Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-11-16 07:00:14
Lượt xem: 247

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thành Ngọc và Hoa Phi Vụ kể từ ngày bến sông tặng ô, vì trời mưa tầm tã ngớt nên họ tặng ô cho suốt mấy ngày liền.

cả hai đều là vô tâm, tuy tặng ô cho nhưng quên với mấy vị công t.ử thư sinh nên trả ô về . Thế nên, ngoại trừ Liên Tam điện hạ sai hầu đến trả ô, chẳng còn ai đến Lâm Lang các để kết duyên với Hoa Phi Vụ nữa.

Cả hai đều vô cùng ủ rũ, Hoa Phi Vụ là bỏ tiền mua ô nên càng ủ rũ hơn.

Thế nhưng chuyện , trong thành đồn thổi một tin, rằng trận mưa một vị thần tiên hóa thành một tiểu cô nương bên bờ sông tặng ô, tạo phúc cho qua đường.

Lão đạo sĩ bày quầy hàng miếu Thành Hoàng gọi tiểu cô nương là Tán Nương Nương*.

*Chú thích: ô, lọng

Tiểu Lý viên ngoại ở Lệ Chi Hồ vì nhận một chiếc ô của Tán Nương Nương, nên chỉ mấy ngày quyên tiền dựng một bức tượng Tán Nương Nương, bắt đầu truyền tụng công đức của nàng từ đầu đường đến cuối ngõ.

Đáng tiếc lúc đó Hoa Phi Vụ vẫn đang buồn bã, chán nản khỏi cửa, cũng chẳng thèm tiếp khách, nên chẳng hề tôn xưng thành Tán Nương Nương.

Một ngày nọ đó, Hoa Phi Vụ dẫn Thành Ngọc đến miếu Nguyệt Lão cầu nhân duyên, thấy bên cạnh miếu mới dựng lên một vị Tán Nương Nương, tưởng Nguyệt Lão thêm một vị hộ pháp chuyên trách chuyện dùng ô kết duyên. Nàng chẳng thèm nghĩ ngợi xem chuyện Nguyệt Lão thêm hộ pháp , hai lời lôi kéo Thành Ngọc chạy ngay đến mặt vị hộ pháp , cung kính dập đầu mười cái.

Còn Thành Ngọc năm nay hơn mười bốn tuổi, đang ở cái tuổi vô cùng tự phụ. Nàng vốn cho rằng thiên hạ rộng lớn việc gì nàng , thất bại trong chuyện tìm nhân duyên cho Hoa Phi Vụ, nên vô cùng bất mãn. Sau mười lăm ngày đóng cửa tiếp khách, nghiên cứu đủ các loại thoại bản trong nhân gian, nàng đề xuất cho Hoa Phi Vụ thêm vài chủ ý, như chuyện Hương Chương Tử, Hoa Cô T.ử báo ân, học theo vị tiên nga nào đó xuống sông tắm, đợi Ngưu Lang trộm mất y phục đó hai kết thành uyên ương, vân vân.

Thế nhưng nhân duyên của Hoa Phi Vụ vô cùng gian nan, những chủ ý đó hai họ đều lượt thử qua nhưng chẳng việc nào thành. Cứ thử mãi, thử mãi, bất giác Thành Ngọc cũng đến tuổi mười lăm.

Theo lời vị quốc sư đương triều Túc Cập, Hồng Ngọc quận chúa Thành Ngọc khi bước sang tuổi mười lăm thì cần nhốt trong Thập Hoa lâu nữa. Nếu nàng bản lĩnh, dù lên trời hái trăng xuống biển bắt rùa cũng tùy ý.

Lớn thêm một tuổi, Thành Ngọc thêm một tầng nhận thức mới về nhân sinh, thể thừa nhận với khả năng hiện tại thì nàng khó giúp Hoa Phi Vụ tìm nhân duyên. Vì điều , ngay ngày thứ hai khi đủ tuổi rời thành Bình An, nàng tặng hết những cuốn thoại bản về chuyện tình ái thần tiên, tinh quái mà nàng lưu giữ suốt mười năm cho Hoa Phi Vụ. Nàng chẳng chút áy náy, cùng Lê Hưởng và Chu Cẩn đến Lệ Xuyên Nam Hạ, mong thấy một diện mạo khác của thế giới.

Khoảng thời gian nàng ở Lệ Xuyên, thoắt cái hơn một năm trời. Lúc rời khỏi thành Bình An vẫn còn là một thiếu nữ, khi trở về thành cô nương mười sáu tuổi.

Trở thành Bình An, việc đầu tiên của Thành Ngọc là gom tiền đến Lâm Lang các gặp Hoa Phi Vụ. như dự đoán của nàng, Hoa Phi Vụ quả nhiên hổ danh là một Hoa Phi Vụ kiên trì từ bỏ, hơn một năm xa cách, nàng vẫn miệt mài lặn lội con đường tìm kiếm tình yêu đích thực.

Lúc đó là giờ Mùi ba khắc, ánh mặt trời mấy đẽ, mặt trời chỉ lộ cái bóng mờ. Diêu Hoàng và hoa Tí Ngọ, một hoa một , chiếm hơn nửa chiếc bàn vuông. Thành Ngọc dồn đến mức chen góc bàn để uống .

Một năm trời xa cách, Hoa Phi Vụ thấy giọng của Thành Ngọc ở ngoài kích động đến mức kịp mang giày chạy đón.

Thành Ngọc cảm thấy sự kích động là minh chứng rõ nhất cho tình bằng hữu giữa nàng và tiểu hoa.

Hoa Phi Vụ bò lên đầu gối nàng, mắt rưng rưng : "Hoa chủ! Người cuối cùng cũng trở về , đợi , đợi khổ quá!"

Nhìn xem, tiểu hoa nhớ nàng đến nhường nào.

Thành Ngọc như một lão mẫu hiền từ, đưa tay vuốt tóc Hoa Phi Vụ.

Hoa Phi Vụ nước mắt lưng tròng : "Người , đến thật đúng lúc . Có một chuyện chỉ mới thể giúp , nhất định giúp !"

