Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 33

Cập nhật lúc: 2025-11-16 08:39:04
Lượt xem: 126

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đông Hoa Đế Quân vốn là vị thần tiên ưa thanh tịnh, nên ngài thường chỉ lui tới giữa hai nơi: Thái Thần cung Cửu Trùng Thiên và vùng đất tận cùng trời đất là Bích Hải Thương Linh. Dĩ nhiên, cả hai nơi ngài đều thích tiếp khách. Thiên Quân Từ Chính Đế hiểu rõ quy tắc của Đế Quân, nên từ đến nay từng đến Thái Thần cung phiền.

Ấy mà hôm nay, Từ Chính Đế xuất hiện cửa Thái Thần cung.

Bình tâm mà , Từ Chính Đế quả thực là một vị minh quân cần cù liêm chính, xử lý sự vụ ở Bát Hoang đều . Ít nhất trong hai vạn năm qua, từng khiến Đế Quân tay giải quyết rắc rối gì. Vì thế, cũng xứng đáng là một vị Thiên Đế chuẩn mực.

lúc , Từ Chính Đế đang đối mặt với một chuyện khiến đau đầu.

Sự tình đại khái là thế .

Tin Quang Thần Tổ Thị phục quy khiến khắp Bát Hoang chấn động. Từ Chính Đế dùng Quan Hỏa dò xét nơi Quang Thần giáng lâm, mới phát hiện đó là núi Thiên Cự. Quang Thần là cổ thần từ thời Hồng Hoang, địa vị vô cùng tôn quý trong Thần tộc. Ngài phục quy, đương nhiên dùng tôn lễ long trọng nhất để nghênh đón. Thế nên, Từ Chính Đế phái Nhật Tinh, Nguyệt Tinh, Tuế Tinh, Huỳnh Hoặc Tinh, Trấn Tinh, Thái Bạch Tinh, Thần Tinh - bảy vị Thất Diệu Tinh Quân - dẫn theo bốn mươi chín vị Tiên Bá đến núi Thiên Cự để cung nghênh Quang Thần.

Thất Diệu Tinh Quân mệnh, vô cùng kích động dẫn đoàn nghi lễ đến núi Thiên Cự triều bái. Họ vốn tưởng sẽ chiêm ngưỡng chân dung vị cổ thần trong truyền thuyết, nào ngờ lật tung cả ngọn núi vẫn tìm thấy tung tích của Quang Thần.

Chư tinh quân vô cùng bối rối, thầm nghĩ nếu tay trở về bẩm báo thì thật . Sau một hồi suy nghĩ, Thái Bạch Tinh Quân chợt nhớ tới Tam Điện Hạ hiện vẫn đang chịu hình phạt ở núi Thiên Cự. Có lẽ chứng kiến thần tích của Quang Thần, Tổ Thị .

Chư tinh quân như bắt cọng rơm cứu mạng, thoáng cái đến chân núi thứ hai, hỏi thăm tin tức từ Tam Điện Hạ. Ai ngờ, Điện Hạ rằng khi hai pháp chú vang lên, tiếng chuông Cô Dao và kim quang tượng trưng cho sự phục quy của Tổ Thị lập tức biến mất bầu trời núi Thiên Cự. Ngay từ đầu, thấy ảnh của Tổ Thị, cũng chẳng khi rời khỏi núi Thiên Cự, ngài .

Tam Điện Hạ dường như chẳng màng để ý đến chuyện , chỉ với họ vài câu sang hỏi thiên tướng trấn thủ bên cạnh xem còn bao nhiêu hình phạt thủy đao nữa. Chư thần hạng chậm hiểu, bèn vị Điện Hạ đang hiệu đuổi khách. họ thật sự hỏi ai khác, đành đành mặt dày nán , cầu xin Tam Điện Hạ thử nghĩ xem, ít nhất cũng cho họ một chút manh mối để yên lòng.

Ước chừng thấy họ quá phiền phức, Tam Điện Hạ nữa đưa đề nghị: tính tình Tổ Thị vốn kiêu ngạo cô độc, thích giao du với khác. Nếu bỏ lỡ thời khắc ngài phục quy, thì cố tìm kiếm cũng khó lòng gặp . Khắp Bát Hoang, duy chỉ Đông Hoa Đế Quân là thể chuyện với Tổ Thị. Nếu họ quyết tâm tìm bằng Tổ Thị, chi bằng đến Nhất Thập Tam Nhiên tìm Đế Quân hỏi ý kiến. Nghe , họ mới lục tục kéo rời .

Bảy vị Tinh Quân cảm thấy lời Tam Điện Hạ lý, nhưng họ dám tự tìm Đế Quân. Thế nên về đến Cửu Trùng Thiên, họ lập tức bẩm báo sự tình lên Thiên Quân.

Đó chính là lý do vì lúc Thiên Quân mặt Đế Quân.

Bên bờ sông Phấn Đà Lợi*, Đế Quân móc mồi câu Thiên Quân trình bày.

Chú thích: Tức hoa sen trắng.

Đế Quân phản ứng gì lớn, chỉ thong thang đáp: "Tìm nàng , sẽ gì?"

Thiên Quân nghiêm túc đáp lời: "Tổ Thị thần dù cũng là tôn thần của Thần tộc chúng ."

Đế Quân quăng dây câu xa: "Nói về dòng dõi, Tổ Thị quả thực là thần. Chỉ là nàng từng nhập học tại Thủy Chiểu Trạch, t.ử của Phụ Thần, cũng từng nhận lời mời của Mặc Uyên Hoa Chủ của Tân Thần Kỷ. Vì thế, nàng chẳng bất cứ mối quan hệ nào với Thần Tộc hiện nay." Gã khẽ liếc Thiên Quân, tiếp: "Ngươi phái Thất Diệu Tinh Quân nghênh đón, chẳng mượn cơ hội tuyên bố với thiên hạ địa vị của nàng, rằng nàng là thủ lĩnh tinh diệu của Thiên tộc, từ nay về sẽ là thần của Thiên tộc ?"

Từ Chính Đế quả thực dự tính như , bóc trần tâm tư khiến khỏi ngượng ngùng: "Đế Quân cảm thấy... việc thỏa đáng ư?"

Đế Quân đặt cần câu xuống, rót cho một chén : "Địa vị của Quang Thần cần bất cứ tộc nào công nhận. Dù Ngũ Tộc đối đãi với nàng thế nào, nàng vẫn là Quang Thần của thế gian, tinh diệu Cửu Thiên buộc tuân theo pháp tắc của nàng. Chỉ cần chư vị Tinh Quân chưởng quản tinh diệu điều trái nghịch, nàng sẽ nhúng tay việc vận hành của họ. Hiện nay, dù nàng là thần của Thiên tộc , cũng ảnh hưởng gì đến việc nàng là thống lĩnh của tinh diệu. Ngươi thực chẳng cần mấy chuyện thừa thãi ."

Thiên Quân trầm mặc hồi lâu: " ngày đó, Tổ Thị thần và Thiếu Quán thần quan hệ . Thiếu Quán thần là Chí Tôn của Ma Tộc. Nếu Tổ Thị Ma tộc lôi kéo, e rằng sẽ bất lợi cho Thần tộc chúng ."

Thiên Quân lúc còn trẻ từng theo Đế Quân học tập vài ngày. Dù Đế Quân từng cho lễ bái sư, nhưng "một ngày thầy, cả đời thầy", Thiên Quân vẫn luôn tôn kính Đế Quân. Vì thế, khi chỗ hồ đồ, Đế Quân cũng tiếc lời như với khác, mà ân cần thêm: "Thời đại Hồng Hoang," Đế Quân , "Tổ Thị là vị nữ thần duy nhất từng nhúng tay chiến tranh Ngũ Tộc. Nếu lúc đó nàng ẩn cư ở núi Cô Dao mười vạn năm mà từng bất cứ tộc nào lôi kéo, thì ngày nay cũng sẽ chẳng tộc nào lôi kéo nàng. Lúc đó Thiếu Quán thể mời nàng rời núi Cô Dao, kỳ thực chẳng vì hai họ mối giao hảo gì, mà chỉ vì nàng thấy vận mệnh của mà thôi."

