Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 35

Cập nhật lúc: 2025-11-16 08:48:13
Lượt xem: 127

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kể từ sự kiện năm đó, thêm hai nghìn năm trăm năm mươi bảy năm nữa trôi qua, giờ là năm thứ hai mươi chín nghìn chín trăm chín mươi ba kể từ khi Tổ Thị chìm giấc ngủ.

Trước khi ngủ, Tổ Thị từng , ba vạn năm , khi trận đại kiếp nạn thể hủy diệt tứ hải, lật đổ bát hoang ập đến, nàng sẽ thức tỉnh. Giờ đây, thời hạn ba vạn năm trong lời tiên tri chỉ còn vỏn vẹn bảy năm, cách ngày vô cùng gần kề.

Bởi khi đưa lời tiên tri, ngay cả Tổ Thị cũng thể thấu đại kiếp nạn , nên các thần sứ Cô Dao của nàng cũng chẳng thể nào hiểu rõ. Suốt nhiều năm qua, họ chỉ thể một mực canh giữ Cô Dao, thụ động chờ đợi ngày trong lời tiên tri ứng nghiệm, ngoài chẳng thể gì hơn. Thế nhưng, gần ba vạn năm trôi qua, trong Bát Hoang vẫn hề xảy đại sự gì liên quan đến kiếp nạn.

Là thần sứ, họ phép hoài nghi lời tiên tri của Thần Chủ. Với tư cách đầu trong bốn thần sứ, Ân Lâm phán đoán rằng nếu thời kỳ ba vạn năm cận kề, cũng là lúc nên xuất hiện manh mối của đại kiếp nạn. Bên ngoài Bát Hoang dù tưởng như bình yên, nhưng trong bóng tối âm thầm nảy mầm những bất thường?

Ân Lâm vốn là hành động quyết đoán. Sau khi đưa phán đoán, chẳng bao lâu, sắp xếp cho ba vị thần sứ lượt xuất sơn, lệnh cho họ thâm nhập các tộc, điều tra những chuyện kỳ lạ trong Bát Hoang. Không là do dự cảm của quá chuẩn xác, là vận may thúc đẩy, ngay trong tháng mà ba vị thần sứ lên đường, Bát Hoang xảy một chuyện lớn chấn động tứ hải, khiến trời đất kinh hoàng... Ấy là tin tức Ma quân Khánh Khương, kẻ mất tích hai mươi bốn vạn năm, bỗng nhiên trở về.

Tin tức truyền đến tai các thần sứ Cô Dao, họ lập tức hiểu rằng đây chính là sự kiện dị thường mà họ vẫn chờ đợi, đồng thời cũng nhận kẻ chủ mưu trận đại kiếp nạn trong lời tiên tri của Tổ Thị là ai. Tổ Thị vẫn tỉnh giấc, các thần sứ cũng tiện tùy tiện hành động. Bởi , bốn vị thần sứ bàn bạc một hồi, quyết định đơn giản cung cấp tin tức cho Đông Hoa Đế Quân trong Thái Thần Cung, đó trở về núi, đóng cửa Cô Dao.

Cô Dao đóng cửa, bốn năm thoáng qua như chớp mắt.

Về , mỗi khi Sương Hòa nhớ buổi sáng hôm , vẫn luôn cảm thấy nó chẳng gì khác biệt so với những buổi sáng bình thường đó.

Sáng hôm , Ân Lâm và Chiêu Hi bờ biển Trường Sinh để thiền định tu hành. Tuyết Ý thì đến phòng luyện đan. Sương Hòa vốn tính tình hiếu động, chẳng theo Ân Lâm thiền, cũng chẳng đến đan phòng Tuyết Ý bắt tạp dịch, nên một đến gần động Lan Nhân, định luyện đao một lát.

Nào ngờ, mới chuẩn xuất chiêu, phát hiện dây thừng chuôi đao lỏng. Thế là bệt bãi cỏ cạnh động, cúi đầu cố gắng buộc dây đao.

Đôi tay vụng về, loay hoay mãi vẫn buộc . Đang lúc nổi cáu, bỗng một bàn tay đưa từ bên cạnh: "Để xem giúp ngươi."

Hắn giật ngẩng đầu, mới phát hiện bên cạnh chẳng từ lúc nào một đó.

Người mỉm với . Hắn chấn động, vội dụi dụi mắt.

Thấy ngơ ngác, khẽ nhún vai, chẳng gì, cầm lấy thanh T.ử Thạch Tà Văn đao mà yêu quý, cúi đầu linh hoạt buộc chặt sợi dây lỏng lẻo .

