Tam Sinh Tam Thế - Bồ Đề Kiếp - Chương 4
Cập nhật lúc: 2025-11-14 03:36:06
Lượt xem: 69
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phụng Hành cũng đến nỗi ngu ngốc. Ít nhất khi tỉnh trong tiểu điện nơi chúng đang ở, thấy sắc mặt hối của , chứng tỏ đợi nhắc nhở, tự hiểu vì chúng bại lộ. Mà chúng vẫn ở điện phụ, cho thấy Mặc Uyên thực sự hỏng việc của , để tộc Tương Nghi là ai.
Phụng Hành giơ ba ngón tay giường , : “Lão tổ tông, ngủ ba ngày , Mặc Uyên ở đây canh chừng hai ngày rưỡi, thấy quả thực gì đáng ngại, bèn ngoài việc giúp .”
“Làm việc giúp ?” Giờ lời Phụng Hành càng lúc càng cao siêu, với trí tuệ của mà vẫn chẳng ẩn ý trong câu , khiến thực sự lấy tò mò: “Hắn giúp việc gì?”
Phụng Hành lập tức giơ hai tay lên: “Chuyện là thế , con ngụy biện một câu ạ. Sau khi sắp xếp cho xong, hỏi con tới đây chính sự gì, giúp một tay. Con gắng sức chống đỡ, những điều nên tiết lộ tuyệt đối hé răng nửa lời. quá gian xảo, thấy con kiên cường khuất phục, thăm hồn phách của Hoa Trang, bèn lấy cớ xem bệnh cho nàng , cũng tới tìm hồn phách Hoa Trang. Giờ chắc đang ở trong thức hải của nàng. Mà thức hải của Hoa Trang, chẳng Sư Lạc sẽ lộ ? Hắn nhất định sẽ nhúng tay , giúp... giúp việc.”
Thì "giúp việc" là ý . Ta cũng nên gì thêm, chỉ thấy đau đầu, đồng thời cũng tán thưởng tài năng tu từ của Phụng Hành, cuối cùng : “Thôi , hình như quả thực rảnh, chỉ tìm chút việc mà , cứ mặc . Dù chuyện cũng ảnh hưởng gì.”
Thấy vẫn giữ bình tĩnh, nổi giận, Phụng Hành mới thở phào nhẹ nhõm, tò mò hỏi : “Vậy Hoa Trang và Sư Lạc ân oán gì , lão tổ tông tra rõ ?”
Nhắc đến chuyện , lập tức hăng hái hẳn lên.
Đoạn ký ức khi Hoa Trang nhập thế phàm đáng xem.
Ta với Phụng Hành: “Nàng với thực còn chút quan hệ.”
Phụng Hành phản ứng nhanh, ngạc nhiên : “Hoa Trang ư?!”
Ta đáp: “, là Hoa Trang.”
*
Bạn Tạ Minh cũng giống , đều mang thể Thần Ma. Thần tộc gọi nàng là Hỏa Thần, Ma tộc gọi nàng là Chủ Hỏa. Tạ Minh một con trai tên Tạ Cô Châu, là một trong hai tôn chủ của Minh Ty, thiên hạ gọi là Hắc Minh Chủ. Hoa Trang từng là vị hôn thê của Tạ Cô Châu.
Phụng Hành bình luận: “Quan hệ ... xa ?”
Ta đáp: “Ngươi đừng ngắt lời, chuyện quan trọng.”
Điều quan trọng là: Hoa Trang cam lòng với mối hôn sự , một lòng trốn khỏi Minh Ty.
Ta hiểu cho nàng. Minh Chủ nếu đại sự thì rời Minh Ty, gì đến thê tử của Minh Chủ. Đó là quy tắc của thiên đạo. Một khi Minh Hậu, thì cả đời đều giam hãm nơi Minh Ty ánh mặt trời. Dù Tạ Cô Châu đến cũng chỉ miễn cưỡng chịu đựng một trăm năm. Nếu là Hoa Trang, lẽ sẽ lựa chọn thành với Tạ Cô Châu , lấy gương mặt cơm ăn, nhịn một trăm năm tính tiếp, cũng đáng. Chỉ tiếc tính tình Hoa Trang quá nóng nảy, kịp thành bắt đầu loạn, trốn mười mấy thành vẫn chịu bỏ cuộc.
Người thường : chí thì nên. Qua bao cố gắng ngừng, cuối cùng nàng cũng nảy sinh tình cảm chính đáng với một vị quý công tử Thiên tộc đến Minh Ty khách. Sau đó, nhờ vị công tử giúp đỡ, nàng thành công trốn khỏi Minh Ty.
Vị quý công tử đó chính là đại công tử của Tộc Tương Nghi, Hi Di Thần Quân.
Chuyện dĩ nhiên thể trừng phạt .
Hi Di Thần Quân Thiên Quân phạt giáng thế, để trấn an cơn giận của Minh Chủ.
Dù thực Minh Chủ Tạ Cô Châu cũng giận lắm, ít nhất là nghiêm khắc trừng phạt Hoa Trang. Có thể do Hoa Trang quậy phá đến nản lòng, dứt khoát hủy bỏ hôn ước, cho nàng rời khỏi Minh Ty, nên để nàng một tán tiên nơi Bát Hoang thể thấy ánh sáng mặt trời.
Từ khi sinh , Hoa Trang từng rời khỏi Minh Ty, cuộc sống bên ngoài thế nào là do nàng tự tưởng tượng. Cứ ngỡ rằng sẽ đẽ, nhưng mấy ngày tán tiên, nàng mới phát hiện: sống tự lực cánh sinh thật chẳng dễ dàng gì.
Minh Ty thể . Vậy đây?
Nàng cũng quá cố chấp. Dù mấy ngày khổ cực đó cũng coi như mở mang tầm mắt, nàng bắt đầu suy nghĩ thoáng hơn: thể nào ánh mặt trời, tự do, địa vị cao và quyền lực lớn ?
Câu trả lời là: thể.
Nàng bèn nhớ đến Hi Di, vị đại công tử của Tộc Tương Nghi, vì nàng mà phạt giáng thế.
Chỉ cần gả cho Hi Di, vấn đề đều sẽ giải quyết.
Nghĩ thông suốt , nàng bèn dành chút thời gian dò la, điều tra thế gian mà Hi Di đang lịch kiếp, lén vượt qua cửa Nhược Mộc, tới hạ giới tìm Hi Di, nối tiền duyên.
*
Nơi phàm thế đó, thời gian trôi khá nhanh.
Nàng mới chậm trễ mấy ngày, mà Hi Di chuyển sinh thành phàm nhân là một nam tử hai mươi hai tuổi, khí chất tuấn tú.
Tin là: nam tử tuấn tú vẫn kết hôn.
