tuyệt Cảnh hơn hai mươi vạn năm. Phía tây nam hành cung là những dãy điện thất liên miên, khách quý dự tiệc tối nay đều sẽ nghỉ ngơi ở đó.

Chỉ Tổ Thị , tòa điện An Thiện Na đầu tiên sẽ dùng để chiêu đãi khách. Không vì lý do gì khác, chỉ vì điện An Thiện Na là nơi Thiếu Quán ở mỗi khi đến Thiên Tuyệt hành cung.

Lúc , Khánh Khương tắm rửa xong, hẳn phát hiện giường ngọc là thị nữ chứ nàng. Đám ma tướng tất nhiên đang lùng sục nàng khắp cung điện, tám cổng của Thiên Tuyệt hành cung lẽ cũng đóng chặt.

Tổ Thị chạy về phía điện An Thiện Na, suy nghĩ.

cuối đến Thiên Tuyệt hành cung là hơn hai mươi vạn năm , khi Thiếu Quán còn tại thế, nhưng nàng trời sinh trí nhớ , hơn nữa mấy ngày Ân Lâm thăm dò , nên lúc chạy trong thạch cung giữa đêm tối mênh mông, nàng cảm thấy xa lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-37.html.]

Chỉ cần đến điện An Thiện Na, nàng thể thoát khỏi vòng vây.

Trong điện An Thiện Na chôn giấu một bí mật, chỉ nàng và Thiếu Quán : Hai mươi lăm vạn năm , Thiếu Quán dùng núi đá tự nhiên bày trận, trong điện tạo một gian ràng buộc bởi pháp tắc của Thiên Tuyệt Cảnh, thể tự do vận dụng pháp thuật. Phương pháp mở gian cũng khó, chỉ cần trong điện, di chuyển bốn thú trấn điện bên trong là .

Tổ Thị còn nhớ lúc đó nàng tò mò hỏi Thiếu Quán vì hao tổn tu vi tạo pháp trận như , Thiếu Quán nửa đùa nửa thật đáp: "Nếu trong cảnh gặp chuyện ám sát, thì lúc ở trong An Thiện Na sẽ là nơi an nhất." Hơn hai mươi vạn năm trôi qua, từng kẻ dám ám sát Thiếu Quán trong Thiên Tuyệt Cảnh, nên pháp trận từng mở. Không ngờ đầu mở , do nàng sử dụng, dù là Thiếu Quán cũng khó lường . Khi điện An Thiện Na, Tổ Thị thở nhẹ nghĩ thầm.

Cả điện tối đen như mực, ngoài điện canh gác, trong điện tiếng động, mang dáng vẻ hoang phế của một tòa điện bỏ .

Tổ Thị đưa tay đẩy cửa điện. Để thu hút sự chú ý, nàng tạo ánh sáng. Dựa ánh trăng và khả năng đêm tệ, nàng nhận thứ trong điện quả thật sạch sẽ như Ân Lâm thăm dò.

Tổ Thị quan tâm việc Ma tộc đến giờ vẫn tôn kính Thiếu Quán nên tỉ mỉ bảo vệ điện thất nàng yêu thích, Khánh Khương khi lên ngôi cho dọn dẹp sửa sang nơi . Nàng chỉ quan tâm bốn con thú trấn điện thật sự nguyên vẹn như lúc ban đầu .

Nàng bước vài bước, tìm thú trấn điện. Sâu trong tẩm điện chợt lóe lên ánh sáng, theo là giọng trong trẻo lạnh lùng: "Ai?"

Nàng bước thêm vài bước, định tìm thú trấn điện. Sâu trong tẩm điện chợt ánh sáng lóe lên, kèm theo giọng hờ hững: "Ai?"

Đồng t.ử Tổ Thị co rụt , nàng ngờ trong điện . Là ai? Lòng cảnh giác lấn át sự tò mò, nàng theo bản năng lùi thì bên trong vén màn bước . Ánh sáng từ viên ngọc chiếu sáng cả đại điện, Tổ Thị thấy rõ bên bình phong.

