Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 14

Cập nhật lúc: 2025-11-16 07:00:25
Lượt xem: 123

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày đó, trong Vương phủ thật khó bắt gặp bóng dáng hai từ Hồi Xuân viện.

Đông Sơn một tòa lầu cao, Thanh Linh dắt Thành Ngọc lên đó ngắm cảnh. Trong lầu, họ mở một vò Nữ Nhi Trần mười tám năm tuổi, cùng thưởng rượu thơ. Phong cảnh non nước hữu tình, gió mát thoang thoảng. Thanh Linh hỏi nàng: "Quận chúa thấy tự tại ?" Thành Ngọc cảm thấy như thật thư thái.

Ngoại ô phía Tây Bích Hồ, Thanh Linh dẫn nàng thuyền dạo hồ. Giữa hồ một đầm sen xanh, văng vẳng bên tai là tiếng hát của các ca nữ từ phường họa gần đó vọng . Giữa làn hương thơm ngát, Thanh Linh hỏi: "Quận chúa cảm nhận sự tự tại ?" Thành Ngọc thấy cảnh tượng thật sự thanh bình.

Thanh Linh cách tìm thú vui chủ ý, dẫn nàng khắp nơi tiêu khiển. Dần dà, Thành Ngọc cũng tạm gác chuyện của Quý Minh Phong sang một bên, còn nhớ đến nữa.

Mười ngày thoáng chốc trôi qua. Mãi mười ngày đó, Thành Ngọc mới ai đó nhắc đến cái tên Quý Minh Phong. Đó là một buổi sáng sương mù bàng bạc, Thành Ngọc đuổi theo một con hạc giấy bay khỏi Hồi Xuân viện, vô tình hai tiểu a đang rỉ tai thì thầm. Một a , mấy hôm Thế t.ử ngoài một chuyến.

Quý Thế t.ử ngoài một chuyến, đem về một nàng kiều nữ, dung mạo như hoa như ngọc, khuôn mặt tựa vầng trăng non, chỉ là Thế t.ử bảo vệ cô nương nghiêm ngặt, ai nàng từ tới.

Thành Ngọc hòn non bộ suy nghĩ. Hai tháng , Thế t.ử đưa nàng từ núi Khởi La Sơn về. Hai tháng , Thế t.ử nhặt về thêm một cô nương nữa. Quý Thế t.ử trông lạnh lùng như băng, nghiêm nghị hà khắc, ngờ lấy việc cứu khổ cứu nạn, giúp niềm vui, thể "nhặt" cô gái.

Tiếng chim vỗ cánh đầu khiến nàng giật tỉnh , tiếp tục đuổi theo mấy con hạc giấy.

Hôm là ngày mồng bảy tháng tư.

Mồng bảy tháng tư, Thành Ngọc nhắc đến Quý Minh Phong. Không ngờ chính ngày , nàng trông thấy Quý Minh Phong.

Hôm đó là mồng tám tháng tư, ngày Phật Đản. Vào ngày , thường lễ Phật, cúng tổ, cúng dường Tăng chúng, đến thiền viện ngoại thành tham dự lễ tắm Phật...

năm nay Thành Ngọc ở trong cung, nên tất cả những việc đó đều cần tham dự. Nàng dành cả ngày để dạo chơi phố. Mãi đến khi mặt trời xế bóng, đầu hạ là lúc rượu mới ủ xong, hai mươi quán rượu trong Uông Thành giờ Tuất hôm nay sẽ bày rượu mới bán, mỗi quán đều một hương vị riêng, nàng lập tức phấn chấn, dắt Thanh Linh xông thẳng đến những quán rượu đó.

Hai lượt ghé qua hết quán rượu đến quán rượu khác. Uống đến quán thứ hai mươi, Thanh Linh vẫn bình thản, còn nàng chếnh choáng, bèn chạy ngoài hóng gió cho tỉnh táo. Kết quả là va Tần Tố My đang nhíu mày quầy trang sức cửa.

Tần cô nương trông thấy Thành Ngọc, mắt lập tức sáng rỡ, vội gọi: "Quận chúa!" cúi thi lễ, dáng điệu kỳ lạ.

Nghe Tần cô nương ngoài là để mang ô cho Quý Thế t.ử đang uống ở Việt Bắc Trai. Dáng thi lễ kỳ quặc , lẽ là do vội nên chân trật. Tần cô nương ngoài vội vàng, chỉ mang theo một a , trật chân cũng ai giúp mang ô đưa nàng đến y quán, đành ủ rũ ở quầy trang sức gần đó. Trông thấy Thành Ngọc, Tần cô nương như gặp cứu tinh, trăm phương ngàn kế nhờ nàng chạy một chuyến, đưa chiếc ô cho Thế tử, phòng khi về mưa ướt. Sự tình là như thế.

Thành Ngọc ngẩng đầu trời, quả nhiên mây mù giăng kín, đó là dấu hiệu trời sắp mưa.

Nàng bèn nhận lời Tần cô nương, thậm chí nghĩ đến việc quán báo với Thanh Linh một tiếng, cứ thế thẳng đến Việt Bắc Trai.

Nếu lúc đó Thành Ngọc tỉnh táo, ắt hẳn nàng sẽ xử sự như . lúc nàng đang say, tuy Quý Minh Phong gặp nàng, nhưng tác dụng của rượu, nàng chẳng nghĩ nhiều. Nàng chỉ cảm thấy cố ý gặp Quý Minh Phong để khó chịu, nàng đang giúp Tần cô nương đưa ô, đó là lý do chính đáng, Quý Thế t.ử đại khái cũng thể bỏ qua cho.

Thành Ngọc ôm chiếc ô, chạy vụt đến phố Thành Viễn, lạc đường hai , cuối cùng cũng tìm Việt Bắc Trai. Thị nữ lên lầu thông báo nơi nhã thất của Quý Thế tử, mời nàng đợi ở . Nàng lười đợi, theo thị nữ lên lầu hai, thẳng đến cuối hành lang.

Thị nữ gõ cửa Lan thất, nàng như hồn ma bay tới, đưa tay giữ một cánh cửa hé mở, nhíu mày: "Ta với Thế t.ử ca ca từ khi nào thiết đến mức thông báo? Ta chỉ đến đưa ô giúp Tần cô nương, lẽ cần báo cáo gì ." Lại thấy ai hồi âm.

Quý Thế t.ử vẫn để ý đến nàng. Mười ngày xem nàng như vô hình, phản ứng cũng ngoài dự liệu của nàng. Nàng xoa xoa thái dương, ngẩng đầu: "Thế t.ử ca ca, cần như , ..." Một chữ "" kẹt nơi cổ họng.

Lúc nàng mới phát hiện cánh cửa Quý Thế tử, mà là một cô gái xinh . Cô gái mặc một bộ hán phục màu trắng, nhưng mũi cao mắt sâu, đôi mày tựa trăng lưỡi liềm, môi đỏ thắm, khuôn mặt diễm lệ, giống Hán, rõ là một nữ t.ử dị tộc.

Thành Ngọc ngẩn : "Ồ, nhầm phòng ." Vừa đầu, thấy vị thị nữ đang im lặng một bên, ngẩn ngơ: "Là ngươi dẫn đến đây mà." Nàng nghi hoặc: "Ngươi dẫn đường nhầm chứ?"

Thị nữ đang định trả lời, vị thiếu nữ áo trắng cánh cửa lên tiếng: "Hồng Ngọc quận chúa đây ư?"

Thành Ngọc đầu: "Cô nương là..." Ngay lúc đó, một thanh niên tuấn tú lạnh lùng từ trong phòng chậm rãi bước , chắn mặt nữ t.ử , ánh mắt lãnh đạm lướt qua mặt Thành Ngọc, dừng , đưa tay định đóng cửa. Thành Ngọc vội đưa nửa khe cửa chặn : "Thế t.ử ca ca lúc đóng cửa, thì cứ đè c.h.ế.t ."

Trong phòng yên lặng. Quý Minh Phong đóng cửa nữa, cũng phớt lờ nàng nữa, nhưng giọng trầm xuống lạnh lẽo: "Hải bá vẫn rõ lắm ?" Hải bá là vị lão quản sự của Cự Sương viện.

Một câu đầu đuôi, Thành Ngọc thể lập tức hiểu hàm ý.

