Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 36

Cập nhật lúc: 2025-11-16 08:48:14
Lượt xem: 127

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiên hạ đồn thổi rằng, Nam Thiên Môn của Thiên Đế, khí lành luôn quy tụ, ngày ngày cát tường.

Hai vạn chín ngàn chín trăm chín mươi bảy năm , Quang Thần Tổ Thị từ trong ánh sáng trở về, lấy danh hiệu Quang Thần, Nhân Thần, thiết lập hai đại pháp chú bất khả phá vỡ cho thiên địa bát hoang, lập tức trở về Trung Trạch, khép cửa động phủ, chìm giấc ngủ trường kỳ.

Đây là chuyện lớn đến nỗi ngay cả một tiểu thần tiên mới phi thăng lên Cửu Trọng Thiên cũng đều .

Quang Thần quy vị, ý nghĩa thực sự phi phàm. hơn ba vạn năm qua, chuyện Tổ Thị trở về vẫn là đề tài nóng hổi chư tiên Cửu Trọng Thiên bàn tán sôi nổi như thể mới xảy hôm qua, tất cả đều nhờ công lao của Tam hoàng t.ử Liên Tống quân từ Nguyên Cực cung.

Cần rằng, tứ hải bát hoàng, thậm chí cả mười ức phàm thế, mỗi khi tiên giả phi thăng, khi tới Đại La Thiên, Thanh Vân điện bái kiến Đông Hoa Đế Quân để cầu phong giai phẩm, đều trải qua một kỳ thi văn, nhằm khảo hạch xem các vị thần tiên tân binh nắm vững kiến thức thông thường của Tiên giới . Hai vạn chín ngàn năm , chủ khảo của kỳ thi văn chính là Thiên Tào Quế Tịch, Văn Xương Đế Quân Tấn Văn thượng thần, vị thần nắm giữ văn vận Cửu Trọng Thiên. Về , Tấn Văn thượng thần vì bận việc nên tấu thỉnh Thiên Quân, nhờ một vị hậu bối học rộng, khá nhàn rỗi, là Tam điện hạ Liên Tống, đến thế chức vụ của .

Tam điện hạ gì, nhận lời.

chuyện bắt đầu chuyển hướng kỳ lạ...

Ngày hai mươi mốt tháng giêng, một mùa thi văn nữa diễn . Hai tiểu thần tiên mới lên trời bước khỏi phòng thi với khuôn mặt xanh như tàu lá.

Vị tiên cao lớn thở dài, với thấp bé: "Nghe năm ngoái đề thi là ý nghĩa của hai đại pháp chú do Tổ Thị ban tặng khi hiện thế. Năm ngoái thi nhiều, năm nay chúng thật xui xẻo. Hừ, ngươi Tam điện hạ thích đề về Tổ Thị Thần đến ?"

Tiểu tiên thấp bé cũng thở dài: "Nghe là vì chuyện của Tổ Thị Thần gần như rơi vùng hiểu mù mờ của hầu hết tiên giả tứ hải bát hoang, là chủ đề sắc bén nhất. Hơn nữa, Tam điện hạ cảm thấy dùng Tổ Thị Thần để đề thuận tiện. Ví dụ, chỉ riêng việc nàng trở về ngủ say, thể khảo sát tổng hợp nhiều điểm kiến thức. Theo những đề thi Tam điện hạ từng đưa , 'Ánh sáng nguyên sơ' liên quan đến tri thức quang học; 'Một phần trăm vạn bản đồ thánh cảnh Trung Trạch' liên quan đến kiến thức địa lý; 'Hai đại pháp chú của Tổ Thị thần và mười ý nghĩa lớn về sự thiển cận của hiện thế' liên quan đến chính trị học; và 'khi nào Tổ Thị thần sẽ thức tỉnh' liên quan đến tri thức dự tri học..."

Tiểu tiên t.ử cao lớn im lặng một lúc: "Nghe chỉ riêng phần thi dự đoán thời điểm Tổ Thị tỉnh giấc và vẽ bản đồ thánh cảnh Trung Trạch, năm đó trăm phần trăm đều thi . Năm nay nếu chúng may gặp đề dự tri, thì coi như đợi thi ."

Tiểu tiên thấp bé chán nản .

Hai đang uể oải trò chuyện, thì một vị hộ pháp thần mặc khải giáp vội vã lướt qua.

Phía tiên trì, một lão thần tiên đang câu cá, nhận vị hộ pháp thần , từ xa hỏi: "Đây chẳng là Cự Linh thần quân ? Sao vội vàng thế? Phải chăng Nam Thiên Môn xảy đại sự gì?"

Cự Linh Thần Quân tiếng gọi, ngẩng đầu lên: "Huỳnh Hoặc Tinh Quân." Hắn khom thi lễ: "Không dám giấu Tinh Quân, Tổ Thị thần tỉnh giấc. Thần sứ Cô Dao lúc đang chờ tại Nam Thiên Môn, là phụng mệnh Tổ Thị đến bái kiến Tam điện hạ Nguyên Cực cung. Hạ thần đang đường báo tin với Thiên Quân."

Lão thần tiên giật , đ.á.n.h rơi cần câu: "Tổ Thị thần tỉnh ư?" Sắc mặt lão trở nên nghiêm trọng, dậy : "Đây quả là đại sự. Ngươi hãy mau báo với Thiên Quân, bổn quân sẽ đến Nam Thiên Môn xem tình hình."

Hai vị thần tiên nhanh chóng biến mất khỏi tiên trì.

Dù Cự Linh Thần Quân và lão thần tiên hạ giọng, hai tiểu thần tiên vẫn thấy rõ mồn một. Hai , một lúc lâu , tiểu tiên thấp bé ngơ ngác hỏi: "Tổ Thị thần tỉnh ư? Ta nhầm chứ?" Không đợi tiểu tiên cao lớn trả lời, ánh mắt sáng rỡ: "Vậy chẳng khỏi thi ! Ta đang mơ chăng? Ngài tỉnh giấc đúng năm nay! Trời ơi! Thế mà đoán trúng !"

Tin tức Quang Thần Tổ Thị tỉnh dậy và các thần sứ Cô Dao đến bái kiến Thiên cung nhanh chóng lan truyền khắp Cửu Trọng Thiên. Cùng lúc, một tin đồn nhỏ cũng truyền : Tổ Thị thần phái thần sứ đến Thiên Đình, để yết kiến Thiên Quân, mà là để gặp Tam điện hạ của Nguyên Cực cung. Còn lý do vì các thần sứ tìm Tam điện hạ, thì ai rõ.

Tin đồn sai. Tuyết Ý và Sương Hòa quả thực là đến tìm Liên Tống, nhưng việc công chúng đến là ý của hai . Hơn nữa, bọn họ cũng từng đến Cửu Trọng Thiên, chỉ là đều lén lút lẻn dò la tin tức, chứ qua cửa chính Nam Thiên Môn đường hoàng như . nghĩ đến bọn họ đến tặng lễ, trộm, cần gì lén lút, nên tự báo danh Nam Thiên Môn. Kết quả là, họ lập tức kinh động đến Thiên Quân, kinh động mấy vị Cửu Thiên Chân Hoàng, kinh động Đạo Đức Thiên Tôn, Linh Bảo Thiên Tôn, Nguyên Thủy Thiên Tôn... Đông Hoa đế quân đang bế quan, tạm thời phiền, nhưng nhất tiên quan Trọng Lâm tiên giả của Thái Thần cung cũng đại diện đến Lăng Tiêu điện chứng kiến cảnh bọn họ trao lễ vật cho Liên Tống...

