Tam Sinh Tam Thế - Bồ Đề Kiếp - Chương 12

Cập nhật lúc: 2025-11-14 03:36:15
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm , tại điện Tịnh Nguyên chuyên tiếp khách của Linh Trạch Môn, gặp Thôi thiếu quân và sư của . Đáng tiếc là nơi tiếp khách quá rộng, hai bên đối diện cách tầm mười trượng, chỉ thể thoáng qua đại khái chứ chẳng thấy rõ mặt ai.

Thôi thiếu quân dung mạo tệ, lông mày thanh tú, mắt phượng, là kiểu mà Linh Lộc sẽ thích. Sư của rúc bên cạnh, dáng vẻ ngoan ngoãn nhu mì, nam tài nữ sắc, trông khá xứng đôi. Chỉ là sắc mặt Thôi thiếu quân lắm, sư cũng mang vẻ buồn rầu. Ta nghĩ thể hiểu tâm trạng của họ.

Bên cạnh hai còn bảy tám thiếu niên mặc đồng phục cùng màu, kẻ , chắc là các sư cùng môn phái. Vẻ mặt bọn họ đều trầm trọng. Ta cũng hiểu lý do.

Toàn bộ điện Tịnh Nguyên, chỉ Ôn Linh Lộc là rạng rỡ, đám Thải Phách vây quanh, vô cùng phấn chấn.

Mục sư bước điện nửa tuần , từ xa chắp tay với : “Thiếu Cốc Chủ, xin đến trễ.”

Ta bắt đầu trò chuyện với Mục sư , còn để ý đến Ôn Linh Lộc. Tiểu ma vương đảo mắt trời đất , giơ tay hiệu bảo nàng đừng loạn, nàng bèn ngoan ngoãn quậy nữa, sang bắt chuyện với bên đối diện, gọi Thôi thiếu quân: “Này, Tiểu Thôi, Tiểu Thôi.”

Tiểu Thôi để ý đến nàng, nàng cũng chẳng buồn để tâm, nghiêng đầu tươi rói: “Tiểu Thôi, dù thì hỷ đường cũng dựng xong, nhà cũng đến , thấy mai là thể thành luôn đấy, ngươi thấy ?”

Tiểu Thôi đáp: “Ngươi !”

“Ái chà, phản ứng dữ quá.” Tiểu ma vương lắc đầu chậc chậc, vẫn rạng rỡ: “Đừng như chứ, như ngươi phản kháng thì sẽ tác dụng . Ngươi xem, ai quan tâm ngươi nghĩ gì , chẳng ai quan tâm cả. Nếu là ngươi, nhận mệnh cho xong!”

Tiểu Thôi : “Ngươi!” tiếp nữa, chắc là tức đến mức nghẹn lời .

Ta đành phân tâm ngăn cản nàng: “Linh Lộc, giữ chừng mực.”

Nàng lè lưỡi.

Ta thật sự phần bội phục Tiểu ma vương. Rõ ràng chuyện là Tiểu Thôi hơn, mà nó chỉ cần ba câu khiến cùng phe với nó là bắt đầu thấy thương cho Tiểu Thôi. Kế hoạch ban đầu của là đợi Trọng Minh Quân xuất hiện, đầu tiên sẽ kể tội Tiểu Thôi hành xử đàng hoàng, cậy thế h.i.ế.p , khiến Trọng Minh Quân cũng thể phản bác, từ đó mới bàn chuyện hôn sự giữa Tiểu Thôi và Tiểu ma vương. Ta còn bàn với nó để nó phối hợp một chút. Đây chính là kết quả nó “phối hợp”. Thà rằng nó phối hợp còn hơn, gặp đ.á.n.h với Thôi thiếu quân còn đỡ hơn đấy.

Ta tiếp tục chuyện trò với Mục sư , mỉm : “Trẻ con hiểu chuyện.”

Hắn cũng , dối còn giỏi hơn : “Người vẫn oan gia gặp mặt, theo thấy, Đình sư và Ôn cô nương quả thật là một đôi oan gia trời sinh xứng đôi.”

Ta trái với lòng : “Ừ, đúng thế.”

Chúng ở góc đại điện, thật chủ yếu đang bàn về việc Trọng Minh Quân sẽ đến trễ.

Theo lời Mục sư , Trọng Minh Quân vốn nổi tiếng đúng giờ, hôm nay cũng ngoài từ sớm. Chỉ là xui rủi, đúng lúc con yêu thú vạn năm trấn giữ chân núi Thôi Ngôi đột nhiên thoát khỏi phong ấn, phun lửa thiêu rụi hai ngọn núi. Bảy vị phong chủ gần đó liên thủ cũng khống chế , còn cách nào, đành đồng loạt đến cầu cứu Trọng Minh Quân. Ai cũng cảm thấy thể thoái thác. Thế là Trọng Minh Quân buộc giữa đường để giúp họ phong ấn con Họa Đấu Khuyển . Vì con yêu thú đó chính là do hàng phục từ thuở niên thiếu, mang về trấn áp núi Thôi Ngôi, nên quả thực thể khoanh tay .

Ta hiểu rõ lắm về việc phong ấn yêu thú, Mục sư nghiêm trọng như thế thì nghĩ: yêu thú cấp bậc như , thì dù là Trọng Minh Quân cũng tốn hai ba canh giờ mới xử lý chứ?

Ta là điều, chủ động đề nghị: “Hay là để hôm khác đến tìm Trọng Minh Quân.”

Mục sư : “Không cần , sư thúc chắc chỉ trễ nửa nén nhang. Người ưa sạch sẽ, đoán ngươi sẽ áo quần mới đến.”

