Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 11

Cập nhật lúc: 2025-11-16 07:00:22
Lượt xem: 150

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì Xuân Thâm viện ngay cạnh Tùng Hạc viện của Thái hoàng thái hậu, nên việc canh phòng ở đây vô cùng nghiêm ngặt. Bởi thế, khi Túc Cập trông thấy Quý Minh Phong bên ngoài, khỏi kinh ngạc.

"Khoảng thời gian , Quý Thế t.ử thể nào vượt qua bao nhiêu lớp phòng vệ để đây , nên hơn nửa là tự trèo tường nhảy . Quốc sư vốn chẳng thích bàn chuyện thiên hạ, nhưng trí liên tưởng vô cùng phong phú. Đứng từ xa Quý Minh Phong, chợt nhớ đến Hồng Ngọc quận chúa từng du ngoạn ở Lệ Xuyên hơn một năm trời. Rồi chiều nay, Tam điện hạ gọi từ chỗ Hoàng thượng đến đây, nhờ giúp dẫn dụ Lê Hưởng, lúc mới Hồng Ngọc công chúa thực sự ngã bệnh. Hiển nhiên, Quý thế t.ử nửa đêm chạy đến đây vì say rượu lạc đường, mà lẽ là đến thăm bệnh.

nửa đêm xông khuê phòng của một quận chúa xuất giá, đây chẳng là việc một quân t.ử tu dưỡng nên . Vì thế, Quý thế t.ử trầm mặc quốc sư hồi lâu. Quốc sư vẻ cao nhân, thong thả : "Thế t.ử ở đó, e rằng chẳng thấy gì ."

Quý thế tử: "....?"

Quốc sư tỏ vẻ cao nhân, nhắc nhở một câu: "Thế t.ử nếu lo lắng đến gần sẽ tướng quân phát hiện, thì cần thiết. Hai chúng bước viện, . Nếu thấy phản ứng gì, tức là cả. Vậy nên, ngươi gần xa cũng chẳng khác gì . Nếu ngươi thăm Hồng Ngọc quận chúa, chi bằng gần một chút."

Quý thế tử: "......."

Quý thế t.ử nghi ngờ, cảnh giác quốc sư: "Ta đến thăm Hồng Ngọc, còn quốc sư ngươi là một đạo sĩ, nửa đêm xông khuê phòng của nàng, là ý gì? Đừng với là ngươi cũng yên tâm, nên đến thăm nàng."

Quốc sư bề ngoài vẫn giữ vẻ "cao nhân thèm chấp phàm nhân", nhưng trong lòng giận sôi lên: Ngươi cũng là một đạo sĩ! quốc sư chỉ nhẹ gật đầu với Quý thế tử, nghiêm túc : "Thế t.ử cần để tâm, bần đạo chỉ theo tướng quân mà thôi."

Cánh cửa hương phòng đột nhiên mở , cửa sổ cũng mở.

Quốc sư bước đến cửa phòng thấy giọng của Tam điện hạ, một câu đầu đuôi: "Là của , thì thôi." Quốc sư cả đời từng Tam điện hạ nhận với bất kỳ ai, khỏi sửng sốt.

Trong phòng, Tam điện hạ tiếp tục: "Vừa tỉnh dậy lâu, ăn gì ?" Đối phương đại khái cự tuyệt, Tam điện hạ để ý, : "Vậy đưa dạo. Trong Tiếp Thủy viện một rừng rồng hoa T.ử Vy, họ còn tạo một con đường thích hợp để tản bộ." Cũng như , quốc sư cả đời từng thấy Tam điện hạ dỗ dành ai, một nữa sửng sốt.

Sửng sốt xong, quốc sư trầm mặc, cảm thấy đây lúc để , nhấc chân định rời, bước đến bên cửa sổ.

Sau đó, thấy tiếng một cô gái trả lời từ trong phòng: "Muội thấy trong hành cung chẳng gì để dạo cả." Giọng mềm mại, khàn khàn, như mới , chút hứng thú, dường như trò chuyện. Đây hẳn là Hồng Ngọc quận chúa, quốc sư thầm nghĩ.

Rất nhanh, vị cô nương bổ sung: "Muội một ở đây, chỉ ở đây thôi, ngoài ."

Đây là lệnh đuổi khách ? Mắt quốc sư giật giật, trong lòng thầm bái phục vị quận chúa . Quả là cao thủ, dám chủ động đuổi khách Tam điện hạ, đúng là đầu tiên từng thấy.

Trong phòng yên lặng một hồi. Sau lặng, Tam điện hạ chậm rãi : "Muội đang đuổi ."

Quận chúa do dự một lúc: "Muội ..." yếu ớt : "...Chỉ một lúc thôi..."

"Một lúc?"

Quận chúa tiếp tục yếu ớt : "Chỉ một lúc thôi."

Tam điện hạ chậm rãi: "Cái dáng vẻ của , còn dám nghĩ ở đây một dù chỉ một lúc. Muội nghĩ sẽ đồng ý ?" Quốc sư thấy vài phần dạy dỗ trong đó, nhịn day day tai.

Quận chúa thở dài: "...Không thể đồng ý."

Tam điện hạ đề nghị: "Vậy thì dạo phố."

Quận chúa rõ ràng ngớ : "Cái gì?"

Tam điện hạ giải thích: "Đêm nay là lễ Thất Tịch, phố hẳn náo nhiệt. Muội thích náo nhiệt ?" Một Tam điện hạ kiên nhẫn đến thế khiến quốc sư hoài nghi tai , đưa tay lên day day.

Một lúc , quận chúa khẽ : "Vậy chắc là nhiều cô nương đang mở hội đêm Thất Tịch." Dường như chút thu hút bởi đề nghị .

Tam điện hạ thản nhiên: " , sẽ thú vị."

Quận chúa do dự: " Hoàng đế đường sẽ đồng ý cho xuất cung ."

Tam điện hạ như thấy khó hiểu: "Muội cớ với Hoàng thượng?"

Quận chúa buồn bã: " nếu , vẫn thể phát hiện. Lúc đó thì ?"

Tam điện hạ dừng một chút: "Nếu chuyện, cứ đổ hết lên ."

Quận chúa kinh ngạc: "Vậy nếu đổ lên , Hoàng đế đường liệu trách tội ?"

Tam điện hạ điềm nhiên: "Không trách tội , nhưng sẽ trách tội ." Quận chúa lo lắng: "Vậy..."

Tam điện hạ lạnh lùng: "Ta sẽ đổ qua cho quốc sư."

Quốc sư đang day tai, đột nhiên suýt ngã, bám chặt khung cửa sổ mới vững, tự nhủ bình tĩnh.

Một đường theo Tam điện hạ và quận chúa từ hành cung đến khu phố sầm uất nhất, quốc sư một suy nghĩ lâu vấn đề còn theo bao lâu nữa.

Nửa canh giờ , lúc Tam điện hạ đưa tiểu quận chúa khỏi Xuân Thâm viện, quốc sư nhớ đến Lê Hưởng vẫn còn nhốt trong đám giả sơn ở vườn phía tây, đến sáng mai khi gà gáy mới thoát . Nếu vì chuyện phiền Tam điện hạ bây giờ, e rằng thích hợp. Tam điện hạ chắc chắn đưa tiểu quận chúa suốt đêm, bẩm báo cũng thành vấn đề. Nghĩ , quốc sư định về.

ngờ, Quý Minh Phong vẫn lẽo đẽo theo . Nhìn sắc mặt chẳng mấy thiện ý của Quý thế tử, quốc sư lo sợ xảy chuyện, đành tiếp tục theo.

Bình An thành đêm nay cực kỳ náo nhiệt.

Trên trời, vầng trăng đẽ treo lơ lửng. Dưới nhân gian, con đường dài với ba nghìn tửu quán, đèn màu treo rực rỡ, đúng là khí lễ hội.

Trên phố, ngoài những quầy hàng hoa quả bánh trái thường ngày, còn bán các vật phẩm dùng trong lễ hội, trưng bày những thứ thú vị chỉ trong dịp : nào là tượng đất Ma Hầu La đính kim châu, nào là "Thủy thượng phù" bằng sáp ong, nào là "tấm bùa" kết bằng sợi tơ hồng, nào là các loại dưa khắc thành hoa...

