Tam Sinh Tam Thế - Bồ Đề Kiếp - Chương 16

Cập nhật lúc: 2025-11-14 03:36:19
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Kinh Quy Ân Thập Nhị” quyển chín cuối cùng giao dịch với giá sáu trăm ngàn lượng bạc trắng.

Quan hệ giữa Thái tử và Bách Lý Tuế Hàn xem cũng tạm . Thấy tiểu hoàng thúc của tay đấu giá quyển kinh , chỉ sững một chút, hào phóng đặt thẻ ngọc đấu giá xuống, đồng thời quayu về phía chúng một động tác “mời”, ý là nhường quyển kinh .

Hắn mà hiểu chuyện như ngay từ đầu thì bao.

Ta lấy từ tay áo sáu tấm ngân phiếu, cảm giác như tim đang rỉ máu. Vừa nhét ngân phiếu còn , uyển chuyển đề nghị: “Tiểu hoàng thúc, ngài Thái tử sẽ tranh với ngài, còn trả đến sáu trăm ngàn lượng? Thực , ngài chỉ cần trả ba trăm mười ngàn lượng là thấy .”

Hắn trả lời .

lúc đó, lầu chủ mang kinh thư đến. Hắn nhận kinh thư từ tay lầu chủ.

Ôn Linh Lộc vì thể hạ độc Thái tử mà bực bội rút ngân phiếu từ tay , đưa cho .

Lầu chủ nhận, lui một bước, chắp tay bồi : “Cô nương, quyển kinh là Vương gia đấu giá , tất nhiên sẽ ghi sổ của Vương phủ. Ngân phiếu của cô nương, tiểu nhân dám nhận.”

Nói xong hành lễ với Bách Lý Tuế Hàn một nữa, thức thời lui ngoài.

Ngoài phòng, vòng đấu giá mới bắt đầu, món đấu giá là “Long Sơn Xuân Canh Tọa Bình” của Công Tôn Phục. Quả hổ là kiệt tác danh gia, giá khởi điểm tới mười vạn lượng. Mọi đều tò mò, nhưng vì trong phòng đang vị sát thần đó nên chẳng ai dám sân khấu.

Bách Lý Tuế Hàn cúi đầu lật xem kinh thư.

Thấy gần lật đến trang cuối, sang bên cạnh, đưa tay mặt , cảm ơn: “Cảm ơn tiểu hoàng thúc giúp đấu giá quyển kinh.”

Hắn gạt tay , liếc một cái, đưa mắt về kinh thư, bắt đầu lật ngược từ trang cuối lên , lật nhạt giọng hỏi: “Ta quyển kinh là đấu cho nàng ?”

“Không …” Ta quyển kinh : “ tiểu hoàng thúc lấy quyển cũng chẳng để gì, cho thì cho ai?”

Hắn “bốp” một tiếng khép quyển kinh , ngẩng đầu , lạnh lùng : “Ta thể đơn thuần chỉ gây rối với nàng một chút ? Nàng thích khác gây rối với ? Thái tử gây rối với nàng, nàng còn đấu trí đấu dũng với vui lắm mà?”

… Ta im lặng.

Bên ngoài, giọng hô giá của đấu giá sư vang lên đúng lúc: “Ba trăm ngàn lượng, thứ nhất!”

Bách Lý Tuế Hàn nhíu mày, Thôi thiếu quân lập tức bước tới buông rèm xuống, dán một lá bùa lên cột. Có lẽ là bùa tĩnh âm, vì dán xong, bên ngoài lập tức yên tĩnh hẳn.

Trong phòng yên tĩnh đến mức thể tiếng kim rơi. Hắn mở miệng: “Sao gì? Hay là chột ?”

Ta liếc Ôn Linh Lộc, Thôi thiếu quân, Lạc Tinh Nhi, Sở sư cùng bảy Thải Phách.

Ánh mắt theo quét qua một lượt, nhíu mày lệnh: “Các ngươi ngoài .”

Chỉ trong chớp mắt, trong phòng chỉ còn và Bách Lý Tuế Hàn.

Thật , gặp giữ thái độ như thế , cũng lường , còn nghĩ cách đối phó.

Ta thở dài, chân thành xin : “Tiểu hoàng thúc, xin , một tháng rõ ràng hứa nghĩ xong sẽ lập tức tìm ngài, nhưng . Lý do là…”

Đang dở, lạnh lùng cắt ngang: “Là vì nàng đặt trong lòng.”

Ta khựng . “Không .” Ta liếc trộm , nhỏ giọng phản đối: “Tiểu hoàng thúc, đặt ngài trong lòng. Mà là khi suy nghĩ thận trọng, thấy chúng hợp nên thể đồng ý ở bên . nghĩ ngài sẽ thất vọng, thấy ngài thất vọng, nên mới kéo dài từng ngày, tìm ngài.”

Hắn im lặng một lúc : “Sư Lạc, ngẩng đầu .”

Ta : “Vẫn là nên…”

Hắn ép nhưng một lúc bất ngờ : “Nếu thấy thất vọng thì nên đồng ý với .”

Yêu cầu thật vô lý, khó xử trả lời: “Dù thấy ngài thất vọng, nhưng cũng thể trái lương tâm…”

Hắn cắt ngang: “Được , đừng nữa.”

Ta ngoan ngoãn ngậm miệng: “Ồ.”

Không khí lúc đặc quánh.

Hơn mười nhịp thở , : “Sư Lạc, thật sự hiểu, tại một tháng suy nghĩ thận trọng, nàng chọn Thái tử ?” Giọng mang một sự nghi ngờ nghiêm túc đến mức lạ thường: “Nàng ma nhập ?”

Ta chống chế: “Thái tử cũng đến nỗi tệ , ít …” Vì nghĩ mãi Thái tử ưu điểm gì, nên kẹt ở đó.

Hắn , khóe môi nhếch lên thành một nụ , nhưng nụ chạm tới mắt: “Vừa luôn tránh né , giờ vì Thái tử mà chịu ngẩng đầu .” Nụ mong manh biến mất nơi đuôi mắt : “Tốt. Thái tử ưu điểm gì, nàng tiếp .”

Câu như và Thái tử thiết lắm . Dù từng theo Ôn Linh Lộc vài quyển tiểu thuyết tài tử giai nhân, cũng hiểu, mơ hồ đoán đang ghen. dù là ghen, cũng thể vu oan trắng trợn chứ? Người ghen thì đặc quyền hơn ?

