Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 17
Cập nhật lúc: 2025-11-16 07:00:28
Lượt xem: 156
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bởi vì mỗi một phàm khi c.h.ế.t đều Minh Ty, mà gian nơi đây hạn, nên để chỗ chứa những oan hồn mới đến, thời gian ở Minh Ty trôi qua chậm hơn nhiều so với trần thế. Minh Ty vốn ngày đêm, chỉ sự luân chuyển của thời gian. Ở chỗ nào đó nơi phàm thế, Quốc sư và những mới chỉ uống xong một chén , thì ở chốn Minh Ty là hai mươi canh giờ trôi qua.
Điều nghĩa là, dù Tam điện hạ đưa tiểu quận chúa lưu đây mười ngày nửa tháng, thì bọn họ vẫn thể trở về Khúc Thủy Uyển, về tới trần thế khi gà gáy. Quốc sư thở phào nhẹ nhõm. Dẫu rằng bọn họ thể trở về đúng giờ, việc tiểu quận chúa mất tích một đêm nếu phát hiện chắc chắn sẽ gây xôn xao, và cần nghi ngờ gì, đẩy mặt Hoàng đế để giải thích chắc chắn sẽ là .
Hắn đúng là một vị Quốc sư xui xẻo như thế đó.
Một canh giờ , Tam điện hạ đưa tiểu quận chúa đến Luân Hồi đài, đám Minh Cơ sắp xếp cho bọn họ một nơi nghỉ ngơi trong cung thất. Tiểu quận chúa ngờ ngủ , còn Tam điện hạ thì cứ mãi ở trong đình viện một đ.á.n.h cờ.
Liên Tam là một vị thần tiên, tinh thần như cũng là chuyện bình thường, nhưng Quý Minh Phong chỉ là một phàm nhân, dày vò cả đêm, mà vẫn ý định nghỉ ngơi, chỉ cô độc hành lang, ngước mắt về tiểu điện nơi tiểu quận chúa đang nghỉ. Bóng lưng của trông vô cùng nghiêm túc.
Đứng ngẩn ngơ hồi lâu, Quốc sư đại khái cũng hiểu vì lúc Quý thế t.ử trông thương tâm đến , chỉ cảm thấy chữ "tình" thật khiến bất lực. May , từ trẻ xuất gia đạo sĩ.
Lúc Huyền nữ quan tự xưng là Phiêu Linh - gặp ở Võng Nhiên đạo - đến mời Liên Tam, Quốc sư mới chợp mắt.
Sau khi nữ quan bẩm báo xong, qua một bên, Tam điện hạ vẫn tiếp tục ván cờ. Chỉ khi nước cuối cùng, mới dậy, thấy Quốc sư đang ở bên cạnh, bèn : "Ngươi cùng."
Trong Minh Ty hai con sông, một là Vong Xuyên, hai là Ức Xuyên.
Vong Xuyên ở phía Minh Ty, khiến các oan hồn quên ký ức. Ức Xuyên thì sâu trong Minh Ty, liên quan đến việc "nhớ ". Tương truyền, một ngụm nước Ức Xuyên thể khiến nhớ vô kiếp của bản . Vấn đề là, những oan hồn khi chịu đựng sự dày vò ở Tư Bất Đắc tuyền và Vong Xuyên, mỗi đều như một tờ giấy trắng, căn bản nghĩ tới chuyện đến Ức Xuyên. Vì , trừ Minh Chủ và những Minh cơ phục vụ cho Minh Chủ, hàng ngàn năm trở đây, căn bản một ai bước chân chốn .
Ánh sáng bạc chiếu khắp các dãy cung điện dài trong Minh Ty.
Ức Xuyên tuy gọi là một con sông, nhưng thấy dòng nước chảy. Nước trong bộ con sông như đóng băng, nhưng nếu bảo là nước t.ử thủy đóng băng, thì sông trồng đầy những đóa t.ử liên rực rỡ. Ánh giữa trời, một hồ t.ử liên, dòng nước biếc tựa cảnh, bóng sen in ánh thanh. Nơi ánh và bóng sen giao hòa, là một tòa thủy đình lục giác bằng thủy tinh.
Huyền y nữ quan dừng bước ngôi đình , chỉ cung kính một tư thế mời , nhưng từ bờ sông đến tiểu đình giữa sông xây bất cứ một con đường nhỏ nào. Quốc sư đang định mở miệng hỏi thế nào để qua sông, thì thấy Liên Tam giẫm chân lên những đóa t.ử liên trong sông. Đóa t.ử liên hề đạp nát, mà vững vàng đỡ lấy Tam điện hạ. Quốc sư bèn bắt chước, giẫm lên đóa t.ử liên để qua sông, cảm thấy vô lý thấy thật thần kỳ, nữa thực sự ý thức thế giới của phàm nhân và chư thần tiên quả thực nhiều điểm khác biệt.
Vừa đến tiểu đình, thấy tiếng ho nhẹ vang lên từ trong đình, cắt ngang dòng suy nghĩ của Quốc sư. Một giọng khàn khàn cất lên: "Nghe Phiêu Linh , Tam công t.ử lấy sổ tịch hồn của Nhân chủ A Bố Thác." Vừa thấy cái tên Nhân chủ A Bố Thác, Quốc sư bèn kinh ngạc về phía Tam điện hạ.
Tam điện hạ bước trong đình: "Lần gặp Cô Châu quân, là bảy ngàn năm , tại đại triều hội của phụ ."
Người trong đình nhạt: "Tam công t.ử trí nhớ thật ." Người đó một bàn sách, trông như đang vẽ tranh. Bàn sách cũng bằng thủy tinh, chỉ là càng trong suốt hơn, bàn là một bồn hoa U Lan. Hắn rửa bút vẽ, "Quả thực, tỉnh dậy hơn năm trăm năm , chỉ là những năm gần đây, Tam công t.ử đều tham dự đại triều hội của Thiên quân, vì thế chúng cơ duyên gặp mặt." Nói đoạn ho một hồi.
Người ở Minh Ty thể tham dự triều hội Cửu Trùng Thiên, trừ Minh Chủ ai khác khiến nghĩ tới. Quốc sư ngạc nhiên. Phàm thế gọi chưởng quản Minh Ty là Diêm Vương. Tượng Diêm Vương trong miếu thờ khắc họa vô cùng hung thần ác sát, nhưng vị mắt chút yếu đuối. Vị thanh niên tuấn nước da trắng bệch so với bốn chữ "hung thần ác sát" , cách xa mười vạn tám ngàn dặm. Quốc sư chút m.ô.n.g lung.
Tam điện hạ thản nhiên: "Đại triều hội là do Thiên quân đặc biệt chuẩn riêng cho Minh Ty và phàm thế. Ta chấp chưởng tứ biến, liên quan mấy đến phàm thế và Minh Ty. Mấy ngàn năm tham dự một , cảm thấy cũng quá cần thiết."
Minh Chủ hóa hai chiếc ghế thủy tinh, mời hai xuống, xếp chồng mấy bức tranh bên cạnh, ở giữa biến một bộ cụ, pha : "Trong bát hoang, cũng chỉ Tam điện hạ dám xin nghỉ tham dự đại triều hội mà thôi, còn xin đến tận mấy trăm năm." Sau khi tự tay pha xong , vị dù khuôn mặt trắng bệch, nhưng từ đầu tóc đến y phục đều một màu u ám, mở miệng: "Tam công t.ử vốn giỏi đoán ý khác, lẽ cũng tính đến việc mời tới đây là ý tứ gì chứ?"
Tam điện hạ cúi đầu, nhẹ nhàng cầm lấy chén Minh Chủ đưa qua: "Cô Châu quân cùng lập giao dịch ?" Quốc sư , Tam điện hạ tuy dùng câu hỏi, nhưng hề một chút nghi ngờ nào.
Minh Chủ bắt đầu ho khan, ho một hồi lâu mới ngừng, thần sắc càng thêm nghiêm túc: "Không sai. Trong thần tộc, đến việc giao du rộng rãi với Ma tộc, đếm đếm cũng chỉ Tam công tử. Nếu Tam công t.ử thể tìm giúp một trong Ma tộc, thì cuốn sổ tịch hồn của A Bố Thác, sẽ hai tay dâng lên cho ."
Tam điện hạ nghịch nắp chén thủy tinh tay, : "Cô Châu quân tìm ai?"
Minh Chủ như thể nhẫn nại một hồi mới : "Con trai của Thanh Chi ma quân."
"Ồ, đích t.ử của Nam Hoang Yến gia." Tam điện hạ Quốc sư một cái: "Ta nhớ là... tên gì nhỉ?"
Quốc sư đương nhiên thể trả lời câu hỏi , đến Thanh Chi ma quân là ai còn , chỉ đành tỏ vẻ vô tội Tam điện hạ.
"Yến Trì Ngộ." Minh Chủ trả lời câu hỏi của , vẻ mặt như nhắc đến cái tên .
"Một thần tộc tìm một ma tộc, phận của vị ma tộc gì đó bình thường." Tam điện hạ mỉm : "Cô Châu quân tìm là vì nguyên nhân gì?"
Minh Chủ trầm mặc hồi lâu: "Là gia tỷ tìm ." Quốc sư chú ý đến thần sắc nghiến răng nghiến lợi của Minh Chủ.
Tam điện hạ cuối cùng cũng đặt nắp chén xuống, bưng chén lên nhấp một ngụm: "Ta từng , Họa Lâu nữ quân năm đó lúc du ngoạn Nam Hoang, vô tình cứu một thiếu niên."
Minh Chủ khẽ ngạc nhiên: "Không hổ là ngài." Dừng một lát, : "Là vì nguyên do đó." Hắn khẽ cau mày, ho một trận, đến khi hoãn xuống mới tiếp tục: "Gia tỷ cô độc, tứ hải bát hoang đều tiếng. Ta cũng vì tỷ cứu một ma tộc, còn nhận đồ . Sau khi tỉnh , thấy nàng vẫn còn mê man, thư cho nàng, cũng thấy vô cùng hoang đường. Nghe đứa con trai của Yến Na, ngoài vẻ ngoài xinh thì chẳng gì ." Đôi mày cau càng chặt hơn, bao nhiêu bất mãn đều thể hiện hết đôi lông mày đang nhíu chặt : "Đến giờ vẫn cảm thấy thật hoang đường, thể hiểu nổi vì gia tỷ nhận một tên ngu xuẩn bất tài như thế đồ . cũng thể cố gắng hết sức, nếu , đến khi gia tỷ tỉnh , ăn với nàng?"
Tam điện hạ Quốc sư một cái: "Hình như ngươi điều ?"
Tình huống vốn lúc Quốc sư thể lên tiếng, cuộc đối thoại giữa Liên Tam và Tạ Cô Châu căn bản cũng hiểu mấy. Bất quá, liên quan đến việc vì tỷ tỷ của Tạ Cô Châu nhận một bất tài ngu xuẩn như thế đồ , Quốc sư thực sự chút kiến giải. Quốc sư do dự hồi lâu, mới với Tạ Cô Châu: "Bần đạo nghĩ thế , Minh Chủ tiểu Yến công t.ử vẻ ngoài xinh . Có lẽ chính vì vẻ ngoài xinh đó, mới khiến gia tỷ của ngài phá lệ nhận đồ ." Lại Liên Tam, chút ngại ngùng : "Tam điện hạ cũng chuyện mà, ở phàm thế nhiều trường hợp như ."
