Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 30
Cập nhật lúc: 2025-11-16 07:00:41
Lượt xem: 137
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Sa La cảnh vốn chẳng một thế giới định, thời tiết bốn mùa thất thường, cảnh vật cũng luôn biến đổi ngừng. Mới vài hôm , khi Thành Ngọc Chiêu Hy cướp tới đây, nơi còn ấm áp gió xuân, mà chỉ cách mấy ngày, lúc trở , chuyển sang tiết trời mùa thu.
Tam Điện Hạ quả là một vị thần uy lực vô song. Sau một hồi xé đất mở biển, điều phục sóng lớn, thu phục tứ thú, ngài vẫn còn sức lực trò chuyện cùng tiểu quận chúa lâu đến thế. Nghĩ tới điều , Quốc sư khỏi vô cùng kính phục Liên Tống. Thế nhưng, từ vị trí cách xa mấy trượng, Quốc sư thần sắc của Tam Điện Hạ, cứ cảm giác ngài đang cố gượng, chẳng lúc nào sẽ ngất .
Dự cảm quả thật chính xác. Sau khi giải tỏa hiểu lầm với Thành Ngọc, Tam Điện Hạ cùng tiểu quận chúa gốc cây Hồ Dương đợi mặt trời mọc. Rốt cuộc, ngài cũng phụ sự dự đoán của Quốc sư mà ngất . Cảnh tượng lúc vô cùng hỗn loạn, may nhờ Thiên Bộ - một tiên nga từng trải - nhanh trấn an , rằng Tam Điện Hạ chỉ hao tổn quá nhiều tu vi, mệt mỏi quá độ, chỉ cần tìm một nơi yên tĩnh cho ngài nghỉ ngơi là . Nghe , quận chúa và Quốc sư mới tạm yên tâm.
Ba bàn bạc, thấy Tiểu Sa La cảnh là nơi thích hợp nhất, ít cũng ai đến quấy rầy, bèn dùng sáo Vô Thanh bước cảnh giới .
Theo Thiên Bộ, Tam Điện Hạ hiện tướng thần long, xé đất mở biển, ắt sẽ gây chấn động khắp chín tầng trời. tại động tĩnh lớn như , thiên giới lập tức phái xuống bắt? Bởi Cửu Trùng Thiên vốn là nơi cực kỳ tuân thủ phép tắc. Việc bắt chuyện thiên quân thể một lời quyết định, mà mở hội nghị, các thần tiên tụ họp bàn bạc, quyết định xem nên phái vị thần nào đảm nhận trọng trách. Sau khi chọn , thiên quân còn ký lệnh bài, trao cho vị thần tiên , mới thể thi hành nhiệm vụ. Toàn bộ quá trình ít nhất cũng hai canh giờ mới xong. Mà một ngày Cửu Trùng Thiên bằng một năm nơi phàm trần, tính hai tháng mới từ thiên giới xuống tìm phiền phức. Vì , dù Tam Điện Hạ nghỉ dưỡng trong Tiểu Sa La cảnh nửa tháng một tháng mà vẫn tỉnh, cũng cần hoang mang. Dù , với chế độ hội nghị dân chủ khó gần của Cửu Trùng Thiên, thời gian của họ vẫn còn dài.
Thiên Bộ lý tình, Quốc sư xong vô cùng tâm phục, đồng thời thấy nàng từ đầu đến cuối đều thấu tình đạt lý, cuối cùng cũng hiểu vì một vị thần tiên trẻ tuổi như thế thể chưởng quản tiên nga ở Nguyên Cực cung. Hóa chỉ vì nhan sắc xinh , khiến Quốc sư càng thêm tán thưởng.
Thiên Bộ vốn là một tiểu tiên nga tự tin, khẽ : "Chẳng giấu gì Quốc sư, trong tất cả chưởng sự ở Cửu Trùng Thiên, nếu xếp thứ nhì, thì e rằng chỉ vị Trọng Lâm tiên quan chưởng quản ở Thái Thần cung của Đông Hoa Đế Quân mới dám nhận thứ nhất."
Trời dần về đêm, ánh trăng lạnh lẽo treo lơ lửng, chiếu xuống rừng cây vàng rực. Tam Điện Hạ đang say giấc trong căn nhà gỗ nhỏ, còn quận chúa thì bên cạnh.
Nơi , ngoại trừ Chiêu Hy, ai thể xông . Theo phán đoán của Thiên Bộ, nếu họ đây nửa ngày mà vẫn thấy Chiêu Hy ngăn cản, ắt là nàng sẽ xuất hiện nữa.
Dù Thiên Bộ lý, Quốc sư vốn cẩn trọng, vẫn nhóm một đống lửa cách nhà gỗ chừng mười trượng, vẻ hộ pháp. Kỳ thực, việc hộ pháp chẳng cần tốn nhiều tâm sức, nên hai mới thời gian trò chuyện.
Lúc , họ đang bàn luận xem thiên giới sẽ phái ai xuống bắt Tam Điện Hạ.
Quốc sư chẳng gì về chuyện Cửu Trùng Thiên, nên Thiên Bộ kiên nhẫn giải thích: "Trên Cửu Trùng Thiên, thiên quân đương nhiên là chúa tể thần tộc, nhưng vị thần nào ngài cũng thể tùy ý sai khiến. Chưa cần nhắc tới Đông Hoa Đế Quân - vị từng là chủ tể trời đất, chỉ riêng các vị Cửu Thiên Chân Hoàng, thiên quân cũng thể lấy chuyện thần tộc phiền."
Quốc sư cảm thấy vị Từ Chính Đế thiên quân thật tẻ nhạt: "Ta cứ tưởng thiên quân thì gì cũng ."
Thiên Bộ trầm mặc hồi lâu: "Nếu gì thì , đừng thiên quân, hãy Đông Hoa Đế Quân." Nàng ho nhẹ một tiếng, tiếp: "Dù , chúng xa ." Thiên Bộ chủ đề chính: "Trong các thần quân cùng thời với Tam Điện Hạ, chỉ Nhị Điện Hạ Tang Tịch là thể xem như tương đương về năng lực. Vì thế, đoán thiên quân thể sẽ phái Nhị Điện Hạ - đang đày ở Bắc Hải - đảm nhận trọng trách ."
Quốc sư hiếu kỳ: "Vậy ngươi nghĩ Tam Điện Hạ ngoan ngoãn trở về cùng trưởng của ngài ?"
Thiên Bộ khều khều đống lửa: "Nếu điện hạ hao tổn tu vi, một khi ngài nghiêm túc tay, đừng Nhị Điện Hạ, dù hai vị điện hạ cùng liên thủ cũng chẳng gì . ngài xé đất mở biển, điều phục Thụy Thú... đặc biệt là việc điều phục Thụy Thú, vô cùng hao tổn tu vi. Ta đoán bây giờ điện hạ chỉ còn chừng ba thành." Thiên Bộ ngừng một lát, : "Vì thế, đây là vấn đề điện hạ chịu ngoan ngoãn trở về cùng trưởng , mà là ngài chỉ thể ngoan ngoãn trở về."
