Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 26

Cập nhật lúc: 2025-11-16 07:00:37
Lượt xem: 109

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùa đông thường tuyết rơi, ít khi mưa. Đây là trận mưa đêm đầu tiên kể từ khi Thiên Bộ theo Tam điện hạ về thành Bình An.

Đêm dài tuyết bay vốn mang một vẻ tĩnh lặng, đẽ riêng. khi hạt mưa đông nặng trĩu rơi xuống nền đất lạnh lẽo, thì cái cũng chẳng còn quan trọng nữa, chỉ khiến lòng thêm phiền muộn.

Thiên Bộ hầu bên ngoài tẩm điện, qua ô kính màu nước , thấy Tam điện hạ đang dựa lưng bàn , bàn hơn bảy tám vò rượu nghiêng ngả cạn sạch. Nàng càng thêm lo lắng, ưu sầu.

Sáng sớm hôm nay, như thường lệ, Tam điện hạ đưa Yên Lan công chúa đến Tiểu Giang Đông Lầu uống . Nhân lúc Tam điện hạ xuống lầu việc, Yên Lan bèn tìm nàng trò chuyện. Yên Lan hỏi nàng, mấy ngày nay Tam điện hạ từng nhắc đến Hồng Ngọc quận chúa ? Thiên Bộ lắc đầu. Yên Lan mừng, nhưng lẽ cảm thấy tỏ vui mừng lúc thích hợp, nên chỉ khẽ mím môi, cố nén nụ đang bật lên. Sau một hồi suy nghĩ, nàng thử hỏi Thiên Bộ nữa: "Ban đầu thấy điện hạ vẽ tranh Hồng Ngọc, còn tưởng ngài ý với nàng... Ai ngờ bây giờ điện hạ hồi kinh, tin Hồng Ngọc gả xa, mảy may động tâm. Xem đây nghĩ sai. Dù Hồng Ngọc nhớ thương điện hạ đến ..." Giọng nàng chợt mang chút mỉa mai: " điện hạ đối với nàng chẳng chút bận tâm, lẽ những ân tình , cũng chỉ là để g.i.ế.c thời gian mà thôi. Ngươi ?"

Thiên Bứ từ nhỏ hầu cận bên Liên Tống, thể ở bên một vị Tam điện hạ cầu khó tính suốt hai vạn năm, đủ thấy nàng hạng tiên nữ tầm thường. Luận về sự khéo léo, tiến thoái đúng lúc, lẽ chỉ Trọng Lâm tiên quan ở Thái Thần cung của Đông Hoa đế quân là hơn nàng một bậc. Một Thiên Bộ như thế, đương nhiên đủ sức thấu hiểu chút tâm tư nhỏ cùng ý thăm dò của Yên Lan. Vì , nàng chỉ ôn hòa mỉm đáp: "Công chúa hỏi nô tỳ về tâm tư của điện hạ, nô tỳ đây dám tự tiện suy đoán."

Không thể xác định từ Thiên Bộ rằng Liên Tam ý gì với Thành Ngọc, Yên Lan thất vọng. Tĩnh lặng một lát, nàng mới thấp giọng hỏi: "Nước Ô Na Tố là nơi giá lạnh, khổ cực. Những vị công chúa gả đến đó hòa đều đều qua đời khi tuổi còn trẻ. Bước lên con đường về phía Tây , coi như mất nửa mạng . Nếu Hồng Ngọc đến đó, điện hạ mà đưa nàng về, ắt sẽ cách. Nhớ năm xưa Trường Y c.h.ế.t tháp Tỏa Yêu, điện hạ dù mất nửa tu vi cũng quyết cứu bằng nàng. Vậy mà giờ đây, ngài mặc cho Hồng Ngọc hòa , đủ thấy Hồng Ngọc trong lòng ngài sánh với Trường Y." Nói xong, nàng còn ngẫm nghĩ một hồi, ước chừng cảm thấy bản phân tích lý, sắc mặt cũng hòa hoãn trở .

sự thực liệu ?

Lúc , khi bên ngoài Tam điện hạ tựa bàn uống rượu, Thiên Bứ nghĩ thế.

Nàng lừa Yên Lan. Bình thường, Liên Tam quả thực từng nhắc đến Thành Ngọc dù chỉ một . Những ngày đầu trở về thành Bình An, ngay cả nàng cũng tưởng rằng những đối đãi khác biệt của Tam điện hạ với quận chúa , lẽ chỉ là ảo giác của . hơn nửa tháng , nhân một cơ duyên tình cờ, nàng mới phát hiện khi hồi kinh, Tam điện hạ một đêm nào ngon giấc, gần như đêm nào ngài cũng trong phòng đến tận trời sáng. Đương nhiên nàng thể khẳng định Tam điện hạ mất ngủ là vì Thành Ngọc, nhưng nếu vì nàng, thì nàng cũng chẳng nghĩ là vì ai nữa.

Những đêm mất ngủ đó, Tam điện hạ chủ động đòi rượu. Rượu là do Thiên Bộ tự ý mang đến. Rượu thể giải sầu. Ban đầu nàng hi vọng Tam điện hạ thể dùng rượu để nguôi ngoai, hết sầu ắt sẽ ngủ . Ai ngờ uống một , Tam điện hạ bèn thể dừng , đêm nào cũng uống gần chục vò, đến say khướt mới chịu thôi. Sau đó ngài cũng chẳng ngủ, ngược còn ngoài, cho ai theo. Thiên Bộ Tam điện hạ mỗi đêm , cảm thấy lẽ cũng xa lắm, vì sáng ngày hôm ngài về . Tựa hồ khi mặt trời lên, ngài trở về như cũ, vẫn phong thái điềm nhiên, lạnh lùng xa cách như , như thể chẳng hề bận tâm đến việc Thành Ngọc rời kinh.