Trong Lăng Tiêu điện, chư vị tiên giả đều vô cùng nghiêm trang, chỉ nhân vật chính trong mối nhân duyên khắc cốt ghi tâm - vị Thủy Thần trẻ tuổi - dường như cảm nhận khí căng thẳng điện, thong dong ngự tiền, nhẹ nhàng tiếp nhận ngọc tráp từ tay Sương Hòa, mỉm : "Đa tạ."

Đây là đầu tiên Tuyết Ý tiếp xúc gần với Thủy Thần. Vị thần y khoác bạch y, tay cầm quạt, cử chỉ cao quý, khí chất ôn hòa mà lãnh đạm, sở hữu dung mạo tuyệt thế. Chuyện Tổ Thị khi lịch kiếp ở nhân gian yêu , tình sâu tựa bể, giờ đây cũng còn thấy khó hiểu nữa.

Tuyết Ý im lặng trong chốc lát, mỉm : "Tôn thượng vẫn luôn quan tâm đến những vị thần Tự Nhiên sinh . Hơn hai mươi vạn năm , ngài vẫn luôn mong chờ Thủy Thần giáng sinh. Mấy ngày tỉnh giấc, Thủy Thần giáng sinh nhiều năm, trong lòng vui mừng, nên tự tay món quà , sai hai chúng đến bù đắp cho ngài."

Tổ Thị thuần khiết, tặng quà cho Thủy Thần, trong lòng chút tạp niệm. chư thần Cửu Thiên, ai nấy đều là bậc thần trong thần, trong lòng suy nghĩ đủ điều, khó thể đảm bảo họ mượn cớ diễn giải sai lệch ý của Tổ Thị. Chỉ cần năm xưa, khi Tổ Thị quy vị, Thiên Quân lập tức phái Thất Diệu Tinh Quân đến nghênh đón, là thể thấy rõ. Cô Dao trung lập nhiều năm như , nếu đồn rằng Quang Thần chủ động kết giao với Thiên tộc... thì Cô Dao bọn họ chẳng mất mặt ? Vì thế, Tuyết Ý mới lời mặt chư thần Cửu Thiên, rõ đây chỉ là hành động của tiền bối thần Tự Nhiên đối với hậu bối mà thôi.

Thiên Quân thâm ý trong lời Tuyết Ý, vẻ hổ thoáng qua mặt. Tuyết Ý thấy , càng cảm thấy những lời của thật cần thiết. Tuy nhiên, điều khiến Tuyết Ý ngờ tới là, ngay cả Sương Hòa vốn dĩ ngốc nghếch cũng nhận trong lời ẩn ý. Sương Hòa hiểu nửa vời, hiểu lầm hướng ẩn ý của , nên đột nhiên nhíu mày, hầm hầm Liên Tống: "Phải, đây chỉ là quà sinh nhật thôi! Tôn thượng chúng cũng từng tặng Tạ Minh món quà như . Vì , ngươi nhất đừng suy nghĩ nhiều!"

Trên Lăng Tiêu đại điện, chư thần tiên đang đều ngây . Ngay cả Liên Tống cũng sửng sốt: "Ta đừng suy nghĩ nhiều điều gì? Ý ngài là ?" Khóe môi khẽ nhếch, nụ lộ chút trêu ghẹo thú vị: "Vì thần sứ những lời ?"

Tuyết Ý thực sự tát Sương Hòa một cái. Sương Hòa cũng nhận thất ngôn, sợ hãi liếc Tuyết Ý, chọn cách im miệng.

Tuyết Ý tiện giải thích rằng Sương Hòa hiểu lầm do năng lực lý giải tệ, nhưng ý thật sự thì thể thẳng ... Tình hình thế , nên dùng lời lẽ nào để Thủy Thần nghi ngờ đây? Tuyết Ý vội vàng nghĩ phương án nhất. phương án nhất khiến c.h.ế.t.

Liên Tống mỉm bọn họ: "Hai vị thần sứ?"

Tuyết Ý im lặng một lúc: "Tôn thượng chúng ..." Hắn gắng gượng mở miệng, cố giả vẻ thong dong, bình tĩnh. Là từng trải, chuyện một cách ung dung, tuyệt đối để lộ vẻ hổ: "Tuy sinh ở thời Hồng Hoang, bối phận vô cùng cao, là tiền bối của Thủy Thần - một vị thần Tự Nhiên, nhưng tính theo thời gian tại thế, ngài cũng chỉ là một tiểu nữ thần, chênh lệch tuổi tác với Thủy Thần nhiều." Hắn dừng , lấy bình tĩnh, mới dũng khí tiếp tục bịa chuyện một cách thong dong: "Sương Hòa lo lắng Thủy Thần và chư thần suy nghĩ quá nhiều, hiểu lầm tôn thượng chúng tình ý với ngài, điều đó cũng hợp tình hợp lý, ác ý gì ." Tuyết Ý vốn dĩ ăn khéo léo, hàm súc. Lời quá rõ ràng, nhưng ai nên hiểu thì đều thể hiểu.

Thiên Quân và các vị Thiên Tôn, Chân Hoàng đồng loạt giật . Vốn dĩ còn thể hiểu lầm Tổ Thị Thần theo hướng đó ? Đối mặt với ý tưởng mới mẻ táo bạo , đều choáng váng, một lúc lâu mới hồi phục. Thế nhưng Liên Tống quân, tựa hồ đoán Tuyết Ý sẽ gì, lạnh nhạt nhíu mày: "Thần sứ đùa . Bản quân đương nhiên đây là tâm ý của Tổ Thị thần đối với hậu bối, há suy nghĩ nhiều? Các Chân Hoàng, Thiên Tôn ở đây càng sẽ suy nghĩ lung tung. Còn về..." Hắn dừng một chút: "Còn về các vị tiên khác trời, bọn họ đương nhiên cũng..." Hắn dừng một chút, biểu cảm trở nên phức tạp, đổi từ khác: "Bọn họ hẳn cũng dám suy nghĩ nhiều, hiểu lầm Tổ Thị Thần."

Lúc đó Tuyết Ý hiểu rõ Cửu Trọng Thiên, nên thể lý giải sự khác biệt giữa "Bọn họ đương nhiên cũng dám..." và "Bọn họ hẳn cũng dám...", chỉ cho rằng đó đều là lời cam đoan của Thủy Thần... cam đoan rằng thanh danh của Tổ Thị tuyệt đối tổn hại. Vì thế, yên tâm, đó hài lòng dẫn Sương Hòa rời khỏi Cửu Trọng Thiên.

May mà sớm, bởi dù thêm một ngày, cũng sẽ phát hiện câu thận trọng "Hẳn cũng dám..." của Tam điện hạ thực là: Về lý thì bọn họ dám, nhưng thực tế, bọn họ thể vẫn dám...

Tiểu thần tiên Cửu Trọng Thiên, là những vị tiên thể vì chuyện bát quái mà xả liều mạng. Tam điện hạ đ.á.n.h giá sai về họ.

