Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 22
Cập nhật lúc: 2025-11-16 07:00:32
Lượt xem: 136
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thành Ngọc cuối cùng cũng suy nghĩ thông suốt, mang theo mối thâm tình vội vã đến phủ Đại Tướng quân, trèo tường nhảy , định bày tỏ với Liên Tam. Kết quả uổng công.
Liên Tam hiện ở trong phủ, tìm khắp Thiên Bộ cũng thấy.
May , cửa phòng Tiểu Tư nhận vị tiểu tiên nữ trèo tường là quận chúa đương triều, nên đám hộ vệ trong phủ mới bắt nàng giải lên quan.
Tiểu Tư với Thành Ngọc, tướng quân và xuất chinh.
Trở về Thập Hoa lâu, nàng bèn tìm Diêu Hoàng - vô cùng quan tâm và am hiểu vận mệnh quốc gia cùng chinh chiến - để thăm dò tin tức. Nàng mới , vài ngày , Quý Đan - chư hầu của Đại Hy - sai sứ giả đến cầu viện. Nước Sương Thực ở phía bên dãy Thiên Cực, mấy năm nay thường xuyên gây hấn, nhân lúc Quý Đan quốc vương băng hà, ấu chủ lên ngôi, triều đình bất , nên vượt núi Thiên Cực tiến đ.á.n.h phía nam, âm mưu thôn tính Quý Đan.
Nếu để mất nước chư hầu, uy danh của Đại Hy triều há chẳng tổn hại? Trước sự hung hãn của Sương Thực, vị hoàng đế trẻ tuổi - cũng là đường ca của Thành Ngọc - vô cùng phẫn nộ. Muốn đ.á.n.h cho Sương Thực ít nhất ba mươi năm dám động đến Đại Hy, hoàng đế bèn phái Liên Tam, viên ngọc bích của quốc gia, xuất chinh.
Thế là năm ngày , Liên Tam dẫn mười lăm vạn binh mã tiến về phía đông viện trợ Quý Đan.
Nghe Diêu Hoàng kể xong, Thành Ngọc nhất thời cảm thấy mờ mịt sự trớ trêu của hiện thực. Vừa nghĩ đến chuyện nàng thật lòng yêu mến Liên Tam, mà Liên Tam cũng tình ý với nàng, với tâm trạng của bất kỳ thiếu nữ nào đang độ xuân xanh, nàng vô cùng hân hoan, vui sướng, tràn đầy mong chờ và hiếu kỳ với mối tình đầu, trong lòng như hàng trăm chú chim nhỏ đang nhảy nhót. Thế nhưng đầy nửa ngày, mấy trăm con chim trong lòng đột nhiên bay biến, khiến nàng cảm thấy trống rỗng vô cùng.
Diêu Hoàng thấy nàng thẫn thờ, ho khẽ một tiếng, hỏi chuyện gì. Nàng đáp, một lúc , dường như hài lòng với sự thất thần của , nhanh chóng chống tay lên cằm. Diêu Hoàng nghi hoặc nàng, hỏi thăm sức khỏe. Nàng gật đầu.
Hai quân giao chiến là đại sự vô cùng trọng yếu, dù chuyện gì hệ trọng đến , nàng cũng thể phiền Liên Tam . Đi tìm gặp, gửi thư cũng xong. Hiểu lầm giữa nàng và , tấm lòng nàng dành cho , tất cả thứ, đều đợi khải về triều mới thể giãi bày. Lúc , nàng chỉ thể ngoan ngoãn chờ đợi trong kinh thành.
Hôm , Thành Ngọc chủ động cung thỉnh an Thái hoàng thái hậu, từ đó trở về bèn ở hẳn trong cung, ngày ngày đến hầu hạ Thái hoàng thái hậu hết lòng hiếu kính. Trong lòng Thành Quân, Thành Ngọc như một con khỉ nhỏ, để nàng trong cung ba ngày thể khiến nàng mất nửa mạng. Hắn hiểu Thành Ngọc tự chui đầu lưới, bèn phân phó Trầm công công quan sát nàng. Bảy ngày , nàng mỗi ngày chỉ ở chỗ Thái hoàng thái hậu sách chép kinh, gì , nên cũng quan tâm nữa.
Sau đó Trầm công công báo, Thành Ngọc chép kinh vô cùng thành tâm, ngày đêm nghỉ, chỉ trong mười ngày chép xong năm quyển. Một quyển cầu phúc cho Thái hoàng thái hậu, Thái hậu và Hoàng đế; một quyển cầu phúc cho cuộc chiến giữa Quý Đan và Sương Thực, hết sức tâm. Trầm công công thận trọng với Thành Quân: "Bẩm, ba quyển kinh văn còn của quận chúa, thấy nàng ghi hồi hướng cho ai, nên rõ là vì ai mà chép." Thành Quân thấy chuyện gì kỳ lạ, cũng hỏi thêm.
Chiến báo liên tục truyền cung.
Lúc viện quân Đại Hy tiến đến biên giới Quý Đan, một nửa lãnh thổ phía bắc Quý Đan rơi tay Sương Thực. Ngoại thành Vương đô cũng công kích, những trong thành đang khổ sở chống đỡ. Phía nam vương đô bao vây, sự kháng cự chỉ là cố gắng cuối cùng.
Quân Sương Thực như một con d.a.o sắc bén. Bởi đ.á.n.h thắng đó, khí thế của họ vô cùng hùng mạnh. So , nhuệ khí của Quý Đan giờ đây như mặt trời lặn về tây.
Liên Tống do dự, vạch chiến lược, chọn bốn đường tiếp viện, phân phần lớn binh lực cho ba vị đại tướng trấn giữ xung quanh vương đô, đảm bảo họ những bẻ gãy sự hung hãn của con d.a.o sắc Sương Thực, mà còn thể chặt đứt nó, khiến nhuệ khí Sương Thực tiêu tan . Hai quân đối đầu, sĩ khí vô cùng quan trọng. Còn bản chỉ dẫn hai vạn kỵ binh, giả vờ tấn công kho lương của Sương Thực, khiến đại tướng quân Chu Nhĩ Chung - đang bao vây vương đô - buộc rút về phòng thủ. Ngay lúc Chu Nhĩ Chung rút quân, thừa cơ công kích, tạo nên một kết thúc cho việc giải vây bốn thành.
Với sự tham chiến của viên ngọc bích quốc gia Đại Hy, Liên Tống gia nhập trận chiến khiến mũi nhọn Sương Thực chuyển hướng, đối với nhuệ khí Sương Thực quả thực là một đòn chí mạng. Hai mươi lăm vạn quân Sương Thực lượt thất bại, rút lui.
