Tam Sinh Tam Thế - Bồ Đề Kiếp - Chương 5
Cập nhật lúc: 2025-11-14 03:36:07
Lượt xem: 71
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiều muộn trôi qua, trời nhanh tối, Mặc Uyên khoác theo một gió tuyết trở về.
Ta sớm đổi sang cuốn sách khác để . Thấy Mặc Uyên bước điện, thuận tay dùng cuốn sách đó đè lên bản “Sự tiến hóa của Kỹ thuật diễn tấu Biên chung”, dậy.
Nghe Phụng Hành mấy ngày nay ngoài nào lui tới tiểu điện , nghĩ đến việc Mặc Uyên sẽ đưa Đông Hoa đến đây, để tránh việc Đông Hoa hỏi han lằng nhằng dứt, bèn tháo lớp dịch dung thành Oánh Thiên Hạ .
Mặc Uyên dừng giữa đại sảnh, ánh mắt dừng mặt , hồi lâu gì.
Hắn vốn , nay chăm chú như thế, mắt mày càng thêm xuất sắc vài phần, khó tránh khiến khác rung động. Trong lòng đúng là chút rung động thật, nhưng vẻ ngoài vẫn bình thản, thầm nghĩ: ngươi , chẳng lẽ ? Cách một sảnh, mặt ngươi như nước hồ phẳng lặng, nếu mặt hiện chút gợn sóng, chẳng là thua . Thế nên hai chúng lúc chỉ lặng lẽ thì phần kỳ lạ, nhưng chẳng ai chịu dời ánh mắt .
(chọi oi, cái nết hơn thua kìa)
Mãi đến khi trong phòng vang lên một giọng : “Có thể thả ?” Giọng mang theo vài phần bất đắc dĩ.
Mặc Uyên lúc mới thu ánh mắt .
Hắn đưa tay , trong lòng bàn tay tỏa một luồng sáng trắng, trong ánh sáng hiện một tiểu các lâu dạng mô hình. Tòa các lâu đó rơi xuống đất, chớp mắt phóng to, cao chừng hai . Một thiếu niên áo tím từ trong đó lảo đảo bước .
Thiếu niên xoa trán, cạn lời: “Ta đang bế quan yên , ngươi đem cả lẫn nơi bế quan của bắt đến đây là …” Chưa hết câu thấy : “Thiếu Quán?”
Tốt lắm, nhan sắc của Đông Hoa vẫn còn nguyên, giảm sút chút nào, thật đáng mừng. Ta vốn thể chịu việc một bạn .
Trong điện, ánh nến lấp lánh. Hai thiếu niên sóng vai , một áo tuyết tóc đen, như lan trắng mực vẩy; một áo tím tóc bạc, như sương lạnh mùa đông.
Hai mỹ nam bậc nhất Thủy Chiểu Trạch cùng lúc xuất hiện, tiểu điện rạng rỡ hẳn lên. dù cũng từng thấy qua nhiều cảnh nên mấy để tâm, chỉ gật đầu chào Đông Hoa: “Ừ, lâu gặp, dạo vẫn chứ?”
Đông Hoa lắc đầu cảm thán: “Câu ‘lâu ’ của ngươi đúng là hề quá.” Vừa quan sát khắp nơi, chắc là nhận đây núi Chương Vĩ, bèn nhướng mày: “Hờ, cuối cùng cũng xuất sơn .”
Dù gì cũng là quen cũ, tuy hơn hai mươi vạn năm gặp, cũng khó mà cảm thấy xa lạ. Ta trò chuyện thêm về chuyện xuất sơn , bèn tiện tay rót một chén nguội đặt lên khay để chuyển chủ đề: “Ờ, đến thì chi bằng uống chén ?”
Phụng Hành mang khay qua. Đông Hoa đưa tay định nhận lấy, thì chén đột nhiên biến mất, và trong tay Mặc Uyên.
Mặc Uyên đặt chén nhỏ xuống cách đó khá xa, Đông Hoa: “Không vội uống, hết rõ vì ngươi buông lời vô căn cứ với Quán Quán…”
Ta : “Gọi tỷ tỷ.”
Hắn khựng , nhẫn nhịn: “Ừ, hết rõ vì ngươi đồn bậy với Quán tỷ là cưới Mi Nhân.”