Hắn trố mắt , há miệng mấy mới nuốt trôi sự nghẹn ngào trong cổ họng, lắp bắp: "Tôn, Tôn, Tôn, Tôn thượng, ngài... ngài tỉnh ạ?"

Người ngẩng đầu mỉm với , đặt thanh T.ử Thạch Tà Văn buộc chặt trở tay : "Ừ, tỉnh ." Nàng đáp.

Đó là một buổi sáng vô cùng bình thường, như Sương Hòa vẫn nhớ mãi, và vẫn thể tìm điểm gì đặc biệt từ cái buổi sáng bình thường đến thế , thì Tổ Thị thức giấc ba vạn năm ngủ say.

Nàng bước từ động Lan Nhân, thấy Sương Hòa đang vật lộn với sợi dây đao, liền đến cạnh, đưa tay giúp , y hệt như hai mươi vạn năm , khi cửa Nhược Mộc mở, nàng hiến tế cho nhân tộc, họ vẫn sống bình yên nơi Cô Dao. Mỗi thấy dây đao của Sương Hòa lỏng , nàng cũng đều .

Điều khiến Sương Hòa chới với.

lúc Sương Hòa còn đang hoảng hốt, Tổ Thị chợt lên tiếng hỏi: "Ngươi thấy mặt nạ của ?"

Sương Hòa căn bản chẳng rõ nàng gì. Ánh mắt dán chặt khuôn mặt nàng, kinh ngạc nhận gương mặt chẳng khác gì ba mươi vạn năm , khi gặp nàng ở Đại Ngôn Sơn. Khi , nàng tròn ba nghìn tuổi, còn trưởng thành, dáng vẻ như một phàm nhân mười lăm mười sáu, thực vẫn trổ mã, thế nhưng xinh đến lạ kỳ. Hắn nàng điểm hóa, theo nàng về Cô Dao, mỗi ngày chỉ cần ngắm khuôn mặt nàng thôi cũng đủ khiến ăn ngon thêm hai bát cơm. Đáng tiếc cảnh chẳng dài, chẳng bao lâu nàng gặp Cốt Dung, bắt đầu đeo mặt nạ. Hắn từng thấy gương mặt khi nàng trổ mã. Không ngờ rằng mấy chục vạn năm trôi qua, bốn thần sứ bọn họ đều rũ bỏ vẻ ngây ngô, từ thiếu niên trưởng thành thành những thanh niên, mà Thần Chủ của họ vẫn giữ nguyên dáng vẻ trẻ trung, hồn nhiên, xinh như thuở nào.

Sương Hòa nghẹn lòng, chẳng nên lời.

Tổ Thị một lúc, nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay của , khẽ ấn xuống: "Sương Hòa, đang hỏi ngươi đấy."

Sương Hòa cuối cùng cũng hồn: "À, mặt nạ." Hắn đương nhiên nhớ rõ chiếc mặt nạ thanh ngọc với hoa văn phức tạp mà nàng đeo từ khi gặp Cốt Dung. Nàng luôn đeo nó mặt, từng tháo xuống. ba vạn năm , khi Tổ Thị quy vị, khi chạy về Cô Dao, nàng đưa động Lan Nhân. Hắn căn bản thấy mặt nàng, càng mặt nạ của nàng ở . trong lòng, cảm thấy nàng đeo mặt nạ thì hơn.

Sương Hòa xếp bằng đất, đăm đăm Tổ Thị, thần sắc đầy si mê và mừng rỡ: "Thần ạ, Tôn thượng. Chuyện mặt nạ, ngài lẽ hỏi Ân Lâm. Bởi ngày ngài ngủ say, chỉ ở bên cạnh, chúng thần đều ngoài động." Nhắc đến Ân Lâm, chợt nhớ báo tin Tổ Thị tỉnh. Vừa lẩm bẩm "nếu Ân Lâm bọn họ Tôn thượng tỉnh dậy, nhất định mừng lắm, thần mau báo cho họ mới ", vội vàng dậy, nhưng Tổ Thị ngăn .

Nàng dường như chẳng thấy việc ngủ say hai mươi chín vạn chín trăm chín mươi bảy năm gì trọng đại, cũng chẳng cho rằng tỉnh dậy là chuyện lớn. Nàng nhổ một ngọn cỏ đuôi ch.ó nghịch ngợm: "Không vội. Chúng chuyện , vài điều hỏi ngươi." Nàng chần chừ, thần sắc cổ quái, như đáp án, sợ : "Cốt Dung thế nào ? Nàng vẫn còn ngủ say chứ?"