Trọng Minh Quân chỉ kém nửa bước là thành thần, là đầu giới tu chân, điều . cụ thể là mạnh đến mức nào thì khái niệm. Bây giờ hiểu . Không đến nửa nén nhang khống chế một con yêu thú điên loạn mà bảy vị phong chủ hợp lực còn bất lực, thực lực của đúng là rõ ràng cụ thể. Với thực lực cụ thể như , thu phục một Ôn Linh Lộc đang phát điên cũng chắc chắn thành vấn đề.

Ta đầu, dặn dò Ôn Linh Lộc: “Lát nữa nhất định giữ chừng mực, nhớ kỹ lời .”

vẻ quá muộn. Trong nửa tuần mải trò chuyện với Mục sư , để ý đến nó, cuộc tranh chấp giữa nó và Thôi thiếu quân vượt khỏi phạm vi đấu khẩu, tiến triển sang mức gây tổn thương thể .

Tiểu ma vương đang đắc ý kêu to với Thôi thiếu quân: “Ồ, thực sự chịu đồng ý ? Ta búng một viên độc d.ư.ợ.c tan ngay trong miệng miệng ngươi đấy, là vị cay ngọt đó, ngươi nếm ?”

“Tiểu nhân âm hiểm! Đừng tưởng sẽ khuất phục!” Tiểu Thôi đáp.

Tiểu ma vương chỉ đang bên cạnh : “Ồ, cũng búng cho nàng một viên .”

Tiểu Thôi im lặng một lúc lâu đáp.

Vừa Tiểu Thôi và sư trúng độc, các sư xung quanh bèn vội vã xúm , lo lắng tay cứu chữa.

Tiểu ma vương khoanh tay, bộ dạng cứ như đang xem kịch .

Ta đè tay lên huyệt thái dương đang giật giật, định gọi nó qua bên đó giải độc cho đôi uyên ương khốn khổ thì bên ngoài điện đột ngột vang lên tiếng bước chân, lính gác ngoài cửa lập tức quỳ rạp xuống đồng thanh: “Cung nghênh Kiếm Tôn!”

Trọng Minh Quân đến .

Tới thật đúng lúc, khéo bắt gặp cảnh Tiểu ma vương đầu độc Tiểu Thôi và sư .

Kế hoạch tố cáo Tiểu Thôi cậy thế h.i.ế.p khiến Linh Lộc chịu nhiều ấm ức, từ đó yêu cầu bồi thường tổn thất, rõ ràng còn khả thi. Dù đều mắt, tình huống mắt … rốt cuộc là ai cậy thế h.i.ế.p thật sự thể giả vờ như tất cả đều mù .

Đầu , nhức.

sự đến nước , chỉ còn cách bình tĩnh ứng phó.

Bảy Thái Phách cùng với Kim Trản và Ngân Bàn vây lấy Linh Lộc mặt , mười chen chúc khiến tầm của chẳng còn rộng rãi gì.

Ta nghiêng đầu, chỉ kịp thấy một bên sườn dáng Trọng Minh Quân bước đại điện, kịp kỹ thì Ôn Linh Lộc giở trò. Nó tay cầm Kim Trản, tay cầm Ngân Bàn, linh hoạt lùi một bước, gạt đám Thải Phách sang một bên, che chắn ba họ . Đồng thời cũng hảo chắn hết tầm của .

Tốt lắm, nó cũng gây họa .

Ta nghiêng đầu nữa nhưng cũng thấy gì, chỉ tiếng bước chân chậm rãi đều đều từ phía bức tường .

Hồi tưởng bóng hình thoáng qua khi nãy, ấn tượng duy nhất về vị Kiếm Tôn thiên tài đầu gặp mặt là: cao, khí chất cực kỳ lạnh lùng, vẻ dễ chuyện.

Vừa trong điện còn khá ồn ào, lúc lặng ngắt như tờ. Rất nhanh đó, từ phía thượng tọa vọng tiếng trầm thấp. Đoán chừng là Trọng Minh Quân chỗ, đang hỏi thăm tình hình.

Ôn Linh Lộc trốn phía hai Thải Phách, len lén qua khe hở, nhỏ với : “Tiểu sư thúc đang chuyện với trưởng lão chấp pháp đường, Thân Trưởng lão.” Nàng lầu bầu đầy khó chịu: “Thì Thân Trưởng lão vẫn luôn ở trong đại điện, kỳ lạ thật, lúc nãy trốn thấy?”

Nàng chút ít khẩu hình, liếc mắt thêm một lúc tiếp: “Thân Trưởng lão đang cáo trạng với tiểu sư thúc, kể chuyện . Hừ, chẳng gì cho cả. Ủa?” Nó chớp mắt: “ hình như tiểu sư thúc cũng tỏ tức giận gì cả.”

Ta xuống, tự rót cho một ly , nghĩ bụng với tình hình hiện tại, chi bằng cứ chờ xem Trọng Minh Quân xử lý .

Ôn Linh Lộc thì thả lỏng. Ngân Bàn cũng như nó, nghiêng dựa , nhỏ giọng thì thầm: “Tam tiểu thư, ngờ Trọng Minh Quân thật sự đến đó. Mấy hôm cho bọn xem mấy quyển thoại bản, chẳng đều cao nhân ẩn thế đều thích ẩn cư, chẳng quan tâm chuyện thế sự ?”

