Tam Sinh Tam Thế - Bồ Đề Kiếp - Chương 6
Cập nhật lúc: 2025-11-14 03:36:08
Lượt xem: 56
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc tiếng xào xạc khe khẽ của ai đó mặc áo đ.á.n.h thức, mơ màng mở mắt , thấy chiếc đèn chùm treo khắc hình cành cây đang treo lủng lẳng một con sò biển hé, tỏa ánh sáng mờ nhạt. Bên cạnh đế đèn, Mặc Uyên đưa lưng về phía , mái tóc dài buông xõa, đang giơ tay chỉnh tay áo.
Thân hình cao lớn, khí chất thanh nhã, trong khung cảnh đêm yên tĩnh chỉ ánh đèn lặng lẽ, trông càng giống như một ngọc thụ đỉnh núi, một đóa lan u nhã giữa thung lũng sâu.
Chỉ là ngọc thụ quá cảnh giác, gần như ngay lập tức phát hiện ánh mắt , bèn xoay .
Ta và một lát. Hắn cúi , giúp chỉnh chăn gối: “Giờ mới là canh bốn, nàng ngủ tiếp .”
Một lọn tóc dài buộc khẽ lướt qua mặt , ngứa ngứa. Ta giơ tay gãi gãi, chẳng nay là ngày nào, bèn hỏi : “Ngươi học ? Tiết gì mà sớm thế? Giúp xin nghỉ với phu tử nhé.”
Hắn sững , đôi mắt đen lay động, hồi lâu mới thấp giọng như lẩm bẩm: “Bị sốt ? Sao mơ hồ như .”
Nói còn cúi sát hơn, đưa tay đặt lên trán .
Tay ấm và khô, mang theo hương thơm thoang thoảng của “Tố Tâm Nhược Tuyết”.
Hắn vốn là lạnh lùng, nhưng hương “Tố Tâm Nhược Tuyết” là mùi hương ấm áp. Không vì , hợp với .
Mắt chống nổi nữa, khép hờ. Chỉ thấy hương thơm dịu ngọt như một tấm lưới mềm mại, từ tốn bao lấy , ấm áp dễ chịu, càng khiến buồn ngủ. Trong cơn mê man, như đang trầm ngâm: “Không sốt… Vậy chắc là đang mơ gì đó.”
Ý thức như treo lơ lửng nơi bờ vực, mơ hồ nghĩ, con , ngay cả tiết canh bốn cũng nghiêm túc học, học cùng bao nhiêu năm mà từng thấy đến muộn bỏ tiết. là nghị lực phi thường. Có nghị lực thế , gì mà chẳng thành công?
Dù bán hàng rong chắc cũng thành công thôi?
Tất nhiên, là thiếu gia, là con trai của Phụ Thần, dòng chính Thần tộc, dù thế nào cũng thể bán hàng rong.
nếu đấu với Khánh Khương, liệu bán hàng rong thì… khó .
Chẳng kịp nghĩ gì thêm, chìm giấc ngủ say ngọt ngào.
…
Sáng hôm tỉnh dậy, Mặc Uyên còn trong phòng. Hương thơm từ lò trầm Thụy Hạc vẫn còn vương ấm. Ta ngẩn giường một lúc, từ từ nhớ Mặc Uyên rời từ khi nào, cũng nhớ nửa mê nửa tỉnh với những gì.
Ta ôm mặt, tự đóng cửa lòng một lúc.
Một lúc , tha thứ cho bản .
Cũng thể trách . Khi đó mơ màng ngái ngủ, mở mắt thấy Mặc Uyên, tưởng rằng vẫn còn đang ở Thủy Chiểu Trạch cũng là chuyện dễ hiểu. Ai bảo lúc còn học, thật sự từng ở học xá của chứ. Mà bữa sáng hôm đó thức dậy, khung cảnh cũng giống sáng nay lắm.
…
Năm , tiết trận pháp là do chính Phụ Thần đích giảng dạy. Phụ Thần là nghiêm khắc, mỗi tiết đều giao vô bài tập nhóm. Ta, Mặc Uyên và Đông Hoa chia cùng một nhóm.
