Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 10

Cập nhật lúc: 2025-11-16 07:00:21
Lượt xem: 149

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tối hôm yến tiệc, Thành Ngọc xuất hiện. Hoàng đế ngự giá đến Khúc Thủy Uyển là để tránh nóng, đồng thời cũng là để du ngoạn, nên thường xuyên mở tiệc khoản đãi quần thần. Trên yến tiệc còn thêm các đoàn múa hát, xiếc để góp vui. Hoàng đế Thành Ngọc thích những thứ , nhưng yến chẳng thấy bóng dáng nàng . Hoàng thượng bật hỏi Thẩm công công: "Tiểu còn trốn trẫm nữa đấy."

Thẩm công công khiêm nhường đáp Thành Ngọc: "Tiểu quận chúa cũng là hối cải." Hôm nay Thái hậu cho gọi quận chúa đến cùng xem kịch. Sau khi hoàng đế và quần thần bàn việc triều chính xong, Thái hậu bèn sai đến mời, mấy vị đại thần cận bên cạnh hoàng đế cũng theo. Giữa đường gặp Thế t.ử Lệ Xuyên vương, hoàng đế cũng thuận tiện mời luôn Thế t.ử cùng . Khi đến lầu kịch, hoàng đế đảo mắt lên sân khấu một lượt, nhưng vẫn thấy Thành Ngọc, trong lòng thấy nghi hoặc, bèn hỏi Thẩm công công: "Có vẻ như đang trốn trẫm thật. Đến kịch cũng thèm , chẳng lẽ con khỉ nghịch ngợm đổi tính ?"

Thẩm công công vốn là chu đáo, giờ nắm rõ sự tình thì bao giờ lời chắc chắn, nên cẩn thận thưa với hoàng đế: "Hay là để lão nô dò la tình hình?" Những hoàng thượng mời đến xem kịch, ngoài Thế t.ử Lệ Xuyên phủ còn mấy vị đại thần nghị sự, bao gồm cả Đại tướng quân, đang hai bên đông tây của sân khấu, là các vị Thượng thư bộ Lễ, bộ Công, bộ Sử, và cả Quốc sư.

Vị hoàng đế đời là một hoàng đế hậu cung thanh tịnh, gia sự cũng là những chuyện đơn giản, ngoài chuyện gả công chúa thì vẫn chỉ là chuyện gả công chúa. Vì thế mỗi khi bàn chuyện gia đình, ngài đều cần tránh mặt các đại thần. Tuy nhiên, cũng chỉ Thẩm công công mới thể hầu chuyện ngài đôi ba câu. hôm nay, Đại tướng quân xen một câu: "Chẳng nàng bệnh ?"

Cả triều đình đều Đại tướng quân là biểu của Yên Lan công chúa. Nghe đồn giờ ngài chẳng mấy khi quan tâm đến chuyện thị phi, lên tiếng hỏi han, và lạ hơn nữa là hoàng đế nhắc đến Yên Lan công chúa.

Hoàng đế cũng suy nghĩ tương tự, mới với Liên Tam: "Ái khanh cần suy nghĩ nhiều, Yên Lan vấn đề gì ."

Tướng quân ngẩng mắt, vẻ mặt nghi hoặc: "Người hoàng thượng nhắc đến, chẳng là Hồng Ngọc quận chúa ?" Vị Thế t.ử vẫn yên lặng bên cạnh, thần sắc đờ đẫn, đang chăm chú Liên Tam.

Còn hoàng đế khi Liên Tam hỏi ngược , chút ngơ ngác: "Lúc nãy trẫm xác thực đang đến Hồng Ngọc." Rồi bất ngờ hỏi: "Bất quá, ái khanh ?"

Tướng quân thong thả đáp: "Thần chỉ đoán thôi." Rồi trầm ngâm : "Quận chúa vốn thích yến tiệc, thích kịch. Đêm qua trong đại yến và buổi xem kịch hôm nay đều thấy bóng dáng nàng." Tướng quân khẽ khép mắt: "Thần thiết nghĩ, lẽ nàng bệnh ."

Thế t.ử Lệ Xuyên chăm chú Liên Tam, đó khẽ nhíu mày. Hoàng đế cũng khẽ nhíu mày, nhưng hai nhíu mày vì cùng một chuyện. Hoàng đế : "Trưa hôm qua còn cưỡi ngựa phi nước đại sân cầu, chẳng thấy triệu chứng gì của bệnh tật. Theo lý mà ..."

Tướng quân dậy từ chiếc ghế hoa lê: "Thần xin phép hoàng thượng thăm quận chúa."

Thế t.ử Lệ Xuyên dường như cũng dậy cùng , nhưng lúc nào nên việc gì cho phép.

Các vị đại thần đó để ý đến hành động nhỏ của Vương thế tử, mà chỉ trố mắt há hốc vị hoàng đế đang trầm tư và bóng lưng dần khuất xa của Đại tướng quân, cảm thấy đoạn đối thoại giữa hoàng thượng và tướng quân thực sự vô cùng thần kỳ. Trong ấn tượng của họ, tướng quân vốn là ít , các cuộc nghị sự cơ bản đều im lặng, đương nhiên là vì chuyện gì để . Không ngờ hôm nay chứng kiến tướng quân và hoàng thượng bàn luận về nữ nhân ngay mặt họ, mà nhắc đến là Hồng Ngọc quận chúa.

Hồng Ngọc quận chúa từng những dây mơ rễ má gì đó, Thái hoàng thái hậu nghiêm cấm đề cập đến chuyện . ... Ngày hôm đó, khi tướng quân cự tuyệt hôn sự, thốt lên câu "Bắc Vệ diệt, thể an gia"... khiến các đại thần hai bên trong lòng đều dậy sóng.

Các đại thần tò mò nghi hoặc, hoàng đế thực cũng chút ngờ vực. là hoàng đế, thể để sự ngờ vực của lộ ngoài? Vì thế, đợi tất cả các đại thần rời , ngài mới hỏi Thẩm công công: "Liên Tam và Thành Ngọc chuyện gì thế?"

Thẩm công công là ăn tinh tế. Người : "Vậy bệ hạ là hi vọng tướng quân và công chúa chuyện, chuyện gì?"

