Tam Sinh Tam Thế - Bồ Đề Kiếp - Chương 2
Cập nhật lúc: 2025-11-14 03:36:04
Lượt xem: 59
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bảy ngày , lấy danh nghĩa Yêu Y Oánh Thiên Hạ, núi Phan Hầu. Phụng Hành cải trang thành d.ư.ợ.c thị theo hầu.
Sau mới , Oánh Thiên Hạ chỉ là tử của Chiết Nhan mà còn là một quận chúa của Yêu tộc. Lần xuất hành vốn mang theo d.ư.ợ.c thị, nhưng vì bảo vệ nàng mà bỏ mạng trong bụng mấy con Điêu .
Thời thái bình, bát hoang vẫn khốc liệt như cũ.
Bắc Hoang đại địa phần lớn là đồng bằng, núi non nhiều như Nam Hoang. Núi Phan Hầu tọa lạc ở tây bắc Bắc Hoang, sừng sững hiểm trở, trong núi sản xuất nhiều mỏ sắt, vàng, ngọc, nổi tiếng khắp thiên hạ nhờ nhạc cụ bằng kim thạch, còn biệt danh là “Chung Sơn”.
Phụ Thần từng dùng đồng xanh sản xuất từ sườn đông của núi Phan Hầu để đúc thành một bộ Biên chung*, tuy chỉ mười ba chiếc chuông, nhưng là bộ Biên chung đầu tiên đời hai âm trong một chuông, đặt tên là “Chuông Phan Hầu”.
*Biên chung là một loại nhạc cụ gõ truyền thống của Trung Quốc, xuất hiện từ thời đại đồ đồng. Biên chung đúc bằng đồng xanh, gồm nhiều quả chuông với kích thước khác sắp xếp theo thứ tự và treo một giá chuông lớn. Biên chung thường sử dụng cùng với biên khánh; trong cụm từ “kim thạch chi thanh” (âm thanh của kim loại và đá): “kim” chỉ biên chung, còn “thạch” chỉ biên khánh. Biên chung hai loại: loại cán ở đỉnh gọi là dũng chung, loại núm ở đỉnh gọi là nữu chung. Trong sách Chu Lễ · Khảo Công Ký ghi rằng: “Nhà Phù thị chế tạo chuông, hai phần uốn cong hai bên gọi là tiễn, phần giữa tiễn gọi là vu, phía vu gọi là cổ, phía cổ gọi là tranh, phía tranh gọi là vũ.”(theo wiki)
Lúc gõ thử một cái, nhưng Phụ Thần vô cùng quý bộ chuông , bảo rằng nhạc chuông là bậc nhất trong đại nhạc, là âm thanh của bậc vương giả, bộ Biên chung thể dùng quốc bảo trấn quốc, nếu âm vang lên, ắt là thời thiên hạ định. Tới nay vẫn đó chỉ là lời bịa để dỗ dành từ bỏ ý định chạm bảo bối của . Dù thì Ma tộc vốn cũng câu nệ hình thức lễ nghi như thần tộc, chẳng hề bận tâm, vẫn luôn thử một , chỉ là tìm cơ hội.
Nói tới đây, khi trong đám đồng môn một cũng say mê bộ Biên chung như , nhưng mãi đến khi nghiệp vẫn chạm . Người đó chính là Mặc Uyên.
Ta vốn còn canh cánh mãi chuyện , nhưng khi việc đó, nghĩ Mặc Uyên là con trai ruột của Phụ Thần, hơn nữa còn là đứa con duy nhất, mà cũng chịu chung phận với mà còn nhịn , thì gì mà thể nhịn. Lập tức lòng nhẹ nhõm.
Nay ngẫm , Phụ Thần bộ chuông nếu ngân vang thì là lúc thiên hạ định. Hai mươi sáu vạn năm , thời Tân Thần Kỷ mở , Mặc Uyên lễ phong thần đỉnh Cửu Thiên, hẳn gõ bộ chuông ?
Hắn tuyệt đối bỏ lỡ dịp , chắc chắn là đích gõ. Vậy khi cảm giác thế nào? Âm thanh phát kỳ diệu như lời đồn ? Có thật xứng đáng là âm thanh bậc đế vương, đầu đại nhạc chăng?
Nghĩ thôi cũng ghen tỵ đến đau cả ruột.
Rừng trúc xanh rì rì, gió núi mát lành. Giờ phút , chúng đang tiên thị dẫn đường, mây lên đỉnh núi Phan Hầu. Phụng Hành liếc một cái, nhỏ giọng hỏi: “Sao thế? Sắc mặt lắm, cảm ứng điều gì ?”