Nam nhân trẻ tuổi, dáng cao lớn, tóc dài xõa tung lưng còn ướt, tắm xong. Mặt mày nam nhân như tranh, lạnh lùng thản nhiên nàng. Hắn mặc minh y trắng tinh mà thường mặc khi tắm, trông trang trọng, vạt áo tán loạn, toát vẻ lười biếng, trong tay cầm khăn bông, như đang định lau tóc, tùy ý. Tám chữ "tuấn mỹ tiêu sái, phong lưu hào phóng" lập tức hiện lên trong đầu Tổ Thị, nhưng chỉ thoáng qua. Bởi thể dùng pháp lực, nàng thể phán đoán thuộc tộc nào, cũng nguy hiểm .

Trong khoảnh khắc dừng , nàng quyết định: "Làm phiền quý nhân ." Nàng cúi đầu, khom thi lễ: "Nô tỳ ngang điện An Thiện Na, trong điện động, nên xem thử." Nàng ngẩng đầu, do dự hỏi: "Quý nhân... ngài nhầm chỗ ? Điện An Thiện Na là nơi ở cũ của Thiếu Quán Ma Tôn, vốn tiếp khách."

Nam nhân tùy ý khép vạt áo, lau tóc đến bên giường ngọc xuống: "Bổn quân thích cùng cung thất với khác, điện trống trải, hợp ý." Rồi nàng: "Cô nương chỉ tình cờ ngang, xin nể mặt bổn quân, coi như chuyện ."

Lời tuy khách khí, nhưng trong đó ẩn chứa uy thế khiến thể phản bác hoặc nghi ngờ. Tổ Thị lập tức hiểu, nam nhân lai lịch nhỏ, thể khuyên bằng cách nhắc đến Thiếu Quán. thú trấn điện đang ở mắt, nàng thể rời , chỉ cách ở trong điện, chờ thời cơ hành động.

"Quý nhân quyết định nghỉ ở đây, nô tỳ dám thêm." Nàng khẽ mở miệng, giả thị nữ điêu luyện, hiểu chuyện: "Chỉ là điện lâu ở, giường ngọc trải đệm, thất lễ. Nếu quý nhân chê, xin để nô tỳ sắp xếp giường cho ngài." Nói xong cúi xuống, hai tay đặt nghiêng bụng, cúi đầu, trông quả thật giống một cung nữ hiểu lễ.

Ánh mắt nam nhân dừng đỉnh đầu nàng một lúc: "Vậy phiền cô nương."

Nàng khẽ mím môi: "Hầu hạ quý nhân là bổn phận của nô tỳ, dám nhận lời ." Dứt lời thi lễ, dậy đến tủ ngọc, thuần thục lấy một tấm chăn. Nam nhân chủ động dậy khỏi mép giường, nhường chỗ cho nàng trải chăn. Trong điện lúc chỉ còn tiếng lau tóc sột soạt của nam nhân và tiếng ma sát tơ lụa khi trải chăn. Sau khi nàng trải xong, nam nhân xuống mép giường, nàng bắt đầu kéo màn che ở góc giường xuống.

Trong điện vẫn giữ phong cách từ hơn hai mươi vạn năm : màn che quanh giường ngọc bằng lụa, một lớp lụa trắng mỏng móc ngọc kéo lên, phiêu dật như sương mù. gần đây các khuê tú của Thần-Ma tộc thích dùng lụa mỏng màn nữa, Ân Lâm họ bắt đầu chuộng lụa mây, dù mỏng manh nhưng mềm mại mát mẻ... Tổ Thị nghĩ với tay lấy móc ngọc kéo màn xuống, bỗng một tràng tiếng bước chân dồn dập từ ngoài điện vọng , động tác của nàng khựng .

Rầm! Cửa điện đẩy mạnh, một đội ma tướng xông .