... Được , nàng nhầm tiểu hoa, tiểu hoa căn bản đơn thuần là nhớ nàng. Thành Ngọc như một lão phụ lạnh lùng trầm mặc, dậy khỏi ghế: "Ta nhớ Chu Cẩn nhờ chợ mua giúp hai con gà Lô Hoa, đây..."

Hoa Phi Vụ vội vàng xuống ôm chân nàng: "Hoa chủ... lúc bàn đến chuyện gà Lô Hoa thật mất tình cảm quá ... Tình bằng hữu giữa hai chúng chẳng lẽ bằng hai con gà Lô Hoa ?"

Thành Ngọc lặng lẽ tách mấy ngón tay của Hoa Phi Vụ , tách nửa ngày mới phát hiện cách nào tách , đành theo nàng, bất lực : "Chuyện gì, ."

Hoa Phi Vụ lập tức lên ngang hàng với Thành Ngọc: "Gần đây trúng một vị công tử, vẻ ngoài thực sự là... tài hoa cũng thực sự là..." Hoa Phi Vụ nhiều sách nên cứ đến chỗ cần dùng thành ngữ kẹt, Thành Ngọc tự động giúp nàng tiếp lời: "Ngọc thụ lâm phong, phẩm mạo phi phàm, bác cổ thông kim, tri thức uyên thâm."

Hoa Phi Vụ gật đầu tán thưởng: " , ngọc thụ lâm phong, phẩm mạo phi phàm, bác cổ thông kim, tri thức uyên thâm cái gì đó. Đợi lát nữa khi vị công t.ử đến hát, hoa chủ hãy giả vờ độc chiếm để kích thích lòng đố kỵ của , khiến xem trọng , thế là giúp !"

Thành Ngọc kinh ngạc đầu nàng: "Ta là nữ nhân mà."

Hoa Phi Vụ nhẹ giọng: "Cũng bảo thật sự chiếm đoạt , chỉ là giả vờ thôi. Người xem, hành tẩu ở Lâm Lang các bao nhiêu năm nay, ai nhận là nữ t.ử ? Điều đó chứng minh kỹ thuật diễn xuất của ."

Việc Thành Ngọc là nữ t.ử coi như giải quyết thỏa, Hoa Phi Vụ thở dài: "Vốn dĩ định sẽ kết nhân duyên với những vị công t.ử giàu thường lăn lộn trong chốn phong trần , nhưng vị Liên tướng quân quả thực là cực phẩm, tuyệt đối bỏ lỡ!" Sau đó đau khổ tiếc nuối thêm: " hiểu Liên công t.ử cứ hơn mười ngày nửa tháng mới chịu đến hát một , thỉnh thoảng còn đến chỗ Hương Liên của Khoái Lục Viên, Hoan Tình của Mộng Tiên Lâu, Tiễn Mộng của Hí Xuân Viện, thực sự khiến phiền lòng..."

Thành Ngọc nàng mà tai lọt tai , chỉ cảm thấy ba chữ "Liên tướng quân" quen tai, hình như từng đó nhưng nhất thời nhớ . Chỉ là ý của Hoa Phi Vụ, vị Liên tướng quân dường như khắp kinh thành nào cũng hồng nhan tri kỷ, nàng thành tâm nhắc nhở Hoa Phi Vụ: "Chu Cẩn , mà lúc thì với cô nương , lúc với cô nương khác gọi là hoa hoa công tử, loại nam nhân thể chấp nhận . Ta thấy tiểu hoa nàng vẫn nên..."

Tiểu hoa tán đồng gật gật đầu: "Trong sách loại nam nhân gọi là hoa hoa công tử, nhưng sách cũng dạy để thuần phục một hoa hoa công tử. Nói rằng biến một hoa hoa công t.ử phóng khoáng chịu ràng buộc thành nắm trong lòng bàn tay, thì việc đầu tiên cho sinh lòng đố kỵ. Sau khi đố kỵ bất an, sẽ thấy lo lắng nhớ nhung , đó nhớ nhung chuyển thành yêu, sẽ yêu sâu đậm..."

Mấy chuyện tình ái Thành Ngọc hiểu lắm, nàng nghĩ việc Hoa Phi Vụ bảo nàng đóng một vị công t.ử nhà giàu cũng đơn giản thôi, nàng thể giúp . Diễn một tên nhà giàu thích dạo thanh lâu chẳng là sở trường của nàng ? Ít nhất từ năm mười hai tuổi, nàng lăn lộn ở Lâm Lang các đến quen mặt . cũng tránh khỏi vài nghi vấn: "Nàng công t.ử là một vị tướng quân? Vậy khi nào nổi điên lên đ.á.n.h ?"

Có thể thấy Hoa Phi Vụ cũng từng nghĩ đến vấn đề , do dự một lúc mới : "Có lẽ... ... nhỉ?"

Hoa Phi Vụ cuối cùng cũng nhớ bản là một hoa yêu: "Trời ạ, mới nhớ là một hoa yêu, yêu thuật mà. Nếu đ.á.n.h , sẽ bảo vệ cho ."

Thành Ngọc nhắc nhở nàng nữa: "Nàng sẽ đ.á.n.h với ư? Nếu thì sẽ thích nàng ."

Hoa Phi Vụ suy nghĩ lung: "Thế cũng !"

Hai cùng rơi trầm tư lâu.

Gốc hoa Tí Ngọ bàn khẽ hỏi Diêu Hoàng đang đối diện: "Diêu đế, ngài rốt cuộc trúng Thược Dược ở điểm nào? Mỗi năm ngài đều đặc biệt đến đây xem nàng đau lòng vì nam nhân khác? Ngài đang tự ngược ? Tại hạ thực sự thể hiểu nổi."

Diêu Hoàng lắc lư mấy chiếc lá, bất lực : "Vì trúng nàng ư? Câu hỏi cũng đang cố tìm câu trả lời đây, nên mỗi năm đều đến đây xem nàng vài ."

Hoa Tí Ngọ hiếu kỳ: "Vậy ngài đáp án ? Đáp án là gì ?"

Diêu Hoàng sầu t.h.ả.m : "Là do bệnh."