Những ghi chép về Tổ Thị trong sử sách ít, Thiên Quân quá hiểu về vị nữ thần . Lúc Đế Quân nhắc đến chân tướng việc Tổ Thị rời khỏi Cô Dao thời Hồng Hoang, khỏi kinh ngạc, kinh ngạc khó hiểu: "Theo như Đế Quân , Tổ Thị là một vị thần siêu nhiên ẩn dật, vô d.ụ.c vô cầu, cũng chẳng thích lo chuyện bao đồng. Vậy vì khi phục quy, việc đầu tiên ngài là định hai pháp chú, đổi pháp tắc của thiên địa? Điều quả thực giống với dáng vẻ thích lo chuyện bao đồng trong lời đồn."

Đế Quân nhớ hai pháp chú : "'Vạn vật đón ánh sáng sinh , ánh sáng còn thì vạn vật thế gian diệt.'" Có con cá c.ắ.n câu, gã giật cần lên, gỡ con cá béo lưỡi câu : "Năm đó Thần tộc và Quỷ tộc đại chiến, Quỷ quân Kình Thương tế chuông Đông Hoàng, hủy diệt Bát Hoang, chúng sanh bồi táng. Nếu lúc đó pháp tắc của Quang Thần, thì cần sợ hãi việc Kình Thương lấy Bát Hoang uy hiếp? Bởi vì ánh sáng vẫn còn, vạn vật thể hủy diệt. Pháp chú là sự từ ái của Quang Thần đối với thế gian khi nàng phục quy. Như thế gọi là lo chuyện bao đồng ?"

Nghe Đế Quân giải thích, Thiên Quân chợt cảm thấy hổ vì suy nghĩ nông cạn của : "Điều ..."

Đế Quân thả con cá gỡ khỏi lưỡi câu trở hồ, tiếp tục : "'Mười ức phàm thế, Cô Dao bảo hộ. Sinh linh trong Bát Hoang, kẻ nào ác ý với nhân tộc thì thể vượt qua cửa Nhược Mộc.' Năm đó, khi hiến tế cho trời đất, Tổ Thị từng cùng Mặc Uyên định trật tự mới cho thiên địa, rằng nhân tộc sẽ vĩnh viễn sống ở mười ức phàm thế, thiên tộc bảo hộ." Gã khẽ suy nghĩ, tiếp: "Bây giờ nàng lập pháp chú mới, lẽ là vì nàng cảm thấy thần tộc những năm nay bảo hộ nhân tộc đủ ."

Nghe những suy đoán bất cẩn của Đế Quân, vị Thiên Quân vốn luôn cho rằng xử lý chuyện của mười ức phàm thế vô cùng mỹ cảm thấy sụp đổ: "Đế Quân cũng cảm thấy bản quân bảo hộ nhân tộc thỏa đáng ?"

Đế Quân để ý rằng một câu tùy tiện của gây áp lực lớn đến cho Thiên Quân, thản nhiên đáp: "Ồ, cũng hẳn. Ngươi khá ." Rồi tiếp tục suy đoán vô trách nhiệm: "Có lẽ là do Tổ Thị nàng quá nghiêm khắc." Nói ngẩng trời: "Được , cứ thế . Sắp đến giờ dùng thiện ."

Đế Quân đổi chủ đề quá nhanh, khiến Thiên Quân đang còn băn khoăn kịp theo kịp, chỉ theo bản năng tạ ơn: "Vậy đa tạ Đế Quân giữ dùng cơm..."

Lời cảm ơn và câu tiếp theo của Đế Quân, "Ngươi nên về đó," vang lên cùng lúc.

Thiên Quân: "..."

Thiên Quân ôm n.g.ự.c rời .

Sau khi Thiên Quân rời , Đế Quân ráng chiều nơi chân trời xa, chìm đắm trong suy tư. như lời gã với Thiên Quân lúc nãy, pháp chú đầu tiên của Tổ Thị là lưu cho Bát Hoang một ngòi lửa. Dù Bát Hoang đ.á.n.h đổ, chúng sanh cũng thể tiêu diệt.

Đây là pháp tắc mà chỉ ba vị đại thần sáng thế, bốn vị đại thần hộ thế và năm vị đại thần tự nhiên mới thể lập cho thế gian.

Ba đại thần sáng thế là Bàn Cổ thần, Phụ Thần và Thiếu Quán thần. Bốn vị đại hộ thế là Mặc Uyên thần, vị giáng sinh của Mặc Uyên, Tức Lạc ở Tây Phương Phạm Cảnh, cộng thêm gã. Năm vị đại thần tự nhiên là Địa Mẫu Nữ Oa, Quang Thần Tổ Thị, Hỏa Thần Tạ Minh, Phong Chủ Sắc Già và vị Thủy Thần sẽ giáng sinh tại Tân Thần Kỷ , cũng chính là tên tiểu t.ử Liên Tống đang chịu hình phạt ở núi Thiên Cự.

Trong mười hai vị thần thị , năm vị vũ hóa, hai vị ngủ say, một vị còn quá trẻ, một vị giáng sinh. Người còn đang sống và thể tăng thêm pháp tắc cho thế gian, chỉ còn gã và Tức Lạc. Ồ, còn thêm một Tổ Thị mới phục quy nữa.

ban thêm pháp tắc cho thế gian là việc cần suy nghĩ vô cùng thận trọng, bởi nó sẽ hao tổn nhiều tu vi và linh lực. Pháp chú càng uy nghiêm, tu vi hao tổn càng nhiều. Tổ Thị mới phục sinh, đang trong thời kỳ yếu ớt nhất, lập tức ban pháp chú uy nghiêm như thế cho thế gian, hẳn là hao tổn bộ linh lực.

dù hao tổn bộ linh lực cũng xác lập pháp chú cho thiên địa? Có vì nàng thấy tương lai Bát Hoang sẽ đối mặt với đại kiếp?

Đế Quân hiếm khi cảm thấy rối rắm, hôm nay vô cùng khó nghĩ. Gã day day huyệt thái dương, nghĩ thầm lúc quả thực thích hợp để khác tham gia, tránh gây thêm phiền hà. Tốt nhất gã nên gặp Tổ Thị một chuyến.

Bắc Cực Thiên Cự, tuyết trắng mịt mờ, vạn đóa tuyết liên nở rộ trong gió lạnh.

Thực , Tổ Thị hề rời khỏi núi Thiên Cự. Thất Diệu Tinh Quân thể tìm thấy nàng, chỉ vì khi định pháp chú, nàng cảm thấy sức lực đủ nên tạo một gian nhỏ tại đỉnh núi Thiên Cự để tĩnh dưỡng.

Đông Hoa Đế Quân đoán sai. Quang Thần quy vị lập tức định hai pháp chú, là vì nàng thấy trong tương lai Bát Hoang sẽ nghênh đón một đại kiếp từng .

Khi Tổ Thị quy vị, tiên thể ngưng tụ từ trong ánh sáng. Sau khi lấy tất cả ký ức của Quang Thần, năng lực dự tri của nàng cũng trở về. Nàng dự tri kiếp nạn đó. Ngay khoảnh khắc mở mắt, trong ánh sáng chói lòa vô tận, nàng thấy dáng vẻ của thế gian ba vạn năm : ngọn lửa chiến tranh từ bùng lên, khiến Tứ Hải điên đảo, chư thiên hủy diệt, Bát Hoang đại địa sinh linh đồ thán. Cảnh tượng hoang tàn diễn khắp nơi, c.h.ế.t đói trải dài ngàn dặm, tiếng kêu than vang dậy đất trời. Tứ Hải Bát Hoang còn một chút dáng vẻ yên vui của tiên cảnh, chẳng khác gì chốn địa ngục trần gian tạo từ cánh hoa Bát Đầu Ma năm xưa nuốt chửng tiên thể của Bàn Cổ.

Năng lực dự tri của Quang Thần là một loại năng lực cảm ứng thiên khởi. Lúc nào dự tri chuyện gì do nàng quyết định, mà tất cả đều do thiên ý sắp đặt. Một đoạn mơ hồ lướt qua, nàng thể xác định kẻ gây kiếp nạn là ai. Nàng chỉ dự tri trận chiến đủ khiến thiên hạ diệt vong. Đồng thời, nàng một nữa thấy vận mệnh của bản : nàng cần một nữa hiến tế trong phận Quang Thần, mới thể hóa giải kiếp nạn , chấm dứt cuộc chiến đó. Đây mới là nguyên nhân thực sự khiến nàng thể phục sinh. Bởi vì thiên mệnh cần nàng c.h.ế.t thêm một nữa.

Và đây, chính là túc mệnh của Quang Thần: mỗi sinh , đều là để c.h.ế.t .

Trong gian nhỏ là một màn đen tối. Tổ Thị yên lặng trong bóng tối. Quá khứ như dòng nước chảy qua mắt nàng.