Tạ Cô Châu khẽ , cho rằng điều đó là đúng: "Nếu luận về dung mạo, thì khắp tứ hải bát hoang, đầu là Bạch Thiển, thứ hai là Minh Tư Họa Lâu nhà chúng . Yến Trì Ngộ hơn nữa, thì cũng thể nào hơn Họa Lâu tỷ? Nàng vì vì một cái lớp vỏ bọc ngoài bằng nàng, mà cái khác với Yến Trì Ngộ?"
Tam điện hạ cũng : "Trên mỹ nhân phổ của bát hoang, Họa Lâu nữ quân quả thực bằng Thanh Khâu Bạch Thiển. cá nhân cho rằng Bạch Thiển cũng là nhất. Chuyện vẫn là liên quan đến thẩm mỹ của mỗi ."
Nghe lời , nét mặt Tạ Cô Châu tỏ hài lòng lắm, tiếp tục khó Quốc sư nữa. Quốc sư trong lòng khẽ lắc đầu, Minh Chủ điện hạ cho rằng thể lời khen ngợi tỷ tỷ từ miệng Tam điện hạ ? Người thật quá ngây thơ.
Quốc sư nhất thời cảm thấy bản thật nhạy bén, nhưng trong lòng chút thất vọng, bởi vì là một đạo sĩ, kỳ thực nên quá nhạy bén với những chuyện như thế . Các đạo sĩ , bình thường đều như . Quốc sư ưu sầu hồi lâu.
Không bao lâu , Liên Tam cáo từ Tạ Cô Châu.
Trên đường trở về, Quốc sư nhịn cái tâm hiếu học của , phiền Liên Tam suốt chặng đường. Quốc sư mới hiểu , Bạch Minh Chủ Tạ Họa Lâu và Hắc Minh Chủ Tạ Cô Châu, tỷ chấp chưởng Minh Ty, một vài điểm đặc biệt: Hai lúc mới sinh đồng thời hiện thế. Lúc Bạch Minh Chủ chấp chưởng Minh Ty, Hắc Minh Chủ vẫn còn ngủ say; lúc Hắc Minh Chủ chấp chưởng Minh Ty, thì Bạch Minh Chủ sẽ ngủ say. Vì thế Tạ Cô Châu mới , tỷ tỷ để thư, kêu chăm sóc cho tiểu Yến.
Đồng thời, Quốc sư cũng vì Liên Tam đột nhiên tìm sổ tịch hồn của Nhân chủ A Bố Thác.
Hóa lúc đến Minh Ty, Tam điện hạ từng hỏi Hồng Ngọc quận chúa về những chuyện liên quan đến cuốn sách ghi chép trong Nam Nhiễm cổ mộ về Tổ Thị Thần Hồng Liên Tử. trong hồi ức của quận chúa, và cả trong cuốn sách gốc, đều ghi chép gì về việc tiên thể khi c.h.ế.t hóa thành Hồng Liên Tổ Thị Thần. Tất cả những gì bọn họ thấy chỉ là một trang giấy trắng. Quá trình tìm kiếm tung tích của Tổ Thị Thần gián đoạn.
Bất quá, may mắn bọn họ đến Minh Ty. Trong Minh Ty lưu giữ sổ tịch hồn của phàm nhân, nên Liên Tam thuận tiện đến mượn sổ tịch hồn của A Bố Thác.
Nếu A Bố Thác vẫn còn đang luân hồi, thì trong sổ tịch hồn sẽ thể tìm đang ở thời đại nào, là nào. Tìm cho uống một bát nước ở Ức Xuyên, thì thể hạt hồng liên t.ử đó rốt cuộc đang ở nơi nào, chừng thể tìm tung tích của Tổ Thị Thần.
Quốc sư đây vẫn hoài nghi Liên Tam quên chuyện tìm kiếm hồng liên t.ử , hôm nay chuyện , thấy dốc sức đến mức , nên cảm thấy thật yên lòng.
Lúc Liên Tam nghiêm túc việc, Quốc sư sẵn lòng chia sẻ: "Vì thế điện hạ để cùng đến gặp Minh Chủ, là bởi vì chuyện đổi sổ tịch hồn của A Bố Thác, thể giúp gì chăng?" Quốc sư chủ động, "Chuyện , điện hạ nếu cần sai khiến điều gì, chỉ cần phân phó, Túc Cấp sẽ mệnh, chần chừ."
Tam điện hạ , khuôn mặt lộ vẻ nghi hoặc: "Ngươi thể giúp gì?"
Quốc sư còn nghi hoặc hơn cả Liên Tam: "Nếu như giúp gì, thì lúc ngài và Minh Chủ nghị sự, mang theo ?"
"Thuận đường."
Quốc sư suýt trượt chân ngã: "Thuận đường? Thuận đường nghĩa là ?"
Tam điện hạ kỳ quái Quốc sư một cái, như thể hiểu nổi vì một chuyện đơn giản đến mà cũng hiểu: "Có ngươi ở trong viện bảo vệ, thì cái vị tự tôn cao quá trời sẽ đến chuyện rõ ràng với A Ngọc, sẽ xin nàng ?"
Quốc sư nay vốn là một quốc sư định, nếu tiên đế cũng đến lượt lao tâm khổ tứ. những tu đạo giống bọn họ màng chuyện thế tục, Quốc sư đối với sự lý giải của lòng hề bất cứ một sự hiểu nào. Quốc sư chỉ cảm thấy buồn rầu: "Những nút thắt trong lòng quận chúa tháo gỡ, chuyện kết thúc ?"
"Nút thắt trong lòng A Ngọc vì mà . Hắn rõ ràng với A Ngọc, cho dù rõ, nếu mang đến đây gì? Để xem đ.á.n.h cho vui thôi ?"
Quốc sư vẫn hiểu lắm: " điện hạ ở Luân Hồi đài giải thoát cho quận chúa ? Ta tuy rằng quận chúa trả lời, nhưng lúc rời khỏi Luân Hồi đài, thấy quận chúa nhẹ nhõm hơn nhiều. Ta hiểu điện hạ vì để cho Quý thế t.ử gặp riêng quận chúa, đây là thêm việc ?"
Đại khái là sợ trả lời, bèn tiếp tục hỏi dồn. Tam điện hạ cân nhắc hồi lâu, kiên nhẫn trả lời Quốc sư: "Quý Minh Phong kỳ thực rõ ràng, trách nhiệm lớn nhất trong cái c.h.ế.t của Thanh Linh thuộc về ai. Ngày hôm đó khó A Ngọc, bất quá là vì tư tâm của mà thôi." Chàng nhàn nhạt : "A Ngọc tin tưởng , vì thế lúc của nàng, nàng thể tiếp nhận cách . cái tên buộc nút là Quý Minh Phong, trách nhiệm cho nàng ai mới là thực sự sai, nàng mới thể triệt để thoát khỏi chuyện . Cái cảm giác hối hận cần sớm ngấm trong xương tủy của nàng , nếu triệt để biến mất hề dễ dàng. Mà đem đến đây, là cần hai chữ 'triệt để' đó."
Quốc sư ngộ , cảm thấy thật khâm phục Liên Tam. Đêm nay phòng hỏa phòng trộm, bằng phòng Liên Tam và Quý Minh Phong vì Thành Ngọc mà đ.á.n.h . Không ngờ trong lòng Tam điện hạ tính toán như thế, khiến cảm thấy giống như một tiểu nhân kém hiểu , vô cùng hổ thẹn: "Suy nghĩ của điện hạ thật chu , việc đều thông suốt rõ ràng, thật sự cho hết sức hổ thẹn."
Tam điện hạ gật đầu, tiếp nhận sự ca ngợi của . Hai về phía , thêm gì nữa. Nửa chén trờ , đến tiểu viện.
Trước cửa tiểu viện, ánh trăng sáng tỏ, quả nhiên thấy một cây Như Ý sâu trong tiểu viện, Quý thế t.ử đang cùng quận chúa. Quốc sư thấy Tam điện hạ dừng bước, cũng bắt chước dừng .
Nhìn bên trong, chỉ thấy ánh sáng bạc tràn ngập trong tiểu viện. Dưới bóng cây, Quý thế t.ử đối diện quận chúa. Dáng hai vị đều cao, tà áo nhảy múa trong gió đêm, từ xa giống như một cây Diệu Hoa và một cây Ngọc thụ.
Lưng Thành Ngọc hướng về phía bọn họ, lẽ phát hiện bọn họ trở về. Đôi mắt Quý thế t.ử chỉ chăm chú quận chúa, xem cũng phát hiện bọn họ đang ánh trăng bên cửa.
Quốc sư dỏng tai lên , nhưng cũng thể hai đó đang gì. Vô tình đầu , suýt chút nữa giật .
Khuôn mặt của Tam điện hạ trầm xuống như nước, thần sắc lạnh như băng.
Quốc sư cũng ngu xuẩn, nghĩ một lúc, hiểu chút ít, nhịn mà nghiêm trọng: "Là điện hạ bọn họ một cái kết triệt để, quận chúa triệt để mở nút thắt trong lòng. Hai họ hiện giờ đang riêng ở đây, là cơ hội mà cố ý sắp xếp cho họ, thế tức giận ?" Hai tay Quốc sư đưa lên: "Ngài nỗi khổ gì ?"
Tam điện hạ mặt biểu cảm hỏi : "Ta tức giận ?"
Quốc sư gật gật đầu.
Tam điện hạ vẫn mặt biểu cảm: "Có lẽ là bởi vì lúc là một chuyện, lúc thấy là một chuyện khác?"
Quốc sư dám trả lời, quan sát sắc mặt của Liên Tam, : "Vậy đến mang quận chúa nhé?" Mới hai bước nhịn mà thuyết phục Liên Tam: "Hay là chúng cứ lấy đại sự trọng ?"
Tam điện hạ trầm mặc , nhưng cũng phản đối chuyện lấy đại cục trọng. Nửa ngày , phất ống tay áo : "Ta ngoài hóng gió."
Quốc sư nhịn nhắc Tam điện hạ đây là Minh Ty, tuân theo gật gật đầu. Hắn cảm thấy lúc khâm phục nhầm, hổ thẹn nhầm .
Thành Ngọc ngủ dậy, thấy trong phòng ai, vì thế đến trong tiểu viện tìm Liên Tam. Nàng quanh tiểu viện một vòng, thấy Liên Tam, thấy Quý thế tử. Nàng vốn cảm thấy thể tránh mặt , nhưng đến tàng cây Như Ý, Quý thế t.ử ngăn . Sắc mặt của Quý thế t.ử lắm.