Tin là: dù kết hôn, nhưng vì uống nước Vong Xuyên, nên sớm quên sạch chuyện nơi Bát Hoang, bên cạnh một tri kỷ phận cao quý, dung mạo tài trí song , dìu một hoàng tử sa cơ như từ bùn đen tăm tối bò dậy, một đường c.h.é.m gai mở lối, phá tan bế tắc, cuối cùng đoạt lấy đế vị.
Nói nhiều đến , rốt cuộc Sư Lạc cũng xuất hiện. thế, Sư Lạc chính là tri kỷ của Hi Di.
Hi Di mới đăng cơ lâu, vẫn thành với Sư Lạc, nhưng hai bên gần bảy năm, tình cảm tất nhiên hề tầm thường. Hi Di sớm hứa hẹn sẽ lập Sư Lạc hoàng hậu, thậm chí còn thề thốt chuyện cả đời chỉ một nàng.
Vì nên lúc Hoa Trang giáng phàm, khởi đầu của nàng cũng vô cùng gian nan.
Trong ký ức của Hoa Trang, Hi Di và Sư Lạc tình sâu nghĩa nặng. Ban đầu, Hi Di hề chấp nhận nàng. nàng chẳng nản lòng, cứ cố bám riết lấy Hi Di, cuối cùng hai tháng cũng tìm một cơ hội, liều lĩnh thi pháp, khiến Hi Di nhớ đoạn ký ức kiếp khi còn là Thần tiên từng với nàng. Từ đó, Hi Di chẳng thể nào ngơ nàng nữa.
Nợ tình hai khoản. Một khoản là ánh trăng sáng kiếp , một khoản là nốt chu sa kiếp . Ánh trăng sáng vượt muôn trùng đuổi theo đến đây, si tình đổi; nốt chu sa một mực ở bên, ân tình sâu đậm. Nên chọn ai, đúng là một câu hỏi khó.
Ta thể hiểu sự giằng xé của Hi Di. Nếu là , e rằng ngay khoảnh khắc Hoa Trang đ.á.n.h thức ký ức của , khiến nhớ từng cảm tình với nàng, thì buột miệng hỏi ngay , ờm, thể cần chọn ? Hai đều ? Hôn nhân ba thực cũng chẳng chật chội gì cho cam, dù hoàng cung cũng rộng, còn thể cùng hạnh phúc, với ... cũng phạm pháp gì.
Nghĩ tới đây, thật chẳng ngờ nổi Hi Di còn giới hạn cao hơn , bởi giằng co lâu.
Hoa Trang sống trong hoàng cung, mỗi ngày đều dạo vườn: “tình cờ gặp gỡ” Hi Di, cứ thế dùng ánh mắt dịu dàng ấm ức . Ngày qua tháng , thật chẳng thể nào tiếp tục lạnh nhạt . Hắn từng do dự, từng chần chừ, cũng từng gắng gượng né tránh, cuối cùng vẫn quyết định tìm Sư Lạc bàn bạc, rằng lễ sắc phong Hoàng hậu, lập Hoa Trang Quý phi. Dù từng hứa hẹn với Sư Lạc sẽ cùng nàng sống trọn đời bên , nhưng và Hoa Trang tình từ , cũng chẳng nỡ phụ lòng nàng.
Có lẽ vì gặp mặt Sư Lạc ít nên trong hồi ức của Hoa Trang, Sư Lạc dường như chẳng xuất hiện mấy, giống như một chiếc bóng mờ nhạt, thỉnh thoảng mới ẩn hiện trong câu chuyện ba . Vậy nên tính cách của Sư Lạc thế nào, thật chẳng rõ. cảm giác Sư Lạc sẽ chấp nhận đề nghị của Hi Di, bởi trong góc của Hoa Trang, Sư Lạc thật lòng yêu Hi Di.
Phần lớn các cô gái đều như thế, giống như khi từng thật lòng yêu Mặc Uyên, trong lòng chẳng thể dung nổi thứ hai. Tuy rằng giữa và vốn đến mức cần hỏi ý khi cưới vợ, nhưng nếu thành , trong lòng cũng chẳng thể nào chấp nhận nổi chuyện cưới khác, khó lòng tán thành ủng hộ.
Quả nhiên, Sư Lạc đồng ý với Hi Di. Không chỉ từ chối, nàng còn Hoàng hậu nữa, tuyên bố sẽ rời khỏi hoàng cung, hai các ngươi cứ ở mà chơi, hầu nữa. Thật sự dứt khoát gọn gàng. điều khó ở đây là, Hi Di cũng chẳng vì lòng đổi , hết yêu Sư Lạc , mà là chẳng thể tâm ý nữa. Đã yêu nàng, thể để nàng rời ? Kết cục thể đoán . Trong cơn gấp gáp và giận dữ, Hi Di bèn phong tỏa cung điện của Sư Lạc, cấm túc nàng.
Phụng Hành kể đến đây, ngừng xuýt xoa kinh ngạc, nhịn chen ngang: “Phải , rốt cuộc Sư Lạc trông , rõ ?” Vừa hỏi lấy một đĩa hạt dưa đưa đến: “Có giống ? Năm phần? Sáu phần? Đừng là tới bảy phần nhé?”
Ta im lặng một lúc. Hồi tưởng gương mặt Sư Lạc, thực cũng thấy khó tin: “Tới chín phần.” Ta trả lời.
Hạt dưa trong tay Phụng Hành rơi xuống đất: “Ồ, chắc nàng xinh lắm nhỉ, giống mà.”
Ta cúi xuống nhặt hạt dưa giúp : “Cũng chẳng ích gì. Trong trận chiến tình yêu ba , nàng thua thê thảm.”
Phụng Hành nhận hạt dưa: “A, là Hi Di mù chắc , giống như Mặc Uyên .”
Một tay tám chuyện bẩm sinh thế , lẽ cũng là lý do khiến nhiều đùa giỡn mặt mà vẫn còn sống đến giờ. Ta thật sự chẳng bỏ .
Phụng Hành nhai hạt dưa, : “Nói mới nhớ, ba bọn họ lập trường khác , thậm chí Sư Lạc và Hoa Trang còn đối lập. Thế mà tổ tông thể hiểu hết họ, ai gì cũng thấy lý.”
Ta bóc hạt dưa dạy : “Hiểu khác là một loại đức tính . Chỉ khi hiểu khác, mới thể thành cho chính . Loại giỏi thấu hiểu khác như chúng , đa phần cảm xúc đều định, khó nổi giận.”
Phụng Hành ăn sạch mớ hạt dưa mà vất vả mới bóc để dành ăn một ngay mặt .
Lửa giận bốc lên đầu, đập bàn bật dậy: “Ngươi chán sống ?!”