Sau khi tỉnh dậy, câu hỏi đầu tiên của Tổ Thị là về chiếc mặt nạ, đầu tiên nàng nhắc đến là Cốt Dung. Điều khiến Sương Hòa đang nín thở bỗng thấy bối rối, hình một lúc mới kịp phản ứng: "Cốt Dung... Tôn thượng hỏi thăm Cốt Dung ạ? À, Cốt Dung... nàng , vẫn đang ngủ ngon ở Bá Chủng. Năm ngoái thần còn đến sơn động nơi nàng ngủ xem tình hình, ngủ ngon ạ."

"Thế ?" Tổ Thị khẽ nhíu mày giãn , mỉm : "Vậy thì ." Rồi nàng khẽ cảm thán: "Đã hai mươi bốn vạn năm , nàng ngủ lâu như , cũng đến lúc nên tỉnh ." Trong lúc , nàng hóa một chiếc bình bạch ngọc, c.ắ.n rách đầu ngón tay, nhỏ một giọt m.á.u bình, ngón tay khẽ động niêm phong , đưa cho : "Lúc nào rảnh, ngươi mang giọt m.á.u đến núi Bá Chủng đ.á.n.h thức nàng dậy. Biết trở về, hẳn nàng sẽ vui."

Dặn dò xong, nàng mới lên. Sương Hòa cũng theo, dựa theo kinh nghiệm trong quá khứ, coi như chuyện chính xong. Hắn đang suy nghĩ nên nhắc nàng đến biển Trường Sinh tìm Ân Lâm , thì Tổ Thị phía bỗng ngoảnh .

Nàng đối diện với , biểu cảm thờ ơ, như chợt nhớ nên mới thuận miệng hỏi: " , nãy ngươi tưởng định đến ai?"

Sương Hòa chột , phản ứng cực nhanh. Hắn hiểu ý Tổ Thị, da đầu lập tức tê dại.

Tổ Thị lầm. Vừa khi nàng trò chuyện, thực sự ngờ nàng hỏi đến Cốt Dung. Hắn tưởng nàng sẽ hỏi chuyện Liên Tống cơ. khi nàng lộ vẻ mặt sợ , Sương Hòa thực sự nghĩ rằng nỗi lo của Ân Lâm thành sự thật... Trước khi chìm giấc ngủ, Tôn thượng của họ vẫn thành công xóa ký ức về Thủy Thần, nàng vẫn còn nhớ rõ .

Trong chớp mắt, Sương Hòa gần như tuyệt vọng, trong đầu lướt qua một hàng chữ lớn: "Thủy Thần quên Tôn thượng chúng , nhưng Tôn thượng chúng nhớ ! O kịch gì đây!"

*Chú thích: "O kịch" ở đây nghĩa là "thảm kịch", bởi Sương Hòa ít chữ, chữ "thảm", nên trong đầu bằng một vòng tròn - "O kịch". Thảm kịch nhân gian.

Dòng chữ lướt qua trong đầu những hai mươi , mà Tổ Thị hỏi đến Cốt Dung. Nói thật, quan hệ giữa Sương Hòa và Cốt Dung cũng chỉ dừng ở mức đó. Hơn hai mươi vạn năm ở Cô Dao, hai ba ngày cãi một trận nhỏ, bảy ngày cãi một trận lớn, mỗi tháng xông đ.á.n.h một trận. Bởi , khi Tổ Thị quan tâm đến Cốt Dung, Sương Hòa tuyệt nhiên thấy vui chút nào, nhưng thở phào nhẹ nhõm. Thực sự nhẹ nhõm. Tổ Thị thức giấc, mà nàng quan tâm nhất là Cốt Dung, chắc chắn nàng quên Thủy Thần .

Dòng suy nghĩ của lúc .

Hắn tự cho rằng dù nội tâm kinh tâm động phách, nhưng bề ngoài chẳng lộ chút nào. Hắn hiểu Tổ Thị . Tổ Thị dù cũng nhận thấy. Hắn thể giấu diếm thêm nữa.

Thế là vờ : "Không ai cả, thần chỉ nghĩ ngài sẽ nhắc đến Cốt Dung thôi. Ha ha."

Tổ Thị thở dài thật khẽ: "Hơn hai mươi vạn năm gặp, ngờ Sương Hòa ngươi cũng học dối." Nàng trách mắng , thậm chí còn mỉm với , : "Chuyện ."