Nàng cảm thấy nàng gì để với Quý thế t.ử cả. Cho đến khi nàng chút phiền, Quý thế t.ử cuối cùng cũng mở miệng: "Ta nàng giải thoát khỏi đoạn quá khứ đó."
Câu đầu tiên của là câu .
Thành Ngọc sửng sốt, đó nàng cảm thấy trở nên lạnh lẽo. Rất lâu , nàng mới tìm giọng của : "Thế t.ử cảm thấy xứng giải thoát ?"
Trong ánh mắt nàng nhiều cảm xúc, tất cả những cảm xúc đó vô cùng rõ ràng: đầu tiên là hiểu, tiếp đó là đau đớn: "...Lúc đó hỏng chuyện của thế tử, nhưng đó bồi thường cổ thư trong Nam Nhiễm cho thế t.ử . Thế t.ử vì cứ thấy đau đớn mới ?"
Quý thế t.ử lập tức ngẩng đầu lên thẳng nàng, mặt còn chút sắc máu: "Ta hề nàng đau khổ." Hắn vội vàng .
Phản ứng của nàng giống như trong dự đoán của . Trước khi câu đó với nàng, nghĩ nhiều. Hắn nghĩ nàng lẽ sẽ giận , lẽ sẽ trách mắng . Hắn nghĩ rằng nàng hề hận , oán trách , nàng thậm chí đến báo oán cũng , nàng chỉ hiểu lầm ý . thà rằng lúc nàng nổi nóng với , đ.á.n.h cũng , mắng cũng , những chuyện đó so với việc nàng hiểu lầm ý còn khiến đau lòng hơn. Trước đây nghĩ để nàng xa mới là nhất, nhưng lúc đây phát hiện gì khiến cho đau đớn hơn sự hiểu lầm của nàng.
Giọng của chút khàn khàn: "Những gì trong cái đêm ở cổ mộ đó, là lời thật lòng của . Không là do nàng hại c.h.ế.t Thanh Linh." Hắn cuối cùng cũng những điều nên từ sớm: "Người chặt cây cầu ao hóa cốt mới là hung thủ thực sự."
Thành Ngọc sửng sốt, ngẩng phắt đầu lên.
"Là thị nữ của Mạnh Trân chặt đứt cây cầu." Hắn tiếp tục : "Thị nữ của nàng tinh thông dùng khí độc, vô cùng quen thuộc núi Túy Đàm. Sau khi chúng đến Tào Khê, lệnh cho cô canh chừng cổ mộ. Sau khi cổ mộ mở , trừ khi là xông mộ c.h.ế.t trong mộ hoặc thành công ngoài, nếu cửa mộ sẽ đóng . Sau khi Thanh Linh trong mộ nàng, khi thấy Thanh Linh mộ, cô tự ý chặt đứt cây cầu ao hóa cốt, nhốt hai trong mộ."
Sắc mặt trở nên trắng bệch, ánh mắt ẩn chứa sự khổ sở khó nhẫn rơi khuôn mặt ngạc nhiên của nàng: "Liên Tướng quân đúng, Thanh Linh c.h.ế.t tiếc nuối. Trách nhiệm của nàng là bảo vệ nàng. Nàng là ảnh vệ, nàng còn sống, thì nàng sẽ cảm thấy bất kỳ tiếc nuối nào nữa."
Rất lâu , Thành Ngọc mới phản ứng . Nàng bước lùi về phía một bước, đưa tay vịn cây Như Ý.
, nàng nhớ . Đêm đó đúng là chặt mất cây cầu. Chính vì cây cầu chặt, Thanh Linh mới hi sinh đẩy nàng sang bờ bên . khi chuyện xảy , Quý Minh Phong là do nàng hại c.h.ế.t Thanh Linh. Trong lúc nàng đau đớn đến cùng cực, nàng tiếp nhận cách , quên hung thủ thực sự - là chặt mất cây cầu, trực tiếp đẩy Thanh Linh chỗ c.h.ế.t. Nàng cũng từng nghĩ đến việc đem cái c.h.ế.t của Thanh Linh đẩy tội lên hung thủ, vì nàng nghĩ nếu nàng , giống như cố ý thoát tội, sẽ khiến cảm thấy khinh thường.
Bây giờ, đương nhiên nàng còn nghĩ như nữa. Nàng trầm mặc hồi lâu: "Vậy ngươi..." Nàng hỏi từ đầu chuyện , đạo lý trong chuyện là như thế, lúc đó vì ... nhưng nhất thời cảm thấy tựa hồ như cũng cần thiết nữa. Bởi vì tất cả đều là quá khứ . Thanh Linh thuận lợi Luân Hồi, mà nàng, cũng còn đau khổ về chuyện nữa . Tuy rằng vẫn nhớ Thanh Linh, nhưng trong lòng cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Quý Minh Phong như thấu nội tâm của nàng, chủ động đáp: "Đêm đó phẫn nộ như thế, lựa lời, là bởi vì sự tư tâm của . Tư tâm của là..."
Nàng gì, chỉ yên lặng lắng giải thích. lúc cách nào . Nói với nàng gì đây?
Nói với nàng rằng tất cả những tổn thương mà gây cho nàng đều là vì sự si mê của , đều là vì ... thích nàng ? Bất quá cũng chỉ là một cái cớ vụng về mà thôi. Sự thực là tổn thương nàng, là căn nguyên gây những cơn ác mộng cho nàng. Nếu đến cả điều cũng thể đối mặt, thì thể khống chế tâm ma của , mà tiếp tục nàng tổn thương đây? Vì thế tiếp nữa.
Hắn yên lặng lâu, lâu mới : "Không gì để giải thích cả. Tất cả đều là của ." Hắn tốn nhiều khí lực mới thể hỏi nàng câu mà hỏi nhất: "Nàng tha thứ cho ? Chúng thể từ đầu chứ?"
Nàng đương nhiên vô cùng kinh ngạc, giống như đang tạ với nàng, cầu mong sự tha thứ của nàng, ngạc nhiên giống như lúc nãy với nàng ai là hung thủ hại c.h.ế.t Thanh Linh . Hắn từng biểu cảm nhỏ của nàng, mỗi một biểu cảm hoài nghi đều khiến trong lòng đau đớn.
Nàng dựa cây Như Ý, cuối cùng nàng cũng trả lời : "Kỳ thực thể đến cái gì mà tha thứ ." Nàng khẽ cúi đầu xuống như đang suy nghĩ gì đó: "Đêm đó thế t.ử tưởng rằng hủy cổ thư của Nam Nhiễm, hỏng đại sự của ngươi, cho nên trách mắng như thế, thể hiểu . Đây của thế tử, cũng từng trách . Chỉ là thế tử..."
Nàng ngẩng đầu lên, khẽ cau mày: "Vì từ đầu với ?"
Nàng nghi hoặc : "Nếu như thế t.ử vì cảm thấy hổ thẹn bù đắp, trong quá khứ vẫn luôn kết bằng hữu với thế tử, vì thế mới đề nghị từ đầu, điều đó thực cũng cần thiết ."
Nàng vẫn giữ nguyên vẻ cau mày ban nãy: "Trước đây hiểu chuyện, còn hôm nay rõ ràng . Quý thế t.ử kết..." Tựa hồ như cảm thấy từ vẻ thỏa đáng lắm, ngừng một lát, đổi một cách khác: "Thế t.ử tùy tiện kết bằng hữu." Nàng : "Còn thì là một quận chúa vô dụng. Thế t.ử kỳ thực cần miễn cưỡng. Duyên phận của và thế t.ử dừng ở Lệ Xuyên , hẳn cũng là một chuyện ."
Hắn nàng định rằng kết bạn với những vô dụng. Hắn cảm thấy mỗi một tấc trong huyết quản đều trở nên lạnh lẽo, ngón tay nắm chặt đến trắng bệch. Một hồi lâu , mới mở miệng: "Là ai với nàng, kết bạn với vô dụng."
Nàng gì, lịch sự mà mỉm . Đó là cách của quý nữ trong tông thất, là sự cự tuyệt uyển chuyển, nghĩa là trả lời câu hỏi.
Hắn cố gắng kìm nén cơ thể đang phát lạnh của , hơn nửa ngày mới thấp giọng : "Nàng là một quận chúa vô dụng."
Giống như những gì Liên Tam với nàng Luân Hồi đài, thể phá Nam Nhiễm cổ mộ để lấy cổ thư, đó điều mà một bình thường thể . Trước đây luôn cho rằng nàng là một ngây thơ hiểu thế sự, là do quá cao ngạo. Cho rằng khi cổ thư phá hủy, mang theo ảnh vệ ba bốn xông cổ mộ.
Hai xông mộ, nàng vẫn nhốt trong phủ Lệ Xuyên. Hắn hao tổn hơn ba mươi lượng tướng, đến cả hành lang cự thạch cũng thể nào qua. Sau khi nàng rời , nàng lưu bốn cuốn cổ thư do chính nàng chép đặt trong Vương phủ. Mạnh Trân háo thắng, cho dù lấy cổ thư, nhưng cũng lén lút xông cổ mộ , thề phân cao thấp với nàng. Hắn dẫn thêm đám thị vệ tướng quân đưa Mạnh Trân, thì nàng hôn mê từ hành lang cự thạch. Tại khoảnh khắc hồi quang phản chiếu khi c.h.ế.t, nàng thể thừa nhận, là nàng xem thường Thành Ngọc. Nàng mãi mãi thể bì kịp với trí tuệ của quận chúa trung nguyên . Sau đó, Mạnh Trân bèn mang theo tiếc nuối và cam lòng c.h.ế.t trong mộ.
Trên thực tế, tất cả bọn họ đều đ.á.n.h giá thấp nàng. Vì quận chúa nhỏ tuổi đến từ kinh thành , nàng sự dũng cảm và thông minh tuyệt đỉnh. Liên Tam dùng từ "bất phàm" . Đích xác, duy chỉ nàng mới thể lấy cổ thư đó khỏi ngôi cổ mộ g.i.ế.c . Duy chỉ bất phàm mới điều đó.
lúc , nàng hề để ý đến sự công nhận của . Trước đây nàng yếu đuối vô năng, nàng để trong lòng. Hôm nay những lời thật lòng, nàng xem câu là gì.
Nàng an tĩnh mặt , trầm mặc giọng lát, đó : "Ta tuy gì , thế t.ử cũng mà." Tuy , nhưng nụ đó hề thật lòng, vì trong mắt nàng hề vẹn và sự xa cách, thậm chí còn xa cách hơn cả cái đầu họ gặp trong đêm trăng sáng đó. Lúc đó, trong mắt nàng còn thể thấy sự tin tưởng của nàng dành cho , nhưng lúc đây, một chút đó cũng còn nữa .
Hắn từng nàng tổn thương, vì thế nàng tuyệt đối thể tin tưởng thêm nữa.
Nụ đó càng cho đau đớn hơn. nàng còn tiếp tục , dùng giọng điệu nghiêm trang và khách khí nhất để với : "Những gì thế t.ử đều . Liên quan đến quá khứ, còn gì khúc mắc nữa. Mong thế t.ử đừng quá để ý mới là nhất. Chuyện , chúng từ đây về đừng nên nhắc đến nữa. Vậy ..." Nói đoạn bèn rời .