Phụng Hành né sang một bên: “Con chỉ kiểm chứng xem cảm xúc của thật sự định thôi...” Hắn bộ tủi , biến một đĩa hạt dưa, bóc mấy hạt đền , giả vờ như từng xảy chuyện gì, tiếp tục tò mò hỏi: “Sư Lạc giam , đó thì ? Sao Hoa Trang , chính Sư Lạc hạ chú lên nàng và Hi Di?”
Nhắc đến chuyện , lập tức quên giận, còn hứng khởi.
Ta Phụng Hành: “Đây chuyện cung đình thông thường . Ngươi còn nhớ trong câu chuyện hai là Thần tiên, còn còn tuy là phàm nhân, nhưng là hậu duệ Nhân chủ chứ?”
“Cho nên.” Ta tiếp: “Giờ câu chuyện sẽ bắt đầu chuyển hướng sang huyền huyễn đấy.”
Phụng Hành lẩm bẩm: “Câu chuyện thật sự quá nhiều yếu tố .”
Ta : “ , một yếu tố quan trọng trong đó, chính là trọc khí Tam độc.”
Trước đó từng đốt một nửa Trọc khí Tam Độc ở Côn Luân Hư, thật là từ phàm giới mà , vốn là lòng tham, sân và si của hàng tỷ phàm nhân tích tụ . Năm xưa sáng tạo phàm giới, dời con đến đó, nhưng chẳng thể tái hiện linh khí dồi dào như ở tứ hải bát hoang, đủ sức thanh tẩy tam độc trong lòng . Khi chúng , sớm muộn gì Trọc khí Tam Độc cũng sẽ hội tụ thành vực sâu, gây họa nhân gian.
Lúc , lý thuyết thì cách, nhưng , Tạ Minh, Tổ Thị đều hiến tế. Tức Lạc cũng sắp thành Phật , thật chẳng thể lo đến bước đó, đành chờ khác .
May mà Đông Hoa vẫn còn đáng tin cậy. Là Thần hộ thế, khi Trọc khí Tam Độc tích tụ qua nhiều năm, hình thành bắt đầu gieo họa nhân gian, cuối cùng cũng tạo một tiểu thế giới tên là Diệu Nghĩa Tuệ Minh Cảnh, thể thu nhận Trọc khí Tam Độc đang quấy nhiễu trong mười ức phàm thế.
Nhân chủ trướng của Tổ Thị là Đế Chiêu Hi cũng tệ. Nghe ba vạn năm đầu khi Diệu Nghĩa Tuệ Minh Cảnh vẫn chỉnh, đều là y giúp Đông Hoa thu thập những trọc tức thoát khỏi sự phát hiện của Diệu Nghĩa Tuệ Minh Cảnh trong mười ức phàm thế. Đợi đến khi Diệu Nghĩa Tuệ Minh Cảnh định, y bước luân hồi, còn để hậu nhân tiếp tục xử lý những trọc tức khó phát hiện , nhờ phàm thế mới thể tồn tại yên cho đến ngày nay.
Ở kiếp , Sư Lạc giáng sinh, là hậu nhân bao nhiêu đời của Đế Chiêu Hi. Nàng kế thừa huyết mạch của Đế Chiêu Hi, cũng kế thừa sứ mệnh điều phục và thu thập Trọc khí Tam Độc.
Để thu thập trọc khí, Sư Lạc một pháp khí vô cùng hiếm , đó một tấm gương tên Minh Kính Đài, do Đông Hoa chế tạo, ban cho Đế Chiêu Hi, đó truyền cho hậu nhân.
Hoa Trang để mắt đến tấm gương .
Cũng nhọc cho Hoa Trang, vẫn quên tâm nguyện ban đầu. Dù từ khi nhập cung đến nay, nàng những chuyện đấu đá chốn hậu cung, nhưng nàng luôn ghi nhớ đến đây để tranh sủng. Nàng dốc lòng gia nhập gia đình nhỏ của Hi Di và Sư Lạc, để trở thành Hoàng hậu, mà là để theo Hi Di trở về Bát Hoang, trở thành quý nhân của Thiên tộc. Đồng thời, nàng cũng hiểu rõ rằng Hi Di cô nhi, phụ mẫu song , đông đủ. Muốn về Bát Hoang luận hôn, nàng vốn thể vượt qua ải phụ mẫu và của Hi Di. Vậy nên, nhất là nhân lúc Hi Di đang lịch kiếp ở phàm thế, phụ mẫu thể can dự, tranh thủ cùng kết hồn khế để xác lập hôn sự. Đến khi trở về Bát Hoang, dù trưởng bối tộc nhân bất mãn với nàng , cũng đành bó tay.
Từ khi Sư Lạc bày tỏ ý định rời cung và Hi Di cấm túc, Hoa Trang từng gặp . Hoa Trang kẻ ngốc, chuyện ý nghĩa gì, nàng dự cảm. Cảm thấy tình hình bất , nàng bèn quỳ nửa ngày ngoài ngự thư phòng để cầu kiến Hi Di. Cuối cùng, Hi Di đành lòng.
Sau khi gặp Hi Di, Hoa Trang lùi một bước để tiến hai bước, rưng rưng : “Sư cô nương dung , thể rời cung. Kiếp là đến muộn, gặp nàng , cũng tình cảm , trách , cũng trách nàng, chỉ trách mệnh. Lang quân khó xử, hiểu.”
Nói đến đây, nàng nghẹn ngào, thành tiếng: “Ở kiếp phàm trần , thể lùi bước, thể tác hợp cho lang quân và nàng sống bên trọn đời. Tam thư lục lễ, phượng quan hà sa, những thứ đó lang quân đều thể trao cho Sư cô nương. Sư cô nương là phàm nhân, thể cùng lang quân kết hồn khế. Nếu nàng thể, lang quân thể cùng lập khế ước chăng? Đợi lang quân kết thúc nhân duyên phàm thế, trở về tiên giới, phu thê ở tiên giới cùng lang quân. Phàm nhân chỉ một kiếp, kiếp thể là của nàng, tranh giành. về , lang quân là của . Ta thể để lỡ thêm nào nữa.”
Nói xong, lệ rơi như mưa, nàng quỳ rạp xuống đất vái dài.
Thấy Hoa Trang tình sâu nghĩa nặng, ngừng lui nhường, Hi Di chợt im lặng. Hắn cuốn vòng xoáy tình cảm , thấy rõ lòng . Những lời Hoa Trang , đúng lúc đưa một phương án giúp phụ ai, hợp với ý . Cuối cùng, Hi Di đồng ý kết hồn khế cùng Hoa Trang, đưa nàng rời khỏi hoàng cung.