Tiểu tỳ nữ của Hoa Phi Vụ chạy bẩm báo, nàng phụng mệnh Hoa Phi Vụ ở lầu quan sát, hình như thấy Liên công t.ử bước xuống xe ngựa. Hoa Phi Vụ lập tức vai, chỉ trong chốc lát chạy đến ngay ngắn cây đàn. Thành Ngọc và Hoa Phi Vụ cộng tác nhiều năm, nên tự nhiên sự ăn ý, nàng cũng vội vàng đến cây đàn ngay ngắn.

Vấn đề của Thành Ngọc ở chỗ, nàng tuy là một phá gia chi t.ử nổi tiếng kinh thành, đến nỗi bất cứ ai trong chốn phong trần thấy nàng đều đến bợ đỡ lấy lòng. Vì , chuyện lấy lòng khác, nàng thực sự chút kinh nghiệm nào.

Hoa Phi Vụ bên cạnh nàng mà cũng thấy căng thẳng: "Hoa chủ, đừng chỉ ăn uống một như . Người đút rượu cho , cũng bón nho cho ăn . Người đừng quên là bây giờ đang thích và lấy lòng ."

Thành Ngọc đang bóc dở trái nho tay, mơ hồ : "Không giống với bình thường hả?"

Hoa Phi Vụ gật đầu liên tục, vốn định dạy nàng thêm nhưng thấy tiếng bước chân ngoài cửa, thần sắc mặt lập tức trở nên nghiêm nghị.

Thành Ngọc thấy tiếng bước chân, Hoa Phi Vụ giống bình thường, lẽ nàng nên bón cho nàng ăn. Nàng nên bón cho Hoa Phi Vụ thế nào đây? Hoa Phi Vụ lớn như , ăn còn cần bón ? Thành Ngọc tuy thường lăn lộn trong chốn phong trần, nhưng cơ bản chỉ quanh quẩn trong khuê phòng của Hoa Phi Vụ, sự mật giữa nam nữ nàng từng tận mắt thấy, trong đầu khái niệm gì, nên khỏi cảm thấy căng thẳng.

Tỳ nữ vội đưa đến một chén rượu. Trong tiếng đàn tỳ bà vang lên, âm thanh gõ cửa vang lên, tiếp theo cửa ai đó nhẹ nhàng mở . Hoa Phi Vụ nhanh trí nhào vòng tay Thành Ngọc, lập tức vẻ trinh liệt, thà c.h.ế.t khuất phục, : "Ngọc công tử, ... đừng như ."

Thành Ngọc tuy hoang mang nhưng cũng là thông minh, trong đầu dù hồ đồ nhưng trong chốc lát thể phối hợp với Hoa Phi Vụ, trầm giọng : "Tỷ tỷ xinh quá, A Ngọc chỉ là kiềm chế ." Lời thoại vô cùng lưu loát, chỉ là biểu cảm cứng nhắc.

Hoa Phi Vụ lấy một chiếc khăn tay lên che mặt: "Tấm chân tình của Ngọc công tử, Phi Vụ vô cùng cảm kích, nhưng mà Phi Vụ..." Lời đến đây, nàng giả vờ phát hiện cửa mở và vị bạch y công t.ử đó từ lúc nào. Hoa Phi Vụ hoa dung thất sắc, nũng nịu : "Liên công tử..."

Thành Ngọc cảm thấy đến nước , bản cần phát huy nữa, nên biểu cảm mặt cũng giãn vài phần: "Tỷ tỷ, A Ngọc kẻ lỗ mãng, A Ngọc thực sự..."

Hoa Phi Vụ trốn góc phòng, mắt thấy chuẩn dậy lùi lưng vị bạch y công t.ử xuất hiện cửa. Thành Ngọc thầm nghĩ, trốn xa như gì, cũng thực sự gì nàng. Trong lòng nghĩ , ánh mắt cũng theo ánh mắt Hoa Phi Vụ, kết quả cây quạt tay của vị công t.ử áo trắng thu hút.

Các công t.ử ăn chơi trác táng dạo thanh lâu cầm quạt tay cũng chẳng gì lạ, Thành Ngọc lúc cũng giả vờ cầm quạt để tỏ phong lưu. cây quạt trong tay vị công t.ử khác biệt. Người thường thích quạt, xương quạt đều từ gỗ trúc, chỉ những cực kỳ giàu mới dùng ngọc xương quạt, trường hợp đó tính là hiếm . cây quạt trong tay vị công t.ử gỗ, trúc, cũng ngọc. Trên mặt quạt sơn màu đen tuyền, dường như chút ánh sáng lạnh lẽo phát , trông giống như từ một loại kim loại nào đó. Khi chiếc quạt gập , bề mặt quạt từ chất liệu gì, phiến quạt khắc một viên hồng ngọc tựa giọt nước mắt, màu đỏ cũng là màu sắc khác biệt duy nhất chiếc quạt đen .

Ánh mắt Thành Ngọc dừng chiếc quạt rời, đó dừng bàn tay cầm quạt.

Bàn tay trắng như ngọc, còn hơn bàn tay nữ tử, nhưng chỉ cần một cái nhận đó là bàn tay nam nhân. Tư thế cầm quạt tuy chút lười biếng nhàn nhã, nhưng khớp xương rõ ràng, mỗi ngón tay đều ẩn chứa sức mạnh vô hình.

Dường như chỉ bàn tay như thế mới thích hợp cầm chiếc quạt .

Đợi đến khi nàng quan sát đủ chiếc quạt và bàn tay , mới chuẩn ngẩng đầu xem vị bạch y công t.ử khiến Hoa Phi Vụ thần hồn điên đảo trông thế nào. tiểu hoa xoay thẳng đến mặt công t.ử áo trắng , che hơn nửa , đó vị công t.ử bước lùi hai bước, triệt để thoát khỏi tầm mắt của Thành Ngọc.

Thành Ngọc chỉ thấy giọng của vang lên: "Hóa Phi Vụ cô nương đang bận tiếp khách." Giọng lạnh.

Thành Ngọc cảm thấy dường như từng thấy giọng đó.