Những lời với Sương Hòa thật đả kích. Hắn lập tức đờ : "Thần... ạ?" Hắn ngơ ngác hỏi.

Từ khi Tổ Thị điểm hóa, Sương Hòa luôn coi việc Thần Chủ hài lòng là mục tiêu tối cao của thần sinh, ngừng phấn đấu vì điều đó. Mấy vạn năm qua, Tổ Thị vẫn luôn khen , cũng vì thế mà vô cùng tự đắc. Vậy mà giờ đây, Tổ Thị " lắm". Bầu trời của Sương Hòa bỗng sụp đổ. Trời sập , chẳng giữ bí mật nữa: "Thần... thần nghĩ ngài sẽ hỏi thần về Thủy Thần."

Nghe thấy cái tên , Tổ Thị chậm rãi tròn mắt: "Thủy Thần?" Nàng hỏi : "Ý ngươi là Thủy Thần?" Nàng lặp đến hai .

Sương Hòa kiên quyết gật đầu: "Vâng."

Tổ Thị khẽ nhíu mày, như đang suy nghĩ, ngẩng đầu Sương Hòa: "Tại ngươi nghĩ sẽ hỏi ngươi về Thủy Thần?" Nàng dừng, trong mắt ánh lên vẻ nghi hoặc: "Có lẽ bởi chuyển thế ngủ say, chẳng còn nhớ rõ nhiều chuyện quá khứ. Chẳng lẽ trong quá khứ mơ hồ , Thủy Thần giáng sinh, và còn mối quan hệ đặc biệt gì với ?"

Trong lòng Sương Hòa "thình thịch" một tiếng. Hắn vốn đơn thuần, thẳng thắn, thể quá thông minh, nhưng tuyệt ngu ngốc. Nhìn phản ứng của Tổ Thị, đoán nàng thực sự quên Thủy Thần . cũng chính vì , khi quên mất Thủy Thần, nàng bắt đầu hứng thú với ... Sương Hòa c.h.ế.t . Vốn dĩ nàng thông minh trí tuệ, giờ thế nào để khiến nàng tin rằng nàng và Thủy Thần thực sự chẳng quan hệ gì đặc biệt? Nàng tuy ngây thơ, nhưng cực kỳ khó lừa. Cả Cô Dao, duy nhất thể lừa nàng chỉ Tuyết Ý. Giờ mời Tuyết Ý đến cứu viện kịp ?

Đang lúc Sương Hòa toát mồ hôi hột, giọng của Tuyết Ý vang lên đúng lúc: "Thời đại Hồng Hoang, trong năm vị Thần Tự Nhiên, duy chỉ Thủy Thần mãi giáng sinh. Trước khi cửa Nhược Mộc mở , chẳng Tôn thượng lúc nào cũng canh cánh chuyện ?"

Sương Hòa ngẩng đầu , thấy Tuyết Ý cùng Ân Lâm và Chiêu Hi đang tới. Cách ba trượng, ba dừng bước, cung kính thi lễ. Sương Hòa lúc mới nhớ hành lễ, vội vàng theo cúi chào. Dù cúi đầu, ánh mắt vẫn lưu luyến rời khỏi gương mặt Tổ Thị, thấy Thần Chủ mỉm , bàn tay trắng nõn thò ống tay áo lưu vân rộng rãi, khẽ hạ xuống. Đó là cử chỉ quen thuộc của nàng, ý bảo miễn lễ. Rồi nàng về phía Tuyết Ý, vẻ tò mò hỏi: "Khi đó mong chờ Thủy Thần giáng sinh ?" Lại như buồn bã: "Thế mà chẳng nhớ chút nào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-35.html.]

Thấy phản ứng của Tổ Thị, Sương Hòa lập tức căng thẳng. Tuyết Ý, quả hổ là bậc thầy dối với vẻ mặt thành khẩn, lộ chút căng thẳng, biểu cảm chân thành đến mức khắp Bát Hoang ai sánh bằng: "Dù cũng là chuyện từ lâu ." Tuyết Ý mỉm đáp: "Thêm nữa, hồn phách Tôn thượng từ trong ánh sáng quy vị, bước luân hồi phàm thế. Luân hồi xóa ký ức, việc Tôn thượng nhớ những chuyện cũ quan trọng cũng là bình thường. Chỉ là lúc , chúng thần đều thấy Tôn thượng mong chờ Thủy Thần giáng sinh đến nhường nào, Sương Hòa lúc nào cũng khắc ghi trong lòng. Thủy Thần rốt cuộc giáng sinh từ bảy mươi ngàn năm , nên mới nghĩ rằng lẽ ngài sẽ quan tâm, mới tưởng ngài định hỏi về Thủy Thần." Nói đến đây, Tuyết Ý như bất đắc dĩ mỉm : "Tính Sương Hòa là , trong lòng giấu chuyện gì, Tôn thượng hẳn cũng rõ."