Quý Minh Phong xem nàng là vô hình nữa, nàng cảm thấy đây là một bước tiến. câu của Quý Thế t.ử vẻ mấy thiện ý. Nàng ngẩng đầu liếc trộm Quý Minh Phong: "Thế t.ử ca ca..." Quý Minh Phong cũng nàng, trong mắt một chút biểu cảm, thấy bốn chữ "thế t.ử ca ca" còn nhíu mày. Nàng sợ hãi, dù men cũng dám hành động như lúc nãy nữa, suy sụp cúi đầu, lẩm bẩm: "Hải bá chỉ , cần đến Nam Thư phòng nữa." Lại nhanh chóng : "Ta đến Nam Thư phòng ."

"Cô vốn dĩ thông minh." Quý Minh Phong đáp, giọng bình tĩnh: "Đương nhiên suy một ba, hiểu câu ' cần đến Nam Thư phòng' ý gì."

Nàng đương nhiên , nhưng nghiêm túc lắc đầu: "Ta thông minh, ."

Lần Quý Minh Phong trầm mặc lâu. Rất lâu , Thành Ngọc: "Không xuất hiện mặt , là ý đó. Có gì khó hiểu?"

Trà lâu Việt Bắc Trai , so với các lâu Thành Ngọc thường lui tới trong Bình An thành, một điểm khác biệt lớn: Việt Bắc Trai yên tĩnh. Trong lầu nhiều chỗ , chỉ nhã thất, khách khứa cũng ồn ào, là những quen , cũng chẳng ai nhỏ, bởi lúc khách trong cùng một phòng chuyện phiếm, trong lầu chỉ văng vẳng tiếng đàn cổ cầm tấm mành trúc lầu hai. Lúc , Thành Ngọc chỉ thấy tiếng đàn . Nàng đàn đang gảy khúc "Thu Phong Từ".

Quý Minh Phong vẫn nàng, ánh mắt vô cùng lãnh đạm.

Quý Minh Phong hỏi nàng khó hiểu đến thế .

Kỳ thực khó hiểu đến thế. Nàng thông minh như , ý của nàng vốn luôn hiểu.

lúc nàng cố ý càu nhàu: "Là khó hiểu như thế đấy." Lại nghiêm túc nữa: "Là khó hiểu như thế." Sau đó nàng thấy Quý Thế t.ử nhíu chặt mày, cả khuôn mặt đầy phiền não và chịu đựng nổi. Nàng nghĩ. Chỉ trong chớp mắt, thần sắc của mờ nhòa mắt nàng. Nàng lập tức hiểu bản đang .

Nàng cũng rõ vì . Nàng vẫn Quý Minh Phong mong nàng mặt , lẽ thấy nàng cũng khiến chán ghét, nhưng đó chỉ là suy nghĩ một phía của nàng, cảm thấy chân thực đến . Giờ Quý Minh Phong tự , đột nhiên cảm nhận sự chân thực , như từng mũi kim châm từng ngóc ngách trong lòng. Nàng chịu nổi nỗi đau kịp đề phòng . Vốn dĩ nàng sợ đau, vì thế nàng .

hiển nhiên Quý Minh Phong hiểu nỗi bi thương của nàng, trầm giọng quở trách: "Đừng mãi như đứa trẻ nữa, chút ý là lóc. Năm nay cô mười sáu tuổi ."

, ghét nàng, nên ngay cả nỗi đau của nàng cũng chịu nổi.

Nàng đột nhiên cảm thấy vô cùng phẫn nộ. Nàng với Thanh Linh, nàng con đôi khi sẽ như , đột nhiên ghét một khác cần lý do, nhưng kỳ thực nàng vẫn một lý do. Vì ghét nàng đến thế, đến một cơ hội nhỏ nhoi cũng cho? Hắn mới là hiểu chuyện.

Chút phẫn nộ đây từng khiến nàng kích động, giờ nàng đột nhiên ném hai chiếc ô trúc trong tay về phía , dùng hết sức hét lên: "Ta là đứa trẻ đấy! Ta là đồ ngốc! Ta căn bản đang gì! Ta đau lòng cũng !"

Lời lộn xộn đến mức chính nàng cũng đang gì, nhưng Quý Minh Phong như nàng chấn động, nhất thời lời nào.

Nước mắt ngừng rơi che mờ tầm mắt, nàng rõ biểu cảm của Quý Minh Phong, nhưng trong lòng vẫn ôm một chút hi vọng thầm kín, hi vọng Quý Minh Phong lúc chỉ đang một đằng nghĩ một nẻo. Nàng cũng vọng tưởng sẽ vì nỗi đau của nàng mà đau lòng, nàng vốn lạc quan, dễ dỗi, nên chỉ cần một chút xót thương là đủ.

Nàng cố gắng lau sạch nước mắt, dùng tay áo chùi chùi.

Sau khi nước mắt ngừng rơi, Thành Ngọc cuối cùng thể rõ biểu cảm của mặt: "Ấn tượng đầu tiên là nữ t.ử áo trắng bên cạnh Quý Minh Phong. Thần sắc của nàng vẻ đang dò xét, đ.á.n.h giá nàng từ đầu đến chân với ánh mắt năm phần khinh miệt, năm phần thương hại. Còn Quý Minh Phong vẫn nhíu chặt mày, thấy nàng ngừng , đưa tay xoa thái dương: "Hôm nay cô loạn đủ , về ."

Không xuất hiện mặt nữa.

Đừng mãi như đứa trẻ nữa.

Hôm nay cô loạn đủ , về .

Thành Ngọc ngẩng một lúc lâu, đột nhiên cảm thấy việc hôm nay của nàng thật vô nghĩa, còn khiến chán ghét. Trước đây nàng là một cô gái vô ưu vô lo, nhiều lúc cảm thấy thế gian chuyện gì cũng , từng "chán ghét" ý nghĩa gì. Đêm nay đột nhiên nhận , đời một từ như "chán ghét", và đó là tâm trạng của bản nàng lúc .

Nàng yên lặng hồi lâu. Sau đó, nàng nhẹ nhàng : "Ừm, nên về ." Nàng ngây ngô: "Hôm nay chút đáng , cứ bám riết như , thật quá đáng. Có lẽ là do tối nay uống quá nhiều rượu." Nàng khẽ cong khóe miệng: "Để Thế t.ử và vị cô nương chê ." Nàng những lời đáng yêu tùy hứng nữa, cách chuyện khiến nàng chút giống lớn, nghiêm túc, khéo léo hề khách khí.

Môi Quý Minh Phong động đậy, nhưng cuối cùng, thêm gì.

Thành Ngọc để ý, như đang suy nghĩ m.ô.n.g lung, nàng chán nản : "Vậy thì thôi, đây." Nói rời khỏi lầu.

Đến bên ngoài lầu, nàng giọng Quý Minh Phong vọng theo: "Như là thế nào?"

Nàng dừng bước, đầu, nhưng ngẩng mặt cây cột nhà đầu, như đang suy nghĩ gì, cuối cùng : "Là như Thế t.ử ca ca mong ." Sau đó nàng xuống lầu. Tiếng bước chân vang lên từng bước, nhanh chậm, đó là bước chân của một quý nữ cao môn từ nhỏ dạy dỗ đầy đủ lễ nghi.

Nàng gọi là "Thế t.ử ca ca" nữa.

Từ đó về , Thành Ngọc cũng gọi Quý Minh Phong là "Thế t.ử ca ca" nữa.

Về , khi Chu Cẩn đưa nàng rời khỏi Vương phủ trở về Bình An thành, nàng càng triệt để quên luôn cách xưng hô .

Đêm đó ở Uông Thành mưa gió ngập trời, lúc Thành Ngọc trở về phủ canh ba, ngoảnh mới phát hiện Thanh Linh vẫn từ xa theo nàng chăm chú. Trong màn mưa tầm tã, cả hai đều ướt như chuột lột.

Tiểu Tư mở cửa thấy hai , hoảng hốt nàng từ đầu đến chân, sợ hãi đến lời: "Quận, quận chúa, đây là..." Nàng cũng theo ánh mắt của Tiểu Tư, thấy nửa chiếc váy dính đầy bùn đất, đôi giày mềm cũng lấm lem, mũi giày một vệt đỏ thắm như đóa hoa, sắc hoa ánh đèn trong tay Tiểu Tư trở nên vô cùng diễm lệ.

Đó là do ngã lúc ở phố Thanh Viễn. Nàng nhớ .

Mưa hạ đến nhanh, lúc đó nàng rời khỏi Việt Bắc Trai lâu, thì trận mưa lớn ập xuống.

Ra khỏi phố Thanh Viễn, nàng mới phát hiện nhầm hướng, nên định đầu trở về.