Thành Ngọc tuy quá nhập tâm, nhưng theo kịch bản của Hoa Phi Vụ thì nàng diễn nhập vai . Phi Vụ cô nương nước mắt lưng tròng: "Phi Vụ Ngọc công t.ử đột nhiên..."

Hắn ngắt lời nàng: "Khi nào rảnh." Giọng đó dường như cảm thấy chút ý vị: "Ta đến cô nương hát khúc Khuyết Lương Biệt Hạc."

Lòng hiếu kỳ của Thành Ngọc bùng nổ, nàng lặng lẽ di chuyển ánh mắt về phía cửa, từng bước một, còn lặng lẽ nhón gót chân lên rõ dáng vẻ của .

Khi đưa tay lên giúp họ đóng cửa, khoảnh khắc đó Thành Ngọc chỉ kịp thấy nửa khuôn mặt của , thấy đôi mắt phượng dài hẹp nửa khuôn mặt . Chỉ một con mắt, đuôi mắt nhướng lên, vô cùng xinh , ẩn chứa uy nghiêm, thần quang nội liễm.

Khoảnh khắc đó, nàng cảm thấy vị công t.ử cũng đang nàng, đó ánh mắt cong lên, độ cong cực nhỏ nhưng vẫn thể nhận đang .

Thành Ngọc tự chủ tiến về phía một bước, cùng lúc đó cánh cửa khép hờ cũng đóng , khuôn mặt của vị công t.ử biến mất cánh cửa. Thành Ngọc còn kịp hồn, bên ngoài cửa vang lên tiếng bước chân nhỏ dần.

Trong phòng trở nên yên tĩnh.

Thành Ngọc trầm mặc hồi lâu, chắc chắn hỏi Hoa Phi Vụ đang cạnh cây đàn: "Ta diễn ?"

Hoa Phi Vụ cũng quá chắc chắn, chần chừ đến cạnh nàng: "Ta cảm thấy diễn tồi." Lại bổ sung: "Ta cảm thấy chúng đều diễn ." Lại hỏi hai tỳ nữ của nàng: "Lúc nãy diễn đoạn hoa dung thất sắc chuyên nghiệp ?"

Tiểu tỳ nữ gật đầu như gà mổ thóc. Lúc Hoa Phi Vụ mới trấn định , c.h.é.m đinh chặt sắt với Thành Ngọc: "Theo như trong sách, lẽ nên đố kỵ. Tuy , nhưng cảm thấy lúc về đến nhà, nhất định sẽ bất an..."

Thành Ngọc thở dài.

Nam nhân duy nhất trong phòng, là vua của các loài hoa, Mẫu Đơn Diêu Hoàng cảm thấy thể tiếp mấy lời xằng bậy của Hoa Phi Vụ nữa, bóng gió một câu: "Ta thấy đó nào bất an đố kỵ gì , căn bản chẳng quan tâm. Nói 'khi nào rảnh đến hát' chẳng qua chỉ là câu khách sáo mà thôi. Nói chừng rảnh rỗi định đến nàng hát, nhưng nghĩ nàng là bận rộn, trong phòng đang khách, nên cũng lười đến. Dù ở Khoái Lục Viên, Mộng Tiên Lầu Hí Xuân Viện cũng thiếu mỹ nhân thể hát khúc ."

Đối với một vị vua của các loài hoa thanh tịnh nho nhã, nay chỉ quan tâm đến quốc gia đại sự nhân gian như Diêu Hoàng mà , việc mở miệng kể hết tên tất cả các thanh lâu trong kinh thành khiến đột nhiên cảm thấy bản vô cùng tuyệt vọng. Vừa xong, dừng một chút, thấy cuộc sống thật vô nghĩa.

Chỉ là những lời bóng gió của Diêu Hoàng, câu nào cũng đ.á.n.h trúng trọng tâm, khiến Hoa Phi Vụ cảm thấy hoài nghi và căng thẳng, ấp úng: "Thật... thật thật thật ? Vậy... ?"

Diêu Hoàng cảm thấy cuộc sống vô nghĩa, cảm thấy nhẫn tâm, giọng nặng nề đưa chủ ý cho nàng: "Nàng thực sự còn gặp , còn đến nàng hát, hoa chủ bây giờ hãy đuổi theo giải thích cho rõ ràng là . Nhân lúc bây giờ đuổi theo, chắc còn kịp đó."

Hoa Phi Vụ lập tức hướng ánh mắt về phía Thành Ngọc.

Thành Ngọc vốn cho rằng bản thành nhiệm vụ, nên đang vui vẻ lột một trái nho định cho miệng. Thấy hai nhắc đến , động tác cầm nho cứng đờ, Hoa Phi Vụ Diêu Hoàng, chỉ : "Lại là ?"

Một một hoa nghiêm túc gật đầu, vẫy lá.

Khi Thành Ngọc Hoa Phi Vụ đẩy cổng Lâm Lang các, hoa Tý Ngọ dùng ánh mắt thể tin nổi Diêu Hoàng. Diêu Hoàng thì đang dùng ánh mắt xa xăm, tựa lão tăng nhập định, xuất thần bên : "Diêu đế, tưởng ngài thích Thược Dược, thế nhưng ngài thể vô tư tác hợp cho nàng với công t.ử khác... Hay là ngài cảm thấy chỉ cần nàng hạnh phúc, ngài cũng cảm thấy hạnh phúc." Nói đến đây, hai mắt hoa Tý Ngọ rưng rưng: "Tình cảm của ngài với Thược Dược thực sự cảm động trời đất!"

Diêu Hoàng trầm mặc nửa ngày: "Nếu nàng thể gả , mà bệnh nặng khỏi, khi sẽ cưới nàng . Thôi thì nhân lúc bệnh nặng, tự cứu bản ."

Thành Ngọc xổm trong góc nhỏ một con hẻm bên ngoài Lâm Lang các hồi lâu, mới chần chừ lắc lư đuổi theo vị Liên công t.ử mà nàng chỉ mới duyên nửa khuôn mặt .