Quốc sư phản ứng hồi lâu, bỗng giật : "Ngươi hao tổn bảy thành tu vi? Nghiêm trọng đến thế ?"
"Đó là cái giá của việc trái ý trời." Thiên Bộ tiếp tục khều củi: "Tu vi của Long tộc tuy quý giá, nhưng điện hạ thiên phú cao, việc bổ sung cũng khó. Chỉ cần bế quan một thời gian, ngủ sâu hai ba vạn năm là . Ngươi cần quá lo lắng."
Quốc sư chẳng gì, hồi lâu mới cảm thán: "Ta vốn điện hạ ngang ngược, nhưng ngờ ngang đến thế..."
Thiên Bộ lắc đầu: "Bởi vì ngươi hiểu điện hạ. Thần ở thần tộc, tu hành cần đoạn tuyệt thất tình lục dục, nên nhiều tiên giả vẫn d.ụ.c vọng và tình cảm. Đối với họ, tu vi, giới phẩm, quyền thế, địa vị đều vô cùng quan trọng, đáng để theo đuổi cả đời, giống như nhiều phàm nhân coi quyền lực và của cải là thứ quan trọng nhất, cả đời ngừng tranh đấu vì nó." Nói tới đây, Thiên Bộ ngừng , ngước trời: " Tam Điện Hạ khác họ. Ngài chẳng để tâm bất cứ thứ gì: tu vi, giới phẩm, quyền thế, địa vị... bao giờ là thứ quý giá hiếm trong mắt ngài."
Thấy Quốc sư như đang suy nghĩ, Thiên Bộ mỉm : "Đương nhiên, bây giờ điện hạ thứ để tâm . Ngài để ý đến tình ý của quận chúa. Vậy thì lấy thứ tu vi mà ngài chẳng màng, đổi lấy tình ý mà ngài trân quý, từ góc độ của điện hạ, chẳng là một giao dịch lợi ?"
Quốc sư Thiên Bộ phân tích, cảm thấy giá trị quan của bản thử thách, thấy lời nàng cũng lý.
"Ngươi cũng lý." Quốc sư thầm công nhận Thiên Bộ, nhưng đồng thời nảy nghi vấn khác: "Điện hạ và quận chúa hiện giờ lưỡng tình tương duyệt, đương nhiên là chuyện . thì ? Điện hạ chắc chắn sẽ bắt về Cửu Trùng Thiên, quận chúa theo ?"
Chuyện , Thiên Bộ cũng .
"Ta vạn sự thông." Nàng trầm mặc hồi lâu mới đáp.
Hai đồng thời thở dài.
**
Lúc Tam Điện Hạ tỉnh , vô thức cảm nhận sáo Vô Thanh đang rung động khẽ, lập tức nhận họ đang ở trong Tiểu Sa La cảnh. Sau đó, ngài phát hiện ánh mắt đang chăm chú bên cạnh. Ngoảnh đầu , thấy Thành Ngọc đang nghiêng bên cạnh, đôi mắt hạnh mở to, kinh ngạc vui mừng, như đang cảm thấy khó tin.
Vô cảnh tượng hiện lên trong đầu, trí tuệ tuyệt đỉnh của Tam Điện Hạ gần như ngay lập tức đoán chuyện xảy khi ngài ngất: hẳn là Thiên Bộ chủ đưa tới đây, còn Thành Ngọc vì lo lắng cho ngài nên vẫn luôn ở bên cạnh.
Trong căn nhà gỗ đơn sơ, chiếc bàn gỗ cách đó mấy bước đặt một ngọn đèn, ánh sáng mờ ảo. Tam Điện Hạ , đối diện với thiếu nữ của - đang gối má lên tay, yên tĩnh bên cạnh. Vừa định mở miệng, nàng bỗng đưa tay lên, bàn tay thơm như hoa phủ lên mắt ngài.
Tầm tối , ngài chớp mắt, bàn tay lập tức rút về.
"Làm ?" ngài khẽ hỏi.
Thành Ngọc ôm lấy bàn tay rút về, vô thức áp lên ngực, ngơ ngác : "Chàng tỉnh ." Ánh mắt vẫn đầy ngỡ ngàng: "Hay là vẫn đang mơ?"
Ngài cũng nàng: "Nàng xem?"
Nàng nhíu mày, như đang suy nghĩ, ánh mắt thoáng chút mơ hồ: "Có lẽ mơ. Chàng chớp mắt, và... lông mi thật dài, lòng bàn tay ngứa."
Quả thực giống như đang mê.
Ngài , nắm lấy tay nàng, hôn lên lòng bàn tay: "Ừm, A Ngọc mơ, thực sự tỉnh ."
Nụ hôn nhẹ nhàng khiến Thành Ngọc run rẩy. Chính cơn run khiến nàng cảm giác chân thực rằng ngài tỉnh. Ánh mắt nàng dần sáng lên: "A," nàng khẽ kêu, mừng dịu dàng cảm thán: "Tỷ tỷ Thiên Bộ ngủ nhiều ngày, bảo nghỉ, may mà ." Than thở xong lo lắng, ánh mắt tuy sáng nhưng mày nhíu , động đậy bàn tay đang trong tay ngài: "Liên Tam ca ca, thấy thế nào? Có chỗ nào ?"
Ngài lắc đầu, buông tay nàng , nhẹ nhàng vuốt mũi nàng: "Ta , ban đầu hao tổn chút sức lực, mệt thôi, nghỉ ngơi một lúc giờ khỏe hơn." Đây hẳn là dối nàng. Dù bảy phần tu vi hao tổn thể hồi phục ngay, nhưng tinh thần và sức lực quả thực khá hơn nhiều.
Nàng ngài một lúc, vẫn nhíu mày, cúi đầu ôm lấy cánh tay ngài, nửa khuôn mặt vùi đó. Ngài thấy mặt nàng, chỉ thấy mái tóc đen dài như thác đổ xõa lưng.
Vốn thông tuệ, giỏi đoán ý, ngài lập tức cảm nhận nỗi lo của nàng, khỏi hạ giọng hỏi: "Biết khỏe mà vẫn vui ? Có chuyện gì?"
Nàng khẽ lắc đầu, trả lời ngay. Yên lặng hồi lâu mới : "Lúc Liên Tam ca ca ngủ, nghĩ nhiều." Đôi má mềm mại áp lên cánh tay ngài qua lớp vải, giọng mơ hồ: "Xé đất mở biển... thiên giới sẽ trách phạt chứ? Vậy chúng ... ?" Nàng ngẩng đầu, đôi mắt trong vắt như suối nhưng ướt nhòe, chớp mắt, làn nước như phủ sương mù, khiến gương mặt mờ mịt lo âu, trông vô cùng đáng thương: "Chàng sẽ rời xa chứ?"