Giờ Tý qua. Thiên Bộ liếc trong phòng, thấy bàn thêm hai bình rượu rỗng, tính toán thời gian cũng sắp đến lúc . Một khắc , quả nhiên thấy Tam điện hạ vén rèm bước . Thiên Bộ vội đưa chiếc ô trong tay cho ngài: "Điện hạ mang theo ô , tối nay mưa, coi chừng ướt."

Tam điện hạ tựa như thấy, cũng nhận ô, bước ngang qua mặt nàng. Thiên Bộ thử đưa ô thêm nữa, Tam điện hạ lạnh lùng : "Không theo."

Thiên Bộ ôm chiếc ô ngây ngốc dãy hành lang, bóng lưng Tam điện hạ khuất trong màn mưa, thở dài một thật sâu.

Canh năm.

Liên Tam từ trong giấc mộng tỉnh dậy, chỉ thấy tiếng mưa rơi lạnh lẽo. Trong phòng tối đen như mực, ngài ngây trong bóng đêm một lúc lâu, đó khẽ vung tay, cả gian phòng bỗng sáng rỡ. Bàn trang điểm kính hoa lê, đèn xanh ghế ngọc, bức trướng thêu hoa phù dung, lượt hiện mắt. Đây là khuê phòng của một nữ tử. Khuê phòng của Thành Ngọc ở Thập Hoa Lâu. Ngài đến nơi nữa .

Tam điện hạ chợt thẫn thờ.

Kẻ say thể lừa dối chính . Dù ban ngày cố kìm nén đến , thì khi đêm xuống, lúc ánh đèn tắt hết, tất cả tình cảm dành cho Thành Ngọc trong lòng ngài đều chỗ ẩn náu. Từ đêm đầu tiên tỉnh dậy giường nàng ở Thập Hoa Lâu cơn say, ngài càng thấu rõ điều . Ngài thực thích nàng nhiều hơn trong tưởng tượng, nếu , ngài đêm đêm thao thức, chỉ khi giường nàng ở Thập Hoa Lâu mới thể chợp mắt?

đây?

Ngài nhiều thăm dò hồn phách nàng, kết luận mỗi đều giống : Nàng chỉ là một phàm nhân. Lẽ nào chỉ vì ngài yêu thích nàng, nàng cũng yêu , hai cùng bước con đường vạn kiếp bất phục? Ngài thể. Không ngài dám, nghĩ đến, , mà là ngài thể.

Cứ để nàng một phàm nhân như thế cũng . Là một phàm nhân đời đời kiếp kiếp trong vòng luân hồi, lẽ sẽ trải qua đủ chướng nạn, nhưng so với nỗi đau khổ và kiếp nạn của một mối tình tiên phàm cách biệt, thì chẳng đáng là gì. Thôi thì nhất là coi như từng quen .

Tam điện hạ chậm rãi dậy, xoa xoa huyệt thái dương, cảm thấy đến lúc rời . , đúng lúc ngài định dậy, giấc mộng lướt qua tâm trí, khiến ngài kìm lòng mà dừng bước.

Kỳ thực đó chỉ là một giấc mơ vô cùng vô lý và vô căn cứ.

Trong mộng, ngài và Thành Ngọc giống như tình cảnh hiện tại. Nàng vẫn ỷ ngài như thế. Sau khi ngài đ.á.n.h bại Bắc Vệ trở về kinh thành, việc đầu tiên là vội vã đến Thập Hoa Lâu thăm nàng. Thị nữ hiểu đưa ngài thẳng khuê phòng. Ngài giường đợi nàng, cũng giống như tư thế của ngài lúc .

Một lúc , ngài thấy tiếng bước chân nàng, tựa như tiếng nai con chạy giữa thung lũng. Tiếp đó, cửa phòng mở , nàng ngoài cửa, lẽ chạy gấp nên thở hỗn loạn.

Ngài như thấy ngàn vì rơi xuống trong đôi mắt xinh của nàng. Một khắc , nàng lao lòng ngài, chẳng khác gì một chú hổ con. Ngài vì chút chuẩn nên nàng cho lùi hai bước, phịch xuống mép giường. Nàng chẳng hề e ngại, ngược còn bật vui vẻ.

Một lúc nàng ngừng , hai tay ôm lấy cổ ngài, đầu vùi vai ngài. Giọng mềm mại, nhõng nhẽo: "Liên Tam ca ca, lâu thế? Lại chẳng gửi thư về. Muội vì lo lắng cho , cố ý cung để dò la tin tức. Ở trong cung buồn chán lắm. Hơn nữa, nhớ ."

Lời ấu trĩ, nhưng từng câu từng chữ đều chất chứa sự quyến luyến, khiến trái tim ngài mềm nhũn. Ngài dịu dàng với nàng: "Là , xa, nhất định ngày nào cũng sẽ thư cho A Ngọc."

dù ngài hứa như , nàng vẫn hài lòng, nhích xa ngài một chút, thẳng dậy, cúi đầu ngài, mím môi tỏ vẻ vui.

Ngài ôm lấy eo nàng, kéo nàng gần: "Sao thế?"

Nàng hếch cằm lên, hẳn là vẻ ngạo mạn, nhưng thấy mặt ngài, nên đành cúi mắt xuống. Biểu cảm mâu thuẫn càng khiến nàng thêm đáng yêu.

Nàng giận dỗi: "Muội nhớ , đáp rằng cũng nhớ ?" Nàng nghi ngờ nhíu mày: "Lẽ nào Liên Tam ca ca xa lâu thế, chẳng nhớ chút nào ?" Ba phần ngang bướng, bảy phần kiêu ngạo.