"Nếu như nàng tin thật lòng kết bạn với nàng." Hắn bước tới hai bước, ngăn nàng đang chuẩn , nâng mắt nghiêm túc nàng: "Trước đây đều là nàng chạy theo . Lần , hãy để theo đuổi nàng."
Sự kinh ngạc từ nãy đến giờ cộng cũng bằng sự kinh ngạc bây giờ của nàng. Nàng sửng một hồi lâu mới nhớ là gì đó, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc: "Thế t.ử hà tất như thế? Chúng kỳ thực đến việc kết bằng hữu cũng thích hợp. Thế t.ử cũng ở kinh thành quá lâu, chúng vẫn là..."
Hắn cắt ngang lời nàng, nắm lấy tay nàng, thấy ánh mắt đầy hoài nghi, bàn tay cứng ngắc nắm chặt trong cánh tay áo. Hắn cau mày, giống như đang phát lời thề, nghiêm túc nàng nhắc câu lúc nãy: "Lần , hãy để theo đuổi nàng."
Sau khi Quý thế t.ử khỏi đó, Thành Ngọc ngẩn ngơ một hồi. Cuộc chuyện với Quý thế t.ử cho nàng cảm thấy nghi hoặc, bởi vì trong lòng nàng, Quý thế t.ử nghi ngờ gì là ghét nàng.
Lúc đầu, ghét nàng, chán ghét nàng là ; nàng xuất hiện mặt là ; tự cho rằng nàng ngây thơ vô dụng mà coi thường nàng, hi vọng nàng sớm rời khỏi Lệ Xuyên Vương phủ đừng gây phiền phức nữa cũng là . Nàng quả thực thể hiểu hành động hôm nay của Quý thế t.ử là gì. Hắn thế mà với nàng rằng tất cả đều là của , còn kết bằng hữu với nàng nữa.
Tất cả những gì nàng với Quý Minh Phong lúc nãy đều là những lời thật lòng. Nàng quả thực từng hận , bởi vì nàng lập trường của , cho nên nàng từng cảm thấy sai. Hắn đương nhiên thể định kiến với nàng, cũng đương nhiên thể kết bạn với nàng. Hắn từng cảm thấy nàng thật phiền phức, đúng , đương nhiên cũng thể cảm thấy nàng phiền.
Lúc đó nàng cảm thấy tổn thương, kỳ thực vì , đều là nàng tự chuốc lấy mà thôi. Vì thế khi hiểu rõ , nàng bèn trở nên điềm đạm hơn.
Quý thế t.ử lúc thế , lúc thế khác, lúc hi vọng thể từ đầu với nàng. nàng kỳ thực sớm đưa lựa chọn: Nàng và Quý thế tử, quá thích hợp kết bạn.
Quý thế t.ử hôm nay tha thiết như thế, trong lòng đối xử với nàng. Nàng nếu như nhất quyết cự tuyệt, thì chứng tỏ nàng là một nhỏ mọn. Nàng thở dài một . Kỳ thực, nếu như cực chẳng bằng hữu, thì chỉ nên là tình cờ gặp gỡ, đó bình thản mà gật đầu chào mà thôi. Nếu chỉ như thế thì thể. Nghĩ đến đây, nàng cũng thoải mái ít nhiều.
Vừa ngẩng đầu thấy Quốc sư từ lúc nào bên cạnh nàng. Thành Ngọc nháy mắt quên sạch những phiền muộn lúc nãy, hỏi thăm Quốc sư Liên Tam giờ đang ở . Quốc sư tỏ vẻ thâm trầm, nàng như thôi: "Người quá hiểu Quý thế t.ử đối với ..."
Thành Ngọc ngơ ngác Quốc sư: "Ý ngươi là Quý thế t.ử cảm thấy hổ thẹn với ? Ta tuy rằng cảm thấy cần thiết lắm, nhưng Quý thế t.ử , cũng tin . Quốc sư đại nhân gì?"
Quốc sư âm thầm tưởng niệm đến Quý thế tử, cách xưng hô của quận chúa với , lập tức nghĩ đến bản là một đạo sĩ. Một đạo sĩ thật sự là nên tham dự chuyện nữ nhi tình trường của bọn họ. Quốc sư che miệng ho một tiếng: "Không gì." Hắn , nghiêm túc chỉ ánh trăng bên ngoài cánh cửa: "Tướng quân ở bên ngoài hóng gió." Nhắc nhở nàng một câu: "Tâm trạng của tướng quân lắm, quận chúa cẩn thận một chút."
Thành Ngọc nhanh tìm Liên Tống.
Cung thành của Minh Chủ chốn Minh Ty xây phía Luân Hồi đài.
Cửa thành, thể thấy một hòn đảo lơ lửng giữa trung. Cung thất thiết kế hòn đảo đó, nối giữa các hòn đảo là một cây cầu giống như một dãy hành lang dài bắc ngang.
Thành Ngọc theo tiếng nhạc du dương đến hòn đảo màu bạc.
Trên đảo giống như tuyết trắng bao phủ, nhưng kỹ thì đó là tuyết. Khắp nơi đều bao trùm bởi những loại cây lá và cành đều là màu trắng bạc, con đường nhỏ trong khu rừng cũng từ đá trắng, cho nên khi mới giống như một trận tuyết rơi ở nơi đây.
Thành Ngọc theo âm thanh vui vẻ đó đến một cái cây Bạch Diệp, nhưng mấy bước, mắt đột nhiên trở nên thật sáng sủa hẳn lên.
Trong đám lá trắng bạc mở một cái hồ nhỏ, những hồng y vũ cơ đang mặt nước nhẹ nhàng nhảy múa. Khi các vũ cơ đang múa từ tư thế cánh hoa giãn hai bên, Thành Ngọc thấy Liên Tống - lúc nãy do đám vũ cơ chắn nên thấy - giờ đang dựa một chiếc trường kỷ bằng bạch ngọc nâng chén uống rượu.
Một vũ cơ mặc váy trắng xúc động chạy về phía Liên Tam, tấm sa nhẹ nhàng phất qua má trái của , phớt qua mu bàn tay, cũng phớt qua nửa khuôn mặt . Thành Ngọc là từng trải, nàng từng thấy thế giới muôn màu muôn vẻ thế nào. Nàng còn nhớ các vũ cơ trong Lâm Lang các cũng dùng chiêu y hệt thế . Các cô nương lúc như thế , thể mềm mại, khuôn mặt kiều diễm, cộng thêm hương hoa thơm ngát giấu trong ống tay áo, đến nàng là một cô nương còn các nàng mê hoặc đến thần hồn điên đảo nữa là.
Liên Tam khẽ nâng mắt, vũ cơ mới lắc eo gọn trong lòng . chính trong khoảnh khắc đó, ống tay áo của vũ cơ mặc váy trắng đó đột nhiên hóa thành trăm ngàn mảnh vụn. Tam điện hạ dựa lưui , lạnh lùng nàng một cái.
Đám vũ cơ sự lạnh lùng của Liên Tam dọa cho sửng sờ, cứng ngắc mặt . Một vị vũ cơ lanh trí giữa hoa tuyết đang bay lất phất , nhẹ đẩy vũ cơ lúc nãy : "Còn hàng, đừng hủy điệu múa mà mất nhã hứng của Tam công tử."
Đám vũ cơ múa nữa, đến khi hoa tuyết cũng rơi hết .
Sau khi đám hoa tuyết rơi hết, Thành Ngọc phát hiện từ lúc nào Liên Tam thấy nàng. Ánh mắt xuyên qua hồ nước rơi nàng. Nàng trong ánh mắt đó ẩn chứa điều gì, chỉ là lúc nó đang tập trung khuôn mặt nàng, cho nàng cảm thấy thật gượng gạo.
Thành Ngọc nhớ đến lời Quốc sư , hôm nay tâm trạng của Liên Tam lắm. Bây giờ thấy, quả nhiên là thật.
Lúc Thành Ngọc vòng qua hồ nước đến gần , thu hồi ánh mắt , bắt đầu tự châm rượu tự uống. Chàng tức giận cũng , tâm trạng cũng , dù nàng cũng thấy sợ. Vì thế nàng bèn tìm một chỗ trống chiếc trường kỷ, lấy ống tay áo chùi chùi xuống, lơ đãng chuyện với : "Quốc sư Liên Tam ca ca ở bên ngoài tiểu viện hóng gió, hóng đến tận nơi thế, tìm c.h.ế.t."
Chàng nhàn nhạt nàng một cái: "Muội đến đây gì?"
Trên suối, đám vũ cơ múa trong một khúc nhạc. Một vũ cơ vô cùng xinh từ xa, lấy tay thị nữ một khay hoa quả và rượu, đặt bưng đến bên chỗ hai . Thành Ngọc chọn trái cây khay : "Đến đưa về."
"Về gì?"
Câu giống với lời của Liên Tam một đoán mười mà nàng quen. Thành Ngọc lấy một chùm nho, ngẩng đầu lên , chút hồ nghi hỏi: "Là nghỉ ngơi một chút, đó trở về phàm giới."
Liên Tam uống xong chén rượu, cũng gì. Nàng cảm thấy chút kỳ quặc, vì thế vẫn chăm chú khuôn mặt . khuôn mặt đó ngoại trừ vô cùng , thì nàng thể thứ gì khác. Nàng nghĩ một hồi, hỏi: "Huynh là trở về nghỉ ngơi ?"
Chàng lập tức đáp lời nàng. Vị hồng y vũ cơ bưng khay hoa quả đó khẽ : "Tiểu thư lo lắng Tam công t.ử sẽ phiền ? tiểu thư tam công t.ử ở đây thì nghỉ ngơi ?" Là một giọng mềm mại, tựa như một chén rượu thơm, một loại cảm giác mê hoặc dễ .
Thành Ngọc nhận đó là vị vũ cơ lanh trí lúc nãy, giúp vị vũ cơ phất tay áo giải vây.
Vũ cơ đó khẽ cong cong khóe mắt mỉm : "Thực là giấu tiểu thư đây, tam công t.ử khó khăn lắm mới đến Minh Ty một chuyến, tỷ chúng kỳ thực mỗi đều chuẩn một bài múa sở trường nhất để múa cho tam công t.ử xem. nếu như tiểu thư lúc mang tam công t.ử , thì tâm nguyện của chúng là bỏ phí ?" Lời kỳ thực chút quá phận, nhưng từ miệng của vị vũ cơ mắt , hề cảm thấy đáng ghét.
Thành Ngọc chống má đợi nàng tiếp, thì thấy nàng quả nhiên mím môi, bên khóe môi còn hai đồng tiền lúm đồng điếu, thấy đáng yêu: "Hôm nay thiết vũ yến chủ yếu là vì tam công tử, tuy rằng chỉ là tiểu yến, nhưng chiếu theo quy tắc của Minh Ty, nếu như tiểu thư đưa công t.ử rời , thì thi đấu với . Lần bằng chúng thi múa , chứ? Tiểu thư thi với chúng , hôm nay chúng chuẩn hiến vũ là vì lòng của tam công tử, nhưng nếu như tiểu thư múa hơn chúng , thì nhất định thể vui lòng tam công tử, tam công t.ử lẽ càng nguyện ý trở về với tiểu thư. Tiểu thư cảm thấy thế nào?"