Liên Tam thần tiên hơn bốn vạn năm, là tiểu công t.ử sủng ái nhất của thiên quân, vốn quen thích gì nấy. Hầu hết những chuyện trái quy tắc Cửu Trùng Thiên đều do một tay ngài gây . Mấy năm gần đây, danh hiệu tạm Nhị Điện Hạ Tang Tịch soán ngôi vì xông tháp Tỏa Yêu gây rối, ngờ mới vài chục năm , ngài ung dung lấy ngôi vị của .
Tuy nhiên, dù cùng chuyện trái quy tắc, phong cách của Nhị Điện Hạ và Tam Điện Hạ khác xa . Nhị Điện Hạ vì tình mà hành động đơn thương độc mã, tự cho đường lui, nên mới phạm giới cấm đầu đày xuống Bắc Hải. Còn Tam Điện Hạ việc, bao giờ nghĩ tới hậu quả. Ví như xé đất mở biển, thoạt tưởng ngài "bất chấp tất cả", nhưng kỳ thực khi đưa lựa chọn, ngài theo bản năng nghĩ cách ứng phó.
Tương lai của ngài và Thành Ngọc, Tam Điện Hạ sắp xếp từ lâu, như cảm giác vô vọng của Thành Ngọc. Thấy nàng lo lắng, ngài còn thể vui vẻ trêu đùa: "Sau ?" Ngài véo má nàng, ánh mắt tràn đầy ý : "Việc đầu tiên, đương nhiên là để A Ngọc trở thành tân nương của ."
"Cái gì?" Nàng sửng sốt.
Ngài dùng giọng điệu đùa cợt để câu , nhưng kỳ thực đó lời đùa, mà là suy nghĩ thật trong lòng. Thấy nàng cứng , ngài cũng ngừng : "Không nguyện ý ?" Hồi lâu , ngài mới hỏi, giọng thoáng chút bất an khó nhận .
"Ta..." Thành Ngọc thốt chữ đó gì tiếp, chỉ thấy đầu óc nóng bừng, tai ửng đỏ, nhanh chóng lan khắp mặt. Khuôn mặt nhỏ nhắn như đóa san hô Cầm Diệp, ngây thơ vô cùng diễm lệ. Nàng c.ắ.n môi, như hổ, như tức giận: "Chàng... đừng đùa!" xong câu , đợi ngài đáp lời, nàng chịu nổi, khẽ kéo ống tay áo ngài, như đang chờ đợi: "Liên Tam ca ca, ... đang đùa chứ?"
Dưới ánh đèn mờ ảo, nàng ngửa mặt ngài, sóng mắt vô cùng mềm mại, như hoa đào rơi dòng suối mùa xuân, gợn lên những lớp sóng lăn tăn, từng chút từng chút len trái tim ngài, khiến ngài nhịn nắm lấy.
Nàng thực sự đáng yêu, vẻ yêu kiều mê hoặc. Nghĩ , ngài nhịn đưa tay chạm má nàng: "Từ khi trở về từ Bắc Vệ, một đêm, mơ." Ngài khẽ với nàng.
Đây là chuyện liên quan, nhưng nàng chăm chú.
"Ta mơ thấy nàng thích , tân nương của ." Ngài khẽ xoa má nàng, lúc những lời , khuôn mặt áp sát nàng, giọng trầm xuống, cuối cùng vấn đề nàng hỏi lúc nãy: "Nàng hỏi đang đùa , đùa ." Trán họ chạm , chóp mũi gần như chạm . Giọng ngài càng thêm trầm thấp: "Còn nàng, trong giấc mơ đó, nàng lừa ?"
Lời ấm áp động lòng , tựa như thì thầm bên tai, như cơn gió nhẹ thổi qua, như đám mây vờn quanh, như chiếc lông vũ sạch sẽ chạm tận đáy lòng, khiến nàng khỏi bồi hồi.
Thành Ngọc cảm thấy như thở , theo bản năng lùi , nhưng tay Tam Điện Hạ bỗng giữ lấy eo nàng. Nàng chỉ thể ngửa đầu , kéo dài cách giữa hai .
"Sao thể là lừa trong mơ ? Giấc mơ của là thật..." Mặt càng đỏ hơn, nàng thực sự chịu nổi tình huống hiện tại. Nếu tránh , chi bằng trèo lên giường, vùi mặt áo trắng của ngài. Dù ngượng, nhưng tính cách nàng vốn thành thật: "Vốn... vốn dĩ, lúc đó nếu còn sức, thì sẽ..." Đến ngón tay trắng nõn cũng vì hổ mà ửng hồng.
Ước chừng ngờ nàng , Tam Điện Hạ vốn điềm tĩnh bậc nhất cũng sửng sốt: "Nàng sẽ... nàng sẽ thế nào?"
Nàng yên lặng hồi lâu, nghiêng ngẩng mặt, giận, giọng lớn hơn: "Chàng còn hỏi!" Dù giận ngài còn hỏi, nhưng khuôn mặt vẫn đỏ ửng đáp lời: "Nếu trêu chọc , ... e rằng sẽ những lời như thế."
Ngài nhất thời gì, cũng gì, gương mặt đỏ ửng của nàng, khép hờ mí mắt, đột nhiên cảm thấy bàn tay vô hình đang bóp chặt trái tim .
Dáng vẻ của nàng, như thời gian hạnh phúc nhất của hai nửa năm , lúc nàng ngài tổn thương, trong mắt bi thương đau đớn, cần hiểu chuyện, cũng từng dùng xa cách và lạnh lùng để ngụy trang. Thiếu nữ mười sáu tuổi yêu kiều, ngây thơ thuần khiết, như chú nai nhỏ trong rừng, linh hoạt ngoan ngoãn, cách nũng. Bây giờ nàng trở về với dáng vẻ , khiến trái tim ngài bỗng rung động như thuở ban đầu.
Ngài chăm chú nàng, còn nàng thì im lặng trong ánh mắt ngài.
Rồi ngài đột nhiên phủ lên, khiến nàng run lên. Đôi môi ngài khẽ đặt lên môi nàng, hai vầng trán áp : "A Ngọc thành thật với như , thích, nên cũng sẽ thành thật với A Ngọc."
Nàng gì, cả trái tim nụ hôn cuốn . Nàng đưa tay chạm nơi môi ngài lướt qua, chợt thấy động tác ngốc nghếch, ngón tay tự nhiên miết nhẹ, đang định theo thói quen áp tay lên n.g.ự.c thì ngài nắm lấy.
Ngài đặt tay nàng lên môi, khẽ nghiêng đầu, hôn lên đó, áp chặt, thấp giọng tiếp: "Như nàng , chuyện trái ý trời, thiên giới ắt sẽ trách phạt. Đại khái một tháng nữa, sẽ tiên giả phụng mệnh xuống bắt . Trước lúc đó, A Ngọc, sẽ đưa nàng về kinh thành."
Thành Ngọc chớp mắt, chậm chạp phản ứng lời ngài. Rồi nhanh chóng tỉnh táo khỏi khí ái ân tựa huyễn cảnh lúc nãy, mắt dần mở to. Nàng tự giác nắm lấy ống tay áo ngài, giọng trở nên bàng hoàng: "Đưa về nghĩa là ? Chúng xa ư?"