Lúc gần đến Việt Bắc Trai, trông thấy Quý Minh Phong cùng nữ t.ử áo trắng bước khỏi lâu. Nàng dừng trong mưa, từ xa Quý Thế t.ử mở ô che cho nữ t.ử áo trắng bước khỏi mái hiên. Sau đó, nữ t.ử áo trắng khẽ nhấc váy bước trong ô. Từ động tác nhỏ đó thể thấy nàng vẫn quen với thói quen của Hán. Quý Thế t.ử che mưa cho cô gái , hai sánh bước bên màn mưa, khuất tầm mắt nàng.

Thành Ngọc lạnh lẽo trong mưa, đợi hai họ khá xa, nàng mới nhấc chân bước tiếp. Thân thể run rẩy vì nước mưa lạnh giá, nên bước , nàng trượt chân ngã xuống đất. Ánh mắt xuống mặt đất, nàng chợt phát hiện hoa lựu hai bên đường trận mưa tháng tư tan tác. Có thể thấy những cây thạch lựu đều nước mưa cho ủ rũ, như những thiếu niên nam nữ chán chường. Mà nàng thể thấy những đóa hoa, bất quá cũng là vì khắp mặt đất đều phủ đầy cánh hoa. Cảnh tượng thê lương đến , khiến lòng nàng cũng cảm thấy vô cùng thê lương. Nàng đất một lúc lâu, tự cũng đang nghĩ gì, cho đến khi hắt xì một tiếng, mới dậy phân biệt phương hướng, về phía Vương phủ.

mới cảnh tượng lúc nãy.

Lúc Thanh Linh hầu hạ nàng tắm nước nóng, rót cho nàng một bát canh gừng đầy, còn đưa thêm một viên t.h.u.ố.c an thần, nàng chìm giấc ngủ, mở mắt là mấy ngày .

Trong phòng chỉ tiếng mưa đập cửa sổ. Thanh Linh giường, thấy nàng tỉnh dậy, nhẹ giọng : "Người đời câu, chuyện hôm qua là chuyện hôm qua, chuyện hôm nay là chuyện hôm nay. Quận chúa hôm qua chịu ủy khuất, đau lòng một trận, mắc mưa một trận. Ngày hôm qua , quận chúa hi vọng nó là sống là c.h.ế.t?"

Thành Ngọc ngáp một cái, bình tĩnh : "Ta hi vọng những chuyện ngày hôm qua, đều c.h.ế.t ở ngày hôm qua."

Tông thất Thành gia, bất luận nam nữ, tính cách đều mạnh mẽ, đôi khi những vợ cưới về tính cách cũng cương liệt. Người tính cách mạnh mẽ nhất trong vương thất Thành gia là Duệ Tông hoàng đế hai mươi mấy năm . Đại Hy lập triều hơn hai trăm năm, từ khi khai quốc đối địch với Bắc Vệ. Các hoàng đế tại vị lúc bấy giờ luôn giữ thế cân bằng giữa hai nước, khi chiến khi hòa, còn đưa công chúa hòa . Duy chỉ Duệ Tông hoàng đế , đến cùng, dành cả đời đối địch với Bắc Vệ. Thời Duệ Tông hoàng đế tại vị, chỉ Vương t.ử c.h.ế.t nơi biên ải chứ tuyệt đối để công chúa hòa . Tính cách của là cương liệt đến . Mà vị Duệ Tông hoàng đế đó là ông nội của Thành Ngọc.

Phải rằng, Hồng Ngọc quận chúa Thành Ngọc, cả đời sùng bái nhất là ông nội của nàng, tiếp đến là phụ . Kế thừa khí khái của ông nội, Thành Ngọc tuy tuổi đầy mười sáu, nhưng một khi nghiêm túc việc gì, cũng vô cùng cương quyết. Nàng những chuyện hôm qua để nó c.h.ế.t ở hôm qua, thì thực sự là c.h.ế.t một cách triệt để, tuyệt đối cố gắng cứu vãn chút nào.

Vị quận chúa tên Thành Ngọc rằng chuyện hôm qua để c.h.ế.t triệt để ở hôm qua, giờ đang sách trong phòng mấy ngày liền, từ xó xỉnh nào kiếm một cuốn sách nhăn nhúm tên "U Sơn Sách", trong đó về những hang động sâu thẳm ngoài Hàm Thành chứa đầy bí mật huyền diệu. Thành Ngọc yêu thích cuốn sách đến mức cầm lên là thể bỏ xuống, say mê, khi xong còn kéo Thanh Linh thám hiểm.

Suốt tháng tư, nàng và Thanh Linh ở trong thâm sơn cùng cốc, chiến đấu với sói, đ.á.n.h với mãnh hổ. Thanh Linh vốn xuất từ ảnh vệ, đương nhiên xem chuyện gì. Đến cuối tháng tư, Quý Thế t.ử tìm Thanh Linh chuyện, đại ý là nếu nàng còn dám đưa Hồng Ngọc quận chúa Thành Ngọc ngoài mạo hiểm, thì cả hai sẽ cấm túc, cũng thể xem là cho lũ sói hổ ngoại thành một con đường sống.

Hai mươi ngày đó, Thành Ngọc và Quý Thế t.ử như một núi chứa hai hổ. Thanh Linh kể cho nàng chuyện Quý Thế t.ử can thiệp, nàng gật gật đầu: "Đạo khách là , nếu chủ nhân lệnh, tự nhiên tuân theo, đó là lễ nghi căn bản của khách." Sau đó nàng ngoan ngoãn ở hậu hoa viên sách, cho cá ăn.

Thanh Linh từng thấy nàng như , nhất thời cảm thấy vô cùng mới mẻ. Thanh Linh , vị quận chúa mặt từ nhỏ các hoa yêu tự do nuôi dưỡng, đồng thời cũng những quy củ nghiêm ngặt của hoàng tộc ràng buộc. Lúc nàng ngây thơ thì vô cùng ngây thơ, lúc tùy tiện cũng vô cùng tùy tiện, đến khi cần khuôn phép, cũng thể sống quy củ.

Tháng năm, Thành Ngọc thường dạo bộ con đường mòn ở hậu hoa viên, nên vài chạm mặt Quý Minh Phong và cô gái dị tộc dẫn về. Quý Thế t.ử vẫn đối xử với nàng như cũ, nhưng cô gái dị tộc bên cạnh đối xử với nàng khác. Có lúc cô gái sẽ chuyện với Quý Thế tử, lúc chuyện với sẽ học theo , xem như Thành Ngọc tồn tại. Có lúc khi cô một , sẽ giả vờ vô tình ngang qua chỗ Thành Ngọc đang cho cá ăn bên hồ, đưa ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua nàng.

Thành Ngọc là một quận chúa xui xẻo kiếm sống trong hoàng cung mỗi dịp lễ tết, trong cung thiếu những mưu mô tâm kế của nữ tử, nàng thể dễ dàng nhận sự dò xét và khinh thị trong đôi mắt của cô gái . Thành Ngọc cảm thấy thể trách , ai bảo đêm đó nàng mặt dày náo loạn ở Việt Bắc Trai, còn lóc mặt .

Cô gái áo trắng lai lịch , trong phủ cũng vài lời đồn.

Hạ nhân truyền tai nhiều phiên bản, cô gái họ Nặc Hộ, tên chỉ một chữ Trân, là duy nhất Quý Thế t.ử cứu từ đám mã tặc của Nguyệt Linh bộ, một trong mười ba bộ tộc Di. Mã tặc g.i.ế.c sạch nhà cô gái , Thế t.ử thương xót nàng , nên đưa về phủ. Nếu nàng hầu hạ Thế tử, sẽ thu nạp .

Thành Ngọc cảm thấy Quý Thế t.ử lúc chọn bạn thì vô cùng nghiêm khắc, nhưng nạp khá tùy tiện.

Tuy nhiên, Thanh Linh đồng ý với nàng trong chuyện . Thanh Linh cảm thấy, phiên bản từ miệng hạ nhân, lẽ là cái bẫy mà Thế t.ử cố ý tung để mê hoặc lòng . Quý Thế t.ử chọn bạn nghiêm khắc, nạp cũng hề tùy tiện.

Thành Ngọc đ.á.n.h cược với Thanh Linh năm mươi lượng vàng.

Vì năm mươi lượng vàng , Thanh Linh nhanh dò la một phiên bản mới. Nói rằng cô gái Nặc Hộ Trân đích thị là Thế t.ử tìm từ Nguyệt Linh bộ, nhưng từ tay mã tặc. Đây là thành quả nỗ lực bảy năm của bốn ảnh vệ.

