Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 12
Cập nhật lúc: 2025-11-16 07:00:23
Lượt xem: 138
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoạn quá khứ mà Thành Ngọc chẳng dám đối diện, cũng chẳng thể nhớ , kỳ thực chuyện gì quá xa xôi. Tất cả chỉ xảy tháng thứ hai của mùa thu năm ngoái. Đó là tháng mà Lệ Xuyên vẫn gọi là Quế Nguyệt.
Một văn nhân nổi tiếng đời tiền triều từng bài thơ câu: "Quế nguyệt vô thương, ưu tư nhập thủy bổ Hán Giang". Vì thế, Lệ Xuyên bèn gọi tháng là tháng Vô Thương, với ngụ ý rằng trong suốt tháng , khắp cõi Lệ Xuyên tuyệt đối xảy bất kỳ chuyện nào.
Chuyện là do Thanh Linh kể cho Thành Ngọc.
Ấy mà, chính Thanh Linh c.h.ế.t ngay trong tháng . Lẽ , tháng Vô Thương, những chuyện t.ử biệt như thế thể xảy .
Quý Minh Phong - Vương thế t.ử Lệ Xuyên - mười tám ảnh vệ. Thanh Linh là nữ ảnh vệ duy nhất trong đó, và từng là ảnh vệ ưu tú nhất của Quý Minh Phong.
Lệ Xuyên ở phía nam vương triều Đại Hy, tiếp giáp với Nam Nhiễm, Mạc Đoi... Nơi đây là vùng đất cộng cư của Mãn Di và Hán Di, nên đôi chút phong tục khác biệt với Trung Nguyên.
Thành Ngọc từng lưu Lệ Xuyên vương phủ gần nửa năm. Những tập tục cổ xưa của Lệ Xuyên mà nàng , một nửa là trong sách vở: thư phòng của Quý Minh Phong chứa đủ loại, từ tranh sơn thủy địa lý ghi chép bao sông biển, cho đến những cuốn bàn về phong tục tập quán; nửa còn là Thanh Linh kể : Thanh Linh là hiểu rõ chuyện, từ những giai thoại địa phương, tin đồn kỳ quái phố, cho đến các mật tin của chư hầu, nàng đều cả.
Khoảng thời gian ở Lệ Xuyên, Thành Ngọc từng nhắc tới nào, như lời nàng với Liên Tống, bởi nàng đủ dũng khí. Bởi nàng luôn chịu đựng nỗi đau đớn và sự hổ nặng nề, mỗi hồi tưởng đều cảm thấy giày vò khôn xiết. Nếu Chu Cẩn dùng pháp thuật phong ấn những cảm xúc xuống tận đáy lòng, thì nàng cũng thể sống một cuộc đời bình thường .
Giờ đây, nàng còn là cô bé mười lăm tuổi ngây thơ vô tư, tiêu d.a.o tự tại chẳng sợ điều gì nữa. Nhiều lúc nàng giả vờ vẫn là con của ngày , nhưng kỳ thực thể.
Ngay tháng Thanh Linh c.h.ế.t, ngày nào nàng cũng tự trách bản : Sao chơi xa như ? Sao cứ rời xa thành Bình An đến Lệ Xuyên? Sao một chuyến du ngoạn vui vẻ cuối cùng kết thúc t.h.ả.m khốc đến thế?
Kỳ thực, những bi kịch thế gian, đa phần đều khởi nguồn từ niềm vui, cuối cùng kết thành trái đắng. Bởi nếu hạnh phúc ban đầu, thì nhận kết cục đau thương? Trời cao lẽ cho thế nhân thấu hiểu đạo lý . Thành Ngọc lúc hiểu . Tuổi đời còn non trẻ, trải qua bao đường đời, gặp gỡ bao , nếm trải bao chuyện. Trong mười lăm năm trưởng thành tại Thập Hoa Lâu, nàng từng thấy chân tướng của nhân gian. Mà trong cõi nhân gian thực sự , lúc nào cũng chất chứa nỗi khổ biệt ly.
Hãy chuyện mùa xuân năm Kính Nguyên thứ ba, năm ngoái. Đêm rằm tháng giêng, tết Thượng Nguyên, là khởi nguồn của câu chuyện .
Ngày mười lăm tháng giêng, Thượng Nguyên thiên cung ban phúc, trong cung hội hoa đăng, kinh thành cũng rộn ràng đèn hoa. Đây là ngày mà thiên t.ử và bách tính đều hân hoan. Ngày hôm , mười sáu tháng giêng, là sinh thần của Hồng Ngọc quận chúa. Thành Ngọc tròn mười lăm tuổi.
Số mệnh của Thành Ngọc một kiếp bệnh. Năm đó, quốc sư xem t.ử vi, quan sát vận hạn của ngũ tinh, phán rằng nếu quận chúa tròn mười lăm tuổi thì sẽ vượt qua kiếp bệnh, thể rời khỏi Thập Hoa Lâu. vận mệnh của Thành Ngọc vốn chẳng giống ai, nên rốt cuộc vẫn xảy biến cố lớn. Phải rằng từ khi Tĩnh An vương gia qua đời, quốc sư nhiều năm gặp Thành Ngọc, tự nhiên thể xem vận mệnh của nàng. Vì , ngày mười bảy tháng giêng, Chu Cẩn - kẻ tưởng rằng chuyện an - dẫn nàng và Lê Hưởng rời kinh thành, hướng về phương nam, đến vùng đất Lệ Xuyên xinh mà Thành Ngọc hằng mong ước.
Năm , đông hàn xuân lạnh. Không khí hội hoa đăng tàn, phía bắc thành Bình An ngập tràn cây khô tuyết phủ, thế nhưng con đường về phương nam phủ một màu xanh biếc, thoáng chút ý vị xuân sang. Vượt qua con sông ranh giới nam bắc, tựa như thấy hai ba mỹ nhân tuyệt sắc bên bờ, lượt nở những đóa hoa xuân.