Nàng đản sinh từ đạo ánh sáng đầu tiên thế gian. Sau khi mở mắt, điều đầu tiên nàng thấy là hồng liên trong biển Trường Sinh ở Cô Dao. Hồng liên vạn đóa, mọc đầy biển Trường Sinh, như lửa như diệm, đẽ đến mức khiến nàng yêu thích. Mà bản tính của những đóa hồng liên là thích đến gần ánh sáng. Dưới sự phổ chiếu của nàng, chúng khai mở trí tuệ, hiếu kỳ hỏi nàng: "Nàng là ai?"

Câu đầu tiên của nàng thế gian với những đóa hồng liên đó. Nàng chạm lên cánh hoa hồng liên, ngây thơ ôn hòa với chúng: "Ta là Quang Thần, là thần hộ vệ của các ngươi. Nếu các ngươi điều gì mong ước, cứ với , sẽ đáp ứng."

Quang Thần giáng thế, bản lĩnh đầu tiên tu tập chính là năng lực Toàn Tri đối với hoa mộc. Và sơ tâm của nàng khi học lấy bản lĩnh đó, chính là lắng những lời thỉnh cầu của đám hoa mộc.

Từ đó, nàng bắt đầu coi núi Cô Dao là nhà, bầu bạn cùng hoa mộc khắp núi.

Nàng thất tình, cũng lục dục. Đám hoa mộc nàng là vị thần thuần khiết ngây thơ nhất đời, nàng cũng ý kiến gì, trong lòng nghĩ, bọn chúng sinh bám rễ núi Cô Dao, từng gặp bao nhiêu vị thần thị cơ chứ?

Đám hoa mộc nghịch ngợm, thấy nàng hiểu "tình" là gì, thì cứ khăng khăng đến chữ "tình" với nàng. Nàng tuy hiểu, nhưng từ lời của đám hoa mộc, cũng đại khái hiểu thế gian nhiều loại "tình". Mà sinh linh thế gian, trời sinh tình cảm phong phú. Có lẽ nàng, kẻ chẳng hiểu gì cả, cũng hiểu chút ít về sự yêu thích.

Nàng thích đám hoa mộc, thích ở cùng chúng. Nàng chỉ chiếu cố cho đám hoa mộc ở Cô Dao, mà thỉnh thoảng còn đến những nơi bên ngoài để tìm các loại kỳ hoa dị thảo. Nếu loài hoa thảo nào nguyện ý, nàng sẽ đưa chúng về núi Cô Dao. Mấy vạn năm trở , nàng cảm thấy vui vẻ chút mỏi mệt.

Lúc đó, Phụ Thần mở học cung tên là Thủy Chiểu Trạch. Trong Bát Hoang, sinh linh ngũ tộc chút thanh danh đều học ở học cung. Phụ Thần cũng đến Cô Dao mời nàng mấy , nhưng nào nàng cũng cự tuyệt. Đám hoa mộc thấy tiếc cho nàng, rằng Thủy Chiểu Trạch là nơi thú vị. Nếu nàng đến Thủy Chiểu Trạch học, nhất định sẽ kết giao nhiều bằng hữu, pháp thuật càng thêm tiến bộ. nàng cảm thấy cũng chẳng . Nàng kết bằng hữu, cũng cảm thấy phu t.ử ở Thủy Chiểu Trạch sẽ dạy nàng điều gì ích cho năng lực dự tri của .

Nàng là vị thần năng lực dự tri, thi thoảng sẽ mơ thấy những giấc mộng dự tri về tương lai. Nội dung trong giấc mộng đơn thuần, và cũng dạy nàng cách tu luyện của một Quang Thần. Thỉnh thoảng, nàng sẽ dự tri một chuyện trong tương lai, nhưng cũng gì quá quan trọng. Quan trọng nhất là giấc mộng nàng tiên tri chính là vận mệnh của nàng, cũng là kết cục của đời nàng: mười vạn năm , vị thần sáng thế cuối cùng sẽ mở cửa Nhược Mộc, đưa nhân tộc đến phàm thế. Còn Quang Thần, sự hộ trì của bốn thần sứ, sẽ hiến tế cho trời đất. Từ đó, chốn phàm thế tựa luyện ngục bắt đầu núi sông cây cỏ, bốn mùa ngũ hành, trở thành nơi cư trú của nhân tộc.

Khi đó, tâm nàng thanh tịnh chút ô nhiễm, vạn vật trong lòng đều bình đẳng. Vì thế, đối với vận mệnh , nàng nghi vấn gì. Dù sinh linh thế gian đa đều coi thường nhân loại, cho rằng họ vô cùng yếu đuối, nhưng nàng cho rằng một nhân tộc yếu đuối thì xứng đáng một vị thần sáng thế và một vị thần dùng mạng sống để bảo hộ.

Nàng điềm nhiên tiếp nhận vận mệnh , đồng thời theo giấc mộng dự tri đó, rời khỏi núi Cô Dao. Nàng thẳng đến ba tòa tiên sơn tìm kiếm và điểm hóa ba vị thần sứ trong định mệnh của : Cẩn Hoa Ân Lâm ở núi Thiếu Thất, Tang Tuyết Ý Đế Nữ ở núi Huyên Sơn và Cửu Sắc Liên Sương Hòa ở núi Đại Ngôn.

Vị thần sứ cuối cùng là thuộc nhân tộc. Lúc bấy giờ, vẫn giáng sinh. nàng hề cảm thấy vội vàng, một mặt kiên nhẫn chờ đợi giáng sinh, một mặt tiếp tục ẩn cư ở núi Cô Dao trồng hoa nhổ cỏ.

Sau đó, một năm khi nàng thành niên, lúc vốn vạn tuổi, xảy một chuyện.

Từ khi nàng điểm hóa ba thần sứ, nàng lâu thấy những giấc mộng dự tri nữa. đêm đó, nàng mơ.

Trong mơ đêm dài và ánh đèn cô độc, còn một ngôi nhà gỗ nhỏ. Trong căn nhà gỗ nhỏ một chiếc giường gỗ đơn sơ, tầng tầng lớp lớp mành sa trắng như tuyết. Và nàng trong mành trướng đó, đang rúc lòng một bạch y công tử. Vị công t.ử đó mắt phượng mày ngài, khuôn mặt cực kỳ tuấn tú, đối với nàng mật ôn nhu.

Hắn tặng nàng một bộ trang sức: "Minh nguyệt sơ chiếu hồng tụ ảnh, liên tâm ám tàng tụ để hương." Chính là hai câu thơ . Chàng tuy rõ, nhưng nàng , bộ trang sức đó từ nghịch lân của ngân long. Chàng là một vị long quân. Mà nàng, tuy ẩn dật ở chốn Cô Dao, nhưng cũng nếu nhận lấy nghịch lân của long quân, thì chính là thê t.ử của .

Mộng cảnh đột nhiên dừng ngay lúc nàng nhận lấy nghịch lân của long quân.

Chàng tuy khiến nàng khó quên, nhưng lúc đó nàng cũng cảm nhận gì đặc biệt, chỉ cảm thấy giấc mộng lẽ ám chỉ rằng nàng sẽ lấy phận nữ t.ử để gả cho khác, trở thành thê t.ử của long quân.

Vì thế, năm nàng bước tuổi thành niên, lúc buộc lựa chọn giới tính, nàng lựa chọn trở thành một nữ tử.

Từ đó, nàng trở thành một nữ tử.

Sau lễ thành niên lâu, vị thần sứ thứ tư giáng sinh. Lúc bộ tộc của đứa bé diệt tộc, nàng vội vàng đến cứu nó. Bởi vì nhân tộc từ đến nay đều mong chờ ánh sáng cứu rỗi, mà nó là đứa bé sẽ đưa nhân tộc một hành trình mới. Vì thế, nàng đặt tên cho nó là Chiêu Hy.

Đến đây, trọng trách điểm hóa bốn vị thần sứ thành. Tiếp theo, nàng chỉ cần đợi vị thần sáng thế quen đến tìm nàng, theo như thiên mệnh định, lấy hợp đạo, thành sứ mệnh là xong.