Ngài nàng chọc , nhéo nhẹ mũi nàng: "Muội xem?"

Nàng nghiêm túc đáp: "Phải là mới ." Rồi nũng nịu hối thúc: "Huynh nhanh ."

"Ừm, nhớ A Ngọc." Ngài đáp lời nàng.

Nàng hài lòng, khóe miệng cong cong: "Vậy tình cảm của chúng ?"

Ngài đương nhiên gật đầu: "Ừm."

Nàng cuối cùng cũng hài lòng, bắt đầu vui vẻ, ôm lấy cổ ngài nữa, còn nũng nịu dụi dụi mặt ngài: "Vậy nếu tình cảm của chúng như thế, thì với một bí mật."

"Bí mật?"

Đầu nàng vẫn dựa vai ngài, môi áp sát tai trái, thở ngọt ngào như hoa lan khiến tai ngài bỗng trở nên nóng rực.

"Đêm đó, Liên Tam ca ca hôn ở ôn tuyền, là bởi vì thích ?" Giọng mềm mại, trầm thấp vang bên tai, khiến cả ngài căng cứng. Nàng mềm mại như dây leo, như thác đổ, càng mật dính ngài hơn nữa. Giọng nàng càng thêm nhỏ nhẹ, càng mềm mại hơn, đến khi chỉ còn thở vấn vít bên tai: "Muội cũng thích Liên Tam ca ca, thích, thích."

Khoảnh khắc đó, trong lòng ngài tựa như ngàn vạn đóa pháo hoa nở rộ, kìm chế mà ôm chặt nàng lòng: "Nàng gì cơ?"

Nàng giãy dụa, chỉ khẽ , bên tai ngài tiếp tục thỏ thẻ: "Muội , thích Liên Tam ca ca, tân nương của ." Giọng ngây ngô, nghịch ngợm, nhưng ngữ khí như đang mê hoặc, quyến rũ.

"A Ngọc." Ngài thoáng yên lặng, mới khó khăn đáp lời: "Chuyện , thể đùa ." Ngài cố gắng hết sức khống chế cảm xúc lúc đó, buông lỏng nàng , rõ biểu cảm mặt nàng, xác nhận nàng đang nghiêm túc chỉ là trêu đùa.

lúc đó, ngài tỉnh giấc.

Chỉ là một giấc mộng đơn giản, nhưng khi vén bức màn cuối cùng, thứ khác đều hiện rõ mồn một: đó là tình yêu và d.ụ.c vọng của ngài dành cho nàng, là khát khao chân thực nhất từ sâu thẳm lòng ngài.

Lý trí ngài vô cùng rõ ràng: nàng nhất là đừng bao giờ thích ngài. khi say, trong giấc mộng, thứ lý trí biến mất. Ngài từng một giây phút nào khao khát nàng thể thích ngài, yêu ngài. Khát vọng sâu kín của ngài đối với nàng, khát vọng đời đời kiếp kiếp vướng víu cùng nàng, cho dù là vạn kiếp bất phục. Thủy Thần kiêu ngạo, vốn ích kỷ, gì là , và cũng luôn . Ngài từng nếm trải cảm giác kìm nén, cố gắng chế ngự mong của bản như thế . Ngài thể nghĩ về nàng nữa, nếu , ngài lý trí của còn chịu đựng bao lâu.

Mưa tạnh. Sao Kim vẫn treo lơ lửng nơi chân trời xa.

Quốc sư ở tầng chín Thập Hoa Lâu, cung kính gõ cánh cửa mặt. Một lúc lâu , trong phòng mới động tĩnh, cánh cửa mở , một thanh niên áo trắng xuất hiện. Quốc sư ngây một lúc mới kinh ngạc thốt lên: "Tam điện hạ?!"

Liên Tam quốc sư đầy hàn khí, khẽ nhíu mày: "Ngươi ở đây gì?"

Quốc sư sửng sốt, cũng kịp suy nghĩ vì Liên Tam ở đây, bước lên một bước, vội vàng : "Điện hạ, quận chúa mất tích !"

Tam điện hạ giật , như rõ, nhíu mày hỏi : "Ngươi gì cơ?"

Tin Thành Ngọc mất tích truyền cung lúc đêm khuya.

Cuối giờ Tuất, một phong tấu sớ từ quận thủ dâng lên án thư của hoàng đế. Trong tấu sớ trình báo, nửa tháng sa mạc Giáng Nguyệt đột nhiên xuất hiện một trận đại hồng sa, ngàn dặm đại mạc xung quanh đều cuốn phăng. Lúc bão cát ập đến, quận chúa mới qua cửa Điệp Mộc sáu ngày, tính toán thời gian thì hẳn là đang ở ngay trung tâm sa mạc. Sau trận hồng sa, quận thủ nơi đó lập tức phái khắp nơi tìm kiếm quận chúa, nhưng chẳng thu kết quả gì, quận chúa giờ đang ở .

Hoàng đế khi tin, long nhan biến sắc, lập tức gọi quốc sư cung, nhờ ngài bói một quẻ xem Thành Ngọc lành dữ . Quốc sư tin chấn kinh, lập tức lấy đồng tiền bói quẻ. Không ngờ quẻ bói là đại hung, nhưng may trong điềm dữ một tia sinh cơ. Quốc sư dốc hết sức lực từ thuở b.ú đến giờ, tham ngộ suốt một canh giờ, mới tính tia sinh cơ nhỏ nhoi là Thành Ngọc lúc khác cứu, lẽ còn nguy hiểm đến tính mạng nữa. Điều đáng lo là con đường phía của nàng ắt sẽ lành ít dữ nhiều, lúc nào sẽ gặp tai họa đổ máu, thậm chí mất mạng, cần quý nhân tương trợ mới thể bảo bình an. Nếu , chuyện đến Ô Na Tố thật khó .