Liên Tam nhớ mấy hôm vô tình gặp Thành Ngọc phố, nàng tỏ thích những thứ . Đêm nay, nàng lúc lúc dừng, ngó đông ngó tây, nhưng dáng vẻ so với hôm đó khác hẳn. Ánh mắt nàng còn tinh thần như nữa.

Đầu phố một quầy hàng bán "bản khắc gỗ". Thành Ngọc theo dòng bên quầy, ngắm nghía một chú gà nhỏ khắc bản gỗ. Đêm nay, nàng vẻ thong thả, cũng ít hơn. Liên Tam phá vỡ sự im lặng, hỏi: "Muốn cái ?"

Nàng như tỉnh giấc mơ, ngơ ngác một lúc đáp: "Đi dạo chỗ khác ." Nói lưng rời khỏi quầy khắc gỗ, theo biển sang một quầy hàng khác.

Tam điện hạ theo bóng lưng ưu sầu của nàng, một lúc lâu mới gọi: "A Ngọc."

Thành Ngọc đang ở quầy hàng bên cạnh, ngơ ngác đầu , thấy Liên Tam giơ tay: "Đưa tay cho , đừng để lạc."

Trên phố tuy đông nhưng đến mức nắm tay , thế nhưng Thành Ngọc chút nghi ngờ, ngoan ngoãn chạy đến nắm lấy tay Liên Tam.

Trong khoảnh khắc nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y Liên Tam, cả con phố dài đột nhiên nổi gió.

Thành Ngọc mê man ngẩng đầu, đập mắt là khuôn mặt tựa bạch ngọc của Liên Tam và đôi mắt sáng rực nhật nguyệt.

Đôi mắt hổ phách sâu thẳm lộ chút cảm xúc nào, đôi môi khẽ mím, gương mặt bình tĩnh mà lạnh nhạt. Sự bình tĩnh tương phản với cơn gió lốc điên cuồng phía , uy thế mạnh mẽ như nuốt chửng thứ đường, trông thật đáng sợ. Thành Ngọc chợt nhớ đến những tượng thần bằng ngọc Thái hoàng thái hậu thờ trong hậu cung, cũng đẽ, trang trọng và thản nhiên như thế.

Nhìn phía Liên Tam, nàng thấy cả con phố đêm như biến thành biển sâu, những ngọn đèn lồng rung lắc dữ dội trong gió, lúc sáng lúc tắt, tựa những ngọn đèn thuyền cá giữa biển. Đầu óc nàng trở nên nặng nề, đang ở trong mơ hiện thực. Trong khoảnh khắc, màn đêm bao phủ. Đêm nay, nàng và biển sâu dường như hòa một. Màn đêm như len lỏi cảm xúc, thể nàng phảng phất hiện lên hai con , khiến nàng khỏi sợ hãi. "Đáng sợ." Nàng run rẩy, nhưng .

Đôi mắt hổ phách của Liên Tam đột nhiên dừng , đưa tay ôm chặt lấy nàng. "Đừng sợ, ở đây." Giọng nhẹ nhàng vang bên tai. Nàng thấy sắc mặt , khuôn mặt tuấn tú còn lãnh đạm như lúc nãy , nhưng giọng của thì hề như . Bàn tay ôm lấy vai nàng, khiến nàng chìm lồng ngực, mang đến cảm giác an khó tả.

nàng rằng, chính mang cảm giác an , cũng là khiến nàng sợ hãi.

Bởi trong khoảnh khắc nàng nắm lấy tay , cơn cuồng phong nổi lên, xâm nhập nội tâm nàng. Thông qua cấm thuật Tàng Vô. Những chuyện gì khiến nàng trở nên thất thường, thế nhưng nàng cho , nên chỉ còn cách dùng phương pháp của riêng .

Chàng vốn chẳng thể dễ dàng bỏ qua cho sự hàm hồ của nàng. Như tất cả những bạn phàm nhân đối xử với nàng , nào Tiểu Lý đại phu, Tề đại tiểu thư... Như nàng từng đ.á.n.h giá, thích bắt bẻ, chấp nhận khác tuân lệnh . Chàng quả thực là con như thế. Chàng là thủy thần, chẳng kiêng kỵ điều gì. Nếu , sẽ tự tìm hiểu, và luôn cách để tìm .

Một cô bé vô ưu vô lo như Thành Ngọc, nội tâm sẽ ? Vượt qua tầng phòng của Thành Ngọc, Tam điện hạ thấy một đồng cỏ xanh tươi hiện mắt, những động vật nhỏ đang chạy nhảy, cảm giác chẳng khác mấy so với suy nghĩ của . Có thể thấy đây là mùa xuân. Tam điện hạ quanh, nhưng thấy Thành Ngọc . Nàng ở đây.

Phía là một ngọn núi lớn. Vượt qua núi, cảnh xuân tươi lúc nãy và nơi khác biệt. Trên trời ánh mặt trời chói chang, đất trồng đầy cây gỗ, chim chóc bay lượn. Đây là mùa hạ.

Thành Ngọc vẫn ở đây.

Đi qua sơn cốc, lập tức đón lấy những chiếc lá phong bay lả tả. Tam điện hạ lúc mới hiểu , cô nương phức tạp hơn nhiều so với suy nghĩ đây của . Trong lòng nàng đủ cả bốn mùa, và bốn mùa cùng tồn tại.

Vạn năm trở đây, Tam điện hạ từng hứng thú với việc nội tâm khác. Vì thế, đến thuật Tàng Vô, chỉ từng thực hiện vài thời ấu thơ lúc mới học pháp thuật.

Chàng từng nội tâm một tiên sứ ở Nguyên Cực Cung, từng nội tâm một tiểu tiên nữ yêu thầm Đông Hoa đế quân, cũng từng nội tâm lũ yêu nhốt trong Khoả Yêu tháp ở tầng trời thứ hai mươi bảy. Vượt qua tầng phòng ngự của họ đều khó khăn, nhưng một khi vượt qua, dù là ác yêu giảo hoạt đến , cũng lập tức tìm bản ngã của họ trong nội tâm. So với Thành Ngọc, tầng phòng ngự của họ khó phá hơn nhiều, dường như tất cả ý chí đều dùng để xây lên bức tường phòng ngự. Còn Thành Ngọc, tầng phòng ngự của nàng dễ phá hơn, nhưng lớp phòng ngự mỏng manh , nàng vẽ bốn mùa để giấu bản .

Tâm phòng ngự vốn xây lên để đề phòng sự xâm nhập của khác, nhưng tầng phòng ngự của Thành Ngọc dường như để đề phòng chính .

Liên Tam bước qua sắc thu mắt, thấy núi trọc sông dài; bước qua núi trọc thấy tuyết trắng phủ lên cát vàng. Cái lạnh lẽo thê lương so với tuyết lớn phong sơn còn thê lương hơn nhiều. Cảnh sắc như thế so với Thành Ngọc quả thật chút hợp, nhưng đây đích thực là phong cảnh trong lòng nàng.

Ở đây cũng bóng dáng Thành Ngọc.

Tam điện hạ bên con sông dài đóng băng một hồi lâu, thấp giọng gọi: "A Ngọc." Chàng tìm thấy nàng. Ở đây là vương thổ của nàng, chỉ thể khiến nàng tự tìm đến .

khi âm thanh của tan trong gió, cảnh sắc bốn mùa tự nhiên biến mất. Cảnh đêm nay tựa như một bức tranh dần dần hiện mắt. Chàng cuối cùng cũng tìm thấy Thành Ngọc.

Nàng dường như hề chút phòng nào với , nên tiềm thức mà nàng cho thấy là một nội tâm vô cùng chân thật.

Nàng cô đơn một con phố dài. Vẫn là con phố , đèn lồng vẫn là đèn lồng , quầy hàng bán đồ lễ hội vẫn là những thứ . dòng chen chúc , cả con phố chỉ còn nàng.