Ma tướng hơn hai mươi , cầm đầu là nữ t.ử áo đỏ mặc hắc giáp. Nữ t.ử dẫn ma tướng vòng qua hai cây cột chống điện đến giữa đại điện, bỗng dừng bước, thần sắc kinh hãi trong điện: "Tam điện hạ..."

Tổ Thị trong màn trướng, thấy tiếng xưng hô, dừng .

Nam nhân bên giường, vẫn lau tóc, tùy ý hỏi nữ t.ử : "Đã khuya như , Khiên Điệp ma sứ dẫn nhiều xông chỗ ở của bổn quân, việc gì?"

Nữ ma sứ tỉnh táo , vội chắp tay thi lễ: "Khiên Điệp dám quấy rầy Tam điện hạ, mong điện hạ thứ tội. Không dám giấu điện hạ, điện Tĩnh Cư thích khách bỏ trốn, chúng đang lục soát xung quanh." Nàng nam nhân, do dự, nhưng vẫn hỏi: "Nếu nhớ nhầm, điện An Thiện Na vốn tiếp khách, theo lý, Tam điện hạ nên nghỉ ở đây. Không rõ, điện hạ vì ..."

Nam nhân lau tóc xong, tự nhiên đưa khăn qua. Không cần , Tổ Thị cúi đầu bước tới, nhận lấy khăn bông, động tác lưu loát thành thục, như sinh hầu hạ khác. Ánh mắt nữ ma sứ khẽ dừng nàng, nhưng lâu.

Nam nhân đưa khăn xong, mới ngẩng mặt nữ ma sứ, vẫn tùy ý: "Bổn quân say rượu, chỉ cần nghỉ một lát. Ma sứ đuổi thích khách, hẳn bận." Hắn mỉm , giọng hời hợt: "Không ngờ còn rảnh quan tâm chuyện vặt vãnh."

Nữ ma sứ ngẩn , sắc mặt biến đổi, một lúc , thần sắc phức tạp hóa thành nụ : "Tam điện hạ , việc nặng nhẹ, gấp thưa... Chúng đuổi đến đây, thực là lo thích khách trốn trong điện. Nếu trốn ở đây, e rằng bất lợi cho điện hạ." Nói xong chắp tay: "Kính xin điện hạ cho phép chúng điện điều tra."

Tổ Thị thầm khen, cảm thấy nữ ma sứ tên Khiên Điệp tiến lùi, khéo léo linh hoạt, thật hiếm , chiêu lấy lùi tiến tệ. Nói cho cùng, nàng đuổi đến đây chỉ để tìm thích khách, cho nam nhân thể diện, hẳn nam nhân cũng sẽ cho nàng thể diện.

Quả nhiên, nam nhân cũng thấy , mỉm hiệu mời: "Đây là cung thất Ma tộc các ngươi, chỗ Ma Tôn xảy chuyện, lục soát là trách nhiệm của các ngươi, mời."

Khiên Điệp ôm quyền cảm tạ, lập tức lệnh cho ma tướng điều tra kỹ. Sau một chén trâu, họ tìm thấy gì. Khiên Điệp nhiều xin , lúc dẫn ma tướng rời khỏi nội điện, ánh mắt lướt qua Tổ Thị vẫn im bên giường, nàng dừng bước, giả vờ lơ đãng hỏi nam nhân: "Thị nữ ... do vị nữ quan nào sắp xếp cho điện hạ, trông... khéo léo."

Nam nhân chỉ nâng mắt: "Bổn quân tiện tay mang từ điện đến hầu hạ thôi, còn dùng ."

Phối hợp với lý do của nam nhân, Tổ Thị ngẩng đầu, mỉm với Khiên Điệp, cúi thi lễ: "Bẩm ma sứ đại nhân, nô tỳ tên Tiểu Đường, việc Quế Diệp cô cô."

Nữ quan phụ trách yến ẩm ở tiền điện quả thực tên Quế Diệp.

Khiên Điệp gượng, nàng: "Hầu hạ Tam điện hạ cho ." Rồi gạt bỏ nghi ngờ, dẫn rời khỏi điện An Thiện Na.