Như đoán sự bất an của nàng, ngài an ủi, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng: "Ta cần trở về Cửu Trùng Thiên nhận phạt. Tuy một ngày trời bằng một năm thế, nhưng sẽ nhờ Đông Hoa Đế Quân giúp đỡ, giới hạn hình phạt trong bảy ngày. Sau đó, sẽ tìm nàng."
Nàng ngẩn ngài, sắc hồng mặt dần tắt, lan đến mắt, nhanh chóng đỏ mí. Nàng há miệng, gì, há miệng, âm thanh phát đáng thương: "Chàng... thể đưa cùng lên thiên giới ?"
Ngài thực sự thể. Dù nghĩ thế nào, ngài cũng thể. Chuyện cũ hiện rõ mắt, ngài cho phép bản phạm sai lầm giống Nhị Điện Hạ. Cứng rắn với thiên quân, chắc chắn kết cục .
"Đưa nàng lên thiên giới an . Ta sẽ để Quốc sư và Thiên Bộ ở chăm sóc nàng. Nàng hãy đợi ở đây."
Ngài cũng nỡ rời xa nàng, nhưng chỉ cách mới thể bảo kế hoạch cho cả đôi bên. Tay ngài chạm nhẹ lên mặt nàng, ngón cái lướt qua khóe môi, khẽ gõ nhẹ, như nàng : "Sau khi kết thúc trừng phạt, sẽ lập tức tìm nàng. Lúc đó, sẽ đưa nàng , ?"
Nàng im lặng, ước chừng cũng nghĩ lâu, cuối cùng, hiểu chuyện gật đầu: "Ta . mà..." Giọng vẫn thoáng chút nghẹn ngào, nàng che giấu tiếng nức nở, như cố ý để ngài thấy đau lòng: " với Liên Tam ca ca, chúng chỉ xa bảy ngày, còn với , là bảy năm. Bảy năm... dài lắm."
Tính cách ngài vốn tùy hứng, nhưng với những gì trân trọng, ngài luôn cẩn trọng. Với Thành Ngọc, bảy năm thể là thời gian khó khăn nhất đời, ngài đương nhiên tính đến: "Lão Quân luyện một loại đan d.ư.ợ.c tên Tịch Trần, uống sẽ chìm giấc ngủ sâu." Ngài thẳng mắt nàng, chậm rãi .
Dù nàng cũng là thiếu nữ thông tuệ, lập tức hiểu ý ngài: "Ý là khi rời , sẽ để cho một viên Tịch Trần, ?"
Ngài trầm mặc: "Đan d.ư.ợ.c đó tuy thể khiến nàng ngủ say bảy năm, nhưng phàm nhân uống sẽ dễ chịu."
Nàng chút do dự: "Ta sợ." Giữa đôi mày vẫn còn hồng, hiện lên vẻ yếu đuối và đáng thương, dù vẫn buồn vì cuộc chia ly sắp tới, nhưng sắc mặt kiên định, chút sợ hãi.
Yếu đuối kiên định, đáng thương bất khuất, đó đều là nàng, đều xinh đến thế. Đối với thiếu nữ mà ngài yêu sâu đậm , mâu thuẫn mới mẻ, khiến ngài mê đắm dứt.
Ngài kéo nàng lòng, ôm thật chặt: "Ta và nàng ở bên , từ giây phút , nàng sẽ chịu nhiều khổ cực. ích kỷ, hy vọng nàng thể vì mà chịu khổ."
Nàng cũng đưa tay ôm lấy ngài, giọng vô cùng nhẹ nhàng đáp: "Ta nguyện ý vì Liên Tam ca ca mà chịu khổ." Rồi khẽ : "Vậy sẽ bù đắp cho thế nào?"
Ngài im lặng một lúc lâu, thì thầm bên tai nàng: "Vậy tặng nàng một câu thơ, ?"
**
Bên ngoài nhà gỗ, Quốc sư và Thiên Bộ bên đống lửa, bốn mắt .
Động tĩnh của Liên Tống và Thành Ngọc trong nhà gỗ lớn, nhưng Thiên Bộ và Quốc sư cách mười trượng vốn linh mẫn, Liên Tam tỉnh và đang trò chuyện riêng với quận chúa.
Hai đều điện hạ lúc cần họ lập tức thăm hỏi, nên vẫn bất động như tượng, chăm chú đống lửa phát ngốc.
Ngốc nửa ngày, Quốc sư nhịn , l.i.ế.m môi hỏi Thiên Bộ: "Không ngươi điện hạ hao tổn tu vi quá nhiều, ít nhất ngủ mười ngày nửa tháng mới tỉnh ?"
Thiên Bộ cũng cảm khái: "Xem điện hạ vì sớm cầu hôn với quận chúa, để nàng trở thành của , thực sự liều mạng."
Quốc sư hiểu: "Cầu hôn?"
Thiên Bộ bình tĩnh gật đầu: "Rồng Nghịch Lân, chạm là nổi giận. Nghịch Lân là vảy cứng nhất rồng, cũng là vảy rực rỡ nhất. Vào đêm ngươi đưa công chúa Yên Lan về kinh, điện hạ lặn sâu xuống đáy sông Phỉ Thúy, hóa hình rồng, nhổ Nghịch Lân ."
Đêm Thiên Bộ nhắc tới, Quốc sư vẫn nhớ rõ. Đó là đêm lâu , khi họ theo đoàn lạc đà của Thành Ngọc đến bờ sông Phỉ Thúy. Vừa tới nơi, Yên Lan bỗng mất tích. Khó khăn lắm mới tìm nàng. Cuối cùng, khi trở về mới Chiêu Hy đưa Thành Ngọc . Tam Điện Hạ dùng pháp thuật theo dấu vết của Chiêu Hy tới Tiểu Sa La cảnh. Lẽ tìm , nhưng hiểu , đêm đó chỉ một Tam Điện Hạ trở về, tiểu quận chúa cùng. Sau đó, Tam Điện Hạ bảo lui, một ở cả tối. Sáng hôm , ngài phân phó Quốc sư đưa Yên Lan về thành Bình An. Yên Lan lóc ầm ĩ, cuối cùng cũng đổi gì.
Còn Quốc sư, khi vượt ngàn dặm về thành Bình An vội vã trở , kịp thở, Tam Điện Hạ lập tức giao nhiệm vụ mới: cùng Thiên Bộ ... cướp dâu .
Quốc sư vẫn cảm thấy khó hiểu, giờ Thiên Bộ đến cầu hôn, nhổ Nghịch Lân, càng thêm mù mờ, day day thái dương hỏi: "Ngươi cầu hôn... với nhổ Nghịch Lân của Tam Điện Hạ... hai chuyện liên quan gì ?"
Thiên Bộ Quốc sư như kẻ ngốc, nhưng nghĩ chỉ là phàm nhân, rõ chuyện thần tiên cũng là lẽ thường, bèn thu ánh mắt. "Là thế ." Thiên Bộ cảm thấy như trường tư: "Thời đại hồng hoang, bát hoang ngũ tộc chinh chiến ngừng, hiếm khi hòa bình, nên dù thần tộc coi trọng lễ chế nhất, trong phương diện nghi lễ cũng khó vẹn, ví như việc thành ."