Chu Cẩn từng , nữ nhân tìm lang quân thì nên tìm một thật thà trung nghĩa, tri kỷ màu hồng phấn như hoa hoa công t.ử tuyệt đối đáng tin cậy... Thành Ngọc đá mấy cục đá ven đường thở dài, nếu nàng cứ tản bộ thế gặp vị Liên tướng quân , thì cũng coi như giúp Hoa Phi Vụ một việc.

Nàng tản bộ đuổi theo , dạo một hồi cũng chẳng đuổi kịp, phát hiện một quầy hàng bán đồ chơi thú vị đường. Vì nàng cần nghĩ ngợi gì, bèn chạy đến quầy hàng ngắm nghía.

Gian hàng thủ công vẻ cổ xưa, nhưng đồ chơi bán thứ nào cũng mới lạ. Ví dụ như giá bày một sân khấu kịch bằng gỗ đàn hương đen vô cùng tinh xảo. Trên sân khấu một bức màn vuông kéo , một diễn viên kịch bằng gỗ đang vung ống tay áo bằng vải sống động. Lại một tiên t.ử thổi tiêu khắc bằng ngà đang hồ sen màu ngọc bích cũng thú vị. Ấn nhẹ một bông hoa hồ sen, mười ngón tay của tiểu tiên t.ử bèn động đậy, đó thực sự âm thanh của cây tiêu vang lên rót màng nhĩ.

Thành Ngọc bò giá cao, chăm chú tiểu tiên t.ử đang thổi tiêu , lưu luyến ngắm lâu. Nàng sờ hầu bao của , đau lòng thở dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-3.html.]

Đột nhiên bên cạnh một âm thanh vang lên: "Vật thật tinh xảo, ?"

Thành Ngọc gật đầu liên tục: " ." Quay đầu : "Ngươi đang cùng ..." Nàng hình.

Nam nhân cách nàng gần, nàng chỉ đầu thể thấy đôi mắt phượng của đó. Trong tướng học, phượng mục uy nghiêm là bên trong sắc bén, bên ngoài rộng lớn, đuôi mắt khẽ cong lên. Đây là mắt phượng theo tiêu chuẩn nhất đời. Khi đôi mắt của đó qua nàng, nàng mới ngưng thần chú ý, nữa lập tức nhận .

Thành Ngọc kinh ngạc "a" lên một tiếng: "Là ngươi!" Lúc nàng mới thể rõ khuôn mặt của đó. Đó là một khuôn mặt vô cùng tuấn, khó trách Hoa Phi Vụ mê mệt như . đợi nàng ngắm kỹ hơn, nam nhân đó như như mặt , cầm lên một thứ đồ chơi khác quầy, chỉ để cho nàng một bên mặt. Thành Ngọc mơ hồ cảm thấy nam nhân tuấn tú chút quen mặt, nhưng nhất thời nhớ từng gặp ở .

Nam nhân cúi ngắm nghía món đồ mắt, đó là một ngọn tháp Phật bằng đồng, khẽ lắc chiếc chuông trong góc tháp, một lúc một tiểu hòa thượng đang gõ mõ từ trong lầu các xuất hiện. Nam nhân lắc hai chuông, giống như nhớ đang chuyện với Thành Ngọc: "Ta nhớ ngươi đang ở chỗ của Hoa Phi Vụ..." Đoạn dừng một lát tìm một từ ngữ thích hợp: "Tìm hoan lạc." Dùng xong từ , tựa hồ cảm thấy chút buồn , nhưng chỉ thấy một bên mặt nên Thành Ngọc cũng bắt khoảnh khắc khuôn miệng khẽ nhếch lên, nhàn nhạt ý : "Sao đây ?"

"Ta, ... ngoài là..." Thành Ngọc chút do dự. Nàng ngờ rằng bản đuổi theo đến mức dụng tâm như , vẫn thể chạm mặt nam nhân bạch y . Chẳng lẽ mệnh của Hoa Phi Vụ nhất định thể thoát khỏi nhân duyên ?

Bỏ . Nếu lúc nãy bản vô tình lập lời thề , thì chỉ thể như ý nguyện của tiểu hoa mà thôi. Nàng bối rối ấp úng ba bốn , mới ngẩng đầu cứng rắn : "Ta ngoài để đuổi theo ngươi."

Nam nhân nhướng mày: "Ồ."

"Ừm." Thành Ngọc trịnh trọng gật đầu, hít một thật sâu, âm thầm niệm A Di Đà Phật, xin thần tiên bốn phương tám hướng thứ cho những câu bậy bạ sắp của nàng.

"Hoa tỷ tỷ..." Nàng : "Rất yêu Liên tướng quân ngài, còn ..." nàng dứt khoát : "Là chỉ đem lòng ái mộ tỷ mà thôi, là do cứ bám lấy tỷ , nhưng Hoa tỷ tỷ đối với sự bám riết của luôn một mực kháng cự, tỷ chỉ thích mỗi một tướng quân ngài thôi..." Ban đầu nàng còn chút gượng gạo, nhưng bịa mãi đến cuối nhập tâm, thao thao bất tuyệt ngừng: "Người như tướng quân ngài, hiểu tình yêu vô vọng ? Người mà ngài yêu, yêu khác, tuyệt đối cự tuyệt ngài, loại thống khổ ngài sẽ hiểu . Ta cầu xin tướng quân ngài rủ lòng thương , chỉ cầu mong tướng quân thương cho Hoa tỷ tỷ. Nguyện vọng duy nhất của , là Hoa tỷ tỷ sẽ gặp sự thống khổ mà từng trải qua..."

Nam nhân luôn tỏ nhẫn nại, đến đây cũng thể nhịn mà ngắt lời nàng: "Ngươi , ngươi thích Hoa Phi Vụ?"

Thành Ngọc cáo với chư vị thần tiên , nên lúc trợn mắt dối cũng cảm thấy quá gánh nặng. Vừa nãy nàng bậy bạ lung tung thầm khen bản đúng là nhân tài cái thế, thể tùy ý bịa một câu chuyện phong nguyệt cảm động lòng như thế. Cũng bởi nàng đang trầm mê với tài hoa của bản , nên rõ nam nhân hỏi nàng cái gì.

"Ngài gì?" Nàng ngờ nghệch hỏi nam nhân.