, cần rằng nhờ phúc của Đông Hoa, Thần tiên thuộc về phàm thế, nếu thi pháp ở phàm giới sẽ chịu phản phệ. Kết hồn khế tuy trọng pháp, nhưng với tu vi của Hoa Trang, thi triển pháp ở phàm giới vẫn gắng sức, gây tổn thương nhỏ đến bản . Hoa Trang bèn cầu xin Hi Di cho nàng mượn Minh Kính Đài của Sư Lạc dùng một . Hi Di đồng ý.
Phụng Hành nhai hạt dưa đến đây, lên tiếng: “Pháp khí tùy mà dễ dàng đem cho mượn, còn mượn cho kẻ đối đầu? Sư Lạc thể ngốc đến thế chứ?”
Ta : “Nàng nhưng chẳng còn cách nào. Sợ nàng rời cung, nên khi cấm túc nàng, Hi Di tìm một đám tu sĩ dựng đại trận phong bế linh lực nàng. Không vận dụng linh lực, nàng giữ nổi Minh Kính Đài.”
Phụng Hành thắc mắc thôi: “Con định hỏi từ nãy , Sư Lạc chẳng là Nhân quân ? Nhân quân của mười ức phàm giới, một hoàng đế nhân gian giam cầm ?”
Ta kiên nhẫn giảng giải cho : “Sau khi phàm thế lập, phàm nhân từ Bát Hoang di cư đến, Nhân chủ Đế Chiêu Hi dẫn dắt phàm nhân, mất cả vạn năm mới tạo nên một bộ quy tắc để phàm thế tự vận hành một cách chỉnh, tách khỏi ngoại lực. Vị hoàng đế thực quyền với đất đai, dân chúng, binh lính sẽ cùng với quy tắc tự vận hành bổ trợ lẫn . Để bảo vệ quy tắc đó, Nhân chủ buộc rút khỏi phàm thế. Hậu nhân mang huyết mạch phàm nhân của , dù là Nhân quân cũng chỉ là biểu tượng. Bằng thiên hạ sẽ hỗn loạn, cân bằng phá vỡ.”
Nhân lúc đó cho một đòn chí mạng: “Không trách ngươi , vì trong sách ghi chuyện .”
Phụng Hành á khẩu. Có lẽ thế giới quan của chấn động. Hắn vẫn luôn ngây thơ nghĩ rằng, trong sách vở cái gì cũng , nên ngày nào cũng khuyên chăm học. Giờ thì chắc sẽ chịu im lặng một thời gian .
Tóm , nhờ sự hỗ trợ của Minh Kính Đài, Hoa Trang thuận lợi kết hồn khế với Hi Di.
trong quá trình kết khế, Hoa Trang cảm nhận linh lực tiên giới hùng hậu từ Minh Kính Đài, bèn nổi lòng tham. Sau khi kết khế hồn xong, nàng bèn luyện hóa Minh Kính Đài của riêng. Tuy phản phệ, nhưng so với tu vi đột nhiên tăng vọt, chút tổn thương đó chẳng đáng gì, chỉ cần điều dưỡng là .
Hoa Trang chế một Minh Kính Đài giả đem trả cho Hi Di. Tuy Hi Di ký ức mơ hồ về Bát Hoang, nhưng lúc dù cũng chỉ là một phàm nhân, phân biệt bảo vật thật giả. Nghĩ đến việc hai tháng nay Sư Lạc cấm túc hề cúi đầu, ý định rời cung vẫn kiên định, tâm trạng càng rối bời. Lại cảm thấy chính vì Minh Kính Đài, nên Sư Lạc mới dám cứng cỏi, bèn giữ luôn pháp khí, chịu trả nàng.
Mãi đến nửa năm , khi đại yêu ở phàm thế mượn Tam độc gây chuyện, dịch bệnh lan tràn khắp tám thành phía tây nam. Sư Lạc mang phận hậu nhân của Chiêu Hi, thể thoái thác trách nhiệm. Hi Di đành trả pháp khí, để Sư Lạc rời cung hàng yêu, điều phục trọc khí.
Sư Lạc chỉ qua nhận pháp khí là đồ giả, bèn chất vấn Hi Di. Hi Di hoang mang hiểu nên gọi Hoa Trang đến.
Hoa Trang hạ , bước điện quỳ xuống mặt Sư Lạc, hoảng hốt nhận , nước mắt lưng tròng giải thích: “Là . Sau khi kết khế hồn với lang quân, thể vẫn luôn yếu ớt, bèn cầu chẩn nơi Quốc sư. Quốc sư bảo rằng Thánh Kính thể dưỡng Thần, thể mượn Thánh Kính tu luyện một thời gian để hồi phục nguyên khí. Chuyện lang quân cũng , cũng đồng ý. một hôm, khi đang dùng Thánh Kính tu luyện thì xảy sự cố, công pháp mất khống chế, khiến Thánh Kính nhập hồn . Nếu cưỡng ép lấy kính , chỉ con đường c.h.ế.t. Thiếp quá sợ hãi nên nhất thời quẫn trí, mới... mới một chiếc giả thế. từ đó về ngày đêm thấp thỏm bất an. Nay chuyện bại lộ, lòng trái thấy thanh thản. Xin lang quân ban c.h.ế.t cho , giải tán hồn , rút Thánh Kính !”
Dứt lời, nàng dập đầu xuống đất, quỳ mãi dậy.
Hi Di cũng thể vì một món pháp khí mà giải tán hồn phách của Hoa Trang. Trầm mặc hồi lâu, thở dài một , phất tay cho lui Hoa Trang, sang với Sư Lạc: “Là của Hoa Trang, cũng là của Cô. chuyện đến nước , chỉ thể tìm cách khác. Trong kho của hoàng cung còn một thanh Đoạn Hàn đao, một mặt Trùng Quang kính, một ngọn Tụ Tà đăng, đều là pháp khí thượng phẩm, nàng cứ dùng tạm . Cô lập tức hạ chỉ, dốc lực tìm cho nàng thứ hơn nữa.”
Sư Lạc mím môi, chăm chăm Hi Di lâu, bỗng bật : “Thôi , lẽ đây là kiếp nạn của . Ngươi cũng cần vì mà bận tâm đến thế. Về , cứ để mệnh định đoạt.”
Ba tháng , Sư Lạc c.h.ế.t nơi chiến trường.
Phụng Hành còn kịp phản ứng: “Gì... gì cơ? Sao c.h.ế.t nơi chiến trường?”
Ta đáp: “Nàng tuy là hậu nhân của Chiêu Hi, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là phàm nhân. Mất Minh Kính Đài bảo vệ, trực diện đối đầu với Trọc khí Tam Độc, chẳng khác gì trứng chọi đá, c.h.ế.t cũng là chuyện bình thường thôi.”