Ngày tuyết đầu mùa rơi ở thành Bình An, tin thắng trận của đại tướng quân chỉ đuổi hết quân Sương Thực khỏi lãnh thổ Quý Đan, mà còn dẫn mười lăm vạn quân Đại Hy vượt núi Thiên Cực chặn đường chiến báo của Sương Thực, giờ đang bàn của Thành Quân.
Buổi chiều, Thành Ngọc tin , kìm lòng chạy đến Ngự thư phòng, Hoàng đế kể về tình hình gần đây của Liên Tam. Không ngờ Hoàng đế đang nghị sự với quan Lễ bộ, bèn bảo nàng qua một bên đợi. Nàng đợi gần nửa ngày, khó khăn lắm mới thấy hai vị quan Lễ bộ về, thì hai vị Tả Hữu tướng và Thượng thư Binh bộ . Nàng hôm nay thể yết kiến Hoàng đế nữa, nghĩ một lúc đội tuyết trở về.
Lúc bước qua Ngự hoa viên, một tiểu cung nữ chặn , công chúa nhà nàng đang ở đình bên hâm rượu, thấy quận chúa ngang, mời qua cùng uống rượu trò chuyện.
Thành Ngọc ngẩng mắt , quả nhiên trong đình vườn mai bóng , rõ mặt, chỉ thấy đó xe lăn. Vậy chắc chắn là Yên Lan . Thành Ngọc với Yên Lam, hai từng trò chuyện riêng, nàng hiếu kỳ Yên Lan gì, trầm ngâm do dự một lúc theo tiểu cung nữ.
"Ngồi ." Yên Lan dựa xe lăn, khoác áo choàng, tay nâng lò sưởi.
Thành Ngọc đáp lời, xuống đối diện. Bên bàn là lò đất nung đỏ rực, phía là vò rượu đang hâm. Thị nữ rót một chén đưa cho Thành Ngọc, nàng nhấp một ngụm thôi, chỉ cầm trong tay cho ấm. Yên Lan mời nàng đến, ngoài một chữ "" gì thêm, cũng chẳng ý định gì. Thành Ngọc mím môi, định chủ động mở lời .
Trong đình tĩnh mịch, chỉ tiếng rượu sôi sùng sục, khí trở nên ngột ngạt. Thành Ngọc nghiêng đầu ngắm tuyết rơi bên ngoài. Nàng Yên Lan đang quan sát .
Yên Lan quả thực đang đ.á.n.h giá nàng.
Đây là đầu tiên nàng gần Thành Ngọc như thế, thể ngắm kỹ càng. Thiếu nữ dáng ưu nhã, áo khoác lụa đỏ phủ đất, đôi tay trắng nõn thon dài nhàn nhã cầm chén rượu đặt đầu gối, mũ trùm rơi xuống, lộ gương mặt ửng hồng vì chạy trong tuyết. Sắc hồng phơn phớt , làn da trắng như tuyết, tựa như phấn hồng điểm xuyết nền tuyết, từng chút một nổi lên tìm kiếm mặt băng.
Yên Lan thất thần.
Trong cung, ai cũng Hồng Ngọc quận chúa dung sắc khuynh thành. Thực đây, với Yên Lan, bốn chữ "dung sắc khuynh thành" của Thành Ngọc cũng chỉ là bốn chữ mà thôi. Nàng để ý, cũng chẳng quan tâm. Vẻ nàng cũng từng thấy, theo ký ức dần hồi phục mỗi ngày, dung nhan các tiên Cửu Trùng Thiên thỉnh thoảng hiện về trong giấc mơ. Người khiến nàng ấn tượng sâu nhất là Hòa Tuệ thần nữ - Liên Tam từng sủng ái nhất. So với Hòa Tuệ thần nữ, mỹ nhân nhân gian đều tầm thường.
ngay cả một mỹ nhân như Hòa Tuệ, Liên Tam cũng chỉ sủng ái quá năm tháng. Vì , dù Thái hoàng thái hậu ban hôn cho Thành Ngọc và Liên Tam, và Thành Ngọc coi là mỹ nhân nhất, nàng thực từng để Thành Ngọc mắt.
Nàng từng nghiêm túc Thành Ngọc một . Cho đến hôm xem bình họa ở Ngự hoa viên, thấy Liên Tam vẽ Thành Ngọc, hai nhiều giao tình bên ngoài, nàng mới cảm thấy chấn động như .
Những ngày , nàng đau khổ vì thái độ khác biệt của Liên Tam dành cho Thành Ngọc, nhưng trong lòng vẫn mơ hồ tự tin, tin rằng Thành Ngọc cũng chỉ là khách qua đường, như Hòa Tuệ thần nữ, như bao mỹ nhân từng đến bên Liên Tam. Trong kiếp dài dằng dặc của Liên Tam, duy chỉ Trường Y mới là độc nhất vô nhị thể thế.
Nàng nên lúc nào cũng nghĩ đến chuyện tách rời Liên Tam và Thành Ngọc, bởi dù nàng nhúng tay , họ cũng thể bền lâu. Tam điện hạ vốn kiên nhẫn, huống chi Thành Ngọc chỉ là một phàm nhân. nàng kìm . Nhìn thấy Thành Ngọc bước Ngự hoa viên, phản ứng đầu tiên của nàng là sai tỳ nữ chặn . Nàng cũng , những lời nên , nhưng đồng thời cũng nhịn . Tựa như tăng nhân phạm giới, phạm trọng giới sát sinh, dối và trộm cắp cũng trở nên dễ dàng.
Khi những lời nên thốt , nàng như trút gánh nặng.
"Ta cung là để tiện thăm dò tin tức chiến sự Quý Đan và tin tức của biểu ca. Ta cũng thích biểu ca, nhưng hai hợp . Trong lòng khác, , các thể kết quả . Những việc , và những tâm tư , nhất nên dừng đúng lúc, để khỏi tổn thương chính ." Nàng .
Thành Ngọc xong, ngẩng lên nàng.
Yên Lan để ý thấy nàng nhíu mày, dường như kinh ngạc, nhưng biểu cảm chỉ thoáng qua. Sau đó nàng đặt chén rượu xuống bàn, ngẫm nghĩ một lúc, hỏi: "Đây là lời khuyên chân thành ?"
Yên Lan sửng sốt. Nàng tưởng Thành Ngọc sẽ quan tâm trong lòng Liên Tam là ai, nếu nàng sẽ thuận theo tự nhiên khiến nàng khó mà lui. Không ngờ nàng chỉ hỏi, đây lời khuyên chân thành .
Đương nhiên đây lời khuyên chân thành.
Đôi mắt thiếu nữ trong sáng, như thể thấu thứ. chỉ Yên Lan , nàng hiểu Thành Ngọc đang nghĩ gì.