Dù thì chuyến chúng đến là để tìm , nhưng trong mộng chẳng hề cho tướng mạo của Sư Lạc, chỉ thể trông chờ cảm ứng mơ hồ thôi, bởi Phụng Hành mới hỏi .
Ta lắc đầu: “Không gì, chỉ là chợt nhớ đến chuông Phan Hầu thôi.”
“Hửm.” Hồi còn học ở Thủy Chiểu Trạch hơn hai mươi vạn năm , Phụng Hành cũng luôn theo sát , tất nhiên rõ duyên cớ giữa và chuông Phan Hầu. nghĩ đến bên cạnh còn tiên thị dẫn đường nên tiện nhiều.
Vị tiên thị trẻ tuổi gương mặt tròn trịa hiền hậu, thấy cuộc trò chuyện của và Phụng Hành, bèn chớp mắt mấy cái, hỏi: “Tôn khách cũng từng chuyện Tam công chúa của chúng , vì chế đàn luyện kim mà vô tình đào chuông Phan Hầu thất truyền từ lâu ?”
Quả nhiên rời khỏi thế gian quá lâu, chuông Phan Hầu mà thất truyền , chỉ thất truyền mà còn khai quật nữa.
Phụng Hành mở miệng dối: “Ừ, phong thanh.” Mấy tháng nay bận tối mắt với việc sửa sang núi Chương Vĩ, ngóng cái quái gì chứ.
Tiên thị bật : “Tôn khách cũng lạ, bảy ngày Thượng Thần Huyền Minh long trọng tuyên cáo việc khắp Bát Hoang.” Hắn hào hứng: “Hai vị hẳn cũng , để chúc mừng chuông Thần xuất thế, Thượng Thần còn nhường hành cung của núi cho yêu âm nhạc khắp Bát Hoang đến chiêm ngưỡng chuông Thần nữa đấy?”
Trùng sinh mấy tháng, tuy vẫn dở dở ương ương chẳng nên trò trống gì, nhưng mấy buổi học thường thức thì từng tham dự mấy buổi. Nay bộ Bắc Hoang đều do Huyền Minh cai quản, bảo vật phát hiện quyền cai trị của tất nhiên báo cáo lên . Có điều thật khó tưởng tượng, Huyền Minh năm xưa cứ mỗi khi đến tiết học âm nhạc là ngủ gà ngủ gật, mà nay sốt sắng ủng hộ sự nghiệp âm nhạc của Bát Hoang thế .
Phụng Hành vẫn giữ dáng vẻ tám chuyện kín đáo, nhẹ nhàng dẫn lời hỏi: “Tuy rằng chuông Phan Hầu khai quật ở Bắc Hoang, nhưng vốn là do Phụ Thần tạo . Phụ Thần tuy quy tiên, nhưng dù vẫn còn Thượng Thần Mặc Uyên ở đó. Thượng Thần Huyền Minh nhường hành cung để cùng chiêm ngưỡng chuông Thần, đúng là một nghĩa cử cao , chỉ là dù cũng là chủ nhân của chuông Thần, việc liệu phần…”
Hắn dừng ở đó tiếp.
Tiên thị kính trọng Huyền Minh, lập tức biện giải: “Thượng Thần tất nhiên bẩm báo với Thượng Thần Mặc Uyên. Nghe lúc Thượng Thần Mặc Uyên , chuông do Công chúa Mi Nhân khai quật, hiện thế tại Phan Hầu, cho thấy giữa nàng và Phan Hầu duyên. Chuông Thần ở Phan Hầu một thời gian thì ? Đợi đến khi Công chúa Mi Nhân gả Côn Luân Hư, sẽ mang chuông theo về là .” Tiên thị say sưa: “Bởi chuông Thần chỉ trưng bày trong mười ngày, đó sẽ phong kín, chờ ngày theo Công chúa về Côn Luân Hư.”
Bước chân Phụng Hành khựng nhẹ, liếc một cái nhanh. Hắn động tác , bởi vì vị Công chúa Mi Nhân chính là sắp trở thành thê tử của Mặc Uyên.
Về cuộc hôn sự , chẳng cảm tưởng gì, thậm chí Mặc Uyên ba mươi sáu vạn tuổi mới đầu thành , còn thấy ngạc nhiên. Chỉ tiếc rằng Phụng Hành tin.