Sương Hòa bội phục Tuyết Ý đến c.h.ế.t . Nói hươu vượn mà thành khẩn tình đến thế, khiến chính cũng gần như tin rằng thực sự vì nhớ Tổ Thị từng mong chờ Thủy Thần giáng sinh, nên mới nghĩ nàng sẽ chủ động nhắc đến Thủy Thần.

May , Tổ Thị cũng tin. Trên mặt nàng lộ rõ vẻ bừng tỉnh: "Thì ." Nàng trầm ngâm . Khép mắt hồi tưởng một lát, nàng Ân Lâm và Chiêu Hi vẫn đang yên lặng bên, : "Hình như chút nhớ , hẳn từng mong chờ Thủy Thần giáng sinh." Lại mỉm : " , còn cho một cái trống bỏi, chờ sinh sẽ tặng?"

Ân Lâm khựng , lập tức đáp. Chiêu Hi liếc Ân Lâm một cái, : "Thời gian thần theo Tôn thượng lâu bằng Ân Lâm, cũng rõ chuyện cái trống bỏi. Nếu Tôn thượng tặng vật cho Thủy Thần từ lâu, lẽ Ân Lâm ." Dứt lời, nàng liếc Ân Lâm, liếc Tuyết Ý. Trong bốn đại thần sứ, ngoại trừ Sương Hòa đầu óc tinh tường, ba còn vốn ăn ý với . Trong lòng mỗi đều rõ, lời của Chiêu Hi cùng hai cái liếc mắt là hy vọng Ân Lâm cố gắng ứng biến, nếu khéo, Tuyết Ý sẽ kịp thời tay giúp đỡ.

Ân Lâm Chiêu Hi một cái. Chuyện cái trống , quả thật đôi chút.

Hắn là thần sứ đầu tiên Tổ Thị điểm hóa. Khi nàng tròn hai vạn tuổi, ở bên nàng . Khi , Tổ Thị thất tình lục dục, thoạt u tĩnh lãnh đạm, nhưng thực vô cùng ngây thơ, thường những hành động trẻ con. Trong núi Cô Dao một cây đàn hương cổ thụ, bén rễ bên bờ biển Trường Sinh từ khi Tổ Thị sinh . Thỉnh thoảng, lão kể cho về thuở ấu thơ của Tổ Thị.

Lão kể, lúc Tổ Thị hơn bảy nghìn tuổi, một đêm mộng thấy hỏa thần sắp giáng thế. Hôm , nàng liền lên hậu sơn, tìm một loại mỹ ngọc, với lão đàn hương rằng nàng một cái trống bỏi tặng Hỏa Thần quà sinh nhật. Tổ Thị khi đó, thực căn bản hiểu thế nào là tình bằng hữu, chỉ là bởi năm xưa khi nàng sinh , Mẫu Thần đến Cô Dao tặng nàng một con cửu liên - đó là món quà sinh nhật do vị Thần Tự Nhiên đầu tiên của thế gian, Thần Nữ Oa, khi bổ trời ngủ say, tự tay tặng nàng. Sau khi nhận cửu liên , tiểu Tổ Thị tự nhiên hiểu rằng cũng nên một món đồ thú vị tặng cho các vị thần tự nhiên đời , để chúc mừng ngày giáng sinh của họ.

Không lâu khi xong cái trống bỏi , lão đàn hương và Tổ Thị đầu rời Trung Trạch, thăm Tạ Minh.

Họ gặp tiểu Hỏa Thần Tạ Minh đang Sắt Già Phong Chủ bồng tay, bên bờ Thiếu Hòa Uyên ở Nam Hoang. Cô nhóc yên lặng mở to đôi mắt đen láy, tò mò Tổ Thị. Tổ Thị lắc lắc cái trống mặt đứa bé, chọc một hồi, ngửa đầu hỏi Sắt Già: "Năm vị Thần Tự Nhiên giáng sinh bốn, chỉ còn Thủy Thần đời. Sắt Già ca ca Thủy Thần khi nào sẽ giáng sinh ?"