"Hôm nay là ngày lễ ." Nàng sợ lạnh, xoa xoa hai bàn tay. , lúc là mùa hạ. Trong lúc nàng xoa tay, một ngọn gió từ phía bắc thổi qua, trong trung những hạt tuyết bay lất phất.

"Ồ, là đón lễ Thất Tịch." Nàng tự : "Lễ Thất Tịch nên gì nhỉ? , ở nhà chuẩn dây kết dải lụa màu, cúng tượng Ma Hầu La, hoa dưa, rượu và thức ăn, cùng kim chỉ, đó cùng phụ và mẫu dâng lên thần Thất Tịch." Nàng lẩm bẩm: "Thất Tịch, nhắc đến mới nhớ, tay nghề của mẫu khéo, tay nghề của Thanh Linh so với mẫu thì..." Nàng đột nhiên dừng bước. Gió như cũng dừng theo bước chân nàng, yên tĩnh hệt như một vật hình dáng. Những ngọn đèn lồng đung đưa trong tuyết phát một âm thanh, thanh âm đó gần như sắc bén cảnh cáo nàng: "Đừng nghĩ, nghĩ." Đó là tiềm thức của nàng.

Liên Tam thấy Thành Ngọc cúi đầu, dùng bàn tay ửng đỏ che nửa khuôn mặt, một lúc lâu gì. Dường như nàng đang tuân theo sự cảnh báo đó. Khi nàng nặng nề nhấc chân tiếp tục bước , lẩm bẩm sang chuyện khác. Vành mắt ửng đỏ, chóp mũi cũng đỏ lên, giọng run rẩy, chủ đề lung tung trời đất, đang bi thương điều gì. Lúc thì đến bức tranh chữ của Chu Cẩn trong phòng, lúc đến trù nghệ của Lê Hưởng, lúc đến hoa kỳ của Diêu Hoàng, lúc về vườn t.h.u.ố.c của Lý Mục Châu.

nàng lâu. Trong lúc ngọn gió bắc thổi qua ngọn đèn lồng, nàng xổm xuống ôm lấy đôi chân. Chàng thử đến gần, thấy những tiếng yếu ớt: "Ta nhớ , tất cả những rời xa , phụ , mẫu , Thanh Linh, đều nhớ . Đừng để nhớ , cầu xin đừng để nhớ ." Thanh âm đó chút tuyệt vọng, cố đè nén sự cô độc và tự thống khổ.

Liên Tam từng nghĩ giọng lúc nãy là của Thành Ngọc. Chàng chỉ nhớ một nàng ngây thơ thuần khiết, chỉ vì một chuyện nhỏ mà vui vẻ, chuyện phiền muộn gì cũng đều là chuyện nhỏ. Rõ ràng mười sáu tuổi, giống như một cô bé mãi trưởng thành, nay đều hiểu nỗi khổ của thế gian.

Cái khổ của phàm, ngoài bát khổ: sinh, lão, bệnh, tử, oán tắng hội (ghét ở gần), ái biệt ly (yêu xa ), cầu bất đắc (cầu mà ), ngũ ấm xí thạnh khổ (ngũ ấm hòa hợp sinh khổ sở). Tam điện hạ sinh là tiên thai, từng nếm qua nỗi khổ của phàm nhân. Dựa sự linh huệ thiên bẩm, sớm thấy phàm nhân cuốn những nỗi thống khổ đó, nhưng thực sự thể hiểu cảm giác .

Vì thế đêm nay, khi thấy Thành Ngọc trong ác mộng đau đớn lóc, rằng tận sâu trong đáy lòng nàng cất giữ sự thống khổ , nhưng cũng hề cảm thấy đó là chuyện lớn. Chàng là thiên thần thấu suốt mê chướng của phàm nhân, khó tránh khỏi cảm giác điều đáng nhắc đến. Cái khổ của thế gian, tất cả đều là "".

Ánh mắt dừng Thành Ngọc, thấy nàng cô độc xổm trong đêm tuyết, chỉ vì những mê chướng trong thâm tâm, giống như một đóa hoa Ưu Đàm nhỏ bé yếu đuối chịu đựng sự ức h.i.ế.p của gió lạnh, bất đắc dĩ cụp cánh hoa , nhưng thể ngăn cản sự càn quét của cơn gió. Trong lòng hiểu rõ, sự thống khổ của Thành Ngọc, bất luận là gì, cũng khác gì sự thống khổ của đóa Ưu Đàm chịu đựng cơn gió lạnh.

lúc , hề cảm thấy sự thống khổ nực đáng nhắc đến.

Chàng thấy những giọt nước mắt từ hốc mắt nàng rơi xuống đất. Nàng đến thương tâm như , thế nhưng những giọt nước mắt thấm bùn đất, mà thấm tim . Chàng thể suy nghĩ đây liệu là một loại "" . Nước mắt của nàng chân thực đến , khi thấm tim , cảm thấy một cảm giác ấm nóng. Chàng nay từng trải qua cảm giác .

Chàng ngẩn một lúc, cuối cùng đưa tay .

Trong khoảnh khắc đưa tay , đêm tuyết mắt bỗng tiêu tán. Hoang mạc mùa đông, hồng phong mùa thu, cây xanh mùa hạ và cỏ xanh mùa xuân lướt nhanh qua . Xuyên qua nội tâm bốn mùa của nàng, cuối cùng trở về mùa hạ của hiện thực.

Trong đêm hè hiện tại, nàng vẫn ngoan ngoãn trong lồng n.g.ự.c , tay trái vẫn đặt trong tay . Bàn tay trắng nõn mềm mại, nắm chặt giống như nắm chặt một nắm tuyết trong mưa, ngập tràn mềm mại nhưng dễ tan.

Chàng buông tay nàng , nhưng ngón tay nàng níu lấy. Nàng ngẩng đầu, chút mê man . Ngón tay nàng giữ lấy, giống như đám dây t.ử đằng bám lấy ngọn thanh tùng, là tư thế ỷ . Chàng đương nhiên nàng chỉ đang ỷ , nàng dọa sợ . dường như thể khống chế, bàn tay khẽ đưa lên vuốt mái tóc đen mượt như lông vũ của nàng. Khi nàng còn loạn động nữa, bèn thuận thế kéo lồng ngực: "Không cần sợ." Chàng ôm lấy đầu nàng, dịu dàng an ủi: "Gió ngừng , ."

Gió xác thực ngừng. Cả dãy phố dài đèn đuốc sáng trưng, đường trở nên huyên náo. Nàng dựa vai , tay trái chôn n.g.ự.c , xương n.g.ự.c chếch về bên trái là vị trí trái tim. Nàng kinh ngạc ngẩng đầu , chút kỳ dị lầm bầm: "Liên Tam ca ca, tim đập nhanh quá."

Chàng gần như lùi về một bước, bàn tay nàng lập tức rơi giữa trung. Nàng ngã về phía một chút, nghi hoặc ngón tay , : "Liên Tam ca ca, ?"

"Không gì." Chàng nhanh chóng đáp.

"Không chứ..." Nàng tin: "Bởi vì tim đập nhanh mà."

Con hẻm phía đột nhiên vang lên một âm thanh, pháo hoa bảy màu b.ắ.n lên bầu trời. Thành Ngọc đầu , nhưng vì chuyện đáng quan tâm hơn, nàng chỉ liếc ánh mắt chuyển về phía , thấy đang né tránh. Ở góc độ thể thấy khuôn mặt , chỉ giọng như chuyện gì: "Muội thích pháo hoa nhỉ, chúng đến gần hơn để xem ." Nói hướng về con hẻm đối diện mà .

Thành Ngọc đuổi theo phía , lo lắng: "Không , Liên Tam ca ca, đừng đ.á.n.h trống lảng. Tim đập nhanh như thế, chắc là bệnh gì ?"

Quốc sư và Quý thế t.ử theo Liên Tam và Thành Ngọc một khá xa, vì giữa họ còn cách cả một dòng tấp nập, nên hai đang gì.

