Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 16

Cập nhật lúc: 2025-11-16 07:00:27
Lượt xem: 139

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi thấy Tam điện hạ dắt theo quận chúa đột nhiên biến mất bên bờ sông Bạch Ngọc, Quốc sư thầm c.h.ử.i một tiếng trong lòng: "Mẹ nó!"

Hắn cảm thấy thật may mắn vì đó dùng miếng vải che mắt Quý thế tử, bằng giờ giải thích thế nào về chuyện hai sống đang hiển hiện mắt bỗng dưng mất tích bên bờ sông?

Đêm nay, điều duy nhất thể coi là là việc Tam điện hạ biến mất đúng lúc, mà Tam điện hạ . Hắn đoán ý của điện hạ là cần theo nữa. Một đêm xui xẻo cuối cùng cũng đến hồi kết.

Quốc sư còn kịp thở phào nhẹ nhõm, phát hiện hai con bướm đen đang chập chờn bay lượn mặt, lượn vòng quanh tạo thành chữ "nhất", tiếp tục bay tạo thành hình chữ "bát".

Quốc sư sững sờ một lúc, đó cảm thấy bệnh đau đầu của tái phát. Lần đầu tiên trong đời, cảm thấy hối hận vì kiến thức rộng của - chỉ hai con bướm đen là bướm câu hồn đến từ Minh Ty, mà còn cả năng lực của chúng.

Mấy con bướm rõ ràng là do Liên Tam để cho .

Liên Tam lẽ đưa quận chúa đến Minh Ty, để hai con bướm câu hồn là để đưa Quý thế t.ử theo. Hắn giả vờ cũng khó.

Vì lúc họ đang gốc cây Sồi cách khá xa sông Bạch Ngọc, nên Quốc sư rõ quận chúa gì với Tam điện hạ. Vì thế, thể hiểu Tam điện hạ đưa một phàm xuống Minh Ty, còn mang theo một phàm khác nữa. Tuy nhiên, cũng tốn quá nhiều tinh lực để nghi hoặc chuyện . Chỉ riêng việc lát nữa giải thích thế nào với Quý Minh Phong về chuyện họ xuống âm phủ dạo chơi một ngày, đủ đau đầu .

Bướm câu hồn bay lượn quanh hai ba vòng. Huyền điệp tới, suy nghĩ nhiều cũng vô ích. Cuối cùng, hoặc là chúng sẽ câu mất hồn phách của hai , hoặc là hai chủ động theo. Nếu chủ động theo, khi đến Minh Ty may còn đến nỗi hồn lìa khỏi xác.

Quốc sư đang thẫn thờ suy nghĩ vì đêm nay ở đây để Liên Tam hành hạ, lẽ nào là do tiên đế c.h.ế.t sớm? Tiên đế c.h.ế.t sớm, lúc mang theo luôn? Vừa nghĩ, nắm lấy cổ tay Quý thế tử, tay bấm quyết, chiếu theo bản đồ mà Tam điện hạ đưa cho, dẫn Quý thế t.ử theo bướm câu hồn xông Minh Ty.

Phàm thế nhiều truyền thuyết liên quan đến Minh Ty, phần nhiều miêu tả Minh Ty sâu lòng đất. Sau khi c.h.ế.t, u hồn sẽ trở về chốn Minh Ty, cũng là trở về với lòng đất.

kỳ thực, Minh Ty lòng đất, mà là một gian độc lập giữa trời đất, bên ngoài tứ hải bát hoang - nơi cư trú của thần tiên và mười ức thế giới phàm nhân, do Bạch minh chủ Tạ Hoa Lâu và Hắc minh chủ Tạ Cô Châu, hai tỷ cùng chấp chưởng.

Từ thuở sáng thế đến giờ, trong quá trình biến hóa dằng dặc của vũ trụ hồng hoang, những phàm nhân Thiếu Quán đưa đến phàm thế đổi tín ngưỡng, tự nhiên cũng quên mất lai lịch và ý nghĩa chân chính của chốn Minh Ty, giống như quên mất nguồn gốc của chính .

Quốc sư vốn tự nhận là hiểu rộng đời, nhưng liên quan đến Minh Ty, chỉ những cái tên như Tư Bất Đắc tuyền, Đoạn Sinh Môn, Võng Nhiên Đạo, Vong Xuyên, Ức Xuyên, Luân Hồi Đài, cùng với bướm câu hồn. Một nửa là từ sư phụ, nửa còn là do mấy năm từng thỉnh giáo Liên Tam điện hạ.

Quốc sư Tư Bất Đắc tuyền ngẩn ngơ. Tư Bất Đắc tuyền tuy gọi là suối, kỳ thực là một dòng sông dài. Nơi đây nhật nguyệt, cũng chẳng tinh tú, nên khó phân biệt dòng chảy của con sông , nó chảy từ đông sang tây từ nam đến bắc.

Mượn chút ánh sáng bạc mờ ảo từ những vì xa xôi trung, cũng chỉ thể thấy dòng sông tựa như từ trong đám mây dày đặc chảy , như chảy trong đám mây dày đặc.

Quốc sư chợt hiểu , đám mây dày đặc đó lẽ gọi là Hỗn Độn.

Vị thế t.ử rốt cuộc cũng tháo khăn bịt mắt, bên cạnh Quốc sư, ngước đầu tấm bia đá cao trăm trượng dựng bên bờ sông, thành tiếng ba chữ to tướng khắc mặt đá: "Tư Bất Đắc". Rồi quanh một lượt, cau mày hỏi Quốc sư: "... Đây là nơi nào?"

Quốc sư đột nhiên thấy đau đầu.

Tư Bất Đắc tuyền là cửa ngõ đầu tiên của chốn Minh Ty. Phải qua Tư Bất Đắc tuyền mới thể đến cửa chân chính của Minh Ty, là Đoạn Sinh Môn.

Thuở nhỏ, Quốc sư từng sư phụ kể, Minh Ty của hai tỷ minh chủ Tạ Hoa Lâu và Tạ Cô Châu, vì thường niên ru rú trong Minh Ty việc gì , nên thích trêu chọc đám phàm nhân ngu độn. Tư Bất Đắc tuyền là ý tưởng của Minh chủ Tạ Hoa Lâu.

Sau khi phàm nhân c.h.ế.t , u hồn trở về chốn Minh Ty, tiên Tư Bất Đắc tuyền để suy ngẫm ba việc: Nhớ chuyện kiếp , kiếp và kiếp ; Kiếp ý nghĩa gì, kiếp ý nghĩa gì, kiếp ý nghĩa gì? Điều thể giúp u hồn hồi tưởng cuộc đời, đối diện với bản , tự vấn lương tâm.

Những u hồn ngộ tính sẽ ngâm trong Tư Bất Đắc tuyền vài tháng, cho dù tiền kiếp bao nhiêu oán si chấp trách, thì khi đến bờ cũng giác ngộ nhiều điều. Ví như một đôi nam nữ si tình, khi c.h.ế.t đợi bờ sông Vong Xuyên ba năm, nhưng cơ bản c.h.ế.t khi ngâm trong Tư Bất Đắc tuyền trèo lên, lập tức giác ngộ mà hủy bỏ lời hẹn , căn bản thể chống đỡ nổi để đến Vong Xuyên. Tư Bất Đắc tuyền khiến phẫn nộ đến thế, thể thấy Bạch minh chủ Tạ Hoa Lâu quả thực là kẻ địch của tất cả những nữ nhân si tình đời.

Thấy Quốc sư im lặng hồi lâu, Quý thế t.ử hỏi thêm nữa: "Quốc sư đại nhân, đây là chỗ nào?"

Quốc sư trầm mặc một lúc: "Ồ, là như thế , đây là giấc mộng của ngươi, ngươi đang mơ. Còn xuất hiện trong giấc mơ của ngươi? Ta chỉ tùy hứng dạo chơi thôi." Quốc sư giả vờ thong thả dạo xung quanh một vòng, gượng gạo : "Giấc mơ của thế t.ử chút huyền ảo nha, haha."

Quý thế t.ử trầm mặc hồi lâu: "Quốc sư đại nhân, cũng là trẻ ranh ba tuổi, phân biệt bản đang tỉnh táo." Hắn Quốc sư: "Trong truyền thuyết , cũng một nơi gọi là Tư Bất Đắc, là lối địa phủ. Người khi c.h.ế.t, quỷ hồn sẽ trở về chốn địa phủ, trở về Tư Bất Đắc."