Hắn năng hồ đồ như thế khiến bực, khỏi trầm giọng: “Tiểu hoàng thúc, dù ngài ghen cũng thể oan uổng như . Ta , ngài là vì thấy ngài thất vọng. Ngài thất vọng, chẳng lẽ thấy dễ chịu ? Sau đó cũng nghĩ ngài chắc nguôi mới thử ngẩng đầu ngài. Chuyện liên quan gì đến Thái tử? Ngài đừng tưởng tượng quá phong phú nữa !”

Hắn đáp: “Ồ.” Sắc mặt dịu hơn chút: “ nàng nghĩ Thái tử ưu điểm mà ?”

“Dừng!” Ta chặn lời : “Ta hề nghĩ ! định vì thương hại mà bịa cho vài ưu điểm, nhưng bịa nổi!”

Hắn chằm chằm : “Vậy nàng cũng thấy bằng .”

Ta đáp ngay: “Chẳng rõ ràng ?”

“Tốt, vấn đề là…” : “Vậy tại nàng chọn chứ chọn ?”

“Ờ…” Ta nghẹn họng.

Bùa của Thôi thiếu quân hiệu quả quá , khi cả hai đều gì, sự yên tĩnh ở góc gần như chói tai.

Bách Lý Tuế Hàn tựa ghế thiền, ánh mắt nhạt nhòa dừng , chân mày cau như cảm thấy bức bối.

Nói thật, chẳng lẽ bức bối ?

Khi đó mới quen bốn ngày, với gặp yêu. Lúc thật sự hoảng, suy nghĩ một chút cũng để qua loa với .

Ta vốn là vị hôn phu, mà vị hôn phu là cháu ruột của . Hắn là cháu dâu tương lai của , mà vẫn gặp yêu , còn đề nghị hủy hôn với cháu để gả cho .

Nếu chuyện do Bách Lý Tuế Hàn , thì lẽ chất vấn ngay tại chỗ rằng, lễ nghĩa của ? Phẩm hạnh ở ? Đạo đức ở ? Giới hạn luân lý ở ? Hoặc giả, nếu một chút, chẳng cần đắn đo mà kiên quyết từ chối thẳng thừng đề nghị . dung mạo thế thật sự khó mà quyết định.

Suy nghĩ hai ngày, đến tối ngày thứ ba, khi ngủ, bỗng nghĩ .

Bách Lý Tuế Hàn tuy là tiểu hoàng thúc của Thái tử, nhưng từ ba tuổi nhập đạo, luôn lớn lên trong giới tu chân, căn bản của phàm thế. Còn , tuy vẫn dựa cả hai con đường phàm thế và giới tu chân để kiếm sống, nhưng cũng chẳng tính là của phàm thế. Đã , dùng tư duy mà thầy dạy môn “Kiến thức thường thức” trong phàm thế dạy để cân nhắc chuyện chứ? Ta nên dùng tư duy của giới tu chân để suy nghĩ mới .

Trong giới tu chân, vì thường sống lâu, giỏi giữ dung nhan, nên chuẩn tắc đạo đức khác xa phàm thế. Chỉ cần kết hôn với huyết trong ba đời, thì chẳng ai cho là vấn đề. Giữa ba chúng , trừ phi Bách Lý Tuế Hàn để mắt tới Thái tử, thì mới thể giữ lễ, giữ phẩm hạnh. Còn nếu để mắt tới , tư cách chất vấn lễ nghĩa phẩm hạnh ở .

Điều khó duy nhất của chuyện , chỉ là hủy bỏ hôn ước với Thái tử sang gả cho thúc thúc của Thái tử… thể dễ xử lý, khả năng sẽ gây chuyện, ảnh hưởng đến giao tình giữa cốc Tứ Vọng và Bách Lý thị. Bách Lý Tuế Hàn , khó khăn thể giải quyết, cần bận tâm.

Nói cách khác, nếu ở bên Bách Lý Tuế Hàn, thì khả thi, chẳng cần lo nghĩ gì.

Phân tích đến đây, chỉ còn một câu hỏi, tiểu hoàng thúc tại gặp yêu ?

câu hỏi cũng khiến băn khoăn quá lâu. Thử hỏi ngoài việc xinh , còn ưu điểm xuất sắc nào khác? Chẳng lẽ gặp yêu chỉ vì giỏi ăn bừa bãi ?

(chị củm chị ăn bừa bãi lun ạ, hiếm thấy ghê)

Thực cũng thiện cảm với , so với Thái tử thì càng chọn hơn, cảm thấy thành với cũng tệ, mỗi bữa ăn thể ăn thêm vài bát cũng là vì trai. Như xem cũng công bằng.

Nghĩ thông suốt chuyện, lúc đó đang đường cùng Ôn Linh Lộc về nhà nàng. Ta bèn quyết định, đợi Ôn Linh Lộc thăm nhà xong, sẽ tìm Bách Lý Tuế Hàn, bàn với chuyện hủy hôn với Thái tử.

Chỉ là ngờ, về tới cốc Tứ Vọng thì gặp dị động ở Minh Kính Đài, buộc tới dị thế.

Việc xử lý ở dị thế chút liên quan đến một bạn đang trải qua tình kiếp, trùng hợp cũng tu Vô Tình đạo. Sau khi câu chuyện của bạn và đạo lữ của , học một kiến thức chấn động: một tu sĩ Vô Tình đạo, nếu may gặp tình kiếp khi vượt qua Đăng Tiên kiếp, thì thử thách cuối cùng đối mặt chính là “sát thê chứng đạo”.

Phải rằng ở phàm thế chúng , tu sĩ khả năng tu đến Đăng Tiên kiếp, theo sử sách ghi chỉ mười hai . Trong đó, tu Vô Tình đạo mà gặp Đăng Tiên kiếp chỉ bốn . Ngoại trừ Bách Lý Tuế Hàn, còn ba khác. Ba vị tiền bối , lẽ vì khi nhập đạo từng yêu đương, nên Đăng Tiên kiếp của họ liên quan đến tình kiếp, khi thành tiên cũng lưu truyền bất kỳ câu chuyện nào về “sát thê chứng đạo”. Do đó, hậu nhân trong giới tu chân cũng chẳng rằng, hóa tu sĩ Vô Tình đạo phá tình kiếp để đắc đạo, cần sát thê chứng đạo.

Sát thê chứng đạo.