Nàng cứng nhắc gật đầu: "Quả thực là vì ."
Thiếu nữ nàng một lúc, như đang xem xét lời chân thành : " tò mò, Thập Cửu hoàng tỷ đang lấy phận gì, lập trường nào, mà đưa lời khuyên chân thành với ?" Rõ ràng là lời lẽ khó , nhưng mặt nàng một chút biểu cảm, như thực sự chỉ là một thắc mắc.
câu hỏi rõ ràng thắc mắc, bởi đợi Yên Lan trả lời, nàng tiếp tục: "Nếu chỉ là biểu của Liên Tam ca ca, thấy hoàng tỷ quan tâm nhiều . Đây việc hoàng tỷ nên quan tâm."
Dù Thành Ngọc năng lạnh lùng, thái độ của nàng thực quá ép buộc. Yên Lan gần như lập tức cảm thấy xúc phạm. Nàng chợt nhớ, dù Thành Ngọc trong quá khứ với nàng chỉ là hình bóng mơ hồ, nàng cũng nhớ vài tin đồn, rằng nàng bao giờ chịu thiệt.
Yên Lan cố kìm nén sự bất mãn, bỏ qua sự lạnh lùng của Thành Ngọc mà đáp: "Muội cảm thấy biểu từng vẽ , nên cho rằng đối xử khác biệt với ?" Nàng cố tỏ thờ ơ: "Kỳ thực điều đó chẳng là gì, nên , từng vẽ nhiều . Muội cũng nhất từng vẽ."
Thành Ngọc khẽ ngẩng mắt, nhíu mày. Yên Lan chắc nàng kích động . Ánh mắt thiếu nữ rơi nàng, đột nhiên lạnh lùng hỏi: "Có tỷ thích ? Chàng từng vẽ tỷ ?"
Yên Lan hình: "Ta..."
Thành Ngọc phát hiện tâm tư nàng, khiến nàng thể che giấu. Nàng cảm thấy vô cùng khó chịu, ngón tay siết chặt lò sưởi. Nàng gì, mặc cho Thành Ngọc nghi ngờ. Nàng Liên Tam từng vẽ Trường Y , nhưng từng vẽ nàng. nàng thể "" mặt Thành Ngọc, như thể để Thành Ngọc hiểu lầm Liên Tam từng vẽ nàng, nàng mới giữ thể diện.
Thiếu nữ tỉ mỉ quan sát biểu cảm của nàng, một lúc lâu mới gật đầu: "Chàng từng vẽ tỷ." Dừng một lúc : "Ta , các quan hệ ."
Nàng nghiêng đầu tuyết rơi bên ngoài, đột nhiên chau mày, cứng nhắc : "Vậy hôn tỷ ?"
Yên Lan sửng sốt. Đại Hy tuy phong tục phóng khoáng, nhưng một tiểu thư khuê các nên tùy tiện những lời . khi một thiếu nữ mười sáu tuổi hỏi câu , thái độ nghiêm túc, chỉ như một câu hỏi ngây thơ, như thể nàng ý thức câu gì . dù , bản câu đó, cùng hàm ý đằng , khiến đáy lòng Yên Lan đột nhiên nặng trĩu, thậm chí hoa mắt chóng mặt. Nàng trấn tĩnh một lúc mới : "Lẽ nào biểu ca ..." Nàng rốt cuộc thể câu "từng hôn ".
Thành Ngọc như hiểu ý nàng. Nàng đại khái còn những thứ khác, bởi giọng lập tức trở nên khoan thai, nhẹ nhàng: "Tỷ thích Liên Tam ca ca, nhưng thích tỷ. Tỷ rời xa , nên mới ngăn , những lời ." Nàng mím môi, như vô cùng thất vọng với Yên Lan, thương hại mà : "Hoàng tỷ thế, kỳ thực chút ."
Nói xong bèn dậy cáo từ.
Yên Lan tin nổi, thẳng nàng, thể vô thức chặn nàng : "Muội cho rằng đang ghen với ?"
Thấy Thành Ngọc tỏ thái độ, nàng đột nhiên tức giận: "Lúc nãy với , trong lòng biểu ca, !" Nàng cố gắng biểu lộ sự khinh thường với Thành Ngọc, nên dùng đến cách tồi tệ nhất: "Có lẽ cảm giác của sai, đang ghen với một , nhưng ." Nàng cong môi, giả vờ : "Chắc từng đến. Người cất giấu tận sâu trong lòng, Trường Y."
Thành Ngọc chỉ là một phàm nhân, thực nên nhắc đến Trường Y mặt nàng. thấy sắc mặt bình tĩnh của Thành Ngọc trở nên ngỡ ngàng, lộ trống rỗng mờ mịt, Yên Lan cuối cùng cũng cảm thấy chút vui sướng khi chiếm thế thượng phong, và cho rằng nhắc đến Trường Y là việc quá tệ. Lòng tự tôn của nàng cho phép Thành Ngọc mang theo vẻ ngạo mạn của kẻ thắng và sự thương hại mà rời . Sự thương hại đ.â.m sâu tim nàng: "Thành Ngọc rõ ràng cái gì cũng hiểu, tư cách gì mà thương hại nàng?"
"Biểu ca vì Trường Y mà đến đây." Nàng Thành Ngọc, chậm rãi từng chữ.
Thấy Thành Ngọc đang thất thần, tâm tình nàng mới bình tĩnh : "Muội phong hiệu Thái An của , là vì ngày giáng sinh, khiến thủy nạn ở Bình An thành lui; mà từ nhỏ thể vẽ cung điện trời, Quốc sư cũng khen tiên duyên; phụ hoàng tiếc cho đôi chân tiện , nếu , thể tạo hóa lớn đến . , để tâm. Bởi vì Trường Y là như thế."
Thấy Thành Ngọc chấn động, nàng càng thêm trầm giọng: "Thủy thần yêu thương nàng, nên sự đời của nàng mới đẩy lùi thủy tai. Cửu Trùng Thiên là quê hương của nàng, nên nàng mới vẽ cung điện trời. Vì cứu mà đá Phược Ma chặt đứt đôi chân, nên nàng trời sinh tàn phế."
Trên mặt thiếu nữ hiện lên vẻ thể tin khiến Yên Lan vô cùng hài lòng. Nàng nghĩ, đây mới là biểu cảm nên , một phàm nhân, một thiếu nữ mười sáu tuổi, cái gì cũng hiểu, nên bình tĩnh kiêu ngạo như thế. Nàng , với Thành Ngọc: "Muội chứ?"
Nàng đổi tư thế, chậm rãi dựa xe lăn, như đang chia sẻ bí mật thì thầm: "Không sai, Trường Y là tiền thế của , mà biểu ca phàm, là thủy thần, đến thế gian là để tìm ."