Mười lăm năm Thành Ngọc mới rời khỏi thành Bình An. Đi qua bao ngọn núi đẽ kỳ vĩ, những dòng sông dài chảy xiết êm đềm, xuyên qua những thị trấn phồn hoa tiêu điều, nàng mới hiểu "thiên phong dụng thúy sắc" là màu gì, "phi hưởng lạc nhân gian" là âm thanh , "tham sai thập vạn nhân gia" là cảnh tượng thế nào. Trên đường, bao điều mới lạ khiến ngày nào Thành Ngọc cũng thấy hưng phấn.
Vị tiểu công t.ử họ Ngọc rời khỏi thành Bình An, đầu đến thế gian diễm lệ, khác nào cá gặp nước, ngựa thoát cương, chim sổ lồng. Chỉ hai chữ "tự tại" mới thể hình dung . Trên đường, nàng vui vẻ hưng phấn, chỉ mấy ngày , ngân lượng mang theo chỉ còn hai ba đồng. Thấy Chu Cẩn tức giận đến mức chẳng thèm chuyện, nàng cũng mặc kệ, dùng một chiếc vòng phỉ thúy để thưởng cho một lão đầu kể chuyện kiến thức uyên bác. Thấy Chu Cẩn tức đến mức cấm Lê Hưởng chuyện với nàng, nàng cũng chẳng quan tâm, bán một chiếc áo khoác tự chạy đến tửu lầu của Hồ một kỹ nữ đàn khúc nhạc. Thấy Chu Cẩn cuối cùng cũng tức thành quen, chẳng thèm để ý đến nàng nữa, nàng càng mặc kệ, thừa cơ một chuyện lớn: nàng đem viên Ngọc Hoa Thông của Chu Cẩn chuộc mạng cho một kẻ nghèo khổ đang bán nghệ trong tửu quán Hồ...
Chu Cẩn theo Thành Ngọc, hết chuộc vòng phỉ thúy, chuộc áo choàng, chuộc cả ngọc Hoa Thông của chính . Mỗi bước từ tiệm cầm đồ, đều nhịn ngửa mặt lên trời tự hỏi: Sao đưa cái gây họa khỏi thành Bình An? Nhìn kẻ gây họa , vẫn chẳng tự giác, còn vui vẻ c.ắ.n hạt dưa bàn chuyện với lão đầu kể chuyện về hai mươi bốn cách c.ắ.n dưa, Chu Cẩn chỉ ném khỏi cửa sổ cho xong.
ngờ, còn kịp ném Thành Ngọc, thì Thành Ngọc ném .
Đó là đêm mười lăm tháng hai.
Đêm rằm tháng hai, ba họ du ngoạn đến núi Ỷ La để thưởng ngoạn cảnh "Nguyệt chiếu Dạ Bích".
Tương truyền trong dân gian, sâu trong sườn Dạ Bích núi Ỷ La nhiều sơn tinh dã quái, thường đạo nhân đến đây săn luyện yêu đan để tăng tu vi. những chuyện yêu quái luyện hóa yêu đan , xét cho cùng cũng cách xa thế giới phàm nhân, nên ít ai tin lời đồn, chỉ cho rằng đó là chuyện xưa bịa để dọa trẻ con. Mấy Thành Ngọc cũng chẳng xem đó là thật.
Thế nhưng, khi họ leo lên sườn Dạ Bích, thực sự gặp một tên dã đạo nhân đến săn yêu.
Mấy tên đạo nhân căn cốt, tu vi đều, liếc mắt thấy chân của Chu Cẩn và Lê Hưởng. Bọn chúng tâm tà, chẳng quan tâm đó là thiện yêu ác yêu, chỉ thấy hai con yêu linh lực dồi dào, lẽ trăm năm khó gặp, lập tức bày trận săn yêu, bắt hai lấy yêu đan.
Trong mắt Thành Ngọc, Chu Cẩn việc gì là . ngay cả nàng cũng , một như Chu Cẩn t.ử huyệt. T.ử huyệt của là đêm trăng tròn mười lăm: Bởi vì hơn trăm năm từng trọng thương, vết thương thực bao giờ lành hẳn. Bình thường thì , nhưng cứ đến đêm trăng tròn, mất hết pháp lực.
Có thể tưởng tượng kết quả của cuộc chiến : Chu Cẩn trọng thương, ba đành chạy trốn ánh trăng, trong khi các đạo sĩ đuổi sát phía .
Lúc , Chu Cẩn vì trọng thương mà hôn mê bất tỉnh. Pháp lực của Lê Hưởng chỉ đủ để cõng Chu Cẩn, dắt theo Thành Ngọc chạy trốn. Dưới sự truy kích ráo riết của đám đạo sĩ, nàng chỉ tạm thời bảo tính mạng của ba . Lê Hưởng sắp chống đỡ nổi, cứ chạy trốn mãi thế cũng thoát khỏi đường c.h.ế.t.
Trong tình cảnh tuyệt vọng, Thành Ngọc - vẫn xem như một đứa trẻ - thể hiện sự trầm tĩnh hiếm thấy. Nàng nhanh chóng lấy bộ y phục dính đầy m.á.u của Chu Cẩn mặc , hạ thấp giọng với Lê Hưởng: "Lê Hưởng tỷ tỷ, cho tỷ ba nhiệm vụ." Nàng giơ một ngón tay: "Thứ nhất, biến thành dáng vẻ của Chu Cẩn." Lại giơ thêm một ngón: "Thứ hai, cho một con ngựa thể chạy liên tục trong thời gian một nén hương." Ngón thứ ba giơ lên: "Thứ ba, khi dụ bọn chúng , hãy đưa Chu Cẩn đến nơi an trong vòng một nén hương. Tỷ chứ?" Giọng nàng lúc trầm , dù sắc mặt tái nhợt, nhưng ánh mắt chút gợn sóng.