"Thiên tộc hiện nay, nếu một vị thần quân kết lương duyên với thần nữ, kỳ thực khác phàm nhân, cũng cần đủ tam thư lục lễ(2), lúc tân lang tân nương cùng tế bái thiên địa, còn đốt văn hôn tế cho Hàn Sơn chân nhân, phiền chân nhân ghi một nét sổ hôn tịch. thời đại hồng hoang chiến tranh liên miên, thời gian thực hiện nhiều lễ tiết như ."
"Lúc đó, với Long tộc, nếu chân thành cầu hôn một nữ thần, để thể hiện sự trịnh trọng, sẽ dùng Nghịch Lân sính lễ. Nếu nữ t.ử đó đồng ý đeo trang sức từ Nghịch Lân, thể xem như hai thành hôn. Nhìn thấy trang sức Nghịch Lân nữ tử, sinh linh trong ngũ tộc đều vị nữ t.ử là thê t.ử của một long quân."
Thiên Bộ nhớ phong tục cổ xưa , từ đáy lòng cảm thấy vô cùng lãng mạn, khỏi xuất thần. Quốc sư dù gần đây nhiều thoại bản, hiểu ít nhiều chuyện yêu đương, nhưng bản chất vẫn là trực nam, xong thấy lãng mạn, thậm chí lập tức chỉ mối nguy: "Theo ý ngươi, mất Nghịch Lân đồng nghĩa mất lớp bảo vệ, với thể tạo thành khuyết điểm lớn ? Rất nguy hiểm đấy!"
Thiên Bộ lối suy nghĩ mới lạ của Quốc sư kinh ngạc, nhất thời bối rối: "Ừ... cũng nguy hiểm thật. chính vì Nghịch Lân quan trọng, dùng nó sính lễ mới thể hiện sự chân thành. Thời đại hồng hoang, phàm long quân lấy Nghịch Lân sính lễ, gần như đều toại nguyện, từng thất bại."
"Ồ, thế ." Quốc sư khô khan gật đầu, lo chuyện khác: " tiểu quận chúa chỉ là phàm nhân, e rằng nàng sẽ sợ. Nếu là Nghịch Lân, nàng dám đeo lên ? Huống chi, hóa cự long của Tam Điện Hạ, Nghịch Lân của ngài ắt to bằng cái đĩa, mang theo ?"
Thiên Bộ tán thưởng Quốc sư cuối cùng cũng hỏi vấn đề trình độ: "Điện hạ lấy tia hồng quang rực rỡ nhất của ráng chiều, tạo Nghịch Lân thành một bộ trang sức. Ta từng thấy bức vẽ bộ trang sức đó, , quận chúa nhất định sẽ thích."
Quốc sư kinh ngạc: "Tạo thành bộ trang sức?"
Thiên Bộ mím môi , thêm chút củi đống lửa sắp tắt, thêm.
Bộ trang sức Thiên Bộ nhắc tới, Thành Ngọc thực từng thấy, trong một giấc mơ đây.
Chỉ là nàng từng nghĩ bộ trang sức đẽ từ Nghịch Lân và ánh ráng chiều.
Khi Liên Tam "tặng nàng một câu thơ", Thành Ngọc lập tức nhớ tới giấc mơ đó. Lúc nàng đang ở Lệ Xuyên, một đêm khi xông Nam Nhiễm cổ mộ, từng mơ thấy cảnh tượng y hệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-30.html.]
Kỳ thực, Tiểu Sa La cảnh, nàng mơ hồ cảm thấy nơi đây quen thuộc. Dù là ánh trăng khổng lồ yên tĩnh trời, rừng cây Hồ Dương vàng rực như tranh, căn nhà gỗ đơn sơ giữa rừng, đều giống hệt trong giấc mơ.
lúc đó, bộ tâm thần nàng đều dồn lên Liên Tam, nên kịp nghĩ nhiều.
Bây giờ, mộng cảnh cuối cùng hiện rõ mắt.
"Thơ gì?" Trong giấc mơ đó, nàng hiếu kỳ hỏi.
"Hồng nguyệt sơ chiếu hồng ngọc ảnh, liên tâm ám tàng tụ để hương." (3) Ngài đáp.
"Chàng đừng lừa ." Nàng còn nhớ trong mơ nũng nịu đẩy ngài .
Và lúc , nàng quả nhiên cũng đưa tay, khẽ đẩy thanh niên đang phủ lên , gần như vô thức câu đó: "Chàng đừng lừa ." Hơi thở mềm mại, giữa răng môi như đường mật, khiến lời ướt át thơm tho. Khi nàng dùng giọng điệu tự nhiên như thế chuyện với ngài, nàng đột nhiên thấy kỳ lạ, phát hiện mỗi chi tiết lúc họ bên đều giống hệt trong giấc mơ, chút khác biệt.
Ánh mắt thiếu nữ trở nên mơ hồ, ngây màn trướng đầu.
Từng lớp sa trắng như sương mù m.ô.n.g lung. Đám sương đó tràn ngập trong mắt nàng, khiến nàng rõ gì, như về trong giấc mơ.
Nơi sương mù dày đặc nhất, công t.ử bạch y chậm rãi tới gần, gương mặt mơ hồ dần rõ nét, từng tấc từng tấc, khớp với nam t.ử đang phủ lên nàng. Đôi mắt phượng nhướng, đồng t.ử màu hổ phách, mỗi bộ phận đều chân thực, dù biểu cảm gì cũng vô cùng tuấn.
Tay trái ngài đặt bên tai nàng, tay vuốt mũi nàng, khóe môi hàm chứa ý , như trong giấc mơ đáp câu nũng nịu của nàng: "Không lừa nàng.", "Sao thể." Ngón tay di chuyển đến vành tai, khẽ xoa xoa, khi chiếc khuyên tai mang cảm giác mát lạnh xuất hiện vành tai non nớt, ngài thấp giọng: "Minh Nguyệt."
Thành Ngọc khẽ run, nhớ cảm giác trong giấc mơ.
Lúc đó nàng mới mười lăm, hiểu chuyện đời, từng tiếp xúc mật với nam tử, cả mơ hồ, hiểu vì , chỉ thấy chấn kinh hoảng hốt, mang chút khó chịu và hổ.
lúc , còn cảm giác nữa.
Nàng rõ tiếp theo sẽ xảy chuyện gì. Khi ngón tay mát lạnh của ngài trượt từ tai xuống cổ trắng ngần, nàng thấy hoảng hốt khó chịu, chỉ ngượng ngùng, giấu , nhưng làn da nóng bỏng như khát khao cái chạm mát lạnh .
Nàng nhịn hít sâu, như sợ nhột, như kinh ngạc.