Nam nhân bày vẻ nhẫn nại, lặp câu hỏi một nữa: "Ngươi ngươi thích Hoa Phi Vụ, ?"

Sau khi rõ vấn đề, Thành Ngọc khẽ đưa tay lên quẹt đôi mắt vốn chẳng một chút nước mắt nào: " ." Nàng diễn sâu: ", tuy yêu tỷ , nhưng hôm nay thấy tướng quân ngài, cũng hiểu tại chỉ ngài mới xứng với Hoa tỷ tỷ . Ta nguyện ý thành cho hai , như mới cho Hoa tỷ tỷ. Từ nay về sẽ đeo bám theo Hoa tỷ tỷ nữa , chỉ mong một điều duy nhất là tướng quân ngài hãy đối xử với tỷ tỷ thật , hi vọng hai ..."

Nam nhân nàng một cách nghiền ngẫm: " nhớ nàng là một cô nương mà, ?"

"Ta là... hả?... ?"

Tiểu hòa thượng trong tháp khi gõ xong một hồi mõ bèn lui trong tháp. Nam nhân đưa ngón tay trong lầu chuông của ngọn tháp, khều khều chiếc chuông nhỏ, : "Nàng là một cô nương." Hắn ngữ khí bình thản, hề điều gì đặc biệt. Thành Ngọc đột nhiên cảm thấy, năm từ , nàng tựa hồ như qua ở đó. Nam nhân đầu : "Sao im lặng ?"

Trong tiếng mõ cộc cộc, Thành Ngọc ngửa mặt trời, khẽ thở dài một tiếng: "Ta, ách, ừm, cái đó...". Lúc nàng thực sự bịa tiếp thế nào nữa, cảm thấy tài hoa của khô kiệt, nửa ngày mới lí nhí : "Lúc cải trang thành Ngọc công tử, hề ai nhận là nữ t.ử nha."

Nam nhân nghịch nghịch chiếc chuông, ngưng một chút mới đáp lời nàng: "Không chứ."

Thành Ngọc đối với chuyện cải nam trang của vô cùng tự tin, nàng sắp xếp câu từ cho chỉnh, đem từng thành tích vĩ đại của kể cho thanh niên đó : "Thật đấy, tự khen ." Nàng là mở đầu như : "Từ năm tám tuổi đến Khai Nguyên phường đá cầu mây, đá đến mức trở thành đầu lĩnh của đội cầu mây, họ còn thể là nữ tử; năm mười hai tuổi giúp một bạn đến Lâm Lang các để chuộc Hoa Phi Vụ, chuộc đến bây giờ trở thành khách quen của Lâm Lang các, họ cũng hề nhận là nữ tử; năm mười ba tuổi bắt đầu bài tập thuê cho đám ở Vạn Ngôn trai, bắt chước nét bút của mấy vị công t.ử chịu cầu tiến ở trong đó cũng nửa điểm sơ hở, họ vẫn chẳng hề nhận là nữ tử; cảm thấy cái chuyện cải nam trang của cực kỳ chuyên nghiệp, đều nể phục , thể từ trong ngoài đều cải trang một cách xuất sắc, đây từng ai thể là một..."

Nam nhân gián đoạn những lời ba hoa trời đất của nàng: "Nàng quên ." Hắn bình thản : "Một năm nàng cũng giấu ánh mắt ."

"Hả?" Thành Ngọc .

Nam nhân cuối cùng cũng đầu nàng, sắc mặt lạnh dần, ngữ khí cực kỳ khẳng định: "Nàng thực sự quên ?"

Nam nhân bước đến gần nàng, vóc dáng cao lớn, cúi đầu xuống mới thể thẳng mặt nàng. Thành Ngọc cuối cùng cũng đủ thời gian để ngắm kỹ khuôn mặt của . Tóc búi lên chỉnh tề, mày kiếm nghiêng nghiêng, đôi mắt phượng phảng phất tỏa ánh sáng, bất luận bao nhiêu cũng khiến ngừng cảm thán. Vì bây giờ nàng và nam nhân đó đang gần , nên thể thấy đôi tròng mắt của , tựa như vô vàn bảo vật trân quý cất giấu trong đó.

, hổ phách. Đôi tròng mắt của màu hổ phách.

Tim Thành Ngọc nhảy lên, một tia sáng lóe lên trong đầu: "Bến sông... ô... tiểu hoa... ách, là ngươi!" Lời khỏi miệng, hình ảnh cất giấu thật sâu trong ký ức về một nam nhân tuấn từng gặp bên bờ sông chợt hiện mắt. Nàng cuối cùng cũng thể hiểu hôm nay thấy nam nhân thấy quen mặt như , đến những lời của cũng khiến nàng cảm thấy chút quen thuộc, bởi vì trong ngôi đình gỗ bên bờ sông một năm , cũng là mặt nàng như thế , nhướn mày mà rằng: "Nàng là một cô nương."

Thành Ngọc vỗ trán: "Liên tướng quân mà tiểu hoa đến là ngươi!"

Nam nhân nàng: "Là ." Sắc mặt vẫn lạnh lẽo như , tựa như hài lòng với nàng vì bây giờ nàng mới nhớ .

Thành Ngọc để ý đến sắc mặt lạnh lẽo của , nàng nhớ hóa là cố nhân, mặt bèn bày niềm hân hoan khi trùng phùng: "Vậy ngài vẫn là gặp tiểu hoa ." Nói đến đây, dường như tự nhiên mà nhớ đến chiếc ô , nhớ đến chuyện trả ô, nàng chút nghi hoặc: "Không đúng, đợt đó ngài đến Lâm Lang các. Ta còn từng hỏi thăm tiểu hoa, một vị công t.ử nào vô cùng trai đến trả ô , nàng đều ." Nàng hồ nghi , chắc nịch : "Ngài trả ô cho ."

"Nàng hỏi thăm ?" Nam nhân hỏi nàng.

Nàng gật gật đầu: "Hỏi thăm nhiều , tiểu hoa cũng thấy phiền luôn." Nàng kiên trì tiếp: "Ngài thực sự trả ô cho !"