Đông Hoa Mặc Uyên, , chén đặt cách xa một quãng, hiếm khi nổi giận mà chỉ nhún vai, ánh mắt Mặc Uyên: “Ta chẳng đang giúp ngươi ? Không cho nàng một liều t.h.u.ố.c mạnh, thì nàng sẽ ẩn cư bao lâu nữa. Ngươi xem, mới gửi thư cho nàng nửa tháng , bây giờ chẳng ngươi gặp nàng ?”
Ta thật sự hối hận vì phản ứng của quá nhanh.
Ta khó tin hỏi Đông Hoa: “Ngươi tưởng xuất sơn là để ngăn Mặc Uyên thành ?”
Đông Hoa đáp: “Chẳng lẽ ?”
Ta nghĩ mãi , bèn hỏi : “Tại ngươi cho rằng, Mặc Uyên sắp thành thì sẽ xuất sơn phá hỏng hôn lễ của , là loại đó ?”
Đông Hoa vẻ chắc chắn: “Chẳng lẽ ?”
Ta cảm thấy sắc mặt lúc chắc đẽ gì, ngẩng đầu Mặc Uyên, sắc mặt cũng chẳng khá hơn.
Đông Hoa im lặng, tự suy nghĩ một lúc, bỗng sang Mặc Uyên, vẻ như lời mà tiện mở miệng: “Xem … đường ngươi … còn dài lắm, đây… cũng chỉ giúp đến đó thôi.”
Mặc Uyên nhắm mắt đáp, như thể vô cùng mệt mỏi: “Ngươi thà đừng giúp còn hơn.”
(đúng, cụ bên , cụ quyền gì mà )
Hai họ chuyện như đ.á.n.h đố, một lúc lâu vẫn hiểu .
Bầu khí phần ngột ngạt.
Đông Hoa hình như cảm nhận bầu khí đó, thấy Mặc Uyên thêm gì, bèn thoải mái sang trò chuyện với : “Áo quần của ngươi vải đấy, đặt may ở ? Sau cũng đặt một bộ cho thê tử và con trai.”
Ta liếc chiếc váy đang mặc , chỉ là loại gấm Nguyệt Hoa bình thường thôi.
Ta tin rằng , là tôn chủ Thần tộc, mà giờ đây đến thứ cũng còn quý giá. Đa phần là mượn cớ khoe khoang với rằng thê tử, còn cả con cái. Ta thì phu nhân, , là phu quân lẫn con cái, chẳng lẽ là do đủ cố gắng nên mới thua kém ? Thật khiến lòng lạnh giá.
Phụng Hành từng , cưới con hồ ly chín đuôi đỏ độc nhất vô nhị khắp tứ hải bát hoang. Tiểu hồ ly là một tuyệt sắc giai nhân, còn sinh cho một tiểu hồ ly bạc, cũng độc nhất vô nhị trong thiên hạ. Một thể chiếm hữu hai hồ ly, mà hai hồ ly đều là độc nhất vô nhị, thế gian thứ hai. Thôi thì cũng dễ hiểu thôi. Nghĩ thử mà xem, nếu là , liệu nhịn khoe ? Không thể nào nhịn . Ta chắc chắn sẽ ngày ngay khoe khoang cả trăm với quen.
Tuy trong lòng ghen tị, nhưng để lộ ngoài, chỉ hờ hững đáp: “Chẳng gì quý báu cả, chờ rảnh bảo Phụng Hành cho ngươi hai chục cái, gửi qua cho. Ờ đúng .” vẻ hào sảng: “Ngày thành của ngươi kịp tới, nhưng lễ vật thì thể thiếu, lúc đó sẽ bù cho ngươi.”
Đông Hoa khẽ mỉm : “Đa tạ.”
Mặc Uyên đột ngột xen : “Không , ngày thành đó chính cũng mặt, từ đầu tới cuối chẳng thấy bóng dáng . Tiểu hồ ly cũng thật đáng thương.” Quay sang với : “Chẳng hôn lễ gì hồn , nàng đến cũng chẳng gì tiếc nuối cả, quà cưới bù cũng chẳng quan trọng.”
(10 điểm phụ ạ, cho cụ thế nào là tự tạo nghiệp thì đừng hòng sống)
Sắc mặt Đông Hoa lập tức xị xuống.
Đến lúc , sắc mặt của đều dễ .
là một cuộc gặp mặt thất bại.