Nụ của Quốc sư cứng : "... Quý thế t.ử quả nhiên hiểu rộng rãi." Chợt nhận lừa Quý thế t.ử dễ chút nào, Quốc sư bèn từ bỏ việc lừa gạt, thản nhiên : "Đây đúng là nơi ngươi nghĩ đến. Bất quá, 'địa phủ' là cách của phàm nhân. Thế gian vốn địa phủ, thế gian chỉ Minh Ty; 'quỷ hồn' cũng là cách gọi của phàm, trong Minh Ty hề quỷ hồn, mà là u hồn."

Quý thế t.ử hiển nhiên thể tiếp nhận hiện thực , vẻ mặt bình tĩnh xuất hiện một vết nứt: "... Ngươi thế mà đưa đến nơi ."

Quốc sư nhanh tay đỡ lấy Quý thế tử.

Việc Quý thế t.ử khi hồi phục rút kiếm c.h.é.m đưa đến đây, quả thực vượt quá dự đoán của Quốc sư. Vì thế, Quốc sư cũng chút hảo cảm với Quý thế tử, an ủi: "Thế t.ử cần lo lắng, u hồn, đây vẫn là nhục phàm trần, chỉ là chút chuyện cần đến đây một mà thôi."

Điều đương nhiên thể an ủi Quý thế tử, nhưng dù cũng chuyển dịch sự chú ý của . Hắn nhíu mày : "Ngươi A Ngọc nàng đang ở đây ?"

Quốc sư cảm thấy vô cùng ngạc nhiên sự nhạy bén của Quý thế tử, nhưng đây lúc để bái phục. Hắn liếc bờ bên , tỏ vẻ sầu tư: "Bọn họ đợi chúng , qua Tư Bất Đắc tuyền , bây giờ lẽ cũng đến Đoạn Sinh Môn. quan môn giúp đỡ..." Quốc sư che trán: "Ồ, sư quan môn của là đại tướng quân, đây cũng là lý do vì thể đưa Hồng Ngọc quận chúa xông Minh Ty."

Có thể bịa chuyện đến mức , Quốc sư cũng tận lực . đột nhiên nhớ , trong mắt phàm, Liên Tam kỳ thực nhỏ tuổi hơn nhiều... Hắn bình tĩnh, thử sửa lời: " , sư môn của chúng thu nhận t.ử đều xem căn cốt. Ai căn cốt thì . Đại tướng quân căn cốt , vì thế tuy sư môn trễ nhưng của chúng ."

Quốc sư liếc Quý thế tử, thấy hề tỏ hoài nghi, bèn thở phào nhẹ nhõm: "Không đại tướng quân giúp đỡ, cũng để vượt qua Tư Bất Đắc tuyền. Người xem, con suối cầu, sông cũng thuyền, bơi qua cũng . Nước của Tư Bất Đắc tuyền thể chạm . Ta cảm thấy..." Quốc sư ngừng .

Sau ba chữ " cảm thấy", Quốc sư thấy dòng sông mắt bỗng đông cứng . Nước sông xanh biếc tựa như một khối đá quý khổng lồ lấp đầy mặt sông, ánh sáng bạc của những vì xa xôi , tỏa ánh sáng lạnh lẽo quỷ dị. Dưới mặt băng, vô bóng hồn cũng đóng băng, là những u hồn đang qua sông.

Thủy thần chấp chưởng sông hồ khắp thiên hạ. Có thể trong phút chốc đóng băng sông Minh Ty, mười phần thì hết tám phần là do thủy thần . Đây lẽ là phép thuật mà Tam điện hạ để để giúp họ qua sông, vì ngài đợi họ. Dù là lúc nào thấy phép thuật mà Liên Tam thi triển, đều khiến Quốc sư cảm thấy kinh hãi. Đây là thiên thần.

Quốc sư sửng sốt dòng sông đóng băng đẽ hồi lâu, mới tổng kết những lời lúc nãy: "Ta thấy... xem chúng thể trực tiếp qua ."

Qua Tư Bất Đắc tuyền, thì đến Đoạn Sinh Môn. Ở phàm thế, Đoạn Sinh Môn nổi tiếng hơn Tư Bất Đắc tuyền. Phàm nhân thể Tư Bất Đắc tuyền, nhưng đại đa đều trong địa phủ một Đoạn Sinh Môn trong truyền thuyết, do một con cự thú một đầu tên là Thổ Bá canh giữ.

Trong truyền thuyết, Thổ Bá sừng sắc nhọn, đầu hổ ba mắt, thể giống như con trâu khổng lồ, hình dáng đáng sợ, canh gác Đoạn Sinh Môn, chỉ cho những u hồn đọa vòng luân hồi sinh t.ử của chốn Minh Ty qua.

Quý thế t.ử cánh cửa cũ kỹ đang mở mặt.

Đó là một cánh cửa bằng đá vô cùng to lớn, xà ngang bên cánh cửa cũng từ đá, phía khắc ba chữ to lớn "Đoạn Sinh Môn".

Ba chữ đó màu đỏ, nét chữ khoáng đạt phong lưu, bên trái còn đề một chữ ký màu huyết đỏ: "Tạ Hoa Lâu thư".

Quý thế t.ử thích nghi với hiện thực, bình tĩnh trở , chữ khắc cổng hai , con cự thú đang thở phì phì cánh cổng đá, cau mày nửa ngày, đầu kiếm chỉ con Thổ Bá đang thở hừ hừ: "Đây là do đại tướng quân ?"

Quốc sư cũng con cự thú, trong lòng cảm thấy cái nhất định là do Liên Tam . Cho dù giải thích đó là sư quan môn của , một phàm tu thành chánh quả, vì thể đ.á.n.h cho linh thú của địa phủ thương đến mức ? Cái khó . Quốc sư cảm thấy một sự đau đầu quen thuộc ập đến, trầm mặc nửa ngày: "Sao thể." Hắn : "Nhất định là khác đến xông Minh Ty , cũng là địch là bạn. Tiểu quận chúa xảy chuyện gì ? Chúng ..."

Chiêu quả nhiên tác dụng. Quý thế t.ử thấy Thành Ngọc gặp nguy hiểm, lập tức phi trong Đoạn Sinh Môn, vội vã lao Võng Nhiên đạo.

Quốc sư bóng lưng Quý thế t.ử từ xa, đột nhiên nhớ , Võng Nhiên đạo Minh Thú. Hỏng !

Vết m.á.u Thổ Bá vẫn còn ấm, chứng tỏ Liên Tam mới Võng Nhiên đạo lâu, mười phần thì tám chín phần là vẫn giải quyết sạch sẽ năm con Minh Thú hung tàn hơn Thổ Bá . Quý thế t.ử tùy tiện trong, với nhục phàm trần đời của , nếu gặp con Minh Thú chuyên nuốt những u hồn công đức , thì còn nghi ngờ gì nữa, là nạp mạng .

Da đầu Quốc sư tê dại, kịp nghĩ ngợi gì, vội vã đuổi theo .

Võng Nhiên đạo tuy gọi là một hành lang, nhưng giống với hành lang thông thường. Bên trong vô cùng rộng lớn, tường bằng thủy tinh đen, nền bằng thủy tinh màu tím. Tuy minh châu chiếu sáng cả hành lang, ở trong đó vẫn cảm thấy m.ô.n.g lung.

Vừa trong, sắc mặt Quốc sư đột nhiên trắng bệch. Trước mắt hình bóng, cũng cảm thấy bất cứ tia nguy hiểm nào. Ngay trong khoảnh khắc xao nhãng, một móng vuốt sắc nhọn hung hãn đ.â.m thẳng vai . Cơn đau bất thần ập đến, Quốc sư vốn thể rút kiếm chống cự, nhưng ánh kiếm đ.â.m cũng đều là hư vô.

Vô hình vô ảnh, thể thương, đó là Minh Thú.

Quốc sư đang định vứt kiếm qua một bên để bấm quyết, thì một bóng hình màu trắng tựa như cơn gió lướt qua . Một thiết phiến màu đen điểm nhẹ lên vai đẩy lùi về . Quốc sư hoảng hốt, thấy bên cạnh tiếng cầm thú rít lên đau đớn, một làn khói đen từ cánh tay trái thoát . Đó là một trong ngũ đại Minh Thú - Huyền Điểu.