Lê Hưởng hít sâu một , kéo tay áo nàng . Thành Ngọc thẳng Lê Hưởng: "Lê Hưởng tỷ tỷ, đây là con đường sống duy nhất của chúng . Bọn chúng bắt cũng gì một phàm nhân như , chẳng qua chỉ là giày vò thể xác đôi chút. Đợi khi ánh trăng che khuất, Chu Cẩn tỉnh dậy, các tìm cơ hội đến cứu là ." Vừa dứt lời, nàng đẩy Lê Hưởng , liếc xung quanh tìm chỗ ẩn nấp, chạy thẳng sâu trong rừng.
Thành Ngọc hiểu Lê Hưởng là cố chấp như Chu Cẩn. Mỗi khi nàng quyết định chuyện lớn, thể vãn hồi, Lê Hưởng nhất định sẽ theo.
Quả nhiên, khi nàng chạy qua một cây thông già, hình bỗng chốc cao lên. Dưới ánh trăng, một con tuấn mã trắng như tuyết từ trong rừng phi , bốn vó như bay đến bên nàng.
Thành Ngọc tuy giỏi võ công, nhưng kỹ thuật cưỡi ngựa của nàng thì một t.ử tông thất nào sánh kịp. Tiếng vó ngựa vang lên bên tai, nàng xoay nhảy lên lưng ngựa. Hình ảnh đám đạo sĩ ngự kiếm bay qua sườn núi nhỏ lọt tầm mắt. Nhìn ngọn hỏa lân âm u chiếu lên khuôn mặt đáng sợ của đám đạo nhân, Thành Ngọc chần chừ một giây, điều khiển ngựa phi thẳng chốn sâu nhất của núi Kỳ La.
Mấy tên đạo nhân sửng sốt trong chốc lát, nhưng dừng , ngự kiếm nhanh chóng đuổi theo.
Thành Ngọc từ nhỏ lớn lên trong Thập Hoa Lâu, thiết bên cạnh đều là yêu, nên tập tính của yêu, nàng vô cùng hiểu rõ. Nhân gian thích phân chia thiện yêu ác yêu, nhưng bản yêu chỉ chia thành yêu cách và yêu vô cách. Yêu cách, dù cũng ăn thịt , nhưng chỉ vì tu luyện mà nuốt lấy pháp lực, đạo cốt, chứ ăn thịt phàm nhân.
Ý , yêu cách chỉ ăn pháp lực của tăng nhân tu đạo, những kẻ tu vi, chứ ăn phàm nhân pháp lực. Chỉ yêu vô cách mới tha thứ cả những thứ vô vị như m.á.u thịt phàm nhân. Mà yêu càng cách càng thích ẩn sâu trong núi, nơi dấu vết con . Đây là lý do Thành Ngọc cố ý phi ngựa điên cuồng núi sâu.
Trong tông thất, nàng là một quận chúa, lẽ ngoài quên mất nàng là con cháu nhà tướng, từ nhỏ thông suốt các loại binh thư, rằng trong ba mươi sáu kế, nhiều kế sách lúc nào cũng hữu dụng, ví như "lấy mận đào", "hoa nở cây", "mượn đao g.i.ế.c ".
Ngựa núi sâu. Bởi con bạch mã là do Lê Hưởng biến từ một con thỏ hoang trong núi, nên quen thuộc với các đường tắt, cộng thêm trong núi sâu quả thật nhiều sơn yêu chuyên ăn thịt để tu luyện. Cảm nhận khí tức của đám đạo nhân, chúng lũ lượt hiện hình xông đến, đúng như Thành Ngọc dự tính, giúp nàng chặn đám đạo nhân đang đuổi sát.
Bạch mã chở Thành Ngọc một mạch tiến , từ một nơi khác . Âm thanh đ.á.n.h g.i.ế.c phía của đám yêu vật và đạo nhân khuất bóng cây, còn thấy nữa.
Thành Ngọc vốn lo lắng, tính sai chỗ nào . Bởi núi Ỷ La là một ngọn núi hoang, yêu cách, khó tránh cả yêu vô cách. Nàng vì mượn đao g.i.ế.c mà xông núi sâu, kỳ thực đem tính mạng đặt chỗ nguy hiểm. Cách mà nàng với Lê Hưởng là con đường sống duy nhất, nhưng kỳ thực với nàng, đó cũng thể là đường c.h.ế.t. Nàng đều hiểu cả. Bởi rơi thời khắc nguy cấp, nàng đành đ.á.n.h cược với ông trời một ván.
Thành Ngọc lúc mười lăm tuổi là như : Ngọc tiểu công t.ử trong thành Bình An sợ trời sợ đất, co duỗi dễ dàng, dám đ.á.n.h cược, dám thua. Nàng cảm thấy đêm nay thật may mắn, sờ cánh hoa của Chu Cẩn cất trong túi gấm vẫn còn tươi, rằng Chu Cẩn .
Bạch mã đưa nàng đến một con đường phía núi Ỷ La, Thành Ngọc cuối cùng cũng thở phào.
thở kịp thở hết, một nhóm thô kệch cầm đao xông . Là đám sơn tặc đóng trại tại núi Bích An Vân bên cạnh.
Trùng hợp là lúc khỏi núi, phép thuất Lê Hưởng dùng lên nàng hết tác dụng. Vì , đám sơn tặc thấy nàng là một thiếu niên, mà là một tiểu mỹ nhân đang độ xuân sắc, một .
Trong các vở kịch, hễ giai nhân gặp thổ phỉ, đều cướp về áp trại phu nhân. Thành Ngọc theo Hoa Phi Vụ xem kịch nhiều năm, chuyện nàng cũng đôi chút.