Chốc lát , Đông Hoa lạnh lẽo : “Tuy đến , nhưng chí ít cũng thành , như kẻ nào đó…”
Mặc Uyên ngắt lời: “Được , hiểu lầm cũng rõ, sức khỏe ngươi suy nhược, thể tiếp tục bế quan .” Vừa đẩy Đông Hoa về phía tiểu lầu cao bằng hai .
(dùng xong bỏ, haha, cụ củm co ngày )
Ta thấy Đông Hoa còn kịp uống ngụm nào, bèn vài lời hòa giải: “Cũng đến mức ngay như thế, chuyện cũ còn ôn xong mà…”
Mặc Uyên đầu liếc : “Các ngươi qua cả thảy mười một câu , còn ôn đủ ? Ngươi đang thương trong , đừng chậm trễ.”
Đông Hoa đẩy lầu, trong đó vang lên tiếng : “Ngươi chu đáo thế, như chính ngươi bắt kẻ thương tới đây .”
“Phạch” một tiếng, Mặc Uyên đóng cửa lầu .
Chớp mắt, tiểu lầu thu nhỏ bằng lòng bàn tay, trở về tay .
Ngay lúc , một vị tiên thị xa lạ vội vã chạy điện, bước gấp gáp, : “Đế quân nhà , ngài …”
Mặc Uyên bình thản giao tiểu lầu cho : “Dùng xong , ngươi đưa về .”
Tiên thị ngơ ngác đón lấy tiểu lầu, ánh mắt đảo qua đại điện, rơi xuống , sững sờ một chút đôi mắt chợt trợn tròn: “Tôn thượng…” Lập tức chắp tay hành lễ trời: “Không Tôn thượng đang ở đây, xin cho tiểu thần bái kiến.”
Y nâng tiểu lầu lên, dường như thấy hành lễ bất tiện, vội vã đặt xuống, thôi cũng thấy choáng Đông Hoa, bèn khuyên: “Thôi khỏi bái nữa, ngươi chừng mực chút , thương lấy Đế quân nhà ngươi…”
Tiểu tiên thị lẽ mới sực nhớ tình trạng của Đông Hoa, ấp úng : “Vâng, …” Rồi hổ nhặt tiểu lầu từ mặt đất, ôm kỹ lòng, nhẹ giọng hỏi: “Đế quân, Đế quân, ngài chứ?”
Nghe giọng Đông Hoa như còn sức để : “…Thôi , thôi.”
Phụng Hành đích tiễn vị tiểu tiên thị ngoài.
*
Trong điện chỉ còn và Mặc Uyên.
Mặc Uyên thu chén đặt bên cửa sổ, tới đưa cho , nhắc đến tiểu tiên thị : “Hắn tên là Trọng Lâm, là tiên giả chưởng quản trong cung của Đông Hoa. Nàng còn nhớ Phi Vi ? Hắn là cháu trai của Phi Vi.”
Phi Vi, dĩ nhiên nhớ. Năm xưa học ở Thủy Chiểu Trạch, vì đóng vai công tử ăn chơi mặt Khánh Khương, nên mang theo mười sáu nô bộc nhập học. Còn ngươi bạn Đông Hoa của chỉ dẫn theo một Phi Vi, khác chê . Ta mang nhiều, bèn chia cho bốn .
Nói cho cùng, năm tuy học cung quy định cụ thể, nhưng đa phần chỉ mang theo hai ba thư thị là cùng. Cả Thủy Chiểu Trạch, chỉ và Mặc Uyên là mang theo nhiều nhất, mười sáu , tám . Ta là vì chuyện cung đấu lắm phiền não, còn thì , như , chỉ bởi vướng tục sự, là một công tử quý tộc.
Giờ đây, bên chỉ còn Phụng Hành, mà bên cạnh Đông Hoa, là cháu trai của Phi Vi .
Ta hỏi Mặc Uyên là Phi Vi giờ .
Ngày trở về, nơi đây là hai mươi sáu vạn năm , bèn hiểu rằng thế gian còn là nơi từng quen thuộc nữa. Non sông còn chẳng thể như xưa, huống hồ là cố nhân. cũng thấy bi thương, bởi theo kinh nghiệm của , khi một xóa khỏi cõi đời, giống như một ngọn đèn tắt giữa đêm dài, chỉ còn bóng tối và hư . Bóng tối và hư là của khác, còn ngọn đèn thì vô tri vô giác, chẳng gì đáng tiếc cả. Thế nên cũng cần thương tiếc cho ngọn đèn.