Hoàng đế nhấp một ngụm : "Liên Tam cưới vợ cũng , nếu cưới, vì giang sơn Thành gia , nhất vẫn nên cưới một tông nữ của Thành gia." Thành Quân đầu cảm thấy chuyện gả em gái trở nên nghiêm trọng đến thế. nhớ đến đức hạnh của vị đường , khỏi cảm thấy đau lòng: "Hồng Ngọc cũng mười sáu tuổi , nhưng nàng ngày ngày nghịch ngợm, cưỡi ngựa trèo cây, nàng còn nướng cả con chim nhỏ của ." Nhắc đến chuyện , lòng Thành Quân nhói đau, hơn nữa con chim đến nay vẫn bình phục. "Gương mặt thì còn thể xem . Lúc trẫm chỉ hi vọng Liên Tam là một kẻ nông cạn, vì gương mặt của Hồng Ngọc mà phá lời thề, cưới nàng."

Thẩm công công chút lo lắng: " theo như lão nô , Đại tướng quân nông cạn."

Trái tim Thành Quân một nữa đau nhói.

Thẩm công công bước gần, khẽ: "Lão nô hôm qua quận chúa sân cầu thể hiện tuyệt kỹ 'năm gậy đ.á.n.h trúng năm đồng tiền', khiến các cầu thủ Ô Na Tố cúi đầu bái phục. Tiểu quận chúa lúc đó thực sự phong thái khiến ngước , tràn đầy sức sống. Đại tướng quân lúc đó cũng đang khán đài xem, dường như cũng tán thưởng. Lão nô đoán lẽ nhờ thế, tướng quân mới chú ý đến tiểu quận chúa như ..."

Thành Quân giỏi chơi đ.á.n.h cầu, nên cũng cái gọi là "năm gậy đ.á.n.h trúng năm đồng tiền" là khái niệm gì, vì thế thể hiểu hôm qua Thành Ngọc giỏi giang đến mức nào. Nghe Thẩm công công đến câu "phong thái khiến ngước ", ngài bĩu môi: "Phong thái khiến ngước , tràn đầy sức sống, trắng vẫn là nhờ gương mặt ." Rồi hỏi Thẩm công công: "Nếu Liên Tam thấy Hồng Ngọc nhảy tường trèo cây, nướng chim nhỏ, vẫn sẽ thích nàng chứ?"

Về phương diện , Thẩm công công phong phạm của vị quốc sư năm xưa bên cạnh tiên đế, thích hỏi mười vạn câu 'vì '. Người lập tức trả lời trôi chảy: "Tướng quân hình như vẻ yêu thích những cô nương thanh nhã hơn, chuyện nhẹ nhàng mềm mại, nhẹ nhàng uyển chuyển như liễu, tài cao, đàn tỳ bà, còn đàn thất huyền. Những tri kỷ nay của tướng quân đều là những cô nương như ."

Hoàng đế đến từ "những cô nương", thở dài : "Nếu Hồng Ngọc thể gả cho Liên Tam, trẫm cũng như thế là cho nàng nữa."

Thẩm công công : "Hoàng thượng nhân từ."

Hoàng đế chỉ nhân từ đúng nửa chén . Chén cạn, ngài quyết định bán Thành Ngọc. Ngước lên với Thẩm công công: "Liên Tam yêu thích đàn tranh vẽ tranh, từ những họa sư và cầm sư trong cung, chọn lấy vài đưa đến chỗ Thành Ngọc để nàng học. Nàng thông minh, học cái gì cũng nhanh." Thẩm công công ngầm hiểu, : "Phải học cả cách chuyện nữa, lão nô cũng sẽ tìm vài trong cung đến uốn nắn cho quận chúa."

Thành Ngọc thực sự bệnh. Đó là chứng kinh quý*, một căn bệnh cũ, ngày hôm qua mới phát tác.

*Chú thích: Kinh quý, còn gọi là chứng kinh hãi, hồi hộp, do nhiều nguyên nhân khác gây . Tình trạng nếu kéo dài sẽ gây suy nhược cơ thể, ảnh hưởng trầm trọng tới sức khỏe.

Cây T.ử Ưu Huyền trong Thập Hoa Lâu mấy ngày nay sắp tự thức tỉnh bao ngày say ngủ, bắt buộc Chu Cẩn toạ trấn. Mà việc tộc trưởng của hoa Ưu Huyền thức tỉnh là một đại sự, Thành Ngọc bèn để Lê Hưởng ở đó.

Thành Ngọc một cung, Thái hậu phái mấy cung nữ đến để nàng tạm dùng vài ngày. Bởi vì tính nàng ai theo sát bên, mấy thị nữ bên cạnh Thái hậu thể... như Lê Hưởng . Vì thế, tối hôm qua đường đến yến, nàng lạc mất họ nửa chừng. Cuối cùng, vẫn là Tề đại tiểu thư ôm Thành Ngọc bất tỉnh nhân sự trở về. May Lý Hưởng khi xong việc ở Thập Hoa lâu đến kịp thời, nên chuyện mới kinh động đến Hoàng Thượng và Thái hoàng thái hậu.

Lê Hưởng giẫm lên màn đêm vội vã đưa nàng về Nhân An đường, lôi Lý Mục Châu - cởi áo chuẩn ngủ - dậy. Tiểu Lý đại phu nhắm mắt cũng thể chẩn bệnh cho Thành Ngọc, còn Lê Hưởng nhắc nhở châm cứu cho nàng vài mũi, ngáp nặn cho nàng vài viên hương đốt trong lò hương. Vừa xong, định cáo lui thì Lê Hưởng kéo ngược trở .

Trong lúc hôn mê, Thành Ngọc hề bản bệnh, cũng đang hôn mê. Khi cơn hôn mê ập đến, nàng bắt đầu chìm giấc mộng, nhưng cũng rằng đang mơ. Bởi vì tất cả thứ đều xảy chân thực.