Ngón tay thon dài dịu dàng chậm rãi xoa nắn xương quai xanh, như đ.á.n.h đàn, như vẽ tranh, nhẹ nhàng mà ưu nhã. Thành Ngọc cũng cảm thấy ngón tay đang nóng lên. Nàng đó là gì, khẽ c.ắ.n môi ngài, mới phát hiện đôi mắt ngài từ khi nào trở nên sâu thẳm, như u tuyền trong rừng tĩnh mịch, như biển lớn cuồn cuộn, quyến rũ, nuốt chửng.
Ngài ở gần, ngón tay cuối cùng dừng ở giữa xương quai xanh, giữa ngón tay hồng quang lóe lên, ngài thì thầm: "Hồng Ngọc Ảnh." Đồng thời, bàn tay trắng như bạch ngọc rời khỏi xương quai xanh, cách một lớp vải trượt từ vai xuống cánh tay, một mạch xuống cổ tay.
Nàng những ngón tay ma lực gì, theo mỗi động tác tiếp xúc, khuỷu tay, cánh tay, lớp vải vốn mềm mại khoác bỗng trở nên thô ráp. Dưới ma sát giữa y phục và da thịt, nàng cảm thấy tê dại, sự tê dại đó nhanh chóng lan từ cánh tay đến .
Cảm giác tê dại khiến Thành Ngọc run rẩy, ngài lẽ cũng phát hiện .
Thành Ngọc ảo giác , nàng cảm thấy ngón tay càng thêm nóng, nắm lấy ngón áp út ống tay áo, dùng sức mà miết nhẹ. Ngay lúc đó, một chiếc nhẫn xuất hiện ngón tay nàng. "Liên Tâm." Ngài thấp giọng thì thầm bên tai.
Giọng điệu ái ân, thở nóng hổi, mỗi cái chạm của ngón tay nóng bỏng khiến thể Thành Ngọc như lửa thiêu, ngọn lửa càng mạnh, cả nàng càng thiêu đốt đến mê .
Nàng còn là thiếu nữ ngây thơ trì độn , giờ hiểu ngài chỉ đơn thuần tặng lễ vật. Ngài đang quyến rũ nàng, cũng đang vuốt ve nàng.
Kỳ thực đây đầu ngài thế với Thành Ngọc. đây nàng luôn thấy sợ, ví như trong ôn tuyền phủ tướng quân, khi ngài mật, nàng nhớ cứng . Giờ nghĩ , cứng cũng tệ, ít nhất thể hiện nàng là khép nép. Còn bây giờ? Khi ngài vuốt ve cơ thể, nàng thấy như chuốc say, cả mềm nhũn. Nàng như hóa thành vũng nước, chút sức kháng cự. Không chỉ kháng cự, sâu trong đáy lòng, còn cảm thấy mong đợi. Một bản như khiến nàng thấy lạ lẫm, chút khó hiểu.
Trong lúc nàng mâu thuẫn, ống tay áo rộng, ngài nắm lấy cổ tay nàng, ngón tay khẽ điểm lên xương cổ tay, một chiếc vòng tay mát lạnh xuất hiện. Trong mơ hồ, nàng vẫn nhớ nên gì: "Tụ Để Hương." Trước khi ngài mở miệng, nàng run rẩy thốt lên ba chữ.
Ngài như sửng sốt, cúi xuống bên tai thấp giọng : "A Ngọc của chúng thật thông minh." Bàn tay an phận di chuyển đến eo nàng, nàng nhịn né tránh, nhưng tránh , bàn tay cuối cùng vẫn áp eo.
Nàng mơ hồ ngài, theo bản năng "đừng", nhưng lời thốt c.ắ.n môi , vì kỳ thực nàng thực sự . Nàng cũng ôm lấy ngài, đến gần. Cảm giác lạ lẫm, như một con thú dữ, trong thể ngừng giãy dụa, khiến nàng sợ hãi, nhưng cũng mơ hồ cảm thấy để nó yên. Vì thế nàng đành ngậm miệng, mặc cho bàn tay từ eo trượt xuống, nắm lấy đôi chân trần.
Dưới bàn chân trần vang lên tiếng chuông leng keng, nàng mơ màng lặp câu trong giấc mơ: "Trong thơ chỉ bốn món trang sức, chiếc lắc chân tên gì?"
Ngài buông chân , ôm chặt lấy nàng. Khi thể hai còn kẽ hở, áp chặt , nàng mới phát giác hóa ngài cũng nóng. Nhiệt độ cách một lớp y phục vẫn cảm nhận . Đôi môi ngài thì thầm bên tai, giọng khàn khàn: "Đây là... Bộ Sinh Liên."
Giấc mơ đến đây dừng .
hiện thực đương nhiên thể dừng đột ngột. Nói xong năm chữ, ngài khẽ rời khỏi nàng một chút, nhưng cách vẫn gần, thẳng mắt nàng, ngón tay ôn nhu vén tóc tai, nàng một hồi. Rồi áp môi lên môi nàng.
Lần , như chỉ chạm nhẹ rời. Ngài chà xát lên môi nàng, ngậm lấy môi , tách đôi môi, trong lúc nàng mê loạn, tách hàm răng, mạnh mẽ đưa lưỡi khoang miệng, quấn lấy lưỡi nàng một cách chuẩn xác. Buộc nàng ngửa cổ nghênh đón nụ hôn thô bạo mạnh mẽ , ngón tay nàng vô thức xiết chặt tấm trải giường.
Hai mật áp sát, mỗi cử động nhỏ của nàng ngài đều cảm nhận , nên lập tức nắm lấy bàn tay đang bấu chặt đệm, đưa lên đỉnh đầu, đan mười ngón tay , dùng sức tiếp tục hôn nàng.
Nàng vẫn hiểu d.ụ.c vọng là gì, nên nhận sự nguy hiểm của nụ hôn. Khi môi lưỡi quấn quýt, nụ hôn mật càng nàng nóng ran. con thú ngang ngược trong lòng cuối cùng cũng ngoan ngoãn. Sau hỗn loạn ban đầu, nàng cảm thấy sự mới lạ và vui sướng trào dâng. Nàng vẫn nóng như , như m.á.u đang sôi, thiêu đốt từng tấc thể, nhưng nàng cũng thấy thoải mái. Sự thoải mái , như giữa mùa đông nắng chiếu lên , ấm áp, như gió xuân nhẹ thổi qua, thanh khiết nhưng ẩm ướt.
Nàng càng nhiều hơn, nhịn nắm lấy tay ngài, ngửa cổ , nhưng lúc ngài dừng.
Môi ngài rời môi nàng. Cả hai đều thở dốc.
Nàng mơ màng ngài, thấy đôi mắt phượng sâu thẳm, như nơi sâu nhất màn đêm, như ánh mặt trời thiêu đốt.
Ngài lùi , c.ắ.n nhẹ môi, như đang kìm nén điều gì, thực hiếm thấy. Nàng nghiêm túc ngài, thần sắc kìm nén như biến mất.
"Sao thế?" Nàng ngơ ngác hỏi, mở miệng mới phát hiện giọng trở nên mềm mại từng .
