Tam Sinh Tam Thế - Bồ Đề Kiếp - Dẫn truyện
Cập nhật lúc: 2025-11-14 03:35:28
Lượt xem: 111
1.
Ba tháng , ở Côn Luân Hư xảy một vụ hỏa hoạn do chân hỏa tái sinh của Phượng hoàng gây .
Phải rằng, Côn Luân Hư vốn là thánh cảnh của Thần tộc, là nơi ẩn tu của vị thần tối cao của Thần tộc, Thượng thần Mặc Uyên. Dù chân hỏa tái sinh của Phượng hoàng uy lực lớn đến , nhưng nếu đốt cháy Côn Luân Hư cũng chuyện dễ. Ngoài vị thủy tổ của Ma tộc là nữ thần Thiếu Quán thì thật khó tưởng tượng còn con Phượng hoàng nào thể chuyện lớn như .
Ban đầu, các tử ở Côn Luân Hư đều đoán như thế. Thiếu Quán niết bàn vũ hóa từ hai mươi sáu vạn năm , thể nào tái sinh nữa, chuyện liên quan đến nàng thì thật hoang đường. Lý trí trở , bọn họ ngay lập tức phủ định suy đoán .
Mãi đến khi bình minh hé, bỗng một con Phượng hoàng trắng khổng lồ từ biển lửa lao vút lên trời, dang rộng đôi cánh tỏa sáng rực rỡ giữa biển lửa đỏ như máu.
Các tử Côn Luân Hư may mắn chứng kiến cảnh tượng đều kinh hoàng tỉnh ngộ: thì thật sự là do Thiếu Quán , Thiếu Quán quân... thật sự sống trở về !
Sau khi thoát khỏi biển lửa, Phượng hoàng trắng nán mà lập tức vỗ cánh bay về phương Nam.
Chủ nhân của Côn Luân Hư là Thượng thần Mặc Uyên đến nơi lập tức hóa rồng đuổi theo Phượng hoàng trắng.
2.
Từ thuở Bàn Cổ khai thiên, Phụ thần sáng thế đến nay, qua bảy mươi hai vạn năm.
Bốn mươi sáu vạn năm đầu là thời kỳ Cựu Thần.
Khi , bốn tộc Thần, Ma, Quỷ, Yêu giao tranh liên miên, sự chia rẽ, tranh đoạt, chiến loạn và hận thù ngập tràn bát hoang. Cuối cùng, chính con trai Phụ thần là Thượng thần Mặc Uyên , thống lĩnh chư thiên thần thị chinh phạt Quỷ tộc và Yêu tộc, ký kết minh ước vạch ranh giới trị vì với Ma tộc, từ đó kết thúc cảnh loạn lạc nơi thế gian.
Hai mươi sáu vạn năm , Thượng thần Mặc Uyên mở đại điển phong thần ở Cửu Trùng Thiên, tái phong các thần ở bát hoang, tuyên cáo kết thúc Cựu Thần kỷ, mở thời kỳ Tân Thần kỷ.
Khi Cựu Thần kỷ suy tàn, các vị cổ Thần cổ Ma từng tỏa sáng rực rỡ như trời cũng lượt ứng kiếp, mai táng trong bụi mờ lịch sử.
Những Thần, Ma thể vượt qua thời kỳ Cựu Thần mà sống đến nay nhiều, Đông Hoa Đế quân ở Thái Thần cung tầng trời thứ mười ba chính là một trong đó.
Đông Hoa Đế quân là bạn của Thiếu Quán quân.
Vì tru sát Yêu tôn do trọc khí Tam độc hóa thành, vài năm Đông Hoa Đế quân từng thương, tổn hao ít tiên lực, từ đó mỗi năm đều Ngưỡng Thư Các bế quan vài tháng để dưỡng thương.
Lần xuất quan, tiên sứ báo : Thiếu Quán quân tái sinh trở về ngày hôm khi Đế quân nhập quan, chọn Côn Luân Hư nơi tái thế, dùng chân hỏa tái sinh Phượng hoàng, thứ chỉ thể thiêu đốt một trong đời để thiêu sạch hơn nửa trọc khí Tam độc phong tỏa Côn Luân Hư, giúp Đế quân giải quyết đại họa.