Thiên Quân lệnh cấm chư tiên bàn tán chuyện thần sứ Cô Dao đến bái kiến thiên cung. Mọi dám công khai, nhưng những cuộc thảo luận thầm kín bên trong mới thực sự là thú vị.

Quang Thần tỉnh dậy, còn mở cửa Cô Dao để chư tiên đến bái kiến chúc mừng, chỉ điều đó chứng minh ngài là dễ gần. Vậy mà ngài hạ cố đến Nguyên Cực cung. Việc ủng hộ quan điểm của nhóm tiểu tiên nga rằng "Tam điện hạ trêu đùa khắp bát hoang là càng vô tình càng động lòng ", và quan điểm của nhóm ủng hộ "Tam điện hạ và hoa chủ Trường Y xứng đôi lứa", dẫn đến một trận luận chiến.

Nhóm biểu thị: Ngay cả Tổ Thị thần cũng thèm thuồng Tam điện hạ của chúng , Tam điện hạ quả hổ là Tam điện hạ. Chỉ một tiểu thần tiên như Yên Lan thể xứng? Đề nghị một tiểu tiên nga ở trạm "Liên Trường tình thâm" đừng hổ mà tuyên truyền khắp nơi nữa... Đồng thời, họ âm thầm cảm thấy vinh quang mà suy đoán: Tổ Thị thần phá lệ ưu ái Nguyên Cực cung, chẳng lẽ là vì ý với Tam điện hạ?

Nhóm tỏ : Dù Yên Lan tiên t.ử là hoa chủ Trường Y chuyển thế, nhưng họ vẫn về phía Tam điện hạ và Trường Y, chứ Tam điện hạ và Yên Lan. Hơn nữa, họ căn bản cũng tuyên truyền rằng Tam điện hạ vốn đối xử khác biệt với hoa chủ Trường Y. Đồng thời, họ âm thầm hoang mang suy đoán: Tổ Thị thần đặc biệt ưu ái Nguyên Cực cung, ý với Tam điện hạ?

Không thể , dù thuộc phe phái khác , họ đều đồng lòng trong suy đoán , và trí tưởng tượng của họ ít nhiều vượt xa Thiên Quân.

Tỳ nữ Uyển Nhi của Yên Lan tiên t.ử thấy cuộc luận chiến của hai phe hỗn loạn, vài tin tức khó chịu, vội vàng tìm Yên Lan báo tin: "Nghe Tổ Thị Thần tự tay một cây nỏ nhỏ tặng cho Tam điện hạ, Tam điện hạ vô cùng yêu thích. Nô tỳ mấy tiểu tiên phân tích, hành động thể là tín hiệu Cô Dao kết thông gia với Thiên tộc..."

Bên d.a.o trì, Yên Lan đang quỳ bên hồ, thử đem một khóm sen nhỏ vốn trồng trong chậu ngọc chuyển ao, ngắt lời Uyển Nhi: "Không nàng sinh ở thần kỷ cũ, giờ hơn ba mươi vạn tuổi ?" Nàng cau mày, vui: "Thiên tộc thông gia với Thanh Khâu, Bạch Thiển Thượng Tiên và Thái t.ử điện hạ chênh lệch chín vạn tuổi, thần tiên bàn tán cũng ít. Nàng và Tam điện hạ chênh lệch chỉ chín vạn, e rằng đến ba chín vạn tuổi, thể thông gia ? Ngươi đồn nhảm ở ?"

Uyển Nhi dám , cẩn thận : " mấy tiểu tiên , Quang Thần khi hiến tế trở về, nếu tính tuổi thì nên tính theo độ tuổi lúc hiến tế, như chỉ mới mười vạn tuổi thôi. Nếu thế, tuổi tác của nàng và Tam điện hạ tương hợp."

Yên Lan giật , đôi mắt xinh chậm rãi mở to: "Cho nên nàng..." Rồi thì thào: "Theo lời ngươi , nàng tuy là thần thời Hồng Hoang, nhưng tuổi tác lớn, sống một ở Cô Dao thực sự khó khăn, nên gả cho Tam điện hạ, lấy Thiên tộc hậu thuẫn, điều cũng thể..." Lẩm bẩm đến đây, mặt nàng bỗng tái nhợt, môi run rẩy: "Không ." Nàng cố trấn tĩnh: "Điện hạ từng trút nửa tu vi vì , từng xẻ đất tạo biển cho . Điện hạ thích , ngài sẽ đồng ý hôn sự !"

Uyển Nhi lo lắng, tiếp tục cẩn thận : "... Dù điện hạ đồng ý, nếu Cô Dao quả thật ý với điện hạ, thì nô tỳ lo Thiên Quân sẽ từ chối." Nàng quan sát sắc mặt Yên Lan, tới gần hơn: "Theo nô tỳ thấy, chi bằng nhân cơ hội , Hoa chủ hãy chủ động phá vỡ lớp vỏ với điện hạ, tiên để điện hạ cưới ngài trắc phi..."

Yên Lan phắt dậy: "Không !"

Uyển Nhi giật . Cùng lúc đó, trong Dao Trì vang lên một tiếng khinh bỉ.

Chủ tớ hai đều giật . Yên Lan quát lớn: "Ai dám trộm ?"

Sau trận thanh thúy, một nữ t.ử xinh đẩy lá sen bước , dậy từ trong đám sen, lười biếng vuốt tóc: "Bổn công chúa đang nghỉ trưa ở đây, các ngươi tự tiện chạy đến những lời buồn , còn quở bổn công chúa trộm ư?" Ánh mắt nàng dừng Yên Lan, : "Này, tiểu Hoa Chủ, ngươi thi qua môn lịch sử Hồng Hoang ?"

Ánh mắt Yên Lan tập trung, nhận đây là nghĩa Tri Hạc công chúa của Thái Thần cung, Đông Hoa Đế Quân, từng theo học Đấu Mỗ Nguyên Quân, là một pho tượng Phật thể đụng . Dù tức giận vì Tri Hạc lén, nhưng trong lòng nàng thể nổi nóng pho tượng Phật , nên cố nhẫn nhịn, lạnh lùng : "Ta công chúa đang gì." Nói xong, định dẫn Uyển Nhi rời .

Tri Hạc nhẹ nhàng nhảy lên bờ, chặn đường nàng: "Không ngươi Tổ Thị thần kết thông gia với Thiên tộc mới vững ở Bát Hoang ?" Nàng ung dung Yên Lan: "Trong thời đại Hồng Hoang chiến loạn, Tổ Thị Thần một ẩn cư ở Cô Dao, cũng thấy tộc nào dám gì nàng. Giờ tứ hải thái bình, nàng nhờ Thiên tộc mới sống nổi ? Bổn công chúa cảm thấy nếu ngươi từng thi qua môn lịch sử Hồng Hoang, sẽ mấy lời quỷ quái như thế. Nói , ngươi thi qua nào ." Nói đến đây, nàng như chợt nhớ : "À, suýt quên." Nàng càng suồng sã: "Ngươi là thần tiên thăng thiên nhờ cửa mà, học đến lịch sử Hồng Hoang."

