Tam Sinh Tam Thế - Bồ Đề Kiếp - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-11-14 03:36:09
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thuở Hồng Mông, cái gọi là thế gian, trong hỗn độn sinh vị thần đầu tiên của Bát Hoang, thần Bàn Cổ. Về chuyện khai thiên lập địa, sinh linh của ngũ tộc đều là thần Bàn Cổ chịu nổi hỗn độn, bèn bổ đôi Hồng Mông, nhờ đó mới trời và đất. Song chẳng ai rằng, khi hỗn độn xé rách, Thiên đạo cũng đồng thời sinh và thức tỉnh.

 

Lúc còn học ở Thủy Chiểu Trạch, chúng một môn Đạo học, chuyên luận đạo. “Đạo” ở đây chính là chỉ Thiên đạo. Thiên đạo huyền diệu khó lường, đều quan tâm, nhưng rốt cuộc Thiên đạo là gì, ngay cả Phụ Thần truyền đạo dạy học cho chúng cũng chẳng đưa một đáp án đủ sức thuyết phục tất cả.

 

Ta thích môn học , tuyệt đối chỉ vì nó thần bí, ít bài tập, chẳng thi cuối kỳ, đó chỉ là một phần lý do. Khi , thật lòng Thiên đạo là gì, bởi chỉ mới hiểu vì sinh . Khi thực sự băn khoăn về điều . Chẳng lẽ ý nghĩa duy nhất của việc , con Phượng hoàng đầu tiên của thế gian sinh là để tên xa Khánh Khương mượn danh thiên tử sai khiến chư hầu, lợi dụng , nắm đầu để xưng bá thiên hạ? Đó tuyệt đối một đáp án mà thể chấp nhận. Bởi luôn nghiêm túc với môn học , luôn suy nghĩ kỹ càng về Thiên đạo.

 

Ban đầu, cho rằng Thiên đạo là một loại ý chí cao hơn, đủ để gánh vác tương lai của thế gian .

 

Sau trải qua một vài chuyện, mới nhận sai. Thiên đạo thể là một loại ý chí, nhưng chắc chắn là một ý chí chủ quan. Nó thể hữu hình, thực thể, vì thế cũng chẳng thể thần lực vô biên để đơn độc chống đỡ thế gian . Đối với Trời, Đất còn quá non trẻ, e rằng Thiên đạo cũng bất lực.

 

Thay vì gọi nó là một loại ý chí, chẳng bằng gọi nó là một quy luật ý chí, một quy luật về sáng tạo và tồn tại. Nó tạo sinh linh của ngũ tộc, giúp thế gian non nớt lớn lên và duy trì sự sống. Mà vì bản chất là quy luật, nên quá trình sáng tạo của nó phần lớn là chủ quan mà là khách quan, vì nó tha thiết tạo , khéo năng lực nên mới tạo , mà là vì thế gian , thì tất yếu sẽ những vật sáng tạo, bởi nó mới thể tạo chúng. Nói cách khác, nó là vạn năng.

 

Ta quan điểm dị giáo, phủ nhận tính chủ thể và tối cao của Thiên đạo, trái ngược với giá trị quan đương thời, cũng bất lợi với tên Khánh Khương luôn rao giảng câu “trời mệnh trời, mệnh thuộc về ”. Nếu vật tổ của Ma tộc là , đại diện quan trọng nhất cho khẩu hiệu “thiên mệnh tại Khánh Khương” quan điểm như , nghĩ chính chắc chắn sẽ lập tức gạt bỏ do dự, sớm đưa việc g.i.ế.c lên lịch trình. Thế nên từng công khai những lời , chỉ một duy nhất nhắc đến, là khi rời Thủy Chiểu Trạch về Nam Hoang, cơ hội gặp Phụ Thần một .

 

Ta với Phụ Thần, cảm thấy thiên mệnh là một loại quy luật ý chí, song ý chí quá mạnh, tổng thể vẫn khá khách quan. Nó sinh cùng thế gian , là cốt lõi và linh hồn của thế gian. Là quy luật khởi nguyên, Thiên đạo là vua của muôn quy luật, dẫn dắt sự vận hành định của vạn vật. Vì dù thế gian khiếm khuyết gì thì khi vấn đề bộc lộ, Thiên đạo thể nhận . Dựa năng lực tính toán mạnh mẽ, quy luật đều thể tính toán, nó tự nhiên hiểu thế gian tồn tại lâu dài thì cần bù đắp điều gì. Do đó, nó sáng tạo chúng . Chúng , các thần sáng thế, thần hộ thế và thần tự nhiên, là do Thiên đạo tạo để chống đỡ thế gian . Là cốt lõi và linh hồn của thế gian, là những vật tạo để giúp thế gian non trẻ lớn lên và sinh tồn.

