Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 27
Cập nhật lúc: 2025-11-16 07:00:38
Lượt xem: 108
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kể từ trận đại hồng thủy, thời tiết ở sa mạc Giáng Nguyệt trở nên vô cùng thất thường. Khi thì nắng gắt như thiêu như đốt, lúc mưa to gió lớn, gần đây còn xuất hiện một trận tuyết dày. Đoàn cùng đàn lạc đà đành tìm một ốc đảo nhỏ để dựng trại. Thành Ngọc thu trong chiếc áo lông cáo, một cồn cát gần đó, đăm chiêu về phía chân trời xa thẳm.
Không xa nơi , Chiêu Hy lặng Thành Ngọc chăm chú. Xưa , cũng từng lặng lẽ ngắm bóng lưng của Tổ Thị như .
Khung cảnh lúc với hơn hai mươi vạn năm mà giống đến thế, khiến thoáng chốc hoài nghi bản đang ở thời điểm nào.
Thành Ngọc mà Quý Minh Phong yêu, và Tổ Thị mà Chiêu Hy khắc sâu trong đáy lòng suốt hơn hai mươi vạn năm, thực tính cách nhiều điểm khác biệt. Thành Ngọc hoạt bát, yêu kiều, còn Tổ Thị thì uy nghiêm, xa cách. Điểm tương đồng duy nhất giữa hai lẽ là vẻ thuần khiết vương giả giữa đôi chân mày, dù sinh nơi hồng trần nhưng từng vẩn đục. Thế nhưng, lúc đây, dáng vẻ thanh tĩnh, cô đơn của Thành Ngọc khi cồn cát ngắm phương xa, bất ngờ giống như thần thái Tổ Thị năm xưa như đúc, khiến trái tim bồi hồi thôi.
Đang ngẩn , bỗng lên tiếng bên cạnh: "Quận chúa càng ngày càng giống Tôn thượng, ?"
Chiêu Hy đầu, nhận kẻ tới, khẽ nhíu mày. Người đến là kẻ mà đến giờ vẫn thể đối phó, Thần sứ Ân Lâm, khi hạ phàm lấy tên là Chu Cẩn.
Chu Cẩn liếc dừng , thong thả : "Ngươi đang nghĩ gì, đều cả."
Nghe , Chiêu Hy hiểu bật : "Ồ?"
Chu Cẩn xa, một lúc lâu mới lên tiếng: "Ngươi âm thầm yêu Tôn thượng nhiều năm như , chỉ mong một nàng. một khi Tôn thượng quy vị, ngươi sẽ chẳng còn chút cơ hội nào. Đương nhiên là ngươi mong nàng quy vị ?"
Chiêu Hy thoáng sững sờ, nhưng nhanh chóng lấy bình tĩnh, thản nhiên đáp: "Nếu ngươi trách cứu quận chúa trong trận đại hồng thủy, thì lúc đó đó là kiếp nạn do trời đất tạo để giúp nàng quy vị." Hắn ngừng một chút, tiếp tục: "Ta hề ý phá hoại kiếp nạn của nàng. Cùng là thần sứ, quan tâm đến Tôn thượng cũng chẳng kém gì ngươi. Nếu quy vị là nguyện vọng của Tôn thượng, đương nhiên sẽ dốc hết sức giúp nàng toại nguyện."
Chu Cẩn hạng Sương Hòa trì độn, cũng chẳng Tuyết Ý dịu dàng, khoan dung. Hắn vốn nhạy bén, sắc sảo, khó qua mặt. Quả nhiên, lời của Chiêu Hy thể lừa Chu Cẩn. Y giả vờ ngạc nhiên, khóe miệng khẽ nhếch, như đang chuyện : "Ngươi thế nào là thần sứ ? Sứ mệnh duy nhất của thần sứ đời là phụng sự bên cạnh thần chủ, thực hiện mong của thần chủ là điều thần sứ nên . Tôn thượng năm đó lệnh cho ngươi ở hạ giới kiên nhẫn chờ đợi nàng tái thế, để ngươi cùng chiếu cố nàng chu đáo. Vậy mà ngươi mới đợi ba vạn năm tự ý nhập luân hồi." Nói đến đây, nhạt: "May , dù ngươi, vẫn thuận lợi giúp Tôn thượng chuyển thế hết mười sáu kiếp. Chiêu Hy, ngươi đối với , sớm chẳng còn chút tín nhiệm nào. Còn gì chuyện giúp Tôn thượng toại nguyện? Những lời ma quỷ của ngươi, một chữ cũng tin!"
Chiêu Hy trầm mặc hồi lâu, giọng trở nên lạnh lẽo: "Đã tin, Tôn giả vì cớ gì mà tìm đến ?"
Chu Cẩn thu vẻ giễu cợt, ánh mắt đáp xuống bóng lưng Thành Ngọc, nửa ngày mới trầm giọng: "Đây là kiếp cuối cùng của Tôn thượng. Hoàn thành kiếp , nàng mới thể thuận lợi quy vị. Quận chúa buộc gả đến Ô Na Tố, nếm trải đủ cay đắng của nhân gian, thành sự tu hành của kiếp . Ta cho phép bất cứ sai sót nào xảy . Nếu kẻ nào dám phá hoại, gặp thần g.i.ế.c thần, gặp phật g.i.ế.c phật!" Hắn đầu thẳng mắt Chiêu Hy, thần sắc uy nghiêm, đôi đồng t.ử ánh lên sát khí: "Ngươi rõ ?"
Chu Cẩn rời lâu, Thành Ngọc bước từ cồn cát xuống. Chiêu Hy vẫn đó thêm một lúc.
Những suy đoán và lời đe dọa của Chu Cẩn, đều hiểu rõ. Không vì lời lẽ của Chu Cẩn quá cường thế khiến sợ hãi, mà đơn giản lười đóng kịch để phản bác. Dù , Chu Cẩn cũng đoán đúng.
y đến uy h.i.ế.p , thực là uy h.i.ế.p nhầm . Chiêu Hy thầm nghĩ, lẽ y vẫn , mấy ngày nay Liên Tống vẫn ngừng tìm kiếm tung tích của Thành Ngọc. Cũng , Chu Cẩn mối quan hệ phức tạp giữa hai họ, giống như luôn theo dõi động tĩnh của Thủy Thần, vì xem như thua một bước.