Trên đời, chỉ những điều mới đáng sợ. Ngọc tiểu công t.ử dựa sự thông minh, luôn tỏ kiêu ngạo khinh đời, cảm thấy đến đám sơn yêu dã đạo nàng còn cách thoát , há sợ mấy kẻ phàm nhân ?
Vì , khi mấy tên lỗ mãng trói tay, nàng cũng sợ hãi mấy, trong lòng còn nghĩ: Bọn sơn phỉ quả nhiên bổn phận, việc cũng hợp lý, thật thà chăm chỉ cướp bóc, cướp tiền thì cướp sắc, hiểu chuyện, so với đám yêu quái ăn thịt tu luyện đám dã đạo hơn nhiều, ít nhất vẫn là lĩnh vực nàng hiểu rõ.
Đối mặt với bình thường, chuyện gì cũng dễ giải quyết. Trong những con bình thường, ai thông minh hơn nàng ? Thật sự khó.
nàng sợ hãi suốt một đêm, lúc quả thực mệt mỏi, thể lập tức đấu trí đấu dũng với bọn chúng. Nàng định định tinh thần, nghỉ ngơi một chút . trong lòng cảm khái, thấy đêm nay thật đặc sắc.
Thành Ngọc mười lăm tuổi là sợ hãi, phóng khoáng, tự phụ như .
rõ ràng, sự đặc sắc của đêm nay thể dừng ở đó.
Đám lỗ mãng hôm nay dễ dàng cướp một mỹ nhân như hoa như ngọc là Thành Ngọc về áp trại phu nhân, trong lòng tự đắc, khỏi dễ phạm sai lầm. Khi chúng khiêng Thành Ngọc trở về sơn trại, gặp một công t.ử một đường. Chưa kịp rõ trang phục của thanh niên , chúng như ong vỡ tổ xông đến c.h.é.m g.i.ế.c.
Không may cho chúng, vị công t.ử là một công t.ử đeo bội kiếm.
Hai tên lâu la khiêng Thành Ngọc đặt ở cuối đoàn, nên nàng thấy rõ mặt thanh niên , chỉ chú ý đến lúc thanh niên rút thanh kiếm bên hông, chuôi kiếm tựa như lóe lên chút ánh sáng xanh lam.
Thành Ngọc thầm nghĩ, bầu trời đêm như thế mà thể phát ánh sáng rõ ràng như , nhất định là viên đá quý giá trị liên thành. Hơn nữa, ngay đó, vầng trăng tròn một đám mây che khuất. Tầm mắt đột nhiên tối sầm, lập tức thấy tiếng đao kiếm vang lên bên tai, âm thanh hỗn loạn.
Thành Ngọc chớp mắt, cố gắng thích ứng với bóng đêm khi trăng che, chỉ thấy cách đó xa, thanh niên trở tay cầm kiếm, phá vỡ vòng vây của đám sơn phỉ. Còn đám sơn phỉ phía như củ cà rốt nhổ khỏi bùn, ngã xuống thành đống. Tất cả tựa như chỉ xảy trong khoảnh khắc ngắn ngủi - khoảnh khắc ánh trăng mây che.
Hai tên lâu la canh giữ Thành Ngọc và mấy tên sơn tặc yên phía giờ mới hồn, đụng Diêm La, bèn ôm đầu kêu t.h.ả.m thiết chạy trốn núi giữ mạng. Thanh niên động tác nhanh nhẹn, đó khá lâu, giống như đuổi theo, cũng ý thu kiếm rời .
Thành Ngọc quên mất tay chân đang trói. Nếu là khác rơi tình cảnh nguy hiểm như , điều đầu tiên nên là kêu cứu thanh niên .
Cả nàng vẫn đang chìm trong chấn động, trong cơn chấn động thấy một giọng nhỏ bên tai: "Cô thấy ? Hắn từ đầu đến cuối từng rút kiếm khỏi vỏ. Nghe kiếm khách đỉnh cao nếu cảm thấy m.á.u của đối phương sạch sẽ, sợ bẩn thanh kiếm trong tay, lúc giao đấu tuyệt đối rút kiếm, hóa là thật."
Thành Ngọc lúc mới hồn, khẽ với cây hoa nhung bên cạnh: "Ngươi đang chuyện với ?"
Cây hoa nhung rộ lên: "Suỵt, thính giác của cao thủ thường linh mẫn. Hắn mà thấy cô chuyện với , sẽ tiếng của cô. Di, đến kìa."
Trước khi thanh niên đến cạnh Thành Ngọc, mây đen tan, lộ ánh trăng sáng rỡ, cảnh vật mắt dần trở nên rõ ràng.
Thành Ngọc khẽ ngẩng đầu. Ánh trăng sáng rọi, thanh niên cúi mắt nàng, ánh mắt dừng vết m.á.u dính mặt nàng.
Ở góc độ , Thành Ngọc cuối cùng thể rõ khuôn mặt của thanh niên: mi mắt rộng, ánh mắt trong trẻo, mũi cao môi mỏng, tuấn lãng tinh xảo, mặt chút biểu cảm, dáng vẻ lạnh lùng. sự lãnh đạm giống với vẻ lãnh đạm để ý của Chu Cẩn, trong sự xa cách mang theo chút sắc bén, tựa như ngọn gió bắc thổi qua ánh trăng, như ánh tuyết xuyên qua bóng kiếm.
Thành Ngọc từ nhỏ sống trong Thập Hoa Lâu, quen mỹ sắc, thực sự khó cảm giác gì với vẻ . Lần thấy vẻ và sự lạnh lùng trong ánh mắt của thanh niên, nàng cũng suy nghĩ gì khác. Mãi đến khi kịp nhận đang cần sự giúp đỡ của thanh niên.