Ta : “Ta cũng thấy trông vài phần giống Phi Vi.”
Mặc Uyên “ừ” một tiếng. Ta tưởng đang chuẩn chuyện gì nghiêm túc, ai ngờ bỗng ngẩng đầu hỏi: “Đã rót cho Đông Hoa, chẳng lẽ cho một chén? Ta cũng khát .”
Hiện tại, hai đối diện qua chiếc bàn uyên ương. Ta hỏi , ấm ở ngay bên tay ngươi, chẳng lẽ ngươi tay ? nghĩ , đối xử với như thế, bèn nhịn xuống, cầm lấy ấm rót cho một chén, nhớ thích uống nguội, hâm nóng trong tay mới đưa sang.
Hắn uống một ngụm , vẻ mặt vẻ hài lòng, uống sạch cả chén, hỏi : “Có nàng đang ghen tị vì Đông Hoa hai con hồ ly ?”
Ta trả lời: “…Ta biểu hiện rõ đến ?”
Hắn gật đầu: “Viết hết cả lên mặt . Nếu thật sự thích, mượn một con cho nàng chơi.”
Ta rõ là do ít từng trải quá từng trải, bèn : “Còn… còn thể ?”
Hắn suy nghĩ một chút đáp: “Phượng Cửu thì mượn , nhưng con trai , Bạch Cổn Cổn thì chẳng gì khó.”
(Cổn Cổn ơi, trốn con, mún bắt cóc trẻ em nè)
“…”
Ta cảm thấy cuộc đối thoại giống như giữa hai đắn, im lặng một lúc khéo léo từ chối: “Hay là chúng nên tôn trọng Đông Hoa một chút, cũng tôn trọng cả con trai nữa.”
Mặc Uyên lên tiếng, nghĩ chắc là lọt tai.
Bất chợt tiếng chuông vang vọng , “đông” một tiếng, nghiền qua gió tuyết, trầm hùng, xa xăm, là tiếng chuông định hôn đỉnh núi Phan Hầu. Mỗi ngày giờ Hợi chuông sẽ tự đổ, nhắc nhở một ngày sắp qua, thể thu dọn nghỉ ngơi an thần. Đây là một chiếc chuông tinh thần dưỡng sinh.
Rõ ràng Mặc Uyên cũng hiểu rõ chiếc chuông , bèn đặt chén xuống, dậy : “Không còn sớm nữa, ngủ thôi.”
Hôm nay trải qua quá nhiều chuyện, thật sự cũng mệt , bèn dậy, vòng qua tới giường. vẫn quên chuyện Sư Lạc, bèn hỏi : “Lúc ngươi Sư Lạc vì một mà thi chú với phu thê Hi Di…” Nói đến đây bỗng ngừng , sửng sốt Mặc Uyên, chút bàng hoàng.
Chiếc giường mây pha lê trắng rèm lụa mây treo bên ngoài. Rèm vốn móc ngọc nâng lên. Lúc Mặc Uyên bên rèm, giơ tay tháo móc ngọc, rèm lụa mây bèn trượt xuống như thủy ngân tràn chảy. Điều gì lạ, lạ là khi rèm rơi xuống, ở bên ngoài mà đang ở bên trong màn. Hơn nữa giữa tấm đệm và rèm, còn hóa một chiếc giường thấp.
Không gian bên trong tấm rèm lụa mây , nếu chiếc giường , thì vẫn khá rộng rãi. lúc trở nên chật hẹp. Mười ba ngọn đèn ngọc xanh dồn góc, trong chén đèn vỏ trai nửa mở tỏa ánh sáng lập lòe. Cái bàn bán nguyệt đặt lư hương cũng như trở nên thừa thãi, hương an thần vẫn còn nhẹ nhàng lượn lờ, nhưng thể khiến lòng bình như .
“Ta thích mùi hương , đổi sang loại khác ?” Mặc Uyên chau mày hỏi .
Thật vẫn hồn, còn đang ngẩn ngơ, nhưng đổi hương thôi mà, chẳng chuyện to tát gì, bèn : “Ngươi cứ đổi .”
Hắn giơ tay hóa mất lư hương kỳ lân, bằng lư hương thụy hạc, bắt đầu nghiêm túc thử hương, thử : “Vừa nãy hình như nàng hỏi , Sư Lạc vì ai mà thi triển chú Phù Linh? Có một như thế, nhưng cũng chỉ là đoán, đợi tìm đó sẽ với nàng. Yên tâm, nhanh thôi.” Vừa , kiểm tra nhiệt độ than, lấy một viên hương từ trong tay áo , bỏ lư hương.