Nói Trân cô nương là duy nhất sống sót cuộc cung biến của nước Nam Nhiễm. Vì là hậu duệ của Mạnh thị Nam Nhiễm, thực sự một tên Mạnh Trân. Quý Thế t.ử đem nàng về, là vì kho cổ thư của Nam Nhiễm chứa đầy trí tuệ ngàn năm của cả bộ tộc, cất giấu trong cổ mộ Nam Nhiễm.

Người Nam Nhiễm chuyên luyện chế trùng độc, giỏi kỳ môn độn giáp, nên mười lăm năm , lúc thế cục Nam Nhiễm bất , dù là thời cơ nhất, Lệ Xuyên vương gia cũng thu phục Nam Nhiễm. nếu thể cổ mộ Nam Nhiễm, lấy cổ thư đó, phá giải những kỳ phương kỳ thuật, thì việc đ.á.n.h bại Nam Nhiễm chỉ là chuyện trong lòng bàn tay.

Để mở cổ mộ Nam Nhiễm cần m.á.u của Thánh nữ, mà Thánh nữ Nam Nhiễm là do trời chọn. Đây là lý do Quý Thế t.ử hao tâm tổn sức với Mạnh Trân: Thánh nữ đời của Nam Nhiễm, là ẩn cư trong Nguyệt Linh bộ, đổi tên thành Nặc Hộ Trân, nàng cũng là Mạnh Trân công chúa.

Còn Hoàng đế Nam Nhiễm, mười lăm năm khi g.i.ế.c đoạt ngôi, vẫn đang tìm kiếm tung tích của vị Thánh nữ .

Kể xong câu chuyện đó, Thanh Linh nàng cảm thán một câu: "May mà Thế t.ử giành một bước." Lại đưa phán đoán của : "Có thể , bước tiếp theo của Thế t.ử là chuẩn thăm dò cổ mộ Nam Nhiễm."

Sau khi Thanh Linh xong, Thành Ngọc âm thầm bịt miệng, chút kinh ngạc. Vì năm mươi lượng vàng, Thanh Linh bán cả Quý Thế tử, còn bán sạch sẽ chừa, một chút do dự. Nàng chút lo lắng cho Thanh Linh: "Nàng sợ Thế t.ử sẽ xử ?"

Thanh Linh gật đầu đáp: "Vâng, thế sự nay đều là đạo lý , càng nhiều, c.h.ế.t càng nhanh." Ánh mắt u ám Thành Ngọc: "Quận chúa và chuyện quá nhiều ..."

Thành Ngọc rơi nước mắt đầm đìa: "Ta căn bản nhiều như , giả vờ như thấy gì còn kịp ?"

Thanh Linh bịt miệng : "Quận chúa minh." Đầy thâm ý : "Vì thế, nếu một ngày nào đó Trân cô nương khiêu khích quận chúa, quận chúa cũng đừng để ý đến cô . Người Thế t.ử tốn bao nhiêu tâm huyết với cô , thì nên rằng một khi nàng và Trân cô nương đó tranh chấp, Thế t.ử vì đại nghiệp và đại cục, dù quận chúa tình lý thế nào, Thế t.ử cũng sẽ về phía quận chúa ." Nàng thở dài: "Thế t.ử là việc lớn."

Thành Ngọc ngẩn hồi lâu, thể hiểu tấm lòng trọng đại sự của Thế tử, cũng hiểu Thế t.ử bảo vệ Mạnh Trân, càng hiểu Mạnh Trân khinh thường nàng, nhưng hiểu Mạnh Trân khiêu khích nàng.

Thanh Linh ngẫm nghĩ một hồi : "Lẽ nào quận chúa thấy ánh mắt đầy thù địch mà Trân cô nương ?"

Thành Ngọc cảm thấy kỳ lạ, cô gái đó vì nàng như kình địch.

Thanh Linh nàng mà cảm thấy sầu não, hơn nửa ngày, mới thương xót xoa đầu nàng: "Quận chúa cần hiểu vì , cứ theo ."

Thành Ngọc từng nghi ngờ sự thông tuệ của Thanh Linh, nàng cũng khâm phục cách đạo lý kỹ thuật của Thanh Linh. lời dự đoán của Thanh Linh về Mạnh Trân, nàng để trong lòng. Cho đến bốn ngày .

Sáng sớm bốn ngày , Thành Ngọc đang nghiêng ghế mềm trong tiểu đình hoa viên, tóc buộc cao, trán đeo một miếng hộ ngạch màu xanh, tay cầm chiếc quạt màu vàng đất, nhịp nhịp theo điệu ca của một ca cơ áo hồng đang hát mặt.

Mấy ngày trời mưa liên miên, nàng thể ở hậu hoa viên nữa. Người bình thường lẽ cảm thấy ngắm hoa bay trong mưa là một thú vui tao nhã, nhưng Thành Ngọc đối với cảnh , quanh hậu hoa viên chỉ thấy những mỹ nhân ủ rũ màn mưa. Thanh Linh một bên cảm thán: "Nhìn đóa tứ quý hải đường e ấp trong mưa thực là cảnh say lòng ..." Thành Ngọc chỉ thấy một mỹ nhân áo cam nước mưa đập đến gần ngất... Nàng cảm thấy chỉ trời cao mới hiểu nỗi khổ của nàng. May Thanh Linh kiếm một cô ca cơ hát từ trong phủ để nàng g.i.ế.c thời gian, xung quanh ngôi đình nhỏ cũng trồng hoa cỏ gì, nên nàng trong đình bốn ngày.

Ca cơ áo hồng đang gảy tỳ bà hát đến đoạn "quỳnh hoa tồi chiết, lãnh hương tận tạ, tây phong chỉ hướng vô tình ". Mạnh Trân vốn chẳng giao tình gì với nàng, đột nhiên bước .

Ca cơ hạ giọng, Thành Ngọc thẳng dậy, hỏi Mạnh Trân: "Trân cô nương đây là giọng ca tuyệt mỹ của Liên Âm tỷ tỷ, nên mới hứng thú đến đây ..." Nhìn Mạnh Trân thẳng như cây dương liễu mặt, nàng bèn đổi lời: "Đến đây ?"

Mạnh Trân nhíu mày lạnh lùng nàng: "Quận chúa là quận chúa của Hi triều, gọi một kép hát phận thấp hèn là tỷ tỷ?"

Thành Ngọc đưa quạt lên chống trán. Nàng kỳ thực chỉ gọi kép hát là tỷ tỷ, ngay cả các cô nương thanh lâu trong Bình An thành, phàm là nàng từng gặp, nàng đều gọi là tỷ tỷ. Các cô nương cảm thấy nàng ăn ngọt ngào, khó gặp một công t.ử phá gia chi t.ử đáng giá ngàn vàng như thế, nên đều thích nàng. Nàng nay đều cảm thấy đây chẳng vấn đề gì to tát, giờ tự nhiên đến chỉ trích, nhất thời nàng cảm thấy chút ngơ ngác.

Mạnh Trân tiếp tục: "Gần một tháng nay, thấy quận chúa cứ thương hoa tiếc nguyệt, câu cá, giờ còn chung đụng với hạng kép hát. Quận chúa định ngày ngày đều sống như ?"

Thành Ngọc cảm thấy như cũng coi là tu dưỡng tính . Phải , nàng ở Bình An thành mà như , Chu Cẩn lẽ sẽ vui đến mức đốt hương khấn trời. Nàng mỉm , nhướng mày hỏi Mạnh Trân: "Ta như chẳng lẽ đủ ?"

Mạnh Trân đ.á.n.h giá nàng từ đầu đến chân, trong mắt thoáng nét khinh miệt, nhướng cao mày : "Quận chúa sống một cuộc đời như , thì nên ở trong Lệ Xuyên vương phủ. Lệ Xuyên vương phủ giống Vương phủ trong kinh thành, dung những ở trong phú quý tiêu diêu, hiểu thời thế như quận chúa. Quận chúa sớm muộn gì cũng liên lụy đến Thế tử, chi bằng sớm ngày rời khỏi đây, trở về Tĩnh An vương phủ. Như , đối với quận chúa, đối với Thế tử, đối với Vương phủ, đều là chuyện ."

Thành Ngọc dùng quạt chống cằm.

Mạnh Trân nhàn nhạt : "Vẫn mong quận chúa suy nghĩ kỹ." Lời dứt, đợi Thành Ngọc đáp lời, rời khỏi đình, thong thả bước trong làn mưa lất phất.

Ca cơ áo hồng Liên Âm tùy ý gảy dây đàn, tiếp tục khúc nhạc ngừng lúc nãy. Thành Ngọc vẫn chống cằm, hồi lâu mới : "Thanh Linh tỷ tỷ Trân cô nương sẽ đến khiêu khích . Liên Âm tỷ tỷ, cảm thấy Trân cô nương giống khiêu khích , mà là đang đuổi khỏi Vương phủ nhỉ."