"Phiền ngươi giúp cởi sợi dây thừng ?" Nàng đưa hai tay trói lên mặt thanh niên, cùng nụ ngoan ngoãn như lúc nàng nài nỉ Chu Cẩn.
Thanh niên lập tức động thủ, mà hỏi: "Ngươi sợ?"
Nàng hiếu kỳ đáp : "Ta nên sợ ?"
Thanh niên : "Có lẽ cũng là ."
Trong lòng Thành Ngọc nghĩ: Ngươi cũng chỉ là phàm nhân, thể đến mức nào chứ? Lúc đó nàng vẫn còn ngây thơ, yêu nếu là , cũng chỉ ăn hóa cốt, vẫn sẽ lưu một phần hồn; còn nếu là , thể khiến thần hồn tiêu tán, sống c.h.ế.t xong. Con thực lợi hại hơn yêu nhiều.
Trong lòng phủ định, nhưng miệng nàng : "Nếu ngươi là , thì bắt về áp trại phu nhân. Nếu trốn , ngươi trai như , cũng thiệt thòi lắm." Khi những lời , nàng thực sự nghĩ , ý chọc , cũng những lời chút khôi hài, chút tùy tiện. Thanh niên nhíu mày.
"Quý thế t.ử thể dễ tức giận như ?" Nàng lời chạm cấm kỵ của thanh niên, cảm thấy lúng túng.
Thanh niên nhướn mày: "Ngươi từng gặp ?"
Hai tay nàng chỉ bội kiếm của : "Năm Kính Nguyên thứ nhất, lúc tân hoàng đế đăng cơ, trong các bảo vật Bách Lệ quốc dâng lên, một đôi ngọc bội khắc từ độc sơn ngọc vô cùng chói mắt. Lúc đó trúng viên Ngọc Thụ Thanh Vân bội , bèn tìm hoàng đế biểu ca thỉnh cầu. Người ngọc thích hợp với quân tử, thế t.ử Lệ Xuyên vương là nhân tài cao khiết, tựa cây ngọc thụ sân, hợp với miếng ngọc bội , nên đem nó thưởng cho Vương thế tử."
Nàng cong môi : "Ta từng gặp thế tử, nhưng thấy ngọc bội của ngươi. Những thứ từng thích, cả đời quên. Ta và Quý thế t.ử cũng coi như một đoạn tiền duyên. Vì Quý thế tử, ..." nàng đưa hai tay lên thử thăm dò, ngoan ngoãn mỉm : "Ngươi thể giúp cởi sợi dây thừng ?"
Quý Minh Phong bất động thanh sắc, nàng một lúc lâu: "Ngươi là vị quận chúa nào?"
Hai tay nàng đưa lên lâu, mỏi: "Ta là Hồng Ngọc của Thập Hoa Lâu." Đưa tay phía : "Dây thừng."
Quý Minh Phong thấp giọng: "Hồng Ngọc, Thành Ngọc." Đôi môi lãnh đạm khẽ cong. Chính lúc Quý Minh Phong cúi xuống, Thành Ngọc thấy nụ nhàn nhạt hiếm hoi mặt lúc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-12.html.]
Thành Ngọc là như mà quen Quý Minh Phong - Vương thế t.ử Lệ Xuyên.
Thành Ngọc tìm một nơi an để đợi Chu Cẩn tìm đến, nên Quý thế t.ử đưa nàng về Lệ Xuyên vương phủ.
Đêm đó, nàng vốn định cùng Chu Cẩn đến núi Ỷ La ngắm "Nguyệt chiếu Dạ Bích", nhưng cuối cùng, khi chiêm ngưỡng thắng cảnh Thanh Nguyệt chiếu Dạ Bích, bên cạnh nàng là Quý Minh Phong.
Lúc đó, bên cạnh nàng. Ánh trăng chiếu lên , in bóng lên sườn Dạ Bích, dáng cao lớn. Đêm tối u tịch, miếng Ngọc Thụ Thanh Vân bội vang lên âm thanh vui tai theo mỗi bước chân .
Người quân t.ử dùng ngọc bội để tu , ý dùng âm thanh của ngọc để tự cảnh tỉnh. Nếu đeo ngọc bội vội vàng, tiếng ngọc sẽ gấp gáp ồn ào; nếu chậm rãi, tiếng ngọc sẽ phát âm thanh khó . Thành Ngọc đ.á.n.h giá Quý Minh Phong ánh trăng. Nửa khuôn mặt nghiêng của nhuốm ánh trăng, chút thanh lãnh mà tuấn.
Nàng nghĩ, là một kiếm khách thủ cao cường, là một quân t.ử tu tâm dưỡng tính. Những kiếm khách nàng từng thấy đây khó sự tu dưỡng lễ nghĩa như ; những sách tu dưỡng lễ nghĩa mà nàng thấy thủ cao cường như thế.
Nàng cảm thấy vô cùng kính ngưỡng, nghĩ rằng hoàng đế biểu ca sai, thế t.ử của Quý vương phủ quả thật là một cây ngọc thụ sân.
Thành Ngọc kính ngưỡng Quý Minh Phong, trong lòng tràn đầy ý kết giao. Trên đường, nàng nghĩ đến lúc Chu Cẩn đến vương phủ đón, để tránh mà ở thêm vài ngày.
Chưa kịp nghĩ kỹ, nàng ở vương phủ hai ngày mà vẫn thấy Chu Cẩn tìm đến. Đến ngày thứ ba, nàng nhận một phong thư, là nét chữ của Lê Hưởng.
Đại ý , vết thương của Chu Cẩn chạm vết thương cũ, tuy nghiêm trọng, nhưng cần dưỡng thương cẩn thận. Gần Lệ Xuyên vương phủ nơi nào linh khí thịnh vượng thích hợp để dưỡng thương, nên nàng cùng đến Ngọc Hồ Tuyết Sơn. Quận chúa là phàm nhân, chịu nổi sự vất vả và lạnh giá của chuyến gấp , nên xin quận chúa cứ ở Lệ Xuyên vương phủ nửa năm, đợi khi Chu Cẩn bình phục sẽ đến đón.