Học cung Thủy Chiểu Trạch chiếm gần hết vùng Thọ Hoa Dã, diện tích nhỏ, nhưng do hình thức học khép kín nên tất cả học sinh đều ở nội trú trong trường. Vì , dù học xá lớn, nhưng phần gian chia cho mỗi quá rộng rãi.
Mà khi đó là một kẻ ăn chơi trác táng, chuyện điên rồ gì cũng dám . Ngay ngày đầu nhập học, dùng tháp Gương để chép tẩm điện xa hoa của ở Ma cung Linh Cừ mang tới học xá.
Cả Thủy Chiểu Trạch, sống khá đơn sơ, chỉ là sợ đuổi học, sống xa hoa hoang phí.
Để đóng trọn vai một kẻ ăn chơi, ngày ngày yến tiệc chè chén, sa đọa mê loạn, đ.á.n.h gây sự, trễ về sớm, coi quy định học cung như cỏ rác. bài tập thì vẫn .
Loại bài tập nhóm thế , thường sẽ tìm một gian thư trai trống, mấy tụ cùng . Ta một tẩm điện xa hoa, diện tích còn lớn gấp mười thư trai, tất nhiên thể vì bài tập mà tranh giành phòng với các bạn đồng môn.
Đông Hoa và Mặc Uyên cũng hiểu chuyện, cứ đến lúc bài tập là lập tức cùng đến học xá của .
…
Sáng hôm đó, hình như là tiết Dược học bên Hồ Lô trai sát vách, tiết học quên đóng lồng nhốt yêu thú độc, khiến mấy con Phúc trùng* to chui ngoài. Đến khi phát hiện thì con rắn đó phá tan một học xá gần nhất, hàng trăm gian phòng trong đó đều hại, còn nguyên vẹn. Phòng của Đông Hoa là một trong đó.
* Phúc trùng (蝮虫, fù huǐ), còn gọi là phản tỵ trùng, là tên gọi của một loài rắn độc trong thần thoại Trung Quốc cổ đại. Phúc trùng màu sắc giống như hoa văn dải ngọc thụ, mũi kim nhọn, con lớn thể nặng hơn một trăm cân. Nguồn gốc ghi chép từ sách Sơn Hải Kinh. Phúc trùng còn gọi là rắn Phúc. Trong truyền thuyết xưa, đây là một loài quái vật vô cùng đáng sợ. Khuất Nguyên trong phần "Chiêu hồn" của Ly Tao từng kêu gọi linh hồn đừng về phương Nam, bởi phương Nam lửa cháy ngút ngàn kéo dài ngàn dặm, rắn Phúc và nhiều sinh vật kinh hoàng khác lan tràn.
Nhóm chúng , ỷ cả ba đều thông minh, nên thường để đến tận ngày cuối mới bắt đầu bài. Kết quả hôm đó mở bài tập xem thì thấy thiết kế mười trận pháp. Lúc đó suýt thì sụp đổ, sắc mặt Mặc Uyên và Đông Hoa cũng chẳng khá gì hơn.
Ở Thủy Chiểu Trạch, ngoài giờ học và bài thì phép dùng thuật pháp. Nếu cần dùng ngoài phạm vi quy định, nộp đơn xin phép. Gặp trường hợp khẩn cấp thể bổ sung đơn . Trường hợp của Đông Hoa là xin phép thì mới sửa chữa phòng. Mà chúng cũng chẳng còn thời gian để chờ đơn.
Làm xong bài tập thì là giờ Tý. Có nộp đơn cũng chẳng ai duyệt. Thôi thì miễn cưỡng tính là tình huống khẩn cấp. dọn dẹp phòng từng Phúc trùng phá hoại là công việc lớn. Dù và Mặc Uyên cùng giúp, e là đến sáng hôm cũng chắc xong. Vậy thì khỏi ngủ luôn, cần gì khổ như thế.
Dù học xá của cũng đủ rộng, ngoài tiền điện bài tập và hậu điện ngủ, còn một điện phụ bên . Vậy nên chủ động đề nghị để Đông Hoa nghỉ tạm một đêm ở đó.
Đông Hoa ý kiến gì.
Sắp xếp cho Đông Hoa xong, dậy định tiễn Mặc Uyên, nhưng động đậy, ngẩng đầu với là trai phòng của cũng gặp chút vấn đề, giường hỏng, vốn định hôm nay đổi cái khác, nào ngờ mải bài đến tận giờ .