Khi tiếng bước chân ma tướng xa, trong điện chợt yên tĩnh. Bên màn trướng tượng ngọc hình hạc, trong miệng hạc ngậm viên hương trầm đang cháy, khói hương nhẹ nhàng, hương thơm thoang thoảng.

Tổ Thị cảm nhận ánh mắt nặng nề của nam nhân đổ dồn lên . Khi viên hương trầm cháy hết, nam nhân mới lên tiếng, giọng điệu chắc nịch: "Người bọn họ tìm là ngươi." Hắn nhướng mày, hỏi ngắn gọn: "Ngươi là ai, vì ám sát Khánh Khương?"

Vừa khi nam nhân chủ động che giấu cho nàng khỏi Khiên Điệp, Tổ Thị hiểu tám phần nàng là thích khách đang chạy trốn.

Vốn kéo Thiên tộc , giờ thể dính líu.

"Sao điện hạ họ tìm là ?" Nàng giả nô tỳ nữa, mỉm , cúi xuống mép giường, đưa tay xoa bóp hai chân mỏi vì lâu: "Từ lúc điện, cẩn thận, tự cảm thấy sơ hở." Nàng nghiêng đầu : "Nên tò mò, rốt cuộc để lộ sơ hở ở , khiến điện hạ khẳng định là thích khách, kính xin điện hạ giải đáp."

Liên Tống im lặng cô gái mặt. Nữ t.ử búi tóc, mặc cung trang, khuôn mặt chỉ thể gọi là thanh tú. như lời nàng , khi điện, lời hành động của nàng thỏa đáng, đến lúc nàng trải giường xong, cũng phát hiện vấn đề gì. Chỉ là, khi ngoài điện vang tiếng bước chân ma tướng, bàn tay đang kéo màn của nàng chợt khựng , môi cũng mím chặt. Nàng phản ứng nhanh, che giấu , những động tác nhỏ chỉ thoáng qua, nhưng vẫn chú ý.

Dù trang phục mỹ đến , cũng thoát khỏi ánh mắt dò xét. Nhìn kỹ , khuôn mặt thanh tú bình thản tuy trắng nõn, nhưng giống da tay nàng, trắng trong mơn mởn đến thế. Lại khuôn mặt, thoáng qua thấy gì, nhưng quan sát kỹ trong một chén trâu, một chuyên nghiên cứu mặt nạ da như dễ nhận sơ hở... biểu cảm của nàng cứng nhắc.

cần giải thích những chi tiết với nàng, chỉ : "Bổn quân từng hứng thú với mặt nạ da , từng , cũng từng nghiên cứu."

Không cần thêm, nàng hiểu, ngạc nhiên : "Hóa ."

Giường ngọc bốn cột, nam nhân dựa lưng một cột, co gối xuống, tay đặt lên đầu gối, ngón tay nhẹ nhàng gõ: "Bổn quân trả lời, thỏa mãn sự tò mò của ngươi, giờ đến lượt ngươi thỏa mãn sự tò mò của bổn quân."

"Ta là ai, vì ám sát Khánh Khương?" Nữ t.ử mím môi , cúi đầu, tay vuốt mặt , sờ soạng chỗ nối mặt nạ da với da thịt, nhẹ nhàng xé một cái, một lớp mặt nạ mỏng như cánh ve lập tức bong . Nàng ngẩng đầu ngay, chỉ thấy tóc đen như quạ đỉnh đầu nàng. Nàng đổi giọng, hẳn là giọng thật, trong trẻo: "Ta ám sát Khánh Khương." Vừa gấp mặt nạ , bỏ tay áo, ngẩng đầu lên.

Giai nhân ngẩng đầu, nụ hờ hững, mày đen môi đỏ, sắc vô song.

Nam nhân sửng sốt.