Mọi việc vốn đơn giản như thế.

từ đó về , nàng bắt đầu mộng. Những giấc mộng đó liên tục ùa đến, là một kiếp khi nàng là một phàm nhân tên Thành Ngọc. Trong giấc mộng đó, nàng giống kẻ bàng quan, giống tham dự. Nàng thấy bản khi chuyển thế thành phàm nhân tên Thành Ngọc, cùng công t.ử tặng nghịch lân cho nàng trong giấc mộng tiên tri đó, ở chốn phàm thế gặp gỡ, quen , yêu . Nàng cuối cùng cũng phận của , hóa là vị tự nhiên thần cuối cùng trong thế gian sẽ giáng sinh Tân Thần Kỷ - Thủy Thần.

Theo mệnh định sẵn mà nàng , khi Tân Thần Kỷ xác lập, nàng sẽ hiến tế cho trời đất, đó trở về cùng hư vô. Ngày qua ngày trong mộng cảnh đó, khi ở bên công tử, nàng mới dần dần trải nghiệm yêu thích, thương cảm, khổ sở, ngọt ngào, thậm chí là niềm đau. Trước đó, nàng từng trải qua những điều như thế. Tuy những tình cảm đó vô cùng nhỏ bé, nhưng lay động trái tim vô cấu nhiễm của Quang Thần.

Đặc biệt là giấc mộng cuối cùng.

Trong giấc mộng cuối cùng , nàng gả xa để hòa . Chàng khắp ngàn dặm tìm nàng, tiếc vì nàng mà xé đất tạo biển, tặng cho nàng nghịch lân để cầu . Sau khi tỉnh giấc, nàng phát hiện hai má ướt đẫm. Rất lâu , nàng mới phát hiện bản cư nhiên rơi nước mắt. Phải rằng đó nàng từng rơi lệ.

Phu quân của nàng là ai, vốn dĩ là chuyện gì quan trọng. bởi vì những giọt nước mắt đó, nàng bắt đầu thực sự yêu thích một . Niềm vui và nỗi thương tâm, ngọt ngào ủy khuất, thậm chí là nỗi thống khổ đó, nàng chân chính trải nghiệm một , chứ chỉ cảm nhận một chút ít trong giấc mơ. Đến cả sự ôn nhu chu đáo của , và cả sự đè nén, giãy dụa, đau khổ của , nàng đều thấu hiểu.

Có lẽ nàng hẳn đến lúc trở thành Thành Ngọc mới học tình ái là gì. Có lẽ bắt đầu từ thời đại Hồng Hoang, tình cảm đó âm thầm manh nha trong mỗi giấc tiên tri của nàng . Những tâm nguyện đó, khi trải qua hết giấc mộng đến giấc mộng khác, trở nên càng lúc càng mạnh mẽ. Cuối cùng, nàng cách nào áp chế .

Nàng đích sắp xếp mười bảy kiếp luân hồi cho chính .

khi cửa Nhược Mộc mở, nhân tộc an cư, Thiếu Quán niết bàn, nàng vì nhân tộc mà hiến tế.

Vài năm nữa qua , khi linh thể trùng sinh từ trong ánh sáng, nàng thuận lợi tiến nhập trong mười bảy kiếp luân hồi.

Trong kiếp luân hồi cuối cùng, bản ký ức của Tổ Thị, học tất cả những tình cảm của phàm nhân, đích trải nghiệm qua yêu hận ly biệt cùng . Nàng là một Thành Ngọc chỉnh, cũng là một Tổ Thị chỉnh. Bản khi một vị thần và bản khi là một phàm nhân, trong kiếp cuối cùng, dung hợp thành một thể.

Lúc , chân ngọn núi Thiên Cự thứ nhất, khi rõ tiền căn hậu quả, nàng thấu rõ tất cả điều.

Hóa , vị thần nhân duyên thiên định với Thủy Thần, chính là nàng.

như thế thì chứ?

Vốn dĩ, điều ngăn cách duy nhất của họ chính là sự khác biệt giữa thần tiên và con . đến lúc phục quy thần , nàng mới hiểu , cho dù là thần thì họ cũng cách nào mãi mãi bên . Nàng quả thực duyên phận trời sinh với , nhưng sự phục quy của nàng, để thành mối lương duyên cùng , mà là vì một nữa hiến tế để Bát Hoang an định.

Thời Hồng Hoang lâu về , nàng từng như đinh đóng cột với Chiêu Hy: "Ta chỉ tu nhân cách. Lúc đó nhân tộc an cư, cũng thành sứ mệnh. Sau sẽ tu hành thế nào, trời cao quả thực quản đến ."

Lúc đó, nàng thực sự cho rằng bản sẽ tự do. Học thất tình của nhân tộc, là để càng dễ dàng nắm bắt trong lòng . Không ngờ, trời cao bắt nàng học thất tình, là để nàng từ bỏ thương.

Thiên mệnh.

Thiên mệnh thật cách giày vò con .

Trước đây, nàng vì nhân tộc mà hiến tế, mang theo chút cảm tình nào, bất quá chỉ cảm thấy đang chấp hành sứ mệnh mà thôi. Vì thế nàng chấp nhận vận mệnh quả quyết. Ước chừng cảm thấy bất mãn với sự vô d.ụ.c vô cầu của nàng, nên thiên mệnh mới bắt nàng thấy những giấc mộng tiên tri , mở lòng hiếu kỳ của nàng, để nàng chủ động học tập thất tình.

Bây giờ bản học thất tình, trong thế gian một điều thật lòng vương vấn, sinh sự kháng cự đối với vận mệnh. bởi vì hiểu thất tình, hiểu nhân tộc, mà thể vùng vẫy giãy dụa, cách nào lưng hoặc từ bỏ sứ mệnh của .

Thực sự là một điều bi ai nực .

Nàng đưa tay ôm ngực, nhất thời đau đến nên lời.

Có lẽ thiên mệnh chính là như thế, cứ bắt nàng hiểu hết những điều .

Trời cao nàng chỉ đơn thuần là một công cụ để thực hiện thiên đạo, mà còn hi vọng nàng thực sự hiểu ý nghĩa của sinh và yêu thương, ý nghĩa của hiến tế và bảo hộ, và cả ý nghĩa của cái c.h.ế.t nữa.

Có lẽ là một vị thần hiểu hết những điều , mới coi là vị thần thiên mệnh công nhận.

Đây thực sự là một điều từ bi tàn nhẫn.

Nàng yên tĩnh ở đó, hai hàng nước mắt ngừng lăn dài má, nhưng nàng chú ý đến.

Nàng cuối cùng cũng hiểu sự đau khổ mà Thiếu Quán trải qua đêm khi cửa Nhược Mộc mở. Nỗi lòng Thiếu Quán khi câu "Ta thể tiếc nuối, cũng dám" khi đó, nàng cuối cùng cũng hiểu. Mà , nàng cũng cần giống như Thiếu Quán năm đó, cho dù đau đớn cũng đưa sự lựa chọn.

Đỉnh núi Thiên Cự thứ tư, trong một hang động phủ đầy tuyết, truyền tiếng kêu ai oán xé tim xé phổi. Tiểu Lăng Ngư A Úc đều là máu, một chiếc xích sắt trói chặt vách đá của động phủ. Nàng giày vò cả một canh giờ. Thanh y nam t.ử cách đó một trượng, lưng với nàng , giống như giày vò nàng. hai thanh đoản đao đang dùng hình phạt lăng trì với nàng rõ ràng đang theo hiệu lệnh của .

Con d.a.o găm đ.â.m sâu da thịt, mà chỉ từng đao từng đao cứa lên nàng, khiến nàng thống khổ vô cùng nhưng cú nào trí mạng.

A Úc nữa dồn hết sức lực cầu xin tha mạng: "Ta ... nàng là thần... Ta cứ tưởng nàng ... chỉ là phàm nhân... Tiên quân... cầu xin ngài buông tha cho ..."

Nam t.ử lãnh đạm nàng , đột nhiên bật : "Thần thì , mà phàm nhân thì ? Nếu như nàng là phàm nhân, thì ngươi thể giày vò nàng ?"

A Úc đau hối hận. Nàng hối hận giày vò g.i.ế.c c.h.ế.t một phàm nhân, nàng vẫn cảm thấy nếu đối phương là một phàm nhân thì vẫn coi nàng như cá thịt mà thôi. Nàng chỉ hối hận bản tu hành quá cạn, nữ t.ử đó là một tôn thần, nên mới tay với nữ t.ử đó, rước đại họa . Nữ t.ử là thần, là thê t.ử của Tam Điện Hạ. Sau , Điện Hạ nhất định sẽ những việc nàng với nữ t.ử . Lúc đó, Điện Hạ sẽ thế nào, đối với như thế nào đây? A Úc nhịn đố kỵ lo lắng.

khi thanh đoản đao đó nữa đ.â.m thể, tất cả những kinh sợ bàng hoàng đều sự đau đớn đè xuống hết. Vì để sống, nàng chỉ thể ngừng cầu xin: "Thần quân... ... sai ... sai , cầu xin ngài bỏ qua cho ..."