Dù thì chuông Phan Hầu vẫn là thứ khiến khó buông bỏ hơn. Nghĩ đến việc chuông chẳng bao lâu nữa sẽ đưa về Côn Luân Hư, mà nơi đó tuyệt đời nào chủ động về, thấy cũng thể, bèn lặng một hồi, khẽ khàng hỏi tiên thị: “Chuông Thần của thần tộc, Yêu tộc chúng cũng đến xem chứ?”
Tiên thị sửng sốt: “Oánh Quận chúa cũng yêu âm nhạc ?”
Ta đáp: “Không hẳn.”
Tiên thị khó xử: “Thượng Thần hề đặt giới hạn, bốn tộc đều thể đến chiêm ngưỡng chuông Thần. Chỉ là chuông Phan Hầu chỉ dành cho tri âm, vì tư cách cung ngắm chuông , còn xem qua khảo hạch nhạc lý do Thượng Thần đặt .” Chúng đến gần đỉnh núi, tiên thị chỉ tay về phía , giữa cảnh hoa ngọc rực rỡ là bóng dáng mơ hồ của một tòa tiên cung: “Đó là hành cung của Thượng Thần Huyền Minh. Sau cung một đạo tràng, mỗi ngày sẽ bảy buổi khảo hạch do Thượng Thần đích chủ khảo.”
Ta vẫn nhớ năm đó khi cùng đồng môn nhập học, Huyền Minh ghét nhất là thi cử. Có lẽ vì từng khổ sở cơn mưa trừng phạt của trời, nên nay tất cả cũng chịu mưa như . Không mưa thật, cũng sẽ tạo mưa để ép chịu mưa.
Ta vốn là một nhạc công, tất nhiên sợ khảo hạch nhạc lý. vấn đề là hiện tại là , mà là Oánh Thiên Hạ.
Mà tuyệt vọng , Oánh Thiên Hạ tiểu thư khuê các nuôi lớn trong chốn lồng son, nàng chỉ mê đắm y đạo, còn cầm kỳ thi họa thì dốt đặc cán mai. Bồ sung thêm, bản nàng cho rằng đ.á.n.h cờ một chút, nhưng thì công nhận cái “cho rằng” . Tóm là rõ ràng, nếu đường đường chính chính vượt qua khảo hạch để chạm chuông Phan Hầu thì còn khó hơn lên trời.
lòng chẳng thể nào ngăn nổi xao động .
Phụng Hành nắm nhẹ cánh tay , nhắc nhở: “Lo chuyện chính .”
Chuyện chính là đến khám bệnh cho đại công tử và phu nhân của tộc Tương Nghi, cũng chính là trưởng và tẩu tẩu của công chúa Mi Nhân.
Tiên cung của tộc Tương Nghi ở phía tây bắc hành cung của Huyền Minh, địa thế thấp hơn một chút.
Tộc trưởng Tương Nghi đón tiếp chúng hết sức chu , song đại công tử và phu nhân mặt, bảo là sang núi Biên Xuân bên cạnh ngâm suối thuốc, ngày mai mới thể trở về.
Tộc trưởng Tương Nghi sắp xếp cho chúng tạm trú ở một điện phụ phía tây nam tiên cung, sát bên một vườn hoa Hoán Cẩm, một tiên thị trầm hơn dẫn đường cho chúng .
Đầu đông vốn là thời điểm hoa Hoán Cẩm héo tàn, nhưng lẽ nhờ tiên khí sung túc, hoa Hoán Cẩm trong Tương Nghi Cung nở rộ. Khi ngang qua vườn, chúng bắt gặp một cô nương mặc áo trắng váy đỏ, thắt lưng thon nhỏ, tóc mai khéo búi, phong tư yểu điệu đang gảy đàn giữa rặng hoa năm sắc.
Ta vốn kén chọn, cảm thấy tiếng đàn nàng gảy cũng chỉ thường thôi, nhưng dáng vẻ quả thật động lòng .
Ta hỏi tiên thị nàng là ai, tiên thị bảo đó chính là công chúa Mi Nhân. Theo quy củ của Tộc Tương Nghi, các cô nương gả tịnh khi thành hôn, công chúa dạo hầu như khỏi núi, bèn đây gảy đàn để giải khuây.
Phụng Hành vốn đang buồn chán, đó là Mi Nhân thì lập tức phấn chấn hẳn lên, mắt sáng rực chằm chằm vị cô nương , hồi lâu thiếu khách quan mà buông lời nhận xét: “Ta thấy cũng thường thôi.”
Tiên thị bên nhảy dựng lên đ.á.n.h hẳn là vì tu dưỡng tệ. Hơn nữa, mỹ nhân quý ở cốt cách chứ ở da thịt, là trai thẳng thì hiểu gì chứ.