Quốc sư bói xong quẻ , cảm thấy việc nhỏ, dám ở lâu trong cung, qua loa an ủi hoàng đế vài câu vội vã tìm Liên Tam. Ông dầm mưa tìm Tam điện hạ cả đêm thấy, đến khi mệt mỏi quá định về phủ, thì đúng lúc một cơn gió thổi qua trung thành Bình An, chợt trông thấy một gian phòng trong Thập Hoa Lâu bỗng sáng đèn. Quốc sư ngạc nhiên, tưởng rằng tiểu hoa yêu Lê Hưởng pháp thuật trong Thập Hoa Lâu lẽ cứu Thành Ngọc đưa nàng về kinh thành, bèn vội vàng bay đến xem. Không ngờ mở cửa, chẳng thấy quận chúa, thấy vị Tam điện hạ mà ông tìm suốt đêm gặp đang ở bên trong.

Quốc sư và Liên Tam, một trong một ngoài, cách một khung cửa.

Quốc sư dùng vài lời kể hết chuyện quận chúa mất tích, thuật rõ quẻ bói ông tính cho quận chúa. Vừa , ông quan sát biểu cảm của Liên Tam, thấy ngài khẽ rủ mắt, như đang nghiêm túc lắng , nhưng sắc mặt vẫn lãnh đạm như thường.

Thấy phản ứng và biểu cảm của Tam điện hạ, quốc sư trong lòng cũng hiểu phần nào. vì chút giao tình với Hồng Ngọc quận chúa, ông vẫn cố thăm dò một câu: "Quẻ bói , quận chúa cần quý nhân tương trợ mới bình an đến Ô Na Tố. Vả vị quý nhân kẻ tầm thường. Bần đạo nghĩ mãi, thấy lẽ quý nhân đó là Tam điện hạ. Nếu trong mệnh của quận chúa thực một quý nhân như điện hạ, thì dù ngài tay giúp đỡ nàng một phen, cũng chẳng tính là loạn mệnh của nàng."

Tam điện hạ trầm mặc lâu: "Quý nhân của nàng ." Rất lâu ngài mới lên tiếng, vung tay một cái, giữa trung xuất hiện một đám sương mù.

Quốc sư hiểu Liên Tam.

Tam điện hạ khẽ ngẩng đầu, lên đám sương mù đó: "Dưới thuật truy ảnh, nàng lúc đang ở , vốn sẽ hiện rõ . lúc mặt ngươi chỉ là một đám sương mù, ắt hẳn là cứu nàng từ trong trận bão cát, đó dùng thuật pháp che giấu hành tung của nàng." Ngài thoáng ngừng, giọng điệu chút gợn sóng: "Nếu định mệnh của nàng nhất định một quý nhân, thì đó mới là quý nhân của nàng."

Có thể che giấu tung tích của quận chúa ngay mắt Tam điện hạ, ắt kẻ phàm nhân pháp lực tầm thường. Quốc sư chợt nhớ đến một : "Điện hạ ý là..."

Tam điện hạ vẫn đám sương mù: "Không sai, , Đế Chiêu Hy."

Quốc sư lẩm bẩm: "Vậy là nửa tháng trong trận bão cát, chính Đế Chiêu Hy cứu quận chúa..." Nói đến đây, quốc sư chợt nhớ chấp niệm của Đế Chiêu Hy đối với quận chúa, khỏi cảm thấy khó lường: " với tâm tư và d.ụ.c vọng chiếm hữu của Đế Chiêu Hy đối với quận chúa, nếu cứu nàng, liệu còn khả năng nào đưa nàng đến Ô Na Tố gả cho Mẫn Đạt vương t.ử nữa ?" Quốc sư càng nghĩ càng kinh hãi: "Nếu bây giờ chỉ là Quý Minh Phong, may còn nghĩ đến sự an định của thiên hạ, đương nhiên sẽ cướp quận chúa . giờ là nhân chủ , với tính khí của , e rằng chẳng thèm để thời vận và hưng thịnh của quốc gia mắt." Suy nghĩ một khi bay xa, quốc sư khó lòng kéo về: "Đáng sợ nhất là tuy cứu quận chúa, chẳng thèm quan tâm đến ý nguyện của nàng mà nhốt nàng ... , điều quá khả năng! Nếu , hà tất thi triển thuật pháp che giấu hành tung của quận chúa, khiến chúng mà tìm?" Quốc sư ưu tư thôi: "Điện hạ, ngài ..."

Chưa đợi ông hết, Tam điện hạ ngắt lời: "Đủ ."

Quốc sư ngậm miệng, thấy ngài thu đám sương mù giữa trung. lúc đó, ngọn đèn lưu ly trong bát nổ bép một tiếng, Tam điện hạ lấy kéo cắt bấc đèn.

Quốc sư nghĩ thông. Liên Tam vô tình đến thế, Thành Ngọc sống c.h.ế.t dường như chẳng liên quan gì đến ngài, nửa đêm nửa hôm ngài đến Thập Hoa Lâu? Mấy ngày nay, Tam điện hạ vô cùng lạnh lùng, tính khí cũng chẳng , quốc sư vốn đụng chạm, sợ tự rước họa . lúc nhịn , thở dài : "Bần đạo đương nhiên dù quận chúa Đế Chiêu Hy nhốt giữ, thì đó cũng là mệnh của nàng. Chỉ là trong lòng vẫn chút đành. Điện hạ tay tương trợ, kỳ thực cũng chẳng gì sai. Chỉ là bần đạo chút nghi hoặc, nếu điện hạ chẳng chút tình cảm gì với quận chúa, thì vì đêm nay xuất hiện ở nơi ?" Lời phần bất kính, xong quốc sư mới thấy , tự gõ đầu , ảo não : "Tối nay bần đạo hồ đồ, nên mới hỏi mấy câu hồ đồ như thế, điện hạ coi như thấy gì nhé."