Linh Lộc nhỏ giọng đáp : “Là nguyên do đó.” Có thể thấy nó thực sự lòng học hỏi để quản gia, mới vài hôm thu thập ít tin tức: “Tổ sư đời đầu của Linh Trạch Môn là tầm xa, cho rằng nếu các vị sư tôn trong môn quá cao ngạo tự phụ thì dễ xa rời quần chúng. Mà một xa rời quần chúng thì khó lòng dạy dỗ đồ tử tế, mà những đồ tử tế mới là tương lai của một môn phái. Vì ngài đặt môn quy, trong môn dù tới chức phong chủ cũng ẩn cư, ít nhất mỗi tháng xử lý một công vụ trong tông môn, ngài cho rằng xử lý công vụ sẽ giúp các sư tôn hiểu cuộc sống, xa rời quần chúng.”

bài bản, Ngân Bàn mà ngẩn . Thấy Ngân Bàn phản ứng như , nó càng hứng khởi tiếp: “Trước tiểu sư thúc đang bế quan, mới xuất quan lâu, tích ít công vụ, xuất quan xong thì bận tối mắt tối mũi. Vài hôm còn tình cờ gặp đang giám sát tử quét dọn sơn môn ở tiền sơn nữa.”

Ngân Bàn kinh ngạc hỏi: “Quét… quét dọn sơn môn ?”

.” Linh Lộc gật đầu, Ngân Bàn bằng ánh mắt “chuyện thường thôi mà”: “Chỗ phân loại công vụ chi tiết: loại ăn mặc, loại cư trú , loại luật lệ, loại sổ sách tài chính, loại quan hệ xã hội… Các sư tôn thể chỉ một loại, mỗi loại đều tích đủ điểm. Giám sát quét dọn sơn môn thì tính loại cư trú , cụ thể là phần quét dọn. Còn chuyện giữa và Thôi Yến Đình, chắc là thuộc loại luật lệ, ừm… cũng thể tính là quan hệ xã hội nữa…”

Nghe thật sự khó tin. Đến cả Kim Trản luôn điềm đạm cũng nhịn mà tham gia câu chuyện, chân thành hỏi: “Nếu tích đủ điểm thì hậu quả gì ? Trọng Minh Quân nửa bước thành thần, cả thiên kiếp cũng thể tiếp nếu , vẫn những chuyện vụn vặt như ràng buộc chứ?”

Linh Lộc nghĩ một lát đáp: “Cũng nghiêm trọng gì. Có lẽ là vì tiểu sư thúc của tôn kính sư phụ Chân nhân Nguyên Huy, sống hơn chín trăm tuổi nhưng mỗi tháng vẫn đều đặn tích điểm nhiệm vụ. Tiểu sư thúc kính trọng sư trưởng, tiện theo?” Đôi mắt nàng bỗng sáng rỡ: “Phải , tông sư gương, tử đó mà học theo, nguồn trong thì dòng sạch, đạo lý đơn giản thế thôi! Chúng cũng như ! Ôi, ghi mới !” Nói xong bắt đầu tìm giấy bút.

Ta ghế, uống cạn nửa ly . Bọn họ lạc đề xa tít tắp, chỉ còn là vẫn thực tế suy nghĩ về vấn đề mắt. Vấn đề mắt chính là: liệu thể bẻ cong tình hình hiện tại thành do Ôn Linh Lộc Thôi thiếu quân tổn thương quá sâu, ấm ức quá mức, nên mới hồ đồ hạ độc đôi tình nhân ?

Không nhịn liếc Ôn Linh Lộc. Tiểu ma vương tràn đầy tinh thần, ánh mắt rực rỡ, tay cầm bút, tay chống cằm, gương mặt chẳng hề chút gì gọi là ấm ức. Cảm nhận ánh của , nó nhe răng tươi… Có vẻ như cần cố đ.ấ.m ăn xôi theo hướng “nó chịu oan ức” nữa . Không ép .

Ta nghĩ thêm một lúc.

Chờ Ôn Linh Lộc xong vài dòng cuốn sổ nhỏ, nghiêng sang, ấn tay nó xuống, thấp giọng : “Từ bây giờ, ngươi chỉ im ở đây, gì cả.”

Giờ chỉ thể giả vờ như: tuy chúng đ.á.n.h , gây rối, thậm chí còn tùy tiện hạ độc khác, nhưng vẫn là theo đuổi sự thành thật và công bằng. Đã hôn ước thì giữ lời hứa, hôn sự giữa hai nhà nhất định thành. Linh Lộc thể bình thê thì cũng thôi, còn Tiểu Thôi bình phu một chút cũng cả… Mấy lời bịa đặt khác, chờ Trọng Minh Quân mở lời xem tình hình mà tính tiếp.

Ta chủ ý, còn Trọng Minh Quân hẳn cũng hiểu rõ tình huống, bèn hỏi: “Tiểu y tiên tới ?”

Ta đặt chén xuống, dậy, vòng qua mấy Thải Phách đang cúi đầu đó, bước chính giữa đại điện, nâng tay hành lễ: “Sư lạc của cốc Tứ Vọng, bái kiến Trọng Minh Quân.”

Không thấy trả lời, nhịn ngẩng đầu lên.

Vị trí cách nhóm Thôi thiếu quân tầm mười trượng, cũng khó cách Trọng Minh Quân đang ở thượng tọa chừng mười trượng. Cùng một cách, hình dáng Tiểu Thôi và sư trong mắt chỉ mờ nhạt lướt qua, thế nhưng Trọng Minh Quân thì khác. Dung mạo quá đỗi xuất chúng, thể nào xem qua loa. Dù là cách mười trượng, chỉ một cái liếc mắt, vẫn rõ từng đường nét lông mày, mắt, mũi, miệng của . Có lẽ thị lực của một cũng tỷ lệ thuận với nhan sắc của , càng , thì thị lực của càng lên một chút.

Thiếu niên đoan chính bảo tọa, áo trắng, tóc đen, khí chất thanh lãnh nghiêm nghị, hệt như u lan nơi núi vắng. Mấy năm khi độ thiên kiếp, tin đồn trải qua tình kiếp lan truyền khắp nơi, cô nương tự tiến cử , điều đó giờ cũng thể hiểu lý do . Nói thật, chỉ với gương mặt thôi, nếu vị hôn phu e là cũng thử một .