Trước khi Bách Lý Tuế Hàn tỏ tình với , bốn chữ chẳng liên quan gì đến . hiện tại, nó bỗng trở nên vô cùng cụ thể, khiến lông tơ dựng đứớng

Giới Mẫn Mẫn : “Ngươi thể hiểu nó như một sự khảo nghiệm mà ông trời dành cho tu sĩ Vô Tình đạo đạt đến cảnh giới tối cao. Cách khảo nghiệm là khiến tu sĩ đó yêu một , khi hai tâm ý tương thông, kết thành vợ chồng, sẽ sắp đặt cho yêu phạm tội tày trời, để xem thể vượt qua tư tâm, trời hành đạo .”

Nàng mỉa mai : “Nếu ngay cả tình yêu sâu đậm nhất đời cũng thể lay chuyển đạo tâm ‘ít tư dục, công chính vô tư’ của , thì đời sẽ chẳng còn gì ngăn cản cầm gương sáng soi xét, định thị phi, phân trắng đen, trở thành một vị thần xứng đáng. Như thế, dĩ nhiên thể phá kiếp thành thần. Đây, chính là sát thê chứng đạo.”

Với lời giải thích về “sát thê chứng đạo”, phiên bản của Giới Mẫn Mẫn hẳn là uy tín nhất, vì nàng chính là đạo lữ xui xẻo của bạn mà gặp, kẻ cần sát thê chứng đạo mới thể phá kiếp phi thăng.

Giới Mẫn Mẫn gõ gõ ngón tay, thong thả tản mạn trò chuyện với : “Lấy và Tức Mặc Chính ví dụ, lẽ ngươi tin, nhưng ban đầu là thích , theo đuổi lâu, chúng mới ở bên . Một tu sĩ Vô Tình đạo bẩm sinh, thể năng lực yêu một ? Chuyện khác thường tất nguyên do. Giờ hiểu, nhưng khi đó , còn một lòng mơ mộng xuân thu sánh bước cùng trọn đời. chẳng qua chỉ là công cụ khảo nghiệm của ông trời dành cho , xứng đáng hết đời với ? Vậy nên chẳng bao lâu khi thành , ông trời bèn sắp đặt cho phạm tội tày trời.

“Ta là yêu, khi quen sống tự do, tuy từng g.i.ế.c nhưng cũng ít sát sinh. Từ khi ở bên , kiếm của từng dính m.á.u nữa. đêm hôm đó, hiểu vì phát cuồng, đến khi tỉnh táo , tàn sát cả đoàn mã bang. Vì chuyện đó xảy , hiểu nổi. Nếu do ông trời sắp đặt, chẳng nghĩ lý do nào khác. Chỉ một đêm, trở thành yêu nữ mà thiên hạ dung, cả giới tu chân đều trừ khử . Tông môn đầu là Ngọc Dao Tông còn phát lệnh g.i.ế.c ngay tại chỗ. Tức Mặc Chính là đại tông chủ kế nhiệm của Ngọc Dao Tông, sự đồng ý của , lệnh g.i.ế.c thể ban ?

“Hắn hẳn từng do dự, hoặc đúng hơn, nghĩ nhất định do dự, nhưng cuối cùng, vẫn quyết định vung kiếm c.h.é.m . Ta trốn trong núi sâu, sống mơ mơ hồ hồ, ban đầu là tê liệt với tất cả, tỉnh táo hơn thì thấy sống cũng chẳng ý nghĩa, c.h.ế.t quách lẽ cũng . Chỉ là c.h.ế.t trong tay khác, lẽ vì sợ đau. Ta quyết định chờ tìm , c.h.ế.t trong tay . cuối cùng thế.

“Bởi vì một ngày , gặp mấy thiếu niên đang đường, từ lời trò chuyện của họ, đột phá mới. Một tu sĩ Vô Tình đạo đạt đến cảnh giới tối cao, chỉ còn cách Đăng Tiên một bước thì để bước tiếp? Ta ngu, cũng chút hiểu về tu tiên, cuối cùng hiểu đóng vai trò gì trong cuộc đời . Khoảnh khắc , còn c.h.ế.t nữa.”

Nói đến đây, Giới Mẫn Mẫn dừng , đưa tay , cổ tay động, xích sắt bèn vang lên loảng xoảng. Ta đưa cho nàng một chén . Nàng uống xong, : “Lâu quá ai chuyện với , nên kìm , xin .”

Rồi hỏi : “Ngươi chán ?”

Ta , bảo nàng cứ tiếp tục.

Nàng nhắm mắt, mở : “Ta biện hộ cho tội của , chỉ là hiểu điều đó nên khó tránh khỏi cảm thấy bất công. Hắn chỉ là đột phá, chứ thành thần, phần nhiều là vì g.i.ế.c . lấy mạng để trải phẳng con đường đăng tiên cho . …” Nàng hỏi : “Ngươi bản thể của là quyền trượng mà Nhân Hoàng để ?”

Ta đáp: “Ừ, đôi chút.”

Nàng đặt chén xuống: “Quyền trượng của Nhân Hoàng, khi mới sinh xem là thánh vật. qua vạn năm, lưu lạc trong tay những kẻ tham vọng cùng quyền lực và d.ụ.c vọng cấu kết lâu ngày, sớm chẳng còn chút thần thánh nào. Tuy , nó nhạy cảm với tam độc tham, sân, si của con . Một tu sĩ Vô Tình đạo rơi tình kiếp nhưng tình kiếp trói buộc, thể rút lui khỏi tình kiếp, coi như vượt qua một nửa kiếp nạn. Tuy thành thần nhưng cũng chẳng còn xa, tu vi sâu lường . Ta hiểu thế nào cũng thể đối kháng với , bèn khắp thế gian tìm ba độc , dâng cho yêu Đề Xà để cầu sự bảo hộ của nó. Người đời đ.á.n.h giá là kẻ giúp kẻ ác điều , họ cũng chẳng sai. với , đó chỉ là tự cứu mà thôi.”

Nói xong, nàng nâng chén , uống từng ngụm cạn sạch nước trong chén. Xiềng xích nặng nề trói buộc tứ chi nàng, chỉ cần động tác lớn vang loảng xoảng. Nàng cau mày, vẻ mặt bình thản.

Ta đến chốn phàm thế , là để tìm yêu Đề Xà trong lời Giới Mẫn Mẫn , đoạt tam độc trọc khí nhận chủ từ tay , nhốt Minh Kính Đài. Lần đầu gặp Giới Mẫn Mẫn, chính là ở sào huyệt của yêu Đề Xà đó.