Tam điện hạ trả lời ông. Ngài nhanh chậm khều khều bấc đèn: "Ta quả thực vẫn chút buông nàng xuống . Chỉ là chuyện thường tình của con mà thôi, gì mâu thuẫn với việc can thiệp mệnh của nàng?"

Không buông xuống quả thực là buông xuống , nhưng cũng chỉ là "một chút" mà thôi. Quốc sư hiểu ý tứ, nhất thời gì. Tối nay ông khắp nơi tìm Liên Tam, mục đích vốn chỉ là cho ngài mệnh của Thành Ngọc mà ông tính , hi vọng ngài thể giúp đỡ nàng. nếu Tam điện hạ tỏ rõ thái độ, thì việc của ông cũng kết thúc, giờ thể về .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-26.html.]

Mưa tạnh, nhưng gió vẫn thổi thê lương. Quốc sư hắt xì một cái, đang định cáo từ rời , thì đột nhiên một xuất hiện lưng, như điện chớp lướt qua ông, bụp một tiếng quỳ xuống hướng trong phòng.

Tiếng thê lương của nữ t.ử chẳng khác gì cơn gió ngoài : "Quận chúa gặp nạn như thế, cầu mong quốc sư đại nhân và đại tướng quân hãy cứu lấy quận chúa của chúng !"

Quốc sư trợn tròn mắt nữ t.ử đang quỳ mặt: "Hoa nương tử?"

Người đến là Hoa Phi Vụ.

Tối nay tuy gió lạnh thê lương, nhưng ngăn việc ăn nơi thanh lâu. Mãi đến giờ Dần, những cuộc vui trong Lâm Lang Các mới thưa dần. Tiểu Hoa ngủ . Sau một hồi trằn trọc, nàng dậy lấy tập kinh thư và túi thơm cho tay nải, đến Thập Hoa Lâu. Nếu gặp Liên Tam, thì kinh thư và túi thơm cũng chẳng còn dùng đến nữa. Để ở chốn phong nguyệt như Lâm Lang Các thích hợp, nàng định tối nay sẽ trả về chỗ cũ. lúc hiện trong lầu, gặp quốc sư đang chạy như bay trong. Nàng vốn định trốn một góc nào đó, ngờ Liên Tam cũng ở trong phòng quận chúa, càng ngờ tin tức về quận chúa từ quốc sư.

Tiểu Hoa dập đầu xuống đất, quỳ gối chịu dậy, tư thế cầu xin vô cùng thành khẩn. Tiểu hoa yêu nghĩa khí đến thế, khiến lòng quốc sư sinh kính ý, ngại bước lên khuyên nàng: "Không chúng cứu quận chúa. Cô nương cũng là hoa yêu, lẽ cũng phàm nhân mệnh của phàm nhân. Tự ý nhiễu loạn, chỉ sợ gây hậu họa khôn lường."

quốc sư quá đề cao Hoa Phi Vụ . Tiểu Hoa thực sự chuyện , ngây ngốc ngẩng đầu ông, khó hiểu.

Quốc sư thấy , hiểu . Ông khó hiểu vì Tiểu Hoa là một hoa yêu mà mấy chuyện căn bản cũng rõ, nàng tu luyện thế nào, thở dài giải thích: "Để bần đạo giúp quận chúa thì đơn giản. bần đạo quý nhân của quận chúa, đột nhiên nhiễu loạn mệnh của nàng, hậu họa thế nào, bần đạo thực thể dự tính, cũng thể khống chế, càng thể gánh chịu. Chi bằng cứ để quận chúa thuận theo mệnh mà sống."

Tiểu Hoa nhíu mày suy tư. Quốc sư thực chút hoài nghi, vị Hoa cô nương bề ngoài vẻ mơ mơ hồ hồ, thông minh, lẽ nào cái đầu xinh thực thể nghĩ điều gì hữu ích?

Thấy Hoa cô nương một cái, sang Tam điện hạ, ánh mắt dừng ngài: "Trước đây, tưởng tướng quân chỉ là tướng quân của triều đình. hôm nay những lời quốc sư và ngài , mới ngài thường. Đến quốc sư đại nhân cũng tôn kính ngài như . Vậy theo đoán, hậu quả của việc nhiễu loạn mệnh quận chúa, quốc sư tuy gánh nổi, nhưng tướng quân hẳn là , ?"

Quốc sư kinh ngạc. Hoa cô nương ngốc nghếch đ.á.n.h bừa mà trúng trọng điểm. Quả đúng như thế, tiểu công t.ử của Thiên quân, dù vi phạm trọng pháp thiên đình, hình phạt ước chừng cũng nhẹ hơn, so với phận của ông đương nhiên giống.

Gió lạnh thổi phòng, thổi đến ngọn lửa đèn lưu ly lay lắt, chực tắt.

Liên Tam tìm một cái lồng chụp đặt chiếc đèn trong, xuống bên bàn, mới Hoa Phi Vụ vẫn đang quỳ đất: "Quốc sư quá lời." Ngài cau mày: "Phẩm hạnh của Đế Chiêu Hy đến nỗi như thế. Có ở bên A Ngọc..." Ngài thoáng ngừng, bỏ qua cái tên đó, đổi : "Có ở bên nàng, nàng nhất định bình an vô sự, cần xen ."