Trong mơ, nàng chia tay Tề đại tiểu thư ở sân cầu. Hôm nay nàng thử thách thành công trò "năm gậy đ.á.n.h trúng năm đồng tiền", một do chính tay nàng thực hiện, một giúp cháu gái nhà ngoại của Thái hậu - hộ vệ của đội cầu Đại Hy là Liễu Tứ tiểu thư - thực hiện thành công. Cả hai nàng đều biểu hiện xuất sắc. việc tốn ít sức lực, nàng cảm thấy thần trí tỉnh táo, nên trời tối thấy buồn ngủ. Tề đại tiểu thư trong hành cung nuôi một con sư t.ử trong đoàn xiếc để phục vụ cho việc chúc thọ, sẽ mắt trong yến tối nay. Những thứ ly kỳ mới mẻ nàng tuyệt đối bỏ lỡ, nên cố gắng kìm nén cơn buồn ngủ, hẹn với Tề đại tiểu thư nửa tiếng gặp ngọn giả sơn của Tiếp Thủy viện, cùng xem sư tử.

Nàng ngủ gật trở về Tùng Hạc Viện để y phục, ngờ vòng qua hành lang của Minh Nguyệt điện, bèn thấy Thế t.ử Quý Minh Phong đang cây hòe.

Lúc , màn đêm bao trùm khắp nơi, bầu trời một ánh sáng, những ngọn đèn trong cung thắp lên, sáng rực một hành lang dài.

Nàng hoa hòe hình dáng như thế nào, từng vẽ cho nàng một bức họa để xem. Chúng giống như những chiếc chuông nhỏ xâu với . Những đứa trẻ ở Lệ Xuyên đều thích buộc những chiếc chuông nhỏ ở cổ chân và cổ tay, đinh đang, đinh đang, khi những chiếc chuông vang lên, bọn trẻ sẽ thích thú. Tinh Linh từng tặng nàng một chiếc chuông nhỏ, bằng bạc, buộc cổ tay nàng, cử động là nó phát âm thanh đinh đang. Tinh Linh sẽ cong cong khóe mắt: "Quận chúa quả nhiên thích cái ."

Gió đêm thổi qua, nàng chớp chớp mắt, trong khoảnh khắc chớp mắt đó thấy tiếng chuông vang lên. Nàng nắm chặt cổ tay , cổ tay chẳng gì cả. Cổ mộ Nam Nhiễm. Chiếc chuông còn nữa, Tinh Linh cũng còn nữa .

Cảm giác buồn ngủ trong giây phút đó cũng biến mất. Khuôn mặt nàng tái nhợt, chôn chân tại chỗ, cho đến khi một đoàn cung nữ đốt đèn bước đến chỗ Quý Minh Phong để hành lễ, mới phá vỡ khung cảnh yên tĩnh đó, xua những tiếng chuông ngừng nghỉ , đưa nàng trở về hiện thực. Vừa mới hồn, nàng cảm thấy Quý Minh Phong chắc thấy nàng, nên bước lùi hai bước, đến cạnh cây quế, định đường vòng để tránh . Thì thấy giọng của một trai bất ngờ vang lên: "Nàng đang trốn ?"

Quý Minh Phong đang nàng như thế.

Nàng rốt cuộc vẫn giỏi dối, nên lúc mặt Quý Minh Phong, nàng chọn im lặng.

Nàng tất nhiên là đang trốn . Lúc đó Chu Cẩn đưa nàng rời khỏi Lệ Xuyên vương phủ, nàng một khoảnh khắc nhớ đến Quý Minh Phong, trong khoảnh khắc ngắn ngủi , nàng chủ yếu nhớ đến những lời Quý Minh Phong để cho nàng: "Cô thật sự quá to gan, tùy tiện loạn, sai một trăm cũng hối cải. Hôm nay Tinh Linh vì cô mà c.h.ế.t, về còn sẽ bao nhiêu nam nhi ở Lệ Xuyên vì cô mà hi sinh tánh mạng như nữa? Nhiều mạng như , cô liệu gánh nổi ?"

Còn lo mấy lời đó đủ nàng đau lòng, bồi thêm: "Hoặc lẽ cô là quận chúa cao quý, nên cho rằng bọn họ chỉ là mạng hèn? Nhiều mạng như , cô thực sự hề để tâm ?"

Vì thế, nàng cảm thấy Quý Minh Phong thấy nàng. Nàng vô tình, điểm nàng vẫn . Nàng cũng chỉ nghĩ cho cả hai, nhất là họ nên trở thành dưng. hôm nay, khiến nàng chút mê hoặc. Chẳng lẽ Quý Minh Phong cố ý đây chờ nàng?

Gặp nữa thì còn gì để , nhắc nàng rằng nàng đủ sức gánh hết mấy mạng ?

Nàng dựa cây mộc lan, hoang mang Quý Minh Phong, trong lòng thầm nghĩ: , chừng đang nghĩ như .

Rất lâu nàng cũng gì, Quý Minh Phong cũng im lặng lâu.

Cuối cùng, vẫn là Quý Minh Phong phá vỡ sự im lặng, nhẹ giọng hỏi nàng: "Lúc nãy thấy nàng và các bằng hữu sân cầu, nàng đ.á.n.h cầu... . Lúc ở Lệ Xuyên thấy nàng yêu thích trò đó như , Lý Minh Xuân mời nàng chơi nàng đều để ý đến ." Lý Minh Xuân là ca ca của Quý Minh Phong, là con của Trắc thất, ngày ngày vui chơi lêu lổng, đấu gà chọc chó, chuyện gì là .

Hắn chậm rãi : "Lúc đó nàng chỉ thích sách, đầy hai tháng, sách trong thư phòng nàng xem xem mấy ." Trong giọng chứa chút thương cảm và hoài niệm: "Nàng bây giờ, so với hoạt bát hơn nhiều."

Thành Ngọc im lặng cúi đầu bóng cây đổ dài hành lang.

Quý Minh Phong cũng theo ánh mắt nàng bóng cây hơn nửa ngày, thở dài một tiếng: "Lâu gặp, A Ngọc, nàng chuyện gì để với ?"

Nàng vẫn một mực im lặng.

Quý Minh Phong dừng một chút, khẽ nhíu mày: "Lúc đó tuy rằng nàng văn tĩnh, nhưng..."

Nàng cuối cùng cũng mở miệng, ngắt lời , lặp câu của : "Lúc đó." Nàng nhẹ giọng: "Thế t.ử vẫn nhớ về lúc đó, là vì thế t.ử cảm thấy, tư cách để vui vẻ ?"