Khi , Tức Mặc Chính dẫn một nhóm tu chân nhân sĩ bắt gọn đại yêu , trọc khi tam độc do đại yêu khống chế cũng điều phục gần xong. Bỗng bên ngoài yêu điện vang lên tiếng ồn ào, lờ mờ phân biệt những câu như: “Cuối cùng cũng tìm thấy yêu nữ !”, “Không ngờ trốn đáy hồ Càn Khôn, nếu cảm ứng của ngọc Linh Lung thì đúng là để nàng lọt lưới mất.”

Ta rảnh rỗi nên bèn theo hóng hớt: Một thiếu nữ mảnh mai xích khóa yêu trói chặt hai hán tử lực lưỡng áp giải giữa đám đông. Thân hình chật vật nhưng che nổi dung nhan khuynh quốc, tiếng hô đ.á.n.h g.i.ế.c của đám đông vẫn vô cùng bình tĩnh, khóe môi còn vương một nụ chế giễu.

Ta nghĩ thầm: Đây đúng là một nhân vật đáng gờm.

Các tu sĩ phẫn nộ sục sôi, ai nấy đều hận thể tự tay g.i.ế.c yêu nữ, chẳng tiếc pháp thuật pháp khí của mà thi đ.á.n.h về phía Giới Mẫn Mẫn. May mà xích khóa yêu tác dụng phòng hộ, giúp nàng chặn phần lớn công kích, nếu thì dù một trăm mạng cũng chịu nổi. , Giới Mẫn Mẫn vẫn chịu ít đau khổ.

Cuối cùng, sư của Tức Mặc Chính đến, rằng hàng phục diệt trừ yêu Đề Xà , Ngọc Dao Tông thể giao hết bộ linh bảo thu cho Tu Chân Minh, lấy một món, điều kiện là liên minh Tu Chân giao Giới Mẫn Mẫn cho Ngọc Dao Tông. bọn họ cũng bao che, khi rõ tội trạng của Giới Mẫn Mẫn, sẽ cho liên minh Tu Chân và cả thiên hạ một lời giải thích.

Lần trừ yêu chủ yếu nhờ công Tức Mặc Chính, nếu bỏ mạng tại đây. Không lấy một món linh bảo nào thể hiện thành ý của Ngọc Dao Tông, nên đành nể mặt.

Cuối cùng, Giới Mẫn Mẫn giam Tháp Trói Yêu của Ngọc Dao Tông.

Ta đến tháp gặp Giới Mẫn Mẫn, mục đích rõ ràng, là để hỏi nàng về “sát thê chứng đạo” là gì. Về việc Giới Mẫn Mẫn là thế nào, giữa nàng và Tức Mặc Chính ai đúng ai sai, kể cả ông trời trong đoạn tình duyên của hai đóng vai trò công bằng , cũng hiểu rõ, đủ tư cách bàn luận, nên chẳng tiện gì. Suy nghĩ một lát, bèn hỏi một câu liên quan gì đến đạo nghĩa nhưng với giá trị tham khảo nhất định.

Ta hỏi Giới Mẫn Mẫn: “Tức Mặc Chính là tu sĩ Vô Tình Đạo, nàng cũng theo lý khả năng thích một . Vậy khi thích nàng, nàng nghi ngờ, hỏi ?”

“Sao hỏi?” Nàng nhẹ: “ , tuy tu Vô Tình Đạo, song cũng là . Là thì sẽ lòng phàm, sẽ động tình. Ta cũng đề phòng, lúc đó còn hỏi , việc gặp là tình kiếp do ông trời bày để khảo nghiệm ? Khi khá tức giận, rằng đường đường là một nam nhân, lẽ nào đến cả việc thật lòng thích chỉ vì tình kiếp mà buộc bằng con mắt khác cũng phân biệt . Giờ , tình kiếp quả thực đáng sợ, dù là kiên định đến mấy, rơi đó cũng sẽ đ.á.n.h mất bản tâm, rối loạn tâm trí.”

Dừng một lúc, nàng khẽ thở dài: “Khi thề non hẹn biển với , lẽ Tức Mặc Chính thật sự nghĩ rằng thích , và sự yêu thích xuất phát từ bản tâm .”

Nghe xong câu trả lời của Giới Mẫn Mẫn, lạnh nửa phần. Nếu nhớ lầm, đây khi hỏi Bách Lý Tuế Hàn vì là tu sĩ Vô Tình Đạo mà vẫn thể gặp yêu , cũng đưa đáp án tương tự: Hắn tu Vô Tình Đạo thì lẽ nào thể tình cảm, thể thích một ? Nếu thể, tại thượng thiên định kiếp đăng tiên của là tình kiếp… Nghe chẳng khác nào nhận rằng lẽ chính là tình kiếp của . So với cách Tức Mặc Chính đối diện câu hỏi , thể giống y hệt, nhưng cũng gần như .

Cuối cùng, Giới Mẫn Mẫn : “Giữa , thành thế là điều tất yếu. Hoặc giam ở đây cả đời, hoặc c.h.ế.t trong tay , chỉ hai con đường .” Nàng giơ tay xoa trán, xiềng sắt cổ tay vang lên leng keng: “Ta cả đời giam trong Tháp Trói Yêu . Nếu , chi bằng g.i.ế.c còn hơn. Dĩ nhiên, tìm c.h.ế.t, cái c.h.ế.t là điều mong. Chỉ là nếu buộc chọn một trong hai, thì cái c.h.ế.t xem là kết cục bớt tệ hơn một chút.”

Đây là nhân quả của riêng họ, ngoài tư cách xen , chỉ thể đồng ý giúp nàng chuyển lời cho Tức Mặc Chính.

“Nàng , mất tự do đối với nàng là sự tra tấn lớn hơn, giờ nàng còn quá phản kháng chuyện c.h.ế.t để thành con đường đăng tiên của ngươi, chi bằng ngươi cho nàng một cái c.h.ế.t nhanh gọn.” Ta gần như đổi câu chữ mà chuyển nguyên lời Giới Mẫn Mẫn cho Tức Mặc Chính.

Sắc mặt đại tông chủ khó coi đến cực điểm, : “Ta tự gặp nàng.”