“Haiz.” Phụng Hành phủi vỏ hạt dưa , tổng kết: “Vậy thì đúng là như thế thật. Hoa Trang cảm thấy cũng lý, nàng đúng là bệnh, mà là trúng chú. Sau khi Sư Lạc c.h.ế.t, oán niệm quá nặng, bèn hạ chú lên Hi Di và Hoa Trang. Dù thì cũng gần như Hoa Trang hại c.h.ế.t, đúng ?” Hắn lẩm bẩm: “Vậy giờ thứ chúng cần tìm là... hồn phách của Sư Lạc ?”
Ta gật đầu lấy lệ: “Ừ.” Mặc dù tán thành suy luận của cho lắm.
Tới bước , cơ bản thể xác định Hi Di và Hoa Trang trúng phù linh, mà loại phù linh khả năng do Sư Lạc thi triển. Câu chuyện tuy rối rắm, nhưng nhân vật xuất hiện nhiều, khó lòng một nhân vật khác bí ẩn hơn . Sư Lạc là đáng nghi nhất. Huống hồ nàng khuôn mặt quá giống , quan hệ gì thì chẳng ai tin .
Nàng và rốt cuộc quan hệ thế nào? Thiên đạo vì sai xuống núi tìm nàng?
Những nghi vấn , sẽ lượt rõ. lúc đây, dù xét theo trực giác logic, đều cho rằng Sư Lạc vì mất Minh Kính đài, c.h.ế.t chiến trường, nên mới oán hận mà hạ phù linh lên Hi Di và Hoa Trang.
Từ ký ức của Hoa Trang, từng thấy khoảnh khắc Sư Lạc với Hi Di câu “Có lẽ đây là kiếp nạn của ”, ánh mắt nàng trầm lặng bình thản, thất vọng nuối tiếc, nhưng oán hận. Khi nhắm mắt rời , dáng vẻ của nàng dứt khoát, mang theo phong thái đoạn tuyệt với quá khứ. Nếu nàng rời như thế thì nên sinh thứ oán niệm lớn đến mức khi c.h.ế.t còn thể dùng linh thể để thi triển phù linh lên Hi Di và Hoa Trang.
Ta đang suy nghĩ đến đây thì Phụng Hành chợt lên tiếng: “Ơ... việc trở về .”
Mặc Uyên mang theo một hộp cơm bước . Nhìn thấy đang giường, bước chân khựng một chút: “Tỉnh ? Có thấy khỏe ở ?”
Giọng vô cùng tự nhiên, giống như chúng mới xa cách hai mươi sáu vạn năm, mà chỉ là hai mươi sáu ngày. Ta khỏi sững một thoáng, cuối cùng đáp: “Cũng , khó chịu gì.”
“Vậy là .” Hắn yên bên chiếc bàn uyên ương cách năm bước, đặt hộp cơm lên bàn, ngẩng đầu : “Vậy đây ăn chút gì .” Rồi thuần thục sai bảo Phụng Hành, như thể với câu cả nghìn : “Chiếc áo choàng lông hạc đó, lấy khoác cho nàng.”
Ta theo tay Phụng Hành, mới thấy chăn một chiếc áo choàng tuyết trắng, là kiểu áo nam, viền tay thêu hoa văn tứ linh bằng chỉ đen. Loại áo quy chế như , ai cũng mặc .
Phụng Hành cầm lấy chiếc áo.
Từ lúc tỉnh đến giờ, Phụng Hành vẫn mang thái độ bất mãn với Mặc Uyên, mà giờ phản kháng gì. Lúc mới nhớ , khi xưa Mặc Uyên từng ở núi Chương Vĩ để dưỡng thương. Quãng thời gian đó, tuy Mặc Uyên coi là chủ nhân núi Chương Vĩ, nhưng coi là của . Ta còn lo tới nơi tới chốn, huống chi là Phụng Hành. Có thể đúng là sai Phụng Hành việc tới cả ngàn , thảo nào Phụng Hành thuận theo. Có lẽ Phụng Hành cũng , chỉ là sức mạnh của thói quen quá lớn.
Vừa khoác áo cho , Phụng Hành truyền âm giải thích: “Hôm ngất xỉu, là Mặc Uyên bế về. Hôm đó tuyết, là trận đầu mùa, gió ngoài trời lớn nên bèn khoác cho một chiếc áo choàng…”
Ta cũng truyền âm đáp : “Là chiếc ? Vậy chẳng ba ngày giặt ?” Ta thể tin nổi: “Hắn yêu sạch sẽ như mạng, thể để chiếc áo vắt chăn của ba ngày trời?”
Phụng Hành nhún vai: “Không chiếc . Chiếc áo choàng kiểu hình như khá nhiều cái, mỗi sáng đều mang một cái mới tới cho . Ta thấy chuyện … vấn đề.”
Phụng Hành vẫn hiểu rõ Mặc Uyên. Với mức độ yêu sạch sẽ của Mặc Uyên, chỉ cần một kẻ đang hôn mê là mỗi đêm tắm sạch mới tiếp tục hôn mê giường, thì tử tế lắm .
Mặc Uyên đột nhiên hỏi: “Hai đang lén thì thầm cái gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-de-kiep/chuong-4.html.]
Ta và Phụng Hành cùng đầu .
Hắn đang bày cơm.
Mặc Uyên là công nhận như một đóa lan nơi núi vắng ở Thủy Chiểu Trạch. Lan, là loài hoa chẳng vướng bụi trần. Quả thực là như , đừng là bày cơm, ngay cả chuyện ăn cơm cũng chẳng mấy khi .
Lúc đang bận rộn với bát đũa, món ăn, thì thấy lạ lẫm, bèn một lúc đáp: “Không gì cả.”
Hắn bày biện xong bữa cơm, còn lấy một cái đĩa nhỏ giúp gắp vài món, để tâm đến câu trả lời qua loa của , chỉ “ừ” một tiếng: “Vậy thì mang giày , qua đây ăn chút gì .”
Hắn quen với việc bế quan nhịn ăn, cần ăn cũng chẳng c.h.ế.t đói. Tư chất của kém , nên ăn cũng chẳng . Ta : “Không cần , thấy đói.”
Hắn đặt đũa xuống, một cái: “Tuy nàng cần ăn, nhưng chẳng thích ăn ? Còn là ăn món ngon thì tâm trạng sẽ khá lên.” Như đang cân nhắc, tiếp: “Nàng ăn một chút, tâm trạng lên , chúng chuyện.”
Nghe đến chữ “ chuyện” đó, đầu bắt đầu đau, nhịn đưa tay xoa nhẹ hai bên thái dương.