Ngài buông tay nàng, ngón tay trắng trẻo thon dài nắm mấy lọn tóc rối gối, chỉnh gọn gàng tai, khẽ đáp: "Không gì."
Ngón tay chạm tai khiến nàng vô cùng dễ chịu, nàng như chú mèo nhỏ nhắm mắt, nghiêng đầu, tay tự giác nắm lấy cổ tay ngài. Mở mắt, chiếc vòng tay cổ tay đập mắt. Không từ chất liệu gì, giống bạc nhưng rực rỡ hơn, bên trong khắc những đóa hoa đỏ thẫm: Điếu Chung, Sơn Trà, Điểu Mộng, Hồng Liên, Bỉ Ngạn, Phù Dung Quỳ... xâu thành vòng, đeo cổ tay, đoan trang đẽ, lạnh lùng mà diễm lệ, sáng chói như ánh mặt trời.
Trái tim nàng khẽ đập, nhịn đưa tay lên ngắm , ánh mắt dừng lâu vòng tay, chiếc nhẫn Hồng Liên ngón áp út, nghi hoặc: "Sao cảm thấy Liên Tam ca ca tặng những thứ , để bù đắp?"
Ngài ngẩn : "Vậy nàng cảm thấy chúng để gì?"
Nàng lẩm bẩm: "Những trang sức quý giá , hình như là sính lễ." Nói mới phản ứng buột miệng, lập tức hổ cúi mắt, c.ắ.n môi khẽ : "Ta... bừa thôi, coi như nhé."
Ngài thấp giọng : "Sao đoán giỏi thế? là sính lễ đó, cũng là đóng dấu." Ngón cái miết nhẹ môi nàng: "Đừng cắn, nó đỏ lắm ." Nàng lời, sự vuốt ve của ngài nhanh chóng buông răng. ngón tay ngài vẫn tiếp tục vuốt ve môi nàng, thấp giọng: "Nàng đeo chúng , thì sinh linh đời đều nàng là tân nương của thủy thần." Như dẫn dắt, hỏi tiếp: "Nàng sẽ luôn đeo chúng, ?"
Ngài những lời vô cùng nghiêm túc, khi nàng, thần sắc chăm chút, như cả trái tim và linh hồn đều buộc chặt nàng.
Nàng chấn động, nín thở ngài, nhưng trong lòng vô cùng yêu thích, nên nhanh chóng gật đầu, còn ngại ngùng với ngài. Ngài cũng , khóe môi nhếch lên, sự ôn nhu giữa đôi mày như ngọn núi cô độc mùa xuân, như gió nhẹ hòa màn mưa, đó là dáng vẻ nàng yêu thích nhất.
Ngài cúi đầu hôn nàng nữa.
Họ là một đôi nam nữ lưỡng tình tương duyệt, giữa hai tự nhiên sinh sức hút chí mạng, theo bản năng chạm thể đối phương. Vì thế ngài từng trách vì luôn hôn thiếu nữ . Chuyện tình thế nhân bắt đầu từ khi nào, mà sâu tới mức thấy đáy. Ngài cũng hiểu tình cảm là thứ thể khống chế.
Trước đây ngài vốn cho rằng tình cảm thể khống chế, ngay cả d.ụ.c vọng cũng thể, ngài chỉ đang thưởng thức đôi môi phớt đỏ như sen, mặc cho bản tham lam hút lấy thở hương hoa, rời .
Ngài tưởng sự xúc chạm như an , nhưng ngờ nàng đột nhiên ôm lấy cổ ngài.
Thiếu nữ tình tứ, mặt đỏ hồng, giữa đôi mày yêu kiều động lòng , mắt khép hờ ngài, báo áp môi lên môi ngài. Nàng học dáng vẻ ngài đó, cẩn thận ngậm môi ngài, lưỡi đỏ hồng tách răng ngài, non nớt, nhưng đủ tư thế ái ân. Ngài chịu mở miệng để nàng , nàng tức giận c.ắ.n ngài, bàn tay dịu dàng nhẹ nặng ôm gáy ngài, tiếp tục hôn, tiếp tục cạy răng.
Ngài ngờ nàng là học trò giỏi đến thế, sự chà xát non nớt bại trận . Trong lòng rõ nên, nhưng dung túng mở miệng, mặc cho nàng đưa lưỡi , trong khoang miệng ngừng tác quái. Nàng như ghét cảm giác giữa hai vẫn còn cách, hôn nhổm dậy ôm chặt ngài, đôi chân váy đỏ che kín cũng nâng lên, quắp lấy eo ngài, khiến giữa hai còn kẽ hở, đồng thời hai cánh tay mảnh khảnh ôm chặt lưng rắn chắc của ngài.
Ngài nghĩ, nàng đại khái hiểu hàm nghĩa của những động tác , nên vẫn như đứa trẻ, thích hôn thì đòi, thích áp sát thì bám chặt. Nàng ước chừng cũng hiểu hậu quả khi những điều .
Trước mặt ngài, nàng luôn thành thật như , như trang giấy trắng, còn ngài, vẽ lên trang giấy trắng một bức tranh xinh .
Tất cả đều vượt khỏi tầm kiểm soát.
Ngài nhắm mắt, lật đè nàng lên giường.
Khi ngài phản khách thành chủ, Thành Ngọc nhắm mắt.
Nàng , , lúc đó ngài dừng giữa chừng, nàng lớn gan buông thả bản đến thế? Có lẽ vì nàng đột nhiên nhớ phận ngài: ngài là Thủy Thần, và hôm ở Lệ Xuyên, ngoài chỗ cây Cổ Bách núi Túy Đàm, từng nhân duyên trời định giữa Thủy Thần và thần Na Lan Đa.
Khoảnh khắc , nàng đột nhiên ý thức Liên Tam luôn suy nghĩ cho tương lai lâu dài của hai , lẽ căn bản mối nhân duyên giữa ngài và thần Na Lan Đa, nếu từng nhắc tới? Theo tính cách ngài, nếu thiên mệnh sắp đặt, cuối cùng bên ngài là kẻ khác, ước chừng ngài sẽ đụng phàm nhân như nàng.
Một đời phàm nhân quá ngắn ngủi. Ngài nhắc tới kế hoạch với nàng, hy vọng nàng vì ngài mà thành tiên, đưa nàng lang thang bốn bể. ai thế nào?
Nàng đột nhiên phát hiện, thứ nàng thể nắm chặt, chỉ ngài mắt, và thứ thực sự nắm trong lòng bàn tay, chỉ niềm hoan lạc hiện tại.
Điều khiến nàng chợt thấy nhói lòng, nhưng ngài vì nàng cố gắng đến thế, nàng nếu tiếp tục bi quan, há chẳng phụ khổ cực ngài chịu? Vì thế nàng suy nghĩ. Có niềm vui mắt là . Lúc bên cạnh ngài là bản nàng, nắm bắt từng giây phút bên ngài, mới là điều nàng cần . Vì thế khi ngài kết thúc nụ hôn, nàng mới buông thả bản , cho phép phóng túng một .