Kết cục cuối cùng của Giới Mẫn Mẫn thế nào, . Ta thậm chí rõ Tức Mặc Chính tìm nàng . Vì ngày hôm , hiện thế.

Trong câu chuyện của Giới Mẫn Mẫn và Tức Mặc Chính, tìm đáp án cho việc Bách Lý Tuế Hàn gặp yêu . Thật lòng mà , vì tình kiếp mà thích hợp lý hơn nhiều so với việc một tu sĩ Vô Tình Đạo chỉ vì nên nhất định .

một ngày nào đó rơi kết cục như Giới Mẫn Mẫn.

Đó là lý do nhất định từ chối .

Bởi dù là trẻ tuổi mà mất tự do, trẻ tuổi mà mất mạng, thì đều khác xa tương lai mong .

Một bàn tay dừng mặt , ngón tay thon dài, sắc trắng bệch, mang chút lạnh lẽo như từ băng tuyết. Bàn tay khẽ vẫy mắt , kèm theo giọng bất mãn: “Hoàn hồn.”

Ta ho khẽ một tiếng, : “Ồ.”

Bách Lý Tuế Hàn thu tay , đối diện với : “Bách Lý Huy bằng , nhưng lý do nàng bỏ chọn , bịa xong ?”

Nếu thật sự đang bịa lý do thì còn đỡ, bịa lâu như chắc chắn nghĩ . Vấn đề là nghĩ tới chuyện đó.

Nên trả lời thế nào?

Nói thật với rằng nghi thích là vì tình kiếp, nhưng trở thành công cụ để sát thê chứng đạo?

Theo kinh nghiệm từ lời Giới Mẫn Mẫn, chuyện chắc chắn vô ích. Người rơi tình kiếp lúc đều ở trạng thái bản tâm rối loạn, tám phần Bách Lý Tuế Hàn sẽ giống Tức Mặc Chính mà cãi : “Ta đường đường là một nam nhân, lẽ nào ngay cả việc thật lòng thích nàng chỉ vì tình kiếp mà ngươi khác cũng phân biệt ?” Ta thậm chí còn tưởng tượng kiểu lạnh nhạt của . Hắn khả năng sẽ cho rằng nghĩ quá nhiều, tự sinh chuyện.

Đang gấp rút suy tính, Bách Lý Tuế Hàn giục: “Còn bịa xong ?”

Ta nghiến răng, tháo phắt mặt nạ mặt xuống: “Không bịa, là thế , chọn tiểu hoàng thúc là vì hủy dung, xứng với tiểu hoàng thúc nữa!”

Sáng nay rửa mặt, mới xác nhận tình trạng gương mặt từ trong gương, bộ nửa mặt bên , từ trán đến cằm, đỏ trắng lẫn lộn, chi chít sẹo lồi lõm, thêm một cái cũng chướng mắt.

Nếu vạn bất đắc dĩ, thật sự để thấy bộ dạng . Hy sinh lớn như , chỉ mong giữ vững tiêu chuẩn thẩm mỹ, với một nông cạn như , nếu là hủy dung, tuyệt đối sẽ khó xử như bây giờ.

Bách Lý Tuế Hàn im lặng . Ta thật sự khâm phục , thể chằm chằm khuôn mặt năm sáu nhịp thở mà rời mắt.

“Sao thành thế ?” Hắn hỏi.

Ta nghiêng , đưa nửa mặt về phía : “Trước đó dị thế điều phục Tam Độc, gặp một yêu xà phun độc, tránh kịp, trúng dịch độc của nó, nên thành thế . Haiz, cứu nữa .” Thực vẫn cứu , chỉ là tốn thời gian.

Hắn bỗng nâng tay, ngón tay chạm trán .

Ta lập tức ngửa , tránh khỏi tay : “A, đau!”

Hắn nhíu mày: “Vảy da rụng, còn đau ? Đừng giả bộ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-de-kiep/chuong-16.html.]

Ta đành thôi né nữa.

Ngón tay vuốt xuống, từ trán đến đuôi mắt, lướt qua má, đến tận cằm. Nếu hủy dung thì đây sẽ là một động tác mờ ám, lẽ sẽ thấy hổ. giờ mặt đầy ghồ ghề thế , vẫn thể bình thản kiên nhẫn chạm , chỉ còn khâm phục .

Chốc lát , thu tay , đưa cho một tấm gương: “Xem .”

Ta khó hiểu nâng gương lên.

Trong gương, những vết sẹo gớm ghiếc bên má biến mất. Ta sững sờ: “Chuyện …”

“Chỉ là vết thương nhỏ, chữa cho nàng một chút, giờ .” Hắn , nhặt chiếc mặt nạ vàng đùi , đội lên mặt : “Vẫn nên đeo thì hơn.”

Mặt khỏi còn đeo thứ gì. “Không cần ,” giơ tay định gỡ mặt nạ xuống: “Thật đeo nó khó chịu.”

Gỡ một nửa thì nắm cổ tay ngăn : “Đeo , để việc từ hôn khỏi sinh thêm rắc rối.”

Hắn vẫn còn nghĩ cách để từ hôn.

Cũng . Mặt lành, cái cớ “dung mạo hủy hoại, xứng với còn tác dụng.

Ta cố hết sức, thật sự nghĩ cách nào khác để kết thúc chuyện mất thể diện.

Ta tổn thương.

Hắn hỏi : “Sao gì nữa?”

Ta , hai nhịp thở , c.ắ.n răng thẳng: “Nói thật cho tiểu hoàng thúc , vốn từng nghĩ đến chuyện từ hôn với Thái tử.”

Gương mặt Bách Lý Tuế Hàn trầm xuống.

Ta liều nhắc : “Chữa lành mặt , cảm kích, nhưng sẽ từ hôn với Thái tử.”

“Vừa là ai hủy dung nên cảm thấy xứng với , chỉ miễn cưỡng xứng với thái tử, nên mới chọn ? Ta tin, nhưng đó chỉ là cái cớ của nàng, đúng ?” Hắn trầm giọng hỏi , trong giọng mang ý trách cứ, nhưng cuối câu lộ chút thất vọng khiến lạnh sống lưng, khó tránh khỏi chột , đối diện.

Ta : “ là cái cớ, nhưng tiểu hoàng thúc cũng hẳn đúng. Ta lúc lẽ thích hợp, nhưng điều cần tự biện bạch, vẫn rõ.” Ta thử chuyển chủ đề, dù thể mượn đó mà xoa dịu mâu thuẫn, bình yên chia tay , nhưng tiên cứ thử .