Sắc mặt Yên Lan tái mét. Nàng thăng thiên đường hoàng, kế vị hoa chủ, hưởng vinh quang, đều nhờ là chuyển thế của hoa chủ tiền nhiệm Trường Y. nàng kế thừa ký ức của Trường Y, kế thừa năng lực của nàng, gần ba vạn năm ở vị trí hoa chủ tiến bộ, khiến chư tiên Cửu Thiên ngày ngày bàn tán. Tuy nhiên, họ kiêng nể Đông Hoa đế quân và Liên Tam điện hạ, nên dù phục, ít nhất cũng dám chỉ trích mặt nàng.

lúc , Tri Hạc dám sỉ nhục nàng như , lửa giận trong lòng Yên Lan bùng cháy, thể phản kích: "Nếu tranh thủ Thiên tộc hậu thuẫn, nàng một đến tỏ tình với Tam điện hạ, đối xử đặc biệt với Tam điện hạ? Chính Quang Thần nàng..." Nói đến đây, nàng chợt tỉnh táo , nếu tiếp sẽ phạm tội phỉ báng Tôn Thần, nàng vội im miệng, nhưng chịu thua, c.ắ.n răng thêm: "Nếu Cô Dao việc tránh hiềm nghi, thì đừng trách khác suy nghĩ nhiều!"

Tri Hạc kinh ngạc nàng: "Như hôm nay thiên hạ thái bình, ngũ hành điều hòa, chư tiên bát hoang ít nhắc đến thần Tự Nhiên, nên ngươi quên Tam điện hạ còn một phận là thần Tự Nhiên ?" Rồi giả vờ giật nhướng mày: "À, hoặc là loại tiên như ngươi, đến cả thi văn thăng tiên còn thi, thì thần Tự Nhiên là gì?"

Nhìn Yên Lan mím chặt môi, mặt mũi khó chịu, Tri Hạc hiểu rõ, khẽ chê: "Ôi chao, thật là . Sử sách chép, trong tứ hải bát hoang, ba vị thần sáng thế, ba thần hộ thế, năm vị thần Tự Nhiên duy trì thiên đạo. Quang Thần là vị thần Tự Nhiên thứ ba đời, Thủy Thần là vị thần Tự Nhiên cuối cùng." Nàng dừng , mỉm : "Ngươi Tổ Thị thần cần tránh hiềm nghi, nên đối xử khác biệt với Tam điện hạ?" Ý mặt nàng càng sâu: "Hiện giờ trong năm vị thần Tự Nhiên, Hỏa Thần Tạ Minh vũ hóa, Nữ Oa nương nương và Phong chủ Sắt Già tôn giả đang ngủ say. Người còn tồn tại đời chỉ còn Tổ Thị Quang Thần và Tam điện hạ Thủy Thần. Tổ Thị thần đối xử khác biệt với Tam điện hạ, chẳng lẽ đối xử khác biệt với ngươi ?" Nàng liếc hai chủ tớ: "Thế mà hai các ngươi hẹp hòi, còn gì đến việc Tổ Thị thần một bước, trắc phi cho Liên Tam điện hạ." Rồi mỉm Yên Lan: "Ngươi cũng xứng ?"

Mặt Yên Lan đỏ bừng, môi run rẩy, nên lời.

Đáy mắt Tri Hạc hiện lên vẻ khinh miệt: "Người ngươi là chuyển thế của Trường Y, do Tam điện hạ tốn nhiều công sức mới đưa về. Trường Y , tuy cũng thích lắm, nhưng ít cũng thông minh, khéo léo, chút bản lĩnh thật. Sao chuyển thế thành ngươi ngu xuẩn thế? Ngu xuẩn thì thôi , còn chịu sách, thật đáng c.h.ế.t." Dứt lời, lạnh lùng một tiếng, thản nhiên rời .

Yên Lan c.ắ.n chặt răng, run rẩy. Đợi Tri Hạc xa, nàng bỗng ngã phịch xuống đất - tức đến ngất xỉu. Uyển Nhi bên hốt hoảng kêu cứu.

Cách đó vài bước, trong rừng trúc ngọc, chưởng sự Tiên Nga Thiên Bộ của Nguyên Cực cung đang hái trúc, vô tình cả cuộc đấu khẩu giữa Tri Hạc và Yên Lan.

Thấy Yên Lan ngất , Thiên Bộ suy nghĩ một lát, bước khỏi rừng trúc, giả vờ tình cờ ngang, giúp Uyển Nhi đỡ Yên Lan dậy, gọi tiên thị tới, lệnh đưa Yên Lan bất tỉnh đến chỗ Dược Quân.

Giải quyết xong, vội vã xa, Thiên Bộ khẽ thở dài.

Thiên Bộ cũng coi như quen Yên Lan. Ba vạn năm qua, trong Thiên cung rộng lớn, nàng thường xuyên gặp Yên Lan. Đôi khi Yên Lan, Thiên Bộ nghĩ, lẽ lúc Trường Y liều c.h.ế.t Tỏa Yêu Tháp, Tam điện hạ nên gìn giữ tàn hồn của nàng.

ba vạn năm, chuyện ngày đó, Thiên Bộ vẫn nhớ rõ. Nàng nhớ ngày thứ ba khi Trường Y tuyệt mệnh, Thiên Quân đến Nguyên Cực Cung lập ván cá cược với Tam điện hạ. Nàng cũng nhớ năm thứ hai mươi tám, hồn phách Trường Y tu bổ xong, xuống phàm thế trọng sinh thành Yên Lan. Sau đó, Tam điện hạ tuân theo ván cá cược, xuống hạ giới bảo vệ Yên Lan. Là tiên nga theo hầu Tam điện hạ lâu nhất, nàng cũng theo.

Bọn họ ở phàm thế tổng cộng mười tám năm, thời gian gì đáng . Năm thứ mười tám, vương triều nơi họ sống xảy chiến sự, Yên Lan với tư cách công chúa, hòa . Yên Lan gả cho ngoại tộc, đau khổ cầu xin Tam điện hạ. Lúc đó, Tam điện hạ dường như cũng chán ở nhân gian, lưu nữa, bèn nhân cơ hội chơi một ván lớn... xẻ đất tạo một vùng biển ở biên giới hai vương triều. Một là ngăn Yên Lan hòa , hai là mượn chuyện kết thúc sớm ván cược với Thiên Quân.

Quả nhiên, hành động chấn động Cửu Thiên. Thiên Quân buộc triệu về sớm để trừng phạt, gương cho chư thần tiên. Tuy nhiên, theo Thiên Quân, hành động tùy hứng của Tam điện hạ chứng minh mối thâm tình của với Trường Y, nên cuối cùng Thiên Quân chịu thua cuộc, tha thứ cho việc Trường Y tự tiện xông Tỏa Yêu Tháp, cũng đưa Yên Lan trở về Cửu Trọng Thiên, khôi phục tiên vị. Từ đó, hoa thần hoa tiên thế gian, cuối cùng hoa chủ.

Yên Lan khi hóa phàm cốt, tụ tiên cốt, nữa phi thăng lên thần vị, thêm nhiều ký ức, như nguyện vọng của Tam điện hạ, nhớ tất cả ký ức của Trường Y. Nàng cuối cùng thể tiếp tục chứng minh với Tam điện hạ rằng thế gian trống rỗng như nghĩ, thực vẫn tồn tại thứ gì đó trường tồn vĩnh cửu, thời gian đổi. ngờ, Yên Lan dù ký ức quá khứ, nhưng tâm ý đổi, vứt bỏ tình cảm với Tang Tịch, si tình với Tam điện hạ.

