Tam Sinh Tam Thế - Bồ Đề Kiếp - Chương 8

Cập nhật lúc: 2025-11-14 03:36:10
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phía nam núi Phan Hầu bảy mươi dặm một đầm lớn, tên là Lệ Trạch. Bên cạnh Lệ Trạch bảy ngọn núi xếp nối , vì hình dáng tựa mây trôi nên gọi là Thất Phong Lưu Vân. Đêm tuyết hôm , chúng đến ngọn núi cuối cùng trong Thất Phong Lưu Vân.

Giữa lưng chừng núi, một màn băng tuyết buông xuống như thác treo. Sau màn băng một hang động, ẩn giấu bằng ảo thuật.

Ảo thuật cao minh. Người thường dù xuyên qua thác băng, cũng chỉ thấy một hồ Linh Tuyền mà thôi. Thấy hồ Linh Tuyền, tất nhiên sẽ tưởng nơi đây chính là linh địa, sẽ chẳng ai nghĩ đến việc phía hồ còn một vách đá rỗng, che giấu một con đường núi quanh co dài gần năm dặm.

Phụng Hành đang canh giữ bên hồ Linh Tuyền.

Ta theo bước Mặc Uyên con đường núi .

Cuối đường là một hang động rộng lớn, ước chừng chỗ rộng nhất năm mươi trượng, chỗ cao nhất ba mươi trượng. Xung quanh hang động khảm những viên thủy tinh tự nhiên và minh châu, khiến cho nơi đây chỉ tối tăm mà còn rực rỡ lấp lánh, tựa như cảnh trong mộng.

Đây chính là nơi an cư mà Sư Lạc chọn cho Tuế Hàn.

Mối quan hệ giữa Sư Lạc và Tuế Hàn, suy đoán, nhưng dám chắc chắn. Cho nên khi Mặc Uyên hỏi Tuế Hàn là ai , lừa gạt, mà thẳng thắn rằng chỉ thấy một giấc mơ, trong mơ đến .

“Ta mơ thấy một giấc mơ đơn giản.” Ta : “Ta đại khái đoán rằng Sư Lạc nhận lầm , tưởng Hi Di là Tuế Hàn. Hi Di Tuế Hàn. Nàng dùng Phù Linh để nuôi dưỡng một , đó mới thật sự là Tuế Hàn. Mà thật, cũng chẳng Tuế Hàn là ai. Vậy rốt cuộc là ai?”

“Là mà Sư Lạc yêu thương, là tình nhân kiếp của nàng.” Mặc Uyên ngừng chốc lát, trả lời như .

Cũng ngoài dự đoán của .

Hóa chuyện tình là ba , mà là bốn.

Dưới ánh sáng mờ ảo lung linh, thể thấy ở vị trí nhất trong ngũ hành của hang động là một cỗ quan tài băng. Xung quanh quan tài băng mờ mịt, chỉ thể lờ mờ thấy bên trong một đang .

Người trong đó chính là Tuế Hàn.

Nhìn về phía quan tài băng , nghĩ, mối quan hệ giữa bốn rõ ràng hiện lên: Sư Lạc yêu Tuế Hàn, vì trong huyết mạch của Hi Di khí trạch của Tuế Hàn nên nhận lầm Hi Di là chuyển thế của Tuế Hàn, chuyển tình cảm sang Hi Di. Còn Hi Di, chẳng gì cả, thật lòng yêu Sư Lạc, yêu Hoa Trang. Hoa Trang thì yêu Hi Di , nhưng thể chắc chắn rằng nàng thật sự thích phận của Hi Di. Tóm một hồi, cảm thấy câu chuyện cũng khá đơn giản.

Cho đến khi Mặc Uyên cất tiếng, bình luận kết luận của thì mới nhận lẩm bẩm thành lời.