 

Thiên đạo là cốt lõi, là linh hồn của thế gian , cùng thế gian hỗ trợ lẫn , dây dưa chằng chịt, một thể hai mạng. Dù chỉ vì bản năng tự cứu, thì thứ mà sự tồn tại của thế gian vĩnh cửu cần tới, Thiên đạo đều sẽ dốc hết sức để tạo . Nếu Thiên đạo thể tự tạo thứ , thì sẽ tạo một tạo vật thể .

 

Làm để thế gian tồn tại mãi mãi? Có lẽ một vạn cách, một vạn khả năng. Thiên đạo dựa phép tính để lựa chọn một trong đó sáng tạo chúng , giao một vạn khả năng còn cho những vật nó tạo là chúng .

 

Đó là Đạo học của .

 

Khi , Phụ Thần lâu, cuối cùng thở dài, chân thành bảo: “Thiếu Quán, ‘một thể hai mạng’ dùng như .” Lại : “Chỉ tiếc là môn Đạo học thi, nếu , ít nhất con học ở đây bao năm cũng một môn văn hoa đạt yêu cầu .”

 

Khi , cả hai chúng đều cảm thấy tiếc nuối.

 

Trong Đạo học của , Thiên đạo tạo . Vậy thì theo Đạo học , Thiên đạo chính là phụ mẫu . cảm thấy, so với phụ mẫu, nó giống cấp của hơn. Song do nó hình dáng nên mỗi khi giao nhiệm vụ cho thể vỗ mặt trực tiếp, nó đành dùng cách báo mơ.

 

Nói dài dòng như , thật chỉ để rằng, kinh nghiệm của trong việc Thiên đạo giao tiếp với cũng khá phong phú.

 

Vì thế, liên quan đến Sư Lạc, lúc đôi phần nghi ngờ, việc xuất sơn tìm nàng e rằng do Thiên Khải truyền đến. Trước , những giấc mơ liên quan đến nàng còn rõ ràng, nhưng riêng giấc mơ đêm qua, thật sự chẳng giống Thiên Khải chút nào.

 

Nếu đó là một giấc Thiên Khải, thì trong mơ hẳn sẽ là chính , một ngoài cuộc lạnh lùng, hoặc một quan sát. trong giấc mơ đó, , mà là một trong câu chuyện, là Sư Lạc.

 

Hơn nữa, rằng, giấc mơ đó phần kỳ quái đến khó tin.

 

Khung cảnh là một cuộc săn b.ắ.n của Hoàng gia.

 

Ta cưỡi một con ngựa già chạy giỏi, dẫn theo một thị nữ, lang thang trong rừng rậm. Chẳng mấy chốc, chúng gặp thiếu niên Hi Di lũ ch.ó săn của Thái tử đ.á.n.h đập thê thảm. Thị nữ bên cạnh mặt mũi mơ hồ, khẽ kêu lên: “Ôi, là Cửu hoàng tử, Thái tử bắt nạt Cửu hoàng tử !”

 

Thiếu niên ngoảnh đầu , thấy gương mặt , đó một gương mặt đẽ, nhẫn nhịn, nhưng dường như nó chẳng khiến động lòng, định lo chuyện bao đồng, nên tính đầu ngựa rời .

 

lúc đó, thiếu niên gã thanh niên cao lớn phía đẩy lùi , “bịch” một tiếng, đập cọc gỗ đầy gai lưng. Áo trắng nhuốm máu, mùi m.á.u tanh lan . Ta sững sờ, môi mấp máy vài mới thốt thành tiếng: “Là... khí trạch của Tuế Hàn.” Ngay khi cất lời, nước mắt rơi xuống.

 

Ngựa già chạy chẳng nhanh, bèn nhảy khỏi ngựa, loạng choạng chạy tới, đẩy gã thanh niên cao lớn mặt Hi Di .