“Lấy cớ hủy dung để từ chối tiểu hoàng thúc là đúng. thật lòng cũng nghĩ như , hủy dung, thì xứng với tiểu hoàng thúc.” Ta cố gắng tỏ chân thành: “Vừa nãy gương mặt trông thế nào, tiểu hoàng thúc rõ ràng . Một hủy dung mà cạnh tiểu hoàng thúc với dung mạo thần tiên, thật sự quá xứng. Nếu thật sự hủy dung, dù giữa chúng chướng ngại nào khác, cũng sẽ ở bên ngài, vì thẩm mỹ của cho phép. Đây là lời thật lòng, lừa ngài.”

Bầu khí cuối cùng cũng còn quá căng. “Ừ, , nàng thích gương mặt của .” Hắn .

Thấy phản cảm, tiếp tục bịa: “ tiểu hoàng thúc, nếu hủy dung thì xứng với ngài, từng là ngay cả Thái tử cũng miễn cưỡng mới thể xứng đáng nhỉ? Thứ Bách Lý gia chính là huyết mạch của Sư gia, thật thì dù đến mức thiên hạ vô song, chỉ cần họ Sư, là đích truyền của Sư gia, cũng chuyện miễn cưỡng xứng với Thái tử. Con cháu đích truyền của nhân chủ, ghép cùng Thái tử, chẳng dư sức ?”

“Nàng biện bạch cho , là để biện bạch chuyện ?” Hắn hỏi .

Xem kéo chệch hướng, thở phào, tiếp tục đóng kịch: “ , chuyện quan trọng lắm, rõ, hai họ liên hôn, đều cần hiểu rõ vị trí của , nhận thức chung đôi bên đều chứ!”

“Là .” Hắn gật đầu: “Tuy thấy nàng hủy dung thì chỉ miễn cưỡng xứng với Thái tử, nhưng vẫn xin nàng, câu thỏa đáng.”

Ta : “Ồ, .” Định nhân cơ hội khuyên : “Cho nên…”

Hắn cắt ngang: “ Sư Lạc, nàng nhận , trong lòng nàng, nàng thấy hơn Thái tử nhiều, cũng quan trọng hơn nhiều.” Nói câu , chăm chú chớp.

Hắn hơn Thái tử nhiều chẳng chuyện rõ như ban ngày ? Thái tử chủ yếu là nhờ đầu thai mà thành Thái tử. Còn tu đến cảnh giới nửa bước thành thần, nhờ đầu thai mà . Ta : “Tiểu hoàng thúc, từng phủ nhận ngài hơn Thái tử…” chợt nhận , lập tức ngừng . Ta vốn định vòng vo mơ hồ, thuận lợi chấp nhận chuyện chúng vô duyên, ai ngờ tự dồn tình thế mập mờ.

Hắn ngẩng mắt: “Sao tiếp? Trong lòng nàng, hơn Thái tử thế nào?”

Ta vắt óc tìm từ, đưa một chữ trung tính: “… ưu tú.”

Hắn im lặng chốc lát, bàn tay lạnh như băng đưa sang, gỡ mặt nạ mặt xuống: “Không đúng, .”

Ta : “… đúng là ưu tú.”

Hắn tiến gần, dừng cách nửa cánh tay, một lúc, bỗng mỉm : “Sao c.ắ.n môi? Không thoải mái , vì trái với lòng ? Sư Lạc, suy nghĩ thật của nàng là gì, nàng thật sự ?”

Ánh mắt sâu như biển xa xăm, mặt biển cảm xúc nào đó đang dậy sóng, khó phân định là gì, nhưng cuốn hút. Tay bất giác áp lên ngực, cảm giác gì đó đang gấp gáp gõ lòng bàn tay, thình thịch, thình thịch. Ta cố sức dời mắt , nghĩ bụng, thể tiếp tục thế nữa.

Có lẽ lời thật sự tổn thương thì mới chấm dứt .

Ta hít sâu một : “Tiểu hoàng thúc.”

“Ừm?” Hắn đáp.

Ta cố lạnh lùng: “Ngài đúng là hơn Thái tử, cũng quan trọng hơn Thái tử.” Ta trả lời câu hỏi của , giả vờ thản nhiên: “ thì chứ. Ngài so với Thái tử, hễ là mắt đều thấy ngài hơn hơn, cũng mắt, tất nhiên cũng thấy thế.”

Nụ mặt biến mất, nhíu mày nhẹ.

“Ngài hỏi suy nghĩ thật của , suy nghĩ thật của là.” Ta c.ắ.n răng: “Chỉ bạn với tiểu hoàng thúc, sẽ vui. cùng tiểu hoàng thúc chuyện tình cảm. Nói thật, tình cảm với Thái tử, nhưng với tiểu hoàng thúc, thật cũng chẳng tình cảm gì.”

Hắn ngạc nhiên , dường như tin nổi. Nhìn hồi lâu, mới mở miệng hỏi: “Một chút cũng ?”

“Một chút cũng .” Ta siết chặt tay, mới những lời : “Thái tử trong lòng, đối với chẳng cầu gì, chúng thì chán, tiếp xúc chỉ là công việc, như thế càng thoải mái, càng vướng bận. tiểu hoàng thúc, ngài cầu với , thật, điều khiến thấy áp lực. Đây chính là lý do từ hôn với Thái tử.” Nói xong, n.g.ự.c như thứ gì đó chặn , khó chịu. Vừa thấy nặng nề, nhẹ nhõm kỳ lạ, nghĩ rằng đến mức , chuyện chắc sẽ giải quyết. Nếu , xong những lời tổn thương như , vì tự trọng cũng thể ở thêm.

Trong lòng khá khó chịu, nhưng vẫn nhịn, nghiêng đầu, tập trung tấm bùa tĩnh âm cột phía bên , chờ dậy rời , đồng thời âm thầm cầu mong lúc quên mang theo kinh Quy Ân.

Đợi một lúc, phát hiện dường như động tĩnh, bất giác đưa mắt .

Hắn ngẩng lên, vẻ thất thố biến mất. Khi ánh mắt chạm , cất tiếng: “Sư Lạc, cũng chẳng cầu gì ở nàng.”

Không ngờ thản nhiên dối, kinh ngạc: “Không… chứ, chẳng ngài luôn ép từ hôn ?”