Nếu bình thường những lời , tránh khỏi cho là điên loạn. Yên Lan Thành Ngọc tin: nàng bình thường xa lạ với chuyện yêu ma quỷ quái. Thành Ngọc dựa tinh khí bách hoa mới tồn tại thế gian, hầu bên cạnh đều là đắc đạo, chuyện trong tông thất đều .
Thấy sắc mặt Thành Ngọc dần tái nhợt, Yên Lan cuộc đối thoại của họ xoay chuyển. chỉ khiến Thành Ngọc tin vẫn đủ, để nàng tin tưởng tuyệt đối, bởi sự thực là như những gì nàng .
Nàng chống cằm suy tư: "Thủy thần phong lưu, tứ hải đều . Trước đây trời, xung quanh biểu ca luôn các mỹ nhân xinh để tiêu khiển. dù đến , cũng chỉ chơi vài tháng mà thôi. Vì thích ..."
Yên Lan thở dài: "Nếu thực sự cho là , cũng thể xem như thế ." Nàng cuối cùng cũng thể giả vờ thở phào nhẹ nhõm, cần như nửa đầu cuộc đối thoại, nín thở dám thả lỏng.
Nàng thấy đôi mắt Thành Ngọc khẽ chớp, như đôi bướm thương, mệt mỏi vỗ cánh.
"Dù thích ." Nàng : " năm đó vì cứu , từng bỏ nửa tu vi. Sau khi cứu , đưa đến phàm giới dưỡng thương, tự xuống phàm ở bên . Để bảo vệ trưởng thành, mới đại tướng quân của Đại Hy triều."
Đôi mắt Thành Ngọc giờ run rẩy ngừng. Yên Lan thấy biểu cảm của Thành Ngọc lúc như trong dự đoán, như đôi bướm thương sắp c.h.ế.t khi mùa thu đến, mang theo chút đau khổ, một chút bi thương: "Nghe vẻ thích Trường Y nhất." Nàng kết luận của Thành Ngọc, thấy nàng sửng sốt một lúc, Thành Ngọc truy hỏi: "Tỷ lừa chứ?"
Yên Lan hiểu Thành Ngọc hỏi vấn đề , bởi nó quá giống tỏ yếu thế. Nếu là nàng, tuyệt đối hạ thấp tự tôn như thế. Thành Ngọc như ý thức nếu truy hỏi như sẽ rơi thế hạ phong, cũng lo Yên Lan sẽ vì thế mà coi thường nàng. Thấy nàng đáp, Thành Ngọc như suy tư hỏi thêm nữa: "Tỷ lừa chứ?"
Yên Lan gọn trong xe lăn, dùng vẻ cao ngạo lãnh đạm quen thuộc Thành Ngọc: "Ta vì lừa ? Nếu tin, thể hỏi biểu ca. Hoặc hỏi Quốc sư cũng ."
Thành Ngọc thêm gì. Sắc mặt trắng như tuyết, đôi môi cũng bạch bệch, như trọng thương. Nàng đoan chính tại đó, như bức tượng băng mong manh tinh xảo, lâu mới : "Tỷ tỷ là Trường Y, nhưng nếu tỷ mới là Liên Tam ca ca yêu thương, còn..." Nàng dừng một lúc, như định nghĩa thái độ của Liên Tam với nàng là gì, cũng thể miêu tả hành vi của với nàng, cuối cùng nàng : "Sao đối xử với như thế?"
Cảm giác bực bội đột nhiên dâng lên, Yên Lan hiểu nàng ép đến mức , Thành Ngọc vẫn khiến nàng khó chịu. Nàng phiền muộn nắm chặt lò sưởi: "Bởi vì nhớ kiếp , thể như Trường Y trong lòng , đối với vô cùng thất vọng."
Kéo dài đến giờ, nàng thực sự vì chuyện mà đau khổ. thấy Thành Ngọc cũng lời nàng cho đau đớn, nỗi thống khổ trong lòng nàng giảm bớt đôi phần. Nàng thở hắt , chống tay lên má, đột nhiên phát hiện chỗ thú vị của chuyện , một tiếng: " càng thất vọng với , càng chấp nhận như thế, chẳng càng chứng tỏ Trường Y trong lòng là thể thế ?"
Nàng thở dài, như đang lo lắng cho Thành Ngọc, ôn hòa khuyên răn: "Buông tay , giống chúng , chỉ là một phàm nhân, cuộc chơi của biểu ca, chơi , cũng thể chơi ."
Mưa tuyết bay lất phất bên ngoài đình, bóng lưng Thành Ngọc dần khuất xa trong trời tuyết, nhanh chóng biến mất ở cuối rừng mai. Yên Lan tựa thành ghế, khu vườn trắng xóa một bóng , dựa lò sưởi và lồng hương mà thẫn thờ.
Trận giao phong với Thành Ngọc nàng thắng. Nàng tưởng nên vui, nhưng trong lòng chút vui sướng, ngược còn cảm thấy lạnh lẽo. Nàng hiểu vì , bỗng nhớ đến Trường Y.
Những ký ức về Trường Y vô cùng hỗn loạn, phân bố khắp đầu óc Yên Lan. Nàng thực nhớ Trường Y là thế nào, nhưng nàng trực giác, Trường Y tuyệt đối sẽ cố ý phá hoại tình cảm giữa Liên Tam với khác.
Nàng rốt cuộc đúng sai?
Trong khoảnh khắc, nàng đột nhiên hoảng hốt, gần như cảm nhận sự đê hèn của bản . nàng nhanh chóng tìm lý do cho hành vi quang minh : nàng hề lừa dối Thành Ngọc. Mỗi câu của nàng đều là sự thật. Nàng chỉ đang nhắc nhở Thành Ngọc tránh khỏi tổn thương đáng , kỳ thực là đang việc . Những chuyện Trường Y Cửu Trùng Thiên sẽ , nhưng nàng , cũng chứng tỏ tính cách nàng và Trường Y khác biệt, chỉ bởi Trường Y lúc đó thích Liên Tam như nàng bây giờ.
Nàng là Trường Y, là đặc biệt duy nhất với Liên Tam, nàng thích Liên Tam, nàng chỉ vì nàng thích Liên Tam mà thôi.
Yên Lan uống hết chén rượu đến chén khác, cảm thấy chếnh choáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-22.html.]
Canh ba, vạn vật yên lặng, Thành Ngọc bên cửa sổ, một quyển kinh bọc gấm vàng đặt đầu gối, chân là lò than. Cửa sổ hé mở, hành lang treo đèn lồng da dê, trong ánh sáng mập mờ thể thấy bông tuyết nhảy múa, cảnh sắc trong viện tuyết trắng phủ, như từ ngọc, giống cảnh nhân gian.