 

Thái tử cách một trượng, kinh ngạc lên tiếng: “Thánh nữ?” Thấy chắn giữa và Hi Di, lạnh lẽo, giọng châm chọc: “Hôm nay Thánh nữ nổi lòng từ bi ?” Hắn lườm chúng một cái, hừ một tiếng: “Thôi, !” Rồi phóng lên ngựa, đám thuộc hạ cúi đầu lục đục rời .

 

Ta , Hi Di áo lấm máu, mặt mày t.h.ả.m hại, giọng run run: “Cõi đời , rốt cuộc... ngươi đến ?”

 

Hi Di đáp, chỉ xé một mảnh áo buộc lên vết thương. Ta đưa một bình thuốc.

 

Hắn mới ngẩng đầu , mím môi: “Không ngươi đang gì.”

 

Ta nghẹn lời, giọng khàn khàn: “Không nhận nữa ?”

 

Hắn thật lâu, khẽ : “Có ai trong triều ngươi chư, Thánh nữ Sư Lạc?”

 

Trong mơ, gì thêm, chỉ thì thầm trong lòng: Quả nhiên quên , Tuế Hàn.

 

Nỗi thất vọng dâng trào và nhấn chìm . Vì nó quá nặng nề, nên khi tỉnh khỏi giấc mơ trong lòng vẫn còn dư âm tan.

 

Giọng của Phụng Hành kéo trở về thực tại. Hắn tò mò hỏi: “Tổ tông, mơ thấy gì ạ?”

 

Ta tạm thời trả lời .

 

Bởi đang suy nghĩ.

 

Tại mơ thấy giấc mơ như ? Khi nhớ cảnh trong mơ, mơ hồ một suy đoán.

 

Trong câu chuyện ba giữa Sư Lạc, Hoa Trang và Hi Di, xuất hiện thêm một nhân vật mới, là Tuế Hàn.

 

Tuế Hàn là ai?

 

Giấc mơ kỳ quặc khiến cảm thấy khó hiểu là vì điểm .

 

Trong mơ, quả thật dùng phận của Sư Lạc vài lời, vài chuyện, khiến như thể chính là nàng . dù là lúc đang mơ khi tỉnh , thật đều hiểu vì những lời đó và những việc đó.

 

Cho nên cũng Tuế Hàn là ai, càng hiểu tại trong mơ chỉ thốt cái tên thì rơi lệ.

 

Điều duy nhất thể xác định, Tuế Hàn là một nhân vật then chốt. Vì Tuế Hàn, Sư Lạc mới đến gần Hi Di. Và Sư Lạc cho rằng Hi Di chính là Tuế Hàn.

 

, khi nào…

 

Phụng Hành giục: “Tổ tông, chứ?”

 

Nghĩ đến chuyện nếu đem những điều kể cho Phụng Hành , sẽ suy luận cái gì, nhưng kết luận chắc chắn sẽ khiến lệch hướng, đây là một loại ma chú mà thể tránh khỏi. Ta với qua tấm khăn mặt: “Thôi, gì, chỉ là một giấc mơ kỳ lạ, quan trọng lắm.”

 

Chiếc khăn che mặt nguội, tháo xuống đưa trả cho Phụng Hành, nhận lấy, hỏi: “Vậy hôm nay chúng gì đây?”

 

Mặc Uyên nhúng tay bệnh tình của Hoa Trang, e rằng Mi Nhân sẽ tiếp tục nhờ khám bệnh cho nàng nữa.

 

Lại sắp là một ngày nhàn rỗi nữa.

 

Giọng và Phụng Hành vang lên cùng lúc.

 

Ta : “Chút nữa chúng dịch dung, đến cung Phùng Lai thử đ.á.n.h chuông Phan Hầu . Hóa thành Mặc Uyên, ở đó gõ chuông cả ngày cũng chẳng ai quan tâm, nghĩ thôi thấy vui .”

 

Phụng Hành : “Hay là chúng tìm Mặc Uyên, dịch dung bám theo , xem bận rộn ? Nếu thể chim sẻ rình ve sầu, phát hiện manh mối một bước, nghĩ thôi cũng thấy thích!”

 

Chúng cùng lúc mở miệng cùng lúc im bặt. Nghe rõ đối phương gì xong, cả hai đều lặng .

 

Một lúc , hỏi Phụng Hành: “Việc giao cho Mặc Uyên, sẽ xảy vấn đề gì . Sao ngươi nghĩ thông, cứ nhất định giám sát ?”

Lại thở dài, đề nghị: “Mắt cũng thấy việc cần thế , vá đế giày thêm chút nữa ?”