Thiếu Quán thật sự sống . Đế quân vô cùng kinh ngạc.
Thiếu Quán vẫn nghĩa khí như xưa. Đế quân hết sức cảm động.
Vì hôm , Đế quân dẫn tiên sứ bên cạnh đến núi Chương Vĩ, là nơi ở của Thiếu Quán định hàn huyên chuyện cũ, tiện thể tạ ơn.
Hơn hai mươi vạn năm , thời Cựu Thần kỷ, lúc Đông Hoa Đế quân đến núi Chương Vĩ, những ai ngăn cản mà còn bọn Ma nô rảnh rỗi xếp hàng hai bên nghênh đón. Không ngờ , cản bên ngoài đại trận hộ sơn kim quang rực rỡ.
Đế quân phần ngơ ngác.
Quay đầu thì thấy Thượng thần Mặc Uyên cũng đang chặn bên ngoài đại trận.
Đế quân chủ động bước đến bắt chuyện: “Nghe từ lúc Thiếu Quán trở về là ngươi canh giữ ở đây .” Hắn đảo mắt Thượng thần Mặc Uyên một lượt: “Chẳng lẽ ngươi mặc kệ gió mưa ngoài suốt ba tháng mà nàng vẫn chịu cho ngươi ?”
Thượng thần Mặc Uyên hỏi ngược : “Chẳng ngươi cũng chặn ngoài ?”
Đế quân nhún vai: “Ồ, bình thường, cũng quan tâm . Còn ngươi?”
“...”
Thượng thần Mặc Uyên trả lời câu hỏi , đồng thời cũng đập .
3.
Cổ thần phục quy, đối với Thần chúng và Ma chúng ở Tứ hải bát hoang mà , thật cũng còn là chuyện mới mẻ gì. Dù thì vị Thượng thần Mặc Uyên, từng vì cứu vớt bát hoang khỏi sụp đổ, bảy vạn năm dùng nguyên thần hiến tế chuông Đông Hoàng, theo lý thì biến mất cũng phục quy từ hơn hai trăm năm , thì thêm vài vị cổ thần cổ vũ hóa từ lâu sống cũng chẳng gì đáng kinh ngạc?
chẳng thể nào giữ bình tĩnh, vì vụ hỏa hoạn ở Côn Luân Hư đưa một lúc hai vị cổ Thần, Ma trở về.
Quang thần Tổ Thị ẩn cư lâu, ngoài vài dòng ghi chép chính sử thì hậu thế hầu như chẳng còn ai đến cũng còn đỡ. Thiếu Quán quân vũ hóa hơn hai mươi vạn năm, luôn là nhân vật nổi bật, quen thuộc với .
Thiếu Quán từng vì cứu nhân tộc mà vũ hóa, vũ hóa ngay đêm ngày Thượng thần Mặc Uyên tái phong thần, mở thời kỳ Tân Thần.
Hiện nay, nhân tộc yên sinh sống nơi mười ức phàm thế ngoài bát hoang, nhưng thời Cựu Thần kỷ, họ từng cùng Thần, Ma, Quỷ, Yêu bốn tộc cư ngụ tại bát hoang.
Vào giai đoạn cuối Cựu Thần kỷ, bốn tộc chiến tranh ngớt, nhân tộc vì quá yếu nên tránh khỏi tai họa, suýt nữa diệt tộc trong cuộc chiến kéo dài hơn mười vạn năm . Là Thiếu Quán dùng cái giá là niết bàn vũ hóa để đưa nhân tộc ngoài bát hoang đến mười ức phàm thế, giúp họ giữ huyết mạch, tiếp tục sinh sôi.
Đó là một truyền kỳ.
Mà điều kỳ diệu nhất trong truyền kỳ là nên kỳ tích , một vị thần chính trực minh, mà là thủ lĩnh của Ma tộc.