Sắc mặt của nam nhân hòa hoãn xuống, trong mắt thậm chí còn thể thấy một chút ý : "Chuyện cũ năm xưa, tạm thời đừng nhắc nữa." Nghiêng đầu cảm thấy chút thú vị nàng: "Nàng nhớ , lúc nàng đuổi theo đến đây, thực là để đòi ô?"

"Ồ, đúng !" Nàng cuối cùng cũng nhớ mục đích ban đầu của , hỏi : "Lúc nãy đến nhỉ?"

Nam nhân lấy chiếc quạt khẽ vỗ vỗ lên vai nàng: "Lúc nãy chúng đến chuyện nàng là một cô nương. Vậy nàng và Hoa Phi Vụ..." Hắn : "Là xảy chuyện gì ?"

"Chuyện, chuyện đó là..." Nàng ấp úng một lúc lâu, cảm thấy bản quá khó khăn . Nam nhân nàng là nữ tử, nàng cũng thể tiếp tục bịa chuyện nữa: "Ta, là đang giúp tiểu hoa, nàng bảo giả vờ thích nàng, để cho ngài đố kỵ mà tức giận..."

Hắn gật đầu: "Tiếp tục."

Trong đầu Thành Ngọc bắt đầu toát mồ hôi, tiểu hoa ngỏ lời: " tiểu hoa như , cũng chỉ vì thích ngài mà thôi." Nàng cố gắng hết sức để giúp cho Hoa Phi Vụ: "Ngài xem, tiểu hoa xinh như , nàng thích ngài như thế, theo lý mà ngài nên đối xử với nàng thật , ngài ?"

Âm thanh thổi tiêu của tiểu tiên bằng ngà bỗng dưng dừng . Hắn nhấc tay khều khều nụ hoa bên cạnh món đồ chơi đó, tiểu tiên nga tiếp tục thổi một khúc khác. Nam nhân nhẹ giọng : "Nàng bằng nàng."

Đôi mắt của Thành Ngọc vẫn còn dán của tiểu tiên nga đang thổi tiêu , nàng căn bản gì, hồi thần mới nhớ mà hỏi : "À đúng , lúc nãy ngài gì nhỉ?"

Hắn trả lời nàng nữa, chỉ : "Nàng theo lý mà nên đối xử với Hoa Phi Vụ thật , hỏi nàng rằng đối xử với nàng thế nào mới gọi là ."

"Ồ." Thành Ngọc nghi ngờ gì, chỉ nghĩ ngợi một chút, chỉ bức tượng tiên nga thổi sáo bằng ngà , giả vờ đoan nghiêm hướng về nam nhân: "Ta hiểu tiểu hoa nhất, tiểu hoa nàng thích nhất kiểu đồ chơi như tiểu tiên nga thổi sáo bằng ngà như thế . Nếu ngài đối xử với nàng, thì hãy mua thứ để tặng nàng, nàng nhất định sẽ thích!" Nói cảm thấy chút chột , lén lút xem biểu hiện của . Không ngờ chạm ánh mắt của . Thành Ngọc lập tức thẳng , mắt mũi, mũi tim.

Giọng nam nhân vang lên đỉnh đầu nàng: "Nàng chắc chắn là nàng vui chứ là nàng vui?"

Thành Ngọc chấn kinh, nhưng vẫn miễn cưỡng nhỏ: "Là nàng vui a."

Hắn : "Thật ?" Hắn tùy tiện lấy tiểu tiên nga thổi tiêu ngọc lên: "Ta cứ nghĩ nàng và Hoa Phi Vụ là bằng hữu , mua tặng cho nàng , nàng sẽ tặng cho nàng cơ."

Thành Ngọc hiểu nam nhân thể rõ kế hoạch của như thế, nhất thời cảm thấy hổ, thấy vô cùng đau lòng. Nàng cúi đầu lật lật túi tiền của , âu sầu một lúc lâu, mới nhỏ giọng đáp: "Là lừa ngài thôi, là tiểu tiên nga . Bất quá , cùng ý lừa ngài." Nàng ngẩng đầu lên lén một cái, cúi đầu tiếp tục nghịch túi tiền: "Bây giờ nhiều tiền, thực sự kiếm tiền nhanh, nhưng đợi kiếm tiền khi tiểu tiên nga sẽ mua mất. Vì mới nghĩ ngài lẽ mua tặng tiểu hoa, đó nàng thể cho mượn chơi một chút."

Hắn nàng hồi lâu, đầu gọi ông chủ đang ngủ gật bên quầy, hai ba câu. Ông chủ gói xong tiểu tiên nga trong một chiếc hộp, đưa cho .

Hắn nhận lấy chiếc hộp đưa qua cho Thành Ngọc.

Thành Ngọc cực kỳ vui vẻ: "Ta bây giờ lập tức tặng cho tiểu hoa, đợi nàng chơi đủ sẽ qua mượn chơi vài ngày."

Hắn ngắt lời nàng: "Tặng cho nàng đấy."

Thành Ngọc chấn động chiếc hộp tay suýt rơi xuống đất. Hắn nhanh tay đỡ lấy chiếc hộp, giúp nàng giữ chặt. Thành Ngọc kinh ngạc ôm lấy chiếc hộp: "Tặng ? Vì tặng ? Cái đắt đó nha."

Hắn nâng mắt: "Không nàng nợ nàng một chiếc ô ? Cái trả cho nàng."

Thành Ngọc ôm lấy chiếc hộp nỡ buông tay, nghĩ ngợi một hồi đưa chiếc hộp cho : "Ô đắt như , với đó cũng là của bỏ tiền mua, là tiểu hoa mua đấy. Ta..." Nàng nghĩ đến một từ: "Ta công lao, thể thu nhận ."

"Không công lao nhận." Hắn chậm rãi lặp từng từ, chút hiếu kỳ hỏi nàng: "Vậy vì mua cho Hoa Phi Vụ thì ?"

Nàng lập tức : "Bởi vì tiểu hoa công lao, tiểu hoa hát cho ngài ."

Hắn nhấc mắt, buồn : "Nàng cũng thể hát cho mà."

Nàng trả chiếc hộp cho , khuôn mặt đầy vẻ tiếc nuối: " hát."