Cửa sổ khép, gió đêm len lỏi lùa , rối chiếc mành sa.
Sau từng lớp mành nhảy múa, nụ hôn của ngài càng kịch liệt hơn, như cách, dễ dàng dẫn dắt nàng từng động tác.
Nàng cảm nhận ngài đang động tình.
Đôi môi nóng bỏng rời môi nàng, một đường lướt xuống cổ, xuống xương quai xanh, làn da trắng nõn lưu dấu vết như đóa mai đỏ thắm. Tay ngài ôm chặt eo nàng, trong lúc xoa nắn dùng sức rối chiếc váy đỏ.
Nàng dù cũng là thiếu nữ đợi gả, khi rời kinh, ma ma trong cung từng dạy những thường thức cần thiết đêm tân hôn, nàng còn vô tri như . khi ngài động tình c.ắ.n mút chỗ da thịt hồng xương quai xanh, nàng hiểu tiếp theo sẽ xảy chuyện gì. Nàng kháng cự, ngược cảm thấy điều lẽ là mong ước trong lòng. Họ sắp xa , bảy năm, thực sự dài.
Nàng là phàm nhân, ngài là thần tiên. Nàng thực thể ngài mãi mãi. Nàng vô tình thấy thiên cơ, sự sắp đặt của vận mệnh, ngài cuối cùng sẽ là phu quân của một nữ thần khác. Nàng nghĩ đó nhất định vì định mệnh an bài nàng chỉ là phàm nhân, thể ở bên ngài lâu dài. Vậy thì mỗi thời khắc bên thế , nàng đều hy vọng hai thực sự thuộc về .
lúc , ngài buông nàng .
Lần nàng thấy rõ, đó còn tưởng lầm, nhưng trong khoảnh khắc ngài đổi sắc mặt, quả nhiên là kìm nén và nhẫn nhịn.
Ánh sáng trong mắt ngài lúc tỏ lúc mờ, như vô cùng đau đầu, ngài đưa tay che trán, thấp giọng: "Ta thể..." Không thể thế nào, ngài hết.
nàng hiểu ý ngài. Nàng rủ mắt y phục xộc xệch, nâng mắt ánh sáng lúc tỏ lúc mờ trong mắt ngài, như khai sáng, nàng cần ai dạy cũng đó là d.ụ.c vọng đang kìm nén, là d.ụ.c vọng của ngài với nàng.
Nàng đột nhiên khẽ , vòng tay ôm cổ ngài, khẽ nhích dậy, bên tai ngài thì thầm: "Chàng thể."
Nàng chủ động hôn ngài, như chú mèo cưng, khẽ áp vành tai, mê hoặc thấp giọng: "Mỗi thời khắc bên Liên Tam ca ca đều vô cùng quan trọng. Trước khi rời , khi chúng chia ly, Liên Tam ca ca thuộc về ..."
Nàng hôn lên khóe môi, cổ, hầu kết ngài, cảm thấy ngài đang cố nuốt khan.
Ngài nắm lấy cánh tay nàng, tốn sức, như đẩy , nhưng hề động đậy.
Nàng ôm cổ ngài, phát tiếng mời gọi ngây thơ: "Liên Tam ca ca, ư?"
Sợi dây lý trí căng cứng trong đầu ngài đứt phựt, đứt triệt để. Bàn tay đang nắm vai dùng sức kéo mạnh nàng , khiến nàng đau, nhịn rên khẽ. Tiếng rên bên tai như mở cơ quan gì đó, ngài mãnh liệt hôn xuống, còn nàng thì ngoan ngoãn vòng tay ôm cổ, khi ngài hôn xuống má, khóe môi mím, khẽ , nhắm mắt, nghênh đón khoái lạc, đau đớn và sự vĩnh hằng ngài mang đến.
**
Quốc sư và Thiên Bộ ở ngoài nhà gỗ cả đêm.
Họ chỉ điện hạ tỉnh, còn thấy gì, vì bốn phía nhà gỗ bao bọc bởi kết giới cấm âm. Quốc sư đoán lẽ hai nhiều chuyện riêng , ngoài . Thiên Bộ suy đoán của Quốc sư, nhàn nhạt , nghĩ gì, chỉ khều khều đống củi.
Khi bình minh ló dạng, cửa nhà gỗ cạch tiếng mở, Tam Điện Hạ khoác ngoại bào cửa, tóc dài xõa lưng, thần sắc biếng nhác.
Thiên Bộ vội lên hỏi: "Điện hạ gì phân phó?"
Tam Điện Hạ chỉ một tiếng: "Nước." phòng.
Thiên Bộ vội chạy đến nhờ Quốc sư: "Ở đây gì, cũng mang pháp thuật, phiền ngài biến một..."
Thiên Bộ hết, Quốc sư biến bộ cụ tinh xảo, như hiểu gật đầu: "Nước , , ngủ dậy hẳn khát nước." Bê khay đưa cho Thiên Bộ: "Ngươi đem đem ?"
Thiên Bộ Quốc sư, ngừng hồi lâu mới : "Ta thực kêu ngươi biến một bồn tắm."
Quốc sư sờ đầu: " điện hạ kêu đưa nước mà?"
" thế." Thiên Bộ bình tĩnh "ừm": "Vì thế mới cần bồn tắm, còn cần bồn nước nóng."
Quốc sư ngẩn : "A..." Nói xong, lập tức đỏ tai đỏ mặt: "Ngươi ... là ..."
Thiên Bộ ngượng, thể hiện đủ tố chất thị nữ hầu cận, điềm nhiên : "Điều gì ? Chứng tỏ phong tục cổ thần tộc lừa , lấy Nghịch Lân cầu hôn, thời đại nào cũng mã đáo thành công!" Lại Quốc sư: "Điện hạ thể cần bồn tắm đủ hai , phiền ngài thi pháp."
Quốc sư còn gì để , chỉ theo yêu cầu, biến bồn nước nóng, còn biến thêm bốn bánh xe.
Thiên Bộ vui vẻ đẩy bồn tắm , còn vị quốc sư nào đó khi xong, hồ nghi bên đống lửa, đầu nghi ngờ ý nghĩa việc tu đạo của bản .
Ánh bình minh ló dạng chân trời, dần chiếu sáng rừng cây vàng rực.
Lại một ngày trời.
Chú thích:
Từ Chính Đế: Tên hoặc danh hiệu của vị Thiên Quân đương nhiệm.
Tam thư, lục lễ: Các nghi thức cưới hỏi truyền thống của Trung Hoa cổ đại. "Tam thư" gồm các văn bản trong lễ cưới (như thư hỏi cưới, lễ thư...), "lục lễ" là sáu nghi thức chính từ lúc hỏi đến khi rước dâu.
"Hồng nguyệt sơ chiếu hồng ngọc ảnh, liên tâm ám tàng tụ để hương": Câu thơ thể tạm hiểu: "Trăng hồng mới tỏ bóng hồng ngọc, tim sen ngầm giấu hương tụ để." Đây là lời tỏ tình lãng mạn, mỗi vế thơ ứng với tên một món trang sức.