Giữa thời loạn, sinh mạng con như cỏ rác, mà một Ma tôn mang lòng từ bi và thương cảm sâu sắc nhất đối với nhân tộc, vì bảo sự tồn tại của họ mà tiếc hy sinh tính mạng. Việc khiến Thần, Ma, Quỷ, Yêu đều khó tin và chấn động thôi.
Thiếu Quán như một điều bí ẩn khó hiểu, thậm chí là cách giải.
Hai mươi vạn năm đó, truyền thuyết về nàng lan truyền khắp tứ hải.
Trình độ giáo d.ụ.c phổ cập của giới thần tiên ở tứ hải bát hoang cao, nhiều Thần, Ma từng sách, hiểu về lịch sử hoang cổ hơn hai mươi vạn năm cũng chẳng bao nhiêu, ngay cả Phụ thần sáng thế cũng rõ ràng, nhưng hầu như ai cũng thể kể ít nhất một câu chuyện truyền thuyết liên quan đến Thiếu Quán.
Truyền rằng: khi Bàn Cổ diệt, trứng Phượng hoàng thai nghén Thiếu Quán quân xuất hiện ở vùng cư ngụ của Ma tộc, núi Chương Vĩ …
Truyền rằng: trong cơ thể Thiếu Quán nửa phần Ma trạch, nửa phần Tiên trạch, là thể chất hiếm thấy Thần Ma, thể chọn Thần hoặc Ma, nhưng nàng ưa Thần tộc, hiểu chuyện chọn Ma…
Truyền rằng: giữa các thần tiên thuở hoang cổ, Thiếu Quán ghét nhất chính là con trai Phụ thần là Thượng thần Mặc Uyên, cả hai từng học cùng , lúc học thành oan gia…
Truyền rằng…
Mấy truyền thuyết cái đúng, cái thì chắc.
Thiếu Quán quân tuy là thủ lĩnh Ma tộc, nhưng quả thật một Ma tộc đơn thuần. Trong cơ thể nàng một nửa Bạch Trạch, nửa Huyền Trạch, thể là phi Thần phi Ma, cũng thể là Thần Ma.
Hậu thế Thần tộc thường gọi nàng là “Thiếu Quán Thần”, bởi nàng là tử đắc ý của Phụ thần, kế thừa y bát, là vị sáng thế Thần cuối cùng do thiên đạo ban xuống thế gian.
Còn Ma tộc thì vẫn gọi nàng là “Thiếu Quán Ma Tôn”, bởi nàng là vật tổ, là thượng tôn của họ. Nàng là vị Ma Tôn đầu tiên, cũng là duy nhất từng thống nhất Ma tộc trong thời loạn, khiến họ thể sánh vai cùng Thần tộc mạnh mẽ.
Thời đại nàng còn sống là thời kỳ đại thống nhất ngắn ngủi trong lịch sử Ma tộc. Sau khi nàng vũ hóa, Ma tộc nhanh chóng phân chia, suốt hai mươi vạn năm , chẳng còn ai đủ năng lực thống nhất Ma tộc thêm một nữa để lên ngôi tôn chủ.
Vì cũng khó hiểu vì khi Thiếu Quán trở , thể khiến bốn tộc Thần, Ma, Quỷ, Yêu kéo đến bái kiến.
Thế nhưng đám tiểu Thần, tiểu Ma, tiểu Quỷ, tiểu Yêu đến bái kiến núi Chương Vĩ thật ngờ sẽ đụng Thượng thần Mặc Uyên tại đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-de-kiep/dan-truyen.html.]
Nghe đồn Thượng thần và Ma Tôn vốn chẳng giao tình gì , chắc chắn đến để ôn chuyện cũ với Ma Tôn, thì đến đây gì?
Đám tiểu Thần tiểu Ma bàn tán ngớt.
Lại một tiểu yêu đến trễ mang theo tin tức lớn: “Các ngươi ? Thì trận đại hỏa ở Côn Luân Hư lúc là do Ma Tôn Thiếu Quán đốt đó! Nghe tỉnh , Ma Tôn trút giận đốt luôn Côn Luân Hư của Thượng thần! Èo, quan hệ của họ đúng như sử sách chép, thật sự chẳng mấy lành! À , thấy .” Tiểu yêu chỉ tay xa: “Nghe đại trận hộ sơn là Ma Tôn dựng lên để ngăn cản Thượng thần, vì nàng sẽ tới tìm nàng tính sổ đó!”