Ta mặc kệ , chăm chú ngắm Mi Nhân, từng tấc từng nét gương mặt nàng đều khắc sâu lòng.
*
Ba canh giờ , cải trang thành Mi Nhân, thuận lợi bước hành cung của Huyền Minh, định đến gặp cố nhân mà từng quên trong lòng… chuông Phan Hầu.
Không ngờ Phụng Hành lén lút theo.
Ánh trăng trong vắt, gió nhẹ lướt qua. Hắn tránh né thị vệ, chặn ở mái hiên khuất ánh sáng, trăng tỉ mỉ quan sát gương mặt hóa trang của , thần sắc biến hóa phức tạp, hồi lâu thốt nên lời.
Ta chủ động tay : “Đã khiến Mi Nhân hôn mê bằng chú ngủ . Kế sách dùng thì uổng phí. Dựa mối duyên giữa công chúa Mi Nhân và chuông Phan Hầu, đừng là đêm khuya tĩnh mịch nổi hứng đến gõ chuông, cho dù là nổi hứng gảy một khúc cũng là chuyện bình thường, yên tâm , vấn đề gì .”
Tên cứng đầu vẻ phản bác, nhưng kế quả thật khách quan mà là tuyệt diệu, tìm lý do phản bác. Chúng giằng co một lúc, cuối cùng hỏi: “Tổ tông ơi, trong lòng thật sự… còn khúc mắc gì ?”
Hắn vẫn hỏi về Mặc Uyên. Hoặc đúng hơn là về và Mặc Uyên. Ta .
Phải thế nào đây...
Thật Mặc Uyên là bạch nguyệt quang trong lòng . Ta luôn cảm thấy chúng từng thật sự bên . Hơn hai mươi vạn năm , thái độ của đối với , rõ. Tình cảm dành cho , đến lúc niết bàn vẫn chẳng rõ hiểu .
Hồng hoang là một thời đại hỗn loạn, trong cảnh chiến hỏa ngút trời, e rằng chẳng thể dung chứa thứ tình cảm thuần khiết. Thiên mệnh đè nặng, quá nhiều điều bất đắc dĩ, quá nhiều mệnh định sẵn. Phụng Hành cho rằng giữa chúng hiểu lầm, nhưng nghĩ . Mặc Uyên , tiếc nuối với , nhưng cũng mong những năm qua sống an yên. Hiện giờ nơi nương tựa , thể là hài lòng, cũng tư cách để hài lòng.
Những tâm trạng hỗn loạn , cách nào cho Phụng Hành .
Cuối cùng, chỉ thể lúng túng đáp: “Tình cũ thì nên coi như c.h.ế.t . Huống chi một cách nghiêm khắc thì còn chẳng tính là tình cũ. Chuyện trôi qua lâu như , đừng cứ mãi đầu nữa.”
Bỗng nhớ một việc, : “À đúng , tháng ở Côn Luân Hư đại hôn, chúng vẫn nên chuẩn lễ mừng, lúc rảnh ngươi nghĩ thử nên tặng gì .”
Phụng Hành dám tin: “Cái gì? Chúng còn tặng lễ ?”
Ta đáp: “Thiệp mời cũng gửi đến , thì thôi, đến cả lễ cũng tặng thì cho lắm.” Rồi giục : “Được đó, ngươi mau , đừng lỡ chuyện của .”
Phụng Hành giận điên: “Hừ, còn tặng lễ cái khỉ gì! Có đang chờ trở mới thành hôn để vòi quà chúng ? Không thì chẳng cưới sớm chẳng cưới muộn, cứ đúng lúc tỉnh thì cưới chứ? Chẳng lẽ mới tỉnh nên chúng nghèo ư?”
Vừa lầm bầm tức tối bỏ , thèm ngoái .
Hắn thật sự tức giận, giận đến mức… quên dùng kính ngữ với .
Ta ở phía khuyên : “Lòng ngươi nên bao dung, rộng rãi, sáng sủa một chút, đừng nghĩ về khác như .”
e rằng chẳng thấy.
Tiễn Phụng Hành rời , tắm trong ánh trăng đêm đông, băng qua hành lang dài, vòng qua bậc đá rồng, về chính điện.
Trên đường gặp thủ vệ nghiêm ngặt, song xảy bất trắc gì. Thân phận của Mi Nhân quả nhiên hữu dụng.
Đi chút trở ngại, đến chính điện, đẩy cửa điện bước .