Trên đường , quốc sư cảm thấy giữa Liên Tam và quận chúa rõ ràng chỉ là giao tình bình thường, nhưng cũng nghĩ quá nhiều. Lúc cuồng phong nổi lên, vì dòng chật cứng, bọn họ bèn tìm một cây liễu già tạm.

Quý thế t.ử nhún nhảy lên cây, lấy một bầu rượu, đưa lên miệng buồn bã uống từng ngụm.

Uống hết gần nửa bầu, Quý thế t.ử đột nhiên hỏi: "Đại tướng quân thích A Ngọc ?"

Quốc sư trầm mặc hồi lâu, hỏi : "Ngươi đang thảo luận chuyện tình cảm với ?" Quý thế t.ử mặc nhận.

Quốc sư chút hoài nghi nhân sinh. Trong mấy cuốn thoại bản lưu hành gần đây, phàm là quốc sư đều họa quốc tàn dân, nếu cấu kết với quý phi hại c.h.ế.t hoàng đế, thì là cấu kết với cha của quý phi hại c.h.ế.t hoàng đế. Các quốc sư bình thường đều chuyện lớn. Không vị đại sự nào cố vấn tình cảm cho khác cả, đến cả cố vấn cho quý phi cũng .

Quốc sư trả lời, cự tuyệt vấn đề .

Quý thế t.ử uống từng ngụm rượu, nửa ngày mới : "Ta đến muộn ?"

Quốc sư chút hiếu kỳ: "Đến muộn cái gì cơ?"

Quý thế t.ử trả lời.

Trong lúc hai chuyện, ngọn gió kỳ lạ ngừng. Trong lòng quốc sư rõ trận gió là do ai nên. Đêm trăng là thiên hạ của Liên Tam. Quốc sư chỉ hiểu Liên Tam gọi đến trận cuồng phong rốt cuộc để gì.

Quý thế t.ử ngẩng đầu nốc cạn bầu rượu, : "Trước khi đến kinh thành, còn cảm thấy tất cả vẫn còn kịp."

Quốc sư thấy Quý thế t.ử như thế chút thê lương, câu ngắn ngủi của nhất định ẩn chứa câu chuyện gì. quốc sư nên gì, chỉ thể tỏ tiên phong đạo cốt, bầu bạn bên cạnh Quý thế t.ử đang vắt vẻo cây, đồng thời quên chú ý mật thiết đến hai vị ở đầu .

Tam điện hạ ở phía dẫn tiểu quận chúa rời xa khu phố náo nhiệt, qua một tiệm thịt , một tiệm thịt, một ngôi lầu, đó bọn họ vòng qua một con hẻm kết đầy đèn lồng đầy màu sắc.

Quốc sư trầm mặc hồi lâu, vị thế t.ử bên cạnh : "Ngươi là một đạo sĩ chứ?"

Quý thế t.ử chếnh choáng vì rượu, thể nào lý giải quốc sư hỏi câu đó, mê mẩn đáp.

Quốc sư để ý, tự : "Lúc sử dụng pháp thuật, thực là một mù đường."

Quý thế t.ử vẫn trả lời.

Quốc sư tiếp tục: "Thế t.ử khi đến kinh thành từng dạo thanh lâu ?"

Khuôn mặt Quý thế t.ử cuối cùng cũng lộ chút biểu cảm: "..."

Quốc sư : "Trong thành tất cả ba con phố hoa nổi tiếng nhất: hẻm Thải Y, phố Bách Hoa, Hẻm Liễu Lý, đều là những nơi hoa hội tụ. Phố Bách Hoa và Hẻm Liễu Lý hình như ở gần đây."

Quý thế tử: "..."

Quốc sư tự lầm bầm: "Bất quá, đưa một cô nương dạo mấy khu phố hoa , thậm chí còn thấy tiên đế ..." Quốc sư rành đường, xác định, đầu Quý thế tử: "Ngươi cảm thấy con hẻm lúc nãy tướng quân đưa quận chúa , là một trong ba con phố nổi tiếng - Hẻm Liễu Lý ?"

Quốc sư đợi Quý thế t.ử đáp lời. Ba chữ "Hẻm Liễu Lý" thốt , thần sắc Quý thế t.ử bỗng sợ hãi, lập tức nhảy khỏi cành cây, chạy như bay đến Hẻm Liễu Lý.

Quốc sư tuy rành chuyện phong nguyệt, nhưng từng hầu cận bên vị tiên đế nên cũng hiểu ít nhiều. Sự hiểu ít nhiều khiến thông cảm với tâm trạng Quý thế tử, nhưng đột nhiên nhớ ở bên phía Tam điện hạ chứ Quý thế tử. Quốc sư đột nhiên cảm thấy sợ hãi, cũng nhanh chóng theo .

Tam điện hạ đích xác dẫn Thành Ngọc khu phố hoa. Hai chỉ khu phố hoa, mà còn thanh lâu.

Chuyện dạo thanh lâu đối với Tam điện hạ và quận chúa mà thực chỉ là chuyện thường ngày.

quốc sư đầu gặp chuyện , nhịn cảm thấy chút sụp đổ. Quốc sư cảm thấy Quý thế t.ử lẽ cũng sụp đổ, bởi vì thấy Quý thế t.ử một đường đuổi theo hai vị , mấy lúc dường như dỡ tường của Lục Khoái viện xuống. Điều khiến quốc sư cũng cảm thấy đồng tình.

Thành Ngọc trong một ngôi lầu trúc trang nhã, xuống thể thấy sông Bạch Ngọc của Khoái Lục viện, danh khúc tỳ bà nổi tiếng "Hải Thanh... Thiên Ngã" của tiên t.ử Kim Tam Nương, mà hề cảm thấy bản mặc một nữ trang trong thanh lâu gì đó đúng.

Lúc nãy, nàng đang xem pháo hoa với Liên Tam ở Liễu Lý hạng, ngẩng đầu chú ý đến cái bảng hiệu ở tòa lầu bên cạnh, thấy tấm bảng gỗ là ba chữ lớn "Khoái Lục Viện" phủ một lớp bột vàng nổi bật. Đột nhiên nàng nhớ đến Khoái Lục viện một hoa nương đàn tỳ bà một tên là Kim Tam Nương, bèn hỏi Liên Tam một câu, ngờ Liên Tam kéo bên trong.

Hôm nay nàng vô cùng lơ đãng. Ví dụ như lúc nãy phố, khi thấy mấy quầy hàng bày bán đồ lễ hội, mặt nàng tỏ hứng thú, nhưng tâm tư . Lại ví dụ lúc , thấy âm nhạc réo rắt của tỳ bà, nàng vốn nên chăm chú, thế nhưng giữ tâm tư.

Lễ tết mỗi năm, đối với nàng đều là thời gian tẻ nhạt nhất, huống hồ đêm nay khi phong ấn giải.

Nàng nhắm hai mắt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-11.html.]

Năm nay nàng tuy qua tuổi mười bảy, nhưng độ tuổi thể xuất giá , thực cũng còn nhỏ nữa. Nàng thông minh nhạy bén, vì thế cho dù ngoài nàng thế nào, trong lòng nàng tự nhiên cũng tính toán . Cái của họ đối với nàng đều hướng phận tôn quý và phận "cô nhi" Thái hoàng thái hậu yêu mến. Cho nên chữ "cô nhi" đó cũng tính là gì, cuộc đời nàng lẽ sẽ vô ưu vô lo, sống tự tại như những gì thường ngày nàng thể hiện.

nàng mới lên sáu mất phụ , sáu tuổi mất mẫu . Chữ "cô nhi" rơi đầu nàng để thấy một Hồng Ngọc quận chúa là hậu duệ của thần t.ử trung liệt. Nàng là vì đất nước mà trở thành "cô nhi", cái kiểu "thiếu niên trở thành cô nhi" cũng là một loại tôn vinh. Ý nghĩa sâu hơn của chữ "cô nhi" là rơi thẳng tim nàng. Bản là một phụ mẫu là chuyện như thế nào, thể hiểu bốn chữ "đoàn tụ gia đình" trong dịp lễ? Nàng chỉ thể quỳ bài vị của hai đấng sinh thành trong từ đường mà ủy khuất và thê lương mà thôi.