Mặc Uyên : “Sư Lạc tình cảm gì với Hi Di. Ta nàng xem ký ức của Hoa Trang, nhưng ký ức chỉ phản ánh suy nghĩ của Hoa Trang. Muốn hiểu đúng quan hệ giữa Hi Di và Sư Lạc, thì thức hải của Hi Di. Quả thật Sư Lạc cho rằng Hi Di là chuyển thế của Tuế Hàn, nên dùng đủ cách khiến y thức tỉnh. khiến nàng thất vọng là, Hi Di tuy nhớ đủ chuyện khi còn là tiên cùng Hoa Trang, nhớ gì về quá khứ với nàng. Hơn nữa, vì Sư Lạc từng giấu giếm việc nàng đang ai thông qua Hi Di, khiến Hi Di luôn dằn vặt khổ sở. Sau khi Hoa Trang xuất hiện, Hi Di bèn chuyển tình cảm sang nàng, phần lớn là vì yêu mà , một phần khác là để trả thù Sư Lạc.”

Ta : “…”

Mặc Uyên tiếp: “Y với Sư Lạc rằng sẽ lập Hoa Trang quý phi, còn kết khế ước với nàng, là để chọc giận Sư Lạc. ngờ Sư Lạc chẳng mảy may quan tâm, còn nhân cơ hội rời khỏi hoàng cung. Sau Hi Di cũng hiểu , lý do Sư Lạc rời cung là vì nàng nhận y là Tuế Hàn.”

Ta tiếp tục: “…”

Nói thật thì, câu chuyện và chuyện thấy trong ký ức Hoa Trang là hai chuyện khác , khiến bàn luận thế nào. Mặc Uyên nghiêng đầu , rõ ràng đang chờ phản hồi. Giống như hồi còn học, chúng chia nhóm thảo luận, xong sẽ sang , mặc kệ , đang ngây , đỡ lời nổi , cứ thế mà chằm chằm. Rồi cả nhóm đều sang , đợi phát biểu. Mỗi như , luôn mong hãy đầu Đông Hoa đang gật gù ngủ gật, hoặc Chiết Nhan đang chuyền giấy , hoặc Tạ Minh đang xem truyện, đừng cứ bám lấy một kẻ đang thất thần như mãi.

Lúc , bằng ánh mắt y hệt năm xưa, khiến áp lực khi xưa bỗng ùa về. Trong tình huống như , thể tiếp tục dùng câu “…” nữa, đành nghiêm túc gấp đôi, cố gắng đưa một đối thoại giá trị. Ta hỏi: “Vậy... Hi Di chuyện Sư Lạc nhận y là Tuế Hàn bằng cách nào?”

“Nàng từng thẳng mặt y.”

Ta : “Ngươi kể kỹ hơn .”

Hắn kể một cách ngắn gọn mà rõ ràng: “Có một đại yêu mượn trọc khí Tam Độc để gây loạn, khiến tám thành phía tây nam bùng phát ôn dịch dữ dội. Sư Lạc đến trấn áp nhưng vì Minh Kính Đài hỗ trợ nên cực kỳ khó khăn. Hi Di tìm một món pháp bảo, đích mang đến tây nam, ngờ giữa đường yêu quái tập kích, cấm vệ đều g.i.ế.c hại, chỉ còn y sống sót. Sư Lạc đến cứu, tận mắt chứng kiến y cứu như thế nào, là một món pháp khí khắc sâu trong hồn cứu y. Pháp khí hiện hình, chiến đấu với yêu vật hóa thành tro bụi, tan gió. Sau khi pháp khí biến mất, khí trạch của Tuế Hàn trong Hi Di cũng tiêu tán. Sư Lạc ngu, lập tức hiểu rằng thứ liên hệ với Tuế Hàn là pháp khí , chứ Hi Di. Nàng với y: ‘Nghe tội tiên hạ phàm chịu kiếp, chỉ cần qua một đời là thể vị trí cũ. Hoa Trang ngươi là tiên, từng tình duyên với nàng. Ta từng nghĩ lẽ Tuế Hàn vốn là tiên, vì cứu phạm thiên điều, nên đời tiếp tục xuống phàm lịch kiếp thành ngươi. Sau mơ hồ cảm thấy thể còn một khả năng khác, nhưng tin. Cuối cùng, sự thật chính là khả năng , ngươi Tuế Hàn.’ Nghe lời , Hi Di còn tự lừa nữa. y thể chấp nhận việc Sư Lạc từ đầu đến cuối chỉ thấy bóng dáng Tuế Hàn nơi y, chút tình cảm với y thật sự, nên hai cắt đứt từ đó.”