Tiểu Tạ Minh trong lòng Sắt Già lập tức trợn mắt, giơ tay đập cái trống mặt, hừ hừ hai tiếng. Sắt Già buồn xoa đầu bé, Tổ Thị: "Ngươi thể gọi là ca ca, nó sẽ ghen." Rồi tiếp: "Ngươi là thần tiên tri, ngay cả ngươi còn Thủy Thần khi nào sinh , thì càng ."

Nghe , Tổ Thị thất vọng, khẽ thở dài: "Ta từng mơ thấy Thủy Thần." Suy nghĩ một lát, nàng : " cảm thấy sắp sinh ." Rồi ngây thơ hỏi Sắt Già: "Ta đang nghĩ xem nên một cái trống bỏi tặng Thủy Thần . Sắt Già ca..." Thấy tiểu Tạ Minh nhíu mày, im lặng, định giơ tay đập trống, nàng vội sửa: "Sắt Già." Lùi hai bước, hỏi từ xa: "Ngươi , nếu một cái trống bỏi màu lam tặng Thủy Thần, thích ?"

Khi Sắt Già cũng mới hơn hai vạn tuổi, thấy vui vẻ, nàng hỏi liền nghiêm túc suy nghĩ, trịnh trọng đáp: "Trống bỏi thì ai chẳng thích, trẻ con đều thích mà." Vừa , nhận lấy cái trống trong tay nàng, cúi đầu dịu dàng chọc tiểu Tạ Minh. Tiểu Tạ Minh ngáp một cái, nể mặt mỉm với Sắt Già.

Sau khi đến Thiếu Hòa Uyên tặp quà xong, lão Đàn Hương và Tổ Thị trở về Cô Dao.

Chẳng bao lâu khi về, Tổ Thị một cái trống bỏi màu xanh lam. Đó hẳn là nhân duyên đầu tiên giữa Tổ Thị và Liên Tống.

Sau khi Ân Lâm trở thành thần sứ Cô Dao, động phủ Linh Lộ của Tổ Thị do quản lý. Hắn từng thấy cái trống bỏi bằng ngọc lam , mặt trống trắng sáng, chuôi trống hai hạt trai đen tròn trịa rủ xuống, chế tác vô cùng tinh xảo. Ân Lâm từng hỏi Tổ Thị về lai lịch của nó.

Lần đầu Tổ Thị nhắc đến Thủy Thần mặt Ân Lâm, là khi gần đến kỳ trưởng thành bốn vạn tuổi của nàng. Nàng mơ thấy một giấc mộng tiên tri về Thủy Thần. Trong giấc mơ, nàng dự đoán vị Thần Tự Nhiên hơn hai mươi vạn năm nữa mới giáng sinh tiên duyên với nàng. Sau đó, qua hàng chục ngàn năm mộng du về Thủy Thần, nàng dần như hòa lẫn giấc mơ thực tại. Thủy Thần trong lòng nàng còn chỉ là một vị thần tự nhiên thuần túy, mà trở thành đặc biệt nhất. Đương nhiên, nàng thể dùng một món quà ngây thơ, giản đơn như trống bỏi để chúc mừng sự giáng sinh của nữa.

Ân Lâm vẫn nhớ, đó là hai mươi bốn vạn năm , đêm khi cửa Nhược Mộc mở . Vị thần sáng thế cuối cùng của thế gian, Thiếu Quán, cuối cùng cũng vận mệnh của , đến Cô Dao tìm Tổ Thị cầu viện, hy vọng nàng thể giúp mở cánh cửa Nhược Mộc, chuyển nhân tộc đến phàm thế.

Tổ Thị đồng ý thỉnh cầu của Thiếu Quán, đồng thời chữa lành vết thương do tìm cách mở cửa Nhược Mộc mà độc mộc đ.â.m của nàng. Thiếu Quán báo đáp, hỏi Tổ Thị . Tổ Thị suy nghĩ một lát, hỏi Thiếu Quán: "Ta hoa cỏ bên ngoài núi , ngươi giỏi âm luật. Trên đời chỉ Mặc Uyên thượng thần, xưng là Quân t.ử U Lan, mới thể sánh ngang với ngươi. Có thật ?"

Thiếu Quán khẽ cong mắt: "Nếu khác hỏi, nhất định thắng Mặc Uyên diện." Nàng tiến gần Tổ Thị: " ngươi là bằng hữu của , sẽ thật. Trong bát âm, luận kim, thạch, thổ, cách, bằng Mặc Uyên; nhưng luận ty, mộc, mão, trúc, bằng ." Nói xong mỉm : "Chỉ ngươi hỏi chuyện để gì?"