Trong ấn tượng của Thiên Bộ, đó là năm thứ ba ngàn bảy trăm bảy mươi bốn khi họ từ phàm thế trở về.

Năm đó, Tam điện hạ xẻ đất tạo biển ở phàm thế, chịu hình phạt ở Bắc Cực Thiên Sơn. Sau khi chịu phạt xong, giúp Yên Lan hóa phàm cốt tụ tiên cốt, tiêu hao lượng lớn tu vi, khiến tiên thể Yên Lan thể thức tỉnh. Sau đó, Đông Hoa đế quân đưa Tam điện hạ đến Bích Hải Thương Linh bế quan. Lần bế quan kéo dài tận ba ngàn năm.

Mọi chuyện thật trùng hợp. Trong năm cuối cùng Tam điện hạ bế quan, vực Trấn Ách đại yêu phá vực mà , khiến vùng biển Diệu Huy rung chuyển. Diệu Huy là quê hương của Tam điện hạ, nên tự trấn áp. đại yêu tầm thường, vô cùng hung ác. Một yêu một thần đ.á.n.h bảy ngày bảy đêm, cuối cùng đại yêu hàng phục, nhưng Tam điện hạ cũng trọng thương, mất luôn vảy ngược. Đế Quân từng trải trận mạc, xem trọng thương tích của Tam điện hạ. Đế Quân thậm chí cảm thấy vết thương nhỏ xứng hao tổn linh khí Bích Hải Thương Linh, nên tùy tiện ném ngài về Cửu Trọng Thiên dưỡng thương, giao Tam điện hạ cho chưởng sự tiên nga của Nguyên Cực Cung là nàng.

Vừa Tam điện hạ trở về Nguyên Cực cung, Yên Lan vội vàng chạy đến.

Lúc đó, Yên Lan thần tiên trời hơn ba ngàn năm, trông cũng chút dáng vẻ thần tiên, nhưng so với Trường Y vẫn khác xa. Về lý, nàng chính là Trường Y, nhưng giống Trường Y.

Yên Lan hổ thổ lộ tâm ý với điện hạ ngay bên giường Tam điện hạ dưỡng thương. Điện hạ như đoán , lặng lẽ nàng: "Nghe ngươi khôi phục trí nhớ, hẳn ngươi cũng nhớ nhị ca . Ngươi từng thích đến thế, giờ đổi?"

Yên Lan cúi đầu, hai gò má đỏ ửng: "Bởi vì cũng nhớ Tam điện hạ đối với thế nào. Nếu điện hạ, sẽ ngày hôm nay. Ta từng hồ đồ, nhưng vì vết thương ở Tỏa Yêu Tháp, hiểu thế gian ai là đối xử nhất với . Giờ trong lòng thật sự thích..." Nàng liếc Tam điện hạ, c.ắ.n môi, như cố nén hổ: "Người thật sự thích là điện hạ."

Tam điện hạ trầm mặc hồi lâu: "Ta từng tin tình cảm của ngươi với Tang Tịch là đến c.h.ế.t đổi." Hắn Yên Lan: "Ngươi thất vọng."

Yên Lan ngây , tin nổi, ngẩng đầu , sắc mặt tái nhợt: "Ta... thích điện hạ, chẳng lẽ điện hạ vui? Không điện hạ cũng... vẫn luôn chờ nhớ quá khứ, trở thành Trường Y chân chính, cùng với điện hạ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-36.html.]

Tam điện hạ nhíu mày: "Ta cứu Trường Y vì thế."

Yên Lan vẫn tin, bối rối : "Vậy... còn đủ giống Trường Y? Ta cố gắng học..."

Tam điện hạ ngắt lời, thần sắc lạnh lùng, mà như lời , thất vọng nhiều hơn: "Ngươi cần học nàng. Ta tình cảm với Trường Y." Rồi hờ hững thêm: "Cũng tình cảm với ngươi."

Hôm đó, Yên Lan như kẻ mất hồn rời khỏi Nguyên Cực Cung.

Tam điện hạ dành nhiều tâm huyết cho Trường Y, chứng minh thế gian sự trường tồn vĩnh cửu, chứ thứ đều trống rỗng, nhưng rốt cuộc vẫn thất bại. Công sức đổ sông đổ bể khiến uể oải. Thiên Bộ cho rằng Tam điện hạ sẽ buồn một thời gian, nhưng ngài dường như cảm thấy . Chỉ một buổi tối, Tam điện hạ nóc Nguyên Cực Cung thổi sáo. Đêm gió lớn, nàng lên đưa áo choàng cho Tam điện hạ, thấy đang ngắm Thiên Cung mênh mông, lâu .

Thiên Bộ bước đến, dò hỏi: "Điện hạ, ngài đang ?"

Tam điện hạ yên lặng một lát, trả lời: "Nhìn thế gian vô thường, vạn vật trống rỗng."

Thiên Bộ cân nhắc, hỏi sống lâu ở Cửu Trọng Thiên nên chán, nàng chuẩn để cùng trở về biển Huy Diệu , thì : "Bản quân vốn nên cảm xúc như , nhưng hiểu , trong thoáng chốc , cảm thấy thế gian từng thứ gì đó khiến bất chấp tất cả để đuổi theo, trân trọng đến mức chùn bước."

Thiên Bộ im lặng mờ mịt, bởi trong trí nhớ của nàng, hai vạn năm qua Tam điện hạ luôn xem vạn vật đời là trống rỗng, thứ gì đáng quý trọng. Nàng cân nhắc một hồi, mới lựa lời đưa khả năng: "Điện hạ mơ..."

Tam điện hạ lắc đầu: "Không mơ." Rồi như quan tâm, hờ hững mỉm : "Có lẽ là ảo giác." Rồi đặt ống sáo bạch ngọc lên môi.

Trong gió đêm, tiếng sáo vang lên.

Sau đó một thời gian dài, Yên Lan Nguyên Cực cung.

Tình cảnh sống trời của Yên Lan , Thiên Bộ vẫn thấy. Thiên Quân ban cho nàng tôn hiệu, nhưng năng lực đủ, miễn cưỡng vị trí Hoa chủ thể phục chúng. Hơn ba ngàn năm qua, chỉ nhờ hiểu lầm rằng Tam điện hạ ý với nàng, khiến kiêng nể Tam điện hạ, dám gây khó dễ, để nàng tiếp tục ở ngôi vị Hoa chủ.

Yên Lan dám cho chư tiên giữa nàng và Tam điện hạ chỉ là nàng đa tình. Dù Tam điện hạ rõ, khi tiểu tiên hiểu chuyện chạy tới bóng gió về quan hệ giữa Tam điện hạ và nàng, Yên Lan vẫn tỏ mập mờ, chỉ dám những lời đầu đuôi. Thiên Bộ cũng thấy chướng mắt, nhưng cũng hiểu cho nàng, suy cho cùng sống ở Cửu Trọng Thiên dễ dàng.

Tam điện hạ thể chuyện Yên Lan gây . Ti Mệnh Tinh Quân nhiều chuyện nhất trời, khi tin đồn, tò mò tìm Tam điện hạ. Điện hạ lạnh nhạt, vẽ trả lời Ti Mệnh Tinh Quân: "Yên Lan sống là do một tay thúc đẩy, lúc đó cũng hỏi Trường Y , lẽ nàng . Ta là nguyên nhân, tạo cục diện , gọi là kết quả, coi như nợ nàng."