Ta nghĩ cũng thấy tội. Đã chứa một thì chứa hai cũng thôi, với thì chẳng khác gì. Thế là đêm đó, hai họ cùng nghỉ chỗ , ở chung điện phụ.
…
Chỉ là Mặc Uyên, quả hổ là thiếu gia. Đèn tắt bao lâu, xách gối xuất hiện cửa phòng , cau mày bảo giường ở điện phụ cứng quá, ngủ nổi.
Nếu là Đông Hoa đến tìm , giường cứng ngủ quen, sẽ bảo cút , cút càng xa càng , thích ngủ thì ngủ, thích thì thôi. cửa, xách gối, lạnh nhạt mà nghiêm túc là Mặc Uyên. Ta thích , nổi giận nổi với . Thế nên dậy, suy nghĩ nghiêm túc một lúc, đề nghị: “Hay là và Đông Hoa qua ngủ giường , qua điện phụ.”
Giường lớn, rộng đến trăm thước, ba năm chục vũ nữ cùng múa điệu Cửu Tiêu Thiên Ma đó cũng thành vấn đề. Đồng thời nó cũng cực kỳ mềm, nghĩ đến Mặc Uyên chắc cũng sẽ hài lòng. Không đợi phản ứng, nhảy khỏi giường xỏ giày, ngang qua ngoài.
Đánh thức Đông Hoa đang ngủ say xong, suôn sẻ đổi phòng với họ. Khi đó mệt , tưởng thể ngủ một giấc tới sáng. Ai ngờ bao lâu, Đông Hoa đầy oán khí đến tìm , bảo giường của mềm quá, là thư sinh nghèo, ngủ quen, đổi .
Ta lập tức bảo cút , nhưng thấy Mặc Uyên xuất hiện lưng , chữ “cút” liền nghẹn trong họng, nuốt ngược trở .
Tình hình là như : ba chúng , nhưng chỉ hai gian phòng ngủ, hậu điện và điện phụ. Đông Hoa, con nhà nghèo, ngủ quen giường hậu điện; Mặc Uyên, thiếu gia, ngủ quen giường điện phụ. Nói cách khác, hai họ thể dùng chung một phòng, buộc tách , mỗi một gian. Mà hai gian đều . Còn thì ? Giường điện phụ chỉ rộng năm thước, đủ cho hai , nhưng dù là kẻ ăn chơi cũng giới tính? Dù gì cũng là con gái, thể chung giường chỉ rộng năm thước với Đông Hoa ?
Thế nên, đành cam chịu trải đệm ngủ đất, định tạm nghỉ một đêm ở tiền điện nơi chúng bài tập.
Vừa trải xong đệm, thấy Mặc Uyên khoanh tay tựa bên bình phong lưu ly ở cửa. Ta ngẩng đầu. cúi mắt, chỗ đệm của , hỏi: “Nàng định ngủ ở đây ?”
Ta : “À.”
Hắn nhàn nhạt: “Tại ?”
Ta đáp: “Bởi vì chỉ hai gian phòng ngủ, ngươi và Đông Hoa mỗi chiếm một gian, thì chẳng còn chỗ.”
Hắn im lặng một lúc, nhường gian, để lộ hậu điện phía bức bình phong, : “Nàng .”
Ta ngốc, chỉ ngớ một lát lập tức hiểu ý .
Phải rằng, là Ma tộc. Ma tộc chúng khác với Thần tộc, những kẻ coi trọng sự đoan chính, dè dặt. Chúng đề cao sự nhiệt tình, tự do, phóng khoáng, cởi mở.
Ta vốn thuộc dạng bảo thủ nhất trong Ma tộc . Thích Mặc Uyên, nhưng từng cưỡng ép, luôn tôn trọng sự đoan trang dè dặt của , từng bước từng bước kiên nhẫn theo đuổi. Chứ bạn bè Ma tộc của mà để ý ai, chỉ cần đối phương phản cảm mặt, là sẽ xông lên đè xuống liền. Một thì thêm vài nữa. Đó mới là một Ma tộc thông thường.
Thế nên, trong chuyện tình cảm, cái kiểu nghi thức và giữ kẽ như bên Thần tộc, chẳng hạn như xác định quan hệ thì thể chung giường ngủ... vân vân. Chỉ là nghĩ tới việc Mặc Uyên là truyền thống, đắn đo một hồi cũng dè dặt mở lời hỏi : “Chúng nam nữ khác biệt, ngủ chung... là lắm ?”