 

Hiển nhiên Phụng Hành cũng chẳng thật lòng siêng năng đến , sắc mặt hiện rõ vẻ từ chối, im lặng một hồi bèn ủ rũ : “Tổ tông, giống nữa . Trước những chuyện đều tự tay xử lý.”

 

Hắn ” là chỉ thời kỳ Hồng Hoang. Khi , dù là đối phó với Khánh Khương, quản lý Ma tộc thực hiện Thiên mệnh, những chuyện lớn đúng là đều đích . bẩm sinh ưa bận rộn nên mới tất cả những việc đó ? Tất nhiên là . Đó là vì một thuộc hạ xuất sắc như Mặc Uyên mà thôi.

 

Song cũng , một thuộc hạ nếu giỏi như Mặc Uyên, thì tất nhiên khiến lo lắng về chuyện cướp quyền. Đời là , sự khó vẹn . Tóm , thể dùng Mặc Uyên thêm một ngày thì cứ dùng thêm một ngày. Hắn việc của , chơi việc của . Đó chính là cuộc sống trong mơ mà hai mươi sáu vạn năm , lĩnh từng mơ đến khi thống nhất Ma tộc tôn thủ. Trước thực hiện , thì bây giờ chẳng lẽ cho thỏa giấc mơ một chút ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-de-kiep/chuong-7.html.]

Những cảm khái cần thiết với Phụng Hành. Nghĩ một lát, bảo : “Chẳng thường , con nhà giàu nơi xà nhà nguy hiểm ? Trước đây là hiểu chuyện, giờ nghĩ đúng là đạo lý . Thân thể quý giá như ngàn vàng, vẫn là đừng dễ dàng mạo hiểm thì hơn. Việc nguy hiểm cứ để khác .”

 

Phụng Hành phản bác: “Vậy Mặc Uyên chẳng cũng là con nhà giàu ?”

 

May mà phản ứng nhanh: “Ừ, cũng .”

Ta trả lời: “ ai bảo là con nhà giàu thức tỉnh chứ? Chỉ đành để chịu thiệt một chút, cho lợi dụng vài ngày thôi.”

 

Phụng Hành nghĩ mãi lời phản bác, đành ngậm miệng.

 

*

 

Trước khi hiến tế Niết Bàn, sống ở Cô Dao. Cô Dao ít tuyết rơi, nên nhiều năm thấy tuyết. nơi đó một loài hoa gọi là Băng Tiêu, đài hoa nhỏ nhắn, trắng muốt như tuyết. Lúc nở rộ nhất, chỉ cần gió thổi qua là từng cánh bay rụng, lả tả như tuyết tung bay.

 

Nếu chỉ xét về nhan sắc, tuyết ở núi Phan Hầu và hoa Băng Tiêu ở Cô Dao thật cũng một chín một mười. tuyết ở Phan Hầu thú vị hơn một chút, bởi đó là tuyết thật sự, thể tích tụ , vun thành bạc chất ngọc, điểm tô nên đóa bạc lá ngọc, bệ ngọc đài ngà.

 

Không phụ lòng tuyết rơi đẽ , chúng bèn đắp một tuyết trong sân, đun nước bằng nồi đất nung đỏ, pha đối ẩm với tuyết cả buổi, mới chịu đến cung Phùng Lai.

 

Tối đến, lúc chúng vẫn còn ở cung Phùng Lai thì Mặc Uyên tìm đến.

 

Thấy đang mang diện mạo của , ngẩn một chút, gì về chuyện đội gương mặt , chỉ rút một chiếc khăn tay ướt từ tay áo đưa cho : “Gỡ xuống , dẫn nàng đến một nơi.”

 

Có vài kiểu cải trang dễ gỡ bỏ, chỉ cần bóc mặt nạ da xuống là xong. kiểu cải trang dùng mặt nạ da thường nhược điểm, một khi biểu cảm đổi sẽ trông giả. Ta vẫn thích kiểu cải trang dùng sáp da kết hợp hóa trang hơn, chỉ là gỡ xuống sẽ rắc rối một chút.

 

Thấy loay hoay gương nửa ngày, Mặc Uyên nhíu mày: “Nếu nhận gây thêm phiền phức, dùng ảo thuật biến hình là , cần cải trang rườm rà thế. Cả núi Phan Hầu , ngoài , ai thấu ảo thuật của nàng .”