Phải là, một câu chuyện tình cảm trúc trắc ly kỳ thế , kể bằng giọng điệu vô cùng nhạt nhẽo. Ta nghĩ, nếu Côn Luân Hư phá sản, mất việc, thì chắc chắn thể kể chuyện tiểu thuyết . Dù câu chuyện rung động lòng đến , cũng sẽ c.h.ế.t chìm trong miệng .

Ta khô khốc : “Vậy để tìm Tuế Hàn, thể điều tra pháp khí ... Hi Di pháp khí đó liên quan gì đến y ? Sao khắc trong hồn y?”

Mặc Uyên lắc đầu, ý là Hi Di . “Về chỉ là suy đoán.” chỉnh tính chất cuộc trò chuyện sắp tới, đưa một lời chú thích nghiêm túc: “Không chắc là thật.”

Ta : “Ừ, ngươi suy đoán .”

Hắn : “Có lẽ Sư Lạc điều tra pháp khí đó để tìm manh mối về Tuế Hàn. yêu vật bao vây thành nên nàng thời gian. Mà Hi Di khi về cung say mê tửu sắc, sớm quên mất việc tìm giúp nàng món pháp bảo . Nàng chống đỡ bao lâu. Loại yêu vật đó, trọc khí Tam Độc hỗ trợ, bình thường mà , Minh Kính Đài thì Sư Lạc thể nào đối phó nổi. Dù lấy mạng tế trận cũng chắc trấn phục . hai tháng , tin tức từ tám thành gửi về là đại họa giải trừ, yêu vật tiêu diệt .”

Lần cũng kể chuyện một chút, hỏi : “Quán Quán, nàng thấy xảy chuyện gì?”

Ta lười sửa rằng nên gọi là tỷ tỷ.

Có một , từ đầu đến cuối hề xuất hiện, nhưng hiện diện trong bộ câu chuyện. Thậm chí lúc đây, cũng chính là lý do để chúng tại đây. Ta về phía quan tài băng ở phía xa, : “Là Tuế Hàn xuất hiện, giúp Sư Lạc thoát khỏi cục diện bế tắc, đúng ?”

Mặc Uyên trả lời thẳng, chỉ : “Trận chiến cuối cùng với yêu vật xảy chuyện gì, ai , tương truyền ai sống sót. chúng thể suy đoán.” Hắn : “Là nàng suy đoán , để ?”

Ta lấy một chén nước đưa : “Hay để , ngươi uống ngụm nước .”

cảm thấy còn nhiều điều giải đáp, chúng cần chuyện thêm, nên tạo một cái bàn đá, thêm hai chiếc ghế thiền.

Mặc Uyên uống nước chỉ đạo : “Trên ghế nên đặt thêm một cái đệm.”

Ta : “Vâng, thưa thiếu gia.”

Hắn giải thích: “Không , mà là cảm thấy nàng cần.”

Ta bèn rút tấm đệm mềm ghế đang .

Hắn : “…Vậy thì trải , nếu thì hai cái đối xứng lắm.”

Thật đúng là khó chiều.

Ta trải đệm lên, hỏi : “Như , thưa thiếu gia?”

Hắn trả lời: “Ta chủ yếu là nàng cho thoải mái một chút.”

Ta dời đệm từ ghế sang ghế của , đầu hỏi: “Còn ý kiến gì nữa ?”

“…Hết .” Hắn trả lời.

Tựa ghế thiền, tay đặt tay vịn, bắt đầu suy luận khúc ngắt ngang: “Đã một pháp khí liên quan đến Tuế Hàn thể bảo vệ Hi Di khỏi yêu vật hại, thì pháp lực của Tuế Hàn hẳn là tầm thường, lai lịch của chắc chắn cũng bình thường, lẽ còn thể giao đấu cùng ác yêu . nếu g.i.ế.c c.h.ế.t ác yêu mà thế gian lưu truyền công trạng của , khả năng lớn nhất là chỉ xuất hiện ở trận chiến cuối cùng. Trận cuối đó ai sống sót, nên chẳng ai truyền chiến tích của . Kết hợp với tình trạng hiện tại của Tuế Hàn, thể rút kết luận rằng trong trận chiến , lấy cách tổn thương đến hồn phách của chính mới thể tiêu diệt yêu , nếu thương đến hồn phách, Sư Lạc cũng cần dùng đến loại tà pháp như Phù Linh để cứu .