Sau cánh cửa điện cổ bách là một tấm bình phong lớn chạm khắc núi non sông nước. Vòng qua bình phong, vén lớp vỏ trai giá hoa lên, viên minh châu lớn lập tức thắp sáng đại điện.
Ngẩng đầu , đại điện dài trăm trượng, trang trí rườm rà, cực kỳ rộng rãi. Chính giữa là bộ chuông do chính tay Phụ Thần chế tác, chuông Phan Hầu.
Ta tiến gần chuông Thần.
Trên giá chuông gỗ đồng mây rồng cuộn quanh, từ trái sang treo mười ba chiếc chuông nhỏ. Thân chuông mài giũa tinh xảo, nhưng mặt chuông đơn giản hoa văn.
Xét riêng về quy mô, bộ chuông hẳn lớn, từng những bộ chuông còn lớn hơn.
vẻ rực rỡ của nó thu , linh khí của âm nhạc hòa với trời đất, uy thế hùng hậu, khiến nó xứng danh là vua của các loại chuông.
Phụ Thần quả nhiên vẫn là Phụ Thần.
Ta cúi nhặt búa gõ chuông giá, định thử âm thanh một chút thì phía chợt vang lên tiếng : “Sao ngươi ở đây?”
Giọng trầm thấp, lạnh lẽo như trận tuyết phủ xuống đại điện lạnh lẽo , xuyên qua hai mươi sáu vạn năm thời gian.
Là một giọng mà thể nào lầm.
Mặc Uyên.
Ta khựng , siết chặt búa chuông trong tay, đầu .
Hắn… cũng ở núi Phan Hầu.
Trong bóng tối của chuông Phan Hầu, chợt sững trong chớp mắt.
Khoảnh khắc , nhiều điều thoáng qua trong đầu .
Nếu sớm Mặc Uyên cũng ở núi thì nhất định sẽ cẩn trọng hơn. Đừng là lẻn hành cung của Huyền Minh lúc nửa đêm, lẽ ngay cả cửa điện cũng bước . Nếu thế thì Phụng Hành chắc sẽ nhẹ cả lòng.
Hiện giờ tạm thời gặp Mặc Uyên.
Lúc mới về núi Chương Vĩ, còn sức gặp , cũng sợ lỡ tay thiêu hủy thứ gì quý giá của , đến tìm đòi bồi thường mà gì đền.
Thời Hồng Hoang, một nửa gia sản của từng mất hết như .
Không lâu , Tổ Thị vì tác hợp cho hai mà kể những lời buột miệng về Mặc Uyên khi lảm nhảm mặt nàng cho chính chủ …
Chuyện thực sự khiến khó xử. Tuy mặt dày, nhưng đến nay vẫn chẳng nên xử trí .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-de-kiep/chuong-2.html.]
Hơn nữa, thời Hồng Hoang, lớn hơn Mặc Uyên mấy nghìn tuổi, thật vẫn luôn coi như .
Lúc niết bàn là mười vạn tuổi, hai mươi sáu vạn năm mới sống .
Phượng hoàng niết bàn, thường lấy năm sống năm gốc, nên hiện tại đến một tuổi…
Ta từng chia sẻ chuyện với Phụng Hành, khi đến đây, lập tức bảo dừng , chất vấn chỉ mới một tuổi mà ngại miệng như thế.
Nghĩ thấy cũng lắm, nên lùi một bước, thôi , thì cũng mới chỉ mười vạn tuổi.
Mười vạn tuổi, với một cô nương mà thì vẫn là độ tuổi thanh xuân.
Ta và Mặc Uyên, giờ còn là cùng thế hệ.
Ta vẫn như hoa như ngọc, mà ba mươi sáu vạn tuổi, chênh lệch tuổi tác khiến cảm thấy sầu muộn.
Cả và Đông Hoa, đều gặp. Bởi vì là mê cái , thể chịu nổi cảnh hùng đầu bạc, mỹ nhân tàn úa .
Ta càng thể chịu nổi một mỹ nhân hùng đầu bạc tàn úa. Có thể tránh thì tránh, kéo ngày nào ngày .
... đêm nay vô tình đụng , e là tránh nữa .
Ta hít sâu một , , ngẩng đầu lên.
Dưới ánh sáng dịu dàng của minh châu, yên lặng bên cạnh bình phong, tóc đen, áo trắng như tuyết, dung mạo như ngọc, tựa như đầu gặp gỡ.
Ta sững trong khoảnh khắc.
Mỹ nhân đầu bạc, cũng tàn úa.
Thật là may mắn.
Hắn nhíu mày: “Sao gì?”