Mặt nạ thanh ngọc che khuất biểu cảm của Tổ Thị, chỉ giọng nàng nhẹ nhàng, chậm rãi vang lên: "Ta ngươi dạy cách chế tạo tiêu. Ta tạo một cây linh tiêu tuyệt thế vô song, vật nào trong thiên hạ sánh bằng."

Đây rõ ràng là câu trả lời ngoài dự liệu của Thiếu Quán. Nàng nhướng mày: "Ồ? Phải linh tiêu cần xứng với thổi. Theo , Quang Thần thông âm luật, mà cả Cô Dao hình như cũng chẳng ai giỏi nhạc lý. Vậy thì..." Nàng chống cằm, cực kỳ hứng thú Tổ Thị: "Tại ngươi chế tạo một cây linh tiêu như ?"

Mấy vạn năm cùng những giấc mộng dài khiến Quang Thần hiểu chút ít về thất tình. Dù chút cảm nhận về tình cảm, nhưng đó vẫn chỉ là những rung động mỏng manh, nông cạn. Bởi , nàng vẫn giữ nét ngây thơ vụng về, chẳng ngượng ngùng khó xử là gì, vô cùng thẳng thắn với Thiếu Quán: "Bởi vì Tân Thần Kỷ sẽ sinh một Thủy Thần giỏi thổi tiêu. kén chọn, ánh mắt cao, ở thời đại của , ai thể một cây tiêu hợp ý. Hắn luôn mong một cây linh tiêu, thấy sự thất vọng của , nên một cây tiêu ý tặng ."

Thiếu Quán cảm thán: "Tình nghĩa giữa các vị thần tự nhiên các ngươi thật..."

Tổ Thị ngắt lời: "Hắn là một vị thần tự nhiên bình thường. Hắn là duyên với ."

Thiếu Quán: "..."

Khi , Ân Lâm hầu bên cạnh, tận tai thấy cuộc đối thoại. Thiếu Quán thấy lạ khi một Quang Thần vô tình vô d.ụ.c tiên duyên, nên cứ đuổi hỏi Tổ Thị thêm mấy câu, mới đồng ý dạy nàng cách chế tạo tiêu.

Hai bế quan trong động bốn mươi chín ngày, chế tác thành một cây tiêu bạch ngọc sáng bóng, chính là cây sáo Vô Thanh hậu thế ca tụng. bởi Tổ Thị thực sự giỏi nhạc lý, và cây tiêu sắp thành hình chủ yếu nhờ Thiếu Quán, nên nàng cảm thấy nó là do chế tác, cũng nhận hư danh, bèn tặng cho Thiếu Quán, tính thứ khác cho Thủy Thần. nàng còn kịp nghĩ nên gì, thì thời khắc mở cửa Nhược Mộc điểm.

Ân Lâm vẫn thể quên, lúc Tổ Thị đầy tiếc nuối thở dài, rằng món quà sinh nhật nợ Thủy Thần, chỉ thể đợi khi trở về bù. Nàng nhắc tới cái trống bỏi nữa. Ân Lâm cảm thấy, lẽ nàng quên nó . Về , đêm khi cửa Nhược Mộc mở , lén nhớ tới chiếc trống, lẻn động Linh Lộ lấy nó , khi cửa Nhược Mộc mở, mang theo nó đến nơi sắp xếp cho Tổ Thị ngủ say hơn hai mươi vạn năm.

Đó là nơi cuối cùng chiếc trống đặt xuống.

Nhớ đến đây, ngay cả Ân Lâm cũng khó tránh khỏi bùi ngùi.

Chiêu Hi gọi : "Ân Lâm?"

Lúc mới hồn.

Ân Lâm lấy tinh thần, khẽ ho khan. Hơn ba mươi vạn năm thế sự dâu bể khiến lòng tang thương thổn thức. vốn kẻ đa sầu đa cảm, lập tức chỉnh đốn tâm tư, nghiêm nghị trả lời Tổ Thị về chuyện cái trống bỏi: "Khi , Tôn thượng quả thật một cái trống bỏi cho Thủy Thần." Hắn dừng một chút, nghiêm mặt dối: " Thủy Thần mãi giáng sinh, còn Cốt Dung thích cái trống , nên ngài tặng nó cho Cốt Dung ." Giữa đôi lông mày Tuyết Ý khẽ động, liếc Ân Lâm một cái. Ân Lâm cũng Tuyết Ý, tiếp tục mặt đổi sắc với Tổ Thị: "Về , trong thiên địa nhiều đại sự bận tâm, Tôn thượng cũng còn rảnh để nghĩ đến việc chuẩn lễ vật sinh nhật khác cho Thủy Thần nữa, nên chuyện gác , nhắc tới."