Hắn im lặng một thoáng: “Ta chỉ nghĩ, nàng từ hôn , chúng mới thể quang minh chính đại ở bên . Nàng từ, thật cũng thể từ.”

“À?”

Hắn đặt một tay lên tay vịn ghế thiền, gõ nhẹ như đang trầm ngâm: “Nàng nàng tình cảm với và Bách Lý Huy, hiện tại ai khiến nàng cảm thấy nhẹ nhõm hơn thì nàng sẽ chọn đó. Ta nghĩ , gánh nặng duy nhất đặt lên nàng chính là bảo nàng và Bách Lý Huy từ hôn. Nếu chuyện đó khiến nàng thoải mái, thì từ hôn nữa. Nàng từ hôn cũng chẳng ảnh hưởng nhiều đến việc chúng ở bên .”

“…”

Ta phản ứng đến hai , ngây ba nhịp thở, mới xác nhận với : “Tiểu hoàng thúc, ý của ngài là để Thái tử phi, ở bên ngài?”

“Ừ.”

Chuyện còn thể ? Ta từng nghĩ tới.

loại chuyện cũng tiền lệ. Giống như Thái tử, thiên hạ ai cũng đính hôn, nhưng điều đó ảnh hưởng gì đến việc qua với Dao Nguyên Nhi ? Không hề. Hoàn cảnh của và Bách Lý Tuế Hàn cũng tương tự, chỉ khác ở chỗ Bách Lý Tuế Hàn là thúc thúc của Thái tử, từ góc độ thế tục, ở bên thì khó coi. chuyện cách giải quyết, chỉ cần đừng để thế tục .

…Không đúng, tình hình của chúng bây giờ rõ ràng là cần thuyết phục, ép từ bỏ, chứ để dắt mũi , khiến hồ đồ mà thuyết phục chứ!

Bên tai vang lên giọng của Bách Lý Tuế Hàn: “Nàng ý kiến, thì quyết định .”

Quyết cái gì mà quyết! Ta giơ tay: “Khoan …”

Cổ tay nắm lấy hạ xuống. Hắn nghiêng gần, thẳng mắt , như vui nhưng đang nhịn: “Đừng đợi nữa, nhượng bộ nhiều .”

Ta : “Ngài tới gần quá ?”

Hắn im lặng một lát: “Chê ?”

Ta đáp: “Cũng hẳn, chỉ là…”

Ánh mắt rung lên: “Nếu chút tình cảm nào với , thì nàng sẽ chê tới gần nàng như .”

Ta: “…”

Khóe môi cong lên: “Vậy tức là chê , cũng tình cảm.”

Sao thể rút kết luận như thế? Ta : “ chê tiểu hoàng thúc, nhưng…”

Hắn nghiêng , tiến sát thêm chút nữa.

Ta thốt nên lời.

Hắn : “Đừng đợi nữa, ?” Rồi : “Vậy quyết định thế nhé.” Lại : “… dù đồng ý cho nàng và Bách Lý Huy thành hôn, thì…”

Hắn thật sự đến quá gần, gương mặt tuấn tú ngay mắt, chúng gần như thể thấy thở của .

Ta choáng váng.

Khoảng cách gần như , thẳng gương mặt , càng thấy nó kinh diễm. Hàng mi dài, sống mũi thẳng, làn da trắng hơn cả sương tuyết, tì vết. Là vì tu luyện tới cảnh giới gần như Thần mới diện mạo thế , vốn sinh như ?

Bất giác thất thần.

“Nàng ?” Hắn bất ngờ chạm tay .

, nhưng hết. Ta hồn, ngửa , mơ hồ đáp: “Ừ, đây.”

“Vậy nãy gì, nàng lặp một .” Hắn dường như nhận đang cố kéo giãn cách, mặt sát gần như chạm mũi .

Lưng , ngửa thêm chút nữa là ngã mất, nên chỉ đành rướn chịu đựng: “… Không.”

Hắn một lúc: “Nàng bắt đầu từ khúc nào?”

Không thể qua loa nữa, đành thật thà: “Từ lúc ngài đồng ý cho và Bách Lý Huy thành hôn.”

Hắn lặng một thoáng: “Được, nữa.”

Dù gì cũng ở , tuy rướn lưng thế thoải mái, nhưng vẫn cố tỉnh táo, trừng mắt : “Ừ, ngài .”

Hắn rũ mắt, bỗng khẽ , ánh rơi lên mặt , nhẹ giọng điều chẳng liên quan: “Sư Lạc, trong mắt nàng, bóng hình của hiện rõ.”

Ta lập tức nhắm mắt.

Hắn : “Mi mắt run dữ quá.”

Ta nhịn nổi nữa, mở mắt: “Rốt cuộc chuyện chính !”

Hắn bất ngờ đưa tay đỡ lưng . Ta giật , nhưng nhờ bàn tay , cái lưng đang rướn căng cũng dễ chịu hơn nhiều. Hắn nghiêng mặt, kề sát tai , chậm rãi từng chữ: “Ý là, dù nàng thể thành hôn với Bách Lý Huy, nhưng đêm tân hôn ở bên , cũng ở bên . Ta nàng cần sinh huyết mạch hoàng thất, đó là mục đích của cuộc liên hôn , nhưng đoán nàng thật hiểu việc sinh huyết mạch hoàng thất là như thế nào…”

Đây chính là lời lúc thất thần ? Ta nhịn cắt ngang: “Làm sinh con là chuyện gì? Ta là y sư đấy, còn từng chữa bệnh vô sinh…”

Bàn tay lưng khựng : “Cái gì?”

“Chỉ… chỉ chữa cho nữ nhân thôi.” Ta . Vừa dứt lời bèn hối hận, thật cần giải thích cho . Vì thấy ngượng, bèn bảo: “Ngài buông , lùi chút ? Thế thoải mái, chúng đàng hoàng chuyện.”

“Không thoải mái ?” Hắn hỏi, nhưng buông , mà đưa tay trái lên đặt gáy . Đến khi kịp nhận , trán tựa hõm vai , má áp lên lớp gấm mềm mại, mũi miệng ngập trong hương lan nhàn nhạt.

Ta sững sờ.

“Như sẽ thoải mái hơn.” Hắn ôm lấy , như chẳng gì bất thường, tiếp tục hỏi: “Vậy nàng trị vô sinh, chữa khỏi ?”