Khi xưa chúng cùng học cung, học báo trong học cung từng nhắc đến , thường ví là quý công tử như u lan trong núi vắng, Mặc Uyên quân, con trai của Phụ Thần.
Biển cả hóa nương dâu, năm tháng vùn vụt trôi, giờ đây trong ánh sáng lung linh của minh châu, vẫn giống như một nhành u lan nhiễm bụi trần.
Hơn nữa còn là u lan Tố Quán Hà Đỉnh quý nhất.
Hắn qua chẳng khác gì xưa.
“Công chúa Mi Nhân?” Hắn cất lời.
Ta sực tỉnh, nhớ lúc là , mà là Mi Nhân.
Chuyện một điểm , nếu diễn vai Mi Nhân thì cần đối mặt với rắc rối mà Tổ Thị gây vì lòng thừa của nàng.
Ta thạo việc ngụy trang thành khác.
Năm xưa ở Bát Hoang, dám nhận thứ hai, ai dám nhận đầu. Tạ Minh thể thứ ba.
Ta từng giả thế kiếp của Mặc Uyên, ở cùng ba ngày mà chẳng hề phát hiện.
Chỉ là một vấn đề, hiểu của về Mi Nhân còn hạn chế. Diễn nàng thì thoạt thể giống cả hình lẫn thần, nhưng nàng thường ngày trò chuyện với Mặc Uyên thế nào, chỉ e mở miệng sẽ lộ.
cũng thể mở miệng.
Cuối cùng, đặt nghiêng búa chuông giá, dùng giọng của Mi Nhân, đáp khẽ: “Không ngủ , nên đến xem Chuông Phan Hầu một chút.”
Hai họ là phu thê cưới, quan hệ mật, trả lời như xem chừng sai.
Hắn im lặng một lúc lâu.
Lúc còn nhỏ, bước gần mấy bước, bên cạnh . Khoảng cách xa cũng chẳng gần.
“Vậy thì trò chuyện một chút .” Hắn hỏi : “Thích chiếc chuông ?”
Có trời mới đây Mi Nhân từng nhận xét thế nào về chiếc chuông Phan Hầu, tất nhiên thể vội vàng trả lời, bèn hỏi ngược : “Còn ngươi, ngươi thích chiếc chuông ?”
Mi Nhân là mỹ nhân mảnh mai yêu kiều, còn Mặc Uyên cao lớn tuấn tú, thành khi nàng, ờ, , cúi đầu, rũ ánh mắt xuống. Hắn cúi đầu rũ mắt, ánh yên tĩnh, rơi khuôn mặt . Ta chỉ thể ngẩng mặt lên , thật đúng là một góc mới mẻ.
Hắn : “Không thích.”
Không thích. Điểm xưa nay từng đổi, Mặc Uyên. Hắn bao giờ dễ dàng thích, còn vô cái thích. Dù trong lòng thích c.h.ế.t , khi vẫn là thích, giống như khi xưa đối với Tố Tâm Nhược Tuyết* .
Ta thật sự thắc mắc, bao nhiêu năm mà vẫn ai trị nổi cái tính của ?
Tố Tâm Nhược Tuyết hương khí hư vô mờ mịt, thoang thoảng trong góc đại điện. Đó là một loại hương, lấy nhụy hoa lan lạnh chủ, điều phối thêm trầm hương, đàn hương trắng, cam tùng, đậu khấu. Năm xưa điều chế Tố Tâm Nhược Tuyết, trong lòng vui mừng, bèn tặng cho ít , cũng là một trong đó. Người khác đều khen thích, Chiết Nhan còn thích đến mức hẳn một bài phú tán tụng, chỉ là thích. Ta còn tưởng thật sự thích, từng định sẽ tìm dịp điều chế loại khác cho . Vậy mà về vẫn luôn dùng hương . Hơn hai mươi vạn năm qua, đến nay vẫn còn dùng.
“Thật sự thích ư?” Ta vốn thận trọng, nhưng thấy khẩu thị tâm phi như , thật chẳng dễ gì nhịn : “Đã thích chuông Phan Hầu thì nửa đêm còn chạy đến xem nó gì?”
Hắn im lặng giây lát, liếc một cái: “Ta thì thích nhưng Thiếu Quán thích.” Đột nhiên bật : “Thiếu Quán sợ trời sợ đất, Phụ thần càng cấm chạm chiếc chuông , nàng càng chạm. Hồi đó từng trộm chiếc chuông cho nàng chạm thử. cho đến khi nàng Ma tộc đưa về kế vị quân vị, vẫn thể trộm chuông từ tay Phụ Thần. Nàng chắc hẳn cảm thấy thật vô dụng.”