Liên Âm khẽ mỉm : "Quận chúa dùng từ 'đuổi' là từ . Nô tỳ cảm thấy uyển chuyển một chút, dùng từ 'khuyên' vẻ hơn."

Thành Ngọc mở quạt, che nửa khuôn mặt, động tác cực kỳ phong lưu, nhẹ giọng cảm thán: "Đều là thôi mà."

Liên Âm ôm đàn tỳ bà, bình thản hát lên một câu: "Quỳnh hoa chiết, lãnh hương tạ, tây phong chỉ hướng vô tình ". Nàng cong mày : "Quận chúa và nô tỳ lấy ca hát vui, hà tất lãng phí tâm tư nghĩ đến chuyện của khác. Quận chúa chọn một khúc nhạc buồn, phối với câu , sẽ thành một khúc ca đau thương. Nô tỳ chỉ cần bỏ hai chữ, quận chúa cảm thấy khúc nhạc còn thê lương nữa?"

Thành Ngọc gập quạt , vui vẻ : "Liên Âm tỷ tỷ quả là chuyên gia nhạc khúc, dùng từ."

Thành Ngọc vẫn suy nghĩ đến chuyện rời khỏi vương phủ.

Nàng ở Lệ Xuyên vương phủ, là vì nàng kết giao bằng hữu với Quý Minh Phong, tình cờ vị quản gia trung thành Chu Cẩn của nàng chê nàng phiền phức, nên mới vứt nàng ở chốn .

Ý của Chu Cẩn là nửa năm sẽ đến đón nàng. Lúc nàng đến Vương phủ là giữa tháng hai, giờ mới gần giữa tháng năm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-14.html.]

Mối quan hệ của nàng với Quý Thế t.ử đến mức thực sự chẳng còn ý nghĩa gì. Nàng ở lâu hơn trong vương phủ cũng chẳng để gì, nhưng Lệ Xuyên thái bình hơn Bình An thành là mấy, nàng cứ tùy tiện rời khỏi vương phủ, nếu xảy chuyện gì, thái độ của hoàng đế khó đoán, nhưng Chu Cẩn nhất định sẽ tay phá tan Lệ Xuyên vương phủ... Như chỉ thêm phiền phức cho phu phụ lão vương gia.

Nàng cảm thấy vẫn là ở trong vương phủ là nhất.

Từ đó về , mỗi gặp Mạnh Trân, thấy ánh mắt và ý tứ của đối phương như " ngươi vẫn ", nàng đều giả vờ thấy.

vì bắt một con bướm bay ngang thác nước nhỏ trong hoa viên, Thành Ngọc với tay nhón chân nhảy qua, vô tình Mạnh Trân đang dùng tiếng Nam Nhiễm chuyện với tỳ nữ của , vài câu nhắc đến nàng.

Vì tỳ nữ : "Thế t.ử điện hạ tháng mỗi đến đều dạo trong hoa viên, cô nương ..."

Mạnh Trân gì.

Vị tỳ nữ bực tức : "Vị Hồng Ngọc quận chúa vẫn ? Theo lẽ, cô nương rõ với nàng , nàng vẫn ung dung ở trong vương phủ một vô dụng, liên lụy đến Thế t.ử điện hạ? Nàng hiểu ý của cô nương, là..."

Mạnh Trân : "Nàng hiểu." Nhàn nhạt tiếp: "Chỉ là nữ t.ử trung nguyên, đại khái đều cứng đầu như ."

Nói , hai bước từ hòn non bộ, bèn thấy nàng. Vị tỳ nữ mặt tròn hoảng loạn, Mạnh Trân trấn tĩnh, còn chau mày.

Thành Ngọc rạng rỡ, đưa ngón tay lên miệng, "suỵt" một cái với nàng, chỉ con bướm đang đậu cành hoa phù tang màu đỏ, kiễng chân đến gần đóa hoa, như diều hâu bắt mồi, mạnh mẽ vồ lấy con bướm, lập tức bò dậy từ bụi hoa tùng phiền não, : "Í, thế mà cũng chạy ." Rồi chạy theo con bướm mất hút.

Trong gió nhẹ thoảng tiếng thở dài của tỳ nữ mặt tròn: "May mà nàng hiểu tiếng Nam Nhiễm."

Mạnh Trân nhàn nhạt : "Có hiểu thì ?" Giọng ẩn chứa chút phẫn nộ: "Thật là một ham chơi vô chí!"

Bước chân đuổi theo con bướm của Thành Ngọc hề dừng .

Nếu đang ở Bình An thành, ai dám nàng cứng đầu, nàng đ.á.n.h cho đối phương bán bất toại , đừng là một công chúa mãn tộc, cho dù là đương triều công chúa cũng đừng hòng thoát. nghĩ tình nàng đang ở Lệ Xuyên vương phủ, như lời Thanh Linh, Mạnh Trân là Quý Thế t.ử cần dùng. Quý Thế t.ử tuy đối xử với nàng như , nhưng dù cũng từng cứu nàng. Hơn nữa, vương phủ cũng ân chăm sóc nàng ba tháng nay. Bởi vì Chu Cẩn là kiểu nếu nửa năm đến đón thì nhất định sẽ đúng nửa năm , nên họ vẫn chăm sóc nàng thêm ba tháng nữa.

Rốt cuộc, Lệ Xuyên vương phủ quả thực ơn với nàng.

Nàng bằng lòng vì chút ân tình , chịu đựng chút địch ý của Mạnh Trân dành cho nàng.

Tiết trời mùa hạ, trong tam phục nắng chói chang, trong hoa viên cực kỳ nóng, Thanh Linh bèn dẫn nàng ngoài sách, nên ít khi gặp Mạnh Trân. Thanh Linh nhắc một câu, gần đây phủ nhiều việc, Thế t.ử vô cùng bận rộn. Thành Ngọc hỏi nhiều, Thanh Linh cũng thêm. Hai chỉ sách xem kịch, vui chơi qua ngày.

Kết quả cuối tháng đó, xảy chuyện.

Quý Thế t.ử dẫn theo tinh binh thăm dò cổ mộ Nam Nhiễm. Lúc mười tám , khi về chỉ còn hai. Một là Mạnh Trân, còn là Quý Thế tử, vì cứu nàng mà trúng độc.

Quý Thế t.ử trúng kịch độc, sinh t.ử chỉ trong đường tơ kẽ tóc. Theo lý, đây là thời cơ thích hợp nhất để hàn gắn mối quan hệ giữa hai .

Thanh Linh dựa theo các thoại bản từ cổ chí kim, cùng với những tâm đắc cao thâm, hiểu dù hai cách xa trăm sông ngàn núi, chỉ cần quận chúa lấy nước mắt rửa mặt, ngày ngày hầu hạ bên giường, lúc Thế t.ử yếu đuối nhất, ắt thể kháng cự, nên nhất định sẽ theo nàng.

Những ngày , nàng ngoài quan sát, cảm thấy quận chúa là lạc quan. Vị Thế t.ử tự cho rằng quận chúa ngây thơ ấu trĩ, thể sánh vai với , nên mới đẩy nàng xa ngàn dặm, nhưng chịu rõ mới là Thế tử. Nàng cảm thấy tính toán như là vì Thế tử.

vấn đề là Quý Thế t.ử việc quá kín đáo và thủ đoạn, nên khi Thanh Linh dò la tin Thế t.ử trúng độc là ba ngày . Đợi đến khi nàng nghĩ kế hoạch hảo giúp quận chúa chớp lấy thời cơ cùng Thế t.ử xóa tan hiềm khích đó, thì kịch độc của Thế t.ử giải.

Đây đúng là chiêu trò giống trong thoại bản, công t.ử đối mặt với tình thế ngàn cân treo sợi tóc, giai nhân bên cạnh chăm sóc, đau khổ rơi lệ. đó là Thành Ngọc.

Người phối t.h.u.ố.c giải cho Thế t.ử cũng là Trân cô nương.

Người ở bên giường phục vụ hầu hạ Thế t.ử là Trân cô nương.

Sau khi Thế t.ử tỉnh dậy, như hoa lê mưa cũng là Trân cô nương.

Thanh Linh cảm thấy, Thế t.ử và quận chúa sợ rằng sẽ lạnh nhạt như mãi.

Lúc Thành Ngọc tin Quý Minh Phong trúng độc là ngày thứ bảy kể từ khi Thế t.ử hồi phủ, nhưng từ Thanh Linh, mà là do mấy cây đào trồng Cự Sương viện nhắc đến vài câu, đó nàng mới chạy hỏi Thanh Linh.