Tổ Thị ngạc nhiên: "Thì ?" Nàng nghiêng đầu, giọng nhẹ nhàng: "Vậy hôm nay, trở về, nên bổ sung lễ vật cho ?" Giọng nàng chứa đựng chút thì thầm và chắc chắn, như đang tự , như đang bàn bạc với họ.

Ân Lâm im lặng một lát. Trong lòng với nàng rằng cần bổ sung nữa. khi mở miệng, chợt nhớ đêm khi cửa Nhược Mộc mở , cuối cùng Tổ Thị nhắc đến vị Thủy Thần giáng sinh với , với sự luyến tiếc khôn nguôi. Nàng : "Món quà sinh nhật còn nợ , chỉ thể đợi khi trở về bù. Đến lúc đó, một thứ mà giỏi nhất, và cũng sẽ thích." Trong tiếng thở nhẹ đầy tiếc nuối và buồn bã , hàm chứa một sự yếu đuối khó nhận , nhưng dịu dàng chờ đợi khác phát hiện, như thể đó là khát vọng mà nàng khao khát nhất đời, mong nó thể thành hiện thực.

ai ngờ , khi Quang Thần phục quy ở Tân Thần Kỷ - thời đại Thủy Thần giáng sinh, thức tỉnh, tình cảnh giữa hai họ trở nên như . Ân Lâm trầm mặc, nén lý trí xuống, trầm giọng đáp Tổ Thị: "Nếu Tôn thượng bổ sung lễ vật, cứ bổ sung ." Hắn dừng một chút, ôn nhu bổ sung: "Tôn thượng thể một thứ ngài giỏi nhất, và Thủy Thần cũng sẽ thích."

Tuyết Ý kinh ngạc Ân Lâm. Lúc , Ân Lâm .

Tổ Thị chắp hai tay , đặt cằm lên đầu ngón tay trắng như băng tuyết. Đây là một cử chỉ hoạt bát, mềm mại mà hơn hai mươi vạn năm Tổ Thị hề .

Quang Thần dù sinh ở thời Hồng Hoang, là một vị thần Hồng Hoang, nhưng bởi sức mạnh tiên tri tiêu hao quá nhiều tinh thần, nàng là vị thần mà chỉ cần động một chút là thể ngủ say hàng ngàn hàng vạn năm để hồi phục. Thời gian Tổ Thị thực sự tỉnh táo, theo Ân Lâm âm thầm tính toán, tổng cộng chỉ hơn năm vạn năm. Thực chất, thể xem nàng như một tiểu nữ thần hơn năm vạn tuổi với bối phận cao mà thôi.

Một nữ thần với gương mặt hồn nhiên, thanh thoát như thiếu nữ, khi động tác , chỉ khiến thấy đáng yêu, chẳng cảm thấy hợp. Thậm chí với Ân Lâm, nó còn khiến chợt hoảng hốt, như thể nàng vẫn đang trong kiếp tu hành nơi phàm thế của vương triều Đại Hi.

Thiếu nữ ngây thơ nghiêng đầu, nhẹ nhàng với : "Thủy Thần giờ là một thanh niên, nghĩ hôm nay lẽ còn thích trống bỏi nữa. Vậy cung nỏ tặng , ngươi ?"

Ân Lâm nàng, nén những suy nghĩ trong lòng, cố gắng nở một nụ : "Người giỏi chế tạo cung nỏ nhất thế gian chính là Tôn thượng. Tôn thượng tặng cung nỏ do chính tay ngài , Thủy Thần nhất định sẽ vô cùng trân quý."

Nàng mím môi , bằng mắt thường cũng thể thấy nàng vui: "Vậy thì ." Nàng khẽ : "Chuyện vui thôi." Rồi dừng , ba đang mặt: "Tiếp theo, sẽ chính sự."

Ba , đồng loạt hướng mắt về Tổ Thị.

Nàng vẫn ôn hòa như cũ, giọng điệu thậm chí còn nhẹ nhàng hơn , nhưng nội dung lời khiến cả ba sững sờ tại chỗ.

Nàng : "Khánh Khương trở về chứ? Ta mơ thấy g.i.ế.c , ngay khi chuẩn hiến tế cho Bát Hoang nữa."

 

Loading...