“Đối với Sư Lạc, trong lòng mà nàng mong chờ bao năm rốt cuộc cũng đến gặp nàng, đáng lẽ nên là chuyện khiến nàng vui mừng khôn xiết, thế nhưng ngay đó, c.h.ế.t mắt nàng. Nếu như Minh Kinh Đài vốn chế tạo chuyên để điều hòa trọc khí Tam Độc Hoa Trang chiếm lấy, thì sự việc phát triển đến mức , nàng nhất định sẽ oán hận. Có lẽ chính sự oán hận kích phát một loại tiềm năng nào đó trong nàng, khiến nàng vì bảo vệ hồn phách của Tuế Hàn mà thi Phù Linh vượt ngoài khả năng thông thường… Không đúng.” Suy luận tới đây, tự điều chỉnh : “Thời gian khớp… chú Phù Linh là chú thuật sẽ cướp đoạt linh lực và sinh khí của khác, lúc Hi Di chỉ là phàm, nếu lúc đó trúng chú Phù Linh thì chẳng sống mấy ngày. từ ký ức của Hoa Trang thì thấy, khi nguy cơ ở tám thành phía tây nam hóa giải, Hi Di chỉ sống thêm vài ngày mà thôi.”

“Vậy nên khả năng hơn là.” Mặc Uyên tiếp lời , tay cầm chén nước, về phía quan tài băng: “Khi đó Sư Lạc đau khổ tột cùng, thức tỉnh một phần năng lực, thật sự bảo vệ hồn phách của Tuế Hàn.” Dừng một nhịp, đầu : “Chỉ là, đây việc bình thường thể , nàng cũng đấy.”

Phải, .

Ta nàng điều đó.

Trong động đột nhiên tuyết rơi lất phất.

Tất nhiên, đó thể là tuyết thật.

Đó là trận pháp quan tài băng đang thanh lọc linh lực mới hấp thu.

Phần linh lực thanh lọc sẽ theo quan tài băng dẫn nhập cơ thể Tuế Hàn, phần thể thanh lọc thì đẩy khỏi đại trận, hóa thành tinh thể băng nhỏ, bay tản mát , cuối cùng tan biến dấu vết trong động băng tráng lệ .

“Bởi vì Sư Lạc chính là , chính là Sư Lạc.” Ta thấy tiếng vang vọng giữa gian động rộng lớn, xuyên qua những tinh thể băng đang tản .

Việc chuyện , Mặc Uyên cũng hề tỏ kinh ngạc. Dù gì thì đêm qua cũng hỏi , quan hệ giữa và Sư Lạc là gì , đáp rằng đoán đôi chút. Khi , chắc hiểu rõ trong lòng.

“Muốn bảo vệ một hồn phách thương, là chuyện dễ với phàm hoặc tiên yêu bình thường, nhưng chúng đều , với thì đó việc khó. Chỉ là…” Ta cảm khái: “Thật sự khó tưởng tượng, khi niết bàn tái sinh, từng lấy linh thể mà đầu thai . Dù rằng bản chẳng nhớ gì cả.”

Mặc Uyên im lặng một lúc, mới hỏi : “Nàng nhận Sư Lạc chính là từ khi nào?”

Khi nào nhận ư? Lúc dò tìm hồn phách của Hoa Trang thì đôi chút phỏng đoán. Một thiếu nữ giống như đúc, còn thi chú Phù Linh, việc chẳng là trùng hợp bình thường. khi đó vẫn thể tin rằng Sư Lạc chính là , chuyện quá mức hoang đường. Chỉ nghĩ rằng nàng và chắc chắn quan hệ sâu sắc. Mãi đến tối nay bước chân động băng . Dù là ảo thuật ở cửa động, đại trận thanh lọc linh lực bên trong… tất cả bố trí nơi đều mang đậm dấu vết của .