"Trông chừng nàng." Âm thanh lạnh lùng lướt qua . Quốc sư cảm thấy sự đau đớn từ vết thương vai bỗng dưng biến mất, trong lòng trở nên nặng nề. Là Tam điện hạ đẩy quận chúa lòng .

Quốc sư chỉ kịp mở miệng gọi hai tiếng "tướng quân", bèn thấy một đạo kết giới bằng thủy tinh đột nhiên kéo dài đến mặt mấy trượng, trong phút chốc bao trùm từ đỉnh hành lang đến bộ gian xung quanh. Ánh mắt về vị Quý thế t.ử đang chống kiếm quỳ xuống ở một nơi xa, mà vị Tam điện hạ lúc nãy cứu một mạng, tựa cơn gió, khi tiểu quận chúa kịp giơ tay định kéo ống tay áo của , nhanh chóng lướt qua kết giới, biến mất ở cuối hành lang.

Tuy rằng Tam điện hạ đẩy quận chúa lòng , nhưng Quốc sư hiểu chuyện, rằng Liên Tam tuyệt đối ý ôm quận chúa trong lòng. Quốc sư bèn đưa tay nhẹ nhàng đỡ lấy Thành Ngọc.

Đây là đầu tiên Quốc sư tiếp xúc gần như với nàng khi nàng trưởng thành. Vì nàng là một tiểu cô nương của phàm thế, đầu tiên chốn Minh Ty, cùng Liên Tam đ.á.n.h với những Minh Thú đó, nhất định là dọa khiếp . Hắn đang nghĩ nên an ủi nàng một chút, ngờ nàng đột nhiên hất tay , chạy về phía Liên Tam biến mất ở cuối hành lang.

Trong chớp mắt, Quốc sư kịp phản ứng, nhưng dù cũng đạo thuật cao siêu, hình lập tức đuổi sát theo .

Thành Ngọc chạy đến kết giới, hề đập phá cào cấu lên kết giới như Quốc sư nghĩ. Nàng chỉ yên lặng đó, khẽ mím môi, chăm chú về phía cuối hành lang. Đứng một hồi lâu, lẽ là phát hiện thể nào trận đ.á.n.h của Liên Tam với Minh thú, nàng bèn đưa hai tay lên đặt kết giới, khẽ nghiêng đầu ghé tai lắng .

Quốc sư cảm thấy tò mò, dừng bước. Quý thế t.ử chạy lên mặt , cách chỗ Thành Ngọc mấy bước, lời kéo nàng rời khỏi kết giới: "Chỗ nguy hiểm, đừng dựa gần quá!"

Lúc Quý thế t.ử đưa tay qua, Thành Ngọc nhanh chóng lùi về hai bước, vẫn như cũ dán tay kết giới thủy tinh. Sau khi rõ là Quý thế tử, nàng sửng sốt, đưa tay lên miệng "suỵt" một tiếng, chỉ kết giới nhỏ: "Đừng chuyện."

Quốc sư nghĩ một hồi, cũng đến gần kết giới, học theo Thành Ngọc dán tai , mơ hồ âm thanh đ.á.n.h từ đằng xa truyền , bèn hiểu nàng đang gì. Quả nhiên nàng nhỏ giọng giải thích: "Ta chỉ Liên Tam ca ca an thôi."

Sắc mặt Quý thế t.ử lắm, giằng co một lát mới nhượng bộ : "Vậy ở đây bảo vệ cho cô."

Thành Ngọc trả lời, nàng chút hiếu kỳ Quý thế t.ử một cái, giống như khó hiểu vì Quý thế t.ử đột nhiên quan tâm đến nàng như .

Quốc sư hứng thú hiểu ý của hai , Thành Ngọc một lòng một lo lắng cho Liên Tam, trong lòng lãnh đạm nghĩ, so với việc lo lắng cho Tam điện hạ, chi bằng chúng nên lo lắng cho sự an của đám Minh Thú thì hơn.

Vừa tuy chỉ lướt qua vai Tam điện hạ, nhưng thể chắc chắn bản hề lầm. Tam điện hạ lúc đấu với Minh Thú chỉ dùng hai mươi bảy cốt thiết phiến mà thôi. Thiết phiến đó dùng hàn thiết để cốt phiến, mặt phiến khắc hình vảy cá, đúng là một pháp khí hiếm , nhưng đó là thần binh mà Liên Tam quen dùng, thể thấy căn bản hề nghiêm túc đánh, mà còn như đang trêu đùa đám Minh Thú .

Sâu trong dãy hành lang truyền tới âm thanh đau đớn của đám mãnh thú, chắc chắn Tam điện hạ đang chiếm thế thượng phong . Quốc sư chú ý đến thần sắc căng thẳng của Thành Ngọc lúc dịu xuống nhiều.

Nếu thế cục định, Quốc sư cảm thấy, bọn họ đây cũng việc gì , chi bằng trò chuyện với một chút. Nhân lúc , bắt chuyện với quận chúa, hai một hỏi một đáp.

"Không tướng quân mang quận chúa đến đây, cho quận chúa nơi ?"

"...Nơi là Minh Ty ?"

"Vậy tướng quân với quận chúa, thể đưa quận chúa đến Minh Ty ?"

"...Đó là vì Liên Tam ca ca và quốc sư là đồng môn ?"

Quốc sư hề nghĩ đến với Tam điện hạ thể thần giao cách cảm đến , nhất thời cảm thấy còn gì để . câu hỏi nhất là hai vấn đề , chỉ hỏi: "Vậy vì tướng quân đưa quận chúa đến Minh Ty, quận chúa ?"

Thành Ngọc lúc lập tức trả lời . Nàng đột nhiên liếc Quý Minh Phong. Quý thế t.ử ngẩng đầu, nàng lập tức cụp mắt. Rất lâu , nàng mới thấp giọng: "Huynh , đưa gặp Thanh Linh."

Quốc sư Thanh Linh là ai, câu trả lời cảm thấy mù mờ, thấy Quý thế t.ử đột nhiên cứng .

Quốc sư : "Thanh Linh là..."

Thì thấy Quý thế t.ử gượng gạo : "Ta cái c.h.ế.t của Thanh Linh khiến nàng..."

Sau đó, Quốc sư thấy trong mắt quận chúa xuất hiện thần sắc kỳ lạ. Nàng giống như cảm thấy câu trả lời của Quý thế t.ử thật khó hiểu, cau mày : "Thế t.ử ? Bởi vì..." Giọng nàng đột nhiên nhẹ hẫng: "Là Quý thế t.ử với , Thanh Linh vì mà c.h.ế.t, là ngang bướng vô tri nên hại c.h.ế.t nàng, sai cả trăm cũng đường hối cải." Vành mắt nàng đỏ ửng: "Ta mãi mãi mang theo tội . Ta quên ngày hôm đó, ngươi và Mạnh Trân, các với , bắt buộc gánh theo tội ."

Quý Minh Phong hoảng loạn, sắc mặt dần trở nên trắng bệch. Hắn giống như gì đó, nhưng lúc đây, kết giới thủy tinh đột nhiên một sức mạnh to lớn đ.á.n.h .

Quốc sư kịp nắm lấy cánh tay của Thành Ngọc, một làn khói đen chui trong kết giới, cuốn và Thành Ngọc trong đó. Quốc sư vội vàng dùng kiếm phong ấn, lao trong đám sương mù, âm thanh của Minh thú kêu lên một tiếng t.h.ả.m thiết, đáng tiếc đ.â.m chỗ quan trọng.

Minh thú hiện một nửa hình dạng, hung hăng ném xuống đất. Đó là một con Huyền Hồ. Hắn tuy rằng buông , nhưng Thành Ngọc đuôi của Huyền Hồ cuốn lấy. Quốc sư lập tức đưa tay trích m.á.u bấm quyết, nhưng tốc độ vẫn bằng con súc sinh xảo quyệt . Trường kiếm của Quý Minh Phong ở phàm giới tính là cực nhanh, nhưng ở chốn , thể nào cho đám linh thú giảo hoạt nhạy bén tổn thương nửa phần.

Con Huyền Hồ dám xông kết giới của Liên Tam tạo nên, cũng thể thấy nó hung tàn thế nào . Quốc sư nghĩ Liên Tam đang bốn con minh thú khác bám riết ở cuối hành lang, nên cũng thời gian rảnh đến đây cứu . Trái tim giờ đây giống như nhảy khỏi cổ họng.