Đọc xong thư, Thành Ngọc sờ tay lên cánh hoa của Chu Cẩn ngực.
Cánh hoa vẫn nguyên, quả thực . Nàng suy nghĩ, Chu Cẩn là hoa yêu, nếu thực lòng đưa nàng cùng, lẽ nào cách? Hơn nửa năm nay, lẽ nàng quấy rầy quá mức, nên cố ý bỏ nàng đây.
Nàng cảm thấy hoang mang một lúc, vui sướng đến nhảy cẫng lên.
Tự do, đến quá đột ngột; kinh hỷ, đến quá bất ngờ. Hãy đến , những ngày tháng tạo tác!
Theo dự tính của Thành Ngọc, Chu Cẩn quả thực cố ý bỏ nàng vương phủ, nhưng chỉ vì nàng chọc tức đến đau gan.
Thực , khi thoát nguy, Chu Cẩn tìm đến vương phủ. Hắn ẩn hình bên cạnh quan sát Thành Ngọc, thấy nàng năng cẩn trọng, nhẹ nhàng chậm rãi. Không và Lê Hưởng ở bên dung túng, nàng trở nên cẩn thận hơn nhiều. Chu Cẩn vui vẻ an tâm, cho rằng đây là cơ hội để Thành Ngọc ở vương phủ một thời gian, nàng sẽ hiểu chuyện hơn.
đó là một sự hiểu lầm lớn. Thành Ngọc đột nhiên trở nên an tĩnh như , vì Chu Cẩn và Lê Hưởng bên cạnh, mà thuần túy chỉ vì nàng kết giao với Quý Minh Phong.
Trên đường trở về cùng Quý thế tử, thế t.ử phát huy bốn chữ "vô ngôn thiểu ngữ" đến cực điểm, mặc cho nàng thành ý gợi chuyện thế nào, cũng một lời. khi trở về Lệ Xuyên vương phủ, nàng thấy một cô gái mà gọi là Tần Tố My thể chuyện với thế t.ử vài câu, và Tần cô nương là một cô gái đoan trang dịu dàng.
Nàng bèn hiểu, hóa Quý thế t.ử sẽ kiên nhẫn hơn với những cô nương văn tĩnh nhu mì như thế.
Lúc đó, nàng cái tâm tư hiền lành như những cô gái đồng trang lứa, chỉ nghĩ nếu diễn một thiếu nữ văn tĩnh, thực là che giấu tính tình thật, dù Quý thế t.ử xem trọng nàng, thì đó cũng là con thật của nàng. Nàng chỉ cảm thấy bản thiên phú hơn , chuyện gì cũng , loại nào cũng thể thuần phục, mà thuần phục giỏi. Nàng cảm thấy, bất kể là bản nào, cũng đều là chính nàng.
Dù một ở Lệ Xuyên vương phủ, Thành Ngọc vẫn thích ứng , chỉ mấy ngày đầu hợp thủy thổ. Người khi ốm dễ nhớ cố hương, nàng tật văn chương đó, lúc bệnh tinh thần vẫn .
Quý thế t.ử ngày ngày đến thăm, im lặng bên giường bệnh nhân như nàng. Nàng tìm chuyện , cũng để ý. Tuy vẫn giữ phong cách lời ngàn vàng, nhưng ít nhất cũng với nàng vài câu. Thành Ngọc tổng kết, trong cả phủ, thế t.ử chỉ chuyện cần thiết với hai cô nương: một là Tần cô nương tính tình dịu dàng, một là bệnh nhân nàng. Lúc nàng gặp thế t.ử đều khó, huống chi là chuyện. Nàng chợt nhận tầm quan trọng của trận ốm , nên khi khỏi bệnh vẫn giả vờ giường thêm vài ngày.
một ốm vì hợp thủy thổ thể kéo dài bao lâu? Chưa đầy vài ngày, nàng giả vờ nữa.
Nàng đang suy nghĩ để đến gần Quý thế tử, thì thế t.ử phái Thanh Linh đến đưa nàng đến tạm trú tại Xuân Hồi viện. Nói rằng trong vương phủ nơi nào cũng an , nhưng hộ vệ chọn , văn võ tài, thể bạn với nàng, thể bảo vệ nàng chu .
Lúc đang là những ngày cuối giữa xuân, tiết trời se lạnh. Xuân Hồi viện tiêu điều. Nàng khoác áo da chồn, ánh mắt sáng rỡ Quý Minh Phong. Thanh Linh chỉ mặc y phục mỏng nhẹ, tay cầm một chiếc tẩu t.h.u.ố.c bằng trúc tím, cách ăn mặc quá đỗi kỳ lạ.
Lúc đó, nàng chú ý đến Thanh Linh, bởi khi Quý thế t.ử nhắc đến hộ vệ, khiến nàng chợt giác ngộ.
Hai mắt nàng cong cong Quý Minh Phong: "Thế t.ử ca ca chu đáo, mời một hộ vệ tỷ tỷ đến bảo vệ . Bất quá gần đây nghĩ, khi ngoài an , nhất nên công phu quyền cước để phòng . Đêm mười lăm, thanh lợi kiếm trong tay thế t.ử ca ca múa đến xuất thần nhập hóa, khiến khao khát."
Nàng mím môi: "Nên tự nhiên dám mong một hai ngày luyện kiếm pháp như thế t.ử ca ca, chỉ hi vọng chỉ điểm đôi chút tinh túy." Nàng mỉm: "Ta nghĩ lúc luyện kiếm, thuận tiện dạy cho vài chiêu căn bản thì . Vậy ngày mai lúc luyện kiếm, sẽ đến tìm !"