Nam t.ử lòng cứng như sắt đá, sự cầu xin của nàng lay động, ngược còn lật tay. Lúc nam t.ử khẽ hạ tay xuống, thanh đoản đao đ.â.m bụng càng sâu hơn. Nàng đau đớn khôn cùng, nhưng càng nhiều hơn trong đó là sự kinh hoàng. Trong một giây phút đó, nàng sâu sắc cảm nhận sự bất lực của kẻ yếu. Chính lúc nàng tuyệt vọng tưởng rằng bản sắp táng mạng, thì đột nhiên một huyền y nam t.ử trong động tuyết.

Nam t.ử đó ấn tay thanh niên nam t.ử xuống, chế trụ : "Chiêu Hy, đừng g.i.ế.c nàng. Ta còn dùng đến."

Thanh y nam t.ử lập tức thu tay .

Huyền y nam t.ử thở dài: "Là vì tôn thượng."

Thanh y nam t.ử huyền y nam t.ử nửa ngày, mới thu bàn tay đang g.i.ế.c , lạnh lùng A Úc một cái, đó phất tay áo bỏ khỏi động tuyết. Ánh mắt cuối cùng của thanh y nam t.ử A Úc đổ mồ hôi lạnh, nhưng nàng cũng bản lẽ vẫn thể sống sót. Thở phào một , thần trí thả lỏng, bèn ngất .

Khoảnh khắc Chiêu Hy bước khỏi động tuyết chợt dừng bước chân. Hắn khép hờ mắt, ánh mắt rơi những bông tuyết đang dừng giữa trung, đưa tay chạm lên những bông tuyết mặt, trầm mặc hồi lâu, mới đầu hỏi Ân Lâm đang xách đuôi A Úc theo đằng : "Đây là... ngừng ? Có chuyện gì thế?"

Ân Lâm khắp xung quanh: "Không ngừng , mà là thời gian của cả bảy đỉnh núi Thiên Cự ngừng ."

Chiêu Hy chợt hiểu : "Đây là tôn thượng ?" Hắn khẽ nhíu mày: "Tôn thượng vì thế?"

Vực tuyết Thiên Cự chợt trở nên yên tĩnh như bức họa. Ân Lâm ngẩn trong chốc lát, mới đáp lời : "Ngài lẽ... là từ biệt Thủy Thần ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-33.html.]

Chiêu Hy ngạc nhiên: "Từ biệt?" Nàng cố nén sự khổ sở trong lòng: "Thành Ngọc đối với Liên Tống tình cảm sâu đậm, mà ngài , ngày , cũng là vì để kết duyên với Thủy Thần ? Ngươi cái gì mà... từ biệt?"

Ân Lâm về phía đỉnh núi Thiên Cự thứ hai: "Ngài quả thực một đoạn nhân duyên với Thủy Thần, nhưng nàng , vì để kết duyên với Thủy Thần."

Chiêu Hy sững sờ: "Ngươi là... là ý gì?"

Ân Lâm chỉ yên lặng về phía xa xăm, thần sắc nay vẫn lạnh băng đột nhiên xuất hiện tia thương cảm. Hắn đáp lời Chiêu Hy nữa.

Còn mấy đợt thủy đao nữa là sẽ kết thúc hình phạt ? Là hai ba , cũng rõ nữa? Lúc nãy mới tỉnh từ cơn đau khi thác nước đ.â.m , Tam Điện Hạ cảm thấy chút hoảng hốt. Hắn lắc lắc đầu, cố gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo, mới phát hiện điều gì đó đúng. Bảy đỉnh núi Thiên Cự, núi là u sơn, cốc là cốc, từ đến nay quả thực đều yên tĩnh. trong sơn cốc , tiếng thác băng đổ xuống từng dừng . Thế nhưng lúc , đến tiếng nước chảy róc rách cũng .

Hắn mở mắt .

Khi thấy rõ ràng thứ mắt, Liên Tống chợt nghi ngờ bản đang mơ: dòng thác nhốt ngừng chảy xuống. Nhìn lên phía vách đá, bây giờ nó giống hệt một tấm thủy tinh trong suốt khổng lồ. Hàn đàm chân cũng ngưng , giọt nước b.ắ.n lên khi thác nước đập đá cũng yên. Mọi thứ trong tòa sơn cốc dường như đều đóng băng, thể rơi xuống , tựa như bông tuyết lượn lờ trong ảo mộng. Và điều càng giống trong ảo mộng hơn, đó là bóng dáng của một đang ngay cuối tầm mắt .

Nữ t.ử hình mảnh mai đối diện Hàn Đàm, chiếc váy dài màu vàng kim, tóc dài buộc xõa xuống, đôi chân trần trắng nõn, bên cổ chân viên minh châu cũng màu vàng kim sáng lấp lánh. Tuy hề trang điểm, nhưng xinh đến động lòng , khiến kinh ngạc thôi.

Ánh mắt họ giao giữa trung.

Nàng dùng đôi mắt cong cong mang vẻ ngây thơ mà vốn quen thuộc mỉm với , đó nhấc váy lên đạp nước mà đến. Bàn tay mảnh khảnh vén thác nước đang đóng băng qua một bên, mặt . Dòng nước ngưng chảy bàn tay nàng nhiễu loạn, hóa thành từng hạt châu trong vắt hệt thủy tinh rơi xuống Hàn Đàm, trong gian yên tĩnh phát những tiếng lộp bộp.

Nàng ngẩng đầu , tuy đang mỉm nhưng trong mắt ngập nước. Nàng đưa tay chạm lên mặt , khẽ giọng gọi: "Liên Tam ca ca." Đó là ngữ khí yêu kiều ôn nhu mà yêu thích nhất.

Đầu óc càng thêm hỗn loạn, nhưng cách nào phân biệt . Hắn cũng phân biệt. Cho dù chỉ là một giấc mơ, thì điều tuyệt vời ?

Hắn nhắm mắt , khẽ tựa má tay nàng, dịu dàng : "Sao nàng đến đây?" Mở mắt nàng: "Là đang mơ ?" thế, nhất định là đang mơ. Đây là đỉnh núi Thiên Cự, nếu mơ, thì nàng thể xuất hiện ở đây ?

"Chàng quả thực là đang mơ." Nàng cũng , nước mắt trong khóe mắt rơi , tạo thành hai vệt nước bên má. Chàng đau lòng, đưa tay lau , nhưng tay động mới nhớ hai tay đang trói.

Nàng chú ý đến tiếng kêu leng keng của sợi xích, đưa mắt chúng một cái, đó nắm lấy cổ tay . Sợi xích từ lôi điện đến thiên hỏa cũng cách nào thiêu hủy, nhưng bây giờ chỉ một đạo kim quang xẹt qua, nó lập tức biến thành hư vô. Hắn tự do , nhưng bởi vì chịu phạt ở nơi đây sáu ngày, thể lực nhất thời đủ, loạng choạng một cái. Nàng vội chạy qua ôm lấy .

Đầu óc choáng váng, mơ mơ hồ hồ thấy nàng khẽ phất tay. Phía màn nước đột nhiên xuất hiện một cánh cửa ngân sắc tỏa ánh sáng vàng kim.

Hắn nghĩ, quả nhiên là đang mơ.

Tựa hồ như một thời gian lâu trôi qua.

Lúc Tam Điện Hạ tỉnh , cảm thấy những vết thương đau đớn phía lưng truyền đến cảm giác thanh lạnh mà thoải mái. Có ai đó đang khẽ chạm lưng , cái chạm đó cảm giác đau đớn mà là tê dại. Hắn mở mắt, bất động thanh sắc khẽ nghiêng đầu, phát hiện bản đang ở trong một thạch động, giờ đây đang một chiếc giường mềm mại. Thượng y kéo xuống, một dải băng trắng như tuyết quấn quanh vai. Ống tay áo màu vàng kim thêu những hoa văn hình hoa sen bằng chỉ bạc phủ lên , dường như đang khẽ động đậy.

Bàn tay mềm mại khẽ dán lên lưng . Phần da thịt trần trụi cảm nhận mấy giọt nước nóng hổi đang chạm , giống như một cơn mưa định mệnh khi nào ngừng. Hắn ngẩn , mới hiểu đó là nước mắt của Thành Ngọc.