Sau khi cứu Thành Ngọc khỏi trận hồng thủy, Chiêu Hy vốn lập tức đưa nàng rời để tránh theo dõi. Hắn dùng pháp thuật che giấu tung tích, đồng thời phong tỏa bốn phía sa mạc Giáng Nguyệt, nhờ thổ địa giữ kín. Ai ngờ Chu Cẩn ở ngay gần đó, nhanh xuất hiện. Hắn thể đưa mắt của Chu Cẩn. Vốn định tìm cơ hội đường, nhưng vô tình thấy trong thủy kính, Liên Tống cũng đang tìm kiếm Thành Ngọc. Nhìn kỹ một hồi, cảm thấy chuyện thật kỳ lạ.
Chiêu Hy lúc nào cũng theo dõi động tĩnh của Thủy Thần, nên việc Liên Tống vì trái lời thề với mà tìm Thành Ngọc khắp nơi, cũng rõ lắm. Có lẽ khi tin Thành Ngọc mất tích trận hồng thủy, y đành lòng yên. "Không đành lòng", đó là lời giải thích hợp lý nhất lúc .
Gió tuyết vù vù thổi bên tai, Chiêu Hy cúi mắt, trong tay hiện một chiếc kính. Trong kính, vị Thủy Thần áo trắng đang vội vàng vượt qua từng tấc sa mạc, tìm kiếm bóng dáng Thành Ngọc. Hắn chợt nhớ đến một buổi hoàng hôn nhiều năm về , Tổ Thị thác nước kể cho về giấc mộng báo .
Lần đầu tiên thấy giọng chan chứa tình cảm của nàng như thế, nhưng dành cho . Nàng : "Ta thấy cung thất nguy nga, phố xá phồn hoa, thấy đại mạc hoang vu, bầu trời rộng lớn. Mà vì khắp núi sông, trằn trọc yên, tâm thần sầu não, lo lắng bất an. Rồi cuối cùng, trong một đêm, tìm thấy , và với rằng... thích ."
Giấc mộng đó, chăng đang đến cảnh ngộ bây giờ? Chiêu Hy lạnh lùng nghĩ thầm. Thủy Thần thể tìm thổ địa chỉ đường, chỉ thể ngày đêm mệt mỏi đến những nơi hồng thủy quét qua, giữa chốn biển cát một bóng sinh linh, vô vọng tìm kiếm tung tích của quận chúa. Tổ Thị vô tình vô dục, trong giấc mộng thấy cảnh khỏi rơi lệ. Lúc nàng nguyên do, giờ rõ, hiểu Liên Tống tìm nàng chỉ vì hai chữ " đành lòng", liệu nàng còn rơi lệ nữa ? Chiêu Hy mím môi, sẽ , nghĩ.
Hắn cúi đầu tiếp tục thủy kính. Trong quá trình tìm kiếm gần như lật tung sa mạc Giáng Nguyệt, Liên Tống đến gần bọn họ. Nơi y đang trong thủy kính lúc , là nơi bọn họ từng qua mấy ngày . Chiêu Hy ý nhắc nhở Chu Cẩn. Như Diêu Hoàng từng , Liên Tống lẽ Chu Cẩn. Vậy thì một khi Thủy Thần đến, để lộ phận Thành Ngọc, Chu Cẩn nhất định sẽ che giấu phận và tạm thời rời . Đó là thời cơ nhất để đưa Thành Ngọc .
Chiêu Hy mặt biểu cảm, cất thủy kính trong tay áo. Khi cúi mắt, thấy bóng dáng màu vàng nhạt phía xa đang lặng lẽ dạo bước ốc đảo. Hắn dừng một chút, bỗng duỗi năm ngón tay , mượn góc như thể đang ở gần nàng, nâng bóng hình ảo ảnh đó trong lòng bàn tay, cẩn thận nắm chặt lấy.
Chiêu Hy tính toán sai, Liên Tống quả nhiên nhanh đuổi kịp bọn họ, lúc hoàng hôn ngày hôm , thậm chí còn nhanh hơn dự tính của .
Tuyết ngừng rơi, mặt trời chỉ còn là một vầng sáng mờ treo lơ lửng bên trời, lặng lẽ chiếu xuống vùng sa mạc vô tận phủ một lớp tuyết mỏng. Sau trận đại hồng thủy qua, rễ cây ngổn ngang nhô lên khỏi mặt đất lớp tuyết mỏng, càng khiến cho sa mạc mênh m.ô.n.g hoang vắng thêm phần thê lương.
Bầu trời trắng xóa, mặt đất cũng trắng xóa. Thành Ngọc lưng một con Bạch Đà, nghiêng giữa hai cái bướu, thiu thiu ngủ trong tiếng chuông lạc đà.
Bỗng con lạc đà dừng .
Nàng mở mắt, đưa tay vén chiếc mũ trùm che hai hàng mi, bàn tay dừng ở đó, gương mặt trắng nõn hiện lên vẻ kinh ngạc. Vẻ kinh ngạc tựa như đóa hoa từ từ nở rộ khuôn mặt tinh tế của nàng, nhưng khi nở rộ , chỉ còn là một mảnh trống rỗng.
Nàng buông tay xuống, vẫn với vẻ mặt trống rỗng , ánh mắt đáp xuống vị thanh niên áo trắng đang chắn đoàn lạc đà. Nàng liếc một cái lãnh đạm .
Y xuất hiện ở đây, hẳn là do lệnh của hoàng đế, việc giao phó cho đoàn đưa dâu, chứ thể nào là vì nàng. Nàng bình tĩnh nghĩ, buông mũ xuống che nửa mặt còn .
Giữa trời băng đất tuyết, cả đoàn đưa dâu đều mặc áo quần dày cộm, duy chỉ vị thanh niên áo trắng bỗng xuất hiện chỉ mặc một bộ y phục mỏng manh trái ngược với tiết trời. Trên thanh niên phủ đầy dấu vết gió sương, sắc mặt mệt mỏi, nhưng thần thái vẫn hiên ngang, cao quý, khiến liên tưởng đến ngọc thụ giữa trời đông, phong thái phóng khoáng ẩn chứa uy nghi.
Lý tướng quân phụ trách đoàn đưa dâu nhận mắt là vị đại tướng quân tôn xưng là bảo vật quốc gia, lập tức bước tới hành lễ.
Liên Tống thèm để ý đến họ, ánh mắt chỉ chăm chú về phía Thành Ngọc đang lưng lạc đà xa. Yên lặng hồi lâu, y mới trầm giọng phân phó: "Các ngươi lui phía , chuyện với quận chúa."
Mọi lệnh rút lui xa. Liên Tống bước chậm rãi về phía Thành Ngọc.
Bạch Đà linh tính, cảm nhận uy áp của thanh niên mặt, lập tức thuần phục quỳ xuống.