Xong việc, bước sang một bên, tới chỗ đèn ngọc xanh liên chi, khom lưng nhẹ nhàng đóng nắp vỏ trai khép nửa . Đóng đến chiếc thứ ba thì như nhớ gì đó, dừng : “Suýt nữa thì quên, tắm .”
Ta thể tự lừa nữa. Rõ ràng là đang chuẩn ngủ.
Không thể phủ nhận, từng bước chuẩn ngủ của đều chỉnh tề, khí độ, vô cùng mắt. Nhất là khi châm hương, nội liễm thanh tao, thanh nhã dễ chịu. Ta thể xem một trăm cũng thấy chán.
vấn đề là, nên mấy chuyện chuẩn ngủ ở chỗ , đúng ?
Thấy giơ tay vén màn lên, xoa trán gọi : “Tắm gì mà tắm, ngươi đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-de-kiep/chuong-5.html.]
Hắn đầu, nghi ngờ: “Là nước nóng ? Không , nước lạnh cũng .”
Ta : “Không nước nóng cũng nước lạnh.” Rồi hỏi : “Ngươi… định ngủ ở đây ?”
Hắn chăm chú một lượt: “Ta nên ngủ ở đây ?”
Ta bất lực hỏi : “Tại ngươi nghĩ là nên?”
Hắn đáp: “Ta ngủ ở đây hai hôm nay mà.”
Ta nhớ trạng thái của hai hôm , giúp tìm lý do: “Hai hôm viên t.h.u.ố.c đó cho mê man, trời đất, miễn cưỡng tính là bệnh nhân, ngươi ở đây chăm sóc cũng hợp tình hợp lý. hôm nay tỉnh , là một bình thường.”
Hắn cụp mắt, giọng buồn tủi: “Vậy là nàng bắt đầu chê .”
Im lặng một chút, thương lượng: “Cho ở thêm một đêm nữa . Nhỡ giữa đêm nàng sốt thì ? Ta Phụng Hành , hôm đó ở Côn Luân Hư, nàng thiêu đốt tam độc nên hao tổn quá mức, đó hồi phục , đôi khi còn nôn máu.” Hắn ngừng một chút: “Cũng tính là bình thường.”
Ta định thêm gì đó.
Hắn ngắt lời: “Hồi thương, chẳng nàng cũng từng ngủ với một phòng đó ? Lần đó nàng ở suốt nửa tháng, nào gì . Giờ mới ở đây đến ngày thứ ba, nàng đuổi . Quán tỷ, như công bằng .”
(xin dâng phụ một chén xanh ún cho nhuận xong rùi tiếp tục ạ, cháu thích nhắm)
Hắn mặc áo trắng, bên màn tuyết trắng, từ cao xuống , vẻ mặt biểu cảm. Thoạt khí thế, nhưng đôi mắt đen láy như làn nước lay động, đựng sự oán trách, khiến trông thật trẻ con.
Quá mức quen thuộc.
Giống như hai mươi sáu vạn năm chúng xa cách từng tồn tại, vẫn là thiếu niên thuở . Thậm chí những năm tháng trưởng thành , dường như cũng từng . Hắn vẫn là trai nhỏ ngày xưa, gọi là “tỷ tỷ”, ánh mắt như , trong lòng lẽ nghĩ “nàng là tỷ tỷ, nhường nàng ”, nhưng thực là đang mong chiều theo .
Cái nét chân thành và trẻ con trong đôi mắt đen láy , chính là điều từng yêu thích nhất năm xưa.
Phải , dáng vẻ trầm , khó dò, quyền cao vọng trọng, quyết đoán sát phạt ... là điều thích nhất. Bộ dạng trẻ con của , mới chính là thứ yêu thích nhất.
Lòng bất giác mềm .
chỉ mềm lòng một thoáng, nhanh chóng tỉnh táo , nhớ tới chuyện nhắc đến việc “hai từng ở chung phòng” là thế nào, bèn nghiêm túc lý với : “Hồi đó ngươi thương nặng, nhất định cận bên cạnh chăm sóc. Phụng Hành là giỏi chăm sóc nhất trong cả Chương Vĩ, ngay cả ngươi cũng mắt. Để Phụng Hành trông ngươi, ngươi mới tỉnh, còn yếu đến nỗi chuyện cũng khó, mà còn cố gượng dậy, nhất định đuổi . Thế nên chỉ . Ta chăm sóc ngươi nửa tháng là vì thương thế của ngươi thực sự thể rời suốt nửa tháng đó. Ta nào như ngươi, khỏe mà còn cố tình chịu rời ?”