Tay nàng di chuyển đến bả vai băng bó của , dịu dàng phủ lên, thể dán sát lưng , đôi môi chạm lên vết thương vai. Giống như sợ đau , nên vô cùng khẽ khàng. Đồng thời lúc đó, giọt nước mắt ấm nóng rơi xuống vai .

Lúc nãy trong cơn mê, nên cảm nhận gì. Bây giờ tỉnh , cảm nhận nước mắt và cái chạm của nàng, thể tự chủ run lên. Hắn lật nắm lấy tay nàng. Nàng giật , ngây ngốc ngẩng đầu lên, thấy đôi mắt sáng như của , lập tức dậy.

Hắn thả lỏng tay nàng , nhưng vẫn khẽ nhéo nhéo cổ tay nàng: "Đang gì đó?"

Nàng qua hai bên , bàn tay trống giúp kéo chăn mây lên đắp, mới : "Giúp xử lý vết thương. Có chút lạnh, , đắp ."

Hắn chăn mây đang đắp , cảm thấy buồn , nàng: "Xử lý vết thương cần hôn lên ?"

Mặt nàng chợt đỏ, chột lí nhí : "Ta, là sợ đau, nên mới thổi thổi."

Hắn gật đầu: "Ừ, tiếp tục bịa ."

Nàng cũng cảm thấy thật mất mặt, bèn đưa tay lên che một nửa gương mặt, thấp giọng lẩm bẩm: "Thổi thổi và hôn, hôn một cái gì khác biệt ?" Kết quả đưa mắt lên , thấy đám vải băng bó vì lúc nãy lật lên ứa m.á.u , nàng lập tức hoảng hốt: "Sao chảy m.á.u , đau lắm ?" Nói đưa tay lên kiểm tra, nắm lấy cổ tay kéo xuống.

"Không cần quan tâm đến nó, vết thương nhỏ thôi." Hắn một tay kéo nàng lòng, an ủi nàng: "Cũng đau."

Nàng nửa tin nửa ngờ: " lúc nãy còn ngất ."

Hắn dịu giọng: "Lúc nãy chỉ là thấy mệt, ngủ một lát giờ khỏe ." Hắn hôn lên trán nàng đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của nàng: "Là Túc Cập đưa nàng đến đây ? Tịch Trần hết tác dụng , nên nàng mới tỉnh dậy sớm?"

Chủ đề chuyển thành công. Nàng lâu gì, đó mới nghẹn ngào : "Không liên quan đến Tịch Trần." Nàng ngửa đầu , mắt hạnh mở lớn, trong đôi mắt tựa sương mù, ẩm ướt m.ô.n.g lung, hàm chứa sự thương cảm mà thể hiểu .

Nàng nữa nâng tay, chạm mặt thanh niên, chăm chú mặt , giống như chỉ một khắc nữa thôi họ sẽ chia xa, và nàng đang đem dáng vẻ của khắc sâu tâm khảm: "Đã từ lâu ." Nàng khẽ giọng: "Ta vẫn luôn đợi , chờ đợi sự gặp gỡ của chúng . Ta đợi thật lâu, thật lâu."

Nàng nhắm mắt ôm lấy cánh tay , khẽ thở dài: "Thật là nhớ quá, vì thế mới đến tìm ."

Đó là nỗi nhớ nhung đối với , nhưng hiểu chút kỳ lạ, khiến tim rung động thôi, theo đó là nỗi bất an và lo lắng nên lời. Dáng vẻ của nàng lúc những lời , giống như nàng chỉ đợi bảy năm, mà là một thời gian dài đằng đẵng đến vô cùng vô tận. Hắn theo bản năng cảm thấy chỗ nào đúng, suy nghĩ, nhưng đầu óc vô cùng hỗn loạn, thể nghĩ sâu thêm. Có lẽ bởi vì đây chỉ là giấc mơ. Trong mơ là điều luôn mong mỏi ở nàng. Ước chừng sâu trong tiềm thức, vẫn luôn hi vọng giữa bọn họ từ lâu về duyên phận với . Hắn luôn mong chờ nàng câu như thế, nên trong giấc mơ nàng cho .

Hắn vứt mớ hỗn loạn đó đầu, trêu chọc nàng: " đầu chúng gặp , nàng đến cả cái ô cũng chịu bán cho ."

Mâu mắt nàng vẫn ngập nước như thế. Nàng quyến luyến : "Đó là bởi vì quên mất." Khẽ nhắc nữa: "Ta quên chuyện vẫn luôn đợi ." Giữa hàng mi nhuộm đỏ, đuôi mắt ẩm ướt, là dáng vẻ lúc cảm thấy bi thương. Thế nhưng nàng mỉm , nụ đó yếu ớt xinh , tựa đóa phù dung đang tắm trong cơn mưa, khiến mà thương xót: " cho dù quên ." Nàng thêm một lúc nữa: " đầu tiên gặp , thấy thích , thầm nghĩ vị ca ca đến thế, cho đến bây giờ." Bàn tay nàng chạm lên má , ngước đôi mắt nhu tình như nước của , ánh sáng, tựa ánh trăng phản chiếu trong nước: "Ta vẫn cảm thấy, Tam Lang của thực sự là lắm luôn."

Hắn nhướng mày, vốn định nhắc nàng đầu tiên gặp nàng bèn quên là ai luôn . Một năm trùng phùng, vẫn nhắc nhở, nàng mới nhớ là ai. Lúc lấy lòng , mà rằng năm xưa thích ngay từ gặp đầu tiên, thực sự là thể vô hơn nữa. khi nàng xong câu cuối cùng, "Tam Lang của nàng lắm luôn", chợt cảm thấy sửng sốt, nửa ngày mới tìm giọng của : "Nàng gọi là gì?"

Nàng chớp chớp mắt: "Phụ ở nhà xếp thứ bảy, mẫu kêu là Thất Lang. Chàng ở nhà xếp thứ ba, gọi là Tam Lang, ?"

Nàng nhu thuận , hạt châu ánh vàng xương lông mày bên đặc biệt sáng rõ trong hang động tối tăm mờ mịt . Đôi mắt lông mày dài thanh khiết tỳ vết, trong sáng rõ ràng hơn tất cả thứ đời. Hắn bất giác đưa tay lên chạm nó, thấp giọng : "Là . Tam Lang." Hắn nhớ cách xưng hô : "Đây cách gọi của Bát Hoang, đặc biệt. nàng thích gọi là Liên Tam ca ca , vì gọi như thế nữa ?"

Nàng nắm lấy bàn tay đang đặt lên khóe mắt , nhắm mắt : "Bởi vì Liên Tam ca ca thể là Liên Tam ca ca của nhiều , nhưng Tam Lang thì chỉ là Tam Lang của một mà thôi. Vả từ lúc ban đầu của ban đầu, lúc thích , thì gọi một tiếng Tam Lang ." Nàng mở mắt, ngây thơ mà , nữa dùng mặt áp sát tay , giống như chút hổ mà khẽ mím môi, cuối cùng lựa chọn lớn gan với : "Có thể ." Hơi thở nàng như đóa hoa lan: "Bắt đầu từ lâu về , thích , Tam Lang." Nói xong câu , mặt nàng bắt đầu đỏ bừng lên, giống như cánh hoa Bách Hợp, vốn là nụ hoa trắng như tuyết, lúc nở rộ là cánh hoa đỏ hồng.

Sự thẹn thùng và can đảm của nàng yêu thích, suýt chút nữa thôi thì mê hoặc . Nếu như tất cả đều thực sự giống như nàng thì , nhưng dù cũng là thế. Hắn nhéo nhéo đôi má đỏ của nàng: "Còn dám là thích từ lâu về . Rất lâu về , lẽ nào là nàng cái gì cũng ngốc ngốc hiểu, mặc cho một tương tư khổ sở ? Cho đến khi đem giày vò c.h.ế.t, nàng mới đại phát từ bi mà quyết định ở bên ."

Đối diện với mấy lời vu khống của , nàng giống như cảm thấy sững sờ, một lúc lâu mới hoàng hồn, chút tang thương: "A... Ta là lúc đó, bất quá lúc đó, quả thực chính là ngốc ngốc thiệt." Nàng ngượng ngùng: "Chàng đừng trách ."

Nàng khẽ nâng đôi mắt trong sáng lộ chút thương cảm mà thể đó lên : "Ta lâu về , là còn lâu hơn lúc đó, là khi mà còn đến , mơ thấy ."