Lúc Liên Tống lệnh lui , Thành Ngọc thấy, vẫn đang thắc mắc vì rút hết. Đến khi Bạch Đà động đậy, nàng mới giật tỉnh táo, phát hiện tay nắm chặt, bàn tay trực tiếp kéo nàng vòng tay thanh niên.
Bạch Đà ôn thuận quỳ một bên, nàng thanh niên ôm chặt trong lòng. Cái ôm mạnh mẽ đến mức khiến nàng cảm thấy đau. nàng giãy dụa. Nàng vẫn đang nghĩ: Chàng đang gì ?
"Ta tìm nàng lâu lắm, A Ngọc." Cuối cùng thanh niên cũng lên tiếng, thì thầm bên tai nàng. Giọng khàn, mang theo chút mệt mỏi, nhưng vô cùng ôn nhu. Ôn nhu đến mức khiến nàng cảm thấy khó hiểu.
Khoảng là do trong tuyết quá lâu, cái ôm của thanh niên lạnh lẽo. Trái tim Thành Ngọc cũng lạnh giá. Làm thể ấm lên chỉ vì một cái ôm? Nàng vẫn im lặng.
Mãi đến khi thanh niên nhận sự khác thường của nàng, chủ động buông lỏng, nàng mới thuận thế rời khỏi vòng tay y, cúi mắt, bình tĩnh hỏi: "Tướng quân đến đây, chăng vì hoàng tin trận đại hồng thủy, yên tâm cho , nên phái ngài đến tìm?" Vì y xuất hiện ở đây, đây là lời giải thích hợp lý nhất mà nàng thể nghĩ lúc : "Như tướng quân thấy đấy." Nàng dửng dưng tiếp: "Ta vẫn , đoàn đưa dâu cũng đang theo kế hoạch tiến về Ô Na Tố, sẽ lỡ quốc gia đại sự. Làm phiền tướng quân báo với triều đình và báo tin bình an với hoàng ."
Mặt trời lạnh lẽo bên trời như còn treo nổi nữa, từ từ lặn xuống phương tây. Cả đất trời chìm màn đêm.
Nghe những lời lạnh lùng của Thành Ngọc, Liên Tống lập tức trả lời. Đợi đến khi nàng mất kiên nhẫn, nữa ngẩng mắt lên y lãnh đạm, y mới khẽ : "Ta đến tìm nàng, liên quan gì đến mệnh lệnh của hoàng đế. Chỉ là tìm nàng mà thôi." Nhân lúc nàng còn đang sửng sốt, y bước lên một bước, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng: "Muốn hỏi vì , ?" đợi nàng gật đầu lắc đầu, y thẳng mắt nàng, đáp án: "Bởi vì thích nàng, nên cho phép nàng gả đến Ô Na Tố."
Thành Ngọc sững sờ, một lúc lâu mới trợn mắt kinh ngạc.
Liên Tống hiểu Thành Ngọc.
Nàng vốn là như thế, khi tổn thương thường thu để tự bảo vệ. dù biểu hiện xa cách thế nào, trái tim nàng mềm yếu và chân thành hơn bất cứ ai. Vì , nàng vốn dễ dỗ dành.
Khi tìm nàng khắp nơi, y nghĩ đến cảnh tượng hai gặp cả ngàn trong đầu. Y nghĩ Thành Ngọc thấy y lẽ sẽ tỏ lạnh lùng. Y nên gì, chỉ cần để nàng hiểu tấm lòng của , nàng sẽ thu những chiếc gai nhọn . Tuy đến mức lập tức lao lòng y như trong giấc mộng, nhưng nhất định nàng sẽ tha thứ cho y, hoặc giận dữ một trận, đó dịu dàng hòa với y. Y nghĩ như .
Thủy Thần vốn cao ngạo thế gian ưu ái, sự tự phụ ăn sâu cốt tủy, y từng nghi ngờ rằng phán đoán của thể sai lầm.
Mãi đến lúc , khi y thể nhận một chút vui mừng nào khuôn mặt Thành Ngọc, y mới nhận vấn đề. Một cảm giác mất kiểm soát khiến đáy lòng y hoảng loạn, tim y bỗng chùng xuống.
lúc đó, Thành Ngọc cuối cùng cũng đáp lời y. Nàng như đang thấy lời y , tự lẩm bẩm: "Thích ư?" Dừng ngẫm nghĩ một chút, sắc mặt bỗng hiện lên nụ dửng dưng. Nàng lắc đầu: "Chàng thể thích một chút, nhưng chỉ một chút mà thôi." Sau khi bình luận về câu của y, nàng ngẩng đầu y, nụ lúc nãy biến mất, ánh mắt vui buồn, chỉ lạnh lẽo như nước: "Bởi vì tướng quân từng , gả cho Mẫn Đạt cũng , gả cho ai cũng xong. Đó là mệnh của , ngài tiện quấy rầy. Chẳng là như ?"
Liên Tống chấn động.
Thành Ngọc tiếp tục: "Vì thế khó hiểu, rõ ràng lúc đầu khi tướng quân trở về Bình An thành, tin gả xa, chút xúc động nào. Vì lúc đến tìm ? Còn cho phép gả ?" Nàng dùng đôi mắt hạnh nhân y, đôi mắt vẫn sáng lấp lánh, nhưng giờ phút yên tĩnh chút gợn sóng.
Vì như thế? Đây là chuyện thể rõ trong chốc lát. vì nàng những lời đầu cuối đó, hiểu lầm y sâu sắc hơn? Trong chớp mắt, y chợt hiểu : "Những lời đó, là Quý Minh Phong với nàng, ?"
Nàng đảo mắt xa. Màn đêm buông xuống, đến lúc dựng trại. May , gần đó một ốc đảo nhỏ. Lý tướng quân đang chỉ huy binh sĩ dựng trại, nhóm lửa. Quý Minh Phong cũng đó, nhưng cách xa đám đông bận rộn, mắt hướng về phía hai , dường như đang nàng.
Thành Ngọc nữa thu hồi tầm mắt, lắc đầu: "Không liên quan đến khác, là tự mắt trông thấy. Lúc đó ngài hòa , tướng quân kỳ thực chẳng cảm thấy gì đành, Tiểu Hoa gả xa, xin tướng quân giúp đỡ, mà tướng quân cho nàng gặp dù chỉ một ." Nói đến đây, nàng ngừng một chút, tự giễu: "Cũng , nếu tướng quân ngăn , thì chỉ thể để Thập Cửu hoàng tỷ , may mới thỏa mãn Ô Na Tố. Thập Cửu hoàng tỷ là bảo vật mà tướng quân nâng niu tay, đương nhiên tướng quân sẽ để nàng gả xa. Đã thể ngăn , thì gặp Tiểu Hoa cũng là điều nên ."