Thành Ngọc mở quyển "Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện Kinh" chép bằng chữ khải đầu gối. Muốn tiêu tai cầu phúc thì nên chép quyển kinh . Từ khi cung đến nay, Thành Ngọc chép tổng cộng mười quyển. Ba quyển đầu nàng dùng m.á.u chép, vì dùng m.á.u chép kinh thì lời nguyện sẽ linh nghiệm. chép đến quyển thứ tư, nàng cảm thấy chóng mặt vì mất máu, đành đổi sang dùng bút mực bình thường. trận chiến cuối cùng giữa Đại Hy và Sương Thực đất Quý Đan, nàng vô cớ sốt ruột, bắt đầu dùng m.á.u chép kinh. Quyển kinh chép bằng m.á.u sáng nay mới xong, giờ đang ngay ngắn đầu gối nàng.
Thành Ngọc thẫn thờ bên cửa sổ. Đêm tĩnh mịch vang tiếng tuyết rơi xào xạc, khiến nàng bừng tỉnh. Nàng bắt đầu lật quyển kinh chân, lật chậm, như cảm thấy thích thú, lật đến mấy trang do tâm thần bất an mà nhầm, vẫn dừng , nghiêm túc xem vài . nàng lật đến trang cuối gấp , đưa tay ném lò than đang cháy.
Chuyện nghĩ quả thực nực . Ngoại trừ hai quyển kinh đầu cầu phúc cho Thái hoàng thái hậu, Thái hậu và Hoàng đế, cùng quyển cầu phúc cho cuộc chiến Quý Đan và Sương Thực, tất cả những quyển kinh nàng chép từ khi nhập cung, đều là để cầu thần linh phù hộ cho sự an nguy của Liên Tam. Liên Tam kỳ thực cần những thứ . Chàng là thủy thần. Chàng phàm. Một trận chiến của phàm nhân với chỉ như trò chơi trẻ con, đáng để tâm, cũng thể đưa hiểm cảnh. Đương nhiên, nàng cũng cần chép kinh cầu phúc cho .
Những lời Yên Lan , nàng tin. Nàng vốn tin đó. Yên Lan nàng tin thể hỏi Quốc sư. Quả thực, gần gũi nhất là Quốc sư. Vì thế nàng đội tuyết đến hỏi thăm Quốc sư. Quốc sư tưởng nàng mượn thần thông của để thăm dò tình hình chiến sự Quý Đan và Sương Thực, như đại địch đang đến, đợi nàng mở miệng, kiên quyết từ chối, vận mệnh quốc gia do trời định, tu đạo nên thuận theo tự nhiên, thể dùng đạo pháp can thiệp, thăm dò tình hình chiến sự cách ngàn dặm là lạm dụng đạo pháp, sẽ trời phạt, khuyên Thành Ngọc đừng nghĩ nữa.
Đến khi Thành Ngọc rõ lý do thực sự, Quốc sư hít một lạnh, biểu thị rằng trời phạt còn dễ chịu hơn, vẫn nên chọn trời phạt. Thấy Thành Ngọc im lặng, Quốc sư trầm mặc lâu, thở dài : "Đêm nay tướng quân hẹn bàn chuyện, những nghi vấn của quận chúa, nghĩ nên đích hỏi tướng quân thì hơn."
Liên Tam đương nhiên trở về từ Sương Thực. Chàng bàn chuyện với Quốc sư thông qua một hồ nước nhỏ trong phủ tướng quân.
Nước hồ bốc tạo thành một lớp màng mỏng. Quốc sư bên cầm đèn lồng Giang Phố hợp với đêm tuyết , ánh đèn nhàn nhạt, mặt băng dần hiện lên bóng . Quốc sư bước lên một bước, Thành Ngọc Quốc sư gọi "Tam điện hạ". Trước mặt nàng, Quốc sư vẫn gọi Liên Tống là đại tướng quân.
Điện hạ. Không ai cũng xưng là điện hạ, huống hồ Quốc sư gọi là điện hạ. Nhân gian từng vị điện hạ nào họ Liên. Điều kỳ thực chứng minh vấn đề. Lại thấy Quốc sư sang một béo để lộ ảnh nàng, miễn cưỡng : "Lúc chiều quận chúa..."
Nàng giải thích giùm Quốc sư: "Muội đến hỏi Liên Tam ca ca mấy vấn đề."
Nàng lâu gặp Liên Tam. Ngẩng mắt mặt băng, nàng mất chút thời gian, dùng thêm chút dũng khí. lẽ do trời tối, hoặc do tuyết rơi, nàng thể rõ khuôn mặt Liên Tam mặt băng. Tất cả những gì nàng thấy chỉ là bóng dáng bạch y mặt băng. đó chắc chắn là Liên Tam. Chàng trầm mặc trả lời nàng.
Nàng hôm nay đến đây, cũng để hỏi ký ức và tìm kiếm sự ôn nhu trong quá khứ, nên nàng quá để ý, hít sâu một , vòng vo hỏi thẳng: "Huynh là thủy thần, ?"
Trong chốc lát tĩnh mịch: "Vì thế?" Chàng hỏi ngược.
Chàng như quá kinh ngạc, như sớm nghi ngờ nàng phận , như cảm thấy nàng đáng để tâm, nên nàng cũng quan trọng.
"Huynh đúng là thủy thần." Nàng tự đưa đáp án cho . Và khi những điều đó đều là sự thật, nàng cảm thấy hoảng hốt một lúc lâu.
Chàng phủ nhận, cũng giải thích, chỉ : "Nàng lẽ chỉ một vấn đề ."
" thế, nhiều vấn đề." Nàng cố gắng cong khóe môi, cho biểu cảm bớt cứng nhắc, nhưng thành.
"Vấn đề thứ hai liên quan đến Trường Y." Lúc đến tên , chính nàng giật , mới nghiêm túc mặt băng, xem sắc mặt Liên Tống. vẫn m.ô.n.g lung, nàng cảm thấy bàn tay cầm phiến của khẽ động, như đột nhiên siết chặt chiếc phiến.
"Có một tên Trường Y, ồ , là tiên. Huynh từng vì cứu nàng mà bỏ nửa tu vi, ?"
Họ cách ngàn dặm, mặt băng thể rõ thái độ , chỉ thể nhận giọng . Rất lâu mới : "."
Thành Ngọc c.ắ.n mạnh môi, đến nỗi khi buông vẫn còn hằn dấu răng, trong miệng thoang thoảng mùi m.á.u tanh.