Thành Ngọc trong thư phòng một lúc, lật tìm cuốn sách mấy ngày nàng say mê , là cuốn "U Sơn Sách". Trên đó nàng nhiều chú thích bằng chữ khải nhỏ như con ruồi, cộng thêm những kỳ sơn diệu lĩnh nàng từng thám hiểm ở Bình An thành, cùng những sông ngòi xa xôi bên ngoài Hàm Thành. Thanh Linh xem qua, cũng cảm thấy vô cùng thú vị.

Nàng ôm cuốn sách lòng, cùng Thanh Linh đến Cự Sương viện thăm bệnh.

Họ đang ngoài chờ thông báo, thì gặp Mạnh Trân từ trong phòng . Nhìn thấy hai , cô nhíu mày, nhưng gì, bưng bát t.h.u.ố.c rời khỏi viện. Không lâu , một tiểu tiểu trong phủ mời hai . Thanh Linh theo tiểu tiểu mới hai bước, bèn phát hiện Thành Ngọc phía nhúc nhích, đầu thấy nàng đó, tay trái bưng chén , tay nắm thành ghế, khẽ cúi mắt xuống, đang nghĩ gì.

Thanh Linh gọi: "Quận chúa." Nàng mới tỉnh , nhưng vẫn động đậy, chỉ đưa tay đang chống trán xuống má, cúi mắt điềm nhiên Thanh Linh. Vẻ trầm mặc và chậm chạp tạo cảm giác lười biếng, cùng với vẻ xinh khác thường, đôi lông mày khẽ chau, lãnh đạm lạnh lùng.

Trong lòng Thanh Linh thầm thở dài, nếu nàng là Thế tử, chỉ cần khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành , cũng nỡ lòng đẩy nàng xa.

"Kỳ thực suy nghĩ chút thấu đáo." Thành Ngọc chậm rãi mở miệng, trạng thái quá buồn bã: "Lại quên mất Thế t.ử nay đều thấy thuận mắt, thấy ắt sẽ tức giận. Lần bệnh giường, cần tĩnh dưỡng, ít tức giận sẽ hơn."

Nàng ngừng một chút: "Lúc nãy thấy sắc mặt Trân cô nương vẻ lo lắng, dường như Quý Thế t.ử nguy hiểm nữa. Nếu đến , Thanh Linh tỷ tỷ cứ thăm Thế t.ử , ở ngoài dạo một chút, gặp tỷ trong viện nhé." Nói xong đặt chén xuống định dậy, ánh mắt rơi cuốn "U Sơn Sách" bên cạnh, ngẩn .

Thanh Linh thấy dáng vẻ đó của nàng, đắn đo : "Thế t.ử giường cũng chán, để giúp quận chúa đưa cuốn sách cho Thế t.ử nhé?"

Nàng trầm mặc một lúc cầm cuốn sách lên: "Đồ từng cầm, Quý Thế t.ử lẽ cũng để mắt, bỏ ." Đoạn ôm sách rời khỏi sảnh viện.

Thanh Linh lặng lẽ theo bóng lưng nàng một lúc, khẽ thở dài.

Cự Sương Viên của Quý Thế tử, sở dĩ tên như là vì trồng nhiều hoa cúc. vì hoa cúc ở đây nở muộn hơn bình thường, nên chỉ thấy cây xanh chứ thấy nụ, vì thế khi bước , Thành Ngọc cũng cảm thấy quá đau đầu, chỉ thấy lang thang tìm một chỗ yên tĩnh.

Nàng dừng dừng, tùy ý dạo quanh, để ý lúc đang bóng liễu rủ che khuất hành lang phía .

Từ hành lang vọng đến tiếng : "Chính sự là như , giờ chuyện khác ." Lại là giọng Thanh Linh. Thành Ngọc dừng bước, Thanh Linh : "Nàng phiền ."

Đôi mày giãn của Thành Ngọc nhíu . Nàng nhớ đằng hành lang đó là phòng ngủ của Quý Minh Phong. Người đang chuyện với Thanh Linh, hẳn là Quý Minh Phong .

Thanh Linh tiếp tục: "Nàng lúc đang ở trong viện, vì , đại khái... cũng . Tình cảnh giữa và nàng lúc , là điều mong ? Điện hạ thực cũng như ?"

Thành Ngọc ngẩn . Nàng đương nhiên Thanh Linh nhắc đến là nàng.

Quý Minh Phong giải độc, đang lúc ốm yếu nhất, phát hiện nàng ở đó cũng thể, nhưng Thanh Linh là một ảnh vệ vốn tinh tường, nhất định nàng đang hàng liễu. Thanh Linh cố ý nhắc đến nàng với Quý Minh Phong, nghĩ rằng nàng võ, cách xa, tuyệt đối rõ hai gì. trời sinh thính lực của nàng hơn thường nhiều.

Nàng cảm thấy nên nhanh chóng rời . Dù việc cũng đến đây, nàng nên họ vì tự nhiên nhắc đến nàng, cũng nên trong mắt Quý Minh Phong nàng là thế nào.

Lúc nàng chuẩn bước , thì thấy giọng trầm trầm của Quý Minh Phong bức mành liễu: "Nàng chỉ là một quận chúa ngây thơ hiểu chuyện đời. Ta một quận chúa ngây thơ hiểu chuyện đời." Hắn hạ giọng ho một tiếng: "Nàng năng lực tham dự tương lai của vương phủ, sớm rời khỏi đây thì hơn."

Thành Ngọc dừng bước.

Trong phòng yên lặng.

Hồi lâu , Thanh Linh mở miệng: "Vậy Trân cô nương, là năng lực tham dự tương lai của Vương phủ ?"

Quý Minh Phong đáp.

Thanh Linh thở dài: "Chuyện thực nên nhiều lời, nhưng nay đều Thế t.ử xem như bằng hữu, hôm nay vượt quá bổn phận một câu. Thế thường là , thứ thích hợp với thì thứ , thứ thứ thích hợp. Điện hạ... nếu cố chấp với lựa chọn của , thì chỉ hi vọng đừng hối hận mới ."

Câu nhận sự đáp hiếm hoi của Quý Minh Phong.

Quý Minh Phong ho khan một trận: "Hồng Ngọc và ... Giữa chúng , gì để . Sau ngươi cũng cần phí tâm sức chuyện nữa, nàng cũng ở Vương phủ quá lâu ." Dừng một chút, nhỏ giọng như tự với , nhưng Thành Ngọc vẫn : "Sau khi nàng rời khỏi đây, lẽ cũng thể gặp ."

Trong phòng yên tĩnh hồi lâu. Thanh Linh nhẹ giọng: "Điện hạ cảm thấy tiếc ?"

Quý Minh Phong bình thản , như hỏi , như nghi hoặc: "Tiếc gì?"

Vậy thì gì tiếc nuối .

Thành Ngọc khép hờ mắt, nhanh chóng rời khỏi chỗ đó.

Cuộc đối thoại giữa Quý Minh Phong và Thanh Linh, vài điều nàng hiểu lắm, ví như hai câu "thích hợp thì , thì thích hợp" của Thanh Linh. Nếu chỉ đến kết giao bằng hữu, thì dường như giữa bạn bè cần suy nghĩ nhiều đến . những lời Quý Minh Phong , nàng cơ bản đều hiểu.

Hóa Quý Thế t.ử đột nhiên ghét bỏ nàng, là vì nàng "ngây thơ hiểu chuyện đời". Một "quận chúa ngây thơ hiểu chuyện đời", đối với , đối với một nơi thế lực phức tạp như Lệ Xuyên vương phủ, hề lợi ích gì. Mà sẽ kết giao với một bạn vô dụng.

Quý Minh Phong đại khá xem thường nàng, cảm thấy nàng yếu đuối vô năng. Hắn cũng mong nàng ở Lệ Xuyên vương phủ quá lâu, thậm chí về phận đặc biệt thể gặp , cũng thấy tiếc.

Nàng vốn dĩ phiền phức, gặp nữa, đương nhiên tiếc.

Trước đây nàng nghĩ về nàng như . thực cũng chẳng khác biệt gì.

Lúc nãy vì nàng dừng bước?

Thanh Linh hỏi Quý Minh Phong, điện hạ thực như ? Hắn sẽ trả lời thế nào, đại khá nàng thể đoán , thực sự cần ở trộm. Quả nhiên lời đáp của chẳng gì mới mẻ.

nữa, trong lòng vẫn thấy buồn.

Vậy mà lúc đó nàng dừng bước.