Quý Minh Phong ngẩn .

Một ngọn gió mát thổi qua, nàng cảm thấy bản thấy tiếng chuông vang lên trong gió. Nàng thử mấy mới cái tên đó: "Ta quên Tinh Linh." Nàng .

Nàng Quý Minh Phong, cầu thang sâu thẳm mà nhớ về Tinh Linh: "Lúc đó, thế t.ử tùy tiện nên hại c.h.ế.t ." Nàng ngừng một lúc : "Cuối cùng tuy thành sự thật, nhưng vẫn bao giờ quên, xác thực là hại c.h.ế.t Tinh Linh." Đôi mắt nàng mở to, đôi mày nhíu , trông như nàng sắp , nhưng âm thanh của nàng trầm . "Thế t.ử dựa phận quận chúa cao quý, nên để tâm đến mạng . Thế t.ử thể tin, thực ..." Nàng chớp chớp mắt, đuôi mắt chút đỏ lên, "Ta thực là, đừng đến nhiều mạng như thế, cho dù chỉ một mạng , cũng sẽ gánh vác nổi." Nàng c.ắ.n chặt môi, rốt cuộc vẫn thể .

Gió đột nhiên mạnh lên, cho đêm trở nên lạnh lẽo. Những chiếc lá quế thổi xào xạc trong gió. Ánh mắt của Quý Minh Phong vô cùng thâm sâu, bước lên phía một bước: "Ta những lời đó..."

Nàng bước lùi một bước: "Ta thực chỉ qua đường với thế tử, nhưng cũng thế t.ử cảm thấy xứng đáng hi vọng . Thế t.ử hỏi lẽ nào điều gì với ." Khuôn mặt nàng bỗng trở nên lúng túng, "Ta giờ từng nghĩ kiếp sẽ thể gặp thế tử, vì thế hề nên gì. Ta..." Nàng ngừng , như chút hoang mang, "Thế t.ử gặp một , là cảm thấy giày vò một . Thế t.ử thể cảm thấy là nên giày vò như , nhưng..."

Nàng đưa ánh mắt về phía Quý Minh Phong, nhưng nàng chẳng thấy gì, chỉ cảm thấy trong đầu tiếng chuông ngân lên từ nơi sâu thẳm nhất, giống như những cây kim đang đ.â.m đầu nàng đau đớn. Nàng nhẹ giọng: "Xin thế t.ử hãy thương xót cho ."

Khuôn mặt Quý Minh Phong trong chốc lát trở nên trắng bệch. Nàng thể thấy, bởi vì trong mắt nàng chỉ còn một mảnh mơ hồ, Quý Minh Phong trong mắt nàng, bất quá cũng chỉ là một cái bóng đen mờ nhạt mà thôi. Tròng mắt bắt đầu trở nên đau nhức, nàng tùy tiện đưa tay lên dụi dụi. Khoảnh khắc đó, nàng nhận Quý Minh Phong hình như tiến lên, nhưng nàng xác định gì, theo bản năng tránh qua một bên, thế mà tránh .

Nàng vội vàng cáo từ, lúc cáo từ thể thấy biểu tình của Quý Minh Phong. Quý Minh Phong cũng cản nàng , lúc nàng nhanh chóng rời khỏi, cũng đuổi theo.

Tiếp đó, nàng hồ đồ trở về Tùng Hạc Viện, ăn vài viên ninh thần , ngẩn ngơ một hồi nhớ đến lời hẹn với Tề đại tiểu thư. Nàng bèn mang theo một tiểu cung nữ ngoài, đến nỗi quên cả y phục, mồ hôi ướt đẫm chiếc váy trắng, gặp gió đêm lạnh lẽo thổi qua, nửa đường hắt xì một cái. Tiểu cung nữ về lấy áo khoác cho nàng, nàng đợi ở một nơi chắn gió.

Trong lúc rảnh rỗi chuyện gì , nàng ngước đầu những ngọn đèn trôi nổi ở phía xa. Nàng nhớ ở đó một cái hồ, nhớ đến ai đó đang thả đèn. Nàng đó cũng chút nhàn rỗi, nàng chậm chạp bước về phía đó. Bên hồ nhiều cột đèn đá, lúc ngang qua bảy tám cây đèn đá, nàng lờ mờ thấy những thiếu nữ đang thả đèn ở đằng . Hình như là những nữ t.ử mời đến hành cung tránh hè.

Gió bên hồ thổi qua, đám nữ nhân đó đột nhiên tranh biện qua , thanh âm chút mơ hồ, nhưng càng lúc càng kịch liệt. Nàng đối với chuyện chút hứng thú, định bước về đường cũ, thì đột nhiên một tiếng thét: "Cứu mạng, tiểu thư nhà chúng rơi xuống nước !"

Nàng theo bản năng đầu . Mắt thấy bóng đang vùng vẫy nước, hoang mang vùng vẫy cánh tay b.ắ.n lên những bọt nước trắng xóa. Và một cảnh tượng hề rõ ràng giống như cây chùy gõ mạnh trong đầu nàng. Trước mắt nàng trở nên tối tăm, giống như cánh tay trắng trẻo đó đang vùng vẫy b.ắ.n lên những bọt nước trắng xóa đột nhiên ập đến mặt, dùng sức xé một cái.

Phong ấn giải.

Trong đêm tối là một mảnh khiếp sợ, nàng bỗng thấy cổ mộ ở Nam Nhiễm. Phảng phất như nữa về với những cây cỏ độc và con đường nhỏ trong mộ.

Tinh Linh nắm lấy tay nàng chạy như bay con đường nhỏ. Từ nơi sâu nhất của cổ mộ vang lên một tiếng trống, tùng, tùng, tùng tùng, tiếng trống chiêu hồn vô trùng độc đuổi theo hai họ. Trước mặt là hồ hóa cốt, hồ hóa cốt cây cầu treo bằng gỗ, chỉ cần qua cây cầu đó chặt đứt dây thừng là thể thoát khỏi đám trùng độc, bọn họ sẽ cứu.