Những lời an ủi chẳng Hoa Phi Vụ yên lòng. Tiểu Hoa nhíu chặt mày: " tin , chỉ tin tướng quân!"

Liên Tam , như cảm thấy phiền phức: "Ngươi tin , tin . , thực tế gì khác biệt." Trong giọng một sự mỉa mai khó nhận .

Tiểu Hoa hiếm khi chút ý mỉa mai đó, vội vàng phản bác: "Ngài và đương nhiên khác biệt! Ta tin tướng quân là bởi vì quận chúa thích tướng quân. Tướng quân là duy nhất quận chúa yêu, quận chúa tin tưởng tướng quân, đương nhiên cũng tin tưởng tướng quân."

Lời thốt , trong phòng chợt tĩnh lặng. Tiếng lá xào xạc bên ngoài, tiếng nước mưa tí tách, tựa như đều đóng băng. Trong khoảnh khắc, thứ dường như ngưng đọng .

Phải hơn nửa ngày , Liên Tam mới lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng: "Ngươi... đang đùa ?" Nụ lãnh đạm mặt ngài biến mất, hai mày nhíu chặt, trông càng thêm âm trầm, nhưng đôi mắt hề sắc bén, như đang chất chứa sự hoài nghi và thảng thốt.

Tiểu Hoa lớn tiếng phản bác: "Ta đùa! , cái ." Nàng lúng túng mở tay nải, lấy một tập kinh thư và một túi thơm. "Đây là tập kinh lúc tướng quân và quốc sư rời kinh đến Bắc Vệ, quận chúa trích m.á.u mực, chép kinh để cầu phúc cho ngài. Còn đây là túi thơm nàng đặc biệt thêu để tặng ngài..." Tiểu Hoa chợt nhớ điều gì, từ trong tay áo lấy một chiếc kính, vội : " , còn nữa! Trước khi quận chúa rời kinh, đành lòng, nên mỗi gặp nàng đều ghi trong chiếc kính . Quận chúa thích ngài là do nàng đích với . Tướng quân nếu tin, thể tự xem!"

Chiếc kính nhỏ tỏa ánh ngân quang, chiếu lên trung. Theo ánh sáng đó, giữa trung dần hiện một cảnh tượng.

Tiểu Hoa thấp giọng : "Đây là đêm cuối cùng quận chúa ở thành Bình An."

Đêm ngày mười sáu tháng Chạp là đêm cuối cùng Thành Ngọc ở kinh thành Bình An.

Ánh trăng tựa bông tuyết, tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa trời cao.

Vì ngày mai Thành Ngọc rời kinh thành, Hoa Phi Vụ vô cùng nỡ, nên mặc kệ tiết trời lạnh lẽo, đang đêm chạy đến Thập Hoa Lâu, gặp nàng một nữa.

Lúc Tiểu Hoa tìm Thành Ngọc, nàng đang ở đỉnh lầu của Thập Hoa Lâu.

Thành Ngọc cuộn trong chiếc áo lông vũ, xếp bằng mái nhà, tay cầm một bình rượu định uống, bên chân đặt một lò sưởi nhỏ, lẽ là Lê Hưởng khi nàng đuổi yên tâm để .

Tuyết ngừng rơi mấy ngày, nhưng lớp tuyết dày đóng nhiều ngày mới tan chút ít, nên ngoài trời vẫn lạnh. Một lò sưởi nhỏ như thế kỳ thực chẳng tác dụng bao nhiêu. Tiểu Hoa lo Thành Ngọc lạnh, bèn lên khuyên nàng xuống. Thành Ngọc nheo mắt Tiểu Hoa, giọng tỉnh táo: "Nàng đừng lo, lên đây chỉ để tòa thành cuối thôi." Tựa như chút buồn bã: "Rốt cuộc cũng sống ở đây mười sáu năm, nghĩ quả thực chút đành."

Thành Ngọc tật khi uống say thích trèo lên cao. Tiểu Hoa tìm nàng mái nhà, cứ tưởng nàng say, nhưng nàng rõ ràng như , chút chắc. Đồng thời, một Tiểu Hoa vốn dĩ sống tình cảm hai câu của Thành Ngọc cho đau lòng, nghĩ một hồi, mới lấy dũng khí : "Sau nếu nhớ chốn xưa, cứ gọi một tiếng, đưa nàng về thăm."

Thành Ngọc bật , một lúc rủ mắt, thu nụ : "Không cần. Nếu nàng tu luyện tinh tiến, thể khắp vạn dặm, thì thỉnh thoảng đưa Tiểu Tề và Tiểu Lý đến Ô Na Tố thăm ." Nàng khẽ thở dài: "Trong thành Bình An , thực cũng chẳng mấy khiến vương vấn." Vừa , nghịch thứ gì đó bàn tay cầm rượu.

Những lời Thành Ngọc đêm nay, từng câu từng chữ đều ung dung tựa gió thổi mây trôi, nhưng khiến khác cảm thấy buồn bã. Tiểu Hoa ngốc nghếch thì ngốc, nhưng cũng là nhạy cảm trong tình cảm. Nàng tỏ quá sầu não lúc ly biệt, sợ khiến Thành Ngọc thêm ưu sầu, đổi chủ đề khác, bàn tay của Thành Ngọc, giả vờ ung dung : "Ấy, trong tay nàng là túi thơm ?"

Câu hỏi khiến Thành Ngọc sửng sờ một lát, tự nhiên mà buông tay trái , như thể chính nàng cũng thứ vô ý nghịch trong tay là gì, cúi đầu một cái. Tiểu Hoa cũng rõ, đó quả thực là một cái túi thơm, từ gấm màu bạc hà, dùng năm màu sắc may thành một đóa hoa bạch liên ngàn cánh. Loại hoa đúng như tên gọi, nhiều cánh, khó thêu. đóa bạch liên túi thơm thêu tinh xảo, màu trắng của cánh hoa như nhiễm một tầng mây trắng, tựa đang bồng bềnh mắt, tay nghề của Thành Ngọc. Lòng Tiểu Hoa rung động, mở miệng bèn : "Túi thơm , lẽ tự thêu cho chính nhỉ?"