Xoa vài cái, bảo với Phụng Hành: “Quên mang rượu hoa quả , ngươi xuống bếp một chuyến .”
Phụng Hành thò đầu bàn ăn: “Có món ăn mà rượu, đúng là gọi là một bữa cơm trọn vẹn.” Nói xong bèn rời .
Phụng Hành điều gì thì rõ. , Mặc Uyên cố ý tìm cớ đuổi . Kỳ lạ là ngăn cản.
Mấy hôm , Phụng Hành hỏi tại cố tránh mặt Mặc Uyên như thế.
“Tại giấu kín phận chúng ? Cho dù Mặc Uyên nhận thì , thế giới cũng vì mà sụp đổ, nhận thì nhận chứ gì to tát .” Khi đó, nhíu mày, một tràng đạo lý mặt .
Lời phần nguy hiểm. Dù thật lòng chia sẻ chuyện riêng với , nhưng để tránh việc hỏng việc, đành chọn cách chuyện rõ ràng. Ta : “Trước khi mở cửa Nhược Mộc...”
Hắn tiếp lời: “Ừ, lúc rời khỏi Chương Vĩ, chuyển đến sống ở núi Cô Dao của Tổ Thị, lâu gặp Mặc Uyên .”
Ta hít sâu một : “Không Mặc Uyên, thấy tiếc nuối, còn phần cam tâm. Thế nên bịa đủ thứ chuyện nhảm mặt Tổ Thị, ví dụ như, và Mặc Uyên là hai tình cảm sâu nặng, yêu đến c.h.ế.t sống , vì mà tiếc cả tính mạng. Tình cảm của chúng thắm thiết vô cùng, thể rời xa, chỉ tiếc phận trớ trêu, yêu mà thể bên … là lời bịa đặt cả. Tổ Thị tin là thật, gần đây, kể hết những chuyện bịa đó cho Mặc Uyên , sót câu nào.”
Nghe xong, Phụng Hành im lặng hồi lâu: “Con… ngón chân cũng co rút giùm , chuyện đúng là…” Hắn hiếm khi năng ấp úng, cuối cùng khó khăn hỏi : “ , cũng thể vĩnh viễn gặp Mặc Uyên chứ?”
Ta đưa tay vuốt mặt: “Tại thể?”
“Thôi .” Hắn thở dài, coi câu trả lời của là thật: “Vậy thế .” nghĩ một lúc, đưa kế sách: “Nếu cùng giấu , để nhận , thì cứ với là nhớ gì chuyện kiếp cả. Cứ dứt khoát rằng, Phượng hoàng trọng sinh, cũng xem như một sinh mới. Mà sinh nữa thì tất nhiên là quên sạch chuyện cũ. Quên , thì cần đối mặt nữa? Cứ giả ngốc mặt là . Dù thế gian cũng chỉ là Phượng hoàng trọng sinh, cũng thể kiểm chứng !”
Ta cũng nghĩ nhiều đến kế sách của Phụng Hành thực hiện nổi . Bởi vì khi , tin thuật dịch dung của bản . Trong lòng nghĩ, hai mươi mấy vạn năm dựa chiêu mà lừa Mặc Uyên bao nhiêu , nay đạo hạnh càng tinh tiến, thể thất bại ?
Nào ngờ đến giờ , bất chợt phát hiện, mấy lừa Mặc Uyên đây, nào Phụng Hành ở hiện trường… Chẳng lẽ đây mới chính là nguyên nhân từng thành công???
Trong điện yên tĩnh đến lạ. Cửa sổ đang mở, ngẩng đầu , chỉ thấy mây mù loáng thoáng ngoài trời.
Thấy im như hóa đá giường, Mặc Uyên khe khẽ thở dài, mang theo một chén đến. Ánh mắt lướt qua chiếc ghế ngọc giường, như thể thấy nó, vòng qua đó xuống mép giường, đưa chén cho : “Không ăn cũng , uống chút nước .”
Nãy giờ chuyện với Phụng Hành cũng khá lâu, đúng là khát, nhận lấy chén , uống một ngụm.
Hắn : “Uống thêm vài ngụm nữa.”
Ta bất giác uống thêm mấy ngụm, chẳng để ý mà uống hết sạch.
Hắn bảo: “Không cần vội.”
Ta : “Ta vội.” Rồi đưa chén cho .
Hắn rũ mắt, cầm chén xoay xoay trong tay, một lúc bỗng : “Chuông Phan Hầu, Chung Hội đời, là một tay tạo nên.”
Ta ngẩn ngẩng đầu.
“Nàng chẳng chịu gặp ai nên còn cách nào khác. Chỉ nghĩ nàng yêu chiếc chuông , nên dùng cách thì nàng sẽ lộ diện.” Nói đến đây, lên: “Quả nhiên nàng xuất hiện.” Nhìn thẳng : “Tối hôm đó, lúc đầu thật sự tưởng ngươi là công chúa Mi Nhân, nhưng nàng xoay , đặt dùi chuông nghiêng chân giá chuông…”
Hắn bật , ánh mắt dịu dàng lóe lên: “Quán Quán, biển xanh hóa ruộng dâu, hai mươi mấy vạn năm trôi qua, bao chuyện đổi . Ví như, đời ai đặt dùi chuông theo cách đó cả, đó là cách đặt của thời Hồng Hoang. Khi vạch trần, chỉ là vì chuyện với nàng thêm một chút.”
Thấy vẫn im lặng, tiếp: “Nàng đang tránh mặt , . Vì tránh , vài suy đoán, nhưng sợ đoán sai, nên chuyện với nàng, xác nhận một chút.”
Ta gì vì đầu óc đang rối loạn. Ngẩn ngơ một hồi, dần lấy tinh Thần, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Một thoáng nghĩ, thì đây là kế hoạch nhằm , chuyện gặp gặp quan trọng đến mức ? Hắn cần gì tới mức chứ! Một thoáng khác nghĩ, thông minh tuyệt thế, tâm tư của , đến tâm phúc như Phụng Hành còn đoán , lẽ nào đoán ? Thế mà vẫn xác nhận với … Xác nhận gì chứ? Chẳng lẽ lặp những lời đồn đại do tự bịa mặt ?
Nực thật, đời nào chịu phối hợp với chứ.
Ta : “Ta né tránh ngươi.” Giờ phút , cũng chỉ đành dùng đến kế sách mà Phụng Hành bày : “Là thế , mất trí nhớ .” Ta nặng nề với : “Nên lẽ chúng gì để cả. Nói thật lòng, cũng chẳng ngươi là ai.”
Nghĩ từ lúc trọng sinh đến nay, thật cũng với Mặc Uyên mấy câu, giờ giả vờ quen cũng muộn.
Hắn sững : “Mất trí nhớ ư?”