Nàng đè nén trái tim đang đập thình thịch trong ngực, chỉ là một đoạn hồi ức khiến nàng cách nào thở . Nàng đưa tay với lấy cây nguyệt quế bên cạnh. Không thể nhớ . Nàng lầm bầm khuyên răn bản , nhưng những ký ức giống như một con ác hổ bỏ đói lâu, xác nhận mục tiêu chuẩn tư thế tấn công, bèn vồ lấy nàng ăn tươi nuốt sống.

Nàng ngã quỵ bên cạnh cây nguyệt quế.

Trong sự tịch mịch vô biên, nàng thanh âm của Tinh Linh vang lên phía lưng: "Quận chúa, chạy nhanh lên!" Nàng đầu , thấy bản đầy mười sáu tuổi ngã xuống bên cạnh cây cầu treo, hồ hóa cốt mặt nổi lên những bọt nước cao gần cả trượng. Những bọt nước đó cũng màu trắng. Nàng thấy bản thất thanh hét lên hai tiếng: "Tinh Linh."

Nàng dậy, tuyệt vọng bò lên đống xương, cảm giác như một tấm lưới dày đặc nghiền nát lồng n.g.ự.c nàng. Nàng gọi tên Tinh Linh, bò lên hồ hóa cốt. Khi thời khắc lạnh lẽo đáng sợ đó ập đến, thì một cánh tay đưa ngang qua ôm lấy lưng nàng. Đó là một bàn tay ấm áp.

Nàng bèn mở mắt .

Có tia sáng yếu ớt chiếu mắt, là ánh sáng của hoàng hôn, giống như ánh đèn Nhân Ngư của Trường Minh trong cổ mộ Nam Nhiễm. lúc là cổ mộ Nam Nhiễm, bởi vì nàng thể thấy đỉnh màn mặt. Tấm màn thêu đầy những vì . Thành Ngọc từ trong sự hoảng hốt chợt hiểu , bản lúc đang ở trong phòng ở Xuân Thâm viện, chiếc giường của chính , lúc nãy chỉ là nàng đang mơ.

Nàng mở to mắt hồi tưởng giấc mộng ban nãy. Trong mộng tất cả đều chân thật, nàng đích xác gặp Quý Minh Phong, cũng đích xác cảm lạnh, cũng đích xác ở bên hồ thấy một thiếu nữ rơi xuống nước, đó... là, nàng chịu nổi sự sợ hãi lúc đó, ngất bên cạnh cây nguyệt quế.

Ký ức mở khó để phong ấn nữa. Thời khắc nàng ngất, những ký ức đáng sợ đó nữa tràn đầu nàng. Những hồi ức đó đều là cảnh tượng thật, chỉ trừ một chỗ: Lúc nàng điên cuồng bò đống xương trong cổ mộ, tại thời khắc tuyệt vọng đó, hề ai đưa tay cho nàng.

Chỉ cái đó là giả mà thôi.

Nàng chầm chậm dậy, hoang mang về phía chiếc giường.

Âm thanh bước chân của ai đó vang lên, từ bức bình phong đột nhiên hiện lên hình bóng của một nam tử. Bởi vì giữa đêm khuya thanh vắng như , nếu một nam t.ử xuất hiện trong phòng nàng, thì ngoài Chu Cẩn thể là ai khác, nên nàng cũng nghĩ gì nhiều. Có lẽ Chu Cẩn đến thêm dầu đèn, nên trong phòng giờ đây sáng hơn lúc nãy một chút. Nàng cúi đầu dụi dụi mắt, trong lúc nàng đang dụi mắt, vòng qua bức bình phong đến cạnh giường nàng. Ngọn đèn đặt chiếc ghế tiểu hoa cạnh giường.

Nàng yếu ớt co gối ôm lấy hai chân, ngẩng đầu cũng chuyện, là tư thế cự tuyệt. Chu Cẩn hề khó mà lui, ngược còn xuống cạnh nàng. Một khắc , một tấm khăn ướt áp lên mặt nàng.

Nàng cúi đầu né tránh: "Ta cố ý nhớ , là vì thấy ..." Nàng dừng một chút: "Phong ấn... do xúc động quá mà dẫn phát, tự nó giải mất ." Khi nàng những lời , bàn tay nắm lấy khăn ướt chợt thu về, ngừng một lúc, đó xếp hai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-10.html.]

Chu Cẩn vốn hề thói quen văn nhã như , nhưng nàng lúc nghĩ đến điều . Nàng cố ép bản bình , tiếp tục : "Những chuyện của phong ấn đó, mấy năm nay, cũng chủ động nhớ nó, vì thế mới thể vô ưu vô lo mà sống lâu như . lẽ xứng đáng sự vô ưu vô lo đó..."

Nàng nghẹn ngào, đưa tay lên che lấy mắt: "Ta... nhớ Tinh Linh, chỉ đêm nay thôi..." Nàng ngừng một lúc: "Ta phong ấn, cũng bất kỳ nào ở cạnh , chỉ đêm nay thôi." Sau khi xếp xong khăn lông, bèn đặt ngay ngắn chiếc ghế tiểu hoa để đèn lúc nãy, một chiếc khăn xếp vuông vức. Đèn dầu trong phòng đột nhiên rực lên một đốm hoa đăng, nổ bép một cái. Chu Cẩn trả lời nàng. Bàn tay nhẹ nhàng kéo hộc tủ để đồ ở đầu giường, từ trong đó lấy một cây kéo bạc. Đèn đầu giữ chặt, tim đèn cắt , đốm lửa trong chốc lát bèn sáng trở . Lúc đây nàng mới đối phương mở miệng : "Chu Cẩn , phong ấn nàng cái gì?" Âm thanh thật quen thuộc, nhưng là âm thanh lạnh lùng đáng lẽ xuất hiện ở đây lúc .

Thành Ngọc nhanh chóng đầu. Thanh niên bên cạnh giường nàng để cây kéo xuống, dùng chiếc khăn lông lúc nãy chuẩn chùi nước mắt cho nàng để cúi đầu lau tay. Lúc cảm nhận ánh của nàng, ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua nàng.

Một khắc , bèn đưa tay qua, ngón cái chạm mắt nàng, dường như rằng nàng nhất định sẽ né tránh, một tay khác đưa lên giữ lấy cánh tay nàng, nhẹ nhàng hất - một lực dịu dàng, nàng chịu sự khống chế mà nghiêng qua. chỉ kịp đưa tay giữ lấy n.g.ự.c .