Ta nên đẩy ? Chắc chắn là đẩy nổi. Nói cũng vô ích, đẩy cũng xong… Thôi kệ, ngửa lâu cũng mỏi thật, mượn vai tựa một lát, coi như nghỉ giữa chừng, lúc nào buông sẽ tự buông.

“Không.” Ta đáp: “Mẫu nhận chữa khỏi.” Rồi quên rõ: “ sinh con thế nào vẫn , kiến thức bình thường vẫn .”

Tựa lên vai , còn đối diện trực tiếp, mới cảm giác rõ rệt rằng lúc nãy chúng gần gũi đến mức hô hấp quấn . Khi đối mặt, cảm giác , chỉ thấy đầu óc choáng váng. Khoảng cách gần đến , gương mặt , ngửi mùi hương của , giọng của choáng mới là lạ. Ta thậm chí còn hoài nghi, sẽ khiến khác khó lòng chống đỡ nên mới cố tình kề sát như thế ?

Nói cho đúng thì tại tu vô tình đạo chứ? Tu một đạo khác, chẳng hạn như tiêu d.a.o đạo thương sinh đạo gì đó thì kiếp thành tiên của đa phần sẽ là tình kiếp. Như thì, thích , chúng chắc chắn thể thành một mối lương duyên, sống bên đến bạc đầu.

nghĩ , nếu tình kiếp, e là cũng sẽ thích

Nghĩ tới đây, bỗng rùng . Sống tới mười tám tuổi, từng cảm xúc nào rối rắm như , đến mức chính cũng thấy sợ .

Với Bách Lý Tuế Hàn, chúng thực chỉ gặp năm , bắt đầu nghĩ nếu cơ hội, liệu chúng thể bên đến bạc đầu . Đính hôn với Thái tử suốt mười tám năm, từng nghĩ tới chuyện sống cùng đến già, dù chỉ thoáng qua ? Chưa từng.

Hắn là hạng thế nào ? Nhìn bề ngoài thì như tách biệt khỏi trần thế, cao ngạo, lạnh nhạt, dường như nhiễm khói lửa nhân gian, giỏi khuấy đảo lòng .

Đang nghĩ vẩn vơ, cảm giác vai khẽ động đậy một cái, định ngẩng đầu thì nhẹ nhàng ấn gáy xuống.

“Lại .” Hắn khẽ thở dài.

Ta cũng ngại dám đáp “Ừ, đang đây”, bèn ậm ừ: “Vậy ngươi .”

“Ta là…” ngừng một lát: “Nàng việc sinh hạ huyết mạch hoàng thất là thế nào, thì chắc cũng huyết mạch hoàng thất từ chứ?” Bàn tay đang đặt eo siết : “Nàng định để Thái tử gần gũi nàng ?”

Vừa mới bình tĩnh câu , nghĩ thôi cũng nổ tung: “Làm thể? Dù Bách Lý thị chỉ cần để huyết mạch bằng chứng cho cuộc hôn phối giữa hai họ là . Ta sẽ nhận nuôi một bé gái, nhận con trai của Dao Nguyên Nhi con đích, để nó tương lai kế thừa gia nghiệp, chẳng xong ?” Tiểu y tiên của cốc Tứ Vọng y độc song tu, dùng chút thủ đoạn che mắt Thái tử, khiến tưởng bé gái là cốt nhục của , việc đó khó lắm ? May mà chỉ là đạo đức cao chứ , vẫn nhận nuôi một bé gái thì theo luật pháp của bọn họ thể kế thừa ngôi vị hoàng đế. Đổi là Ôn Linh Lộc, nàng sẽ chẳng nghĩ xa như , khi đó hoàng thất Bách Lý thật sự sẽ nguy to.

Nghe kế hoạch của , Bách Lý Tuế Hàn : “Nàng huyết mạch Bách Lý thị khó giả mạo ? Vì con cháu Bách Lý thị khi sinh trong vòng trăm ngày, m.á.u ở đầu ngón tay là màu vàng kim.”

Ta lập tức đẩy : “?????!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

đẩy . Chỉ là đầu tách khỏi vai một chút, hai mặt đối mặt trong cách gần kề.

Hắn , dùng giọng bình tĩnh để lời bình tĩnh chút nào: “Nàng từ hôn, cũng thể để nàng gần gũi Bách Lý Huy, may là chính nàng cũng . nàng vẫn để con nối dõi, thì chỉ thể là cùng nàng sinh con, giả hậu duệ của Bách Lý Huy. Cũng , dù chúng sinh con trai, đáng lập Thái tử, thì cũng tính là ô uế huyết mạch hoàng thất.”

Nói thật, khoảnh khắc cứ ngỡ nhầm. Đây là lời một tử danh môn chính phái thể ? Hắn còn nhớ của danh môn chính phái ???

Ta trừng mắt , nên lời.

Hắn bình thản : “Đời của Bách Lý thị nên bắt đầu từ bộ ‘Nhật’, nếu là con trai thì gọi Bách Lý Diệp, nếu là con gái thì gọi Bách Lý Đồng, nàng thấy ?”

*bộ Nhật: 日; Bách Lý Diệp:百里晔; Bách Lý Đồng:百里曈.

…Cuộc chuyện rốt cuộc tới đây? Một khắc chẳng còn đang khó khăn từ chối ? Chẳng lẽ đoạt xá ?

Đầu óc ong ong. Ta im lặng một lúc, : “Tiểu hoàng thúc, đợi , để yên tĩnh một chút.” Nói xong lập tức bắt đầu nhớ , định ôn tập một lượt. , lúc đầu là bỏ sáu trăm nghìn lượng mua kinh Quy Ân, đó đòi , cho,

Ngay lúc , “cốc cốc cốc”, cửa bỗng vang lên tiếng gõ.

Bách Lý Tuế Hàn buông .

Lúc , kẻ gan gõ cửa ngoài Ôn Linh Lộc thì chẳng còn ai khác. Ta bất động như núi, cố gắng nhớ tới đoạn “Bách Lý Tuế Hàn đưa kinh Quy Ân, mua kinh chỉ là để chọc tức ”, mới tạm dừng. Rồi dậy.

Bách Lý Tuế Hàn cũng lên, định đeo mặt nạ lên cho , tránh : “Thôi khỏi đeo, tiểu hoàng thúc, chắc là Linh Lộc việc, mở cửa.” Vừa tới cửa.

Kéo cửa , thấy Ôn Linh Lộc, thoát khỏi bầu khí , tỉnh táo hẳn.

 

 

Loading...