Vì lỡ lâu, cuối cùng phát hiện cũng đang . Ánh mắt vô tình chạm qua trung.

Ta khá lâu, liếc một chút cũng là điều dễ hiểu. Dù cũng khá xinh , sợ . Ta thản nhiên đối diện với ánh mắt , né tránh. Hắn cũng dời mắt , vẻ mặt biểu cảm, ánh mắt sâu xa. Sau mấy giây đối mặt, mở miệng: “Tiểu y tiên, ngươi thể gần hơn một chút.” Hắn dừng một nhịp, bổ sung thêm: “Xa quá tiện để chuyện.”

Quả thật, cách xa mười trượng mà chuyện thì bất tiện, giống như nãy giờ Linh Lộc và Tiểu Thôi gào qua với . Ta cũng vết xe đổ : “Trọng Minh Quân đúng.” Ta gật đầu. Mục sư lập tức kéo ghế từ đám Thải Phách ngoài.

Lúc , một thiếu niên bên cạnh Tiểu Thôi, mặt mũi lanh lợi, thấy thì : “Tiểu sư thúc, bọn con cũng gần thêm một chút nhé!”

“Các ngươi cứ ở yên đó.” Trọng Minh Quân đáp.

Thiếu niên đó cụt hứng, lùi xuống.

Lại một thiếu niên khác bước : “Tiểu sư thúc, Đình sư và tiểu sư trúng độc, là do Ôn tam cô nương hạ độc, Ôn tam cô nương thực sự quá coi thường , chẳng để Linh Trạch Môn chúng mắt!”

Không một lời chỉ trích nào rơi xuống đất mà Ôn Linh Lộc nhặt lên. Quả nhiên, lời của thiếu niên đó còn dứt, nó hất văng mấy Thải Phách, nhảy , chống nạnh : “Độc là do bà cô hạ! Bà cô đây …”

Ta lập tức cắt lời nàng: “Linh Lộc.”

Mục sư dời ghế tới chỗ cách Trọng Minh Quân hai trượng, bước tới xuống, nghiêng , đối mặt với Trọng Minh Quân: “Độc đúng là do Linh Lộc hạ, nhưng cũng nguyên nhân cả.”

Hắn gật đầu: “Ngươi .”

Ta suy nghĩ chốc lát bắt đầu bịa chuyện: “Thôi thiếu quân bội ước cưới khác mà lấy đó hổ thẹn, hôm nay còn công khai dẫn theo đính hôn mới đến đại điện, đối với Linh Lộc và cốc Tứ Vọng chúng , đây là sự sỉ nhục to lớn cỡ nào, Trọng Minh Quân hẳn cũng hiểu. Linh Lộc chịu nỗi nhục đó, vì quá tức giận nên mới nhất thời hồ đồ mà tay hạ độc. Hơn nữa, độc đó cũng chí mạng, là Linh Lộc coi thường quá đáng? Chẳng là Thôi thiếu quân coi thường ? Mong Trọng Minh Quân minh xét.”

Cách năm trượng, ánh mắt Ôn Linh Lộc tròn xoe, lẽ nó cũng ngờ bịa chuyện giỏi đến . May mà vạch trần , hiếm khi trí tuệ lên dây cót, lời dứt, nó lập tức tiếp lời: “ , đây chẳng đang nhục ? Ta giận lắm chứ, ấm ức tức giận!”

Thiếu niên tố cáo ban nãy phục, lầm bầm: “Ngươi thì gì mà ấm ức, .”

Linh Lộc bèn phản bác : “Kỳ lạ thật đấy, ấm ức mà cũng tiêu chuẩn biểu cảm ?”

Nàng đầy khí thế: “Thế gian , hạnh phúc muôn hình vạn trạng, thì nỗi ấm ức cũng nên đủ kiểu khác chứ!”

Chỉ bằng một câu như cũng thấy nó từng sách, nhưng xét những chuyện nó , thấy cách nó sách rõ là lệch hướng.

Nghe xong hai bên cãi qua cãi , Trọng Minh Quân đưa ý kiến gì, chỉ thản nhiên : “Đã , nếu độc Yến Đình và Sở Diễm chí mạng, thì bàn chính sự .”

Rồi đầu hỏi một nam tử trung niên cao gầy bên trái : “Chuyện bội ước hôn lễ, kết hôn với khác, Giới Luật Đường thường xử lý thế nào? Trong tông từng tiền lệ ?”

Nam tử hẳn là Thân Trưởng lão, đầu Giới Luật Đường mà Linh Lộc nhắc tới. Thân Trưởng lão cúi , nghiêm túc trả lời: “Linh Trạch Môn lập tông ba nghìn năm, giờ từng xảy chuyện như , nên tiền lệ để tham khảo.”

Trọng Minh Quân nhíu mày, như phần ngạc nhiên vì phong khí môn phái thanh liêm đến thế, chuyện như mà nay mới xảy đầu. quyết đoán, lập tức đưa đối sách mới: “Nếu trong tông tiền lệ, thì theo quy củ chốn trần thế mà xử lý . Tiểu y sư, ngươi ý kiến gì ?”

Vấn đề là gì về quy củ trần thế cả. Nếu quy củ đó lợi cho chúng thì theo, nếu lợi thì theo. thể thẳng như . Khi còn đang cân nhắc nên uyển chuyển diễn đạt ý đó , Trọng Minh Quân liếc , lệnh cho Thân Trưởng lão: “Thân Nghĩa, ngươi rõ cho Tiểu y sư quy củ trần thế là thế nào.”