Ti Mệnh Tinh Quân lập tức hiểu ý, kinh ngạc: "Tam điện hạ , là thiếu nhân quả, nên điện hạ tính là..."

Tam điện hạ vẽ xong nét cuối, ném bút chén rửa: "Một phàm nhân, nhân duyên thành tiên, khi căn cơ bất mượn lực chống lưng, vốn là cách thông minh. Ta cho nàng ba vạn năm. Nếu mượn bóng râm của ba vạn năm mà nàng vẫn tự lập , thì sẽ tấu thỉnh Thiên Quân, để nàng nhập luân hồi, phàm nhân."

Bản chất Tam điện hạ là vị thần cực kỳ hờ hững vô tình, sống tùy ý, nên quan tâm nhân quả mới . Thiên Bộ đoán thể dễ dãi với Yên Lan như , lẽ nhân quả chỉ là một phần, nhiều hơn là vì điện hạ tiếc cho Trường Y. nàng dám hỏi Tam điện hạ.

Cuộc sống cứ thế trôi qua.

Thoắt cái hơn hai vạn năm.

Trên Cửu Thiên, tin đồn về Tam điện hạ và Yên Lan dứt, thật giả lẫn lộn, chư tiên rõ. Nói Tam điện hạ thích Yên Lan... mấy trăm mỹ nhân Nguyên Cực Cung hai vạn năm qua là ? thích... Nguyên Cực Cung luôn chiếu cố Hoa Chủ Yên Lan? Vài tiểu tiên lén suy đoán, lẽ trong quá khứ Tam điện hạ từng tình cảm với Yên Lan, nhưng Tam điện hạ vốn phong lưu, gì đến chân tình, cảm giác mới mẻ qua , tình cảm cũng phai nhạt, nên hai mới rơi tình cảnh hiện tại.

Thiên Bộ mấy lời đồn cũng thấy bình thường, nhưng điều ngờ là Yên Lan vốn nên tỉnh táo, nhưng khi quá nhiều lời dối trá, dùng chính những lời dối xây cho tòa tháp cao, ngày ngày đắm chìm trong đó. Ký ức con thể quá khứ trở nên đẽ, nhưng cũng thể tạo ảo tưởng. Lời dối dựng lên và kéo dài hơn hai vạn năm, khiến chính Yên Lan cũng tin những lời quỷ quái mà nàng cố ý bịa đặt cho khác . Nàng kiên định cho rằng, Tam điện hạ từ chối nàng chỉ vì nỗi khổ tâm: kiếp nàng là yêu thành tiên, kiếp là phàm thành tiên, thiên quy luật, cả yêu lẫn phàm nhân thành tiên đều thể bàn chuyện yêu đương. Vì , Tam điện hạ chịu ở bên nàng, thực thích, mà là đang che chở cho nàng.

Thiên Bộ vô tình Yên Lan ảo tưởng , chỉ một cảm thấy nàng điên rồ. Lúc đó Tam điện hạ đang theo Đế Quân xử lý chính sự, phiền vì chuyện thật đáng, nên nàng chỉ tán gẫu với Ti Mệnh Tinh Quân. Tinh Quân xong, đầy thâm ý : "Nàng chắc điên, chắc đang nghĩ gì, đang gì."

Lúc đó Thiên Bộ hiểu ý, nhưng hôm nay, lời thì thầm của Yên Lan với Uyển Nhi, nàng bỗng bừng tỉnh. Thì , trong sâu thẳm, Yên Lan cũng thật sự tin ảo mộng do chính dệt nên. Vì , khi Uyển Ni xúc động khuyên nàng chủ động cầu xin Tam điện hạ nạp nàng trắc phi, nàng mới . Nàng phàm nhân, đối mặt với nghiêm luật Cửu Thiên, chỗ nào khoan dung. Chỉ cần nàng buông bỏ tiên , hóa tiên cốt thành yêu cốt, thì nàng và Tam điện hạ chắc thể. nàng kiên quyết , ngay cả việc đến chỗ Tam điện hạ thăm dò cũng dám.

Nghĩ đến đây, Thiên Bộ khẽ thở dài, chỉ cảm thấy Trường Y ngày xưa khôn khéo thú vị như , khi chuyển thế thành dáng vẻ bây giờ, thật đáng tiếc. Đối diện tới, đối mặt nàng ôn hòa : "Hóa là Thiên Bộ tiên tử, tiên t.ử thấy Túc Cập tiên giả trong cung chúng ? Tàng thư các của Đế Quân dọn xong, trốn lười biếng ở , tìm mãi cũng mệt."

Thiên Bộ định thần, thấy rõ tới là Trọng Lâm tiên giả trong Cung Thái Thần, vội thu suy nghĩ, mỉm , lập tức bán Túc Cập: "Túc Cập tiên giả đang ở cung chúng , đang cùng Tam điện hạ dạy nhạc sư."

Đã nửa tháng kể từ khi Tuyết Ý và Sương Hòa Quang Thần đến tặng quà sinh nhật cho Thủy Thần. Cửu Trọng Thiên vì thế dấy lên sóng gió gì, các thần sứ Cô Dao đương nhiên , cũng quan tâm.

Hiện tại, ngoại trừ Sương Hòa đang đến núi Bá Chủng đón Cốt Dung, ba vị thần sứ khác của Cô Dao đang tụ tập, đều căng thẳng vì một chuyện: Ma tôn Khánh Khương trở về, cưới con gái Ma Quân, Túy U công chúa hậu. Bảy ngày sẽ cử hành đại hôn tại Thiên Tuyệt Cảnh chân núi Thương Ngô ở Nam Hoang. Trong giấc mộng dự tri, Khánh Khương sẽ g.i.ế.c hại Tổ Thị thần ba năm nữa. Tổ Thị dự định nhân dịp đại hôn ở Thiên Tuyệt Cảnh long rắn hỗn tạp, cải trang trộn để dò la hư thực chuyện Khánh Khương.

Tuyết Ý liếc Ân Lâm đang trầm mặc, Chiêu Hi đang nhíu chặt mày, khẽ thở dài: "Kế hoạch tôn thượng đưa chu , sơ hở. Nàng cũng tượng sứ, rời Cô Dao sẽ vỡ. Ta thấy các ngươi cần lo lắng thế. Hai mươi bốn vạn năm , Khánh Khương mất tích kỳ lạ, giờ trở về cũng ly kỳ... Hơn nữa, là mối đe dọa lớn với tôn thượng, nên quả thật nên tìm hiểu ngọn nguồn."

Chiêu Hi nhắm mắt, đưa tay xoa giữa chân mày: "Đáng lẽ nên thăm dò ngọn nguồn, nhưng nàng đối đầu với Khánh Khương. Ngươi và đều , Khánh Khương tầm thường. Dù nàng cứ theo thiên mệnh, khi đại kiếp nạn hủy thiên diệt địa giáng xuống, nàng sẽ nguy hiểm tính mạng, nhưng thể lo." Nói đến đây, sắc mặt càng nặng nề, giọng đầy kiêng kỵ: "Dù cũng là... Khánh Khương."

Ân Lâm đặt chén xuống, hiếm hoi đồng tình: "Không sai, dù cũng là Khánh Khương."