"Ồ." Nàng vô thức đáp, nhớ những lời Yên Lan hôm nay. Nàng xốc tinh thần tiếp tục hỏi: "Yên Lan là Trường Y chuyển thế, đến đây giả phàm nhân, là vì Yên Lan ?" Nàng bất động thanh sắc l.i.ế.m vết thương môi: "Huynh đại tướng quân, cũng là vì nàng, đúng chứ?"
Có lẽ do vấn đề dễ hơn, hoặc hai vấn đề cùng loại, nên cần tốn nhiều thời gian, trả lời ngay: "."
" ." Thành Ngọc vô thức lẩm bẩm, ngẫm nghĩ một hồi, đột nhiên hiếu kỳ hỏi: "Trước đây trời, từng nhiều mỹ nhân?"
Yên tĩnh một hồi, trả lời: "."
Nàng đó, còn gì để hỏi. Một trận gió tuyết thổi qua, nàng đột nhiên choáng váng, giống lúc dùng m.á.u chữ cuối trong bộ kinh lúc sáng, dậy thấy trời đất cuồng. Nàng nghĩ lẽ hôm nay quá mệt, trong tuyết lâu.
Thất thần trong chốc lát, nàng nhớ còn một vấn đề hỏi: "Sự tồn tại của giống nàng ?" Nàng hỏi: "Giống những mỹ nhân từng , cũng là thứ để tiêu khiển ?" , nàng lập tức dừng : "Bỏ , cần trả lời."
"Vấn đề thu hồi." Nàng đưa tay sờ mặt, ngón tay lướt qua khóe mắt, ngăn nước mắt, bình tĩnh : "Muội hết câu hỏi ." Lúc ngẩng mắt thấy Quốc sư lo lắng , nàng tự nhiên xoa mặt: "Lạnh quá, về đây."
Trên mặt băng từ đầu đến cuối động tĩnh. Nàng lấy đèn lồng tay Quốc sư, lúc liếc mặt hồ. Nàng hỏi những vấn đề thiển cận của bản như thế, chỉ hỏi thôi cũng khiến nàng đau lòng, khó chịu, nên nàng bảo Liên Tống đừng trả lời. Nếu nàng thú tiêu khiển, đương nhiên phủ định, cho nàng chút tôn nghiêm. gì. Rõ ràng lúc trả lời các vấn đề khác, dứt khoát, nhưng đến vấn đề , im lặng.
Nàng nghĩ, may mà nàng thu hồi câu hỏi, cho trả lời.
Nàng nghĩ, những điều Yên Lan hóa đều là thật, nàng hề lừa nàng. Vị thủy thần đại nhân , tự do phong lưu, bên cạnh từng nhiều mỹ nhân đến , như cá diếc qua sông. những đó chỉ là thú tiêu khiển của . Người thật lòng yêu mến, là vị tiên t.ử tên Trường Y .
Kỳ thực khi Yên Lan , cái tên Trường Y , nàng từng . Cây cổ bạch Nam Nhiễm cổ mộ từng chê nàng hiểu lịch sử hoa mộc tộc, nên nhân cơ duyên, nàng tìm Diêu Hoàng hỏi về quá khứ, vì thế câu chuyện của Trường Y, nàng bộ.
Nàng hề nghi ngờ tình cảm của Liên Tam dành cho Trường Y. Dù lúc Diêu Hoàng kể cho nàng nguồn gốc giữa Thủy Thần và Trường Y, nàng còn cho rằng Thủy thần vô cùng yêu Trường Y, lúc đó nàng còn buồn giúp cho thần Na Lan Đa, vì trong cuộc chuyện với cây cổ Bách, nàng thần Na Lan Đa cũng nhận định vị thủy thần là phu quân. Nàng còn âm thầm thở dài cảm thán cho mối tình tay ba phức tạp.
Không ngờ cuối cùng, nàng cũng là một vai diễn trong đó.
Yên Lan nàng chỉ là một phàm nhân, cuộc chơi với Liên Tam, nàng chơi . Quả thực, nàng chỉ là một phàm nhân nhỏ bé, bất quá chỉ là thú tiêu khiển, thực sự đủ tư cách xuất hiện trong cuộc đời thủy thần. Liên Tam sẽ tình yêu oanh liệt của , hoặc yêu Trường Y, tương lai ép cưới thần Na Lan Đa, thể chấm dứt với Trường Y, hoặc thể nghịch thiên đạo, cuối cùng vẫn nhượng bộ Na Lan Đa, trở thành thích với vị cổ thần . tất cả những điều đó, liên quan gì đến một phàm nhân như nàng. So với họ, sự tồn tại của nàng chỉ như hạt bụi.
Đêm tuyết đầu mùa ở thành Bình An, thực sự vô cùng lạnh lẽo.
Đêm tuyết lạnh, may trong phòng còn lò sưởi ấm, nửa đêm mở cửa sổ cũng quá lạnh.
Lúc lửa l.i.ế.m ngón tay, Thành Ngọc đột nhiên run rẩy, tỉnh từ hồi ức. Quyển kinh rơi khỏi tay, mở rơi lò than. Kinh thư chép bằng máu, khi chữ khô còn màu đỏ tươi, vẫn là đỏ, nhưng mang sắc thẫm, trong lửa, như đồ cũ hoen gỉ lửa nuốt chửng, khiến chút tiếc nuối.
Trường kinh hai vạn chữ, cháy thành tro chỉ trong phút chốc. Bìa và trang đầu rơi bên ngoài nên thoát nạn. Thành Ngọc cúi nhặt trang sách lên, định vứt lò, ánh mắt vô tình rơi câu " như vầy", nàng nhất thời dừng .
Trong chốc lát, nàng thẫn thờ rơi lệ.
Thích một gì chứ, nàng nghĩ.
Đêm đó, Thành Ngọc đến canh năm mới ngủ. Nàng ngủ ngon, nhắm mắt lâu mới . Nàng rõ ngủ , chỉ thấy trong đầu lướt qua nhiều cảnh tượng, như hồi ức, như ác mộng.
Lúc thì ánh đèn hình Thanh Chung Hạc, Liên Tống vô cùng dịu dàng, ngón tay lau nước mắt nàng, như nàng là bảo vật. Lúc thì đài cao Hoài Mặc Sơn Trang, bên Yên Lan, khi nàng dây thừng quấn Bích Nhãn Đào Hoa kéo , như thấy nàng. Lúc thì ôn tuyền trong rừng phong, thần sắc lạnh như băng : "Sau đừng đến gần nữa." Cuối cùng là Quốc sư bên hồ nước trong phủ, bóng dáng mờ ảo của mặt băng, khi nàng hỏi "Muội cũng là thú tiêu khiển ?". Chàng cau mày, lạnh lùng hỏi : "Nếu thì ?" Kỳ thực những lời đó, nàng hiểu tưởng tượng thế.