Không cần giấu Mặc Uyên, nhưng cũng điều hỏi : “Trước khi xuất hiện, thế gian từng Phượng hoàng niết bàn, thì tại Phượng hoàng thể tái sinh, là tái sinh bằng cách nào, cũng hiểu rõ. Trước hôm nay, cứ nghĩ rằng, là linh khí của trời đất tái tạo hồn , thời điểm thích hợp, khiến hồn hợp với xác, để thể tắm lửa tái sinh. xem chuyện đơn giản như . Có lẽ khi còn là linh thể, phiêu đãng giữa thiên địa, rõ về tiền kiếp hậu sự của . hồn linh khí trời đất nuôi dưỡng, một khi nhập xác, hợp linh, thì ký ức khi còn là linh thể cũng sẽ quên lãng, vì khoảnh khắc hợp linh chính là lúc tái sinh. đang nghĩ…” Ta vuốt ve chén nước, về phía Mặc Uyên: “Có lẽ những điều quên, với tư cách ngoài cuộc là ngươi, hoặc là Tất Lạc, Đông Hoa… khi ngươi nắm rõ? Nếu , tại ngươi thể chắc chắn sớm như thế, rằng Sư Lạc chính là ?”

“Hồn đăng.” Mặc Uyên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-de-kiep/chuong-8.html.]

“Hồn đăng?”

Hắn đưa tay , ánh sáng lam hiện lên trong lòng bàn tay như ngọc, ánh sáng đặc biệt, lấp lánh như nước, chảy tràn xuống đất theo bàn tay lật , tựa như một dải lụa mượt mà nắm giữ .

Lụa trườn đất, tan , để lộ vật ẩn nó, một chiếc đèn cao bằng nửa , đế đèn là tinh thể nước, hình dáng Phượng hoàng ngậm trăng.

“Đây là Hồn đăng của nàng.” Hắn giới thiệu về ngọn đèn đó.

Ta đặt chén nước xuống, dậy bước đến gần ngọn đèn, cúi quan sát kỹ.

Bạch phượng đầu, miệng ngậm ngọc châu. Bốn mươi chín viên ngọc châu xâu thành chuỗi, bên đính một quả cầu rỗng bằng tinh thể nước. Mặc Uyên đây là đèn, chắc quả cầu nước là nơi chứa lửa. Chỉ là, lúc trong quả cầu chẳng chút lửa nào.

Hồn đăng với là một danh từ xa lạ.

Ta càng , gương mặt của phượng hoàng càng giống , bèn hỏi Mặc Uyên: “Chiếc đèn từ ?”

Hắn đáp: “Ta .”

Ta chạm tay những chiếc lông Phượng sinh động như thật: “Khắc đấy ? Khắc cũng khá lắm.”

“Ừ.” Hắn do dự một chút, một thông tin trọng đại: “Chiếc đèn luyện từ mặt Âm Dương Ngũ Hành Thủy Tinh Thái Cực Bát Quái của nàng.”

Ta: “…”

Mặt Âm Dương Ngũ Hành Thủy Tinh Thái Cực Bát Quái của , rèn từ tinh thể Cực Uyên Hàn, cao bảy mươi trượng, rộng sáu mươi lăm trượng, dựng sừng sững đỉnh Chương Vĩ, che trời phủ mây, hùng vĩ dị thường, là bảo vật trấn sơn của núi Chương Vĩ . Ta quý nó vô cùng, sống vẫn canh cánh trong lòng, phát hiện nó biến mất , mất ngủ suốt hai đêm.

Nhìn chiếc đèn mắt, nhớ đến bóng dáng yêu kiều xưa của Thủy Tinh Bát Quái, chợt chán nản đến độ chẳng chuyện với Mặc Uyên.

Hắn : “Ta lý do.”

Ta : “Ngươi để yên một chút.”

Hắn chẳng để yên, cố chấp : “Tất Lạc bảo rằng, luyện Hồn đăng, nhất định dùng vật nàng yêu quý nhất, nên mới luyện nó.”

Ta bực bội đáp: “Thứ yêu quý nhất là ngươi đấy, ngươi luyện chính ?”

(AAAAAAAA, Thầy Mặc, thầy hà đức hà nằng haha)

Hắn lập tức về phía , ánh mắt sáng trong.