 

Ta hạ gương xuống, thành thật với : “Tôn trọng chút , kỹ thuật quý giá nếu trở về sẽ thất truyền đấy. Ngươi từng nghĩ, dùng ảo thuật, chỉ cải trang, thể là vì sợ phiền mà chỉ thích thú việc thôi ?”

 

Mặc Uyên gì thêm, chỉ đưa cho một chiếc khăn ướt. Ta đang định đón lấy thì bỗng lách qua tay , tiến gần một bước, trực tiếp dùng khăn chà lên mặt .

 

“Chỗ sạch.” Hắn khẽ , lau kỹ bên tóc mai.

 

Trong khoảnh khắc hít thở, ngửi thấy hương lan lạnh trong mùi tuyết của “Tố tâm hược tuyết”. Mùi hương do chính tay điều chế, rõ về nó.

 

Phải dùng “Tố tâm nhược tuyết” trong thời gian dài, lấy tuyết tâm của hoa lan lạnh chất dẫn, thấm đượm mới thể tỏa mùi hương . Mà làn hương , ngoài trừ kẻ trực tiếp dùng thì khó ngửi thấy, trừ khi thật gần.

 

Cho nên Mặc Uyên thật sự quá gần . Cộng thêm lúc giúp tẩy trang vô cùng nghiêm túc, im lặng một lời, khiến bầu khí chợt trở nên mập mờ. Chỉ cảm thấy ngượng ngùng, còn thì để ý. Ta bèn tìm chuyện để , phá tan sự im lặng: “Thật gỡ cũng mà. Trời đổ tuyết, muộn thế , chắc chẳng ai ngoài .”

 

Hắn phản hồi, nhưng thứ mong đợi.

 

Hắn : “Ừ. Đừng nhúc nhích, tai còn sạch.”

 

Ý là vẫn gỡ cho sạch sẽ.

 

Hắn như khiến thấy tò mò, bèn hỏi: “Chẳng lẽ là vì hóa thành ngươi, ngươi thấy gương mặt của chính cứ lượn lờ mắt nên nhất định bắt tẩy sạch sẽ đó chứ?” Nghĩ ngợi một lúc, cảm thấy hợp lý lắm, tiếp: “Chẳng ngươi một , dáng dấp giống hệt ngươi ?”

 

Hắn nghiêng đầu giúp lau cổ, thì động tác khựng , đó chậm rãi thu khăn về, cụp mắt , : “Tẩy xong .” Nói xong cũng dời mắt , vẫn chăm chú , cũng kéo giãn cách giữa hai . Ta tất nhiên thể thua, nên lùi , cũng tránh ánh mắt của .

 

Vài thở trôi qua, mím môi, : “Ta đúng là một . Hắn dáng dấp giống hệt . thành . Thê tử là con gái út của Bạch Chỉ, cũng là đồ của . Hai họ tình cảm , còn sinh một đứa con trai, tên là Bạch Thần, nhũ danh A Ly.”

 

Đầu óc mù mờ, hiểu vì kể một tràng dài như . Suy nghĩ một hồi vẫn hiểu nổi, ngờ vực: “Ý ngươi là… ngươi thành , tình cảm với thê tử nên ngươi còn gặp nữa, cũng sẽ thường thấy một khuôn mặt giống hệt ngươi lượn lờ mắt? Cho nên đến giờ ngươi vẫn quen chuyện đó? mà… vì ngươi thành , tình cảm với vợ thì ngươi gặp nữa?”

 

Nói đến đây, đuôi mắt liếc thấy Phụng Hành vẫn luôn cạnh cầm gương giúp .

 

Phụng Hành trừng mắt hai họ, ánh mắt sáng rực. Ta đại khái đoán đang nghĩ gì, bèn hỏi điều mà hỏi: “Vậy… nếu ngươi mà hòa hợp với vợ, ngươi sẽ gặp ? À, ngươi như thể là mắc chứng luyến … Không đúng, ngươi chẳng giống hệt ngươi ? Như chẳng là…”

 

Còn hết câu Mặc Uyên cắt ngang. Hắn xoa trán, hỏi : “Có khả năng nào là… nàng từng thích gương mặt , lo nàng sẽ gặp ?” Hắn : “Dù thì chỉ giống hệt mà tính tình còn , giống .” Rồi lập tức nhấn mạnh: “ thành .”

 

Thì là vì chuyện . Ta bừng tỉnh.

 

Hắn nghĩ về như thế.