“Tuân lệnh.” Thân Trưởng lão xoay về phía , đầu tiên một đoạn tổng kết: “Chốn trần thế, gặp loại sự việc như , thực cũng quy định cố định. Nhìn án lệ trăm năm trở đây, thường áp dụng cách ‘lấy thế áp ’, trắng là ai yếu thì chịu thiệt, ai mạnh thì lý.”

Nói xong, ông rút từ trong tay áo một quyển sổ nhỏ, bắt đầu lấy ví dụ từng trường hợp một: “Ví dụ như bên nam thế lực lớn, thì cưới khác cũng chẳng . Bên nữ nếu vẫn gả thì bình thê, thì bên nam bồi thường chút của cải, hủy hôn là xong, tham chiếu vụ con trai Tể tướng Lưu Khang cưới bình thê năm Trinh Định thứ tư.

Nếu bên nữ thế lực lớn, mà bên nam lén cưới bình thê lưng nàng, sự chênh lệch lớn về thế, thì thể g.i.ế.c thẳng, bên nữ chỉ cần bồi thường chút tiền là xong, tham chiếu vụ quận chúa Phúc Vịnh g.i.ế.c chồng năm Trinh Định thứ bảy.

Trường hợp thứ ba, là khi hai bên thế lực ngang , một bên bội ước khiến bên mất mặt, thì thường sẽ chọn cách hòa bình hủy hôn. từ đó hai bên sẽ trở mặt thành thù, đ.á.n.h sống c.h.ế.t triều đình, kẻ thua thì cả nhà diệt, tham chiếu vụ con gái thứ của Công chúa Thừa Ân và con trai tướng quân Định Quốc hủy hôn năm Trinh Định thứ mười hai.”

Ví dụ kết thúc, Thân Trưởng lão thong thả khép quyển sổ .

Một đoạn của Thân Trưởng lão khiến cái thực tế hơn về phong khí của Linh Trạch Môn. Trưởng lão Giới Luật Đường đúng là đang xét xử công bằng, hề thiên vị chút nào. Còn cốc Tứ Vọng chúng thì khác, chúng sẽ thiên vị nhà đến mức tô hồng cả chuyện, tiêu biểu như những gì .

Linh Trạch Môn hổ là đại tông môn nghìn năm, quả nhiên thanh chính. Điều khiến hổ thẹn. nghĩ kỹ , trong cốc Tứ Vọng những chuyện thanh chính chỉ một, nếu chuyện nào cũng hổ thẹn thì sợ là hổ thẹn xuể. Thôi bỏ , hổ thẹn cũng chẳng quan trọng lắm, hiểu thế tục mà còn học “khóa nhập môn”, đời nên kỳ vọng quá nhiều , bản cũng nên kỳ vọng quá nhiều chính . Không tùy tiện g.i.ế.c phóng hỏa ngoài là sự tôn trọng lớn nhất của dành cho cõi trần .

Ta bình thản bày tỏ ý kiến: “Thân Trưởng lão giải thích rõ ràng. Theo lý thì chúng nên chọn phương án thứ ba, nhưng cốc Tứ Vọng kết thù với Linh Trạch Môn mới thúc đẩy mối hôn sự , cho nên nghiêng về cách xử lý đặc biệt, kết hợp cả ba phương án để cân nhắc. Cái gọi là ‘nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy’, cốc Tứ Vọng trọng chữ tín, chuyện bội ước thất hứa. Dựa điều đó, chúng chủ trương hôn sự vẫn tiếp tục. Về việc Thôi thiếu quân hợp tịch với khác, Linh Lộc gả tới bình thê cũng . Chỉ là đến lúc đó, Thôi thiếu quân hai thê tử, mà Linh Lộc chỉ một trượng phu, thì công bằng. Cho nên chúng cũng để Linh Lộc mang theo vài bạn chơi cùng xuất giá. Như hai bên đều giữ lời hứa, vẫn là thông gia, mà ai ấm ức.”

Nói xong liếc quanh đại điện một vòng, bổ sung một câu: “Không ý chư vị ?”

Trong điện im phăng phắc. Sau hai nhịp thở, Thân Trưởng lão lên tiếng: “Xin hỏi Tiểu y tiên, ‘bạn chơi cùng’ là chỉ…”

Ta liếc mắt hiệu với các nhà Thải Phách. Trên đời , gì là mua bằng tiền. Các Thải Phách quả hổ danh là bỏ khoản tiền lớn để mua về, chỉ diện mạo xuất chúng, mà còn giỏi quan sát sắc mặt khác. Lập tức, họ bước lên một bước, chắp tay hành lễ với Thân Trưởng lão.

Thân Trưởng lão mấy Thải Phách, Thôi thiếu quân, , cùng liếc sang Trọng Minh Quân, biểu cảm mặt vô cùng đặc sắc.

“Chuyện …” Lão chỉ khẽ ho một tiếng, thêm gì nữa.

Thân Trưởng lão lên tiếng, nhưng Trọng Minh Quân mở lời: “Được.” Hắn : “Cứ theo lời Tiểu y tiên .”

Hắn đồng ý quá nhanh, khiến phản ứng kịp, bèn xác nhận với : “Ý là, Linh Lộc mang theo bạn chơi gả sang đây, thật sự ?”

Hắn đáp: “Ừ.”

“Là bảy bạn chơi, ngươi chắc chắn chứ?”

Hắn kiên nhẫn: “Ừ, .” Vừa dậy, dường như cảm thấy chuyện đến đây giải quyết xong xuôi, sang hỏi : “Lát nữa nàng rảnh ?”

Tuy hiểu rõ hỏi ý gì, nhưng lát nữa quả thực rảnh, đang định trả lời thì trong điện vang lên một tiếng nghiến răng ken két: “Ta đồng ý!”

Ta và Trọng Minh Quân đồng thời về phía phát tiếng .