Nếu hai cơ hội gặp như thế , lẽ những lời nàng sẽ bao giờ . Sự tàn nhẫn của y khiến nàng đau đớn, trong lòng mới sinh oán hận. Thời gian đầy một tháng, thực sự đủ để chữa lành những vết thương đó.
Nàng dốc hết sức bình tĩnh đối mặt với y, nhưng nỗi đau trong lòng vẫn nguôi, lời khó tránh khỏi mang theo chút oán trách. Như thể nhận lời ý oán thán, nàng lập tức ngừng , giọng điệu trầm tĩnh mà nặng nề: "Giữa và Thập Cửu hoàng tỷ, tướng quân sớm đưa lựa chọn . Lúc ngài đến tìm , tướng quân ý gì? Ngài cảm thấy thật rối trí."
Những lời , nàng càng bình tĩnh càng thấy đau lòng. Nói xong, nàng cụp mắt xuống, vì thế thấy vẻ mặt đau khổ của thanh niên lúc . Rất lâu , nàng chỉ thấy thanh niên lên tiếng: "Nàng đưa lựa chọn, quả thực, từng một lựa chọn khiến bản bây giờ vô cùng hối hận. sự lựa chọn đó hề liên quan gì đến Yên Lan. A Ngọc, nàng cần để tâm đến Yên Lan như thế. Chuyện giữa chúng , liên quan gì đến nàng ."
" , chuyện giữa chúng liên quan gì đến Thập Cửu hoàng tỷ." Thiếu nữ bỗng ngẩng đầu ngắt lời y, khóe môi run run như cố nặn một nụ , nhưng cuối cùng thể, chỉ nhẹ giọng : "Ta hiểu rõ, vì thế ngài yên tâm, sẽ vì mà ghi thù hoàng tỷ ." Nàng ngừng một chút, : "Như tướng quân , hòa là mệnh của . Ta chấp nhận mệnh , xin tướng quân hãy về ."
Trực giác mách bảo Liên Tống rằng Thành Ngọc hiểu lầm y thêm nữa. Thủy Thần vốn linh mẫn tuyệt luân, nhưng khoảnh khắc khi đối diện với để tận đáy lòng, đột nhiên mất hết khả năng phân tích. Y nàng đang nghĩ gì, điều duy nhất thể xác định là hôm nay những lời y với nàng, nàng tin một câu.
Y nàng, mãi đến khi nàng chịu nổi mà , mới mệt mỏi : "Vì tin ?" Đến chính y cũng ý thức trong giọng điệu của mang theo sự tủi từng .
Thành Ngọc yên lặng hồi lâu: "Ta thể tin ngài." Nàng khẽ : "Ngài bảo tin ngài thế nào đây?" Dừng một lát, nàng , như đang hỏi nhưng rõ ràng cần lời đáp của y.
Nàng về phía ngọn lửa đang cháy đằng xa: "Ngài thích Trường Y, vì cứu nàng ngài tiếc nửa tu vi, vì nàng mà hạ phàm, đến chuyện đại tướng quân cũng là để bảo vệ kiếp chuyển thế của nàng. Ngài bỏ nhiều tâm huyết như , đó mới gọi là yêu thích." Gió thoảng qua, vờn một sợi tóc của nàng. Nàng đưa tay vén tóc tai, trong ánh mắt lộ vẻ chán ghét đến cực điểm: "Tướng quân thích , nhưng vì , ngài từng gì? Dù sống c.h.ế.t, gả xa mất tích, tướng quân đều chẳng màng để ý. Như thế, thể gọi là thích ?"
Liên Tống sững sờ: "Hóa nàng nghĩ như ?" Rất lâu , y mới .
Y thực sự từng nghĩ, sâu trong nội tâm nàng định nghĩa , định nghĩa Trường Y và định nghĩa chính bản nàng như thế. Thủy Thần thấu hiểu mười ức nhân thế trong Ta Bà, nhưng thấu nổi suy nghĩ của yêu.
Liên Tống tự cho rằng đối với Trường Y vô tình, gì để . Bỏ nửa tu vi cứu nàng, chỉ vì nghiệm chứng cho sự tồn tại của hai chữ "phi ". Y cũng từng cảm thấy nửa tu vi của giá trị gì. Bỏ tu vi, cứu Trường Y, nghiệm chứng "phi ", bất quá chỉ là một việc chút ý nghĩa thú vị trong cuộc đời dài đằng đẵng của y mà thôi. Làm thì , cũng chẳng . Duy chỉ đối với Thành Ngọc, y mới tương tư khôn nguôi, trăn trở yên, chấp mê bất ngộ, thể nào giải thoát.
Trong mắt y, việc vì Thành Ngọc mà nổi lên tham d.ụ.c và si tâm, so với việc bỏ nửa tu vi còn khó hơn gấp bội. trong mắt phàm, những gì y cho Thành Ngọc, thực sự bằng một phần ngàn vạn so với Trường Y.
"Ta đối với Trường Y, như nàng nghĩ ."
Cuối cùng, y chỉ thể câu đó. Chính y cũng câu thật bất lực. vẻ mặt chán ghét của nàng khiến nội tâm y nghẹn , lời đến cổ họng kẹt đến đau đớn, thể thêm gì nữa.
Sau đó, y thấy nàng rơi nước mắt. Những giọt nước mắt đến đột ngột, ngay khi y giải thích với nàng.
Nàng vẫn tin y, y bất lực nghĩ.
"Ta kỳ thực chút hận ngài." Nàng .
Nàng từng vô mặt y, nước mắt của nàng đối với y quen thuộc. Nếu vô cùng đau lòng, nàng sẽ thật to, nhưng nếu đau đến mức , nước mắt nàng bình tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-27.html.]
"Chính cũng , kỳ thực lý do gì để hận ngài. Ngài từng với , bảo tránh xa ngài . Là lời, nên mới đến bước đường , đó là của . nhịn mà cảm thấy hận ngài." Nàng thở dài, những lời quyết tuyệt là thế, nhưng khi đầu , khóe mắt ửng đỏ. Rõ ràng là dáng vẻ dịu dàng dễ bắt nạt như , nhưng sự cự tuyệt của nàng đối với y kiên định đến thế: "Tướng quân, đời , thực sự thấy ngài thêm nào nữa." Nàng .
Như một gáo nước đá dội , lạnh lẽo thấu tận tim gan.
Liên Tống chôn chân tại chỗ.