Rõ ràng thể chủ cục diện nhất ở đây là Liên Tam, nhưng vị hồng y vũ cơ khăng khăng đến hỏi ý kiến nàng, là vì Liên Tam sẽ ý kiến gì. Liên Tam lúc nãy với nàng mấy câu đó, cũng thể đang ý bỏ nửa chừng khỏi bữa tiệc.
Thành Ngọc lột nho cảm thấy vũ cơ thật lanh trí. vấn đề ở chỗ nàng căn bản múa, thi đấu cái chắc chắn là thua nghi ngờ gì . Bất quá nàng dù gì cũng là một quận chúa thường xuyên dạo thanh lâu, căn bản cảm thấy trong chuyện nếu thua nữ t.ử khác là điều gì quá đặc biệt. Có nhiều cô nương nhảy múa cho Liên Tống xem như , điều , điều mà, nàng cũng xem.
"Đề nghị quá , cứ như thế ." Nàng đặt trái nho tay xuống, hưng phấn với hồng y vũ cơ .
Chén tay tam điện hạ cầm chắc, trực tiếp rơi xuống đất.
Âm nhạc nổi lên, đám vũ cơ từng một giữa hồ để hiến vũ, quả nhiên là mỗi một động tác đều tuyệt diệu. Bản Thành Ngọc nàng tuy rằng múa, nhưng từng xem khác múa nhiều . Vũ điệu cúng tế của Tông thất, nàng xem ; đại khúc vũ ở yến hội trong cung, nàng cũng từng xem qua; hồ vũ của Mãn tộc tiến cống, nàng cũng từng thưởng thức qua; cộng thêm việc cứ rảnh rỗi nàng dạo thanh lâu, những điệu múa dân dã trong dân gian nàng đều rành.
Tuy rằng trong lĩnh vực nàng kiến thức rộng rãi, nhưng đêm nàng những động tác của những vũ cơ cho chấn kinh. Nói đúng hơn là nàng xem đến chớp mắt, thần hồn sớm thoát ngoài. Vả những Minh Cơ , hình của bọn họ thực sự mềm nha.
Thành Ngọc xem đến mức nhập thần, những chỗ đặc sắc còn qua bình luận với Liên Tam: "Huynh xem vân bộ đó , quả thực là giống như đằng vân mà , thật sự là quá mức ưu mỹ." "Cái hoành phi yến nhảy đó, bước chân a." "Cái eo lúc nãy Liên Tam ca ca thấy , như như , eo thể dẻo nên thế nhỉ..."
Nàng ăn nho xem múa, an nhàn tự tại như tính hết việc. Liên Tam cau mày, hỏi nàng: "Muội đây là cuối cùng cũng học múa , cho nên mới lòng tin đấu với bọn họ ?"
"Không ."
Liên Tam đặt chén rượu xuống: "Vì thế bản xem họ múa, mới đồng ý với họ, ?"
Nàng chút phòng thừa nhận: " ." Lời mới phản ứng , trong lòng giật thót.
Tam điện hạ nàng, một tiếng, nàng một hồi, : "Đồng ý với họ sảng khoái như thế, là vì vốn dĩ đấu với họ, cũng thắng mang về, ?"
Thành Ngọc tự trong lòng, hỏng . Nàng một bên trưởng kỷ chỉ cảm thấy đau đầu, suy nghĩ nửa ngày mới : "Đó là bởi vì cũng trở về..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-17.html.]
Tam điện hạ là dễ dàng nàng lừa gạt, nhàn nhạt : "Nói thật lòng."
Nàng thở dài một : "Muội..." Nàng đưa tay tạo thành hình ngọn tháp đặt cằm, "Muội..." Nàng nhắc một chữ , ánh mắt lạnh lẽo của Liên Tam, nàng cuối cùng lựa chọn bỏ cuộc. "Thì tình yêu đối với cái , nào cũng mà."
Lỡ sai nên sai thêm cũng hề gì, nàng : "Các tỷ tỷ xinh hiến vũ cho , đương nhiên nên để cho họ hiến, bởi vì như thì họ múa càng vui vẻ hơn, đều vui vẻ. Đợi xem họ múa xong, bèn nhận thua trở về, như thế cũng vấn đề gì mà, bởi vì múa. Huống hồ bọn họ cũng đạo lý, Liên Tam ca ca ở đây cũng thể nghỉ ngơi, cũng cần đưa về cho bằng . Vì thế rốt cuộc đang giận chuyện gì ?" Nói xong nàng ngẫm nghĩ một hồi, cảm thấy những lời vô cùng logic.
Gân xanh trán tam điện hạ giật giật: "Ta giận."
"Được ." Nàng lầm bầm: "Vậy là giận." Nàng ăn thêm một trái nho, ngắt một trái đưa cho Liên Tam, thử cho khí hòa hoãn một chút: "Vậy ăn nho ?"
"Không ăn." Hắn nâng chiếc phiến lên, đẩy tay nàng xa.
Nàng cũng cảm thấy ngượng ngùng gì, bèn bỏ miệng . Lúc Liên Tam giận dỗ như thế nào, Thành Ngọc kỳ thực kinh nghiệm. đêm nay lúc vui lúc buồn, tâm tình quá định, sợ phát huy , thế thì chỉ thể dỗ dành trở về, khi còn chữa lợn lành thành lợn què, bèn cần nhắc đến việc cứ để Liên Tam thoải mái. Thoải mái một hồi chừng tâm trạng sẽ tự lên. Nàng định cho Liên Tam thoải mái, nhưng tam điện hạ buông tha nàng, nhướng mày chất vấn: "Để ở đây nghỉ ngơi một , lo lát nữa sẽ xảy chuyện ?"
Nàng thực sự lo lắng cái , nhịn hỏi : "Những vũ cơ tỷ tỷ ở đây, bọn họ đều là những cô nương trói gà chặt. Đến đám Minh Thú Liên Tam ca ca còn sợ, các cô nương thể gì ? Huynh xem nào?"
Âm nhạc đột nhiên vang lên cao, các vũ cơ giữa hồ đột nhiên nhảy lên, những chiếc váy đỏ xòe giữa trung. Sự chú ý của Thành Ngọc lập tức hấp dẫn qua đó. xem thấy Liên Tam lúc đây đang nàng vô cảm, ánh mắt nàng chỉ liếc qua một cái lập tức trở .
Dưới ánh mắt lạnh lẽo của tam điện hạ, Thành Ngọc cảm thấy giống như đang nhịn đ.á.n.h nàng, bèn theo bản năng né đến cái góc ngoài của trường kỷ.
Nhìn thấy động tác của nàng, Liên Tam day trán, về phía hồ nước lệnh: "Dừng ." Tiếng nhạc du dương ngừng , đám vũ cơ trong hồ cũng nhanh chóng ngừng động tác , chút nữa ngã trong hồ.
Thành Ngọc nghi hoặc Liên Tam.
Chàng giống như lười quan tâm đến ánh mắt nàng, chỉ đám vũ cơ trong hồ, nhẹ giọng phân phó: "Thi đấu cái khác ." Vừa nâng chiếc phiến lên, hóa một cuốn sách trôi nổi giữa trung: "Nhảy múa hoài hoa mắt. Các ngươi thi học thuộc lòng cái với nàng . Ai thể học thuộc trong thời gian ngắn nhất thì đó thắng."
Thành Ngọc há hốc mồm. Cuốn sách trôi nổi giữa trung là một cuốn kinh thư, bìa năm chữ mà nàng vô cùng quen thuộc: "Diệu Pháp Liên Hoa Kinh". Cuốn kinh thư nàng từng giúp thái hoàng thái hậu chép, bộ cuốn kinh thư tất cả hơn bảy vạn tám ngàn chữ, chữ là vô cùng nhiều.
Nàng trí nhớ , chỉ cần qua là quên . Thi học thuộc cái , khả năng thắng của nàng lớn. Cho dù cần lật sách, thì lúc đây hơn bảy vạn tám ngàn chữ đó ở trong đầu nàng nhảy .
... Liên Tam vì bọn họ thi cái ?
Nàng ngẩn . Liên Tam đưa ngón tay ngoắc nàng đến bên cạnh, nàng phối hợp đưa qua, thì những lời uy h.i.ế.p thầm thì bên tai: "Lần nếu như thắng , dám vứt đây, thì vũ yến , sẽ đổi thành vứt trong Minh Ty . Nghe hiểu chứ?"
Hắn ôn hòa hỏi nàng.
Thi cái tuy rằng khả năng thắng của nàng lớn, nhưng lỡ như vị nào đó thâm nhập Phật Pháp, đối với bộ trường kinh thể ngược một cách lưu loát. Nàng run lẩy bẩy: "Huynh." Nàng l.i.ế.m liếm môi: "Huynh nghiêm túc ?"
Chiếc phiến của Tam điện hạ khẽ đặt vai nàng, nhẹ vỗ vỗ, ghé sát tai nàng một tiếng: "Muội đoán xem."
Quốc sư đợi trong tiểu viện lâu cũng đợi Thành Ngọc đón Liên Tam đang hóng gió về, yên tâm bèn ngoài tìm. Quốc sư may mắn như Thành Ngọc, tìm lâu mới tìm hòn đảo lơ lửng đó.
Xuyên qua rừng Bạch Diệp, quả nhiên thấy tiểu quận chúa và tam điện hạ, hai đang một cái trường kỷ gì đó với . điều thu hút cái của quốc sư là hai đó, mà là những vị hồng y thiếu nữ đang mặt hồ mặt họ.
Đám thiếu nữ đó đều ăn mặc giống như vũ cơ, mặt hồ, cầm tay một cuốn sách "Diệu Pháp Liên Hoa Kinh", trịnh trọng ghi nhớ.
Trong tiếng tụng kinh "Bấy giờ, đức Phật từ nơi tướng lông trắng giữa chặng mày phóng luồng hào quang chiếu khắp cả một muôn tám nghìn cõi ở Phương Đông", quốc sư chút m.ô.n.g lung. Động tác của mấy tên đầu trọc đó nhanh đến thế, truyền kinh đến Minh Ty luôn ?
Quốc sư hồ đồ một lúc lâu, lúc hồi thần bèn rút n.g.ự.c một cuốn sách, âm thầm đến gần đám vũ cơ đó, vỗ vai một vũ cơ ở bên ngoài gần nhất: "Cô nương, "Thái Bình Kinh" của đạo giáo chúng , cô nương hứng thú thì cũng tìm hiểu một chút ?"
Cô nương : "..."
Thành Ngọc cuối cùng vẫn là chứng minh bản , cho Liên Tam cái cơ hội vứt nàng trong Minh Ty.