Đây là điều từng nghĩ đến: "Mơ thấy ? Mơ thấy ... cái gì?"

Nàng chủ động dán sát lấy , vùi mặt hõm vai : "Mơ thấy chúng ... ở bên ." Yên tĩnh một hồi, nàng ngẩng đầu lên nữa, đuôi mắt đỏ hoe, trong đôi đồng t.ử một tầng sương mù trôi lững lờ, chỉ chớp chớp, ướt đẫm cả đôi mắt. Thần sắc nàng chút bi thương, giống như cánh bướm ướt, trong đôi mắt trong sáng đó, cất chứa một sự đau đớn thể thành lời. Hắn bất giác chạm lên mắt nàng: "Giấc mộng chúng ở bên , , giống thế ?"

Nàng lắc đầu, nắm lấy tay , đặt lên môi , khẽ hôn lên một cái: "Ta thích ." Ngữ khí nhẹ tênh, tựa hồ chân thật: "Còn thích hơn tất cả thứ đời. Người thích nhất đời chính là , vì thế..." nàng ngưng , hết câu.

Hắn yêu sự ngây thơ của nàng, sự đơn thuần, yêu bản năng đến gần của nàng đối với , yêu những lời thẳng thắn che dấu của nàng. Nghe nàng ngừng ở đó, nhịn mà ôm lấy eo nàng, thấp giọng giục: "Vì thế cái gì?"

Nàng chăm chú , cánh tay mềm mại vòng lấy cổ : "Vì thế đừng quên ."

Hắn hiểu nàng vì sự lo lắng kỳ lạ như thế, nàng một hồi, đó hôn lên khóe mắt ửng đỏ, an ủi vỗ về lưng nàng, thấp giọng đảm bảo với nàng: "Nàng là thê t.ử của , là ái lữ mà trăm phương ngàn kế mới cầu về , thể quên nàng cơ chứ?"

Nàng cho hết nổi: "Trăm phương ngàn kế là từ gì, ai bản trăm phương ngàn kế chứ?"

Hắn sủng nịch hôn lên trán nàng, nắm lấy cổ tay vẫn còn đeo nghịch long của , đáp lời nàng.

Họ dán sát lấy , thở vấn vít chiếc gối ngọc, hương thơm Bạch Kỳ Nam và bách hoa hòa quyện .

Nàng khẽ ngẩng đầu, đôi mắt : "Chàng quên , thích. Đừng quên của quá khứ, cũng đừng quên của đêm nay." Là một câu kỳ lạ, nhưng còn kịp nghĩ. Bởi vì nàng nhắm mắt, đó chủ động dán sát môi .

"Đừng quên của đêm , Tam Lang." Nàng khẽ lặp câu đó bên môi, đó chủ động hôn lên. Đầu óc hỗn loạn, còn suy nghĩ gì nữa, duy chỉ ôm lấy đang bám lấy như dây leo lúc , cùng trao những cái hôn ngây dại triền miên.

Nơi đây, họ cô tịch, an tĩnh, ai thể phiền họ, cũng nào thời gian gian đang giao thoa.

Nàng ở mở rộng thể, hệt như đang hiến tế.

Đêm dài.

Uyển chuyển thương cảm như một bài thơ.

cũng .

Là ban đêm, nơi đại địa Trung Trạch chính giữa Bát Hoang đột nhiên xuất hiện bảy đại trận Hồng Hoang. Ánh sáng chói mắt, hào quang vạn trượng phủ lấy cả một vùng Trung Trạch. Vùng đất ở chính giữa thiên địa, vốn dĩ là nơi chúng thần đặt chân , , đến cả con muỗi còn thể lọt .

Đông Hoa Đế Quân cùng với vị tiên quan trướng là Trọng Lâm tiên giả ở bên ngoài đạo trận pháp đầu tiên. Đế Quân nâng mắt đại địa Trung Trạch kim quang chói mắt phủ lấy , thần sắc khẽ ngưng : "Vẫn đến chậm một bước . Cô Dao bế sơn , về thôi."

Trọng Lâm tiên giả xưa nay quá quen thuộc với cách hành sự của Đế Quân, thử đưa kiến nghị: "Có lẽ Đế Quân thể xông ?"

Đế Quân nghĩ một hồi, hỏi : "Làm thế lễ độ?"

Trọng Lâm thực lòng bày tỏ: "Nói đến lễ độ thì quả thực là hành động lễ độ, nhưng lễ độ lễ độ, đế tọa ngài hình như nay cũng mấy quan tâm vấn đề ."

Thấy Đế Quân trầm tư một chặp, mới tiếp: "Bảy đại trận là Thiếu Quán bố trí cho Cô Dao từ thời Hồng Hoang. Trận pháp của Thiếu Quán thiên hạ độc tôn, cho dù là bản quân xông thì cũng tốn sức lắm, thôi bỏ ." Nói quả quyết , chuẩn về.

Trọng Lâm vội theo : " Đế Quân Tổ Thị tỉnh , thể là bởi vì dự tri Bát Hoang sắp kiếp nạn nào , vì thế nên ngài mới buộc đến gặp nàng trong hôm nay?"

Đế Quân dừng bước: "Nàng về bế sơn Cô Dao, hẳn là chuyện vẫn nguy cấp lắm. Nàng dự định ."

Trọng Lâm cũng lý, nhưng vẫn nhịn cảm thấy lo lắng: " vạn nhất là do Tổ Thị thần suy nghĩ chuyện chu nên mới đóng cửa Cô Dao thì ?"

Đế Quân nhún vai: "Dù cũng là một vị thần thời Hồng Hoang, cùng đời với bổn quân, đến nỗi như thế."

Trọng Lâm thấy Đế Quân yên tâm như thế, cũng đành thôi nghĩ nữa, theo Đế Quân cưỡi mây về.

Chính giữa thiên địa chính là Trung Trạch, giữa Trung Trạch chính là Cô Dao, chính giữa Cô Dao là tòa ngọc thất Quan Nam Thất của Tổ Thị. Quan Nam Thất ẩn trong Lan Nhân động bên bờ biển Trường Sinh, đây là nơi linh khí vượng nhất của Trung Trạch.

Từ khi Tổ Thị hiến tế cho hỗn độn, Quan Nam Thất yên tĩnh hai mươi mốt vạn năm. Thế nhưng lúc , trong ngôi ngọc thất yên tĩnh hai mươi mốt vạn năm truyền tiếng la vô cùng đau đớn.

Tứ đại thần sứ thủ ở động, sắc mặt vô cùng nghiêm túc. Lúc Tổ Thị quy vị, Cửu Sắc Liên Sương Hòa và Đế Nữ Tang Tuyết Ý cũng ánh sáng phổ chiếu khắp thế gian đó tỉnh giấc, khi tỉnh bèn vội về núi Cô Dao. lúc Tổ Thị trong thạch thất, Ân Lâm cũng xuống biển Trường Sinh, chỉ lưu một Chiêu Hy thủ ở bên ngoài cửa động. Hai từ chỗ Chiêu Hy tôn thượng lúc đang tách ký ức của kiếp cuối cùng khỏi tiên thể, nên mới bế quan trong thạch thất. tôn thượng tách ký ức của kiếp cuối cùng , đến Chiêu Hy cũng . Đợi Ân Lâm từ trong biển Trường Sinh bước , hai họ đến hỏi Ân Lâm, thì trong thạch thất bỗng truyền đến tiếng ai oán của tôn thượng.

Trước đây, nếu tôn thượng gặp nguy nan, xông đầu tiên chắc chắn sẽ là Chiêu Hy. , Chiêu Hy chỉ dựa tảng đá bên cạnh cửa động, đưa lưng về phía bọn họ, hề ý di chuyển. Tuyết Ý nay vẫn luôn tinh tế thấu tình đạt lý, thấy thế thì ngẩn , dừng bước chân đang chực trong động. Duy chỉ Sương Hòa tính tình xưa nay vốn nóng nảy, trực tiếp thẳng trong động, còn thì Ân Lâm chắn cửa động.

Sương Hòa kiếm khí đẩy lùi ba trượng, vội vàng xuất đao chống xuống để định thế, thì Ân Lâm lạnh lùng : "Đem ký ức tách khỏi tiên thể, vốn là chuyện hề dễ dàng. Ký ức nếu ăn sâu trong hồn phách, xương tủy, thì quá trình tách nó chẳng khác gì với việc lột da rút gân, cắt xương chẻ thịt cả. Tôn thượng ngài bây giờ chỉ là đang chịu đựng nỗi đau nhất định trải qua mà thôi. Chỉ vượt qua sự thống khổ , mới thể thành công tách những ký ức . Ngươi lúc trong đó những thể giúp đỡ, ngược còn phiền nhiễu ngài. Nếu khiến tôn thượng thất bại, ngươi nghĩ thể gánh nổi trách nhiệm ?"