Nàng lớn đến cái tuổi mười sáu , hề vô tư cũng hề vô lự. Thế nào là bi thương, thống khổ , cô độc thế nào, nàng đều hiểu. Sau khi gặp Thanh Linh, trong cổ mộ Nam Nhiễm, Thanh Linh vì nàng mà c.h.ế.t. Lúc đó nàng còn đến mười sáu tuổi, cái tuổi lớn lớn, thể chịu đựng nổi khác vì mất mạng. Hối hận là gì, hổ thẹn , tự trách thế nào, nàng cũng hiểu hết.

Thất Tịch cầu duyên, vốn đẽ bao. Một đêm như thế, trong lòng nàng trống rỗng, thực sự cách nào vui lên . May , bên cạnh nàng đêm nay Liên Tam.

Nàng hề nghĩ đến vì Liên Tam ở bên là một chuyện may mắn. Nàng chỉ cảm thấy, nếu bắt buộc một ở bên đêm nay, thì đó nhất định là Liên Tam, nàng mới thể bình tĩnh trong giây phút . Nàng cũng ý tính toán gì. Chỉ là đêm nay, từ lúc mở mắt thấy ở Xuân Thâm viện, nàng nghĩ, lẽ đây từng đối xử với nàng nghiêm khắc, bắt bẻ và trêu chọc nàng, nhưng mỗi một câu của nàng, đều để trong lòng. Đêm nay cũng từng cự tuyệt nàng điều gì, dù chỉ một . Tuy vẻ điềm nhiên, nhưng khi đối xử với nàng dịu dàng ấm áp.

Sông Bạch Ngọc yên bình chảy cạnh bên, thanh nguyệt minh đăng, cảnh mắt, nhạc bên tai, giống như bản đang ở nơi hạnh phúc vui vẻ nhất nhân gian, nhưng Thành Ngọc thể cảm nhận . Sau khi hai khúc nhạc kết thúc, một màn pháo hoa đột nhiên b.ắ.n lên bên sông thu hút sự chú ý của nàng. Nhân lúc Kim Tam Nương đang thu đàn để rót rượu, nàng lén khỏi lầu.

Tam điện hạ cản nàng. Cho đến khi nàng chạy khỏi ngôi lầu trúc nhỏ, mới nâng quạt lên, thuận tiện vén nửa tấm màn che cửa sổ. Cây quạt nhẹ nhàng vạch một đường từ trái sang , sông Bạch Ngọc bèn xuất hiện một làn sương trắng. Làn sương trắng bay cao mà lan khắp mặt sông, nhanh phủ kín bãi cỏ bên bờ.

Liên Tam Thành Ngọc kinh ngạc giữa sương mù, thấy nàng vui vẻ đưa chân đá đá làn sương trắng quấn quanh chân, thấy nàng lơ đãng xuống cạnh bờ sông. Chàng thu ánh mắt, đưa cốc sứ lên miệng nhấp một ngụm.

Thấy Thành Ngọc lạc lõng bên bờ sông, Quý thế t.ử đang một cây sồi gần đó lập tức phi qua, bèn quốc sư cũng đang cây gần đó ngăn cản. Tay quốc sư nắm lấy cánh tay trái của thế tử, thanh trường kiếm rút khỏi vỏ của thế t.ử nhẹ nhàng đặt ngang cổ quốc sư.

Ánh mắt thế t.ử trầm xuống: "Đây là hậu viện của thanh lâu. Lúc mấy tên công t.ử ăn chơi qua, đưa một tiểu thư khuê các thanh lâu nên, vứt nàng lạc lõng ở đó thì càng nên!"

Quốc sư cảm thấy đêm nay theo Tam điện hạ ngoài quả thật là một quyết định sai lầm, nhưng lúc rút lui cũng kịp. Liên Tam hơn nữa theo để thu dọn, nên mới hành sự chút cố kỵ như .

Quốc sư đám sương trắng vây quanh quận chúa, kết giới bá đạo đến mức bức thổ địa xuất hiện, khiến c.h.ử.i thề. Nếu để thế t.ử chạy đến gần quận chúa, lúc phát hiện rằng bất luận thế nào cũng thể tiến đám sương mù đó, thử hỏi trả lời thế nào cho thế t.ử hiểu những hiện tượng thần kỳ huyền diệu trong đó?

Thấy thế t.ử động võ, quốc sư nghĩ phương pháp nào khác, đành ấn niệm cho thế t.ử bất động. Quý thế t.ử đưa ánh mắt thể tin nổi , phẫn nộ: "Ngươi..." Quốc sư niệm quyết cho thế t.ử im lặng.

Thế giới cuối cùng yên tĩnh. Quốc sư tâm sự với vị Quý thế t.ử thể động thể : "Ta cảm thấy quận chúa lúc lẽ ở đó một . Ngươi cứ thế xuất hiện, nàng tức giận thì , ?"

Quý thế t.ử thể , căn bản cách nào " ".

Quốc sư tiếp tục tâm sự: "Ngươi theo nàng đến đây, nghĩ ngươi cũng đang lo lắng cho nàng, nhưng tuyệt đối để khiến nàng chán ghét, ? Vì đang giúp ngươi đấy, thế tử." Quốc sư chân thành : "Ngươi cứ bình tĩnh , an nguy của quận chúa để lo." Lại lầm bầm: "Ta cũng đang cần bình tĩnh một chút."

Nói xong, quốc sư đang cây cũng trầm mặc. Hắn thầm nghĩ rốt cuộc giữa Tam điện hạ và quận chúa là mối quan hệ gì.

Hắn cũng đến nỗi mù. Dáng vẻ của Tam điện hạ đường đến đây, yêu quý Thành Ngọc. Vấn đề là Tam điện hạ phàm nhân, là một thần tiên. Thần tiên thì thể yêu phàm nhân?

Tương truyền, thời thế gian sơ khai, chúng thần sinh từ trời đất, hồng hoang vũ trụ thực đều thất tình lục dục. Họ hóa từ trời là để xác lập trật tự trời đất, điều khiển bốn mùa, sự luân phiên của nhật nguyệt, sự sinh trưởng của vạn vật. Vì thế, khi các thánh nhân ở thế gian hình dung về chúng thần, thường dùng câu: "Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu."*

*Chú thích: Nghĩa là trời đất tình , xem vạn vật đều là cỏ rác.

Mà cái thế gian trong con mắt các vị thần thuở sơ khai, đúng là vấn đề "Nhân" "bất nhân". Họ phàm nhân cũng khác gì hổ báo sâu bọ. Phàm nhân thường cho rằng bản đặc biệt, cấp bậc so với đám sâu bọ cao hơn nhiều, thực chỉ là ảo tưởng của phàm nhân mà thôi. Thần tiên phàm nhân, cũng giống như hổ báo sâu bọ, hổ báo sâu bọ cũng giống như phàm nhân. Tam điện hạ tuy là hậu thế của chúng thần đó, nhưng thần cách thực là một loại với chúng thần thời viễn cổ.

Quốc sư thể tưởng tượng một Tam điện hạ như thể lòng phàm nhân. Thử nghĩ, nếu hoàng đế bỏ qua vấn đề chủng tộc yêu một con bách linh điểu thì sẽ thế nào? quốc sư lập tức nhớ đến hai con chim Thành Ngọc nướng mà hoàng đế vẫn yêu thương gọi "ái phi" . Thôi bỏ , hoàng đế cũng chẳng bình thường.

Quốc sư tự nhiên cảm thấy mờ mịt. Cái mờ mịt là khi giá trị quan và thế giới quan đều chịu sự thách thức.

Trước Khoái Lục viện, yến tiệc vẫn vũ, đàn hát vui vẻ, giống như đang hát lên ca khúc của nhân thế phù hoa. Hậu viện của Kim Tam Nương chỉ một tiểu trúc lầu, một hoa xá và một vườn ươm, bên ngoài là một đoạn sông Bạch Ngọc ngăn cách với khu vườn. Cảnh nhàn, cũng nhàn.

Sau khi ngọn pháo hoa cuối cùng từ bờ bên sông Bạch Ngọc tàn lụi trung, Liên Tam mới dậy xuống lầu, cũng đến bên bờ sông.