Nàng mơ màng nâng mắt . Chàng dường như đối với cánh tay đang dán chặt lấy n.g.ự.c hề cảm giác gì, ngón tay trái chạm mắt nàng dịu dàng chuyển đến mắt nàng, đó ngón tay cái thuận theo khóe mắt, thử xem xét mắt nàng liệu nước mắt .

Sau khi ý thức thanh niên đang giúp nàng lau nước mắt, Thành Ngọc lập tức tự , nhấc tay lên thanh niên ngăn .

"Để ." Chàng .

Ngón tay cái quét qua mắt nàng, môi mím chặt, thần sắc nghiêm túc đến mức quá đáng.

Mặt Thành Ngọc chút trắng bệch, bởi vì trong khoảnh khắc tĩnh mịch đó, nàng nhớ đến chuyện như thế nào mặt thanh niên , đến chuyện Chu Cẩn phong ấn nàng. Bí mật đó. Cả nàng chút căng thẳng mà run rẩy: "Liên Tam ca ca... ..."

Ngón tay dừng đuôi mắt nàng, lau giọt nước mắt cuối cùng, mới thấp giọng : "Không cho Chu Cẩn phong ấn cái gì trong ký ức của nàng, ?"

Nàng cứng , lập tức phản bác: "Không như nghĩ , phong ấn lúc nãy , nó thực thực tế là... nó thực là..." "Là một loại pháp thuật." Chàng tiếp lời nàng, thấy đôi mắt còn vương nước của nàng, "Trong tông thất đều Hồng Ngọc quận chúa bệnh kinh quý, dựa sự cúng dường của bách hoa trong Thập Hoa lâu để sống, cũng vì để đảm bảo cho Hồng Ngọc quận chúa thể bình an trưởng thành, Tĩnh An vương tìm đến những con bất phàm." Chàng nhàn nhạt : "Một bất phàm, vài pháp thuật thì cũng là chuyện gì quá ly kỳ." Thành Ngọc cứng thêm nữa, nàng cúi đầu, khuôn mặt nàng cuối cùng cũng thể tránh xa bàn tay của Liên Tam. Hắn hề ép buộc nàng nữa, thuận thế thả nàng . Rất lâu , nàng mới ngẩng đầu lên nữa, nhẹ giọng : "Liên Tam ca ca ... Từ lúc nào mà là Hồng Ngọc ?"

"Hôm qua."

Nàng yên lặng một lúc, ôm lấy đầu gối giải thích: "Muội ý lừa , chỉ là cho , nhưng cũng hỏi..." Đột nhiên nhớ đến Liên Tam từng hỏi nàng là A Ngọc của nhà nào, lập tức sửa , "Huynh cũng truy vấn ."

Chàng : "Ta cũng cho là ai, chúng hòa ."

Nàng lắc đầu: "Muội thực là một tướng quân."

Nàng xác thực Liên Tam là một tướng quân, nhưng nàng nay hề nghĩ đến chuyện Liên Tam là vị tướng quân nào, điều đó cũng hề cần thiết. Nghĩ kỹ , vương triều Đại Hy tổng cộng mười bảy vị thống lĩnh hùng quân, bên hơn trăm vạn binh mã, trong đó tứ vệ thường năm thủ hộ Bình An thành. Trừ những vị , hoàng đế còn đội vệ quân cận gồm ba vị tướng quân phân thành Thiên Võ, Nguyên Võ và Uy Võ, cũng thường ở trong kinh thành. Nếu nàng thường xuyên gặp Liên Tam phố, điều rõ Liên Tam khả năng là tướng quân nội phủ, cho nên Liên Tam thể là một trong tam quân tứ vệ.

Không ngờ Liên Tam thở dài một tiếng: "Muội là ai."

" là ai gì liên quan , là một tướng quân là đủ ." Nàng kiên định .

Chàng ngẩn , dừng một lát mới hỏi: "Vì thế, là đại tướng quân cũng liên quan ư?"

Tam quân tứ vệ trong Bình An thành hơn nửa là chọn từ những con cái của huân tước, mà Liên thị là một trong năm danh môn của Vương triều Đại Hy. Tất cả những đầu các quân những vệ trong Đại Hy triều đều gọi là Đại tướng quân và tướng quân. Trong bảy vị đại tướng quân một vị đại tướng quân họ Liên, điều cũng gì kỳ lạ.

Nàng kinh ngạc trong chốc lát: "Là đại tướng quân ? Bảy đại tướng quân của Tam quân tứ vệ, đều là quan tam phẩm, Liên Tam tuổi còn trẻ như thế, là tướng quân tam phẩm?" Lúc nàng cảm thấy kinh ngạc cảm thấy thán phục, nhưng đồng thời nàng cũng chút thắc mắc: "Là đại tướng quân thì liên quan gì ?"

Liên Tam nàng một hồi: "Muội cho rằng là đại tướng quân trong tam quân tứ vệ ?"

Thành Ngọc chút nghi hoặc: "Vậy... trừ tam quân tứ vệ... lẽ nào còn tướng quân của tam quân tứ vệ khác nữa ?" Nàng ngẫm nghĩ, lắc đầu, "Đừng lừa , tam vệ tứ quân khác thể theo tùy hoàng đế đường đến hành cung quả thực là quá nhiều khả năng."

"Trên mười bảy vệ quân, vẫn còn đại tướng quân khác nữa ?" Liên Tam hỏi nàng.

Trên đại tướng quân tam phẩm thập thất vệ, vẫn còn một vị đại tướng quân. Thành Ngọc là một quận chúa thường giúp đỡ những vị học trò trong kinh thành chép bài tập kiếm tiền, quân chế của Đại Hy nàng thể hiểu hơn các quận chúa nhiều.

Phía các tướng quân tam phẩm còn một vị đại tướng quân nhị phẩm trấn quốc, là một đại tướng quân phù trợ quốc gia chính nhị phẩm, và một đại tướng quân nhất phẩm nắm giữ Ngư phù thống soái trăm vạn binh mã. , các võ tướng chức vị cao nhất của Đại Hy các nàng thực kiểu cuối câu quan giá gì lệ, phía định ngữ gì, chỉ đúng ba chữ: Đại tướng quân.