Lần im lặng khá lâu, chắc là bởi lời quá lý, thể phản bác . Một hồi , uể oải lên tiếng: “Nàng còn đối xử với như nữa.” Rồi : “Ta vì . Hồi đó gặp nàng, thực thật lòng…”
Ta : “Ngươi dừng , ngươi thể ngủ ở đây , chẳng liên quan gì đến chuyện đó cả.”
Hắn đến “hồi đó”, là cuối cùng chúng gặp cách đây hai mươi sáu vạn năm. Sau đó, rời đến Cô Dao, cũng như mong , từ đó bao giờ xuất hiện mặt nữa. thực là để giận dỗi .
Thế mà vẫn nhất quyết hết câu: “Khi thật lòng, nàng giận.”
Ta đúng sự thật: “Lúc đó đúng là giận, nhưng chỉ giận hai tháng thôi. Ta cũng ngươi thực lòng như .”
Hắn hoang mang: “Vậy… khi nàng phục quy chịu gặp , giờ còn đối xử với thế ?”
Ta : “Không để ngươi ngủ ở đây thì gọi là đối xử lạnh nhạt ?”
Hắn trả lời, nhưng rõ ràng trong lòng là nghĩ như .
Ta thở dài, nghĩ thầm: Ta khó khăn lắm mới thể phục quy, sống một đời, chẳng lẽ là để cùng lật sổ nợ cũ ? Rất nhiều chuyện năm xưa, cách , hoặc đúng hơn là lựa chọn của , dù xét theo tình cảm lý trí thì đều thể hiểu . Dẫu cũng là tộc trưởng một phương, kẻ nông cạn. Giữa chúng , chẳng hiểu lầm gì cả.
Mà dù là năm xưa, quan hệ của hai chúng cũng từng đến mức thể cùng ăn cùng ngủ, cùng cùng . là theo đuổi lâu, nhưng đến cuối cùng cũng theo đuổi đóa u lan khó hái như . Điều chí ít là sự thật mà cả hai đều ngầm thừa nhận, đúng ?
Huống hồ, khi xưa theo đuổi , tất nhiên là tận tâm tận lực. Giờ sống nhiều năm, chẳng lẽ cho phép cảm thấy mệt, cảm thấy theo đuổi nữa ? Gặp bao năm, tuy thể tiếp tục như , điều gì cũng thuận theo ý , nhưng cách đối xử với , điểm nào là , chu đáo? Hắn cần nhạy cảm đến mức , giừ cảm nhận sự khác biệt ư?
Ta vẫn biện minh cho bản một chút, bèn : “Ta đối xử tệ với ngươi.”
Hắn lập tức đáp: “Có đấy.”
Thái độ như thể cần dỗ dành.
Vậy thì dỗ dành chút . Ta : “Nửa năm mới trở về, cần bế quan dưỡng nguyên khí. Ngươi xem, chỉ gặp ngươi, ngay cả Đông Hoa cũng gặp mà.”
Hắn chịu : “Ta và Đông Hoa giống ?”
Tất nhiên là giống . Gặp ngươi, chuẩn tâm lý nhiều, từng nghĩ cả đời sẽ gặp nữa, cũng từng nghĩ nếu thật sự tránh thì cũng gặp cho thong dong, cho đẽ. Còn với Đông Hoa, những yêu cầu đó. Gặp lúc nào chẳng , gặp ở chẳng xong. Hồi đó, chỉ mời Đông Hoa , mà còn để một ngươi ngoài núi, thế là nhân nhượng lắm . Chuyện , ngươi thể tự hiểu ? Sao còn đưa loại câu hỏi nữa? Ta là theo đuổi Đông Hoa, mà là theo đuổi ngươi mà!
Ta cố gắng kiềm chế nỗi bực bội trong lòng, mỉm với : “Những chuyện cũ đó, đừng nhắc nữa. Không cần thiết. Quên hết , ?”