Ánh mắt sâu thẳm, : “Chỗ ngủ mười thước, chúng gọi là giường. Còn giường của nàng dài rộng cộng tới một trăm thước... gọi là giường cũng rõ, cần câu nệ đến .”
Hắn thế , tất nhiên thể từ chối.
Thế là ôm gối, kéo chăn theo về hậu điện.
…
Nói thật thì, một cái giường dài rộng cộng tới trăm thước, mềm nữa, thì đúng là dễ chịu, nhưng nếu xét về tính tiện dụng thì thiếu sót nghiêm trọng. Ví dụ như nếu ngủ ở giữa giường, xuống giường một đoạn mới mép. Mà giường mềm quá, đó cũng lắm.
Ta thường ngủ sát mép giường, nhưng Mặc Uyên ở mép . Để tôn trọng sự đoan trang dè dặt của , đành trèo lên giường, ôm gối kéo chăn, chân thấp chân cao lết hơn bốn mươi thước, tức là năm thước đường, ngủ phía sát tường trong cùng. Chưa từng lúc nào khiến hối hận như lúc , chỉ vì củng cố ấn tượng trong mắt Khánh Khương rằng là một tên phá gia chi tử hết t.h.u.ố.c cứu, nên mới cái giường khổng lồ như .
Mặc Uyên ở mép giường, với : “Không cần cách xa như , ngủ thế... cũng bất tiện ?”
là như , nếu nửa đêm uống nước, cũng bò dậy bộ năm thước mới xuống giường.
Lẽ , cùng giường thì dù gì cũng chút mờ ám mới . Giường vốn nên thứ ma lực . vì cái giường quá lớn, nên Mặc Uyên thể hạ giọng chuyện với , nhỏ một chút là khi chẳng thấy. Kết quả là, tuy cùng giường, mà chẳng chút bầu khí mờ ám nào. Ta thật sự hối hận vì cái giường to đến thế.
Ta đầu , hỏi: “Vậy thể ở ?”
Hắn co gối, môi khẽ mím như đang nín , giơ tay chỉ một chỗ cách một thước.
Thế là ôm gối, kéo chăn, chân thấp chân cao lết về phía .
Nhìn dáng vẻ nín vất vả, cũng chán , bèn xuống trải chăn : “Không , nếu ngươi thì cứ .”
Hắn cũng khách sáo, thật sự bật , chống tay lên cằm, hỏi : “Thiếu Quán, nàng cái giường lớn ?”
Nếu câu là Đông Hoa hỏi, chắc sẽ đáp: “Điện ngủ của rộng, để cái giường lớn như , liên quan gì đến ngươi?”
vì hỏi là Mặc Uyên, lương tâm cho phép qua loa cho xong. Tuy đây chỉ là chuyện vặt trong nhà, chẳng đáng kể cho ngoài , nên cuối cùng vẫn lựa lý do bên ngoài cho dễ hiểu, khô khan với : “Ở Nam Hoang chúng một kỷ lục Bát Hoang Hoàn Vũ, chuyên ghi nhận các vật dụng lớn nhất ở Bát Hoang. Ta đ.á.n.h cược với , trong ba ngày lên kỷ lục , nên mới cái giường .”
Ta chuẩn tinh thần chê là nhàm chán, ai ngờ hỏi: “Thế nàng thắng ?”
“Tất nhiên .” Ta hào hứng đáp: “Ta đ.á.n.h cược từng thua.”
“Vậy nàng thắng cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-de-kiep/chuong-6.html.]
“Ba quyển xuân...” Ta khựng . Hồi đó cược với Ôn Bình, thắng y ba quyển xuân cung đồ. Đó là tác phẩm của danh họa Bình Dã Quân. Bình Dã Quân nổi tiếng vẽ sơn thủy hoa điểu, đến nay chỉ ba quyển xuân cung, cả ba đều Ôn Bình lấy , là bảo bối mà y quý nhất. Ta vốn hứng thú với xuân cung đồ, chỉ cảm thấy nếu thắng y thì y sẽ đau lòng, nên mới bắt ép y đem ba quyển sách đó cược. Sau khi thắng còn từng xem, đưa luôn cho Phụng Hành. Lúc đó Phụng Hành còn vui vẻ , dù gì thành với Khánh Khương thì cũng chẳng ai chuẩn bích hỏa đồ cho , giờ thì chúng , còn là hàng thượng hạng, thật sự quá tuyệt vời.