Ta sững . Không ngờ thật sự thích chuông Phan Hầu, vẻ ngoài vẻ như thèm khát thần khí , hóa vì . Hắn đúng là lòng. Khi đó tại với một tiếng? Nếu chúng cùng trộm chuông vì hành động riêng rẽ, thì thành công từ lâu ! Haiz…
Thôi, lúc cũng chẳng lúc để tiếc nuối.
Hồi tưởng khi đó, lẽ vì những lý do đơn giản, như cả hai đều thích âm nhạc, đều kiêu ngạo chẳng xem những kẻ chơi nhạc khác gì, cảm thấy chút tiếng chung, trân trọng con đường âm luật.
Ta hiểu , vì tình đồng đạo thuần túy nên giúp thực hiện tâm nguyện chạm chuông Phan Hầu.
trong tình cảnh , điều quan trọng là hiểu , mà là vị hôn thê của hiểu . Theo lẽ thường, e là thể hiểu ?
Ta im lặng một lúc, đổi giọng ghen tuông, bắt đầu diễn một cách nghiêm túc: “Ngươi… nên với những lời , đúng ?”
“Tại nên?” Hắn như thể hiểu nhân tình thế thái, đỗi tự nhiên hỏi .
… Hắn là định thành nữa ?
“Ngươi sợ giận ?” Ta hỏi .
“Tại ngươi giận?” Hắn vẫn trả lời tự nhiên.
Ta nảy sinh một nghi vấn: cứ như thì khiến gật đầu đồng ý hôn sự thế? Phụ mẫu của Mi Nhân chỉ mặt mũi với phận của bán nàng luôn ?
Ta cẩn trọng lý với : “Là thế , tháng chúng thành , bây giờ ngươi kể với rằng ngươi từng vì một cô nương khác mà thế thế , như lắm, ?” Ta , nhiều thì dễ lộ, nhưng xét theo lẽ thường, tình lý đều thông, chỉ cần Mi Nhân là bình thường, thì thế tuyệt đối lộ sơ hở.
Hắn như sững , ánh mắt sâu thẳm, lặng lẽ : “Ai với ngươi…”
Câu còn dứt thì tiếng động ngoài cửa cắt ngang. Một thiếu niên tuấn tú hớt hải xông , vội vàng gọi Mặc Uyên: “Sư phụ, mau theo con, Mi Nhân trúng một loại chú mê khó giải…” Vừa thấy , mắt trợn tròn: “Mi… Mi Nhân? Không ngươi trúng mê chú…”
Ta thầm kêu , lập tức phi lao cửa. Mặc Uyên phản ứng nhanh, vươn tay bắt lấy cổ tay . Trong lúc vội vàng, ánh mắt chạm ánh mắt , mà trong khoảnh khắc đó tỏ vẻ gì kinh ngạc khi phát hiện Mi Nhân.
Hắn phát hiện từ bao giờ? Nhất định đợi đến khi tiểu đồ lộ mới nhận chứ. Hắn vạch trần là vì lý do gì? Có lẽ cũng nhận là ai, chỉ xem rốt cuộc định gì thôi nhỉ.
Tuy nghĩ nhiều là , nhưng chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, lập tức quyết đoán, một tay kết ấn, ngay đó hóa thành làn khói nhẹ thoát khỏi tầm mắt .
Tuy may mắn trốn thoát khỏi tay Mặc Uyên, nhưng hiểu rõ như thì thể lơi lỏng. Quả nhiên, thoát khỏi biệt cung Huyền Minh, xuyên qua đại môn Tiên cung Tương Nghi, lập tức cảm nhận một luồng uy áp bao trùm, chấn động cả ngọn núi thần Phan Hầu.
Ngẩng đầu lên, huyền quang từ trời giáng xuống, kết giới khổng lồ dựng lên từ mặt đất, chỉ trong chớp mắt, cả núi Phan Hầu kết giới ánh sáng đó phong tỏa chặt chẽ. Xem định phong sơn bắt .
Ta dám dừng , vội vã về tẩm điện của , hóa giải bộ dung mạo dịch dung .
Phụng Hành lấy nước rửa mặt, giúp kể chuyện gặp ở biệt cung Huyền Minh, trầm ngâm suy nghĩ: “Mi Nhân tổ tông hạ chú ngủ mê, hiện đang ngủ say trong khuê phòng của nàng. Vậy thì tiểu đồ của Mặc Uyên, hẳn là phòng nàng, từng cố đ.á.n.h thức nàng, vì đ.á.n.h thức nên mới phát hiện nàng hạ chú, đúng ?”