Nàng khiến y cảm thấy lạnh lẽo, cũng khiến y cảm thấy đau đớn.
Trước đây cứ tưởng nàng chỉ là một cô nhóc yêu kiều, hiểu chuyện tình cảm, nên khi y dùng những lời lẽ sắc bén như dao, lạnh lùng cắt đứt nhân duyên giữa hai , y cảm thấy điều đó khiến nàng quá đau khổ, chỉ cho rằng nàng thì hiểu gì chứ, đau khổ chỉ y mà thôi. hôm nay y mới , tổn thương nàng sâu sắc đến nhường nào. Y thể trách nàng, vì nàng chỉ là khi thương mới dựng lên tấm khiên để tự bảo vệ . Y thể trách nàng tin y, càng thể trách nàng vì nàng đời thấy y nữa.
Sau khi những lời đó, Thành Ngọc lưng về phía y, : "Vì thế, tướng quân, mời ngài về ."
Trời đất trong phút chốc trở nên tĩnh lặng. Liên Tống giờ chỉ cảm thấy lạnh giá. Những lời đó như lưỡi d.a.o sắc lạnh đ.â.m tim y, khiến y cảm thấy bất lực, tựa như bản đang ở vực băng sâu vạn trượng đáy Bắc Hải để chịu tội.
Đoàn đưa dâu một mạch về hướng tây, dự tính thêm hai ngày nữa sẽ đến sông Phỉ Thủy, nơi mệnh danh là trái tim sa mạc. Phía sông Phỉ Thủy là một vùng sa mạc rộng lớn. Từ cao nguyên trùng điệp lặng lẽ xuống, vòng qua vùng sa mạc yên tĩnh , ở điểm cuối con sông, là biên giới giữa Ô Na Tố và nước Đại Hy.
Quốc sư một tay dắt lạc đà, tay cầm bản đồ, bối rối một lúc sang hỏi Thiên Bộ đang bên cạnh: "Thiên Bộ cô nương, cô phụng sự điện hạ lâu như , hẳn là hiểu rõ về ngài nhỉ?"
Thiên Bộ khiêm tốn đáp: "Không hẳn là ."
Quốc sư quan tâm Thiên Bộ trả lời , tiếp tục hỏi: "Theo cô nương, tình hình của điện hạ hiện tại thế nào?" Quốc sư thở dài: "Dù cũng nỡ để quận chúa gả , giờ tìm , chẳng lẽ nên đưa nàng về luôn ? Thế nhưng điện hạ hiểu vì cứ thế theo , lẽ nào bảy tám ngày nữa đích hộ tống quận chúa đến Ô Na Tố, giao cho Tứ vương tử?" Lúc , Quốc sư chợt nghĩ: "Chẳng lẽ... điện hạ định như , ngài nghĩ quan hệ gì với quận chúa, nên chấp nhận giao phó quận chúa cho một đáng tin cậy, để nàng sống bình yên cả đời, như thế ngài cũng cảm thấy nhẹ lòng..."
Mối tình của Liên Tống và Thành Ngọc thực sự khó hiểu. Quốc sư là ngoài, hiểu chuyện tình cảm, nhưng là nghĩa khí, cũng tích lũy đủ tri thức về chuyện tình ái, để thể khai sáng cho bằng hữu khi cần. Vì thế, mấy ngày nay chăm chú nghiên cứu đủ loại thoại bản, các kiểu cảnh giới của ái tình. Chỉ suy nghĩ của lúc , đủ thấy thần công luyện phần nào.
Thiên Bộ nghiêm túc suy nghĩ về lập luận của Quốc sư lắc đầu: "Không, nghĩ ." Thiên Bộ giải thích: "Điện hạ là vị thần chấp nhận hi sinh vì khác như thế."
Lập luận của Thiên Bộ quả thực chính xác, Quốc sư nhất thời gì.
Thiên Bộ gật gù một chút lên tiếng: "Quận chúa hẳn là đang giận điện hạ. Nếu lúc trực tiếp đưa quận chúa về, chẳng khác nào đổ thêm dầu lửa, e rằng chỉ thể đợi quận chúa nguôi giận mà thôi."
Quốc sư suy nghĩ một hồi, cảm thấy cũng lý, gật đầu: "Cũng ."
Tất nhiên, Thiên Bộ hề Thành Ngọc vốn tức giận, và cũng quận chúa cùng điện hạ gặp bốn tháng xa cách. Không chỉ khó chịu, mà còn nặng nề, gần như sắp vỡ nát. Rốt cuộc, đến ngày thứ ba khi Liên Tống gặp Thành Ngọc, Thiên Bộ và Quốc sư còn dẫn theo Yên Lan cùng . Nàng cũng chuyện gì xảy giữa hai họ.
, hai Quốc sư và Thiên Bộ đưa Yên Lan theo, điều thực sự chút nào. Yên Lan khi tin biểu tìm và gặp Thành Ngọc, vô cùng chấn động, lấy cái c.h.ế.t uy hiếp, nhất quyết đòi theo hai . Quốc sư chịu nổi cảnh nữ nhân lóc, ăn vạ, đòi tự sát, đành chiều theo.
Lúc , Yên Lan đang con lạc đà do Quốc sư dắt, cả khuôn mặt chìm trong chiếc mũ chống gió, vẻ mặt ảm đạm, nhịn xen cuộc trò chuyện giữa Quốc sư và Thiên Bộ: "Hồng Ngọc suýt mất mạng trong trận lũ. Điện hạ tìm nàng chỉ để đảm bảo nàng an . Dù giữa họ cũng tình bằng hữu, nên điện hạ mới đành lòng mà tìm nàng thôi, đó là chuyện thường tình. Còn những thứ quốc sư , cái gì duyên , đành đành..." Nàng c.ắ.n môi tiếp: "Ta nghĩ tất cả đều căn cứ, chỉ là suy đoán vu vơ của quốc sư đại nhân mà thôi."
Quốc sư tuy đồng ý, nhưng cũng phản bác. Lần Yên Lan cho sợ , thầm nghĩ thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, đành : "Công chúa , nếu công chúa thế nào thì là như thế ."
Thiên Bộ liếc Yên Lan.
Động tác của Thiên Bộ nhẹ, nên Yên Lan phát hiện. Nàng đại khái cũng hiểu câu trả lời qua loa của Quốc sư, sắc mặt ngượng ngùng, dám thêm gì, duy chỉ đôi mắt ngấn nước chằm chằm bóng lưng Liên Tống.