Linh thú tựa như nhận bản đang ở thế thượng phong, khỏi đắc ý hóa thành hình , ở giữa trung tạo một kết giới. Sau kết giới mơ hồ đó, một cái đuôi của nó cuốn lấy Thành Ngọc cho nàng cách nào giãy dụa , ngón tay dài ngoằng dí sát cổ Thành Ngọc, vẻ văn nhã : "Chiếm tiện nghi của vị thần quân , thì tiện nghi của một cô nương bé thế cũng dễ hơn nhiều!"

Thành Ngọc sợ hãi, nhưng nàng kêu thành tiếng, chỉ nín thở dùng sức ngửa đầu , tránh xa gương mặt đen thui của nam nhân hóa thành hình sáp đến gần. Thì nam nhân trêu chọc nhỏ với nàng: "Tiểu mỹ nhân, đừng tránh mà ~". Nàng mơ hồ gì, chỉ thể dùng sức giãy dụa, nhưng nàng chỉ là một phàm, thể giãy đây? Lúc nàng đang vô cùng hoảng sợ nhắm chặt hai mắt , thì một giọng vang lên bên cạnh: "Muốn c.h.ế.t." Trong giọng ẩn chứa sự phẫn nộ.

Nàng đột nhiên mở mắt, chỉ thấy khuôn mặt Huyền Hồ gần trong gang tấc đang vặn vẹo. Một cây trường thương xuyên qua n.g.ự.c trái . Huyền Hồ bức hóa trở về nguyên hình, một nữa ném trong kết giới thủy tinh. Trong phút chốc, kết giới đó dày thêm ba tầng nữa.

Liên Tam trầm mặc ôm lấy Thành Ngọc đuôi thả , lập tức rơi giữa trung. Bất quá cái ôm đó chỉ trong nháy mắt. Thành Ngọc thậm chí còn kịp hồi thần, đợi đến lúc Quốc sư phi đến đỡ nàng, Liên Tam buông nàng .

nàng cơ hồ theo bản năng tới , kịp nghĩ ngợi, tay đưa , nắm lấy tay Liên Tam, nhưng chỉ kịp chạm ngón tay của . Cho dù chỉ một chút ấm áp từ bàn tay , cũng khiến nàng lưu luyến, nhất là khi trải qua sự sợ hãi đó. Một chút xúc chạm nho nhỏ, ngón tay hai chỉ chạm . Nàng thử đưa tay nắm lấy ngón tay nữa, chỉ là thể nắm gì. Nàng cảm thấy ủy khuất, phát hiện tay của Liên Tam một khắc đó nắm lấy tay nàng, nắm thật chặt đó thả , với nàng: "Ngoan." Tất cả những điều chỉ xảy trong một sát na. Cho đến khi đưa mắt , thấy Liên Tam trở trong kết giới. Thành Ngọc chút ngơ ngác.

Quốc sư bên cạnh thấy những hành động của Liên Tam và tiểu quận chúa trong phút ngắn ngủi , cảm thấy bản bình tĩnh . thời gian để bình tĩnh. Một khắc tiếp theo, Quốc sư trợn mắt thấy vô con sóng khổng lồ từ Võng Nhiên đạo đột nhiên ập đến, trong chớp mắt ngập cả kết giới.

Kết giới tựa như hóa thành biển sâu.

Thế gian , bất luận là nơi nào biển sâu, thì đó đều là vương thổ của thủy thần ?

Quốc sư cảm thấy cuối cùng cũng thể hiểu câu " c.h.ế.t" lúc nãy của Tam điện hạ là ý nghĩa gì.

, lúc nãy nên chú ý đến, thứ trong tay Liên Tam cầm còn là thanh thiết phiến nữa, mà là một cây Việt Thương. Truyền thuyết từng , nó lấy từ hàn thiết vạn năm hiếm nơi sâu nhất ở Bắc Hải, ngủ sâu một ngàn năm, cho uống m.á.u của một ngàn con thuồng luồng mới thể mở phong ấn. Đó là thần binh của thủy thần, là bá chủ biển. Tam điện hạ bình thường thích dùng thiết phiến, lúc cũng múa kiếm, nhưng món binh khí thuận tay nhất của , là một cây trường thương. Điều lên việc Liên Tam bây giờ mới bắt đầu nghiêm túc đánh.

Giống như đang nghiệm chứng suy đoán của Quốc sư, các Minh Thú chuyên vô hình vô ảnh ẩn nấp giữa trung , biển sâu của thủy thần cách nào giấu tung tích của bản . Cho dù là một động tác nho nhỏ, cũng thể thông qua dòng nước mà cây Việt Thương mà Liên Tam đặt trong kết giới cảm nhận . Các Minh Thú hề , tự cho rằng bọn nó ở trong nước cũng thể ẩn nấp dễ dàng, còn năm con từ năm phương hướng khác hợp sức vây lấy Liên Tam đang nghỉ chiến ở đằng . Nhất là con Huyền Hồ Liên Tam đ.â.m một thương trong kết giới nọ, thương tích đầy những vẫn đập c.h.ế.t Liên Tam.

Trong khoảnh khắc đám Minh Thú cùng tấn công, mặt biển vốn yên ả đột nhiên từ nơi sâu nhất dậy lên sóng lớn, hóa thành năm cột nước cao ngút trời. Mỗi một cột nước đều chính xác bắt một con Minh Thú, giống như những cột lốc xoáy đáng sợ đáy biển phá hủy vô thuyền bè, đem đám minh thú cuốn bên trong. Mà cái yên giữa năm cột nước đó, từ đầu đến cuối đều hề bất cứ động tĩnh nào.

Dưới uy thế chấp nhận bất cứ sự phản kháng nào , Quốc sư trừ việc kính phục thì cũng bất cứ cảm tưởng nào khác, chỉ cảm thấy thủy thần chấp chưởng nước trong thiên hạ, năng lực thao túng nước trong thiên hạ quả thực là khiến kính sợ. Loại năng lực ly kỳ , đạo pháp phàm nhân thể nào so sánh , khiến mở rộng tầm mắt, nhưng pháp lực phi phàm như thế , cũng chút đáng sợ.

Đám minh thú cột nước bức đến hiện nguyên hình, hóa là một con Huyền Hổ, Huyền Báo, Huyền Hồ, Huyền Xà và một con Huyền Điểu. Đại khái là do ở trong chốn Minh Ty u tối riết, đầu óc cũng hỏng , đang đụng đến đối thủ nào, còn ngu xuẩn cao giọng ầm ĩ: "Ngươi tự tiện xông Minh Ty, giáo huấn là chức trách của thánh thú chúng . Ngươi dùng tà pháp giam giữ chúng , là trọng tội mạo phạm Minh Ty. Người còn giải khai tà pháp, tội trạng còn giảm nhẹ!"

Tam điện hạ bật , đến lạnh lẽo: "Chỉ là một đám minh thú, cũng dám luận tội của bản quân." Vừa dứt lời, năm cột nước từ nơi cao nhất bắt đầu đóng băng xuống . Không khó để tưởng tượng lúc đóng băng đến tầng sâu nhất, đám minh thú sẽ kết cục .

Năm con minh thú bây giờ mới cảm thấy sợ hãi, cũng quên mất việc dùng câu gì để giữ tác phong của minh thú. Lúc sắp đông cứng trong cột nước, vẫn còn dùng giọng điệu ngoan cố sợ hãi : "Ngươi, ngươi thể g.i.ế.c chúng , g.i.ế.c c.h.ế.t minh thú là trọng tội ở Minh Ty!"

"Ồ, thế nào." Tam điện hạ nhàn nhạt , đó lơ đãng năm cột nước giam giữ năm con Minh Thú . Đột nhiên, đám Minh Thú trở nên vặn vẹo, chỉ tiếng rên la t.h.ả.m thiết của chúng, giống như trong chớp mắt chịu đựng sự đau đớn vô cùng t.h.ả.m khốc như tứ chi đứt lìa.

điều đáng sợ hiển nhiên chỉ là chuyện . Cột băng vặn vẹo đột nhiên từ tầng bên ngoài bắt đầu nứt , từng lớp băng ào ào rơi xuống, một tầng một tầng. Mắt thấy vết nứt lan đến gần chỗ đám Minh Thú. Những tưởng nếu như lập tức dừng , thì năm con Minh Thú cũng giống hệt như đám băng rơi xuống , cuối cùng nát vụn rơi xuống đất. Đám Minh Thú chỉ đường c.h.ế.t.