Người là Tiểu Thôi.

trúng độc, nhưng tinh thần của Tiểu Thôi vẫn còn sung mãn, cho thấy Linh Lộc khi tay nương tình ít. Tiểu Thôi giận dữ trừng mắt với Ôn Linh Lộc: “Tiểu sư thúc, thể quyết định mà chẳng hỏi một lời! Ta thích nàng, cưới nàng! Nàng cứu mạng , nên trả tiền khám, nàng bao nhiêu thiên tài địa bảo cứ việc mở miệng, nhưng thành thì tuyệt đối đồng ý!”

Các Thải Phách thật , tuy ai tu tiên, thể một trời một vực so với Thôi thiếu quân, lúc ai nấy đều thẳng lưng vây quanh Linh Lộc, cố gắng dùng xác yếu ớt bảo vệ nàng. Ta dường như thấy một đại gia đình rôm rả trong tương lai.

Có điều sức chiến đấu của Linh Lộc vô cùng mạnh mẽ, căn bản cần khác bảo vệ, nó chen khỏi hai Thải Phách, chống nạnh mắng Tiểu Thôi: “Ngươi thích ai quan tâm! Lúc đó rõ ràng , cứu mạng ngươi, ngươi cưới . Giờ sắp thành giở trò, mất thể diện môn phái, thật đê tiện! Ta khinh thường ngươi!”

Nói xong, nó ngẩn một thoáng, tự lẩm bẩm: “Giờ sắp thành giở trò, mất thể diện môn phái, thật đê tiện, khinh thường ngươi. Ồ, vần ghê.”

Tiểu Thôi tức đến run : “Nói rõ gì mà , lúc đó ngươi lợi dụng lúc khác gặp nạn, lấy chuyện hôn sự ép buộc cha , ngươi thấy ?”

Ôn Linh Lộc trời đất, bắt đầu giở trò: “Gì mà lợi dụng lúc khác gặp nạn, hiểu. Ngươi chỉ cần , cứu mạng ngươi ? Ngươi nên báo đáp ?”

Tiểu Thôi cứng họng, giận dữ: “Vậy ngươi thế nào!”

“Thành chứ .” Linh Lộc dứt khoát hạ quyết tâm: “Ngươi tuy nạp một bước, nhưng cũng nam sủng, là huề . Ngày mai tuy ngày lắm nhưng thấy cũng chẳng cần chờ đợi gì. Giữa chúng thế , chọn ngày cũng vô nghĩa, ngày mai thành , chuyện coi như kết thúc.”

Tiểu Thôi giận dữ hét lên: “Vô lý!”

“Hừ.” Linh Lộc hừ một tiếng: “Ta khuyên ngươi chớ nên lợi còn bộ tịch. Ở quê , kẻ sáng yêu tối đổi, nuốt lời hủy hôn đều nhốt lồng heo dìm xuống nước. Ta còn bắt ngươi chịu phạt, ngươi còn bất mãn cái gì nữa luôn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-de-kiep/chuong-12.html.]

Tiểu Thôi thể tin nổi, lắp bắp: “Nhốt lồng heo? Ta? Là ? Ngươi đưa nam sủng theo về, ngươi thấy hổ ? Ngươi mới nên nhốt lồng heo đó!”

Linh Lộc thản nhiên nhún vai: “Đưa nam sủng theo thì ? Ngươi cũng mà.”

Tiểu Thôi đỏ bừng cả mặt: “Sư !”

Thật vẫn đang cân nhắc lúc nào chen cuộc chiến thì hợp lý, nhưng hai họ cãi quá dồn dập, khiến khó chen lời. Cuối cùng khi họ tạm ngưng , định mở miệng thì Trọng Minh Quân cướp lời : “Được , vấn đề bây giờ là: Ôn Tam gả, nhưng Yến Đình ngươi cưới, đúng ?”

Hắn tựa lưng ghế ngọc, một tay chống cằm, mày nhíu , biểu cảm mặt khiến chút cảm giác quen thuộc. , mỗi lên lớp thường thức mà gặp thầy kéo dài giờ học, cũng biểu cảm y chang như .

“Ta cưới sư , cùng nàng hợp tịch, mà nàng vẫn cứ khăng khăng gả cho ! Nàng bệnh ?” Tiểu Thôi hét toáng lên: “Sao như nàng chứ!”

Ôn Linh Lộc chen : “Ta thì ? Ta chỉ giữ đúng lời hứa thôi mà, lều lều lều!”

Trọng Minh Quân hai một lát, nghiêng đầu hỏi : “Yến Đình phản đối dữ như , nếu Ôn Tam cô nương vẫn gả qua, e rằng vợ chồng khó hòa thuận. Vẫn gả ?”

Đã đến bước , thể gả chứ? Ta suy nghĩ một chút, bắt đầu một vòng nhăng cuội mới: “Là thế .” Ta cụp mắt, nghiêm túc với : “Ta cảm thấy giữa phu thê, việc hòa hợp, hòa thuận , thật quá quan trọng. Quan trọng là ai chịu ấm ức, ai nấy đều sống thoải mái mới là điều đáng kể. Thôi thiếu quân .” Ta liếc mắt sang các Thải Phách: “Thì Linh Lộc cũng bạn chơi. Trong cuộc hôn nhân , tuy nhiều, nhưng lựa chọn cũng phong phú hơn, chơi với ai thì chơi, ở cạnh ai thì ở, đều vui vẻ, như thế chẳng cũng thể gọi là một mối nhân duyên lành ?”

Ta cảm thấy lý, nhưng cũng hiểu thường khó thể tiếp nhận loại đạo lý , nên chuẩn sẵn tâm thế tranh luận cùng Trọng Minh Quân. Nào ngờ chỉ khẽ “ừ” một tiếng, tranh luận gì với . Hàng mi rủ xuống, như đang trầm tư suy nghĩ. Một lúc mới ngẩng đầu Tiểu Thôi: “Cũng lý.” Rồi sang : “Vậy thì cứ như thế . Ngươi nhường Ôn Tam cô nương một bước.”