Trên thực tế, nàng chỉ ba ngàn chữ đầu, đến đằng các vũ cơ đều lượt nhận thua, còn ai đủ bản lĩnh phân cao thấp với nàng. Thành Ngọc sớm thấu , bởi vì chả ai học thuộc lòng sách cả, đều hi vọng sớm thua nàng để nhanh chóng thoát khỏi sự giày vò . Đồng thời nàng cảm thấy, Liên Tam nếu như đến Minh Ty, thì cũng nhất định vị vũ cơ nào tổ chức tiểu yến để hiến vũ cho nữa . Mọi hiến đao cho là tồi .
Lúc thắng Liên Tam đưa khỏi đó, Thành Ngọc còn trăn trở hiểu vì Liên Tam cứ nàng thắng để đem trở về. Chàng đây là đang suy nghĩ gì, chuyện gì xảy nữa ? Vì thế cũng phát hiện Liên Tam uống say .
Sau đó nàng mới , Minh Chủ Tạ Cô Châu thích uống rượu, trong kho rượu nhiều rượu ngon. Có một vài loại rượu mùi vị ôn hòa, tửu tính quá mạnh, mà đêm đó thứ rượu mà Liên Tam uống là loại rượu tuyệt phẩm trong đó.
Nhắc đến chuyện lúc nãy, nàng và quốc sư ai phát hiện chuyện Liên Tam uống say. Dù thì tam điện hạ từ đầu đến chân thế nào cũng đều là một bộ dạng ư là bình thường.
Cho đến khi bước xuống cây cầu.
Sau khi bước xuống cây cầu, bọn họ vốn dĩ nên về hướng đông, Liên Tam dứt khoát chọn hướng ngược để . Quốc sư phía chút hồ đồ: "Tướng Quân đây là ?" Liên Tam cứng : "...hồi cung." Quốc sư đưa ngón tay chỉ rừng hoa nhỏ ở phía đông: "Đường hồi cung ở bên mà tướng quân."
Thành Ngọc quả thực ngạc nhiên vì Liên Tam nhớ sai đường, bởi vì cung của bọn họ là một rừng hoa nhỏ, chỉ cần mù thì thể nào nhầm đường. nàng cũng chỉ nghĩ lẽ do Liên Tam trong lòng tâm sự, thất thần nên mới bước nhầm mà thôi.
quẹo qua hướng rừng hoa nhỏ, nhầm hướng tiếp. Quốc sư đằng bình tĩnh nhắc nhở: "Tướng quân, chúng quẹo trái." Thành Ngọc lúc chút nghi ngờ .
Khó khăn lắm mới cửa cung. Lần , Liên Tam cánh cổng tròn của tiểu viện, yên hồi lâu. Quốc sư cũng cúi mày đó một hồi. Chỉ nàng là nhịn , lớn gan hỏi: "Liên Tam ca ca, là nhớ phòng của ở hướng nào ?"
Thần sắc Liên Tam gượng gạo một lúc. Quốc sư lanh trí hơn nàng nhiều, thấy tình hình đó lập tức đến phía , dẫn đường giả vờ trách nàng: "Tướng quân thể nhớ về phòng ? Quận chúa suy nghĩ kỳ lạ đó!" Liên Tam tiên quốc sư một cái, lạnh lùng nàng một cái, gì, dường như tiếp nhận cái bậc thang xuống đó của quốc sư, theo quốc sư về phía chủ điện. Thành Ngọc chắc chắn rằng, Liên Tam quả thực là uống say .
Say rượu, nàng cũng từng say. Say đến mức nhầm cả đường, thì nhất định sẽ khó chịu. Tuy rằng Liên Tam ngoài mặt giống như phản ứng gì khác biệt, chẳng lẽ đang cố chịu đựng ?
Trong tình hình mà hạ nhân nào ở bên để chăm sóc, thật sự là lắm.
Nàng nhanh chóng đuổi theo .
Nàng đắn đo một hồi. Liên Tam là đang cố giữ thể diện mặt quốc sư, mặt nàng thì cả. Nàng cố chấp ở trong điện để chăm sóc cho . Liên Tam cũng đuổi nàng .
Nàng suy xét chuyện nay đều khá , cũng hiểu rõ Liên Tam. mắt thấy chỉ còn một chút nữa thể tiến phòng, thì nửa đường một tên Quý Minh Phong ngăn .
Quý thế t.ử đối với việc nàng trong phòng của Liên Tam để chăm sóc cực lực phản đối. Lý luận của Quý thế t.ử là, nàng một cô nương xuất giá, cho dù là mục đích chỉ chăm sóc một say rượu, nửa đêm nửa hôm ở trong phòng của một nam nhân là vô cùng thỏa đáng.
Quý thế t.ử cũng là một thế t.ử lo liệu việc chu , chỉ phản đối , đồng thời còn đề xuất một kiến nghị. Kiến nghị rằng, trừ cô nương là nàng , ở đây còn và quốc sư hai , bọn họ cũng thể nàng chăm sóc cho Liên Tam. Chuyện giải quyết như thế càng thỏa đáng hơn nhiều. Mặc cho Thành Ngọc cố giải thích với , nàng và Liên tam là kết nghĩa, nên cần sự phân biệt và tính toán đến chuyện nam nữ , Quý thế t.ử cũng ngăn nàng bên ngoài cửa điện, hề nới lỏng một phân.
Quốc sư bên cạnh, thấy sắc mặt của Tam điện hạ càng lúc càng trở nên từ khi Quý thế t.ử đột nhiên xuất hiện, còn quận chúa cứ mỗi câu nào để giải thích cũng đều thêm câu nàng và tam điện hạ chỉ là kết nghĩa, sắc mặt tam điện hạ càng trở nên lạnh lẽo hơn. Quốc sư trong lòng mệt mỏi đến mức cảm thấy bản cách nào để giải quyết trận chiến tu la , nhịn mà cố tìm kiếm một tia sống còn, đề xuất một kiến nghị khác: "Nếu như quận chúa và thế t.ử đều lòng chăm sóc tướng quân, thì cả quận chúa và thế t.ử cùng chăm sóc tướng quân . Thế t.ử cũng cần lo lắng khuê danh của quận chúa tổn hại, quận chúa cũng cần lo lắng hai nam nhân sẽ thể chăm sóc chu cho tướng quân. Thực là lưỡng ..."
"Câm miệng." Tam điện hạ cuối cùng cũng nhẫn nhịn đủ , day day trán, thần sắc cực kỳ kiên nhẫn, "Ra ngoài hết." Lời , cửa đóng sập .
Quốc sư Thành Ngọc, Thành Ngọc cũng quốc sư, hai gì. Sau đó Thành Ngọc đầu cái đang cửa , oán trách: "Đều là do hết." Nàng tức giận một bụng: "Sau khi uống say chăm sóc sẽ khó chịu."
Quý thế t.ử lúc mới thả lỏng, bước lùi về : "Ừ, đều trách ." Nhìn nàng nhỏ giọng : " tướng quân vẻ tỉnh táo, nghĩ cũng thể tự chăm sóc cho bản thôi."
Quận chúa vô cùng lo lắng: "Ngươi căn bản , Liên Tam ca ca nhất định chỉ đang cố tỏ mạnh mẽ thôi."
Quý thế t.ử thêm gì nữa, đôi mày cau chặt hơn.
Quốc sư tình hình của bọn họ lúc , sâu sắc thở một dài.
Tam điện hạ giường suy nghĩ. Trong Minh Ty ngày đêm, kỳ thực cần nghỉ ngơi gì cả.
Chàng đúng là say, nhưng đầu óc vô cùng tỉnh táo. Chàng bỗng dưng nhớ đến Trường Y, mà lâu từng nhớ .
Vì chính tại lúc nhớ đến Trường Y? Chàng cau mày ngước bức trướng, cảm thấy thể là do tất cả những hiểu và lý giải của về chữ "tình" đều từ nàng mà .
Trường Y thể thành tiên, thể nhắc đến công lao của ở trong đó.
Tam điện hạ lúc mới gặp Trường Y, là buổi yến tiệc của Thanh La quân ở Nam Hoang. Nàng nửa đêm xuất hiện trong phòng , tiếc tự lấy chỉ để cầu xin trích một ít bạch trạch. Lần thứ hai thấy nàng cũng cách hôm đó quá lâu, là lúc đang bình loạn Bắc Hoang. Lúc đó nàng cứu tướng sĩ trướng , nữa cầu xin một con đường để thành tiên.
Hai cầu xin, đều là vì tính mạng của ấu đang sống nương tựa nàng. Người ấu đó của nàng con mãnh hổ hai cánh trong Thất U động ở Nam Hoang thương, cần lấy bạch trạch để chữa trị. Trên thánh địa của thần tộc, lấy Tây Nhung thảo bên bờ vô vọng hải của tam thập lục thiên, để lò bát quái của lão tuân để luyện thành thuốc, một ngày một viên, uống liền ba trăm năm mới thể khỏi bệnh. Bạch trạch, Tây Nhung thảo, lò bát quái, đều là những thần vật của thần tộc. Nàng nếu như thành tiên , thì ba thứ trân bảo đều dễ dàng trong tay. Chính vì như thế, nàng mới đưa những thỉnh cầu quá phận như thế.
Còn vì lúc đó giúp nàng thành tiên nhỉ?
Chàng cau mày nhớ . Ồ, tựa hồ như cảm thấy một gốc hồng liên cả ma tộc Nam Hoang coi thường, căn bản thể nở hoa như nàng, nếu như thể thành tiên thì cũng chút thú vị.
Sau đó hao phí nhiều khí lực, lấy bạch trạch của thần tiên để đẩy bài trừ khí tức yêu quái trong thể nàng, giúp nàng né qua một hồi lôi kiếp, cuối cùng cũng giúp nàng phi thăng thành tiên; còn đặc biệt đến chỗ vị tiên quân chưởng quản tiên tịch là Đông Hoa đế quân chào hỏi một tiếng, vì nàng mà tính toán đến vị trí hoa chủ, giúp nàng thể thống lĩnh Dao Trì. cho dù giúp nàng nhiều như thế, thì từ lúc đó, là đó, cũng từng chú ý đến nàng. Nàng quả thực thú vị, giống với những nữ t.ử ma tộc thần tộc mà từng gặp, nhưng bất quá cũng chỉ như thế mà thôi.
Chàng thực sự chú ý đến nàng, là khi nàng yêu Tang Tịch. Trên Cửu Trùng Thiên nhiều quy củ, trong đó một điều rằng nếu tiên thai, thì những linh vật tu luyên thành tiên khác khi tiên vị trừ bỏ thất tình lục dục, nếu sẽ khai trừ tiên tịch đọa luân hồi. Cho nên nàng dù cho yêu Tang Tịch thì cũng dám , chỉ thể ở bên cạnh âm thầm ngắm vị nhị ca ca của .
Ban đầu khi nàng chớm tình ý với nhị ca, . Nàng lén lút mấy trăm năm, thuận tiện cũng hai họ mấy trăm năm.