Sau gáy Quốc sư toát mồ hôi, đoán Tam điện hạ kết thù với Minh Ty . Cho dù con Huyền Hồ đó chọc ghẹo tiểu quận chúa, một nó c.h.ế.t thì cũng mà. Hắn đang mở miệng khuyên can, thì tiểu quận chúa hành động một bước.

Lần Thành Ngọc quá trấn tĩnh, nàng bò lên vách kết giới thủy tinh liều mạng gõ gõ, thu hút sự chú ý của Liên Tam: "Liên Tam ca ca, đừng như !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-16.html.]

Mắt thấy Liên Tam đang ngẩng đầu về phía , Thành Ngọc đang khuyên Liên Tam đừng nên đắc tội với Minh chủ, thả cho đám Minh Thú một con đường sống, lúc mở miệng phát hiện thanh âm của một âm thanh trong trẻo lấn át. Thanh âm đó truyền tới từ nơi sâu nhất trong Võng Nhiên đạo, mang theo chút hoảng hốt và vội vàng: "Tam công tử, xin thủ hạ lưu tình!"

Một đạo tinh quang xinh từ sâu trong Võng Nhiên đạo xuyên tới, một nữ t.ử huyền y xuất hiện theo thanh âm phát , một cung trang, giống như cách ăn mặc của nữ quan. Phía nàng là một đám tiên cơ Minh Ty xếp thành một hàng dài, cũng mặc y phục cùng màu. Liên Tam cũng hề đầu, một tay giơ lên tạo thành một trận băng tuyết trong Võng Nhiên đạo. Đoàn tiên cơ Minh Ty bộ đều chặn trong băng tuyết, hành lang đầy gió tuyết.

Thành Ngọc ngỡ ngàng trận gió tuyết . Phía kết giới thủy tinh, Liên Tam nâng mắt nàng. Lúc mắt chạm ánh của nàng, mở miệng. Thanh âm lẽ nhẹ nhàng, tuyệt nhiên thể xuyên qua kết giới dày đặc đó, nhưng nàng cảm thấy nàng giọng của . Thanh âm thanh lãnh đó bình tĩnh vang lên trong đầu nàng: "Ta rõ, lúc nãy cái gì ?"

Thành Ngọc vội vàng: "Muội Liên Tam ca ca đừng g.i.ế.c bọn chúng, đừng kết thù với Minh Ty."

"Tại ?" Hắn : "Là sợ đ.á.n.h đám Minh chủ ?"

"Muội..." Nàng dừng một chút: "Muội lo lắng." Nàng cau mày, hai tay dán chặt vách kết giới, giống như như thế bèn thể đến gần thêm một chút: "Cho dù đ.á.n.h thắng đám Minh chủ, nhưng đừng để lo lắng mà, Liên Tam ca ca! Muội lo cho ." Nàng nghiêm túc những lời chân thành: "Đừng lo lắng!"

Câu rõ ràng lớn, nhưng lúc thanh âm dứt, năm cột trụ trong kết giới bèn ngừng nứt , trận bạo tuyết cuồng phong trong Võng Nhiên đạo cũng ngừng bặt, từng đóa hoa tuyết trong chớp mắt hóa thành ngàn vạn ánh rơi xuống.

Dưới ánh rơi , vị bạch y thanh niên tay cầm hàn thiết thần binh ở trong kết giới khẽ cúi đầu, khóe môi cong lên, năm ngón tay xiết chặt lấy Kích Việt thương nhích một cái. Chỉ thấy năm cột trụ băng đổ xuống ầm ầm, trong phút chốc tạo thành hàn băng hóa thác nước vô cùng to lớn, chảy từ xà ngang xuống dãy hành lang.

Sự đổi lớn như thế, giống như tự nhiên hề giống với tự nhiên, cho cảm thấy kinh hãi. Trong thác nước lớn đó, đám Minh Thú cuối cùng cũng thể thở , còn dám lỗ mãng nữa.

Đám tiên cơ Minh Ty cuối cùng cũng hồi thần từ trong bầu trời đầy , thấy đám Minh Thú giữ trong dòng nước đó rốt cục cũng giữ mạng, đồng loạt hành đại lễ: "Tạ Tam công t.ử thủ hạ lưu tình."

Vị nữ quan đầu khi chúng nhân thi lễ cũng tự hành lễ: "Minh chủ sớm lập minh quy, thế gian nếu sinh linh nào, nếu việc Minh Ty giúp đỡ, thì cần xông Đoạn Sinh Môn và Võng Nhiên đạo. Nếu vượt qua , Minh Chủ sẽ chấp nhận một nguyện vọng của đó, nếu việc đó liên quan đến Minh Ty."

Nữ Quan huyền y cúi thi lễ nữa: "Nếu như Thổ Bá và đám Minh Thú đều thể ngăn Tam công tử, Tam công t.ử sẽ nhận một lời hứa từ Minh chủ. Nếu như , Phiêu Linh cả gan hỏi một câu, Tam công t.ử đến Minh Ty là đang Minh Ty chúng giúp chuyện gì?"

Tam điện hạ thu trường thương, đưa lưng về đám Minh Thú đang ở thác nước bên . Đợi cho vị nữ quan huyền y tên là Phiêu Linh xong những lời khách khí, khom lưng cúi bên cạnh chờ đợi chỉ thị, Tam điện hạ mới : "Ta đến Luân hồi đài tìm một , mời nữ quan dẫn đường." Chàng cúi đầu sửa ống tay áo, ánh mắt hề lướt qua vị nữ quan huyền y đó một chút nào, đó là tư thái thường của bậc bề .

Một phàm nhân, đối với một đám tiên cơ như thế, đúng là quá mức kiêu ngạo. Quốc sư trong lòng thầm tính, nên coi thường chi tiết , chủ động giải thích với Quý thế tử: "Vị sư quan môn của , ặc, đạo pháp của thâm hậu, thường tự do trong lục giới, các thần tiên gặp là bao nhiêu vị , cho nên quá coi trọng những tiên t.ử ở Minh Ty , thái độ cũng bình thản, tất cả đều là vì nguyên nhân đó." Hắn hai tiếng xóa khí gượng gạo: "haha."

Quý thế t.ử để ý đến . Quý thế t.ử chỉ Thành Ngọc.

Hắn thấy kết giới thủy tinh mắt đột nhiên biến mất, Thành Ngọc nhấc váy chạy về phía Liên Tam. Hắn giờ rằng nàng thể chạy nhanh đến thế. Liên Tam lúc , giữa bầu trời đầy , Liên Tam dang tay . Nàng lao trong n.g.ự.c , ôm thật chặt lấy .

Quý Minh Phong đột nhiên nhớ Thanh Linh từng với một câu.

Nàng , thế sự là như thế, thích hợp với điện hạ thì mà thế t.ử , điện hạ , thì nhất định thích hợp với điện hạ. điện hạ chọn lựa như thế, chỉ mong rằng mãi mãi cũng hối hận mới .

Lúc Thanh Linh câu đó với , trong ánh mắt chút thương hại. Trong quá khứ hiểu ánh mắt thương hại đó nghĩa là gì, hôm nay cuối cùng cũng hiểu . Bởi vì hối hận, cũng còn kịp nữa .

Kỳ thực tất cả đều chỉ là tâm ma của mà thôi. Là lúc đầu gặp nàng ở núi Ỷ La, cắm xuống cái hạt giống si tâm nghiệt ngã .

Dưới ánh trăng trong trẻo, khuôn mặt nàng hiện lên trong mắt , lông mày đen tuyền, đôi mắt sáng trong. Sắc tuyệt vời. Vừa mới thoát khỏi đám sơn phỉ, nàng trấn định chút sợ hãi, lúc ngẩng đầu đôi mày khẽ nhướng lên, trong ánh mắt hàm chứa ý : "Ta từng thấy thế tử, nhưng thấy ngọc bội của thế tử, đó là thứ từng thích, cả đời đều ghi nhớ." Giọng trong trẻo giống như cơn mưa rả rích trong núi vắng, nhẹ nhàng mà động lòng .

Sau nhiều , nhớ , lúc nàng cong mắt với "Thứ từng thích, cả đời đều ghi nhớ", bên rìa của địa ngục, đó vì nàng mà ngừng giãy giụa trong địa ngục. Kỳ thực là một chuyện quá rõ ràng .