Dù từng sống cùng thời với Khánh Khương, nhưng Ám Chi Ma Quân Khánh Khương cao hơn một bậc, nên nhiều chuyện về Khánh Khương, Ân Lâm chỉ qua sử sách Hồng Hoang do hậu thế biên soạn.

Quyển sử Hồng Hoang do Chiết Nhan Thượng Thần biên soạn.

Theo miêu tả của Chiết Nhan Thượng Thần, Khánh Khương giáng sinh cách đây bốn mươi bốn vạn năm. Khi đó, ngũ tộc còn chung sống hòa bình. Thần tộc ba trăm bảy mươi sáu tiểu tộc, Ma tộc cũng tương tự, Quỷ tộc, Yêu tộc và Nhân tộc ít hơn. Khánh Khương là con trai út của tộc trưởng Ám Chi Ma tộc. Sinh cũng trùng hợp, tròn một vạn tuổi thì thời đại hòa bình kết thúc, ngũ tộc chính thức mở màn đại chiến. Trong gần hai mươi vạn năm tiếp theo, hơn ba trăm tiểu tộc Ma tộc công phạt lẫn , cuối cùng hình thành cục diện hai mươi bảy ma quân cùng thống trị, trong đó thế lực thịnh nhất chính là Khánh Khương, xưng là Ám Chi Ma Quân.

Đồng thời, Ám Chi Ma Quân Khánh Khương cũng là nghĩa phụ của Thiếu Quán. Con Phượng Hoàng trắng duy nhất đời - Thiếu Quán, lúc trời đất mới mở, xuất hiện ở Nam Hoang núi Chương Ngụy, nơi Ma tộc sinh sống, hình hài một quả trứng, hơn ba trăm ma tộc tôn thờ như biểu tượng tinh thần. Đám ma chúng cung phụng hơn ba mươi vạn năm, quả trứng cuối cùng nở một con phượng hoàng nhỏ trắng như băng tuyết, linh khí thiên địa nuôi dưỡng, chính là Tiểu Thiếu Quán. Tiểu Thiếu Quán chui khỏi trứng Khánh Khương nhận nghĩa nữ, bế ma cung nuôi nấng.

Chiết Nhan Thượng Thần từng giải thích: Dã tâm của Khánh Khương thể hiện rõ, dù cũng là nghĩa phụ của biểu tượng tinh thần ma tộc, ngày hai mươi sáu ma quân khác ai tư cách thống nhất ma tộc hơn !

Có thể thấy, ngòi bút của Chiết Nhan, Khánh Khương là ma vương xảo quyệt đầy tham vọng, ngày ngày suy nghĩ thống nhất Ma tộc, thống nhất thiên hạ, ngoài theo đuổi thứ gì khác.

Chẳng qua Khánh Khương cũng đủ tư cách suy nghĩ như . Khi luôn tâm tâm niệm niệm bá chủ thiên hạ, cũng từng bước một đoạn đường dài. Hậu thế từng xưng là vị thần thị trong truyền thuyết... Mà Mặc Uyên, Đông Hoa cũng , Thiếu Quán thì càng , vì lúc họ đều còn là học sinh trong Thủy Chiểu Trạch, nên đe dọa .

Lúc , Khánh Khương thể là nhân vật chính sân khấu lịch sử. Toàn bộ Ám Chi Ma Tộc đều kỳ vọng, chỉ cần cho Ma Quân thêm chút thời gian, nhất định thống nhất Ma tộc, quét sạch lục hợp, bá chủ tứ hải, quy phục bát hoang. ngay khi bộ Ám Chi Ma Tộc đặt kỳ vọng lớn Khánh Khương, đột nhiên mất tích, một lời báo , ai .

Các trưởng lão chờ Khánh Khương ba năm, vẫn thấy trở về, buộc lập tân ma quân khác. Nhiều năm Khánh Khương say mê chinh chiến, trong cung con trai con gái, gối chỉ nghĩa nữ Thiếu Quán, ai đủ tư cách kế thừa. Các trưởng lão đến Thủy Chiểu Trạch thỉnh cầu bảy , vị công chúa Ma tộc trẻ tuổi mới chịu bỏ học sớm, trở về kế thừa gia nghiệp. Sau đó, Thiếu Quán thống nhất Ma tộc, trở thành Ma tôn đời thứ nhất nền tảng của Khánh Khương... đó đều là chuyện .

Hiện giờ, hai mươi bốn vạn năm trôi qua. Hai mươi bốn vạn năm đó, Ma tộc từ phân liệt đến thống nhất, từ thống nhất đến phân liệt, thể bãi bể nương dâu, vật đổi dời. Chắc ai ngờ, vị Ma Quân Khánh Khương mất tích ly kỳ hai mươi bốn vạn năm , giờ thể trở về.

Và Khánh Khương khi trở về, chỉ dùng ba tháng hàng phục thất quân Ma tộc, đổi kết cấu thất tộc của Nam Hoang khi Thiếu Quán vũ hóa, nữa thống nhất Ma tộc, xưng Ma tôn.

Một Khánh Khương như , thể khiến kiêng nể.

Tay Chiêu Hi gõ nhẹ mép bàn, cắt đứt dòng suy nghĩ của Ân Lâm. Ân Lâm ngước mắt, Chiêu Hi đón ánh mắt: "Ngươi khuyên nàng nữa ." Chân mày vẫn giãn: "Nếu đại kiếp ba năm liên quan đến cả bát hoang, thì lý nào để Cô Dao chúng đối mặt một . Tiên quan Thái Thần cung Đông Hoa Đế Quân sắp xuất quan. Theo thấy, đợi Đông Hoa Đế Quân xuất quan, cùng thương nghị tính kế cũng muộn."

Ân Lâm khổ: "Tôn thượng thường đưa quyết định, nhưng một khi quyết thì tuyệt đối đổi. Ngươi nên hiểu chứ."

Chiêu Hi trầm mặc.

Tuyết Ý suy nghĩ một lát, chợt : "Nghe Khánh Khương cũng gửi mời Thiên tộc, mời Thiên Quân dự đại hôn. Chỉ là quy củ Thiên tộc là bát hoang chiến sự, Thiên Quân khỏi Cửu Trọng Thiên, nên Thiên Quân sẽ lệnh cho Thái t.ử Dạ Hoa và Tam hoàng t.ử Liên Tống ngài đến Thiên Tuyệt Cảnh dự lễ..."

Ân Lâm lập tức hiểu ý, nhướng mày Tuyết Ý: "Ý ngươi là..."

Tuyết Ý : "Tôn thượng cũng tùy tiện quyết định. Nàng cố ý nhân cơ hội lẻn Thiên Tuyệt Cảnh, ắt lý do. Tôn thượng chỉ định dẫn Ân Lâm ngươi , Chiêu Hi lo lắng cũng hợp lý. Ta nghĩ mấy ngày tôn thượng tặng quà sinh nhật cho Tam hoàng t.ử ? Như cũng coi như giao tình với Thiên tộc. Chúng thể chào hỏi Tam hoàng t.ử và Thiên tộc thái tử..."

Ân Lâm ý, bỗng biến sắc. Tuyết Ý và Ân Lâm hợp tác lâu năm, vô cùng ăn ý, nhanh chóng phản ứng, lập tức nuốt lời định . Hắn cố nén xúc động, đầu , đổi thành lý do khác: "Dù ... mấy năm nay quan hệ Ma tộc và Thần tộc càng lúc càng căng thẳng. Chúng sớm chào hỏi Tam hoàng t.ử và Thái t.ử Thiên tộc, phòng khi... phòng khi hai họ gây chuyện ở đại hôn, thì tôn thượng chúng cũng thể giúp đỡ..."