“Ba quyển xuân gì cơ?” Mặc Uyên điềm đạm hỏi .
Ta đáp: “Xuân... Xuân nhật yến đồ.”
Hắn , bật : “Xuân nhật yến đồ của ai?”
Ta đáp: “Của Bình Dã Quân.”
Hắn : “Bình Dã Quân từng vẽ Xuân nhật yến đồ.”
Suýt nữa thì quên mất, Mặc Uyên cũng giỏi vẽ tranh, quen thuộc với các danh gia đương thời.
Ta đúng là nên bàn chuyện đó với .
Còn thể bịa thêm thế nào nữa đây? Chưa đợi nghĩ xong, : “Quả thực từng vẽ thứ khác, cũng là ba quyển. Sau bạn nàng là Ôn Bình lấy , Ôn Bình đó còn phô trương khoe khoang một thời gian.”
Hắn hai từ khóa “ba quyển” và “Ôn Bình”, nên thứ gọi là “thứ khác” là gì, thể tiếp tục giả ngu nữa. Chợt cũng nên đối phó , chỉ nghĩ, hổ là đóa hoa cao quý của Thủy Chiểu Trạch, hương lan thanh nhã, đến hai chữ “xuân cung” cũng là điều cấm kỵ, tuyệt dễ dàng thốt .
Hắn : “Thiếu Quán, đừng sách gì cũng .”
Ta yếu ớt giải thích: “Ta .” Rồi bổ sung: “Thắng xong là giao cho Phụng Hành, đó từng động đến nữa, tin ngươi cứ hỏi Phụng Hành.”
Hắn : “Ừ, sẽ hỏi Phụng Hành.”
Hắn như , cảm thấy lo nhiều, bèn hỏi: “Ngươi thực sự sẽ hỏi ?”
Hắn trả lời: “Phải, sáng mai sẽ hỏi, nên nàng đừng mong tìm Phụng Hành thông đồng .”
Ta suy nghĩ một lúc, phần hiểu, bèn hỏi: “Tại ngươi bận tâm việc ? Vì ngươi cho rằng một cô nương đoan chính nên mấy thứ đó ? đó là tiêu chuẩn của thần tộc các ngươi, Ma tộc chúng thì cả.”
Hắn : “Không cái gọi là nên nên, chỉ là nàng Ôn Bình hư.”
Câu thì thể phản bác . Ta ôm chăn, thẳng dậy, : “'Ẩm thực nam nữ, nhân chi đại d.ụ.c tồn yên'*, xem ba quyển xuân cung đó chẳng qua là vì hứng thú, nhưng cho rằng xem thứ đó gì sai, là Ôn Bình hư?”
* “Ăn uống và quan hệ nam nữ là hai bản năng lớn bẩm sinh của con .” (từ Lễ ký)
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt hờ hững rơi xuống , : “Vậy tức là nàng đang giúp Ôn Bình, cảm thấy sai ?”
Đây là một câu hỏi trí mạng. Ta rõ loại câu hỏi cần kỹ năng ứng đối cao thế nào, lập tức : “Tất nhiên là .” Rồi nhẹ giọng giải thích: “Chỉ là giữa Thần tộc và Ma tộc... dù cũng chút khác biệt văn hóa...”
Sắc mặt dịu đôi chút: “Ta bản bức vẽ vấn đề. Tranh , . Đừng thường xuyên qua với Ôn Bình.”
Một thần tộc nghiêm trang như , ưa nổi dạng Ma tộc phóng túng như Ôn Bình cũng là điều dễ hiểu. bảo tuyệt giao với Ôn Bình kết giao từ thuở nhỏ thì thể? Hơn nữa, Ôn Bình đúng là chút phóng đãng thật, nhưng khả năng gây họa kém xa. Cuối cùng là ai hư ai còn chắc. Tóm , yêu cầu thể đồng ý. Có điều, Ôn Bình cũng sống ở Thủy Chiểu Trạch, quanh năm chỉ rong ruổi ở Nam Hoang, khả năng ba chúng cùng xuất hiện một nơi là nhỏ, cứ tạm ứng phó một câu cũng . Thế là : “Ờ, .”