Mà tất cả những giãy giụa đó cũng chỉ giãy giụa, còn nàng cái gì cũng .

Vì nàng, trăm phương ngàn kế để tiếp cận mà vui đến phát điên là ; vì nàng mà lỡ hẹn Oanh hót mà lạc lõng là ; vì nàng vô ý những lời thiết mà thất thần là ; vì nàng thật lòng bộc lộ mà phẫn nộ là , cũng là . Chỉ kết bằng hữu với , đây là ý của nàng, là sự ngây thơ cũng là sự tàn nhẫn của nàng.

sự ngây thơ và tàn nhẫn khiến lý trí thể về trong đêm đó. Đêm đó say mèm ở Bắc thư phòng, và hiểu những thứ đó chỉ là si tâm vọng tưởng, chính xác chỉ thể là si tâm vọng tưởng.

Hắn là Vương thế tử, nhất định thành đại nghiệp thống nhất mười sáu dị tộc của Lệ Xuyên vương phủ. Ngây thơ đơn thuần, Hồng Ngọc quận chúa lớn lên trong nhung lụa ở Kinh Thành, thích hợp để đồng hành với . Nàng kết bằng hữu với , bằng hữu với nàng; chỉ nàng là thế t.ử phi của , nàng thế t.ử phi của Lệ Xuyên vương phủ. Hắn nay đều là quyết đoán, vì thế quyết định đưa lúc nào cũng tốn ít thời gian. Hắn lựa chọn để nàng xa, rời xa , bởi vì một ngây thơ hiểu thế sự như nàng, thậm chí còn thể tự bảo vệ , thể tham dự đại nghiệp của .

Tất cả những mâu thuẫn và thống khổ trong lòng , tất cả tựa như đều liên quan đến Thành Ngọc, nhưng kỳ thực tất cả đều liên quan đến nàng, vô cùng hiểu rõ điều . Hắn chỉ là tự giày vò bản mà thôi, nhưng nhịn mà cảm thấy oán hận nàng, bởi tự bức bản hết đến khác ngơ nàng.

Hắn từ khi bọn họ cắt đứt, nàng ở trong Lệ Xuyên vương phủ cũng vui vẻ mấy ngày. mà lúc đó, ý thức đến vì sự lãnh đạm của nàng tổn thương, cũng suy nghĩ đến sự đau khổ của nàng.

Nàng thể đau đớn chứ? Nàng chỉ là một đứa trẻ chỉ vì thể nào cây kẹo, mà tùy hứng mà náo loạn một trận mà thôi, như thế thì thống khổ? Hắn từ nhỏ lớn lên trong sự dạy dỗ hà khắc của Vương phủ, đối với nỗi đau sớm tê liệt, vì thế cũng quên mất, thế gian chỉ mỗi nỗi đau vì tình, mới khiến con đau đến xương tủy như .

Bọn họ thật , cũng gặp quá nhiều.

Sau đó là cái đêm nàng xông Nam Nhiễm cổ mộ.

Kỳ thực , nàng đối với cách xa như hôm nay, hời hợt và lạnh lùng đều xuất phát từ đêm đó. Là những lời với nàng đêm đó khiến cho với nàng giống như dưng hôm nay. Lúc đó nghĩ rằng những lời đó nàng đau đớn đến . Hành động to gan của nàng cho mất hết lý trí, khoảnh khắc đó, tựa hồ như chỉ nghĩ đến việc thế nào để nàng cảm thấy thật đau đớn, đau đớn hơn nữa. Vì đau đớn thì mới thể nhớ kỹ.

Từ thời niên thiếu chấp chưởng quyền lực trong tay, kế hoạch lập sẵn đôi khi cũng gặp những sai sót. Cho dù nàng xông cổ mộ, đứt bước của , kỳ thực cũng chỉ là một sai sót đáng kể mà thôi, theo lý mà thể cho mất lý trí . Nàng nữa thể hiện sự lỗ mãng và tùy hứng, nữa chứng minh cho thấy nàng thể nào đảm đương vị trí thế t.ử phi. Điều khiến cảm thấy phẫn nộ, thống khổ, thậm chí tuyệt vọng. Bản , là một thích kéo khác xuống vũng bùn, nhưng duy chỉ những chuyện liên quan đến nàng, tuy đưa quyết định nhưng trong mỗi giấc mộng, đều khỏi hi vọng một ngày, bọn họ thể khả năng đó. Hắn vẫn còn giãy giụa trong địa ngục vô vọng, nhưng vẫn tìm kiếm đường .

Tất cả những thống khổ và phẫn nộ của , đều đến từ si niệm của , nhưng nhịn mà chuyển qua phẫn nộ với nàng, tựa hồ như nàng tổn thương, mới thể lên một chút. Đêm đó, nàng cuối cùng, là lúc nàng một bóng của trấn mộ thú khổng lồ , trong mắt hề một chút tinh thần. Trong khoảnh khắc đó nhớ đến đầu gặp nàng, nhớ về chiếc váy trắng, đôi mắt , là ánh sáng trong mắt nàng tựa như cho ánh trăng mất màu sắc: "Thứ mà từng thích, cả đời đều ghi nhớ." Lúc ngựa, tuyệt vọng nghĩ, lúc chúng đều ở trong địa ngục .

Đời của đầu tiên thích một , quá nhiều phàm niệm trói buộc, ép cho bản cách nào thể lựa chọn thích. Tất cả những gì đều chỉ khiến nàng dần dần rời xa , cho rằng đó mới là điều đúng đắn. căn bản nên để yêu một , yêu như thế nào mới đúng đắn nhất?

Lúc đó Thanh Linh với , điện hạ lựa chọn như thế, chỉ mong điện hạ mãi mãi đừng nên hối hận mới là nhất.

Tốt nhất là mãi mãi đừng nên hối hận.

Có đám Minh Cơ dẫn đường, nên qua Vong Xuyên đến Luân Hồi đài cũng mất quá nhiều thời gian.

Lúc qua Vong Xuyên, bọn họ cùng thuyền với Liên Tam và Thành Ngọc. Lúc xuống thuyền cũng là Liên Tam dắt theo quận chúa thẳng đến Luân Hồi Đài. Quốc sư và Quý Minh Phong đám Minh Cơ mời đến nghỉ ngơi chiếc lá sen bằng thủy tinh khổng lồ trôi nổi gần Luân Hồi đài.

Quốc sư vốn sợ Liên Tam và Quý thế t.ử ở chung một chỗ, hận thể tách hai đó ít nhất ba trăm trượng. Tam điện hạ đêm nay chuyện hành sự chút kiêng kỵ, mà Quý thế t.ử dễ lừa, vài Quốc sư cảm thấy cách nào thể chống đỡ nổi mặt Quý thế tử, chỉ nhờ việc Quý thế t.ử để ý mới thể miễn cưỡng vượt qua. Quốc sư nhớ nghĩ bèn cảm thấy đau đầu, vì thế các Minh Cơ an bài như thế , hợp ý .

Nào ngờ mới xuống, vẫn âm thanh của Liên Tam với quận chúa theo gió bay đến phía Luân Hồi đài. Quốc sư phun nước trong miệng ngoài, tuyệt vọng hỏi Minh Cơ bên cạnh đang hầu : "Ngươi thể đem chiếc lá thủy tinh cách xa Luân Hồi đài một chút nữa ?"

Quý thế t.ử nãy giờ vẫn trầm mặc bên cạnh đột nhiên cất tiếng: "Như ."

Luân Hồi Đài thực cách bọn họ xa cũng xa mà gần cũng gần.

Một tấm thủy tinh màu đen tuyền trôi nổi giữa trung, trồng một cây Luân Hồi để cho những u hồn thể trong đó đến kiếp . Cây lớn chọc trời, đ.â.m thẳng lên bầu trời Minh Ty, tán cây một tầng mây sáng bạc lượn lờ vây quanh, đó là cửa để đến kiếp .

Màu bạc lá cây là u hồn bám . Cái cây to lớn đến mắt thường cũng thể thấy sự sinh trưởng, ngừng cành cây mọc từ những đám mây trắng bầu trời, cũng ngừng những u hồn sinh từ đó.

Tam điện hạ và Hồng Ngọc quận chúa là ở ngay bên cây.

Quý thế t.ử tự bốn chữ "thế cũng " xong bèn im lặng thêm gì nữa, tựa hồ như đang yên tĩnh để lắng thanh âm của hai vị từ Luân Hồi đài gió đêm truyền tới.