"Phì..." Phía vang lên tiếng khẽ: "Sợ đồng ý cho các ngươi tìm giúp, nên mới lén bàn bạc lưng ? Bị bắt gặp còn che giấu? Chỉ là Tuyết Ý, ngươi che giấu đủ cao minh ..."

Tuyết Ý vái chào, hiếm khi ấp úng: "Tôn thượng..."

Ân Lâm và Chiêu Hi cũng dậy.

Tổ Thị đeo mặt nạ da , cách đó hai trượng, đôi mắt khẽ cong, như ánh nước long lanh: "Khánh Khương dễ đối phó, nhưng cũng tiêu diệt , chỉ đến chỗ lấy một thứ thôi, cần liên lụy đến Thủy thần và Thiên tộc thái tử. Chỉ cần và Ân Lâm là đủ."

Nàng đến gần vài bước, tới mặt bọn họ, ánh mắt liếc qua ba , quan tâm đến sự lo lắng của họ, chậm rãi : "Đến lúc cứ theo kế hoạch của , sẽ , các ngươi cần lo." Lúc , ánh mắt bỗng dừng mặt Tuyết Ý, thì thào: "Khuôn mặt ngươi..." Mở mặt nạ da trong tay, cách một so với mặt Tuyết Ý, như cảm thấy hài lòng, gần hai bước, trực tiếp đắp mặt nạ lên mặt Tuyết Ý, tùy ý phủi nhẹ. Chàng thanh niên tuấn tú lập tức biến thành dung mạo một nữ tử, diễm lệ xa cách, trong xa cách chút mê hoặc.

Tuyết Ý khổ: "Tôn thượng..."

Bị nàng giữ tay : "Ấy, ngươi đừng nhúc nhích."

Bởi kế hoạch của Tổ Thị là cải trang thành tân nương của Khánh Khương lẻn Thiên Tuyệt Cảnh, Chiêu Hi khẽ giật : "Đây chẳng lẽ là dáng vẻ của Túy U công chúa..." Dừng một chút: "Ta thấy nàng giống một ."

Tổ Thị thu ánh mắt từ mặt Tuyết Ý: "Ừm, ngươi cũng ? Dáng vẻ của nàng ba phần giống Thiếu Quán."

Ba vị thần sứ đều trợn mắt.

Tổ Thị Tuyết Ý, thấy Tuyết Ý trừng mắt, khỏi lùi một bước: "Ngươi đừng trừng mắt to thế, như mỹ nhân c.h.ế.t nhắm mắt vì trúng độc... Ồ, đúng , như thế , đừng cử động, phong tình." Nàng thưởng thức Tuyết Ý một hồi, từ đáy lòng cảm phục chính : "Bản tôn thật tuyệt, mặt nạ thành công." Lại thưởng thức thêm, mới bước lên cẩn thận lột mặt nạ khỏi mặt Tuyết Ý.

Chiêu Hi nhịn , nặng nề hỏi: "Trước Khánh Khương Ma tôn hơn mười vạn năm, trong ma cung một hậu phi. Lần trở về, mới bốn năm thành hôn, vốn thấy kỳ quái." Hắn chần chừ: "Khánh Khương thành hôn với Túy U Công chúa , mà công chúa giống Thiếu Quán thần mấy phần, chẳng lẽ..."

Tổ Thị thu mặt nạ da quý giá tay áo, thản nhiên : "Không thì ..." Rồi ba : "Ta đến đan phòng luyện vài viên đan, mấy ngày tới sẽ ngoài. Các ngươi việc cứ đến đan phòng tìm ." Nói xong, nhẹ nhàng bước về phía đan phòng.

Đợi Tổ Thị xa, Chiêu Hi mơ hồ Ân Lâm: "Vậy, thật sự là ?"

Thần sắc Ân Lâm cũng đặc sắc, ừm một tiếng: "Hồi đó... quả thật tin đồn, Khánh Khương mãi thành hôn là vì đang nhòm ngó nghĩa nữ của . Mà nghĩa nữ của , ngươi đấy, là Thiếu Quán Quân. Chỉ là lúc đó và Thiếu Quán Thần đ.á.n.h ác liệt, nên mấy ai tin tin đồn ." Dứt lời than: "Không ngờ là thật."

Ba cùng ăn quả dưa khổng lồ, đồng loạt trầm mặc.

Trầm mặc một lát, Tuyết Ý phá vỡ im lặng, đổi đề tài: "Lại , các ngươi thấy hôm nay cử chỉ, lời của tôn thượng sống động hơn nhiều ? Ta nhớ cuối thấy nàng hoạt bát thế là khi nàng trưởng thành."

Phía , bóng lưng Tổ Thị rẽ hang động, nơi đó là đan phòng. Tầm mắt Chiêu Hi đuổi theo: "Đó là vì ngươi từng thấy tôn thượng tu hành lịch kiếp ở phàm thế. Nàng trong kiếp cuối cùng ở phàm giới, luôn rực rỡ linh động như thế."

Ân Lâm cũng về đan phòng, khách quan bổ sung: "Sau khi trưởng thành thì trầm lặng lạnh lùng, dù thần tính tuyệt luân, như trang giấy trắng tinh, tinh mỹ vô cùng, cực kỳ chân thật. Chuyển thế từ kiếp đầu đến kiếp mười bảy khiến nàng học đủ loại tình cảm, như tô màu lên tranh. Đến kiếp cuối, bức tranh trắng cuối cùng biến thành bức tranh đầy màu sắc, chính là con nàng hôm nay." Hắn thu ánh mắt, Tuyết Ý: "Ngươi thấy như ?"

Tuyết Ý gật đầu: "Đương nhiên . Tôn thượng thông hiểu thất tình lục dục, quả nhiên chân thật hơn nhiều." Nói đến đây, chợt nhớ chuyện: "Mặt khác, còn một chuyện rõ. Tôn thượng quên Thủy thần quá mức ?" Hắn Ân Lâm: "Ta nhớ khi đó ngươi , nàng chỉ bóc tách ký ức kiếp cuối ở phàm giới... giờ xem , hình như chỉ ..."

Lông mày Ân Lâm khẽ nhíu, cũng rõ. Chiêu Hi trả lời: "Quả thực chỉ kiếp . Nàng... hẳn lột bỏ hết tất cả ký ức về Thủy thần ." Hắn dừng: "Có thể là lo sợ nếu nhớ rõ Thủy thần, sẽ thể an tâm thành sứ mệnh, tâm hiến tế. Hơn nữa nghi ngờ..." Hắn dừng , Ân Lâm.

Ân Lâm xoa thái dương tiếp lời: ", cần nghi ngờ. Nàng quả thực hạ chú thuật tâm lý cho , cấm tuyệt bản hoài nghi và truy cứu những ký ức mất hoặc mơ hồ . Nàng nghiêm túc, luôn tính toán chu ."

Chiêu Hi khổ: "Quả nhiên ."

Tuyết Ý nhẹ giọng thở dài: "Thì ." Cũng gì thêm. Ba chợt im lặng.

 

Loading...