, đầy mười ngày, nàng gọi Quý Minh Phong từ "Quý thế tử" thành "thế t.ử ca ca".
Nàng còn vô mưu mẹo, nên cầu xin Quý Minh Phong dạy kiếm thuật, dùng câu "thế t.ử ca ca thể dạy cho nàng mấy chiêu kiếm thuật phòng ", mà trực tiếp quyết định, chắc nịch ngày mai sẽ đến tìm .
Thành Ngọc ngước khuôn mặt ngây thơ Quý Minh Phong.
Quý thế t.ử lạnh lùng mắc mưu: "Kiếm thuật của Thanh Linh cũng như . Nếu ngươi học, ngày mai cô sẽ dạy, ngươi cần đến tìm ."
Trong lòng Thành Ngọc thở dài, nghĩ đây là câu trả lời của Quý thế tử. Nàng cảm thấy Quý thế t.ử thật khó đối phó, thấy đối phó với khác cũng khó. Bất quá , tiểu Lý đại phu và Tề đại tiểu thư lúc đầu cũng dễ kết , cuối cùng nàng chẳng cũng kết giao thành bạn ? Ngày tháng còn dài, vội.
Nàng tùy thuận gật đầu: "Vậy nếu thế t.ử ca ca thời gian, để Thanh Linh dạy ." Nàng còn tự cho bậc thang xuống, bổ sung: "Ảnh vệ của thế t.ử ca ca, kiếm pháp tự nhiên gì bàn cãi, nhất định sẽ dạy cho ."
Quý thế t.ử kỳ lạ nàng: "Lúc nãy Thanh Linh là ảnh vệ của ?"
Thành Ngọc gật đầu: " ."
"Ta từng ." Quý thế t.ử bình tĩnh phủ nhận.
Thành Ngọc nghi hoặc , lẩm bẩm: "Lúc nãy đích mà."
"Vậy ? Vậy thế nào?"
Thành Ngọc nhíu mày: "Không Thanh Linh tỷ tỷ là một hộ vệ, văn võ tài, kiếm thuật cao minh, chỉ ?"
Thanh Linh như tượng gỗ bên cạnh cuối cùng cũng mở miệng: "Chỉ dựa hai câu , thể là ảnh vệ của thế t.ử ?"
Cái cần hỏi ?
Thành Ngọc tuy từng bái sư giỏi, truyền thụ cao huấn, nhưng nàng sống trong Thập Hoa Lâu, cách vách là Mẫu Đơn đế vương Diêu Hoàng vì vận mệnh quốc gia mà giáng thế. Trong Thập Hoa Lâu, Chu Cẩn ngoài chuyện thường ngày giáo huấn, trấn áp nàng, là uống rượu, ngâm thơ, đ.á.n.h cờ, bàn chuyện vận mệnh quốc gia nhân tình thế thái với Diêu Hoàng.
Nàng chép xong một quyển sách, bọn họ ở bên cạnh bàn về Bắc Vệ thế thế nọ; nàng thêu gấm, bọn họ cách vách bàn về Ô Na Tố thế thế ; nàng vẽ trận đồ, bọn họ phòng bên bàn chuyện biên giới tây nam thế nào thế nào. Ngày ngày huân tập những lời tai, dù là đứa đần cũng hiểu ba bốn phần đại cục thiên hạ, huống chi nàng đần.
Lực lượng của Quý thế t.ử trấn thủ biên giới tây nam, nàng dám hiểu mười phần, nhưng chắc chắn tám phần.
Vùng biên giới tây nam, gần Lệ Xuyên phủ, tất cả mười sáu bộ tộc Di. Khi triều Đại Hy mới lập, Thái Tổ hoàng đế luận công ban thưởng, phong bách thắng tướng quân Quý Uy Vương gia, ban cho Lệ Xuyên phủ, trấn thủ Hạm Thành, ủy thác cai quản mười sáu bộ tộc Di.
Đến khi Thái Tổ hoàng đế băng hà, Quý Uy tổng cộng ba đời con cháu kế vị Lệ Xuyên vương, thu phục mười ba bộ tộc, duy chỉ thế lực lớn nhất là Nam Nhiễm quốc là khúc xương khó gặm.
Nam Nhiễm sớm quan hệ hôn nhân với hai bộ Sâm Nghiệp và Hoắc Đồ, cùng chiếm giữ khu vực hiểm trở núi Cửu Môn, chặn đứt con đường duy nhất thông đến nước Mông Nhật - nơi sản xuất nhiều hương liệu, thường xuyên quấy nhiễu mười ba bộ tộc còn , nên luôn là cái gai mà đời sang đời khác Lệ Xuyên vương nhổ.
Lệ Xuyên vương và vương thế t.ử đời , trọng trách hàng đầu là thu phục Nam Nhiễm, thống nhất mười sáu bộ tộc.
Chu Cẩn xử lý việc đều cẩn thận, khi đến Lệ Xuyên chuẩn đầy đủ kiến thức, bao gồm cả Lệ Xuyên vương phủ. Hắn , Nam Nhiễm quốc nhiều sông núi rừng sâu hiểm trở, Nam Nhiễm chuyên dùng thuật cổ độc. Lệ Xuyên vương phủ để công phá Nam Nhiễm, từ mười lăm năm bắt đầu bồi dưỡng ảnh vệ, dùng các loại mật pháp dạy dỗ, tuyển chọn nhân tài, để vương phủ thám thính Nam Nhiễm và tin tức bí mật của mười lăm bộ tộc khác. Chu Cẩn còn nhắc, hiện nay trong tay vương thế t.ử tất cả mười tám ảnh vệ. Gọi là ảnh vệ, chi bằng đó là kiệt tác nghệ thuật Lệ Xuyên vương dốc tâm tạo thành, cũng là nhân tài ngay cả hoàng đế trong cung khó tìm.