Dù thì cũng thể tránh khỏi, gặp , còn qua , cũng để quan hệ giữa đôi bên trở nên rối ren kỳ quái. Ta thật lòng với : “Với , khi trải qua lửa tái sinh, nhân quả quá khứ cũng khép . Đã là một cuộc đời mới, thì mong sống thật trọn vẹn, một khởi đầu mới. Ta trói buộc bởi quá khứ, càng những bên cạnh cũng trói buộc. Chuyện qua, nghĩ... và ngươi đều cần truy xét thêm nữa. Mọi thứ trở con , chúng cũng bắt đầu từ đầu, bạn một nữa, ngươi thấy ?”
Hắn , ánh mắt sâu thẳm đang nghĩ gì, hồi lâu mới hỏi : “Nàng thật sự một khởi đầu mới ?”
Trong lòng gào lên chứ còn gì nữa, ngoài miệng nhẹ nhàng đáp: “Ừm, đúng .”
Hắn cụp mắt: “Được.” Ngừng một thoáng, bỗng thừa nhận: “Chuyện xưa, là đúng.” Rồi tiếp: “Chúng bắt đầu .”
Câu xét theo mặt chữ thì vấn đề gì, nhưng thế nào cũng thấy chút sai sai, mà giờ lúc truy xét. Ta tranh thủ thời cơ, nhẹ nhàng dẫn dắt : “Vậy thì ngươi hiểu, hiện tại chúng chỉ là bạn. Mà bạn khác giới… thể ở chung một phòng ban đêm , ngươi hiểu chứ?”
Hắn bắt đầu đếm: “Sắc Già, Tất Lạc, Đông Hoa, Nguyên Mộc, Hình Ẩn, Ôn Bình. Họ đều từng ở chung phòng với nàng.”
Ta nhớ chuyện cũ, lập tức ngắt lời : “Mọi tụ họp chơi đùa tính. Ta là ban đêm tĩnh lặng, một nam một nữ, đơn độc cùng ở một nơi.”
Hắn gì nữa. Một lúc , chút do dự mở miệng: “Thực đây, chúng từng ở chung một phòng. Khi đó nàng thương, cũng thương.”
Ta nhớ chuyện đó, bèn khuyên đừng bịa chuyện, hãy về cung điện của mà ngủ.
Hắn nhúc nhích, im lặng một hồi, đổi cách , bảo: “Ngày dưỡng thương ở Chương Vĩ, nàng tận tình chăm sóc nửa tháng, tất nhiên là vì thể rời , nhưng cũng là vì nàng quan tâm . Bây giờ, cũng là vì lo cho nàng, chăm sóc nàng thêm vài ngày, như gì quá đáng. Nàng cho chăm sóc, chẳng là bất công ?” Thấy định mở miệng, bổ sung: “Cũng hợp lẽ, đúng ?” Rồi tiếp tục bổ sung: “Cũng rộng lượng lắm, ?”
Ta sững , cân nhắc , tuy bệnh gì lớn, nhưng thỉnh thoảng vẫn ho máu, đúng là hồi phục . Hắn đang nghĩ rằng từ chối cho ở là quá vô lý?
Tuy tự thấy cần chăm sóc, nhưng khi cần thấy thế, chỉ cần cảm thấy thế, mà lẽ cảm thấy cần?
(bá đạo tổng tài hở phụ)
Vốn dĩ mang cảm giác tội với sâu nặng, chừng nếu ở chăm sóc , sẽ khiến càng thêm áy náy?
Một vì áy náy mà thể đến mức , thật sự bội phục
Ta cũng còn thể gì thêm, chỉ nhợt nhạt nhắc : “Không là nhắc chuyện cũ, bắt đầu từ đầu ?”
Hắn nhíu mày, cực kỳ nghiêm túc: “Bắt đầu từ đầu thì cũng công bằng chứ.”
Trước coi trọng công bằng đến . Nghe Phụng Hành kể, hiện giờ kế thừa chí nguyện của Phụ Thần, lập học cung ở Côn Luân Hư, tông sư, thu nhận ít tử. Ta nghĩ, chẳng lẽ Côn Luân Hư của bọn họ một cuốn “Sư đức thủ lục” gì đó, ghi rõ “công bằng” là nguyên tắc hàng đầu, thì sẽ sét đánh?
Ta bất đắc dĩ hỏi : “Ngươi thật sự cảm thấy áy náy lắm đúng , báo ân, đúng ?”