Pháo hoa tắt, Thành Ngọc vẫn mãi bãi cỏ, hai tay gối gáy, ngây ngẩn chăm chú bầu trời. Trên trời treo lơ lửng một ngọn trăng khuyết nửa, mây nhẹ thổi qua tựa khói phiêu dật, thực chẳng gì để ngắm.

Chàng cúi mắt nàng một hồi, xuống bên cạnh.

Chàng nghiêng đầu nàng. Rồi cũng xuống bên cạnh, bắt chước nàng gối đầu đằng , chỉ khác là nhắm hai mắt .

Chàng hỏi: "Pháo hoa lúc nãy ?"

Nàng vẫn ngước bầu trời: "Cũng ."

"Cũng ?" Chàng vẫn nhắm mắt.

Thành Ngọc thích ngắm pháo hoa. điều thực sở thích của nàng, mà là mẫu nàng, Tĩnh An vương phi, thích ngắm pháo hoa.

Có một khi mất , để gửi gắm nỗi nhớ, vô tình biến sở thích của thành sở thích của , yêu hết tất cả những thứ yêu thích. Thành Ngọc cũng thế. Sau khi Tĩnh An vương phi qua đời, nàng mới thói quen thích xem pháo hoa . Thậm chí một cây pháo nhỏ của đám trẻ nhà giàu cầm tay chơi những đêm hè, cũng khiến nàng đến bất động.

Thực cũng chẳng gì gọi là , lúc nàng , trong lòng nàng nghĩ đến những điều đó.

Nàng im lặng một hồi, tự : "Muội từng thấy pháo hoa còn hơn tất cả đám pháo hoa ."

"Rất lâu đây, ngày sinh thần của mẫu phi, phụ vương mà b.ắ.n một pháo hoa ở Thập Hoa lâu. Hoa đào mùa xuân, hoa sen mùa hạ, hoa cúc mùa thu, hoa sơn mùa đông, từng đóa hoa nở rộ bầu trời thành Bình An, sáng cả một vương thành. Đó mới gọi là . Từ đó, còn thấy pháo hoa nào hơn như thế nữa."

Nếu luận về đoán ý, ai bằng Liên Tam.

Thành Ngọc nhắc đến chuyện lúc nàng còn bé, tuy câu chuyện chút mơ hồ, nhưng lập tức đó là đêm nào năm nào trong lời nàng.

là từng một đêm như . Trên bầu trời vương thành, một ngọn pháo hoa thể sánh với cửu thiên tiên cảnh. Đêm đó, Thiên bộ còn từng khen ngợi, rằng pháo hoa phàm nhân chế tạo mấy phần giống mưa hoa Mạn Đà La ở Đại La Thanh Vân điện, phàm nhân quả thật thể coi thường.

đến ngày thứ hai, b.ắ.n pháo hoa một vị quan đem chuyện báo lên hoàng đế, rằng đây là việc xa hoa lãng phí, của tông thất nên thói xa hoa , vi phạm lời huấn thị của tổ tiên. Lúc đó, vị hoàng đế tại vị cũng là một tên xa hoa dâm dật, nhưng đến tiên đế cũng từng b.ắ.n loại pháo hoa xa xỉ như thế, nên bèn thuận lời vị quan , phạt vị tông thất trái giáo huấn của tổ tiên cấm túc, còn cắt nửa năm bổng lộc. Vị tông thất đó là Tĩnh An vương gia.

Một năm đó cũng xảy nhiều chuyện. Bắc Vệ tân chủ, chỉ huy quân tràn về phía nam, hòng đoạt lấy biên giới hai nước Hy Vệ. Tĩnh An vương phụng mệnh xuất chinh đẩy lui Bắc Vệ, nhưng may ngã ở dốc T.ử Hoành, bỏ mạng nơi sa trường. Tĩnh An phu phụ tình thâm, Vương phi chịu nổi đả kích, khi tin bèn đổ bệnh, lâu cũng đau khổ qua đời. Tĩnh An vương phủ chỉ còn một đứa trẻ non nớt. Lúc đó, Lão Trung Dũng hầu còn thở dài, đứa trẻ thật đáng thương.

lúc đó, Lão Trung Dũng hầu bất quá chỉ thở dài một như . Tam điện hạ bất quá chỉ như . Chuyện đối với , bất quá là một đám khói chút ý nghĩa.

lúc , đứa trẻ đó đang ngay bên cạnh .

Khi nàng kể với , cố gắng hết sức tỏ lãnh đạm, nhưng từng thấy bốn mùa từ sâu trong nội tâm nàng.

Cũng lúc nàng đang trốn trong mùa nào trong nội tâm chính . Dáng vẻ của nàng, chút khiến đau lòng.

Tam điện hạ nhấc tay lên.

Cùng với đó, một âm thanh trong trẻo như tiếng bồ câu vang lên, tựa như một vết mực nhàn nhạt vẽ lên bầu trời, khiến cả bầu trời đột nhiên xuất hiện ngàn vạn quang châu. Khi quang châu nổ tung, một âm thanh vang lên như khuynh đảo cả thiên hà. Đám mây nhẹ nhàng di chuyển bầu trời bất ngờ tản . Thời điểm tiếng nổ vang lên, hoa Mạn Đà La bảy màu nở rộ bao trùm cả bầu trời phía nam. Bầu trời mỹ lệ huyền ảo. Hoa Mạn Đà La bảy sắc bỗng tàn lụi trong phút chốc, đóa Ưu Đàm Bà La cũng theo đó phóng lên, một đóa Kim Bà La, Câu Tô Ma và nhiều loại hoa khác lượt b.ắ.n lên, tỏa hương thơm phức... Một tràng pháo hoa nữa b.ắ.n lên, so với tràng pháo hoa đêm xuân mười năm về càng hoành tráng hơn.

Vị quốc sư nãy giờ vẫn xổm cành cây quan sát động tĩnh của Tam điện hạ bèn rớt từ cây xuống, kéo theo Quý thế t.ử rơi xuống cùng.

Trong mắt phàm, thể chỉ cảm thấy tràng pháo hoa thật hoành tráng, một tiếng động đột nhiên b.ắ.n lên, trong khoảnh khắc chiếu sáng cả tòa thành, thật đáng trầm trồ. trong mắt quốc sư, đám quan Khâm Thiên Giám ăn , đương nhiên cũng .

Thành Ngọc bên bờ sông cảnh cho chấn động, ngửa đầu cơn mưa hoa đầy trời lẩm bẩm: "Trời đất ơi..."

Quốc sư và Thành Ngọc cùng một lúc thốt lên: "Trời đất ơi..." Phải rằng từ khi tiên đế cưỡi hạc về tây đến nay, quốc sư còn bức đến mức ba từ "Trời đất ơi..." nữa.

Tràng pháo hoa quả thực giống phong cách của phàm, cộng thêm đám Khâm Thiên Giám ngày mai nhất định sẽ bẩm báo lên , hoàng đế nhất định sẽ mời giải thích rõ ràng. Hoàng đế hỏi điều gì, quốc sư cũng rõ, ngoài chuyện trời điềm gì giáng xuống, thiên ý gì? Hắn thể với hoàng đế rằng, đây chẳng thiên ý gì, tất cả đều do các thần tiên cũng sống qua ngày, cũng lấy lòng các cô nương xinh , khiến nàng vui vẻ?

Quốc sư phiền não nghĩ, May mà lúc nãy mới cho Quý thế t.ử im lặng, nếu lúc cũng khi thế t.ử hỏi mấy chuyện , trả lời thế nào.

Nghĩ đến đây, quốc sư kìm liếc thế t.ử một cái. thế t.ử là cái bản sự , đôi mắt vô cùng rõ ràng biểu đạt câu hỏi "Đây là cái gì?"

Quốc sư trở nên sầu não, suy nghĩ hồi lâu, tìm một miếng vải bịt luôn mắt thế t.ử .