Thiên Bộ thỉnh thoảng chút thắc mắc, Trường Y xác thực là một thú vị, khó thể coi thường, xem nàng như một đóa hoa mới chớm nở. Yên Lan, là kiếp chuyển thế của Trường Y, đơn giản đến . Nàng thuần khiết như tờ giấy trắng, mà lẽ giống như dòng nước chảy, cũng trong trẻo lắm, nhưng dù dù đều khiến khác thấy phiền phức. Ví như nàng màng tất cả cũng theo đến đây, Thiên Bộ thấu tình đạt lý, đương nhiên hiểu ý tứ của nàng, bất quá chỉ vì sợ Liên Tống thực sự tình cảm với Thành Ngọc, một lòng đến ngăn cản, sợ Liên Tống đưa Thành Ngọc về mà thôi.
Thiên Bộ thích tâm tư đó của Yên Lan, cảm thấy nàng thế thật vô dụng và nhàm chán.
Hai ngày , đoàn đưa dâu đến sông Phỉ Thủy, đó dừng chân ở Tam Giác Châu bên hồ.
Quốc sư gần đây xem nhiều thoại bản quá, nên ảnh hưởng sâu sắc. Thế gian quá nhiều chuyện tình cảm éo le, khổ sở, khiến bỗng sinh lòng đồng cảm với hai Liên Tống, Thành Ngọc. Cộng thêm việc thấy Tam điện hạ nghĩ thông, trông như quy củ thế gian chẳng còn liên quan gì đến nữa, Quốc sư càng tác hợp cho hai họ, cảm thấy chuyện và tiên yêu , tuy khổ sở trùng trùng, trời đất khó dung, nhưng chính vì thế mới đẽ đến rung động lòng , là một chuyện đáng giúp đỡ, bèn hứng khởi đưa chủ ý với Thiên Bộ, đích dạy nàng cách giúp Tam điện hạ con đường tình cảm.
Quốc sư chia sẻ với Thiên Bộ như thế : "Có một cuốn thoại bản tên 'Tây Sương Ký', Thiên Bộ cô nương ? 'Tây Sương Ký' rằng, vị tú tài tên Trương Sinh và tiểu thư tên Thôi Oanh Oanh, hai đến với chín phần là nhờ bà mối giúp. Vì kế hoạch hôm nay, thấy Thiên Bộ chi bằng thử bà mối ..."
Tất nhiên Thiên Bộ bao giờ câu chuyện "Tây Sương Ký", và nàng cũng quen ai tên Trương Sinh Thôi Oanh Oanh. Nàng nửa tin nửa ngờ Quốc sư. Thiên Bộ vốn là hầu trung thành, luôn lo lắng cho tâm trạng chủ nhân. Thấy Liên Tống vì hiểu lầm với Thành Ngọc mà cả ngày vui, nàng đương nhiên cũng giúp chủ nhân giải tỏa phiền muộn. Nàng cẩn thận nghiên cứu cuốn "Tây Sương Ký", khi xong, nàng bàng hoàng nhận những lời vớ vẩn của Quốc sư vài phần đạo lý. Biết khi nàng vai bà mối trong câu chuyện , thể giúp hai Liên, Thành giải tỏa hiểu lầm thì .
Thiên Bộ trầm ngâm hồi lâu, đó quyết định đến trướng của Thành Ngọc.
Thiên Bộ vốn nghĩ Thành Ngọc giận Liên Tống, chính nàng cũng khó chịu, hẳn là dễ gặp. Không ngờ nàng khó, nhanh thị nữ của nàng, Lê Hưởng, dẫn trong lều.
Đại mạc ngừng tuyết rơi, thế nhưng trong lều ấm áp. Thiếu nữ như tắm xong, khoác một bộ trung y màu đỏ, ngoài cùng là chiếc áo choàng lớn bằng lông chồn màu vàng nhạt. Nàng đang dựa một bằng kỷ bằng gỗ đỏ đặt tấm t.h.ả.m lông cừu trắng như tuyết, đầu cúi, tự tay pha mời Thiên Bộ.
Lê Hưởng quỳ một bên đưa cho Thiên Bộ.
Thiên Bộ tiếp lấy, đưa lên miệng nhấp một ngụm, cảm thấy mùi vị kỳ lạ, nhíu mày. Đang đắn đo nên đề cập chuyện của Liên Tống thế nào, thì thiếu nữ mở miệng : "Nghe dân chúng phía tây Điệp Mộc thói quen uống , đều uống sữa bơ. Ta thích sữa bơ lắm, mấy ngày nhân lúc họ nấu sữa bơ, lén thêm đậm . Sau khi mùi , cảm thấy dễ uống hơn nhiều. Có dễ uống hơn sữa bơ nguyên chất , Thiên Bộ tỷ tỷ thấy thế nào?"
Thành Ngọc vẫn gọi nàng là tỷ tỷ, thái độ trò chuyện tự nhiên, như lúc họ còn ở Bình An thành.
ngay đó, nàng nhận sự khác biệt. Ngọc tiểu công t.ử trong Bình An thành thuần khiết, dễ gần, hòa đồng với tất cả. lúc , vị Hồng Ngọc quận chúa mặt nàng toát vẻ xa cách, như đóa hoa Dao Trì, thể thấy nhưng thể chạm .
Chung quy vẫn là vật đổi dời.
Thiên Bộ đắn đo hồi lâu, đáp lời Thành Ngọc: "Quận chúa nếu thích sữa bơ, hà tất miễn cưỡng bản ? Tuy thêm nước , nhưng sữa bơ vẫn là sữa bơ, chung quy dễ uống bằng nước ."
Thành Ngọc thản nhiên : "Nhập gia tùy tục, gì cũng quen với nó thôi."
Thiên Bộ yên lặng một lúc: "Không quận chúa từng nghĩ, lẽ cần nhập gia? Đã nhập gia, đương nhiên cũng cần tùy tục." Nàng vờ lơ đãng đưa chủ đề về đúng hướng, ho nhẹ một tiếng: "Liên quan đến việc quận chúa hòa , nghĩ công t.ử nhất định sẽ dùng đủ cách để..."
Thành Ngọc ngắt lời nàng: "Thiên Bộ tỷ tỷ." Nàng đột ngột mở miệng, nhưng giọng vẫn ôn nhu, bình tĩnh, nên Thiên Bộ cảm thấy khó chịu. Nàng ôn hòa tiếp: "Lâu ngày gặp, chúng nên chuyện gì thú vị hơn ."