Là yêu thì nên cảnh giác, tiểu yêu lo xa bèn khuyên nhủ chúng Thần, Ma, Yêu Quỷ: “Không trận pháp thể ngăn Thượng thần bao lâu. Nếu hai mà đ.á.n.h thì to chuyện ! Chúng gần thế , thể nào cũng vạ lây! Hay là chúng , mau tránh xa một chút!”
Cả đám tiểu Ma tiểu Yêu xôn xao, cảm thấy xa e rằng vẫn đủ an , liền hoang mang dập đầu vài cái về phía núi Chương Vĩ vội vã rút lui.
Chưa đến nửa ngày, ngoài núi Chương Vĩ vốn tấp nập suốt hơn ba tháng bỗng chốc yên tĩnh trở .
Chỉ còn một vị Tôn Thần địa vị tôn quý của Thần tộc, vẫn ung dung chờ đợi bên ngoài sơn môn như một đóa u lan giữa non vắng như .
4.
Hoa Hạ Sinh còn gọi là Bà Sư Già, là loài hoa chỉ nở rộ mùa mưa.
Mùa mưa ở Nam Hoang bắt đầu từ đầu tháng tư, kết thúc giữa thu, kéo dài độ bốn tháng.
Ngày Thiếu Quán trở về núi Chương Vĩ, Nam Hoang đổ trận mưa đầu tiên kể từ khi hạ, hoa Hạ Sinh núi lặng lẽ hé nở theo cơn mưa, cánh hoa chen chúc che khuất lá non xanh, dệt thành biển trắng bồng bềnh.
Mặc Uyên lặng lẽ canh giữ bên biển hoa suốt bốn tháng.
Suốt bốn tháng trời, sơn môn núi Chương Vĩ từng mở nào giữa biển hoa.
Đến ngày mùa mưa chấm dứt, hoa Hạ Sinh đồng loạt tàn úa trong một đêm, Mặc Uyên rời khỏi núi Chương Vĩ.
5.
Vì khi trở về, Thiếu Quán đóng núi từ chối khách khứa, ai hiểu .
Thế nhưng bốn tộc của Bát Hoang đều âm thầm dõi theo núi Chương Vĩ, thậm chí còn kẻ âm thầm đặt cược, đoán xem khi nào Thiếu Quán sẽ gỡ bỏ đại trận hộ sơn, mở cửa nghênh khách, và ai sẽ là đầu tiên nàng gặp khi phục quy.
Cuối cùng, kẻ thắng cược chính là vị tam hoàng tử của Thiên tộc, Liên Tống Quân.
Tháng thứ năm khi Thiếu Quán trở , Quang Thần Tổ Thị, cùng nàng phục quy, nhờ sự chăm sóc chu đáo của Liên Tống Quân cũng khôi phục Thần thể, thể xuất hành.
Tổ Thị đạp mây ngũ sắc đến Nam Hoang, lúc nàng đáp xuống núi Chương Vĩ, đại trận hộ sơn vốn cao đến chạm trời đột nhiên biến mất.
Tổ Thị là vị khách đầu tiên, cũng là vị khách duy nhất núi Chương Vĩ nghênh đón trong suốt năm tháng qua.
Sâu trong Ma Sơn, mây mù âm u, tầng tầng sương khói phủ kín một đạo tràng tĩnh lặng.
Đạo tràng rộng lớn tạo từ ngọc đen, vật trang trí nào khác, chỉ một cây cổ thụ Bồ Đề khổng lồ mọc từ trong ngọc, tán cây như phướn trời, phủ rợp đạo tràng.
Đạo tràng mang tên Cự Bồ Đề, từng nhắc đến nhiều trong sử sách thời Hồng Hoang.