Gần bờ sông, Thành Ngọc tuy chấn kinh, nhưng khi chấn kinh vui vẻ, bèn cảm thán một câu thể nghĩ tới: "Đây là sinh thần của vị thần tiên nào trời ? Chơi lớn thật."

Tam điện hạ mặt cảm xúc, ừ một tiếng.

sinh thần của vị thần tiên nào chơi lớn đến . Ví dụ như Thiên Quân bệ hạ một năm qua sinh thần, thấy các huyễn ảnh của các loại Phật hoa, chỉ đích danh vị chấp chưởng bách hoa là Tam điện hạ, cũng hề lớn như , chỉ đơn giản một chút tượng trưng tầng trời thứ ba mươi hai Bảo Nguyệt Quang mà thôi. Đó là phụ vương của Tam điện hạ đấy.

Tam điện hạ ngẩn mấy ngón tay . Lúc nãy, ngón tay là đang run ?

Chàng vốn chỉ một tràng pháo hoa đơn giản ở bên bờ sông đối diện, để kéo cái nội tâm thê lương cách nào thoát của Thành Ngọc . lúc đúng lúc gió nhẹ thổi qua, và bởi vì hai gần , gió đêm khẽ thổi mấy cọng tóc của Thành Ngọc phất nhẹ qua một bên mặt . Ngọn gió đêm nhẹ nhàng là thế, khiến trái tim khẽ lay động. Chính lúc đang thi triển pháp thuật, nó bỗng rung lên một cái.

Tam điện hạ hơn ba vạn năm từng thi triển pháp thuật mà xảy sự cố. Thế nhưng hôm nay, chỉ một loại pháp thuật cỏn con xảy sự cố.

Kết quả của sự cố tạo động tĩnh lớn đến như .

Những ngọn pháo hoa tàn lụi trung hóa thành vô tia sáng rơi xuống nhân gian, giống như những chú đom đóm khẽ phát ánh sáng lấp lánh, thế nhưng màu sắc, giống như ý thức, ở giữa trung đùa rượt đuổi. Thành Ngọc tò mò đưa tay bắt, nhưng những tia sáng nhỏ bé đó đom đóm thật, nên khó mà bắt . nàng phát hiện chúng đang lưu luyến bám đuôi váy.

Chúng thích tụ tập bên góc váy. Lúc nàng di chuyển, chúng cũng nhẹ nhàng di chuyển theo, giống như một dãy ánh sáng nhiều màu sinh mệnh. Nàng di chuyển nhanh, chúng cũng nhanh; nàng chậm , chúng cũng theo nàng chậm .

Nàng nhịn trêu đùa với chúng, nhấc váy lên khẽ xoay một vòng. Đuôi váy bay múa trông giống làn sóng, chầm chậm, đó càng lúc càng nhanh. Những điểm sáng theo nàng giống như ngây ngất, chịu nổi tốc độ chóng mặt đó mà tan biến. Thành Ngọc vui vẻ rộ lên.

Tam điện hạ nụ đó cho hồi thần. Lúc ngẩng đầu lên, đúng lúc thấy bầu trời tràn ngập hoa Ưu Đàm Bà La, một bạch y thiếu nữ đang nhấc váy vòng vui vẻ. Sau khi pháo hoa tản , còn chút điểm sáng quấn quýt góc váy, giống như đem ánh trăng thêu trong góc váy của nàng .

Nàng nhảy múa, theo bản năng cho những điểm sáng tản . Đuôi váy trắng bây giờ giống như bọt sóng, nhẹ nhàng quấn lấy nàng. Chàng thường cảm thấy màu trắng nàng trở nên ngây thơ, nhưng giây phút cảm thấy chỉ màu trắng mới khiến những hành động ấu trĩ thể khiến động lòng.

Nàng đột ngột dừng , giống chút chóng mặt mà đỡ lấy trán, những điểm sáng đuôi váy đang tản , giống hệt bọt sóng đụng tảng đá văng tung tóe, thật lòng cảm thấy vui vẻ mà rộ lên: "Vui thật." Vạt áo trắng may từ lụa và gấm xếp chồng lên vẫn còn lắc lư, chầm chậm phập phồng bên chân, giống như những làn sóng biển.

nếu là sóng biển, thì sóng biển vẫn thiếu một chút màu xanh lam. Tam điện hạ chủ bản , khẽ phất chiếc quạt.

Trong phút chốc, Thành Ngọc đột nhiên trợn tròn mắt, kinh ngạc thấy những điểm sáng tản dần tụ bên gấu váy. Dưới váy là màu trắng, bên một chút là màu xanh nhạt, thêm một tầng màu lam đậm. Màu lam là biển, màu trắng là sóng, đó là dáng vẻ của biển.

Nàng chỉ kinh ngạc trong phút chốc, nhịn thêm hai vòng. Lúc ngừng , thấy trong làn sóng màu xanh nhạt vẽ thành những điểm sáng màu bạc hình đuôi cá, giống như một chú cá như ẩn như hiện trong làn váy.

Nàng kinh ngạc xuống vạt áo , một lúc lâu, đưa tay thử chạm đuôi cá . Không ngờ ngay tức khắc một chú cá nhảy , quấn lấy ngón tay, đó nhảy luôn lòng bàn tay.

Thành Ngọc cao hứng vô cùng, cẩn thận dùng hai bàn tay bảo vệ con cá bạc nhỏ, vội vàng khoe với Liên Tam. Trong lúc quỳ xuống, cẩn thận đạp gấu váy. Đêm nay Tam điện hạ vốn chút lơ đãng, thấy nàng ngã xuống, chỉ kịp đưa tay đỡ lấy eo.

Một khắc , nàng đè đất.

Chàng mặt đất, tay trái ôm lấy eo nàng, khiến nàng nghiêng lệch luôn . Hai tay nàng vẫn giữ con cá bạc nhỏ, để ở n.g.ự.c ngăn giữa bọn họ. Vừa phản ứng , nhận tình cảnh bên , nàng từng chút di chuyển hai tay, lén một cái, chắc chắn con cá vẫn an , nàng mới từ cái tư thế nực đó ngẩng đầu lên.

Áo mùa hè đơn bạc, thể cảm thấy tràn đầy cơ thể là sự ấm áp và mềm mại, mang theo chút thở thanh mát ngọt ngào.

Sợ kinh động đến con cá trong tay, nên nàng lập tức lên, mà cẩn thận đưa cho con cá , mang theo chút ngây thơ hỏi: "Có thần kỳ ?"

Chàng nàng, trả lời. Nụ mặt nàng lập tức thu , nàng chút thất vọng, chuẩn bò khỏi , cẩn thận đặt chú cá lên cỏ phía , đó chống dậy. lúc nàng dậy, tay chợt giữ chặt lấy eo.

Nàng kinh hãi, ngẩn một lúc, đó tựa như lập tức nghĩ một lý do cho hành động của : "A, là lúc nãy ngã xuống , cho Liên Tam ca ca cũng ngã xuống ? Huynh ngã đau ? Muội đụng vết thương của chứ?"

Cảm xúc gợn sóng mạnh mẽ trong mắt , nhưng cuối cùng cũng bình trở , chút gợn sóng trả lời: "Không ."

Nàng tin: "Nói dối." cũng dám động đậy nữa, nghĩ một chút , là tư thế đưa tay thăm dò, .

Ngón tay chút khẩn trương chạm đầu vai, sự xúc chạm mang theo chút thăm dò, vô cùng dịu dàng. chính sự thăm dò tựa như mang theo chút dụ hoặc. Bàn tay nàng nhẹ lướt qua bờ vai, xuống xương bả vai, trong lúc vô tình chạm , tựa như hỏa lướt qua làn da. Chàng nhịn mà bất động. Giọng nàng lo lắng: "Không đau ?" Ngón tay mò theo cổ xuống ngực, sống lưng đến eo.

Động tác của nàng dụ hoặc . Khuôn mặt nàng cũng . Trên trán nàng là một tầng mồ hôi mỏng, do lúc nãy chơi đùa cùng những đốm sáng. Vầng trán, mi mày và gò má chút ửng đỏ. Tựa hồ ánh mắt buộc chặt, nàng nhẹ c.ắ.n môi . Chỗ môi răng c.ắ.n nhẹ dần chuyển sang màu hồng nhạt. Mày, mắt, môi, cùng tầng mồ hôi mỏng , đều ở gần . Là tuyệt sắc. Đôi mắt Tam điện hạ bỗng trở nên u ám.