“Ta…” Hắn khựng , thử thăm dò: “Nếu để báo ân thì…”
Ta nghiêm mặt, còn kịp lên tiếng tự cắt ngang: “Ừ, , là đến báo ân.”
(kịch bản của phượng cửu nè)
Ta một lúc, cuối cùng còn lời nào để , bèn bảo: “Được , ngươi ở .” Không đợi mở miệng hỏi, bổ sung thêm: “Lúc nãy gạt ngươi thôi, nước nóng đấy, tắm .”
Hắn gật đầu, rời .
Tuy điện phụ lớn, nhưng đến hai tịnh thất. Ta tắm xong bước , Mặc Uyên đang ghế thấp lau tóc.
Phụng Hành khi tiễn Trọng Lâm xong, đến rót thêm cho . Được cho phép mới bước màn, thấy cảnh tượng bèn khựng , kinh ngạc hỏi: “Sao còn ở đây?” Có lẽ vì cú sốc quá lớn, nên quên cả truyền âm bí mật.
Ta đáp: “Hắn đến để báo ân.”
Phụng Hành vẻ mơ hồ: “Báo ân gì cơ?” Ánh mắt rơi xuống Mặc Uyên chỉ mặc áo trong, chiếc giường mây trắng phía , mặt lập tức đỏ bừng, lắp bắp : “Lấy… lấy báo đáp ? Hai còn thành , chuyện… chuyện … lắm nhỉ?” Vừa thấy ngại, nổi hứng bất ngờ: “Có… cần con tìm một đôi nến đỏ ? Dù cũng nên cho hình thức một chút?”
Ta là từng đủ loại sách vở, thật sự thể giả vờ hiểu lời , bèn cố giữ bình tĩnh, ôn hòa hỏi: “Ngươi mù ? Không thấy ở đây còn một cái giường ? Tâm tư sáng sủa một chút ? Hắn chỉ là đến canh đêm giúp thôi, kiểu canh đêm đơn thuần nhất , ngươi, Sắt Già, Tất Lạc, Ôn Bình chẳng cũng từng ?”
Mặc Uyên đặt khăn trắng lau tóc xuống, chen lời: “Ôn Bình cũng từng canh đêm giúp nàng ư? Hắn dựa cái gì?”
Ta cảm thấy tinh thần kiệt quệ, hỏi : “Chúng ngủ nữa, định tranh luận cả đêm ?”
Hắn trông vẻ cam tâm, nhưng cuối cùng cũng chịu yên .
Lúc Phụng Hành rời , còn chu đáo giúp chúng khép những con trai trong đèn ngọc liên chi.
Ta xuống, đắp chăn mây, cứ tưởng cuối cùng cũng giấc ngủ, nhưng Mặc Uyên lên tiếng: “Trước hỏi, bạn bè của nàng nhiều như ?” Hắn tỏ vẻ bất mãn với việc kết giao của : “Đông Hoa, Sắt Già, Tất Lạc, Ôn Bình, Nguyên Mộc, Hình Ẩn… nàng kết giao lắm bạn như thế để gì?”
Ta kết giao với khác thì đắc tội ai chứ?
Cũng thể cứ để hỏi, trả lời mãi, như thế trông quá động. Thế là xoay , chủ động hỏi : “Phải , nãy ngươi chúng từng ở chung một phòng trong lúc ai thương. Ta thật sự nhớ đấy, là khi nào?”
“Là…” Hắn ngập ngừng, lập tức trả lời.
Ta : “Quả nhiên là ngươi bịa .” Rồi hỏi : “Ngươi và Sư Lạc quan hệ gì ?”
Lần thì trả lời nhanh: “Nàng đoán .”
Ta : “Một chút.”
Hắn bảo: “Chậm nhất là đến tối mai, chuyện sẽ sáng tỏ, chuyện rốt cuộc là , sẽ hết cho nàng, nàng cứ chờ thêm một chút.”
Ta mỉm , đáp: “Không ép ngươi , cũng cần vội vàng .”
Cuối cùng cũng hỏi thêm nữa.
Trước khi chìm giấc ngủ, nghĩ, hôm nay, thật sự là một ngày quá dài.
---
Lời của Thất Tỷ:
Bộ là tình chị em đấy các vị ? kiểu "trai trẻ yêu chị ", nam chính kiểu " trai quốc dân", càng "bố quốc dân" gì cả. Vì chẳng đàn ông nào thể cha mặt chị Quán nhà cả.