Ta ôm chăn gật đầu: “ . Ngươi là Phượng hoàng chứ? Phượng hoàng trọng sinh, sẽ quên hết tiền trần.”
Hắn lặng một lúc, bỗng nghiêm túc giới thiệu: “Ta là Mặc Uyên.”
Ta đáp: “Ồ.”
Hắn : “Là vị hôn phu của nàng.”
“…” Ta mỉm : “Không , Phụng Hành từng với .”
Hắn : “Phụng Hành , vì chúng … yêu thầm.”
Ta nghẹn họng thốt nổi một lời.
Hắn thuận miệng bịa tiếp, hứng khởi sáng tác vẻ dâng trào: “Chúng bắt đầu quen từ thời còn học, yêu bao năm, đến lúc sắp thành thì nàng đá .”
Ta thở dài: “Đừng bậy.”
Hắn thẳng : “Xem nàng chẳng hề mất trí, Quán Quán .”
Sao tin lời xằng bậy của Phụng Hành cơ chứ? Hắn thì thể nghĩ chủ ý gì ho?
Bị Mặc Uyên vạch trần nhanh như , cũng coi như đáng đời.
Ta vò trán, trừng mắt : “Gọi tỷ tỷ!”
Hắn cong cong khóe môi, rõ ràng vui, ngoan ngoãn lời: “Quán tỷ.”
Đã vỡ lở thì vỡ lở, chuyện nên đến cũng đến . đến hôm nay mới , Mặc Uyên cố chấp gặp đến . Vì khăng khăng như thế, giờ phút nghĩ thấu , nhưng ít nhiều cũng đoán đôi phần.
Chúng quen từ sớm, dây dưa ít năm. Có lúc tưởng rằng hiểu , nhưng lúc hiểu. Thật từng một thời gian, cho rằng Mặc Uyên tình cảm với , nhưng đó xảy vài chuyện khiến thể hoài nghi. Từ khi rời núi Chương Vĩ, chuyển đến Cô Dao, thoát khỏi thời loạn thế , mới thể dùng một trái tim thanh tĩnh để . U lan nhập thế là vì đạo của . Mà trong đạo của , .
Mặc Uyên thật là đơn thuần. Ta đoán vẫn luôn canh cánh trong lòng vì nghĩ phụ , nên mới khó lòng quên cái c.h.ế.t của . Sau mấy lời đồn đại từ chỗ Tổ Thị, càng tin rằng từng dành cho tình sâu nghĩa nặng, trong lòng càng thêm áy náy. Dốc lòng tìm gặp , phần nhiều là vì bù đắp.
Ta thì từng cảm thấy phụ . Sinh trong thời loạn , chúng đều gánh trách nhiệm của một tộc vai, mỗi đều nặng gánh, ai nhẹ hơn ai, cũng ai nợ ai.
Huống chi bây giờ mỗi đều cuộc đời riêng, sắp thành với khác, cũng việc của , chúng thật sự cần thiết trói chặt bởi quá khứ nữa.
Vì chủ động lên tiếng, cắt đứt chuyện xưa, : “Chúng đừng ôn chuyện cũ nữa, quá khứ chẳng ý nghĩa gì cả, cứ về phía . Sau vẫn là bạn, chứ?”
Sắc mặt thoải mái của bỗng lạnh , một lúc lâu mới hỏi : “Ý nàng là gì?”
Ta nghĩ bụng, cứ níu lấy chuyện cũ buông, thì ngươi xứng với vị hôn thê của hả?
cũng tiện trắng như thế, đành cân nhắc từ ngữ, khuyên nhủ: “Mặc dù mối quan hệ giữa ngươi, vị hôn thê của ngươi, và cả đồ của ngươi phần... vượt khỏi lễ giáo, nhưng dù cũng sắp thành . Có thể công chúa Mi Nhân chẳng để tâm, nhưng cá nhân thấy, ngươi vẫn nên chung thủy với gia đình nhỏ ba của , giữ sự…”
Hắn cắt ngang lời : “Ai thành với Mi Nhân?”
Ta ngẩn : “Hả?”
Hắn cau mày: “Mi Nhân đúng là sắp gả Côn Luân Hư, nhưng gả cho , mà là cho tử thứ mười sáu của , Tử Lân.”
Thành thật mà , hiểu mấy cái mô hình gia đình kiểu . Thời đại của gì dạng như , nên khuyên cho hợp, chỉ đành cứng đầu khuyên tiếp: “Dù sắp xếp kiểu gì, là ngươi cưới Mi Nhân tử ngươi cưới Mi Nhân thì cũng thế, quan trọng là trong gia đình ba vẫn lòng chung thủy, như mới thể định, lâu bền, hòa thuận.”
Hắn tái mặt: “Ta với Mi Nhân gì cả. Với Tử Lân cũng chỉ là quan hệ sư đồ. Còn Tử Lân với Mi Nhân là cặp hôn phối đúng nghĩa. Nàng rốt cuộc đang nghĩ gì ?”
Ta sững , : “Rõ ràng Đông Hoa ngươi sắp thành với Mi Nhân. Ta thấy Tử Lân với Mi Nhân vẻ mật, nên Phụng Hành … …”
Ta nổi nữa.
Hắn : “Hay lắm.” giọng điệu chẳng gì là “” cả. Hắn tiếp: “Ta cảm ơn Đông Hoa, cũng cảm ơn Phụng Hành.” Mà , thì càng giống đang cảm ơn thật lòng.
Ta nên gì nữa, im lặng một lát, cũng im lặng đó. Ngồi một lúc, đột nhiên lên: “Ta tìm Đông Hoa, để tự rõ với nàng.”
Cũng hẳn là hành động bộc phát, bởi khi còn trật tự mà dặn dò: “À đúng , chuyện của Sư Lạc, nàng tạm thời đừng động . Ta manh mối . Chú thuật Hi Di và Hoa Trang khả năng là do nàng thi triển. Là phù linh chú, nàng quen thuộc mà. Nàng hẳn là vì một … nhưng dám khẳng định, nhanh sẽ rõ thôi.”
Ta vội : “Đừng… cần …” biến mất.
Ta đổ xuống giường, ôn bộ cuộc trò chuyện với Mặc Uyên một lượt, chầm chậm che mặt, thầm nghĩ: Hủy diệt thế giới .
Mặc Uyên rời bao lâu, Phụng Hành xách theo vò rượu trở về, bèn mắng một trận.
Mắng xong, hỏi: “Ngươi còn lời nào ?”
Hắn do dự: “Con thật sự chuyện … thật sự thể ?”
Ta đáp: “Nói .”
Hắn : “Chuyện là thế … con đang nghĩ, nếu kết hôn Mặc Uyên, mà là đồ của , thì chúng cần tặng lễ nữa ?”