Tóm , đáp án của đề mục rõ ràng ? Thanh Linh hỏi " ?", Thành Ngọc cảm thấy điều rõ ràng là cho điểm, chỉ cần mù là đều .
"Thế t.ử ca ca Thanh Linh tỷ là một hộ vệ, văn võ tài, kiếm thuật cao minh." Nàng trả lời: "Vậy nếu cô là một tiểu thư yếu đuối, trời rét thế , thể mặc áo mỏng đây mà động đậy ? Trong hoàng cung cũng hộ vệ bình thường, Thanh Linh tỷ tỷ đương nhiên hộ vệ bình thường." Trong lòng nàng tự suy xét, hộ vệ trong phủ bình thường, là ảnh vệ. Những ảnh vệ ưu tú nhất đều về tay Quý Minh Phong, nếu Quý thế t.ử Thanh Linh lợi hại như , tất nhiên nàng là ảnh vệ.
Quý Minh Phong và Thanh Linh đều im lặng. Thành Ngọc hai , nghi hoặc nhíu mày: "Vậy chẳng lẽ đoán sai?" Vừa nghĩ thể Thanh Linh là kỳ nhân dị sĩ. Đoán sai thì thôi, nàng quá để tâm, tùy tiện thẳng: "Ta đoán bừa thôi."
Khuôn mặt băng lãnh của Quý thế t.ử lộ cảm xúc, ánh mắt dừng mặt nàng một lúc, đầu với Thanh Linh: "Giao cô cho ngươi. Từ nay về nên thế nào, cần nhiều."
Thanh Linh giống những hộ vệ khác, cung kính hành lễ với chủ thượng. Nàng chỉ , ôn hòa : "Từ nay về , nếu quận chúa gặp nguy hiểm, Thanh Linh dù c.h.ế.t cũng bảo vệ quận chúa chu ."
Bởi đây trong Thập Hoa Lâu, Thành Ngọc khó những lời thề c.h.ế.t sống, nên lúc đến, khỏi kinh ngạc. sự kinh ngạc chỉ thoáng qua trong lòng, chiếm nhiều chú ý.
Những lời của Thanh Linh dường như chỉ để Quý Minh Phong hài lòng. Hắn gật đầu, Thành Ngọc một cái, thêm lời nào, rời .
Ánh mắt Thành Ngọc dõi theo bóng lưng Quý Minh Phong, ngao ngán thở dài. Đợi khi bóng lưng khuất xa, nàng mới thu hồi ánh mắt, chuyển sự chú ý sang Thanh Linh - sắp đồng hành cùng nàng.
Thanh Linh vẫn mỉm nàng. Thành Ngọc lúc mới để ý, cô gái khi xinh, một mắt diễm lệ động lòng , mắt như tấm gương sâu mờ mịt. Tẩu t.h.u.ố.c trong tay nàng quấn một ngọc tuệ màu mật đường, là vật cũ.
Không đợi nàng lên tiếng, Thanh Linh : "Quận chúa lúc nãy đoán như thần, khiến đổi cách về các tiểu thư quý tộc, chút tin tưởng nhận xét của thế t.ử ."
Thành Ngọc bắt đúng trọng điểm: "Hả? Ta đoán đúng nè."
Thanh Linh : " tò mò, quận chúa đoán , trong vương phủ nhiều như , vì thế t.ử chọn đến hầu hạ ?" Khi , nàng khẽ cúi đầu, ngón tay thon xanh nhạt như như đùa nghịch miếng ngọc tẩu thuốc, khóe môi khẽ cong, dáng vẻ mới mẻ, phong thái phong lưu, tựa pho tượng bất chợt gió xuân thổi qua thức tỉnh.
Thành Ngọc Thanh Linh, cảm thấy trong vương phủ quả thật nhiều nhân vật đặc biệt. Nàng lắc đầu: "Điều thực , xin tỷ tỷ cho ."
Thanh Linh ý càng sâu: "Thế t.ử quận chúa là hiểu rộng, trong vương phủ thể chuyện với quận chúa, đại khái chỉ . Ta đến bạn với quận chúa, đại khái quận chúa sẽ cảm thấy phiền."
Nàng chân thành đó, tư thế như mây trôi, giọng ấm áp như gió thổi, khiến thể rung động, chỉ đến gần.
Đó là đầu tiên Thành Ngọc và Thanh Linh gặp .
Năm đó, Thanh Linh hai mươi bảy tuổi.
Về , Thành Ngọc mới , Thanh Linh từng là ảnh vệ ưu tú nhất của Quý Minh Phong, do một nhiệm vụ trọng thương một mắt, nên thể tiếp tục công việc đó. Quý Minh Phong mới phái nàng đến hộ vệ cho Thành Ngọc.
Sau khi Thanh Linh , Thành Ngọc vẫn thường nhớ về gặp đầu tiên . Quả thật, ngay từ đầu gặp mặt, nàng vô cùng yêu thích Thanh Linh.
Lúc đó, trong Lệ Xuyên vương phủ, nàng thích nhất là Quý Minh Phong, thứ hai là Thanh Linh - do Quý Minh Phong phái đến.
Thất tỷ lảm nhảm: Tặng một đoạn truyện ngắn
Liên Tống lạnh: "Vừa mới quen, vắt óc tìm cách tiếp cận, lấy lòng . Sao thấy đối xử với như ?"
Thành Ngọc một mạch: "Bởi vì lúc mới gặp Quý thế tử, mặt thể hiện phong phạm của cao nhân, kiếm thuật siêu lợi hại! Còn , chỉ thấy trai thôi, ngoài gì đặc biệt."
Liên Tống: "..."
Thành Ngọc: "Liên Tống ca ca, ?"
Liên Tống: "Không cho phép chuyện với , tức đến hồ đồ ."