Tổ Thị bước đạo tràng, ánh mắt dừng nơi gốc Cự Bồ Đề.
Gần gốc cây trải một tấm đệm ngọc, bên đặt chiếc bằng kỷ ba chân.
Một nữ tử áo trắng tay cầm cuốn sách, nghiêng tựa bằng kỷ, cụp mi sách.
Trong núi mát mẻ, nàng phủ một tấm chăn mỏng thêu hoa Hạ Sinh nền bạc lên đầu gối.
Ngón tay thon trắng nhè nhẹ gõ gáy sách, dáng vẻ nhàn tản, thế nhưng dù nhàn tản vẫn toát lên vẻ thanh tú nhàn nhã, chỉ một hành động vô tình cũng khiến thấy dễ chịu.
Phong thái , chính là Thiếu Quán mà Tổ Thị luôn khắc ghi trong ký ức.
Tổ Thị tiến lên hai bước.
Nghe tiếng bước chân, đang tựa bằng kỷ sách bèn cất giọng bình thản: “Ngươi đến .”
“Ta đến .” Tổ Thị đáp, khựng chốc lát : “Xin , để ngươi đợi lâu như .”
6.
Phụng Hành là Ma sứ coi sóc việc ở núi Chương Vĩ.
Việc chính đầu tiên Thiếu Quán khi trở về, là thiêu hủy trọc khí Tam độc ở Côn Luân Hư;
Việc chính thứ hai, là đ.á.n.h thức Phụng Hành.
Phụng Hành quả thật phụ sự kỳ vọng của Thiếu Quán, chỉ trong năm tháng dọn dẹp, sửa sang núi Chương Vĩ từng hoang phế suốt hơn hai mươi vạn năm trở nên ngăn nắp như mới.
Hôm nay, Tổ Thị đặt chân sơn môn, Phụng Hành lập tức phát hiện.
Biết khách quý ghé thăm, Phụng Hành bèn đích xuống pha .
Hắn đại khái cũng đoán Tổ Thị đến đây là để hỏi Thiếu Quán về Thiên Khải, vì Thiếu Quán từng nhắc với một .
Thế nhưng khi Phụng Hành mang đến đạo tràng, vô tình thấy cuộc trò chuyện giữa hai qua thiên lý nhĩ, thấy dường như chẳng liên quan gì đến Thiên Khải, là họ xong , vốn chẳng định đến.
Phụng Hành nhấc chân định bước .
Trong đạo tràng tĩnh mịch vang lên giọng nhè nhẹ của Tôn Thượng nhà . Giọng bình thản, thế nhưng mơ hồ chút ngượng ngùng trong đó.
“Hồi ở Cô Dao, ngươi đóng cửa Nhược Mộc vì , cũng thống nhất Thần tộc suốt bảy trăm năm vì , khi phản bác, bởi trong thâm tâm, cũng hy vọng là như thế.
sự thật , vì , mà là vì đạo của , cũng là vì Phụ thần.
…Ừm, thật thích đến . Chuyện giữa chúng , giống như ngươi nghĩ. Ôi… sớm sẽ trở , thì lúc ở Cô Dao mấy lời hồ đồ với ngươi và Tạ Minh . Giờ thì , chẳng kết thúc thế nào nữa.”
Tổ Thị vẻ ngơ ngác, khẽ : “ Mặc Uyên…”
Phụng Hành bỗng lúng túng, nên tiến lùi, đang phân vân thì Thiếu Quán thấy .
“Thôi , đến , uống .” Thiếu Quán ngắt lời Tổ Thị.
Nói là uống , nhưng cho đến khi uống xong, Tổ Thị cáo từ rời , hai họ cũng nhắc chuyện nữa.
Đêm , Thiếu Quán nghỉ tại đạo tràng.
Nửa đêm, núi đổ cơn mưa, Phụng Hành lo đạo tràng lạnh nên xách đèn đến, thấy Thiếu Quán hề ngủ, đang khoanh tay tán cây như phướn trời, xa qua màn mưa, chẳng rõ đang nghĩ gì.
Phụng Hành khe khẽ thở dài một .