Nữ t.ử tiếp tục: "Ta ám sát Khánh Khương, chỉ giả Túy U công chúa chờ ở điện Tĩnh Cư, nhân lúc say trở về, lúc tắm rửa, rút Tây Hoàng Nhận của xem. Sau khi xem xong, lập tức tìm cách trốn, đến đây gặp ngươi, chỉ thôi." Nàng quan sát biểu cảm nam nhân, thấy khi nhắc Tây Hoàng Nhận, sắc mặt khẽ biến, trong lòng thầm tính toán, khỏi mỉm : "Thì ngươi cũng Tây Hoàng Nhận khác thường." Nàng học , cũng co gối , khuỷu tay chống lên đầu gối, một tay chống má, hàm ý khen ngợi: "Tiểu Tam Lang nhà Thiên Quân, xem ngươi và Đông Hoa cũng điều tra ít."

Nam nhân gì, chỉ im lặng nàng.

Thiếu nữ đối diện, cách quá ba thước, nàng khuôn mặt trong trẻo lạnh lùng, cực kỳ xinh , tựa tuyết đỉnh núi, cao khiết lạnh lùng, nhưng khi ngọt ngào.

"Tổ Thị thần." Hắn khẳng định, chậm rãi .

Nàng cho là ai, nhưng đoán danh tính. Thử hỏi khắp điện Tĩnh Cư, thể rút Tây Hoàng Nhận, chút kiêng kỵ xưng hô là Tiểu Tam Lang nhà Thiên Quân, nữ t.ử như , thế gian nhiều. Chỉ là ngờ Quang Thần trong truyền thuyết dáng vẻ như thế.

Đôi môi thiếu nữ khẽ mím, nở nụ : " , là Tổ Thị." Nàng , vẫn chống má, nghiêng đầu : "Ngươi thích cây cung vàng nhỏ tặng ?" Giọng đầy mong chờ, nhưng đợi trả lời, sắc mặt nàng bỗng đổi, đưa tay ôm bụng, đột nhiên phun một ngụm máu.

Cơn đau từ đan điền lan khắp chân tay, nàng lập tức hiểu chuyện gì xảy . Không còn nhiều thời gian. Cổ họng tanh ngọt, phun thêm ngụm máu, nhưng m.á.u kịp dính lên quần áo, chiếc khăn lụa đỡ lấy. Nam nhân đang mặt nàng. Nàng ngẩng lên, thấy sắc mặt nghiêm túc: "Sao đột nhiên nôn máu?"

Nàng nên lời, khi hòa hoãn chút, cơn đau ập đến, nàng định che miệng, thì nam nhân một bước. Hắn cạnh nàng, họ ở gần. Nàng ngửi thấy mùi hương, giống hoa trong tuyết, hoặc rừng mưa, nàng nhận mùi hương , là hương Bạch Kỳ Nam.

Người trong giấc mộng dự tri ở Cô Dao, mùi hương cũng là mùi . Nàng ngây , giọng trầm ấm mơ hồ của trong mộng trùng khớp với câu hỏi khẽ của vị tam hoàng t.ử Thiên Quân mặt. Thì giúp đỡ và chữa trị cho nàng khi nàng đau đớn. lúc pháp lực, rõ ràng thể giúp nàng...

Trán vã mồ hôi lạnh, nàng bất chấp, cố gắng đến gần nam nhân: "Vừa lừa ngươi, Tây Hoàng Nhận chỉ xem qua..." Nàng nhịn đau: "Ta nạp một phần tà lực của đao , sức mạnh ... tỉnh, đang ô nhiễm tiên trạch trong , đồng hóa nó. Trước khi tà lực thành công, ..." Nàng đau đến thốt lên, thể dừng .

Nam nhân đỡ lấy nàng, im lặng, nhưng phản ứng nhanh: "Ta thể Quang Thần là bình chứa tuyệt hảo, thể chứa sức mạnh thế gian. đôi khi sức mạnh xâm lấn cũng sẽ ô nhiễm tiên chiếm lĩnh Quang Thần, lúc sự tự phòng hộ trong cơ thể Quang Thần sẽ tự khởi động." Hắn lập tức hiểu: "Ngươi , khi tà lực ô nhiễm ngươi thành công, dù ngươi thể dùng pháp thuật, linh lực trong cơ thể ngươi cũng sẽ giải trừ phong ấn, chủ động áp chế tà lực xâm lấn, ?"