Ta trừng mắt : “Ngươi đừng tỏ vẻ ngạc nhiên, cứ như thể ngươi .”

Hắn khựng , mím môi: “Ồ, nàng là .”

Chúng đều im lặng. Không khí im lặng mấy nhịp thở.

Vài nhịp , bỗng mở lời: “Trước cũng , vì nàng từng đích với rằng nàng yêu nhất.”

Hai chữ “yêu nhất” từ miệng đóa hoa lạnh lùng cao ngạo như thốt quả là kỳ lạ.

Ta nhịn . Hắn bình tĩnh .

Ta hồi tưởng một chút, hề thấy chột , nhắc : “Ta từng mà, ngươi quên ? Khi đó ‘thích ngươi, ngươi ‘ừ’.”

Nghĩ thì, “ừ” là câu trả lời quái quỷ gì chứ, thế mà khi trở mặt với . Yêu thầm đúng là chuyện khiến đ.á.n.h mất chính .

Hắn còn dám tỏ ý bất mãn: “Nàng là ‘thích’ , chứ là ‘nhất’.”

Ta giờ còn là của ngày xưa nữa, bắt bẻ câu chữ, lòng dần nổi nóng, hỏi : “Vậy xin hỏi, hai cái đó khác ?”

Hắn im lặng một chốc, : “Quán tỷ, đừng giận, đừng đẩy nó.”

Lúc mới phát hiện đang siết chặt lông phượng đèn trắng, vô thức dùng sức, quả thực kích động, suýt nữa là hất đổ cái đèn cao đến nửa .

Hắn tiến lên hai bước, nắm lấy tay , từ từ gỡ khỏi Hồn đăng. Người thì lạnh, mà tay ấm. Đảm bảo còn đụng đến chiếc đèn, mới thở phào, : “Được , giờ chúng về Hồn đăng của nàng .”

Ta , tay .

Hắn buông tay , tiếp: “Sau khi nàng niết bàn, thử đủ cách để Phượng hoàng thể tái sinh, nhưng đều thất bại. Sau đó, Tất Lạc đắc Thiên Khải. Thiên khải rằng: Thiên địa chi linh sẽ dùng ba kiếp để tái tạo ba mảnh hồn cho nàng. Khi ba kiếp tất, Phượng hồn chỉnh, nàng sẽ thể tái sinh. Để nuôi dưỡng ba mảnh hồn mà thiên địa tạo cho nàng, luyện chiếc Hồn đăng , dùng ngọn Phượng hỏa mà nàng để ngoài cửa Nhược Mộc lúc niết bàn để nung chảy…” Có lẽ thấy sắc mặt , nên lúc đến đây bắt đầu nhanh hơn, lướt qua: “…cái đó…ừ, để luyện nên.”

Hắn tiếp: “Hồn của nàng quen thuộc nhất với khí tức của chính . Mỗi vượt qua một kiếp, sẽ hình thành một mảnh hồn, mảnh hồn sẽ hấp dẫn và tụ chiếc đèn . Đây là pháp khí nuôi dưỡng hồn nhất.” Hắn rũ mắt xuống, bàn tay trắng như tuyết khẽ đặt lên chiếc lông phượng cũng trắng như tuyết, hài hòa đến kỳ lạ.

“Ba mảnh hồn trời đất tái tạo cho nàng là Thần hồn, Ma hồn, và Nhân hồn. Thần hồn và Ma hồn thành trong hai mươi sáu vạn năm qua. Ma hồn nuôi dưỡng trong chiếc đèn , Thần hồn thì từng ở chỗ duyên với nàng, mấy trăm năm cũng về Hồn đăng. Chỉ còn Nhân hồn, mãi đến mấy năm mới manh mối. Ba năm , thiên địa cuối cùng cũng thành Nhân hồn, Nhân hồn nhập thế, trở thành Sư Lạc. Vượt qua kiếp của Sư Lạc, nàng sẽ hợp ba hồn, thuận lợi tái sinh.”