Tiểu Thôi ngây .

Đừng Tiểu Thôi, ngay cả cũng thấy mờ mịt. Ta , hỏi: “Chỉ… chỉ như thôi? Ngươi… ngươi thật sự thấy lời đều đúng? Không… chút ý kiến gì khác ?”

Hắn đáp: “Ôn Tam gả, Yến Đình cưới, mâu thuẫn thể điều hòa, vốn dĩ chỉ thể do một bên nhường nhịn mới thể giải quyết.” Hắn , hỏi: “Còn cần thêm điều gì nữa ?”

Tuy một lòng mau chóng kết thúc chuyện , nhưng cũng hề tắc trách, suy nghĩ rõ ràng đến đáng sợ. thật là như . Chỉ là vốn nghĩ, dù Linh Trạch Môn sai nhiều hơn một chút, họ cũng sẽ lùi đến cùng, chí ít sẽ giá cò kè đôi chút.

Ta ngập ngừng một lát, : “Ta tưởng Trọng Minh Quân sẽ tán thành ý , sẽ một chút quan điểm khác.”

Hắn im lặng trong chốc lát : “Cũng hẳn là đồng ý với nàng.” Lạnh lùng nâng mắt : “Ta cảm thấy, giữa phu thê, hòa hợp vẫn là quan trọng.” Lại liếc : “Một cuộc hôn nhân, cũng nên quá nhiều .” Lại thêm một nữa: “Hôn sự của Yến Đình, vốn cũng là chuyện bất đắc dĩ, thôi thì cho qua .” Dừng một lát, : “ tiểu y tiên, nàng như chứ?”

Hôn nhân của vốn định là sẽ nhiều , nhưng đang bàn là chuyện của Ôn Linh Lộc và Tiểu Thôi, liên quan gì đến ? Ta còn đang thấy khó hiểu thì Tiểu Thôi cuối cùng cũng phản ứng , lên tiếng vì bản : “Tiểu sư thúc! Con nhỏ Ôn Linh Lộc đó tận ba ngày, vì nhường nàng chứ?”

Nếu Tiểu Thôi , thật chỉ mới mười sáu tuổi. Vì khá cao lớn, thoạt trông chững chạc. Giờ còn nhỏ hơn Linh Lộc ba ngày, nhớ mấy chuyện nông nổi đó, cơn giận lập tức tiêu tan. Đây vẫn là một đứa em trai thôi, em trai hiểu chuyện, chẳng bình thường ? Giây phút , cảm thấy vô cùng thương cho Tiểu Thôi.

Trọng Minh Quân hề d.a.o động, ánh mắt bình tĩnh : “Chuyện vốn bắt đầu từ việc ngươi nợ Ôn Tam cô nương một mạng. Không cưới nàng cũng , thì trả mạng cho .”

... Bọn quả thật đang ép cưới, nhưng cũng định ép c.h.ế.t . Đến cả Ôn Linh Lộc cũng hù đến ngơ ngác, ấp úng : “Cũng… cũng đến mức chứ?”

Đứng cách năm trượng, nó liều mạng nháy mắt hiệu cho , rõ ràng là Tiểu Thôi thật sự lấy mạng trả.

Các thiếu niên đối diện cũng vô cùng lo lắng: “Tiểu sư thúc...” chỉ dám gọi một tiếng để biểu đạt nỗi sốt ruột, ai dám nhiều hơn. Câu của Trọng Minh Quân, tuy giọng điệu đỗi bình thản, nhưng mang theo áp lực lớn. Đến cả một tu tiên như còn cảm thấy áp lực, thì trách tử trong môn phái dám thêm một câu.

Ôn Linh Lộc nháy mắt đến độ khóe mắt sắp co giật, đành mặt hòa giải: “Vẫn là đừng lớn chuyện đến mức mất mạng.” Ta với Trọng Minh Quân, đồng thời an ủi Tiểu Thôi: “Thôi thiếu quân, ngươi cũng bình tĩnh một chút, đừng nghĩ quẩn. Bọn ý đó, lấy mạng ngươi.”

Tiểu Thôi chẳng hề tỏ ý cảm kích với .

“Không cần ngươi vẻ bụng! Đừng tưởng , chính ngươi là đưa bảy tên nam sủng cho Ôn Linh Lộc!”

Hắn trừng mắt , như phun lửa.

Ta trầm mặc một lúc.

Ta cũng thường thức nhưng thật nhiều, cũng cảm thấy việc quá đáng gì. Nghĩ một chút, bèn dậy đến bên Thải Phách, bảo họ xếp thành một hàng.

“Cũng .” Ta : “Tiểu Thôi, nhân dịp giới thiệu cho ngươi . Đây là Xích Phách, Trừng Phách, Thanh Phách, Tử Phách, còn đây là Hoàng Phách, Lam Phách và Lục Phách. Họ đều lớn tuổi hơn ngươi, ngươi cứ gọi họ một tiếng ‘ca ca’ , quen một chút, đều là một nhà cả.”

Tiểu Thôi ôm n.g.ự.c lùi một bước, đỡ lấy.

Bảy Thải Phách đồng loạt chắp tay thi lễ theo kiểu tú tài với Tiểu Thôi. Quả thật là lễ độ. Sắc mặt Tiểu Thôi tối sầm, một lời, vẻ rộng lượng cho lắm.

Như lời Trọng Minh Quân , chuyện giải quyết thì nhường.