Quốc sư chỉ thấy khuôn mặt càng lúc càng trở nên nghiêm túc, nhịn cũng hiếu kỳ, đặt chén xuống dỏng tai lên .

Đầu tiên là giọng của quận chúa. Quốc sư tình hình phía thế nào, bọn họ giờ đang bàn bạc, nhất định là một chuyện vô cùng bi thương. Quốc sư nữa thấy cái tên Thanh Linh .

Trong làn gió nhẹ, thanh âm của quận chúa chút nghẹn ngào: "...Huynh đời chỉ Thanh Linh mới tư cách bình đoán đúng sai, nhưng đến Luân Hồi đài cũng cách nào tìm Thanh Linh. Nàng , nàng nhất định là gặp . Những gì đêm đó Quý thế t.ử sai, là do lỗ mãng tùy hứng mà hại c.h.ế.t Thanh Linh, vì thế khi nàng c.h.ế.t cũng gặp , vì nàng hận ."

"Bọn họ bừa, nàng lý do hận ." Tam điện hạ trầm giọng an ủi nàng.

quận chúa tựa như hề do dự mà đáp trả ngay: "Có lý do mà, Liên Tam ca ca." Nàng nấc nghẹn một cái: "Bởi vì hại nàng c.h.ế.t, bởi vì ... ". nàng lập tức nhịn nấc nghẹn nữa, phảng phất như đang tự tiếp tục tìm lý do với Liên Tam: "Bởi vì thể tự bảo vệ bản , cứ đem bản trong hiểm cảnh, vì là một quận chúa gan lớn hơn trời ngông cuồng tự đại, sai một trăm cũng hối cải, bởi vì , là tội nhân." Câu cuối chút nghẹn ngào, nàng với Liên Tam: "Huynh xem, nhiều lý do."

Quốc sư thấy Tam Điện hạ trầm mặc hồi lâu: "Đó là những lý do mà vị Quý thế t.ử đó với ?"

Quận chúa trả lời , thanh âm chút run rẩy: "Vì thế, là một tội nhân." Nàng run rẩy tổng kết: "Muội là một tội nhân, đáng rớt xuống ao hóa cốt là , nên c.h.ế.t đáng . Đêm đó, lúc bọn họ vứt khu rừng nhỏ ngôi mộ, thực là vẫn luôn nghĩ, nếu như c.h.ế.t thì mấy, vì còn sống ở đây."

Quốc sư Tam điện hạ một trận trầm mặc, lâu , mới : "Vì thế, Chu Cẩn mới phong ấn đoạn ký ức đó của , bởi vì nếu như phong ấn nó, cũng cách nào sống tiếp nữa, ?"

Có lẽ quận chúa gật đầu, lẽ là gật, Quốc sư , chỉ thanh âm của quận chúa chút nghẹn ngào: "Muội nghĩ nếu như đủ xa, giống như những gì Quý Minh Phong , thể mang theo hết tất cả ung dung sống tiếp, nhưng hề xa như thế, ..." Giọng nàng run run: "Liên Tam ca ca, cách nào sống tiếp , là bởi vì xa như thế, cũng cách nào gánh cái c.h.ế.t của Thanh Linh." Nàng cố gắng chống cự lâu, cố gắng thở gấp. Nàng thành tiếng, nhưng giọng nghẹn ngào run rẩy đó giống như đang cảm thấy tuyệt vọng hết mức, khiến cho cảm thấy đau lòng. Nàng tuyệt vọng với Liên Tam: "Muội nên thế nào, cảm thấy cứ sống thật khổ sở."

Quốc sư thấy khuôn mặt của Quý thể t.ử chấn động dữ dội, vốn dĩ sắc mặt , bây giờ bỗng trở nên trắng bệch. "Không như ." Hắn Quý thể t.ử khàn giọng , thanh âm đó mang theo chút kìm nén, tốn sức.

Tất nhiên câu của , hai Luân Hồi đài đều hề thấy. Mà trong tiếng gió, tựa hồ như cùng một lúc, Quốc sư Tam điện hạ câu giống hệt Quý thế tử: "Không như ."

"Không như ." Là bốn chữ với Thành Ngọc.

chỉ với bốn chữ đơn giản đó, khiến cho Thành Ngọc phản ứng lâu. Nàng sửng sốt mịt mờ vị bạch y thanh niên đang mặt, bởi vì ngờ chuyện vẫn còn một khả năng khác. Sau khi mịt mờ, khuôn mặt nàng chút trống rỗng: "Nếu như , thì... là như thế nào nữa?"

Bèn Tam điện hạ bình tĩnh : "Cái c.h.ế.t của Thanh Linh, của , cũng tội nhân, hiểu ?"

Lúc câu đó, thần tình của bình thản, giống điều vốn chẳng là một chuyện đương nhiên, tất cả những gì mới là sự thật nên trong tất cả chuyện. Bởi vì sự ung dung của , nàng cũng tin tất cả những gì đều là sự thật, nhưng nàng thể.

"Không là của ." Nàng ngừng một lát, cố gắng kềm chế nước mắt đang chực trào .

"Muội..." Nàng khó khăn nuốt khan một cái: "Muội cũng từng tự tìm cái cớ cho bản , nghĩ đến hết đến khác, tự với , khi mộ, trong mộ cơ quan trùng trùng, một xông , là vì tự tôn của , mà bởi vì cho dù với Quý thế tử, bọn họ cũng nhất định sẽ thành công, bởi vì tất cả những gì cùng . Muội thể lấy tính mạng để đặt cược, nhưng thể lấy tính mạng của khác đặt cược . Muội từng tìm cái cớ như đấy."

Chàng lập tức trả lời nàng.

Nàng thấy nâng mấy ngón tay lên, lướt qua khóe mắt, nhẹ nhàng che , giống như nàng đang rơi lệ. Nàng chớp chớp mắt, trong ánh mắt chút m.ô.n.g lung, nàng khẽ ngẩng đầu lên, giống như cho nước mắt chảy ngược trong. Sau đó nàng thấy , thanh âm vẫn ung dung như thế, trầm giọng với nàng: "Những gì là cái cớ, sự thực là như ."

Nàng nhắm hai mắt , lắc lắc đầu: "Không , đây..." Nàng cố nuốt đau đớn bên trong cổ họng: "Đây chỉ là lý do oan uổng đường hoàng mà tìm để biện hộ cho bản thôi, giảm cảm giác tội trong lòng mà thôi. , Quý thế t.ử đúng, kỳ thực thể lựa chọn xông mộ, nếu như thì Thanh Linh cũng sẽ c.h.ế.t."

Chàng đặt ngón tay lên khóe mắt nàng một chặp: "Lại là Quý thế tử." Chàng , thanh âm chút vui. Nàng mở mắt , nàng nay hề còn trào phúng khác, nhưng lúc đây khóe miệng đẽ đó cong lên đầy vẻ trào phúng: "Ta nghĩ lúc trách mắng , với , nếu như xông cổ mộ, cũng thể tìm khác thể thành công lấy cổ thư trong Nam Nhiễm cổ mộ, lúc đó chẳng sẽ càng nhiều vô tội bỏ mạng chiến trường hơn ?"

Nàng chút sửng sờ. Đích xác là nay đều ai với nàng về điều .

Ngón tay đưa lên lau nước mắt cho nàng chợt dừng , thuận thế trượt xuống vai trái của nàng, khiến vai nàng nghiêng nghiêng về phía : "Có thể tìm cách Nam Nhiễm cổ mộ nữa, thể chuẩn chu như thế, còn gan để xông mộ, đó là điều bất phàm; trong cổ mộ lúc đối diện với những cơ quan đột nhiên sinh đó, còn khéo léo ứng biến. Nếu như là vị Quý thế t.ử đó." Chàng ngừng , nàng ngẩng đầu , cúi ghé sát tai nàng thì thầm: "Ta chỉ sẽ nghĩ, A Ngọc của chúng thông minh như thế, thể bình an trở về."

A Ngọc của chúng thông minh như thế, còn thể bình an trở về.

Cổ họng nàng cứng ngắc, nàng , thử ngừng một chút, đem tất cả những đau đớn và uất nghẹn lúc nãy nuốt hết trong cổ họng như lúc nãy, nhưng một cũng . Nước mắt kìm nén giờ cuối cùng cũng thể khống chế mà rơi , đầu tiên là những tiếng thút thít, đợi đến khi tay nắm lấy vai nàng, nàng cuối cùng cũng nhịn lớn.