Chàng nay đều nàng là tuyệt sắc như .

Chàng nhớ đầu thấy nàng bên bờ sông.

Hai năm cũng là mùa xuân như thế, lúc du hồ đột nhiên gặp mưa, thấy trong ngôi đình nhỏ bên bến cảng một quầy bán ô, nên mới . Lúc đó thấy nàng đang ôm sọt ô ngủ gật. Đầu tiên chú ý, đợi đến khi nàng mơ mơ hồ hồ tỉnh dậy , bởi tầm mắt nàng quá sáng rỡ, mới thu hồi thần trí từ cơn mưa xuân ngoài để nàng. Bên ngoài đình, mưa vẫn liên miên, trong đình yên tĩnh. Nàng nhẹ nâng mắt , khuôn mặt tuy trưởng thành nhưng thật sự xinh . Chàng ngẩn . hề nghĩ khuôn mặt đó, con đó, một ngày khiến ... khiến thế ?"

Chàng nâng mắt lên chợt đụng ánh mắt nàng. Chỉ trong một phút đó, trái tim đột nhiên trầm xuống. Những động tác dụ hoặc của nàng, khuôn mặt nàng dụ dỗ , nhưng đôi mắt trong sáng gì sánh bằng.

Đôi mắt trong sáng đó, ngây thơ, đơn thuần, cảm thấy như hiểu thế sự.

Chàng đột nhiên đẩy nàng .

Thành Ngọc ngây ngốc tại chỗ, chậm chạp dậy, chuyện chỉ sửa sang tay áo. Nàng vốn thể cảm đang tức giận. Chàng hỷ nộ vô thường là thường thấy, nhưng cũng chút đáng sợ. nàng nay từng sợ, khiến nàng phiền não là căn bản đang tức giận điều gì. Vì thế nàng khẽ nhướng mày, hỏi: "Muội đụng trúng chỗ đau của Liên Tam ca ca ?"

Chàng im lặng một hồi lâu, mới nhàn nhạt : "Không ." Nói đoạn rời khỏi.

Nàng như bản năng kéo lấy tay áo: "Vậy Liên Tam ca ca đang ?"

Chàng , nửa ngày mới trả lời: "Đêm nay vốn ở một . Ta theo lâu như , lẽ cảm thấy phiền ."

Nàng chút kinh ngạc: "Muội phiền mà." Nàng buột miệng , kéo tay áo chặt hơn, mặt biểu cảm ngẩng đầu , giống hiểu: "Liên Tam ca ca, vứt ở đây một , ?"

"Ta chỉ trở về trúc lầu thôi." Chàng đưa tay gỡ lấy bàn tay nàng ống tay áo.

Nàng chịu buông, ngón tay càng siết chặt ống tay áo, thấp giọng: "Là thấy phiền thì ."

"Cái gì?" Liên Tam nhất thời cảm thấy rõ.

Nàng đột nhiên ngẩng đầu, ủy khuất lớn giọng lặp : "Muội phiền , là phiền !"

Chàng dừng tay .

Nàng tiếp tục: "Bởi vì đêm nay khống chế nổi bản , cứ ủ sầu phiền não, vì thế thấy phiền."

Chàng xác thực chút phiền loạn, nhưng sự phiền loạn đó khiến cảm thấy lạ lẫm, cũng bởi vô trầm mặc của nàng đêm nay, vì sự khổ sở nàng chôn chặt trong lòng chịu thể hiện, cũng bởi nàng đang chịu đựng những giọt nước mắt nghẹn ngào. Chàng là vì . Chàng cuối cùng thở dài: "Không vấn đề ở ."

"Không vấn đề ở , thì vấn đề ở ai?" Nàng giống thực sự nghi hoặc, trong ánh mắt hiện chút ngây ngô. Nàng nay là ngây ngô như , đứa bé các yêu hoa trong Thập Hoa lâu nuôi lớn, nhiễm trần thế, giữa mi mắt chút linh huệ. Bây giờ trong đôi mắt, là sự ngây thơ chút tà niệm mà đời bao giờ học . Lúc bắt đầu, là thích cái sự ngây ngô của nàng.

gần đây, sự ngây ngô đó thấy tức giận. Nàng chớp chớp mắt, còn mang ánh mắt nhiễm thế sự đó hỏi: "Liên Tam ca ca, là vấn đề ở ai?"

Càng khiến tức giận hơn. Bởi thế, trở mặt lạnh lùng: ", là do ." Còn cứng rắn gỡ tay nàng , thu ống tay áo, chuẩn trở về ngôi trúc lầu để bình tĩnh.

Nàng đột nhiên cao giọng: "Không !"

thể cản bước chân .

"Muội mà." Chỉ ba chữ thôi, âm thanh nàng hiện chút hoang mang. Nàng cấp tốc thêm: "Không ai yêu thích đau thương, sầu khổ như , nhưng thể chế . Đêm nay, ..."

Chàng dừng bước chân, mới nàng đang . Âm thanh khi cực khi hoảng loạn vì nàng ép xuống nhưng thể, nên trở nên nấc nghẹn.

Cuối cùng, khi một đóa hoa Ưu Đàm Bà La nữa lụi tàn, đám đom đóm bên bờ sông Bạch Ngọc cũng theo đó tiêu tán. Cả nhân gian như chìm tĩnh mịch. Trên lầu trúc, tiếng tỳ bà vang lên, trong đêm tối yên tĩnh, âm thanh chút u buồn.

Nàng mở miệng, áp chế tiếng : "Muội cái gì cũng sẽ khiến phiền lòng. Huynh đúng, đúng là do ."

Chàng , thấy ánh trăng sáng, đôi mắt nàng ướt át, chóp mũi đỏ hồng, nhưng cố nén nước mắt trong để bật nữa. Hai tay nàng bấu chặt : "Huynh Chu Cẩn phong ấn những gì, đúng chứ? Những chuyện cho , là bởi vì nhớ ."

Đến mắt thường cũng thể thấy hai tay nàng đang nắm chặt, giống đang cố lấy hết dũng khí: "Những chuyện qua đều cách nào vãn hồi, chỉ đem chúng phong ấn nơi sâu nhất trong lòng. Muội cũng đủ dũng cảm để thể nhớ , hoặc với , bởi vì điều quá đau buồn . Muội nhất định sẽ mất. Huynh thích như ? Muội cũng thích như ."

Nàng chậm chạp ngẩng đầu: " nếu Liên Tam ca ca nhất định , thể cho ."

Nàng hiểu lầm lý do tức giận.

nàng, thể đính chính sự hiểu lầm đó. Vòng vo một hồi, họ về vấn đề đầu tiên của đêm nay. Trong nội tâm đầy đủ bốn mùa của nàng thể tìm thấy đoạn quá khứ Chu Cẩn phong ấn . Chàng vốn nghĩ thể dùng phương pháp khác, nghĩ nàng sẽ chủ động với . Thật sự là trùng hợp.

Chàng thở dài: "Muội định cho bao nhiêu?" Chàng hỏi.

"Toàn bộ." Nàng c.ắ.n chặt môi.

Ánh mắt dừng khuôn mặt nàng một hồi lâu, bàn tay đang vặn vẹo đến mức chuyển sang màu tím. Hồi lâu, mới đưa tay gỡ mười ngón tay nàng , nắm đôi bàn tay lòng bàn tay. Chàng mắt nàng: "Chuyện nghĩ nên để , để khổ sở, A Ngọc." Chàng trầm mặc: "Mà là để đối mặt với nó."

"Muội ..." Nàng cứng , đưa tay lên che hai mắt, nhưng thể. Vì thế nàng chỉ thể nhắm chặt hai mắt: "Muội thể đối mặt với nó." Nàng nhẹ nhàng trả lời, một giọt nước mắt còn đọng khóe mi cuối cùng rơi xuống.

 

Loading...