Thần sắc Thành Ngọc cứng đờ, nhất thời đáp thế nào.

Ánh mắt Tiểu Hoa thoáng ngưng , chú ý đến mấy tập kinh thư bên cạnh lò sưởi, nhặt lên , ngạc nhiên : "Đây là huyết kinh !" Tiểu Hoa lấy minh châu , mượn ánh sáng nghiêm túc lật vài trang, lẩm bẩm: "Chữ ... là nàng chép ..." Tiểu Hoa chợt hiểu , ngậm chặt miệng, ngẩng mắt Thành Ngọc, nhưng rốt cuộc vẫn nhịn : "Đây... mấy trang như đốt thế?"

Thành Ngọc rủ mắt nửa ngày, ngước lên nàng , cầm túi thơm lên tiếp tục nghịch: "Không gì, vốn cũng định đem chúng đốt hết một thể, uống rượu là quên luôn." Tiểu Hoa còn kịp phản ứng, thì nàng vứt túi thơm lò sưởi .

Đầu óc Tiểu Hoa tuy chậm chạp, nhưng tay chân nhanh nhẹn, cứu cái túi thơm khỏi ngọn lửa. Hoa Phi Vụ phủi bụi, vết cháy xém mặt túi, đau lòng : "Nếu đoán nhầm, túi thơm để tặng Liên tướng quân ? Huyết kinh cũng là chép để cầu bình an cho ngài nhỉ?"

Nghe Tiểu Hoa , Thành Ngọc chút sửng sốt. Một lúc , như kịp phản ứng, dung nhan cũng trở nên lạnh lẽo: "Phải , cũng còn ý nghĩa gì nữa?"

Tiểu Hoa : "Vừa là thứ dụng tâm để , đốt như thế, cảm thấy đáng tiếc ?"

Tựa như cảm thấy lời Tiểu Hoa buồn , nụ lãnh đạm hiện khóe môi Thành Ngọc: "Có gì đáng tiếc chứ?" Nàng khẽ giọng. Thấy kinh thư và túi thơm tay Tiểu Hoa: "Sự tồn tại của chúng ngược càng khiến cảm thấy hoang đường, nực bao. Những thứ như thế , lẽ nào nên đốt ?"

Tiểu Hoa trong lòng tán đồng, nhịn thử thăm dò nàng: "Ta vẫn cảm thấy, giữa nàng và Liên tướng quân điều gì đó hiểu lầm?" Tiểu Hoa vô cùng tin tưởng lời : "Bởi vì theo như lời đây nàng , tướng quân từng hôn nàng, thì ngài chắc chắn..."

Thành Ngọc ngắt lời nàng: "Huynh chẳng qua chỉ thấy sắc khởi tâm ham thôi." "Thấy sắc khởi tâm ham ", đó là lời nh.ụ.c m.ạ nặng nề bao! Lời thốt , tựa như nàng cũng khó nhẫn nổi sự nhục nhã đó, nâng tay lên uống thêm mấy ngụm rượu.

Tiểu Hoa sắc mặt Thành Ngọc lạnh lẽo như băng sương, nên gì. Bình sinh đầu, nàng cảm thấy miệng lưỡi vụng về đến thế. Lúc , hình như thể gì, cũng nên . Nàng chỉ đành thở dài.

Tiểu Hoa xác thực là một nhân tài, đang lúc thở dài còn thể nhân lúc Thành Ngọc chú ý mà giấu tập kinh thư và túi thơm trong tay áo. Kỳ thực nàng cũng giấu nó , chỉ theo bản năng giấu mà thôi.

Canh ba qua. Trong đêm tuyết trắng xóa tuyệt như thế , đến ánh trăng cũng khiến đông cứng. Khi giọt rượu cuối cùng trôi cổ họng, Thành Ngọc mới đặt vò rượu xuống bên chân, bình tĩnh đó ngước phương xa.

Tiểu Hoa nữa lấy dũng khí khuyên Thành Ngọc xuống, chợt thấy Thành Ngọc vốn im lặng bỗng rơi lệ. Hai giọt nước mắt như trân châu lăn xuống, trượt qua gò má, rơi trong cổ áo, mặt vẫn lưu hai vệt nước. Thành Ngọc thích . Mấy năm nay Tiểu Hoa từng thấy Thành Ngọc , dù trong thời gian tâm sự thiếu nữ nặng nề, thứ như ý, nàng lúc nào cũng lãnh đạm, khiến thời gian Tiểu Hoa cảm thấy lẽ Liên Tam cũng tổn thương nàng sâu sắc lắm. lúc thấy Thành Ngọc rơi lệ, nội tâm Tiểu Hoa chợt chấn động, nhịn mà gọi: "Quận chúa..."

Thành Ngọc tựa như đang , khẽ : "Túi thơm tặng tình lang, giày mũ tặng trưởng. Lúc đó nhất định bắt thêu cho một chiếc túi thơm. Lúc đó hiểu, chỉ cho rằng trêu chọc . Về tự cho là hiểu ý , nghĩ rằng lẽ lúc đó l..m t.ì.n.h lang của . Vui vẻ thêu một cái túi thơm, thêu nghĩ, đợi khi thắng trận trở về, sẽ tặng nó cho . Chàng sẽ mừng rỡ bao." Nàng thoáng ngừng, nước mắt vẫn còn đọng mi, khóe môi hiện nụ mỉa mai: "Hóa , tất cả chỉ là do tự đa tình. Chàng quả thực từ đầu đến cuối, chỉ là đang trêu chọc ."