Thiên Bộ sửng sốt một lúc. Nàng cũng từng nghĩ Thành Ngọc lẽ về chuyện của Liên Tống, nhưng ngờ nàng trực tiếp ngắt lời như thế. Những lời chuẩn sẵn chặn . tình cảm giữa hai họ đây bộ đều liên quan đến Liên Tống, lúc về điện hạ, Thiên Bộ quả thực nên bắt đầu từ .
Thành Ngọc giải vây cho nàng: "Nói về Trường Y ." Cách một chiếc bằng kỷ, Thiên Bộ thấy nàng đang cúi đầu nghịch chuỗi chuông bạc, chuông bạc va tạo âm thanh leng keng vui tai.
"Trường Y, nàng là thế nào?" Thành Ngọc cúi đầu nghịch chiếc chuông bạc.
Vì giọng khẽ, thoạt như gió thoảng, Thiên Bộ nghi ngờ nhầm, bèn hỏi : "Nàng ?"
Thành Ngọc ngẩng đầu Thiên Bộ một lát, như đang suy nghĩ điều gì. Một lúc lâu , nàng như chợt hiểu , nhạt: "Ồ, tỷ lẽ ." Nàng mềm giọng giải thích: "Ta từ Yên Lan, phận thực sự của đại tướng quân, mối quan hệ giữa Yên Lan và Trường Y, cùng nguồn cơn việc giữa Trường Y và Yên Lan, đại khái đều cả ."
Nhìn thấy vẻ mặt chấn động của Thiên Bộ, nàng như cảm thấy càng thú vị, tiếp: "Trường Y lúc đó..." Nàng hỏi, như chỉ đơn giản vì hiếu kỳ: "Nàng vì ở bên điện hạ?"
Thiên Bộ cuối cùng cũng hiểu phần nào vì từ một Thành Ngọc mềm lòng, dễ dỗ dành khi đối diện với Liên Tống, thái độ như thế. Hóa giữa họ còn chắn ngang một Trường Y. Thành Ngọc nếu đến sự tồn tại của Trường Y từ Yên Lan, Thiên Bộ đại khái thể đoán Yên Lan gì với Thành Ngọc, nhịn cảm thấy tức giận. Nàng cố nén cảm xúc, suy nghĩ nhanh chóng, bình tĩnh Thành Ngọc : "Ta Thập Cửu công chúa gì với quận chúa, nhưng trong lòng quận chúa lẽ cũng , điện hạ thích nào, Thập Cửu công chúa vẫn luôn để trong lòng, nên mới đố kỵ sinh hận ý. Nếu lời của nàng khiến cảm thấy vui, thì đừng nên coi đó là thật. Nàng bất quá chỉ ly gián quan hệ giữa với điện hạ mà thôi."
Thành Ngọc cúi mắt, ánh đèn, nửa khuôn mặt nàng trở nên thật tĩnh lặng và nhu hòa, nhưng bất cứ biểu cảm nào, cũng nhận đang nghĩ gì.
Thiên Bộ nàng chịu những lời , trong lòng nghi hoặc, nhưng vẫn tỏ bình tĩnh, tiếp tục : "Còn về việc điện hạ và Trường Y vì ở bên , đương nhiên là vì điện hạ thích Trường Y, mà Trường Y cũng thích điện hạ." Dừng một lúc, nàng bổ sung thêm: "Các vị thần tiên Cửu Trùng Thiên đều , Trường Y thích là nhị điện hạ Tang Tịch, cũng là trưởng của Tam điện hạ."
Thành Ngọc yên lặng hồi lâu mới : "Ồ, quả nhiên là yêu mà ." Nàng vẫn chống cằm bằng kỷ, mắt cụp xuống, biểu cảm khi đổi, giọng điệu cũng bình thản, để tâm .
Thiên Bộ cảm thấy hồ đồ, nàng hiểu lời gì , khiến Thành Ngọc đưa kết luận kỳ lạ như thế: "Không." Thiên Bộ cảm thấy cần giải thích thêm: "Quận chúa, thực sự hiểu lầm điện hạ nhà . Điện hạ đối với Trường Y tình cảm nam nữ. Những chuyện gọi là giúp nàng thành tiên, bảo vệ nàng, cứu nàng, bất quá chỉ là vì điện hạ ngài..."
để nàng giải thích hết, Thành Ngọc đột nhiên ngắt lời: "Làm tỷ ?" Là đang hỏi ngược nàng, giọng điệu gắt gỏng, cũng ý bức ép.
Nói đoạn, Thành Ngọc buông hai tay đang chống cằm xuống, tầm mắt lơ đãng lúc nãy bỗng chăm chú về phía Thiên Bộ, một lúc lâu mới : "Thích một , kỳ thực là chuyện riêng tư. Nếu ý che giấu, ngoài thể thấu? Rốt cuộc thế nào, chỉ chính bản họ mới . Hoặc lúc, vì đối xử với đó trở thành bản năng, nên đến bản họ cũng hề phát hiện." Giọng nàng ôn hòa, như đang thảo luận chuyện liên quan: "Ví như, đây hề thích điện hạ của các , mãi về mới hiểu, hóa thích đến thế." Nói xong, nàng tiếp tục nghịch chiếc chuông bạc tay.
Thiên Bộ ngẩn , nàng ngờ vị thiếu nữ vui vẻ, hoạt bát tựa trẻ thơ trong ký ức, một ngày trở nên sâu sắc như . Nửa ngày , nàng mới lẩm bẩm: "Quận chúa ... nghĩ như ..."
Chuyện của Liên Tống và Trường Y, nàng kỳ thực từng suy xét thật kỹ. Nàng chỉ tin tưởng tuyệt đối sự hiểu của về Liên Tống, nên mới nhận định phán đoán của là đúng. theo như Thành Ngọc , Liên Tống rốt cuộc nghĩ gì về Trường Y, nàng thể ? Vậy Tam điện hạ thực sự thích Trường Y ? Thiên Bộ nhịn cảm thấy hốt hoảng.
lúc Thiên Bộ đang hốt hoảng, Thành Ngọc chủ động tiếp: "Hoặc lẽ vài chuyện, quả thực là Yên Lan lừa , nhưng nàng là chuyển thế của Trường Y, điều sai." Nàng mím môi, như chút bất mãn, nhàn nhạt : "Bất quá tin Trường Y mà điện hạ của các tỷ để ý tính cách như Yên Lan." Nàng ngừng một lát: "Trường Y thế nào, tỷ với ."
Đây là thứ hai trong đêm nay Thành Ngọc hỏi nàng về Trường Y. Thiên Bộ nghĩ, xem nàng thực sự tò mò về Trường Y.