Hắn hỏi : “Người thấy , là đồ mà nửa đêm nửa hôm lẻn khuê phòng của sư nương tương lai, như thế ?”
Thấy đáp, bèn lắc đầu than thở: “Quả là một vở đại kịch luân thường!”
Đông Hoa một tiên thị tên là Phi Vi, nổi tiếng với góc sắc bén hiểm hóc, cảm thấy Phụng Hành thể sánh vai cùng , một trận cao thấp quyết phân thắng bại.
Ta vắt khô khăn mặt, lau mặt cho xong nêu nghi vấn: “ tiểu đồ dường như chẳng hề giấu diếm chuyện nửa đêm đến phòng Mi Nhân, Mặc Uyên cũng tỏ vẻ lấy kỳ lạ, chẳng lẽ... điều gì hiểu lầm chăng?”
Phụng Hành sững : “Mặc Uyên thấy chẳng gì ?”
Ta nhớ lúc đó. Tuy cảnh tượng rối loạn, nhưng Mặc Uyên một cái, còn nhớ rõ, thần sắc lúc vô cùng điềm tĩnh, bình thản, thấy chút d.a.o động nào.
Ta : “Chắc là .”
Phụng Hành trầm mặc hồi lâu, : “Vậy... lẽ cũng ngầm chấp nhận mối quan hệ .”
Ngừng một chút, gửi lời chúc: “Hy vọng ba họ sẽ sống hạnh phúc bên .”
Dường như nhịn , buông thêm một câu: “Côn Luân Hư đúng là phóng khoáng quá, Thần tộc bây giờ, thật sự quá ho.”
Phụng Hành đầu bày tỏ lòng khâm phục đối với Thần tộc. Ta mất một lúc mới phản ứng đang gì. Sau đó, ... kìm mà trừng to mắt.
Là thế . Ta hy vọng Mặc Uyên sống thật , nhưng mong gặp một thích hợp, an mà sống suốt kiếp. Ta từng nghĩ sẽ để rơi một mối quan hệ rối rắm như thế .
Nghĩ đến chuyện, , tiểu đồ , còn cả Mi Nhân... ba họ thành một mối quan hệ như , thì lẽ khi đóng giả Mi Nhân quả thực diễn , phần sơ suất.
Ta hồi tưởng một lượt.
Vì là một mối quan hệ cởi mở, tự do đến thế, cho nên Mặc Uyên mới thể nhắc đến mặt Mi Nhân mà chút áp lực, mà Mi Nhân cũng hề ghen tuông tức giận... A, thì trượt chân ở chi tiết . Thì ngay lúc đó, phát hiện là giả .
Có điều, vẫn Mi Nhân giả là . Nếu thì nghĩ, chí ít cũng sẽ chút kinh ngạc, nhưng hiểu vẫn bình thản đến lạ.
Ta quyết định nghĩ thêm nữa.
Việc quan trọng nhất lúc là để và Phụng Hành giữ vững phận mí mắt của Mặc Uyên.
Ta gượng gạo chuyển sang chuyện khác, trò chuyện với Phụng Hành, cũng phần rầu rĩ.
Ta thử sắp xếp đầu óc. Phong sơn, lục soát từng ngóc ngách, loại trừ kẻ khả nghi từ nhóm ngoài, đó là cách bắt hung thủ cực kỳ thận trọng. Vậy Mi Nhân giả đến từ , theo lý mà , đối tượng đáng nghi hơn cả là mấy trăm Thần Ma lên núi xem chuông hôm nay, nơi rồng rắn hỗn tạp là chỗ nhất để trộn. Mà Oánh Thiên Hạ là khách quý tộc Tương Nghi đích mời đến, kẻ vô danh tiểu , rõ ràng khó nghi ngờ. Dù Mặc Uyên lật tung cả núi Phan Hầu lên cũng khó mà nghĩ chính là Mi Nhân giả .
“Không , đừng lo, chúng .”
Suy nghĩ thông suốt, điềm tĩnh kết luận với Phụng Hành như thế.
---
Thiếu niên Mặc Uyên lời : Không thích nàng tặng , thể chỉ tặng riêng một ? Ta thật đấy, nàng đúng là quá đa tình!
Phụng Hành lời : Ngày mới phát hiện thêm một điểm cẩu huyết mới, đúng là thông minh tuyệt đỉnh!
Thiếu Quán lời : Không , tuyệt đối nhận , chúng bao luôn