Mọi chuyện thế gian, đều là vô thường; Vô thường, là sự lưu chuyển của sinh và diệt; Trong sự lưu chuyển của sinh và diệt hơn bốn vạn năm đó, từng thấy một chuyện nào thể bền lâu như thế. Một vật thể bền lâu, chỉ cảm thấy vật thế gian chuyện thế gian, đều quy về một chữ "" mà thôi, là hoang vu. Trong lòng cũng là một mảnh hoang vu. chỉ là một tiểu hoa yêu đến nửa điểm Phật pháp đạo pháp cũng như nàng, thế mà thể cố chấp bảo tồn thứ si mê âm thầm đó mấy vạn năm, còn là cái kiểu yêu thương biển cạn đá mòn, yêu cho đến c.h.ế.t từ đó thì cũng thật lạ lùng. Khiến khỏi cảm thấy kinh ngạc.
Cho dù là cả tứ hải bát hoang gán cho cái danh phong lưu nhất, nhưng kỳ thực, hề chữ "tình" nghĩa là gì.
Trường Y khi nhát gan, lúc lớn gan. Rõ ràng chủ đề tình ái đối với một tiên giả như nàng là một điều cấm kỵ, nhưng, khi những tiểu hoa yếu lén lút thảo luận về vấn đề , nàng dám hung hăng trời đất: "Tình lúc mới chớm nở, thể chỉ là một chút hảo cảm mà thôi; lúc tình căn tăng trưởng, sinh tâm đố kỵ; Đợi cho đến khi lá mọc đầy cành thì sẽ đẽ, sinh một chút d.ụ.c vọng; Khi nó như dây leo lan tràn khắp trái tim, khi chặt mà thể đứt..." Các tiểu hoa yêu đến mức cảm thấy hưng phấn, dành thúc nàng tiếp: "Lúc đó sẽ như thế nào?"
"Sẽ thế nào ư? Lúc đó...hối hận cũng muộn. Nếu như vẫn chú Ý đến , chỉ cần sống , thì thế nào cũng cả."
Những lời hôm đó vô tình . Khi đó cảm thấy gì, chỉ cảm thấy nàng đưa ví dụ mới mẻ, cho nên cũng tiện thể ghi nhớ . hôm nay, những lời đó hiện lên trong đầu , từng chữ từng câu đều giống như đang về lúc .
Đợi khi tình căn tăng trưởng, sinh tâm đố kỵ. Đợi khi lá mọc đầy cành thì sẽ cảm thấy đẽ, sinh một chút d.ụ.c vọng.
Tâm đố kỵ.
Dục vọng.
Chàng đối với Quý Minh Phong là tâm đố kỵ.
Chàng đối với Thành Ngọc là d.ụ.c vọng.
Đây là tình.
Đây thực sự là tình.
Không chỉ đơn thuần là sự yêu thích, thưởng thức; chỉ là một chút niềm vui; nếu nàng ở bên cạnh cũng , cũng .
Đây là tình. Từ trong đáy lòng sinh . Tuy rằng bình thường nàng khiến tức giận, nhưng hiểu trong lòng còn cảm thấy hoang vu nữa.
Sau khi kết luận , tam điện hạ ngẩn ngơ hồi lầu, nhất thời chút tỉnh táo.
Trong lúc đang ngơ ngẩn, tiếng cửa sổ mở , một nhảy bên trong.
Thành Ngọc vui vì đêm nay Liên Tam quên khóa cửa sổ.
Nàng vốn dĩ đợi cho Quý Minh Phong và quốc sư đều về phòng nghỉ ngơi lén lút chạy qua chăm sóc cho Liên Tam. Nàng quá hiểu cái chuyện say rượu , cho nên lo lắng. Quý Minh Phong giống như đoán tâm tư của nàng, cứ hoài cửa phòng nàng, đề phòng nàng tự ý ngoài.
Nàng Quý thế tử, nhưng nàng thể đ.á.n.h bại , chỉ đành từ bỏ việc khuyên nhủ mà gọi các Minh Cơ đến chuẩn nước cho nàng tắm để nghỉ ngơi. Kết quả tắm xong ngoài cửa xem, thì Quý thế t.ử còn ở đó nữa.
Nàng nhanh chóng nắm lấy cơ hội , đến y phục còn kịp nhảy tường chạy về phía cửa sổ của Liên Tam, mở cửa sổ, nhẹ nhàng nhảy trong phòng.
Trong phòng tối om. Thành Ngọc thử gọi một tiếng "Liên Tam ca ca", trả lời. Minh Ty bởi vì ngày đêm, ánh sáng bên ngoài nhờ ánh lờ mờ giữa trung, và bởi vì ánh thể nào chiếu trong phòng, ánh sáng trong phòng nhờ minh châu để chiếu sáng. Nàng vội vàng chạy đến đây, quên mất mang theo một viên minh châu để rọi đường, lúc chỉ đành mở cửa sổ một tí, dựa chút ánh bên ngoài để tìm vị trí của chiếc giường.
"Liên Tam ca ca, ngủ ?" Nàng về phía chiếc giường ngọc khẽ giọng hỏi. Không trả lời.
Nàng Liên Tam cảnh tỉnh nàng, nhưng lúc là như thế, khiến cho nàng chút hoảng hốt, nhanh chóng chạy đến chiếc giường ngọc, xem thế nào . chiếc giường ngọc ở chỗ sâu nhất trong gian phòng, ánh trăng yếu ớt khó mà chiếu đến đây, một mảnh tối đen, nàng căn bản thể Liên Tam rốt cuộc thế nào .
Nàng sầu muộn một lúc lâu, dứt khoát cởi giày bò lên giường, đưa tay tìm trán của Liên Tam, xem xem mồ hôi . Trán lạnh lẽo. Là biểu hiện của chứng thấp tà. Bất quá lúc Lê Hưởng chăm sóc Chu Cẩn uống say cũng từng truyền kinh nghiệm cho nàng, vài uống rượu uống nhiều quá mức, khi rượu ngấm sẽ khiến trở nên lạnh lẽo, còn gọi là phát tửu hàn, lúc cần uống một bát gừng để giữ ấm.
Liên Tam đây là do ngoại cảm thấp tà là phát tửu hàn, chỉ sờ tay lên trán thôi nàng cũng thể phân biệt , cho nên nàng đưa tay sờ lên mặt , cảm thấy má cũng lạnh hệt như trán. Ngón tay nàng đến cổ . Đang lúc xem xem mạch tượng của thế nào, thì cổ tay đột nhiên nắm lấy.
Ở cái góc giường tối tăm chút ánh sáng , hai hai gần như dán sát . Nàng cũng thể thấy biểu cảm mặt của Liên Tam, chỉ thể cảm thấy nơi tiếp xúc giữa bàn tay và cổ tay nàng chút lạnh lẽo. Thân hình cao lớn của mang cho nàng một chút cảm giác bức bách. Lúc chầm chậm đến gần, hô hấp của bỗng trở nên nóng rực.
Trên mùi rượu, nhưng quá nồng, ngược giữa ống tay áo của còn mùi Bạch Kỳ Nam Hương, trong khoảnh khắc đột nhiên trở nên nồng đậm, vờn quanh chóp mũi nàng, cho nàng cảm thấy đầu váng mắt hoa. Tuy rằng nàng vẫn phản ứng tình huống , theo bản năng mở miệng, nhưng bàn tay của vuốt ve cổ họng nàng, ngón tay lành lạnh khẽ chạm lên cổ nàng.
Nàng bản là cảm thấy quá kinh ngạc là quá căng thẳng, bỗng nhiên thể gì.
Nàng ngờ nghệch , nhưng bởi vì ánh sáng quá mức ít ỏi, nên nàng cách nào thể rõ .
Thực Liên Tam từ đầu đến cuối vẫn tỉnh táo.
Chỗ đặt chiếc giường ngọc quả thực tối, nhưng từ lúc Thành Ngọc trèo cửa sổ , nhất cử nhất động của nàng, đều thấy vô cùng rõ ràng. Chàng nàng khẽ gọi tên để thăm dò, nhưng trả lời, chỉ yên tĩnh cái đang cửa sổ .
Nàng lẽ tắm xong, khoác một bộ đồ ngủ bằng lụa trắng thêu hình hoa điệp. Mái tóc dài búi lên của ban ngày bây giờ mở , xõa xuống lưng, mềm mại như tơ lụa, đen nhánh mà ẩm ướt. Chàng nay hề là tóc nàng dài như . Mái tóc dài phối với đồ ngủ. Đồ ngủ nhiều khuy áo gắn chiếc váy lụa, tất cả mười hai khuy áo, t.ử cổ áo cho đến vạt váy. Cổ áo may vẻ thấp, lộ hai xương quai xanh vô cùng tinh tế.
Mái tóc dài đen nhánh, đôi mày cau, váy ngủ trắng như tuyết, đám bướm đậu cành hoa thêu bằng chỉ bạc giống như đang bay .
Chàng ở trong chỗ tối nàng, nhưng thể dời mắt .
Chàng đây là lúc thích hợp để gặp nàng. Trước cái khoảnh khắc mới phát hiện rốt cuộc chuyện gì với nàng, cho đến lúc , đều nên gặp nàng. Có một vài chuyện cần suy nghĩ nghiêm túc, còn suy nghĩ rõ ràng. Nàng cứ như thế xuất hiện trong phòng tối. Lúc nàng hề do dự cởi giày bò lên giường , nhất thời gì cho .
Lúc nàng chân trần bò lên giường , vạt váy trắng nâng cao lên một chút, lộ đôi chân trắng nõn. Bởi vì còn trẻ, nên đôi chân càng thêm phần tinh xảo đẽ, cho mắt chút đau nhức. Chàng nay từng chú ý đến thể của nữ tử, trong lòng còn nghĩ, quả thực là say , cũng thể nàng thêm . Vì thế nhắm mắt .
cảm giác lúc càng nhạy bén hơn.
Quanh nàng giống như mang theo nước. Lúc nàng đến gần , giống như một đám sương mù ấm nóng phủ lấy thể ; đám sương mù dịu dàng mềm mại, tựa như một khắc sẽ biến thành cơn mưa; Lúc biến thành cơn mưa, khó để tưởng tượng, cơn mưa đó nhất định là thuần túy, mà mảnh mai như vũ lộ, rơi xuống mỗi ngóc ngách của thế gian , cả thế gian sẽ trở nên cực kỳ yên bình và đẽ. Giống như chứng minh cho sự tưởng tượng của , tay nàng bắt đầu vuốt ve lên trán .
Chàng giật mở mắt . Ngón tay đó hề phát hiện , di chuyển đến má .
Sợ tỉnh giấc, nên chỉ dám sờ nhẹ nhàng. Vô tình, biến thành hữu tình.
Chàng tất cả những động tác của nàng đều đơn thuần, nhưng đến lúc , loại đơn thuần đối với , biến thành một loại dụ dỗ thể nào kháng cự . Trên phương diện tình cảm nàng là một tờ giấy trắng đơn thuần, nhưng nàng trời sinh một loại bản năng mê hoặc lòng . Trước đây vẫn luôn vì sự mâu thuẫn của nàng mà tức giận, nhưng lúc đây, chính thể khống chế mà mê đắm, hấp dẫn nó.