Sắc mặt Mặc Uyên đỡ thêm một chút, : “Ừ, còn sớm nữa, ngủ thôi.”
Ta vén chăn xuống. Hắn xuống giường tắt đèn, buông rèm xuống, cũng lên giường.
Thử nghĩ mà xem, nếu đây là một chiếc giường kích thước bình thường, đèn tắt, rèm buông, tạo thành một gian nhỏ hẹp kín đáo, hai cùng hít thở một luồng khí, cảm giác như hòa quyện , thì đúng là thời khắc thích hợp để những lời tình tứ, chừng giữa và tiến triển lớn .
chiếc giường quá rộng. Dù kéo kín rèm, cũng chẳng ích gì. Một chiếc giường mà chỉ cần lỡ sát trong thì xuống giường bước liền năm thước, khiến cảm thấy riêng tư cho nổi?
Cùng một chỗ với thích, cảm giác chẳng khác nào cắm trại trong buổi huấn luyện thuần phục hung thú ngoài dã ngoại lúc còn học, hề khiến mơ mộng nổi. Vậy nên nhanh ngủ mất.
…
Chỉ là, khi ngủ rõ ràng chúng còn cách một thước, mà trời sáng, tiếng sột soạt đ.á.n.h thức. Mở mắt , phát hiện Mặc Uyên đang mặc áo ngay bên cạnh, ống tay áo lướt qua mặt , mang theo một mùi hương thanh lạnh như tuyết.
Ta tỉnh hẳn, đầu óc vẫn mơ hồ, cảm thấy gì đó đúng, nhưng phản ứng cụ thể là gì. Lúc , với tư cách một học trò, chỉ quan tâm đến một việc: “Sớm tiết ?” Rồi nhắm mắt cầu xin : “Ta dậy nổi, ngươi giúp xin phép phu tử nghỉ một buổi ?”
Một lát , Mặc Uyên mới lên tiếng: “Vậy nếu phu tử hỏi nàng xin nghỉ, nên thế nào?” Giọng nghiêm túc, hỏi ý : “Nói rằng ngủ bên cạnh nàng hả Thiếu Quán?”
Lúc đó phản ứng chậm chạp, đang trêu ghẹo, thật sự vận dụng bộ não còn dính hồ của để suy nghĩ. Nghĩ một hồi cảm thấy mệt quá, kéo chăn trùm kín đầu, lầm bầm : “Vậy thì ... là đường tình cờ gặp , trẹo chân, chữa một , hai , ba , bốn ...”
Hắn im lặng một lát, lẽ trong lúc nửa tỉnh nửa mê mà vẫn giữ logic rõ ràng cho chấn động, mới : “Lừa nàng thôi, mới giờ Mão, tiết, nàng cứ ngủ tiếp .”
Giờ Thìn là thời gian thường thức dậy. Sau khi tỉnh, dậy, dựa ánh sáng yếu ớt lách qua khe cửa sổ để phân biệt phương hướng, phát hiện đang ở mép giường, chỗ tối qua xuống.
Tại Mặc Uyên mặc áo quần bên cạnh , đến giờ rõ. Có lẽ lúc ngủ vô thức lăn qua chỗ , mà đẩy .
Thì khi ngủ say, điều mà lúc tỉnh táo nhưng lương tâm cản trở nên nổi. Như xem như vẫn chút thành tựu trong đêm qua. vấn đề là nhớ gì cả. Thế thì, chuyện đó với khác gì ? Nghĩ tới đây, lòng chợt chua xót.
Ta giường xoa ngực, Đông Hoa ngáp dài bước cửa, gõ nhẹ lên cánh cửa đang mở một nửa cho để nhắc học.
Ta còn tỉnh hẳn, xoa n.g.ự.c hỏi : “ , hôm nay giờ Mão tiết ?”
Hắn hỏi đến cứng họng, lôi từ một tờ thời khóa biểu, cúi đầu nghiên cứu một lúc trả lời : “Không mà.”
Ta thắc mắc: “Vậy tức là Mặc Uyên học ? Hắn ?”