Đại tướng quân. Thành Ngọc a lên một tiếng, trong đầu đột nhiên nhớ đến một vị thiếu niên thuở ấu thơ tòng quân, cho đến nay bảy đ.á.n.h Bắc Vệ đến mức nộp ngọc bích của đế quốc. thật là họ Liên.

Thành Ngọc ngờ ngẩn thanh niên đang giường nàng: "Huynh là... vị đại tướng quân đó."

Tam điện hạ gật đầu: "."

Vị đại tướng quân đó, là vị Liên đại tướng quân duy nhất của đế quốc, là vị đại tướng quân thoái hôn với nàng.

Nhìn Thành Ngọc chấn kinh đến đờ đó, tam điện hạ yên lặng một lúc: "Muội với ?"

"Có, mà." Nàng nuốt nước bọt, thử hỏi thăm : "Mấy ngày sứ thần của Ô Na Tố đến triều , xem bọn họ thấy dáng vẻ , liệu cảm thấy lo lắng cho Đại Hy của chúng ?"

Tam điện hạ : "Nhìn thấy khỏe mạnh như , bọn họ lẽ sẽ đối với Ô Na Tố lo lắng thì hơn."

"Ồ." Thành Ngọc chán nản : "Vậy yên tâm ."

Tam điện hạ bình tĩnh nàng: "Trừ điều , nghĩ lẽ vẫn còn điều gì khác với chứ."

"Muội ."

"Muội ."

"Muội ... , ." Ánh mắt của Thành Ngọc đột nhiên trở nên mơ hồ, "Muội Liên Tam cái gì." Nàng dừng một lát, "Huynh lúc đó thoái hôn, trong lòng oán hận , bây giờ , hận thêm nữa , đúng chứ?"

Giống như sẽ trả lời, nàng ôm gối, nghiêng đầu : "Chuyện vốn từng để tâm. Cho dù lúc đó thoái hôn với , cũng sẽ giận , lúc càng ." Tựa hồ cảm thấy như buồn lắm, nàng bèn cong cong khóe miệng: " lúc nghĩ , suýt chút nữa hoàng tổ mẫu ép cưới là Liên Tam ca ca, chút buồn ." Mặt trái nàng đầu gối, nhịn lên: "Nếu như và Liên Tam ca ca thành hôn , sẽ như thế nào nhỉ? Nhất định sẽ kỳ quặc, bởi vì Liên Tam ca ca là ca ca mà."

Nàng vốn dĩ cảm thấy thú vị, đột nhiên , trong thanh âm chút lạnh lẽo: "Ta là ca ca của ."

Chàng ngược với ánh đèn bên giường, mặt chút biểu cảm.

Nàng ngẩn một lúc: "..."

Chàng để lời nàng phản bác : "Muội cho rõ đây." Chàng thẳng nàng, cả toát vẻ băng lãnh: "Huynh là ca ca của ."

Nàng chớp chớp mắt, phát hiện đang tức giận, nhưng nàng căn bản nàng gì chọc giận: " tự , là ca ca của ."

Chàng đột nhiên , nụ đó cũng mang theo chút lạnh lẽo: "Ta gì thì là như thế ."

Nàng như thế nào mới , nhịn hơn nửa ngày mới : "Có lẽ ?"

Chàng nâng mắt: "Vậy là lang quân của , thì sẽ nhận là lang quân ?" Nàng ngớ : "... Không thể..."

Chàng cao xuống nàng: "Vậy vì ca ca, bèn để ca ca, lang quân, cho ?" Nàng ngẩn : "Muội cũng ngốc, ca ca và lang quân, thể giống ?"

"Có gì khác cơ chứ?"

Đầu óc nàng đột nhiên trở nên nhanh nhẹn: "Vậy giả như đều giống , Liên Tam ca ca vì tính toán giữa hai từ lang quân và ca ca cơ chứ?"

"Ừ, ngốc." Chàng giống như nàng chọc .

Chàng thực sự trả lời vấn đề của nàng, nhưng nàng cũng thực sự trả lời. Nàng suy nghĩ một lúc: "Cho nên nghĩ, Liên Tam ca ca lúc đó cự tuyệt hôn sự với , là bởi vì vận mệnh định sẵn trở thành ca ca của . Duyên phận của chúng , là tình , điều vận mệnh ông trời sắp đặt sẵn ." Nói xong suy nghĩ một , tự cảm thấy vấn đề gì cả. Lúc nâng mắt lên Liên Tam, chạm ánh mắt lạnh lẽo của . Chỉ nàng một cái, giống như chịu đựng đủ , đầu , lạnh : "Vận mệnh? Muội còn thể cái gì gọi là vận mệnh?"

Trái tim nàng nảy lên một nhịp, cảm giác tức giận đến thế.

Nàng từng chút từng chút mò đến bên giường, nhích đến gần , thử do thám bằng cách đưa tay nắm lấy cánh tay . Chàng cụp mắt, ánh mắt rơi bàn tay đang tác quái của nàng cánh tay , nhưng hề gỡ nó . Nàng bèn cảm thấy tự tin hơn một chút, tự cổ vũ bản , bèn nhích gần thêm chút nữa, thử thám thính bèn đưa mặt sát qua. Nàng nhẹ nhàng níu lấy cánh tay , ngẩng đầu lên đôi mắt , thanh âm mềm mại : "Liên Tam ca ca, đừng giận nữa, sai ."

Nàng thực căn bản bản sai ở , nhưng nàng chỉ cần nàng nhận sai thì nhất định sẽ nguôi giận. Lúc hầu hạ Thái hậu, nếu nàng phạm , chỉ cần nũng như , lão nhân gia nhất định sẽ tha thứ cho nàng.

Nàng cảm thấy cánh tay của Liên Tam đột nhiên cương cứng, nàng cũng hiểu vì cương cứng, nhưng gì cả, thể cũng chút tín hiệu nào là tỏ vẻ tha thứ cho nàng. Nàng nhịn tiếp tục đến gần cánh tay hơn, còn thuận tiện nhích lên cánh tay cao hơn một chút, đưa mặt áp sát bàn tay của .