Tựa hồ như phát từ bản năng của một thợ săn đang cố giữ lấy con mồi, thể nào khống chế mà ép hình của nàng .
Không thể để nàng chuyện. Chàng quá hiểu nàng . Một khi nàng mở miệng, thì nhất định là những lời mà khó lòng yêu thích. Bởi vì thế nên bàn tay của bèn di chuyển đến chỗ cổ họng của nàng, nhẹ nhàng tiếp xúc với nơi đó.
Trong bóng tối, trong đôi mắt hạnh của nàng tỏ vẻ kinh ngạc. Những lúc như thế , nàng đều tỏ ngốc nghếch. Nàng nhất định cho rằng do bản nàng nên mới thể chuyện, cho nên nhanh trong ánh mắt bèn xuất hiện một tia ngập ngừng. Kinh ngạc, ngập ngừng. Những điều đó khiến nàng trở nên yếu ớt.
Bình thường họ cũng thường những khoảnh khắc dựa gần , nhưng nàng hoặc là ngây thơ quá mức, hoặc hợp thời ngừng nghỉ, khiến cho tức giận. Chàng thà rằng nàng giống như lúc yếu đuối một chút.
Mái tóc đen như mực tán loạn giường, bộ đồ ngủ bằng gấm phủ lấy thể nàng. Chỉ một nữ t.ử xinh tuyệt diễm mới một thể giống như nàng, mảnh mai đầy đặn. Chàng buông cổ tay nàng , nàng động đậy. Bàn tay trái của ở trong tay áo nàng khẽ ngừng , đó nắm lấy cánh tay nàng. Nàng cứng . Bộ đồ ngủ bao phủ lấy nàng một cách tinh xảo như thế, nhưng ống tay áo rộng, ngón tay của gặp chút trở ngại nào mà trượt đến cánh tay nàng. Nàng khẽ cong khuỷu tay , đó di chuyển đến bắp tay, đó là vai của nàng, xương quai xanh hồ điệp của nàng. Thân thể mới tắm xong, vẫn còn đọng một chút mềm mại ấm áp, còn mang theo chút ẩm ướt như lớp sương mù.
Bàn tay còn của luồn qua mái tóc đen nhánh của nàng, ngón tay mảnh khảnh giấu trong mái tóc nàng, vô duyên vô cớ mà sinh một loại triền miên. Chàng lập tức bỏ qua đôi mắt đang chớp chớp ngạc nhiên , chỉ nốt chu sa ở giữa mi tâm của nàng, ngay tại lúc nó chợt đỏ lên vô cùng diễm lệ.
Chàng phục xuống, đôi môi rơi mi tâm của nàng. Nàng khẽ run , giống như đàn rung lên, loại run rẩy nhẹ nhàng đó sinh một cảm giác mềm mại yếu đuối rung động lòng .
Sự run rẩy yếu ớt đó khiến tiếp tục lộng hành khuôn mặt nàng. Chàng nhẹ nhàng hôn lông mày, đó chuyển đến đôi mắt, lướt đến chóp mũi nàng. Bàn tay trái của vẫn còn dán xương quai xanh của nàng, trêu chọc, cấu nhẹ. Vốn là để vỗ về, thể khống chế mà mang theo một chút phóng túng d.ụ.c vọng.
Chàng thể chế bản mà dùng sức với nàng, hôn cũng , đụng chạm cũng . Lúc đôi môi thử thăm dò đến đôi môi nàng, cảm thấy cái run rẩy yếu ớt của nàng bỗng trở nên dồn dập, mà đôi vai của nàng, cả thể của nàng, ở từng chút từng chút trở nên cương cứng. Chàng thở dài dừng . Sau đó cũng thấy nàng thở phào, những chỉ thở phào một cách nhẹ nhàng. Chàng đưa miệng đến gần tai nàng, khàn giọng an ủi: "Đừng sợ." sự an ủi tác dụng, nàng càng run rẩy dữ dội hơn.
Chàng bèn tránh xa nàng một chút. Mà lúc đây, cuối cùng cũng rõ đôi mắt nàng nữa. Trong đôi mắt đầy sương mù đó kinh ngạc cũng bàng hoàng, nếu thì cũng là tràn ngập sự hoảng sợ.
Giống như tạt một bồn nước lạnh, cứng . Sau khoảnh khắc đó, cuối cùng cũng hồi thần , hiểu bản đang gì. Lúc giải trừ thuật cấm ngữ của nàng, giọng nàng, giống như một con thú nhỏ ức hiếp, nhát gan tuyệt vọng mà thử gọi tỉnh: "Liên Tam ca ca, nhận nhầm đấy chứ? Ta là A Ngọc đây."
Đây là cái cớ mà nàng tự tìm cho .
Chàng buông nàng . Một cỗ tức giận quen thuộc dâng lên. Lần đầu tiên một thứ tình cảm mãnh liệt tiến nội tâm, cảm giác thật sự hoảng kinh. Sự ôn tồn của , sự mất khống chế của , trong ánh mắt của nàng chỉ là sự tổn thương, nó chỉ mang đến cho nàng cảm giác sợ hãi mà thôi. Nàng giờ đều hiểu, cái gì cũng hiểu.
Rất lâu , mới thể đáp lời nàng: "A Ngọc." Thanh âm lãnh đạm.
Nàng dọa một trận, vẫn còn giường thở dốc từng ngụm, thử cho bản bình tĩnh . Nghe tiếng gọi tên , cuối cùng mới thở phào một . "Ừ, là A Ngọc." Trong lòng nàng vẫn còn khiếp sợ, dừng một chút lập túc thấp giọng bổ sung: "Muội Liên Tam ca ca nhận nhầm , sẽ trách ."
Lúc cảm thấy thật bực bội với cái tính tự cho đúng của nàng. Mấy chữ "Ta nhận nhầm" kẹt trong cổ họng của cách nào .
Làm để đây? Nàng sẽ như thế nào? Chàng ? Chàng luôn tự cho là một thông minh, nhất thời giải đáp câu hỏi thế nào. Vì thế trầm mặc lâu, mới nhàn nhạt : "Quý Minh Phong sai. Sau đừng nửa đêm mò đến phòng của nam t.ử nữa, nguy hiểm."
Nàng hồi phục bình tĩnh, bên cạnh , cau mày giải thích với : "Muội sẽ nửa đêm qua phòng của nam nhân, cũng tuyệt đối . Muội là bởi vì chăm sóc cho Liên Tam ca ca nên mới..."
Chàng ánh ngoài cửa sổ, ngắt lời nàng: "Ta cũng nguy hiểm, hiểu ?"
Nàng cau mày càng chặt hơn: "Muội hiểu." Nàng , trong ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng: "Liên Tam ca ca sẽ tổn thương . Trên đời Liên Tam ca ca là tuyệt đối sẽ tổn thương nhất."
Chàng cuối cùng đầu nàng: "Ta lúc nãy..."
Nàng quyết đoán ngắt lời : "Là bởi vì nhận nhầm , đó là mà thôi."
Cuộc đời ít khi gặp mâu thuẫn, nàng cứ luôn khiến cảm thấy mâu thuẫn. Ví dụ như lúc nãy, nên để cho nàng giữ nàng ở ; ví dụ như lúc nãy, nên vui mừng vì sự tin tưởng của nàng, nên cảm thấy buồn bực vì những lúc thế nàng tin tưởng đến thế. Chàng chỉ thể lãnh đạm mệnh lệnh cho nàng: "Sau cho dù là phòng , cũng tùy tiện bước ."
Nàng lập tức thẳng hỏi : "Vì ?"
Chàng sớm nàng sẽ phản ứng như thế. Nàng lúc nào cũng như thế.
Thực bịt nàng đơn giản, cũng cần cái gì mà đạo lý với nàng. Chàng luôn cách thế nào để đối phó với nàng. "Không tức là , vì hết." Chàng .
Nàng buồn bã cúi đầu, quả nhiên bèn nhường bước: "Vâng, , thì . ..."
Trước khi nàng đưa thêm một đề xuất mới nào, nhanh chóng lệnh đuổi khách: "Muội thể trở về ."
Nàng chần chừ hồi lâu mới xuống giường, xỏ giày đến bên cửa sổ, đầu chút lo lắng mà hỏi : "Vậy Liên Tam ca ca chứ? Huynh thật sự cần uống một chén gừng ?"
"Không cần." Lần nàng.
Cho đến khi âm thành nàng nhảy khỏi cửa sổ, mới dời ánh mắt đến khung cửa sổ. Theo bóng lưng nàng rời , những ánh đó dường như cũng ảm đạm nhiều, giống như từng con đom đóm đang mệt mỏi, vì buồn ngủ nên ánh sáng yếu ớt dần.
Trong phòng nhất thời trở nên cực kỳ yên tĩnh.
Những gì xảy lúc giống như một giấc mơ. Một giấc mơ đẽ.
Lúc nàng rời , cuối cùng cũng thể tiếp tục suy nghĩ.
Chàng chữ "tình" nghĩa là gì, nó vì sinh , cũng nó sinh giữa và Thành Ngọc. Chàng chỉ xác định rằng, nếu như đây là tình, thì từ lúc bắt đầu, nó sai .
Chuyện , sai ở Thành Ngọc. vì Thành Ngọc nhận nàng ca ca, cũng sai ở việc nàng ngây thơ và trì độn hiểu tình cảm của . Mà là sai ở . Từ lúc bắt đầu sinh tình với nàng, tất cả thứ, đều là sai trái. Chàng là một thần tiên, sinh tình ý với một phàm, đối với và nàng đều điều gì cả. Trước khi nàng nhảy cửa sổ bước , nên ý thức điểm . lúc đó lơ là.
Lúc cuối cùng cũng nhớ , đây mới là chuyện quan trọng nhất.
Chàng đột nhiên nhớ đêm nay lúc ở Khúc Thủy Uyển, nàng bông đùa hỏi câu đó: "Lẽ nào đêm nay, hoàng tổ mẫu ban hôn? Liên Tam ca ca, sẽ đổi chủ ý mà lấy chứ?"
Lúc đó sửng sốt, bởi vì đều từng nghĩ đến vấn đề cưới xin . Là một của thần tộc, vẫn đến cái tuổi nghĩ đến chuyện cưới xin .
Mà lúc đây, khi đầu tiên nghĩ đến vẫn đề cưới xin , cảm thấy phiền loạn và thất vọng.
Chàng cho dù sinh tình với Thành Ngọc, nhất cũng chỉ nên dừng ở đây thôi.
Bởi vì thể cưới một phàm nhân.
Bởi vì cưới một phàm nhân.
Tuy rằng thường tức giận vì sự ngây thơ và trì độn của nàng, thỉnh thoảng thậm chí còn hỏi nàng, nàng Chu Cẩn nuôi đến ngốc ? lúc thể thừa nhận, Chu Cẩn nuôi nàng trở thành con như thế , thật sự là quá . Nàng từng động lòng với , quá . Bất luận là đối với bản nàng, đây đều là một chuyện .