Thiên Bộ kỳ thực chút đắn đo, nên với Thành Ngọc về Trường Y . nghĩ Thành Ngọc nhiều chuyện , nàng thêm vài câu về cố nhân, chắc cũng ảnh hưởng gì. Ngược , nếu tránh né vấn đề, dễ dẫn đến hiểu lầm khác.
"Trường Y, nàng và Yên Lan giống , nàng xinh hơn Yên Lan nhiều." Suy nghĩ thêm một lúc, quan sát sắc mặt Thành Ngọc, âm thầm sắp xếp ngôn từ: "Trường Y là hoa chủ, con nàng giống một đóa hoa mọc trong sương mù, lúc nào cũng m.ô.n.g lung, khiến cảm thấy chân thực. Ngươi cảm thấy nàng như thế, nhưng nàng thực , phảng phất như nàng cả ngàn khuôn mặt, là một tiên nữ thú vị hiếm ở chốn Cửu Trùng Thiên nghiêm cẩn."
Thấy Thành Ngọc chống má, như đang chăm chú, Thiên Bộ tiếp tục: "Trường Y cũng thông minh. Lúc đó điện hạ đang đảm nhiệm chức hoa chủ, nên đưa nàng việc trướng. Người tính điện hạ đó, tiêu d.a.o tự tại, nhiều việc đều lười quan tâm. Vì thế chuyện lớn nhỏ thuộc chức vụ hoa chủ, đại đa đều giao hết cho Trường Y . Trường Y giỏi việc, mỗi việc đều thành xuất sắc, nên bao lâu, điện hạ mới đến thưa với Đông Hoa đế quân, vị chưởng quản tiên tịch ở thiên đình, nhường chức hoa chủ cho Trường Y. Trường Y bụng, giỏi giang, khiêm tốn tài, nên năm đó bèn phong lên chức hoa chủ. Những hoa thần, hoa tiên trướng đều phục nàng."
Nhớ đến đây, Thiên Bộ trầm mặc một lúc: "Trường Y ở chức vị hoa chủ kính kính nghiệp nghiệp bảy trăm hai mươi năm, chư thần đều vô cùng tán thưởng." Giọng nàng nặng nề: "Vốn là tiền đồ vô lượng, ai ngờ chữ tình trở ngại, cuối cùng vì thành cho trong lòng, nàng may táng tháp Tỏa Yêu." Thiên Bộ thở dài: "Chuyện đó, quận chúa cũng đó."
Nàng chỉ đơn giản kể về những chuyện của Trường Y khi còn sống. Đợi qua một lúc lâu, thấy Thành Ngọc phản ứng gì, nhịn mà qua.
Thành Ngọc cúi mắt xuống. Đây là động tác nàng thường xuyên nhất trong đêm nay. lúc , khuôn mặt chút biểu cảm đó giống như đang suy nghĩ. Bên ngoài doanh trướng gió vẫn thổi vù vù, dù là tấm màn từ da lông dày cộm, thế nhưng cơn gió vẫn tìm kẽ hở lọt . Bấc đèn lung lay như tắt, đột ngột nổ bép một tiếng, tạo một đốm lửa nhỏ giữa trung, lóe sáng tắt lụi trong chớp mắt.
Đôi mắt Thành Ngọc chậm rãi chớp chớp, đến giờ nàng mới hồi thần: "Nghe vẻ Trường Y là một tệ." Nàng với Thiên Bộ, nghĩ một hồi : "Là một nữ tiên hiếm , xứng với , điều ." Nói xong câu , nàng bèn bật , nhưng nụ chỉ xuất hiện trong chốc lát biến mất, sắc mặt trống rỗng, còn mang theo chút mệt mỏi.
Thiên Bộ nhíu mày. Nàng để ý hôm nay Thành Ngọc nhiều, như nàng vẫn là thiếu nữ ôn hòa trong quá khứ, gì đổi. nụ đó nhẹ, nhạt, tựa chỉ thoáng qua, cách nào tìm sự chân thành và trong sáng trọn vẹn của ngày . Càng giống như một lớp ngụy trang dùng để bảo vệ bản .
Cảm xúc của Thiên Bộ phức tạp. đợi nàng thêm cảm khái, Thành Ngọc lên tiếng: "Trường Y như thế, mới khiến cảm thấy đáng tiếc." Câu chút mơ hồ, nhưng Thiên Bộ thấp thoáng cảm thấy hiểu ý của Thành Ngọc. Quả nhiên nàng bổ sung thêm: "Trường Y , lẽ sẽ còn mấy suy nghĩ nữa, hi vọng đại tướng quân sẽ như sở nguyện."
Thiên Bộ ngẩng đầu qua, thấy bóng dáng lạnh lùng xinh của thiếu nữ , đột nhiên còn nhớ rõ dáng vẻ của Thành Ngọc nữa. Thiếu nữ dũng cảm, hoạt bát trong ký ức, lúc nào cũng nhiệt tình, sợ đụng tường, dù Liên Tống đóng cửa tiếp bao , vẫn dũng cảm đối diện với sự cố chấp của . Có lúc thông minh, khi ngốc, nhận Liên Tống đang cố ý né tránh nàng. Nghe nàng công t.ử trong phủ, sẽ cảm thấy ngượng ngùng, nhưng đó tự tin với nàng: "Không , ngày mai đến tìm ." Rồi còn chân thành dặn dò nàng, khi nào Liên Tống về, nhất định phái đến báo với nàng một tiếng.
thiếu nữ với thần sắc ngây thơ, nhiệt tình, mỗi nụ động tác của nàng, Thiên Bộ đột nhiên nhớ rõ nữa. Trước mắt nàng chỉ còn dáng vẻ lạnh lùng, trầm tĩnh, phảng phất hiểu chuyện, thấu tình đạt lý .
Thiên Bộ cảm thấy chút buồn bã, chút đáng tiếc. Nàng bản thể thêm gì nữa, uống xong một chén , chần chừ một lúc cáo từ rời . Thành Ngọc cũng giữ nàng .
Trên đường trở về, Thiên Bộ thầm cảm thấy nàng đến thăm Thành Ngọc những giúp gì cho điện hạ, ngược còn khiến chuyện thêm phức tạp. Nàng day day huyệt thái dương, nghĩ lập tức đến thỉnh tội với Tam điện hạ mới . khi về đến tiểu doanh của y, tìm thấy Tam điện hạ.
Trong doanh trướng chỉ tỳ nữ Thanh Mộng của Yên Lan công chúa đang hoảng hốt tìm khắp nơi. Lúc Thiên Bộ mới , khi nàng tìm Thành Ngọc, xảy chuyện lớn.
Yên Lan mất tích .