Có lẽ đúng là từng trải qua nhiều đại kiếp, hết những điều thấy quá chấn động. Chỉ thầm nghĩ, quả nhiên là . Nghe Tổ Thị khi quy vị nàng từng xuống trần gian chịu mười bảy kiếp, bèn nghĩ, ai cũng gian nan thế, chỉ tái sinh dễ dàng thì vẻ hợp lý. Chẳng lẽ là con cưng của thiên đạo ?

Hiển nhiên, thiên đạo vô tình vô nghĩa, con cưng.

Mặc Uyên về quan tài băng phía xa: “Ta đoán rằng, trong trận chiến sinh tử với yêu vật , để bảo vệ hồn phách của Tuế Hàn tiêu tán, Sư Lạc đ.á.n.h thức một phần năng lực của nàng. ba hồn hợp nhất, nàng thể thức tỉnh, vì thể thừa kế ký ức của nàng. Nàng vẫn là phàm nhân, cách thi triển chú Phù Linh, tuy may mắn giữ Tuế Hàn, khiến hồn bay phách tán, nhưng khiến tỉnh thì thể. Có lẽ nàng tìm đủ cách, cuối cùng phát hiện thế gian phàm tục còn đường, nên định đến Bát Hoang tìm cơ duyên.”

Nói đến đây, khựng một chút : “Những điều suy đoán.”

Lại thêm: “Có lý do để suy đoán như , là bởi thấy trong thức hải của Hi Di rằng ai cũng nghĩ Sư Lạc c.h.ế.t, nhưng nhiều năm , khi Hi Di tất phàm kiếp, sắp tử quy vị, Sư Lạc bất ngờ xuất hiện mặt họ, đoạt hồn Hi Di, uy h.i.ế.p Hoa Trang đưa nàng đến Bát Hoang. Có lẽ nàng một khi vượt qua cửa Nhược Mộc, Hi Di sẽ quy vị, bản sẽ còn cách uy h.i.ế.p Hoa Trang nữa, cho nên khi mang theo hồn của Hi Di bước giới môn, thì lập tức biến mất.”

Ta kìm mà lên tiếng khen ngợi: “Dám nghĩ dám , còn đến thế, hổ là .”

“Ừ.” Mặc Uyên mỉm : “Ta cũng nghĩ .” Ánh mắt ngọn Hồn đăng, gương mặt khôi phục vẻ bình thản: “Đó là chuyện xảy từ một năm rưỡi , theo lịch Bát Hoang. Hai tháng , Sư Lạc c.h.ế.t ở Bát Hoang, lúc c.h.ế.t viên mãn công đức.” Hắn giải thích: “Biết nàng c.h.ế.t lúc là vì chỉ khi nàng c.h.ế.t, hóa thành Nhân hồn. công đức viên mãn, thành kiếp nạn, Nhân hồn mới thể dẫn dắt về Hồn đăng . Ta vẫn luôn trông giữ ngọn đèn, xác nhận rằng một năm bốn tháng , Nhân hồn về đèn.”

Hắn : “Ta mà Sư Lạc c.h.ế.t, cũng rõ vì thể công đức viên mãn, nhưng cẩn thận sắp xếp thời gian, phát hiện là ngày hôm khi Nhân hồn trở về Hồn đăng, Hoa Trang và Hi Di trúng chú Phù Linh, bắt đầu đổ bệnh.”

Ta phản ứng một lúc, hiểu ý , bèn cùng về phía ngọn Hồn đăng: “Hắn thấy rằng, hẳn là do ba hồn hợp nhất, khiến thức tỉnh trong ngọn đèn . Sau đó, với ký ức của cả Thiếu Quán và Sư Lạc, dùng linh thể từ nơi cách ngàn dặm thi chú Phù Linh, sắp xếp cho Tuế Hàn, đồng thời bố trí đại trận?”

Nói xong câu , im lặng. Đây hẳn chính là đáp án duy nhất . Thi triển chú pháp và bố trận từ cách xa ngàn dặm, khác còn khó , nhưng thì thực sự thể . Huống hồ, pháp lực còn sót khắp nơi trong động cũng khó mà phủi sạch trách nhiệm, rằng chuyện liên quan đến .