Trong cơ thể, cơn đau từng đợt giảm, nàng nắm vạt áo , chống đỡ thể, miễn cưỡng : "Tiểu Tam Lang, ngươi hiểu nhiều thật, phản ứng cũng nhanh... Khi linh lực trong giải phong, lẽ sẽ ngủ , lẽ sẽ..." Đau đớn ập đến, quá dữ dội, nàng khẽ rên, hiểu còn thời gian nhiều lời, nàng nắm chặt vạt áo , trán vô lực tựa lên vai trái : "Ngươi giúp một việc, khi mất ý thức, ngươi di chuyển vị trí bốn con thú trấn điện ở bốn cột chống, Thanh Long đến vị trí ngang hai dọc ba. Bạch Hổ, ngang chín: "Ý thức bắt đầu mê man, nàng dùng sức c.ắ.n lưỡi, tranh thủ chút tỉnh táo cuối cùng, tiếp tục: "Chu Tước, ngang năm dọc sáu. Huyền Vũ, ngang chín dọc bốn, đó, ngươi đưa ..." Chút tỉnh táo cuối cùng thể trụ lâu, mắt tối sầm, nàng thể chống đỡ, hôn mê bất tỉnh.

Liên Tống ôm lấy thiếu nữ ngất xỉu.

Khi thiếu nữ nhắm mắt, quanh nàng chợt nổi lên một tầng hào quang vàng, hào quang dần sáng rực, che khuất khuôn mặt và dáng nàng, tạo thành một chiếc kiệu ánh sáng, chỉ vài giây chiếc kiệu biến mất, thiếu nữ mặc cung trang trong n.g.ự.c nam nhân biến mất, đó là một đứa trẻ tóc tai non nớt ngây thơ. Như một phàm nhân tiên duyên, trong nháy mắt từ tuổi mười sáu, mười bảy xinh trở về thời kỳ trâm vàng mười một, mười hai.

"Khi linh lực trong cơ thể giải phong, lẽ sẽ ngủ , lẽ..." Vừa nàng . Dù hết, nhưng kết hợp với tình hình mắt, Liên Tống cảm thấy nội dung khó đoán. Sau khi linh lực giải phong, sẽ chủ động chống lực xâm lấn, vì thiếu linh lực duy trì tiên thể trưởng thành, nàng hoặc sẽ ngủ say, hoặc sẽ trở về thời ấu niên cần quá nhiều linh lực. Rõ ràng, thể nàng chọn cách .

Liên Tống rũ mắt tiểu cô nương trong ngực, thấy khóe môi nàng còn vương vệt máu. Hắn giơ tay định lau, nhưng khăn lụa trong tay đầy máu, nhíu mày, lòng bàn tay biến một tảng băng hòa tan chiếc khăn, dùng ống tay áo lau sạch vết m.á.u bên môi nàng. Làm xong, tay chợt giật , cả cứng đờ. Dùng ống tay áo lau m.á.u cho khác, đây việc một ưa sạch sẽ như sẽ . Hoặc lẽ đây là sự ràng buộc của các thần thiên nhiên, nên lúc động tác , chỉ thấy tự nhiên, chút chán ghét, và đến giờ, vẫn thấy chán ghét.

Người nàng đầy mùi máu, n.g.ự.c cũng vấy bẩn, lý đến gần, nhưng lúc nàng trong ngực, thấy khó chịu. Hắn hiểu vì , cuối cùng chỉ thể giải thích, lẽ vì và Tổ Thị là hai vị thần thiên nhiên cuối cùng còn tỉnh táo đời, nên gặp cảm giác thiết.

Hắn nghĩ thêm, nhớ lời Tổ Thị lúc ngất, ôm ngang nàng, về phía bốn cột trụ chống điện.

 

Loading...