Sương Hòa tuy tính tình nóng nảy, nhưng từ thời Hồng Hoang vô cùng sợ hãi và sùng bài vị thủ lĩnh của tứ đại thần sứ Ân Lâm . Ân Lâm chỉ cần trầm mặt, răm rắp lời . Mà , tuy kiếm khí của Ân Lâm đ.á.n.h lui ba trượng, cũng chỉ dám xoa n.g.ự.c ủy khuất: "Ta, chỉ là thấy tôn thượng hình như thống khổ, nên mới vội."

Tuyết Ý dáng vẻ hèn nhát của Sương Hòa thở dài, lên hai bước đến mặt Ân Lâm, nhíu mày hỏi: "Nếu như tôn thượng thích ký ức của kiếp cuối cùng, thì thế gian còn vong tình đan, vong tình thủy thể giúp ngài quên mà. Ta thể hiểu , nàng vì lựa chọn cách đau khổ như thế, tách ký ức khỏi tiên thể. Cứ thế ?"

Ân Lâm trầm mặc một lúc mới đáp: "Ngài tự lý do của . Nếu như ngài thành công tách những ký ức , sẽ với ngươi."

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết truyền đến từ trong ngọc thất, vô cùng bi thương, cũng vô cùng thống khổ. Ân Lâm nắm chặt chuôi kiếm trong tay, tiếng kêu t.h.ả.m thiết cũng nhẫn tâm, nhưng mà nhẫn cũng nhẫn. Tổ Thị tự lý do của nàng. Thế gian chỉ hai họ lý do đó, đó là sắp xếp của Quang Thần dành cho Thủy Thần, liên quan đến kết cục của đoạn nhân duyên của hai họ.

"Cứ thế ?" Câu Tuyết Ý hỏi , kỳ thực cũng hỏi Tổ Thị , chính là thời điểm khi trong thạch thất.

Lúc đó, họ mới từ núi Thiên Cự trở về Cô Dao. Nàng về phía xa xa, khẽ giọng đáp lời : "Có một từ biệt cuối cùng , thì mãn nguyện lắm . Chàng cũng tưởng rằng tất cả thứ đều chỉ là một giấc mộng. Kỳ thực tất cả dừng ở đây, cũng gì là . ước hẹn với , rằng khi kết thúc thủy hình, sẽ đến tìm , đó đưa rời , lang bạt khắp chốn, bên trọn đời. Ta... cách nào giữ ước hẹn , nhưng thể tặng một Thành Ngọc, để Thành Ngọc đó, thực hiện ước hẹn với ."

Đây chính là lý do nàng lựa chọn tách ký ức khỏi tiên .

Quả thực là cách như thế thật. Trước đây, khi nàng quen với xót thương của loài , vài chuyển thế, khi nàng c.h.ế.t , vì thương xót nên nàng đều tách ký ức , đó luyện thành một viên ức châu, đặt trong một con rối giống nàng. Trong mấy kiếp đó, mỗi một con rối đều sẽ nàng, qua mặt nhà và bằng hữu thương nàng nhưng mất nàng từ sớm. Họ tưởng rằng con rối đó là nàng, nên cùng với những con rối đó sống bình an hạnh phúc, trải qua hết một đời.

vấn đề là, lúc đó tình cảm của nàng vẫn còn thiếu xót, nên ký ức bám chặt lấy tiên thể. Đem những ký ức đó tách để luyện thành ức châu cũng hề thống khổ gì. , phần ký ức đó ăn sâu trong cốt tủy nàng , nên việc bóc tách là vô cùng khó khăn. Trừ chuyện , thì còn một chuyện khác nữa...

Hắn thể nhắc nàng: "Thủy Thần là chỉ một phàm nhân bình thường, nhất định thể bên cạnh là Thành Ngọc của đó, mà chỉ là một con rối..."

Nàng khẽ rũ mắt: "Dưới đáy biển Trường Sinh, vẫn còn một phàm thể của , đó là do Tạ Minh phòng hờ trường hợp bất trắc. Ta sẽ tạo một linh hồn mới, đem... Thành Ngọc..." Nói đến đây, chút nghẹn ngào, nàng dừng một lát, cố gắng cho giọng bình tĩnh, tiếp tục : "Ta sẽ đem ký ức của Thành Ngọc đặt trong linh hồn mới đó, ngưng thành một viên hồn châu. Lúc , ngươi đưa hồn châu đặt trong phàm thể , đưa nàng đến phàm thế... sẽ nhận ." Nói nửa câu , thanh âm của nàng hơn nhiều, nhưng khẽ lướt qua gương mặt, vẫn thấy giọt nước mắt chảy dài.

Hắn im lặng lâu.

Hắn lâu việc theo cảm tính, nhưng lúc , chút kích động đề nghị với nàng: "Ngài căn bản nỡ rời xa Thủy Thần. Thời gian đến đại kiếp đó vẫn còn ba vạn năm, vì ..."

Nàng ngắt lời : "Ta sắp ngủ sâu, để hồi phục tu vi và linh lực mất."

Hắn nghẹn họng.

thế, bỏ qua mất điều : nàng còn linh lực và tu vi cần hồi phục. Nếu nàng là vị thần Hồng Hoang khác, lẽ ngủ sâu một ngàn năm là đủ . nàng là Quang Thần, thần dự tri. Sức mạnh tinh thần định là căn nguyên linh lực của nàng. Nàng bắt buộc ngủ sâu trong một thời gian dài, để sức mạnh tinh thần định, đặng đủ linh lực, như thế mới thể ứng phó với hiến tế của ba vạn năm .

Hắn nhất thời gì thêm nữa.

"Nhân duyên của , chỉ thể dừng ở kiếp sống của Thành Ngọc mà thôi." Hắn thấy nàng như thế.

Nàng lưng với , cách nào thấy biểu cảm mặt nàng. Hai cùng rơi sự im lặng lâu. Cuối cùng, nàng khẽ thở dài: "Chàng yêu Thành Ngọc, bèn đưa Thành Ngọc cho . Đây là điều cuối cùng mà thể cho ."

Đó là câu cuối cùng của nàng với .

Trong ngọc thất đột nhiên truyền tiếng hét xé tim xé phổi, khiến cả tòa Cô Dao rúng động.

Ân Lâm chợt hoàng hồn trở .

Ba Chiêu Hy cũng lộ vẻ lo lắng kinh ngạc.

Theo tiếng hét đó, là tiếng rống lên tựa huyết lệ tuôn trào. Tiếng đó đau đớn mà tuyệt vọng, khiến thiên địa cũng vì nó mà rúng động. Linh khí của cả Trung Trạch tựa như cũng cảm nhận sự bất lực và bi thương trong đó, Cô Dao đột nhiên đổ một trận mưa lớn.

Rất lâu đó, tiếng đó cuối cùng cũng ngưng .

Ân Lâm ngăn ba vị thần sứ , một trong động phủ.

Bên trong ngọc thất, thiếu nữ một váy màu vàng kim, gương mặt trắng bệch đang đất, bên là một viên minh châu kim sắc lăn lông lốc.

Ân Lâm bế thiếu nữ lên, khẽ đặt nàng lên chiếc giường ngọc bên cạnh.

Hắn quỳ xuống bên giường ngọc, trang nghiêm cúi đầu lạy ba lạy, đó nhặt viên minh châu lên, khỏi ngọc thất.

Quang Thần ngủ sâu, bảy đại trận bảo hộ Trung Trạch cũng dần trở nên ảm đạm.

Bốn vị thần sứ về ánh sáng ảm đạm bên trời. Họ đợi đến ngày nàng quy vị. Tiếp theo đây, trấn thủ chiếu cố nàng ngủ sâu. Đây chính là sứ mệnh của các thần sứ.

Mà cho dù thế nào chăng nữa, thì nàng sẽ tỉnh khi đại kiếp của thiên đạo xảy đến.

Bởi vì, đây là nguyện vọng của chư thần thượng cổ Hồng Hoang.

Là ứng kiếp của nàng.

Là thiên đạo.

Cũng là túc mạng của Quang Thần.

Loading...