Hắn lấy chiếc quạt đẩy chiếc hộp về phía nàng, đẩy thẳng trong lòng nàng: "Vậy như thế nào tặng quà nàng mới nhận?"

"Trưởng bối tặng cho ." Nàng đưa tay lên nhẩm tính: "Còn đường ca, đường tỷ, biểu ca, biểu tỷ gì đó tặng cũng đều sẽ nhận."

Hắn suy nghĩ trong chốc lát: "Nàng tuổi còn nhỏ, ca ca của nàng ? Nếu là ca ca của nàng, thì trưởng tặng quà, trưởng bối ban cho thể từ chối. Như ."

Thành Ngọc đem những lời của suy nghĩ một hồi, đỏ mặt hỏi: " ngài là ca ca của ."

Hắn lim dim mắt: "Vậy bắt đầu từ bây giờ sẽ là ca ca của nàng."

"..."

Hắn , nụ mang theo chút ý lạnh: "Ta là ca ca nàng thì là ca ca nàng. Vớ một ca ca như , nàng thấy vui ?"

Thành Ngọc cho hồ đồ, nàng ý thức vấn đề là nàng vui vui vì ca ca như . Vấn đề là căn cứ theo lễ pháp của nhân gian, nếu nhận nghĩa cũng mổ một đầu heo, đốt hương hướng về ông trời lễ. căn bản cho nàng đến đạo lý , ánh mắt thâm trầm nàng, cho nàng áp lực.

Nàng chỉ thể khuất phục: "Được thôi, ngài ca ca của ." Nghĩ một chút, tuy rằng liệt tổ liệt tông của Thành gia sẽ vui khi nàng tùy tiện nhận như , nhưng trai như , chắc là liệt tổ liệt tông cũng trách nàng . Sau khi nàng liệt tổ liệt tông nghĩ thông chuyện , nàng lập tức tiếp nhận và hỏi : "Vậy ca ca ngài họ gì, tên là gì?"

"Ta họ Liên, trong nhà là con thứ ba."

"Ồ, Liên Tam ca ca." Nàng nghĩ một chút: "Vậy gọi ngài là Liên Tam ca ca, ngài kêu là A Ngọc. Sau ngài là ca ca của ." Nàng vỗ tay một nữa chắc nịch : "Vậy chuyện cứ thế nhé."

Hắn gật gật đầu, biểu hiện tán đồng với tổng kết của nàng, hỏi nàng: "A Ngọc của nhà nào?"

A Ngọc của nhà nào ? A Ngọc của Thành gia. trời đất chỉ một nhà họ Thành, là nhà của thiên tử. Chu Cẩn từng nhiều nhắc nhở nàng, nàng ở bên ngoài lăn lộn, lấy cái danh Ngọc công t.ử để loạn là đủ , vạn nhận họ Thành. Nếu nhận để cho hoàng thái hậu và hoàng đế nàng ở bên ngoài loạn, nàng nhất định sẽ cấm túc trong Thập Hoa lâu cho đến khi xuất giá mới thôi.

Nghĩ đến chuyện đó, nàng chợt thấy cả run lẩy bẩy, khó khăn ấp úng nửa ngày, khẽ : "Không A Ngọc của nhà nào cả, là A Ngọc thôi."

Hắn cũng hỏi nữa, tựa hồ như cũng nàng là A Ngọc của nhà nào. Hoặc nàng rốt cuộc họ gì tên gì, cũng hề quan tâm.

Thành Ngọc lúc đó cũng rảnh để đào sâu chuyện đó, nàng do dự : "Nếu như ngài là ca ca của , một chuyện, cảm thấy vẫn nên cho ngài ." Nàng giống như nỗ lực mới hạ quyết tâm, trịnh trọng , thở dài một : "Thực nhận , là một chuyện thiệt thòi đấy."

Hắn càng thấy thú vị: "Có thể tường tận hơn ?"

Nàng nỡ một cái: "Ta đặc biệt thích kiếm chuyện. Ngài ca ca của , chuyện gây sẽ trở thành chuyện của ngài. Trước đây gây chuyện đều là chuyện của Chu Cẩn, bất quá ... ài."

Hắn vẫn giữ khuôn mặt hứng thú đó: "Nàng thể gây họa gì?"

Nàng đồng tình: "Ngài... ngài sẽ thôi." Nàng ôm lấy chiếc hộp chạy bên ngoài lắc đầu: " là ngài tự ca ca của đấy nhé, cũng còn cách nào khác."

Liên Tống trong bóng râm của quầy hàng, theo bóng dáng của Thành Ngọc đang xa dần.

Áo bào gấm màu xanh phất phơ, thật giống như bóng lưng của một thiếu niên, nhưng hình bé nhỏ đó, là phong thái và tư thế của nữ tử. Không đời thể nhận đằng bộ áo bào đó là một cô nương. Tam điện hạ cũng quá quan tâm những cái đó.

Hắn sinh là thần tiên, những nữ t.ử bên cạnh cũng là bao nhiêu. Từ kiểu mỹ nhân nhiệt tình như lửa đến lạnh lùng như băng. những mỹ nhân bên cạnh , thực đối với cũng khác bao nhiêu, một như vạn , vạn như một .

Nữ tử, chẳng qua cũng chỉ như thôi.

hình như từng một nha.

Tam điện hạ cũng cảm thấy kỳ lạ với phản ứng hôm nay của chính . Sao cô nương nhận lấy quà của mà nhận ca ca của nàng cơ chứ? Hắn thực từng nghĩ đến chuyện như thế .

Ông chủ quầy nãy giờ vẫn ngủ gà ngủ gật cuối cùng cũng mở mắt, mặt hiện lên chút ý với : "Vị tiểu thư đó thực sự mắt , chọn tác phẩm đắc ý nhất của Liên Tam công tử. Lão hủ nhớ là tiểu tiên bằng ngà đó tốn ít công sức của Tam công t.ử nha."

Chiếc quạt trong tay khẽ gõ gõ lên bàn, thấy đúng cũng thấy sai. Ồ, hoặc lẽ là bởi vì nguyên nhân đó .

 

Loading...