Không cần nàng những động tác nhỏ ngoài phạm vi nữa, bèn mở bàn tay , vì thế nên má trái của nàng dễ dàng thể áp lòng bàn tay ấm nóng của . Nàng trong lòng bàn tay đó cọ cọ, nhẹ giọng hỏi : "Liên Tam ca ca, quan hệ của chúng lẽ nào thiết ?"

Chàng vẫn hề trả lời, nhưng ánh mắt của hề rời khỏi nàng, đôi đồng t.ử của tự nhiên trở nên thật thâm sâu.

Nàng thực lâu từng nũng với ai, nhưng chiêu sát thủ là bách thử bách linh, nàng lòng tin, và tin Liên Tam thể dỗ dành .

Trong lúc Liên Tam ngưng thị nàng, nàng nhắm chặt hai mắt , khóe miệng khẽ cong lên: "Muội Liên Tam ca ca hề giận , chúng vẫn là..." Lời còn hết, nàng cảm thấy bàn tay dán mặt khẽ động đậy.

Nàng lập tức mở mắt . Bàn tay của nắm chặt lấy cằm nàng, chỉ dùng sức một chút, cả nàng thẳng lên, đưa sát mặt nàng mặt .

"Muội sai ở ?" Liên Tam hỏi nàng, âm thanh trầm thấp khẽ vấn vít bên tai. Mà ở cách gần như , thể đem sự chú ý tập trung khuôn mặt của . Trong đầu nàng là một mảnh hỗn loạn, nàng sai ở nhỉ, nàng sai ở chỗ nào cơ chứ.

"Nếu như cảm thấy bản sai, thì xin gì?" Chàng tiếp tục truy vấn nàng, ngữ khí lãnh đạm giống ban nãy. Nàng nghĩ thầm, là nũng tác dụng, vì vẫn cần xin , cần nũng. Sau đó nàng cảm thấy bàn tay buông cằm , nhưng hạ xuống và di chuyển đến tai nàng.

Nàng giống hệt một tác phẩm nghệ thuật đang thưởng thức, ngón tay lướt qua mùi trầm hương đó lướt qua da thịt nàng. Nàng chỉ cảm thấy lỗ tai ngứa ngứa, thể như điểm huyệt yên nhúc nhích, thể đưa tay lên sờ để mà xác nhận.

Trong ánh mắt sâu thẳm của , nàng một cảm giác hoang mang kiểu đêm nay là đêm nào, chịu mà lầm bầm: "Liên Tam ca ca..."

Chàng một cái, đến gần nàng hơn, hai khuôn mặt của họ gần như sắp chạm . Chàng nhỏ bên tai nàng: "Không hề cảm thấy bản sai, chỉ nũng để qua cửa, ?" Nàng mơ mồ cảm thấy bọn họ cách quá gần , hương Bạch Kỳ Nam chút nàng choáng váng. khi đối diện với nàng, nàng chỉ thể thấy đôi mắt của . Đôi mắt . Ánh mắt đó nàng cố gắng khắc chế nhưng nó mê hoặc, giống như nhựa cây mềm rắp tâm giữ một cánh bướm, chỉ đợi cho đến khi nó cố ý mà tự chui đầu , giống như mãi mãi thể cho nàng thể chống cự nổi. Những viên hổ phách đó, là thành hình như .

Nàng cảm thấy một chút áp lực khiếp sợ, bởi thế nhắm mắt nhưng vẫn thể quên trả lời: "Muội hề sai gì cả, hoàng tổ mẫu ban hôn nữa, Liên Tam ca ca sẽ đổi suy nghĩ cưới ?"

Lời , nàng cảm thấy đang nín thở. Những chuyện cũng thật là kỳ lạ quá , mỗi đều là tự dọa nín thở, cũng cái giả thiết của nàng cho sợ khiếp ?

Khoảnh khắc đó nàng cũng quên mất cho nàng cảm thấy áp lực thế nào, chút buồn . Nàng lén lút mở một mắt , đó mở thêm một mắt khác.

Sau đó nàng thấy biểu cảm của . Chàng chút ngẩn .

"Huynh sẽ cưới ." Nàng , chút đắc ý : "Huynh cũng cảm thấy kỳ quái , bởi vì khi quen , thì của ."

Ánh mắt ngẩn ngơ của Liên Tam cuối cùng cũng trở bình thường, rơi mặt nàng. Chàng từ từ buông nàng .

Chàng nàng mất một hồi lâu, nhưng đối với kết luận của nàng ý tán đồng, cũng ý phản đối.

Đốm lửa nổ thêm một tiếng. Chàng yên tĩnh trong chốc lát, tiếp tục lấy cây kéo, cắt thêm một khúc tim đèn, nhưng trở bên cạnh giường nàng nữa, chỉ bên cạnh cây đèn trầm tư một lúc, đó mới : "Vậy thì, chúng trở về cái vấn đề đầu tiên hỏi ."

Chàng hình như tức giận nữa , Thành Ngọc cảm thấy vui, xác nhận với : "Vì Liên Tam ca ca nguôi giận ?"

Chàng nàng một cái: "Ta vốn dĩ tức giận."

Thành Ngọc day day góc váy buồn chán : "Được , tức giận." Nghĩ một chút, "Vì thế vấn đề lúc đầu là..." Sau đó nàng dần biến sắc. Nàng nhớ vấn đề đầu tiên đó. Chàng hỏi, Chu Cẩn phong ấn gì nàng.

Rất lâu , nàng mới thấp giọng : "Muội ." Dây thần kinh nữa căng thẳng, nàng đưa tay trái lên ôm ngực, trong ánh mắt những tia nước tụ . Tựa hồ như cái gì đó đang mang cho nàng một sự thống khổ cực lớn, mà tất cả sức sống và sắc mặt của nàng cũng trong giây phút đó hút sạch sẽ. Bản nàng , phong ấn mở, khiến cho nàng giây phút nào nhớ đến những hồi ức đáng sợ cho nàng áy náy .

Sắc mặt nàng nữa trở nên trắng bệch, nàng thanh niên mặt thấp giọng khẩn cầu: "Huynh đừng ép , Liên Tam ca ca."

 

Loading...