Giống như chiếc thuyền mưa gió đẩy cuối cùng cũng tìm một bên cảng thể neo đậu, hai tay nàng nắm chặt vạt áo n.g.ự.c , dúi sát lòng . Tựa hồ như tất cả ủy khuất cuối cùng cũng tìm lối , nàng đến thể kiềm chế bản , nhưng vẫn nhịn hoài nghi, thút thít trong lòng , chữ chữ mất: "Là, là Liên Tam ca ca lúc nào cũng về phía nên mới thể như thế..."

"Không ." Chàng nhẹ giọng : "Thanh Linh tuy c.h.ế.t , nhưng nhờ bao nhiêu sống sót. Điều căn bản là một lầm." Chàng tiếp tục : "Trước đây trong quân doanh cũng đưa nhiều quyết định. Quyết định mà đưa thường thường là để cho một nhóm c.h.ế.t, để cho càng nhiều hơn như thể sống sót. Ta hề cảm thấy điều vấn đề gì to tát, cũng hề cảm thấy trách nhiệm gì ở đây. Nếu như Thanh Linh bởi vì cứu mà c.h.ế.t thì tội, thì đây là tội lớn tày trời chăng?"

Nàng chầm chậm từ trong lòng ngước đầu lên, giống như đang , trong ánh mắt vẫn sự mê man.

Đây là sự chấp mê của phàm. Trên Cửu Trùng Thiên, lúc Tam điện hạ và Đông Hoa đến quân đàm đạo từng dài dòng như thế, nhưng cho dù đêm nay nhiều đến mức , tựa hồ như cũng thể khiến cho nàng hiểu . Nếu như là đây, Tam điện hạ nhất định cảm thấy thật phiền phức, buông tay cần quản, tới những khổ não trùng trùng của thế gian căn bản đáng để nhắc tới.

đêm nay, giống như đột nhiên vô cùng nhẫn nại. Chàng còn dùng tâm đặt một phàm nhân, dùng logic và trí tuệ của phàm nhân để chỉ điểm cho Thành Ngọc: "Trên thế gian nhiều sự hi sinh và t.ử vong thể nào tránh , A Ngọc, những tiếc nuối đó, là tội ."

Nàng cuối cùng cũng chút động dung, tựa hồ như tin những thứ đó là tội , nhưng cũng lẽ đêm đó tạo thành tổn thương quá lớn đối với nàng, từ một nút thắt nào nàng lập tức tiến một nút thắt khác: "Cho dù đó là tội , nhưng Thanh Linh nhất định hận , chỉ cần nghĩ tới điều , bèn..."

"Nàng hận , nàng thậm chí đến tiếc nuối cũng ." Lúc câu , Tam điện hạ ngẩn , cuối cùng cũng ý thức đêm nay kiên nhẫn đến đáng sợ. Vạn sự vô thường, vô thường hóa thành , so đó với "", điều là một chuyện vô nghĩa. lúc nàng đây với nàng về sự vô thường, so đo với chữ "", lý trí với , chuyện hôm nay thật là khó hiểu. để nàng thể hiểu , bắt buộc thành công việc khó hiểu . Đêm nay đem nàng đến nơi , vốn dĩ là vì chuyện .

Chàng day day trán, thử sâu tìm hiểu để hiểu rõ phàm, để thể giải trừ sự thống khổ của nàng: "Những u hồn ở Luân Hồi đài thì chỉ hai chỗ để , một là kiếp , là trong bụng của Minh Thú. Nếu như sổ vãng sanh ghi chép tên của Thanh Linh, thì nàng thể thuận lợi thông qua Võng Nhiên đạo, đến chỗ Luân Hồi đài . Mà lúc đây nàng ở Luân hồi đài, chỉ thể nàng trong vòng luân hồi. Nàng gặp , đây vốn là một chuyện thể quyết định."

Nàng trợn mắt, chắc chắn lầm bầm: "Là như thế ?"

Chàng nàng: "Muội , u hồn mang theo tiếc nuối thể nào trong vòng luân hồi nhanh như . Thanh Linh nàng ở đây, chứng tỏ nàng tiếc nuối nào. Không tiếc nuối nghĩa là gì." Chàng nhẫn nại giải thích cho nàng hiểu: "Chứng tỏ khi cứu , nàng hối hận, cho dù chọn nữa, nàng cũng vẫn sẽ lựa chọn hi sinh chính để nàng sống. Trong chuyện , trừ bản , ai cảm thấy tiếc nuối cả." Chàng bình thản : "Đến Quý thế t.ử khả năng cũng ."

Nàng run rẩy, thể điều gì.

Chàng cúi đầu nàng, hỏi: "Muội tin chứ?"

Rất lâu , nàng khẽ gật đầu.

Chàng thêm: "Có thể đoạn quá khứ chứ?"

Nàng vẫn cứ bất động như lâu, gật đầu. Lúc chuẩn buông nàng , nàng khẽ hỏi: "Muội nhiều tiếc nuối như , là do quá yếu đuối ?"

Vấn đề thật sự ngây thơ.

Chàng ngừng động tác buông tay khỏi nàng.

sự ngây thơ chút đáng yêu.

Chàng sắp xếp thần tình một hồi lâu, thấy trong mắt nàng đầy sự nghi hoặc và thấp thỏm, là một tư thái vụng về, nhưng đôi mắt đen nhánh đó còn giống như thất thần nữa. Tuy rằng bộ dạng chút vụng về, khiến cho tâm trạng của lên đôi chút.

Chàng nắm chặt lấy vai nàng, kéo đầu nàng đến gần n.g.ự.c : "Có tiếc nuối gì là đúng." Chàng nhẹ giọng tiếp: "Đời lúc nào cũng vô vàn những điều tiếc nuối, những tiếc nuối vì mà sinh , đời sẽ gặp nhiều. Phải học cách tiếp nhận những tiếc nuối , thì mới thể trưởng thành ." Trước khi nàng ngẩng đầu lên, xong câu cuối cùng, với nàng: "Bởi vì, phàm nhân đều trưởng thành như thế."

Cái c.h.ế.t của Thanh Linh là một chuyện tiếc nuối, tiếp nhận tiếc nuối đó, bởi vì phàm nhân đều trưởng thành như thế.

Làm thế nào để đối diện với những bi kịch, đây là một đáp án khác nữa, giống với đáp án mà Quý Minh Phong và Mạnh Trân với nàng.

Khoảng khắc dài đằng đẵng đó, Thành Ngọc kỳ thực xác định bản đang nghĩ cái gì. Trong một thời gian ngắn ngủi, nàng giống như một nữa trở về rừng cây nhỏ ở Nam Nhiễm cổ mộ.

Cái đêm tàn nhẫn đó, tất cả đều rời khỏi ngôi mộ đó. Nàng bóng của mấy con thú trấn mộ, ở cạnh nàng chỉ ánh trăng tỏa sáng lạnh lẽo đỉnh đầu, là tiếng bi thương của chim thú trong rừng vọng . Nàng lạnh đến mức c.h.ế.t, đau đớn c.h.ế.t. Trong khoảnh khắc nàng ôm chặt lấy , đó, cuối cùng cũng đến cạnh nàng.

Chàng đưa tay cho nàng, cho nàng một cái ôm, và nhiều sự ấm áp.

Chàng với nàng, tất cả những điều đều của nàng, những tiếc nuối trong sinh mệnh , học cách tiếp nhận thì mới thể trưởng thành .

Chú bướm im trong kén cuối cùng cũng thể phá kén chui .

Thành Ngọc ôm lấy vị bạch y thanh niên mặt, hai giọt nước mắt của nàng rơi từ khóe mắt. Lần nàng là vì Thanh Linh, cũng là vì những chuyện thể đối mặt trong quá khứ. Nàng lẽ nên trưởng thành .

Cây Luân Hồi chọc trời che đỉnh đầu bọn họ, giống như trong cùng một đám mây xanh biếc; gió nhẹ lay động, lá cây chứa những u hồn vang lên xào xạc, tựa như đang chúc mừng cho một sự hồi sinh mới; mà bầu trời hiện ánh màu bạc, trong sắc đêm bắt đầu khiêu vũ, giống như vô đom đóm, khiến cho ban đêm vô biên ở chốn Minh Ty thắp lên vô những ngọn đèn sáng rỡ.

 

Loading...