Đông Hoa dường như lúc mới phát hiện Mặc Uyên trong phòng, nhưng cũng chẳng mấy quan tâm đến tung tích của , lơ đãng nghĩ một lát nhún vai: “Giường của hỏng mà? Có khi sáng sớm về Hư Vô Chi Cảnh khuân giường mới cũng nên.”
Ta vẻ ăn chơi trác táng là để diễn cho Khánh Khương xem, vì thế trong chuyện ăn mặc, , chỗ ở đều theo đuổi sự xa hoa phô trương ai cũng thấy , nhưng đó thật điều thật sự mong .
Còn Mặc Uyên thì khác, thực sự là chú trọng. Tuy nhiên, sự chú trọng ở bên trong, quá lộ liễu. Ví dụ như tuy ở trong phòng tịnh tu bình thường, cầu kỳ như , nên diện tích lớn, nhưng những vật dụng trong đó đều mới, tất cả bàn ghế giường tủ đều từ gỗ Sa La của Hư Vô Chi Cảnh.
Khách quan mà , loại gỗ đó cũng quá hiếm, dù sinh trưởng trong thánh địa của Phụ Thần là Hư Vô Chi Cảnh thì cũng chỉ là linh lực dồi dào hơn chút thôi. Chẳng qua Mặc Uyên từ nhỏ quen dùng loại gỗ , dùng gỗ khác sẽ thoải mái.
Ngay đến gỗ đồ gia dụng cũng sở thích đặc biệt, ngoài cái đó thì . So với miễn là đủ đắt tiền thì xài hết như thì quả thật Mặc Uyên khó chiều hơn nhiều.
Xét đến chuyện đó, Đông Hoa sáng sớm dậy sớm là để về Hư Vô Chi Cảnh khuân giường cũng lý. Ta thêm gì, tỉnh táo học cùng Đông Hoa.
Vậy đấy, một ngày bình thường bình thường của bắt đầu như thế.
…
Chuyện là của hai trăm sáu vạn năm .
Ta kiểu thích hoài niệm quá khứ, nên luôn phản đối việc Mặc Uyên lôi chuyện cũ , nhưng nếu chỉ là tự nhớ một chút thì cũng , chẳng cố ý nhớ , chỉ là trí nhớ quá thôi, trách ai chứ? Không thể trách .
Ta hít sâu một , xuống giường, buông rèm màn xuống, bước tới bên cửa sổ, mở cánh cửa gấp.
Bên ngoài trời tuyết trắng xóa, hai con hạc trắng đạp tuyết bay ngang.
Phụng Hành bưng một chậu thủy tinh , thò đầu quanh một lượt, thấy giường trống trơn, chiếc giường nhỏ còn bóng dáng nữa thì lộ vẻ vui mừng vì thể bớt chút việc, ngay cả giọng hỏi thăm cũng trở nên hồ hởi hơn: “Tổ tông, tối qua ngủ ngon chứ ~”
Ta đón lấy chậu nước, bắt đầu rửa mặt. Chiếc khăn ấm áp phủ lên mặt, nóng phả da, khiến đầu óc tỉnh táo.
Ta im lặng một lúc, với Phụng Hành: “Tối qua, mơ.”
, khi Mặc Uyên đ.á.n.h thức, mơ.
Một giấc mơ quan trọng.
Ta mơ thấy duyên khởi của Sư Lạc và Hi Di.
---
Tác giả đôi lời:
Chuyện xưa ở Thủy Chiểu Trạch mà mong đợi tới .
Đăng một chương.
Rồi mất.
Dù thì, tặng thêm một đoạn kịch nhỏ: Tranh xuân cung của Bình Dã Quân rốt cuộc ở ?
Hôm , trời còn sáng, Phụng Hành mơ mơ màng màng trong giấc ngủ thì gõ cửa.
Mở cửa , là Mặc Uyên.
Phụng Hành: “Mặc Uyên quân dậy sớm quá… chuyện gì ?”
Mặc Uyên: “Ba cuốn sách của Bình Dã Quân đang ở chỗ ngươi ?”
Phụng Hành: “Ba cuốn… Ủa, ngài ?”
Mặc Uyên: “Thủy Chiểu Trạch cho mang loại sách đó , tịch thu.”
Phụng Hành: “……”