Rõ ràng sẽ buồn, vì vẫn dừng bước? Lẽ nào nàng vẫn hi vọng chỉ giả vờ ghét nàng, thực trong lòng nỗi khổ riêng?

Sau khi rời khỏi vườn cúc, nàng cầm cuốn "U Sơn Sách" vẫn nắm chặt, gõ lên trán một cái, mạnh tay, đầu vang lên "õng" một tiếng. Sau đó nàng tự trách: "Lại mơ mộng nữa ."

Hoàng hôn buông xuống. Hoa cúc tuy đến mùa nở, nhưng trong viện cũng những khóm hoa tàn, nắng chói chang hành hạ cả ngày, giờ cái lạnh của hoàng hôn bao phủ, lúc nóng lúc lạnh, tỏa mùi hương vô cùng nồng nặc. Đó là hương bạch lan.

Thành Ngọc nhớ đến phía một rừng cây nhỏ, quả nhiên một cây bạch lan cao ngất, đó là một cây cổ thụ vài trăm năm nữa mới hóa yêu. Lúc nàng ngày ngày đến Nam Thư phòng, tò mò khi cây hoa nở, sẽ hóa thành một mỹ nhân tuyệt sắc đến nhường nào. Suy nghĩ một hồi, giờ nàng cũng vội gặp Thanh Linh ở ngoài sảnh đường, bèn bước về phía mùi hương tỏa từ cây cổ thụ đó.

Chỉ ngờ hôm nay nàng lén.

Khi nàng mơ hồ thấy ống tay áo của cây bạch lan cổ đang phất phơ trong gió, thì hai quen xa che khuất tầm mắt nàng. Đó là Mạnh Trân đang chắp tay đó, còn đang cầm xẻng đào cái gì đó, là cô thị nữ mặt tròn mà Thành Ngọc duyên gặp bắt bướm .

Hai dùng tiếng Nam Nhiễm chuyện, vẫn nhắc đến nàng, vẫn là cô thị nữ mặt tròn oán trách nàng.

Đại ý vẫn là, Thế t.ử lo việc lớn thèm quận chúa nàng, Thế t.ử trúng độc tính mạng treo đầu sợi tóc cũng thèm quận chúa nàng. Hôm nay Thế t.ử bình an, nàng mới giả vờ hoảng hốt đến thăm, dùng khuôn mặt ngây thơ, cố ý vẻ vô tri đến bám riết lấy Thế tử, thật đáng ghét.

Vì Thành Ngọc từng hai chủ tớ Mạnh Trân bàn luận về nàng, phận của nàng, nên kỳ thực cũng giao thiệp. điều khiến Thành Ngọc kinh ngạc là, Mạnh Trân phá lệ, ngại phiền phức mà một câu dài: "Nữ t.ử trung nguyên là như , nay đều yếu đuối vô dụng. Trung nguyên thực sự hùng hàng hàng lớp lớp, đàn ông trung nguyên khiến kính phục, nhưng nữ t.ử trung nguyên bất quá chỉ dựa đàn ông mà thôi, đàn ông chiều chuộng quen , ai cũng như phế vật." Giọng lộ rõ khinh miệt: "Đến cả quý nữ tông thất Thành gia cũng chỉ đến thế, từ nhỏ lớn lên trong nhung lụa hưởng thụ vinh hoa." Lạnh lùng chế nhạo: "Khuôn mặt đó coi như cũng xinh , thể tính là phế vật, mà là một vật cưng, đáng nhắc đến. Sau cũng cần nhắc đến nàng nữa."

Thị nữ mặt tròn , nữ t.ử trung nguyên xác thực chí khí, hiếm nữ t.ử nào sánh với nam tử, dù là quý nữ, dù là vị quận chúa trong phủ , so với công chúa nhà . Ví như Quý Thế t.ử chim ưng sải cánh bay xa, thì công chúa nhà nàng thể chim ưng; Quý Thế t.ử mãnh hổ hùng bá núi rừng, công chúa nhà nàng cũng thể mãnh hổ; còn vị quận chúa ngoài khuôn mặt xinh chỉ lười biếng , đáng nhắc đến. Lời tràn đầy đắc ý.

Mạnh Trân khẽ, gì thêm, chỉ dặn dò cô thị nữ đang đào đất đừng hỏng gốc thuốc.

Thành Ngọc dựa cây phượng ba ôm mới hết, thấy hai chủ tớ vẫn ý định rời khỏi rừng, sờ sờ mũi, đành tìm đường khác để , bèn hướng về phía cây bạch lan cổ ống tay áo phất phơ ánh trăng.

Tính thêm , hai Thành Ngọc bắt gặp vị công chúa Nam Nhiễm nàng lưng. Chuyện thực sự chút kỳ quặc. Trước đây nàng thực quan tâm đến Mạnh Trân, nhưng hôm nay chút khác biệt.

Bởi vì hôm nay nàng cuối cùng cũng Quý Minh Phong xem nàng là thế nào. Mà kiến giải của Quý Thế t.ử và kiến giải của Mạnh Trân về bản chất nhất trí đến . Vì thế, những lời của Mạnh Trân giống như đang Thế t.ử giải thích, khiến nàng rõ từng câu từng chữ.

Lúc ở Bình An thành vô ưu vô lo Hồng Ngọc quận chúa, Ngọc tiểu công tử, Thành Ngọc chẳng quan tâm ngoài bàn tán gì về nàng. Bởi vì đời nàng ăn chơi lêu lổng, thế nhân trong mắt nàng đều ngu độn, kiến giải của kẻ ngu độn gì quan trọng?

Quý Thế t.ử là nàng thừa nhận, là nàng quan tâm. Người như , trong đời nàng nhiều, chỉ đếm đầu ngón tay. Chính vì hiếm , nên những lời họ , mỗi câu nàng đều , mỗi chữ nàng đều để ý, mỗi lời nàng đều khắc ghi trong lòng. Cũng vì sự trân trọng của nàng dành cho những lời , nên một khi , sẽ trở thành tổn thương, đó là tổn thương vô cùng lớn.

Những thể nàng tổn thương nhiều.

Điều thể khiến Thành Ngọc cảm thấy khó chịu, còn cảm thấy phẫn nộ.

Nàng từ nhỏ nghịch ngợm, ăn chơi phá phách, trò nào tinh thông. Nhìn bề ngoài, nàng trọng, thêm tuổi còn nhỏ, nên ít xem nàng là kẻ bất tài, thể an hưởng phú quý là nhờ cha vì nước quên . Người đời , nàng là hoa chủ của Thập Hoa Lâu, trong Thập Hoa Lâu nuôi dưỡng hơn trăm tộc hoa yêu. Mà chỉ nhớ đến cha hy sinh vì nước. Thành Ngọc thể quận chúa của vương triều Đại Hy, nhưng thể hoa chủ của trăm tộc hoa yêu.

Trăm tộc hoa yêu vì nhận một phàm hoa chủ? Nếu chỉ dựa mệnh thì đủ. Hoa yêu tuy là loài thuần tính nhất trong yêu vật, nhưng phàm là yêu vật, đều tính cách tùy hứng, kiêng dè thế tục. Các hoa yêu kính trọng yêu thương vị quân chúa , tuyệt đối vì bên cạnh nàng hai tâm phúc hộ là Chu Cẩn và Lê Hưởng. Bọn họ kính trọng yêu thương nàng, là vì nàng như chim ưng non hùng dũng thiên chân, như hổ con kiên cường sợ hãi. Bọn họ kính trọng nàng vì nàng khí phách kinh và sự dũng cảm vô cùng. Bọn họ còn kính trọng nàng vì sự quyết đoán bậc nhất.

Có chuyện gì cần , Thành Ngọc ít khi do dự, nàng nay đều quyết đoán.

Dưới ánh trăng tĩnh mịch, Thành Ngọc dựa cây liễu rủ, cây bạch lan cổ hóa thành một mỹ nhân khoác y phục màu vàng, tay xoay xoay chiếc nhẫn ngón cái, : "Chiếc nhẫn tỷ tỷ lẽ từng thấy, nhưng lẽ từng qua."

Cổ bạch lan vốn đang dùng ánh mắt hiếu kỳ kiêng kỵ đ.á.n.h giá Thành Ngọc từ đầu đến chân, bèn kinh ngạc: "Người... đang chuyện với ?"

Thành Ngọc đổi tư thế dựa liễu, ngẩng đầu nàng: "Tỷ tỷ thực sự ." Tay trái giữ chiếc nhẫn ngọc lấp lánh ngón trỏ, thong thả xoay hai vòng, "Nó một cái tên, là Mẫu Đơn đế vương Diêu Hoàng đặt cho, gọi là Hi Thanh, là Đại Âm Hi Thanh."