Mặc Uyên gật đầu: “Nếu , khó mà giải thích khi Nhân hồn trở về Hồn đăng, nàng lập tức tái sinh, mà trải qua mười tháng mới thể niết bàn tái sinh. Hơn nữa, hai , nào ngọn hồn hỏa của nàng từ mạnh chuyển sang yếu, chậm rãi mạnh lên như . khi Nhân hồn về, hồn hỏa đúng như thế. Ta từng thảo luận chuyện với Tất Lạc, ban đầu nghĩ là do phàm hồn yếu ớt, khi trở về Hồn đăng cần thời gian thích ứng. Nay nghĩ , hẳn là khi ba hồn hợp nhất, nàng phát hiện chỉ dựa cũng thể cứu Tuế Hàn, nên dùng linh thể thi pháp, dẫn đến tổn hại ba hồn, linh lực hao tổn, khó thể lập tức quy vị tái sinh.”

Bản chất của việc Phượng hoàng tái sinh chính là hợp linh. Thiên địa vì mà chuẩn một thể mới, một linh hồn mới. Linh hồn nhập thể, mới gọi là hợp linh, mới là tái sinh. Sau khi hợp linh, những trải nghiệm khi còn là linh thể sẽ quên sạch, nên cách nào xác minh suy đoán của Mặc Uyên là thật . tin lời , vì điều đó thực sự hợp lý, thậm chí còn giải đáp một nghi vấn khác trong lòng , vì Thiên đạo sắp đặt để xuống núi tìm Sư Lạc.

Giờ nghĩ , đoán sai. Đa phần Thiên đạo sai khiến tìm Sư Lạc, mà là linh thể đồng thời mang ký ức hai kiếp của tự đặt xuống một lời chú. Nó tìm Sư Lạc, tìm kiếp đó.

Chỉ là khi ghép bộ cuộc đời của Sư Lạc, cảm thấy gì là thể buông bỏ, nhất định tìm cho . Ta xoa huyệt thái dương, hiếm khi cảm thấy m.ô.n.g lung: “Trước khi hợp linh, của hiện tại tìm Sư Lạc… Bây giờ thì tìm . Thì nàng chính là . thì chứ? Biết những chuyện quá khứ , cũng chỉ nhắc nhở các ngươi nên chế tạo một cái Minh Kính Đài, đưa nó xuống phàm thế cho hậu nhân của Chiêu Hi mà thôi.”

“Chuyện Minh Kính Đài, báo cho Đông Hoa . Hắn nghỉ ngơi xong sẽ một cái, đến lúc đó Chiêu Hi sẽ đưa nó xuống phàm thế, từ chi mạch phụ của nhà họ Sư chọn một chủ nhân pháp khí.” Mặc Uyên trả. Vẻ mặt lúc khó diễn tả, như bừng tỉnh, như đau đớn. Hắn hỏi : “ ý nàng là, nàng đến điều tra chuyện ở núi Phan Hầu, là vì khi ba hồn hợp nhất, nàng thi xuống cho chính một lời chú ư?”

Chỉ cần âm điệu là hiểu ngay, quả nhiên vẫn luôn nhạy bén như thế.

“Ừ. Trước khi hợp linh mang hai ký ức, nhưng khi hợp linh, sẽ còn nhớ gì về những trải nghiệm khi còn là linh thể là Nhân hồn nhập thế, đó là quy tắc. Nên dù thi chú thì dấu vết để trong lòng cũng mơ hồ.” Ta đáp: “Ta chỉ rằng tìm Sư Lạc.”

“Có lẽ.” Hắn trầm mặc một thoáng, giọng nghẹn: “Trước khi nàng hợp linh bản của hiện tại tìm Sư Lạc, hẳn là ngươi cứu Tuế Hàn. Dù về Hồn đăng, nàng cũng thể buông bỏ Tuế Hàn.” Hắn ngẩng đầu , khẽ : “Nàng cùng Tuế Hàn tiếp tục mối duyên xưa.”

Lời của Thất Tỷ:

Kỳ một bình luận thế : “Thất Tỷ, chỉ vì tụi đều già nên mới còn thể mê cùng một kiểu truyện đến tận bây giờ ?”

Em gái , em thành công thu hút sự chú ý của . nhớ mặt em đấy!

 

 

 

Loading...