 

cũng thể giận .

 

lo lắng đúng.

 

Ta quả thực thích gương mặt . Giờ dù cảm thấy theo đuổi nổi nữa, cũng còn theo đuổi, nhưng vẫn thấy gương mặt nhất tứ hải bát hoang. Nếu như trong lòng, gương mặt giống hệt , tính tình khó chiều như , dễ theo đuổi hơn, thể thật sự sẽ thử một .

 

Thấy im lặng, Mặc Uyên trở nên trầm mặc, sắc mặt dễ coi: “Nàng quả thật từng nghĩ tới chuyện đó.”

 

Ta lập tức trả lời: “Không .”

 

Bị gợi mở suy nghĩ, đúng là thoáng nghĩ đến, nhưng đó từng ý thức chuyện là một khả năng, cũng tính là lừa nhỉ?

 

Hắn vẫn im lặng, một lúc chủ động gọi một tiếng “tỷ tỷ”. Hắn , ánh mắt sâu thẳm, : “Quán tỷ, tính tình thật sự tệ ?” Gương mặt lạnh lùng nhưng như chút tủi , ẩn chứa trách móc: “Vừa tính tình tệ, nàng phản đối.”

 

Ta còn tưởng bao nhiêu năm, cuối cùng cái rõ ràng về bản , ngờ phản bác.

 

gọi là tỷ tỷ, nên nỡ tàn nhẫn với . Ta : “Không . Ta kịp phản đối là vì đang suy nghĩ. Tính tình ngươi , chỉ là khó theo đuổi một chút.”

 

Hắn lập tức : “Bây giờ khó theo đuổi nữa.”

 

Ta bảo: “Vậy thì tính tình ngươi hảo, đừng quá khiêm tốn nữa.”

 

vẻ cũng vui hơn là mấy, chỉ cụp mắt như đang trầm tư điều gì đó.

 

Thấy dường như quên cả chuyện chính, khỏi nhắc nhở: “Chẳng ngươi bảo đưa đó ? Chuyện của Sư Lạc ngươi điều tra rõ ràng chứ? Linh lực mà chú Phù Linh hấp thu từ Hoa Trang và Hi Di cuối cùng dâng cho ai?” Dừng chốc lát, hỏi : “Là Tuế Hàn ?”

 

Hắn như giật , bỗng ngẩng đầu : “Nàng Tuế Hàn?”

 

 

Tác giả đôi lời:

 

Thầy Mê Cốc bảo nhận nhiều “tấu chương xin tăng chương”.

 

Tăng chương khó, nên đổi thành ba ngày một chương, 9 giờ sáng nhé?

 

Ngoài , thêm chút chuyện khác.

 

Hôm trò chuyện với thầy Mê Cốc, mới độc giả nghĩ truyện là truyện “đại nữ chủ”…

 

Là thế , tuổi cũng lớn , lên mạng cũng ít, luôn trong trạng thái thời đại bỏ rơi, nên đúng là rành các trào lưu mới. Sau khi học hỏi từ thầy Mê Cốc, mới hiểu “đại nữ chủ” hiện nay nghĩa là gì.

 

Theo tiêu chuẩn mấy ngày nay học , thấy truyện thật sự thể xem là đại nữ chủ . Nó chỉ là một truyện ngôn tình bình thường, nếu phân loại thì là ngôn tình tỷ . Chủ đề là một nam một nữ yêu , hai bình đẳng mà yêu , phân đoạn yêu đương chiếm ít nhất 70-80% cả quyển, từ đầu đến cuối đều là yêu đương…

 

Cảm giác truyện mười phần mười phẩy năm đáp ứng kỳ vọng của độc giả “đại nữ chủ”, xin xin , thông báo cũng xem như là một dạng “cảnh báo mìn” nhỉ?

 

Hiện tại chỉ thể giúp cảnh báo mìn “đại nữ chủ” thôi, những mìn khác thì rành lắm, hy vọng thể hỗ trợ lẫn , cùng giúp đỡ cảnh báo nhé, cảm ơn cảm ơn ~~~

 

Còn nữa, bao nhiêu năm, vẫn thể đồng điệu với , quả là duyên, bình luận của thật thú vị, thích những comment nghịch ngợm của các bạn, thường xuyên chọc bởi các bạn, các bạn mang cho nhiều niềm vui, cũng hy vọng các bạn truyện thật vui nhé ~~~

 

Loading...