Tiểu Hoa đến đây, đau lòng thôi, nhưng cũng an ủi thế nào. Thấy Thành Ngọc định lấy rượu, vội khuyên: "Rượu tuy cũng là thứ , nhưng uống nhiều ..." Chỉ tiếc con Tiểu Hoa, mềm lòng thì giọng cũng mềm mỏng, lời khuyên nhủ dịu dàng như thế, Thành Ngọc khẳng định chẳng .

Thành Ngọc mở một vò rượu khác, uống nửa, ngây ngước xa xăm nữa. Rất lâu , nàng dùng bàn tay cầm rượu chống lấy trán.

Nàng khép mắt , chút mệt mỏi : "Chàng cho thế nào là thích một , lúc đó vui sướng bao. nhanh, thu hồi hết những thứ đó. Chàng lừa ." Nàng khẽ giọng bộc bạch với lắng duy nhất đối diện lúc : "Tiểu Hoa, thích một chứ? Ta thật hi vọng từng hiểu điều đó."

Đến đây, Tiểu Hoa cuối cùng cũng nghĩ một câu an ủi nàng: "Nếu đau lòng như thế, chi bằng quên cũng ."

Thành Ngọc yên lặng lâu, đó khẽ gật đầu: "Ừm."

"Thời gian còn sớm nữa ." Nàng xiêu vẹo dậy. Giọng vẫn rõ ràng, như hề say. Tiểu Hoa lúc mới , hóa Thành Ngọc thực sự say, nên nàng mới mặt , nên nàng mới những lời đó. Tiểu Hoa vội vàng dậy, đỡ lấy Thành Ngọc, nhưng nàng đẩy .

Ánh trăng lạnh lẽo, màn đêm vẫn thế. Thành Ngọc xiêu vẹo bước mái nhà, bóng lưng cô độc, yên tĩnh, tỏa nỗi ưu sầu khó tả thành lời.

Cảnh tượng trong Lăng Hoa kính cũng biến mất tại đây.

Quốc sư vẫn luôn chú ý đến Liên Tam. Ông thấy vẻ mặt bình thản suốt đêm nay của Liên Tam, trong lúc hình bóng Thành Ngọc xuất hiện Lăng Hoa kính, cuối cùng cũng xuất hiện vết rạn. Đến khi Thành Ngọc chút do dự vứt túi thơm lò sưởi, rằng sự tồn tại của chúng càng khiến nàng thêm hoang đường nực , thì sắc mặt Liên Tam tái nhợt.

Phản ứng của Liên Tam như thế, khiến quốc sư vô cùng kinh ngạc. Ông thể hiểu nổi, vị Tam điện hạ khi tin quận chúa gả xa, mất tích một tin tức, đều thể bình tĩnh lãnh đạm, vì chỉ mới thấy hình ảnh của Thành Ngọc, nàng mơ mơ hồ hồ thừa nhận tình cảm với ngài, ngài chấn động đến thế.

Ông đương nhiên hiểu.

Đối với Tam điện hạ mà , những sắp đặt của lý trí, sự quyết đoán thanh tỉnh, cho đến sự xa cách và đoạn tuyệt quan hệ mà ngài đó, đều xây dựng cơ sở Thành Ngọc yêu thích ngài. Ngài từng nghĩ tới, Thành Ngọc tình ý với . Nàng thích ngài ?

Nàng thích ngài, nhưng ngài đối xử với nàng thế nào?

Kỳ thực ngài nên nhận từ cái đêm ở phủ quốc sư, lúc nàng cố chấp hỏi ngài rằng chăng ngài từng nhiều mỹ nhân bên cạnh, nếu nàng để tâm đến chuyện ngài từng nữ nhân ? ngài trả lời nàng thế nào? Ngài hề giải thích. Và khi nàng run rẩy hỏi ngài rằng nàng chỉ là một thú tiêu khiển của ngài thôi , để cho nàng c.h.ế.t lòng, ngài hề phủ nhận. Từ đó, ngài còn tự ý quyết định đoạn tuyệt quan hệ với nàng, mặc cho nàng gả xa, , hỏi, quan tâm. Đêm nay quốc sư đến thông báo tin nàng mất tích, ngài thậm chí còn lạnh lùng đẩy nàng cho Đế Chiêu Hy...

Sợi dây lý trí cuối cùng trong đầu ngài lúc bỗng đứt đoạn .

Thân thể run rẩy, thể khống chế, đỡ lấy mép bàn mới vững .

Nàng với Hoa Phi Vụ: "Thích một chứ, thật hi vọng từng hiểu."

Vệt nước mắt đôi mắt đỏ hoe của nàng lướt qua tâm trí ngài, kết thành sợi tơ vô hình, siết chặt trái tim ngài, khiến ngài đau đớn đến nghẹt thở.

Thích một chứ, thật hi vọng từng hiểu.

Lúc nàng say rượu lóc bộc bạch, tuy đau lòng, tỏ bình tĩnh. ngài mùi m.á.u tanh trong giọng điệu bình tĩnh . Từng lời như thấm đẫm máu, từng chữ một như cứa tim ngài.

Quốc sư thấy Tam điện hạ sắc mặt trắng bệch, hồi lâu một lời, bước khỏi phòng. Lúc bước đến cửa, chút vững, đỡ lấy khung cửa mới ngã.

Quốc sư ở phía lo lắng gọi ngài: "Điện hạ."

Bên ngoài cửa còn bóng dáng Tam điện hạ nữa .

 

Loading...