Nàng như sườn núi, đẩy xuống, trong phút chốc cảm thấy cơ thể mất trọng lượng, rơi giữa trung, xung quanh sương mù, thể trống rỗng, trái tim cũng trống rỗng. Nàng đại khái hiểu đang mơ.
Giữa sương mù bạt ngàn hiện bóng Yên Lan xe lăn, khẽ rũ mắt, thương hại nàng: "Muội chỉ là một phàm nhân, giống chúng ."
Rồi nàng rơi xuống đất. Nỗi đau trong tưởng tượng đến. Nàng thẫn thờ một lúc, gắng gượng bò dậy. Trước mặt vẫn là sương mù trắng xóa, chân cũng sương, bàn chân tiếp xúc thứ gì mềm mại, như đất, mà như giẫm lên vải bông, như đạp lên bùn đất trong đầm. Nàng chân thấp chân cao về phía , chỉ một mực bước, .
lúc , sương tan, phía ánh sáng, trong ánh sáng hiện một , nàng giọng đó.
"Từ khi Mặc Uyên phong ấn cửa Tỏa Nhược Mộc đến giờ, bảy trăm năm. Hắn cho nàng mở cánh cửa đó, nên bảy trăm năm nay, nàng cố hết sức mở cánh cửa sắt. Hắn giữ nàng ." Người cách nàng hơn mười trượng, lưng , một váy vàng tươi, dáng cao dong dỏng. Nàng thấy bóng lưng quen, giọng cũng quen. Nàng thấy kỳ quái, nhận sự quen thuộc và kỳ quái từ , chỉ đó tiếp: "Con trai phụ thần, nếu tranh, thể tranh thế sự; nếu tranh, nàng cũng thấy , chỉ bảy trăm năm, kết thúc thời loạn, thống nhất bốn tộc. Nếu vì nàng, ngũ tộc về trướng . Hắn giữ nàng , thì nhất định giữ . Nàng dù tìm , hai chúng hợp lực, cũng thể mở cánh cửa đó đưa nhân tộc ngoài. Chi bằng cứ để ."
Lời , Thành Ngọc câu nào cũng rõ, nhưng hiểu ý nghĩa. Khi đó xong, vị bạch y thiếu nữ đối diện mới ngẩng đầu, để Thành Ngọc rõ dung mạo. Nàng từng thấy gương mặt đó, bởi khuôn mặt xinh như thế, nếu từng thấy, ắt ấn tượng, dù trong mơ.
Nàng nhịn chủ động đến gần. Đến gần như , hai nữ t.ử đang chuyện vẫn phát hiện.
"Nàng nhiều năm dự đoán. Nàng thấy kết cục chuyện , đúng ?" Bạch y nữ t.ử , đuôi mắt khẽ cong, thành chút ý . Nàng vốn vẻ cực kỳ xinh , nhưng vẻ vô cùng lạnh lẽo, phảng phất xương cốt tạc từ băng tuyết, khoác thêm bạch y, trang sức duy nhất tóc là trâm cài hình lông phượng bằng bạch bảo thạch, chỉ nhớ đến mấy chữ băng hồn tuyết phách, băng tuyết ngập trời. "Nàng là quang thần, cũng là vị thần chân thật, thông tuệ tuyệt luân, thể thấy thiên mệnh. Nàng hiểu rõ nhất, thiên mệnh định, ai đổi , nàng thể, cũng thể." Ánh mắt nàng thể xa: "Mặc Uyên, cũng thể."
Rồi nàng nhanh chóng chuyển chủ đề: "Ta đến tìm nàng, vì sứ mệnh của nàng là gì, bản nàng cũng chứ. Mười vạn năm trở , nàng ẩn cư ở Cô Dao sơn màng thế sự, vì nàng thấy kết cục cuối cùng, một lòng đợi đến tìm ?" Nàng khẽ nhướng mày, đuôi mắt cũng nhướng, trong ánh mắt lạnh lẽo chút ôn nhu hàm sắc bén: "Sao lúc , nàng hối hận?"
Trời đất chỉ tiếng gió tuyết, lâu , hoàng y nữ t.ử : "Ta đành lòng."
Bạch y nữ t.ử như ngạc nhiên : "Nếu đành lòng, bao nhiêu sự đành lòng? Nàng đột nhiên đặt tay lên vai đối diện, ngón tay lướt qua tóc đen như quạ, đến sát nàng : "Thế gian vô tình là nàng, đản sinh từ ánh sáng là nàng, thất tình là gì, cũng lục d.ụ.c là gì, lúc nỡ xông chỗ c.h.ế.t ?" Đôi mày lạnh băng mà như tư thái phong lưu: "Bát hoang lục hợp từng ai hai chữ nỡ từ nàng, hai chữ , đời tiếc nuối nữa."
Hoàng y nữ t.ử thèm để ý sự trêu chọc, hất tay nàng : "Thật tiếc nuối? Vậy còn Mặc Uyên?"
Nụ mặt bạch y nữ t.ử dần biến mất, lâu mới : "Chàng... nghĩ tiếc nuối ." Nàng lùi , lên ghế đá, đưa tay đỡ trán, biểu cảm, nhưng cảm giác lạnh lùng hệt băng. Một lúc lâu nàng mới : "Ta thể tiếc nuối, dám."
Theo câu " dám tiếc nuối" của bạch y nữ tử, sương mù đặc xuống, hai nữ t.ử đang trò chuyện trong sương đột nhiên biến mất, trời đất mù mịt. Thành Ngọc cũng thấy mịt mù. nàng chân thấp chân cao bừa trong sương, nàng dứt khoát xuống. Không lâu sương tan, nàng thấy một đêm trăng.
Dưới ánh trăng bàng bạc, mái nhà, cũng là hai nữ t.ử , một một ngắm trăng uống rượu. Người co gối mái là bạch y nữ tử, là hoàng y nữ tử, vì nghiêng nên Thành Ngọc vẫn rõ mặt.
Bạch y nữ t.ử một tay nâng chén rượu, ngước trăng, như thở dài: "Vậy là ngày mai ."
Hoàng y nữ t.ử : "Nghe bảy ngày Mặc Uyên sẽ tham gia lễ phong thần của Cửu Trùng Thiên để tái phong thần, và nàng ngày mai mở cửa Nhược Mộc, lễ phong thần của còn cử hành như cũ ."
Bạch y thiếu nữ chống má, như tự : "Thiên địa thế mà đổi chủ nhân mới, nên phong thần , tệ." Rồi phát biểu thêm. Nửa ngày , lười biếng dùng tay xoay chén rượu: "Ta lúc chuẩn lễ phong thần, từng mời nàng, nàng kiêm nhậm chức hoa chủ đời ?" Hoàng y nữ t.ử nhàn nhạt : "Ta đồng ý."