Cổ bạch lan đang lơ lửng cách mặt đất ba tấc, trợn mắt chiếc nhẫn bạch ngọc, lắp bắp: "Mẫu Đơn... Diêu Hoàng, Hi Thanh." Rất lâu , ánh mắt kinh hoàng mới chầm chậm chuyển lên Thành Ngọc.

Hàm Thành xây dựng chỉ bảy trăm năm, mà cây bạch lan cổ tu luyện gần hai ngàn năm. Tuy tu hành đến nay vẫn hóa hình, nhưng vì sớm khai mở trí tuệ, nên chuyện khắp thiên hạ, nàng cũng nhiều.

Thế tục con mắt phàm nhân, họ cho rằng thiên t.ử trời hành đạo, bầu trời , thiên t.ử là bậc tôn quý nhất trong nhân tộc, nên khắp thiên hạ cũng là đất của vua, dân chúng khắp nơi đều là thần dân của vua. đó chỉ là kiến thức của loài . Đối với những yêu vật sinh ở phàm thế mà , nhân tộc vua của nhân tộc, liên quan gì đến họ; nhân tộc đại sự của nhân tộc, càng dính dáng gì đến họ. Yêu vật bọn họ cũng vua của , cũng đại sự của họ.

Trong các loài yêu vật, chỉ tình hình của tộc hoa yêu là đặc biệt. Các yêu tộc thế gian đều vua, chỉ hoa yêu nhất tộc bọn họ, từ lâu vua. Rất nhiều năm trở đây, ở một vài nơi phàm thế, họ lựa chọn trong ngàn vạn hoa mộc những vị tộc trưởng linh tính để chấp chưởng hoa quyền, trở thành hoa chủ.

Trong những lời đồn đại mà cổ bạch lan , kỳ thực hoa yêu nhất tộc bọn họ nguyên cũng vua. Lúc đó bọn họ còn đọa yêu vật. Bọn họ từng trải qua hai bổ nhiệm hoa chủ.

Vị hoa chủ đầu tiên tuy chọn từ trong tộc của bọn họ, nhưng phận cực kỳ tôn quý, đó là con trai của thiên quân cửu thiên, là thủy thần thống lĩnh thủy vực trong thiên hạ. Vị điện hạ năm đó chấp chưởng chức vị tổng quản d.a.o trì Cửu Trùng Thiên, thuận tiện luôn hoa chủ của bọn họ.

Vị hoa chủ đời tiếp theo xuất tuy tôn quý như , nhưng là một chuyện vô cùng truyền kỳ. Nàng sinh ở ma tộc, là một đóa liên hoa ma tính cực nặng. Ma tính nặng như , là một đóa hồng liên, vốn thần tộc ưa thích, tu tiên còn khó hơn lên trời. nàng cứ khăng khăng tu thành tiên, còn tổng quản d.a.o trì, trở thành chủ của tất cả chúng hoa thần, hoa tiên và hoa yêu. Trên Cửu Trùng Thiên tất cả hai mươi lễ hội ngàn hoa do chính tay nàng tổ chức, mỗi lễ hội đều vô cùng đặc sắc, từng ghi chép tiên lục bảo tịch. Ở cung trời thứ ba mươi sáu bảy mươi cơn mưa hoa mạn đà la do nàng chủ trì, thậm chí còn vị Đông Hoa đế quân soi mói tán thưởng. Mà nàng tự bồi dưỡng hơn năm trăm loại hoa mộc, từng giúp d.ư.ợ.c quân nghiên cứu hơn một vạn ba ngàn đơn t.h.u.ố.c mới, công đức vô lượng, ân huệ ban khắp lục giới chúng sinh... Lúc nàng còn tại vị, hoa mộc thế gian vô cùng tôn sùng.

Mười hai đại lễ ngàn hoa, bảy trăm hai mươi đợt mưa thiên hoa mạn đà la, là năm bảy trăm hai mươi Cửu Trùng Thiên.

Vị hoa chủ tại vị bảy trăm hai mươi năm, vì xông tháp Tỏa Yêu cứu bằng hữu mà c.h.ế.t. Thiên quân tức giận, tuy nàng c.h.ế.t, tước luôn chức vị hoa chủ của nàng, lập hoa chủ mới. Chưa từng nghĩ, vạn hoa chịu phục tùng, bọn họ cam nguyện đọa thành yêu vật để tìm kiếm thờ cúng vị hoa chủ mất, khiến thiên quân càng thêm tức giận, diệt tộc vạn hoa. May nhờ Đông Hoa đế quân khuyên can, nên chỉ tước tiên tịch và lưu đày bọn họ.

Cũng từ đó, đời còn tiên hoa thần hoa nữa, ngàn vạn hoa mộc dù tu luyện thế nào, cũng chỉ thể tu thành yêu vật. Cửu Trùng Thiên cũng lười quản bọn họ sống c.h.ế.t thế nào, mà bản họ trong những năm tháng dài đằng đẵng ở nhân gian, cũng từng lập bất cứ hoa chủ nào.

Mà vị hoa chủ mới là một phàm, bất cứ liên hệ gì với yêu vật bọn họ.

Điều chỉ hoa mộc nhất tộc của họ mới hiểu những bí mật bên trong, những điều thể tiết lộ ngoài.

Nghe , vị hoa chủ mới tuy ở phàm giới, nhưng sinh bất phàm. Vì lúc sinh chịu nổi lực lượng phi phàm trong cơ thể, nên tộc trưởng trăm tộc mới lấy ngàn năm tu hành của tạo thành một chiếc nhẫn, phong ấn lực lượng đó để tiểu hoa chủ đeo.

Chiếc nhẫn đó tiếng nhất trong trăm tộc, Mẫu Đơn đế vương Diêu Hoàng, tự tay kết ấn, đích đặt tên, gọi là Hi Thanh.

Cổ bạch lan vị nữ t.ử áo trắng mặt, thấy nàng khẽ khép mắt, ánh trăng chiếu lên nửa khuôn mặt lãnh đạm, nhưng vô cùng xinh . Nếu thế gian một phàm nhân tư cách hoa chủ của bọn họ, thì vị phàm nhân nhất định xinh như .

Thiếu nữ khẽ ngẩng đầu, chớp chớp mắt. Nàng tuổi còn nhỏ, trông ngây thơ, nhưng khóe mắt tựa trầm , khiến trong lòng cổ bạch lan khẽ run, chỉ cảm thấy mỹ cảnh khiến nàng áp lực, tự giác quỳ phục trung, môi run run : "Hoa chủ tại thượng..."

Thiếu nữ nhẹ nhàng phất tay: "Hành mấy cái lễ trống rỗng đó gì?" Bình thản : "Lệ Xuyên chí", "Thập thất đạo chú", "U Sơn Sách", "Tịch Mộng Lục"... bàn về địa lý phong cảnh Lệ Xuyên ghi chép trong sách, đại khá xem qua, cũng tỷ tỷ là cây hoa cổ tu hành lâu nhất ở phía nam." Nàng ngừng một chút, : "Tỷ tỷ tuy hóa hình, thể rời xa gốc cây, nhưng cả ngàn năm , bao cánh hoa bay theo gió đến đây, chim muông bay từ nam chí bắc, nhất định sẽ mang cho tỷ nhiều tin tức."

Cổ bạch lan đinh thần, trong giọng chút do dự: "Hoa chủ điều gì hỏi?"

Thiếu nữ khẽ : "Ta , Nam Nhiễm cổ mộ, tỷ tỷ quen thuộc ?"

Cổ bạch lan dừng hồi lâu: "Hai trăm năm , Nam Nhiễm từng một trận đại loạn. Sau trận đại loạn đó, còn ai thể sống sót khi sâu Nam Nhiễm cổ mộ." Giọng chút d.a.o động: "Ta chủ nhân tòa phủ cổ thư trong mộ, nhưng rốt cuộc chỉ bỏ mạng vô ích mà thôi. Bọn họ lấy sách đó."

Thiếu nữ nhướng mày: "Vậy ngươi cảm thấy, thể lấy ?"

Cổ bạch lan kinh ngạc: "Dù là hoa chủ, cũng hao phí tâm lực vô cùng. Bất quá chỉ là sự tranh đấu vô vị của phàm nhân, hoa chủ hà tất nhúng tay ."

Thiếu nữ thong thả : "Lệ Xuyên vương phủ ân với ." Ánh mắt nàng trở nên xa xăm: "Ân , trả."

 

Loading...