Ta: “…”
Hắn lập tức căng thẳng: “Chẳng lẽ vẫn tặng ?”
Hắn tiết kiệm đến thế, còn gì. Chỉ đành bảo: “Ta đúng là quen đồ , thôi, thì khỏi tặng.”
Mắng Phụng Hành xong, bắt đầu suy nghĩ việc chính.
Phù Linh xuất hiện, vì nó mà tổn thương, nhất định cũng kẻ nhờ nó mà lợi. Trước khi rời , Mặc Uyên để lời , thông tin nhiều. Hắn về Phù Linh, cũng lấy ngạc nhiên. Hắn từng ở Ma cung Linh Hư một thời gian, chừng khi phát hiện bí mật của Khánh Khương. Sư Lạc hạ chú là vì một . Chẳng nghĩa là, lợi nhờ Phù Linh Hoa Trang và Hi Di, thực là Sư Lạc ?
Nghe ý của Phụng Hành, mấy ngày nay Mặc Uyên ngoài chăm sóc thì chỉ thức hải của Hoa Trang. Đã như , thứ thấy chắc cũng khác gì , thể suy luận chuyện lớn đến thế? Chẳng lẽ đời đó Mặc Uyên cũng từng hạ phàm, từng quen Sư Lạc? nếu quen Sư Lạc, tất cũng đến dây dưa giữa Sư Lạc và Hoa Trang và Hi Di, thì cần gì đích thức hải Hoa Trang, mới với rằng manh mối về Sư Lạc?
Chuyện nghĩ mãi cũng đáp án, đành đợi Mặc Uyên , trực tiếp rõ.
Phụng Hành hỏi , tiếp theo chúng nên gì.
Muốn dùng Phù Linh để đoạt lấy linh lực và sinh khí khác của , chỉ đơn giản là hạ chú, mà còn cần tìm một nơi linh địa trong vòng trăm dặm để bố trận. Phải dùng đại trận đó để thanh lọc linh lực của tách rời khỏi . Linh lực khi thanh lọc, mới thể mới hấp thu, hiệu quả mới . Nếu , dễ bài xích với mới. Hơn nữa, linh địa nào cũng thể bố trận, nơi đó hợp ngũ hành với chú mới .
Cho nên, nếu Phù Linh Hoa Trang và Hi Di thật sự là do Sư Lạc thi triển vì một , thì tìm lợi cũng khó. Cứ lục bản đồ bí truyền của tộc Tương Nghi, rà soát các linh địa gần đây, lấy sinh thần bát tự của Hi Di và Hoa Trang để tính ngũ hành, đối chiếu với các linh địa, gần như thể xác định nơi đó. Tìm nơi đó, tất nhiên thể tìm lợi từ Phù Linh. Mà tìm đó, thì sẽ tìm hồn phách Sư Lạc.
Phụng Hành xong, gật đầu sáng tỏ: “Vậy thì mượn bản đồ bí truyền của tộc Tương Nghi để xem .”
Là tâm phúc của , tuy nhiều lúc Phụng Hành đoán đang nghĩ gì, tính là một tâm phúc quá đạt chuẩn, nhưng tất nhiên thiếu hiểu . Lời dứt, lập tức ỉu xìu: “Bản đồ bí truyền là cơ mật của một tộc. Năm đó Dao Cơ mất Cổ Sơn, chính là vì bản đồ bí truyền của Cổ Sơn tiết lộ. Thân phận thật của là Ma tộc, phận hiện tại đang giả là Yêu tộc, dùng phận nào mượn bản đồ với Thần tộc thì e là đều mượn nhỉ?”
Ta khẳng định suy nghĩ của , bổ sung: “ . Một Thần tộc đúng chuẩn, chỉ cho mượn, chỉ cần chút nhạy bén chính trị, tất bắt báo cáo lên Cửu Trùng Thiên.”
Phụng Hành nhăn nhó: “Vậy bây giờ?”
Ta , đúng là hận sắt thành thép. Một Ma tộc như , thành thật thế cơ chứ?
Ta dạy mở rộng tư duy: “Chuyện chúng , nhưng Mặc Uyên thì . Hắn là tôn Thần Thần tộc, xem bản đồ của tộc Tương Nghi, ai dám đưa? Cho nên bước tiếp theo, cứ để Mặc Uyên mặt. Dù hình như cũng thích việc, với ngươi chờ là .”
Phụng Hành trừng mắt , ngây một lúc, cuối cùng vẫn thể tiếp nhận chuyện chúng cứ chờ sung rụng, nghĩ mãi, đề nghị: “Nói thì thật còn một cách. Tổ tông thể cải trang thành Mặc Uyên mượn bản đồ từ tộc trưởng Tương Nghi mà! Chúng tay chân, việc gì thật sự trông chờ Mặc Uyên?”
Ta thật sự hiểu. Chuyện Mặc Uyên , cũng sẵn lòng , để ? Ta còn mạo hiểm tranh giành với để gì? Tranh giành thắng thì đại phú đại quý nào rơi xuống đầu chắc?
Ta hỏi Phụng Hành: “Ngươi thật sự rảnh rỗi hả?”
Hắn đáp: “Cũng …”
Ta bèn biến một cái giỏ kim chỉ, đưa cho : “Vậy ngươi xuống khâu đế giày cho một lát .”
Phụng Hành: “…”
Phụng Hành u uất bên cửa sổ khâu đế giày, thì tựa đầu giường chăm chỉ sách. Cuốn sách là “Từ Thần Kỷ Cũ Đến Thần Kỷ Mới – Sự Tiến Hóa Trong Kỹ Pháp Biểu Diễn Biên Chung”, do Phụng Hành mượn giúp . Đọc đến cuối mới phát hiện, cuốn do Huyền Minh .
Thế đạo , sách lịch sử yêu thích nhất do Ty Sử Lục biên soạn, mà là do Chiết Nhan, một kẻ mê thoại bản tình cảm ; sách lý luận âm nhạc tôn sùng nhất cũng do Lễ Nhạc Ty soạn, mà là do Huyền Minh, một kẻ si mê âm luật biên soạn… Cảm giác trong diện giáo hóa sinh linh, họ đúng là chẳng tiền đồ gì cả.
---
Tâm sự của Thất Tỷ:
Hôm nọ thầy Mê Cốc gửi cho một ảnh chụp màn hình từ một bài đăng siêu thoại.
Một bạn : “Cảm thấy thầy Mặc là kiểu khi tổ tông mắng thì sẽ đoạn văn ngắn emo lúc nửa đêm, kiểu như ‘cái thứ d.ụ.c vọng chiếm hữu danh phận thật nực ’.”
Ta bài đó, mất một phút đồng hồ. Hahahahahaha.