Bạch y nữ t.ử nâng chén uống vài ngụm: "Vạn vật sinh từ ánh sáng, nhận ánh sáng mà sống, tính sai, nàng là vị thần thích hợp với vị trí hoa chủ nhất, trong bát hoang ai thích hợp hơn nàng." Rượu lẽ mạnh, mới uống vài ngụm, khiến khuôn mặt trắng như tuyết ửng hồng, nhưng ánh mắt rõ, nàng mỉm , cúi hoàng y nữ tử: "Tuy nàng cự tuyệt, nhưng vị trí hoa chủ, chắc chắn phong cho bất kỳ vị thần nào. Kỷ thần nguyên lập, dễ rối ren, nhất các thần đúng vị trí, như thế mới dễ dàng hơn, nàng giúp ."
Hoàng y nữ t.ử nhàn nhạt : "Ta chọn nàng, thì giúp thế nào, hoa chủ cũng thần vị quá quan trọng, dù phong, cũng d.a.o động việc thống trị bát hoang của ." Nàng đột nhiên dậy: "Không, nàng đang..."
Bạch y nữ t.ử ngắt lời: "Nàng hiểu nhất, gì cũng viên mãn." Nàng ném chén rượu cạn lên bắt lấy: "Nếu nhớ sai, Bàn Cổ và phụ thần sáng thế, phong thần đầu tiên của thiên địa, đủ chư thần cai quản các thần vị mới gọi là viên mãn." Nàng vô cùng bình tĩnh: "Nàng cũng ngày mai khi khởi sự, còn sinh cơ, cơ hội sống, giữ tiên tác dụng gì?"
Làn sương từ che hết, ánh trăng còn, gió mát còn, hai uống rượu trò chuyện còn. Chỉ trong chớp mắt, cảnh mắt đổi. Vẫn là bầu trời đêm, bên trời treo vầng trăng đỏ rực. Dưới ánh trăng đỏ, khắp nơi lửa cháy, trời đất như lò nung, chỗ nào lửa l.i.ế.m qua còn ngọn cỏ, tất cả đều thiêu rụi, khiến lòng kinh hãi.
Điều khiến Thành Ngọc kỳ quái là, nàng thấy sợ, cũng kinh sợ. Trước mặt nàng như một nam nhân, và nàng đang chuyện với .
Nàng giọng , những lời hiểu: "Một vị thần khi c.h.ế.t, lúc đèn tắt dầu cạn, trong tiên thể sẽ tự bảo lưu một tia tiên lực để phục sửa và hộ trì tiên thể. Thiếu Quán khi dùng lửa niết bàn đốt cửa Nhược Mộc, chuyển sức lực cho , đến một tia linh lực tự bảo hộ tiên cũng lưu. Vì thế khi hiến tế cho trời đất, tất nhiên vẫn còn một tia linh tức thể lưu tồn." Nàng giọng khàn, nam t.ử rõ mặt phía : "Chút linh tức cuối đó sẽ hóa thành hồng liên tử. Chiêu Hi, đến lúc đó ngươi hãy đem hồng liên t.ử về thần giới, giao cho Mặc Uyên thượng thần." Dừng một lúc nàng tiếp: "Nói với , đây là hoa chủ thời mà Thiếu Quán thần khi hôi phi yên diệt trả cho . Đem liên t.ử trồng, dùng nước linh tuyên Côn Lôn Hư tưới, thì thể sớm hóa hình, tu thần vị, đảm nhận chức hoa chủ. Mong ..." Nàng dừng lâu.
Nam t.ử tên Chiêu Hi : "Mong ... thế nào?" Nghe giọng là một thiếu niên.
Nàng thấp giọng: "Mong trân trọng."
Thiếu niên tên Chiêu Hi trầm mặc một lúc, hỏi: "Vậy tia linh tức đó là ai, hóa thành ai? Là tôn thượng , Thiếu Quán quân?"
Nàng giọng thản nhiên đáp: "Nàng là nàng, , cũng Thiếu Quán. Nàng sẽ tu thành chính nàng, trở thành hoa chủ đời ."
Mỗi câu với thiếu niên đều do chính nàng , Thành Ngọc vô cùng kinh ngạc. Lời như nước suối từ miệng tuôn , nhưng nàng nhận bất kỳ cái tên nào, bất kỳ địa phương nào. Mỗi chữ từ miệng nàng , nàng đều hiểu. Lòng nàng quẫn bách gấp gáp, hỏi thiếu niên mắt vì , bên tai truyền đến ồn ào.
Lửa cháy, khói đen, hồng nguyệt mặt thiếu niên đột nhiên lùi , Thành Ngọc đột nhiên kinh hoàng tỉnh giấc.
Gió từ ngoài thổi ngọn nến đung đưa, nến chảy bám thành nến, đốm lửa cháy bốp. Ánh sáng nhàn nhạt chiếu bức trướng tối mờ, Thành Ngọc khoảnh khắc phân biệt đây là mộng thực, bản như là trong mộng.
Cung nữ tiếng động cầm nến tới, với nàng cung Phúc Lâm cháy, cung nhân chạy hô cứu, nên lúc nãy chút ồn ào, nhưng giờ lửa khống chế, lan nữa, nên nguy hiểm.
Thành Ngọc tin lập tức dậy, y phục đến tiểu viện, mắt tường ngăn màu đỏ, thấy cách đó xa ánh lửa, lẽ là tòa cung điện cháy. Thấy lửa vẫn còn lớn, nhưng vì cách gần, nên ngước chỉ thấy lửa tuy lớn nhưng đáng sợ, như mãnh thú đang yếu dần, cố gắng giãy giụa trong vô vọng. Nàng thấp thoáng cảm thấy trận cháy quen, như hỏa diệm trong mơ lúc nãy, suy nghĩ kỹ thấy mơ hồ, nhớ gì.
Nàng đó, nhớ một lúc lâu, chỉ nhớ uống với Yên Lan mấy chén rượu, vài lời, trong đêm gặp Liên Tam, hỏi mấy vấn đề, những chuyện từng . Nàng thấy thật nực , đốt quyển kinh bằng máu, ngủ . Có lẽ ngủ ngon, hoặc đang mơ, bởi giờ nàng đau đầu. rốt cuộc mơ thấy gì, nàng nhớ. Chỉ khi tỉnh dậy, cảm thấy bản tang thương như trải qua ngàn biển, vạn kiếp.
Nàng nhớ khi ngủ, nàng còn đau khổ và khó chịu, nhưng lúc , trong lòng cảm thấy nhiều bi hoan, ngược buồn vui.
Tay trái vô thức ôm ngực, nàng vì cái gì.