Linh Trạch Môn… vẫn là khiến kính phục, chủ động nhường đến thế , bên cũng thể lùi lấy một bước. Ta thở dài một tiếng, về phía Trọng Minh Quân đang ngọc tọa, chân thành đề nghị: “Bọn cũng thực sự Thôi thiếu quân lấy mạng trả. Biểu tính tình đúng là chút hồ đồ, nhưng chẳng Thôi thiếu quân còn hồ đồ hơn ? Chẳng lẽ là bọn cố tình ép hôn ? nếu bây giờ dứt áo , thể diện của cũng mất sạch.” Ta đề xuất: “Hay là như vầy , mang theo các Thải Phách gả đây, yên sống chung nửa năm…”

Linh Lộc liều mạng hiệu tay với . Ta động tác tay của nàng, cố gắng hiểu ý, : “Ba tháng… ừm, mười ba tháng… khoan, ba năm. Đợi ba năm phong thanh qua hòa ly, như cũng cho cả hai bên, ?”

Trọng Minh Quân chống cằm, như đang nghiêm túc lắng . Hắn vốn là kiểu dung mạo lạnh lùng nghiêm nghị, tựa như một đóa hoa u lãnh nở trong cốc sâu. Giờ đây lười biếng dựa ngọc tọa, mang theo một cảm giác đối lập rõ rệt, thậm chí còn hấp dẫn hơn lúc mới đầu ngay ngắn đàng hoàng. May mà cách khá xa. Nhan sắc thật quá mức sắc bén, nếu còn bên cạnh , yên lặng chống cằm, gì, chỉ chăm chú , lẽ sẽ chịu nổi mà buột miệng bậy, chôn vùi tương lai của Ôn Linh Lộc mất.

Hắn vẫn chống cằm, thần sắc chăm chú, khiến bắt đầu thấy áy náy vì cảm thấy đề nghị ban nãy hình như quá. Ta bắt đầu quyết định chôn vùi tương lai Linh Lộc thật. Ta : “Hay là hai năm , nếu Tiểu Thôi chịu nổi Linh Lộc, hai năm cũng .”

Hắn lên tiếng đúng lúc: “Tiểu y tiên, xuống hẵng chuyện thì hơn.”

Nghe “hai năm cũng ”, khựng , tiếp: “Không cần, cứ ba năm .”

Vừa , như nhớ hỏi ý Tiểu Thôi, lúc đang về ghế thì điềm tĩnh với Tiểu Thôi: “Bây giờ giữa việc trả mạng cho Ôn Tam và sống bên Ôn Tam đến bạc đầu thêm một lựa chọn thứ ba. Theo thấy thì lựa chọn thứ ba đối với ngươi là nhất. Ngươi ý kiến gì khác ?”

Tiểu Thôi ấm ức đáp: “…Không , Tiểu sư thúc.”

Trọng Minh Quân gật đầu: “Vậy thì quyết định thế .”

Tiểu Thôi lúng túng : “Đ-đợi , Tiểu sư thúc, lựa chọn thứ ba thì , nhưng con nàng mang theo bảy tên nam sủng gả .”

Trọng Minh Quân nhíu mày, liếc một cái. Cái liếc mắt rõ ràng là “ ngươi phiền phức thế”, nhưng vẫn tôn trọng ý kiến Tiểu Thôi, , dùng giọng thương lượng với : “Yến Đình thấy mang theo bảy nhiều. Tiểu y tiên, các bớt ba ?”

Ta nhượng bộ, nhưng quả thực lý do thể nhượng bộ. Ta nêu rõ khó xử của : “Bảy Thải Phách là ruột, thể chia rẽ tình chứ…”

Tiểu Thôi vội vã chen : “Không con thấy nhiều, Tiểu sư thúc, mà là trong tông xưa nay từng tiền lệ tân nương mang nam sủng theo của hồi môn. Như hợp lễ!”

Trọng Minh Quân ngừng , như đang cân nhắc điều gì: “Cũng đúng là nên tôn trọng tông quy.” Hắn đáp lời Tiểu Thôi, sang hỏi Thân Trưởng lão: “Tông quy thế nào? Có cấm chuyện ?”

Thân Trưởng lão đáp: “Chuyện đó… thì cấm…”

Tiểu Thôi cố tranh lý: “ mà…”

Trọng Minh Quân cắt ngang: “Được , nếu trái tông quy, ngày mai ngươi và Ôn Tam nhập tịch .”

Rồi liếc bảy Thải Phách xa, hỏi : “Bảy đó cũng cần nhập tịch với Ôn Tam ?”

Ôn Linh Lộc hí hửng chạy bên , lớn tiếng đáp: “Không cần , Tiểu sư thúc!”

“Được, chuyện coi như xong . Còn ai ý kiến gì ?” Trọng Minh Quân .

Hắn quyết đoán vô cùng, hề dây dưa rườm rà, khiến một việc rối ren rõ ràng thể kéo dài ba khắc năm canh giờ thế giải quyết gọn ghẽ trong đến hai khắc. Đoạn kết càng tiến triển nhanh hơn, đến mức còn kịp phản ứng, đến hồi hạ màn. Nói thật, ngẩn ngơ, các tử trong điện, thấy biểu cảm mặt họ cũng mang theo vài phần kịp hồn.

Điện chính thật sự im lặng một hồi lâu. Người trong cuộc Tiểu Thôi là đầu tiên lấy tinh thần, cam lòng thấp giọng : “Tiểu sư thúc, con…”

lẽ kịp sắp xếp lời , nên câu .

Trọng Minh Quân dậy khỏi chỗ , cúi mắt , gọi tên đầy đủ: “Thôi Yến Đình.”

Tiểu Thôi ngẩng đầu lên.

“Nếu là nam tử thì học cách gánh vác trách nhiệm.” Giọng Trọng Minh Quân lạnh : “Ngươi thật sự cứu mạng vì ngươi mà chế giễu ?”

Tiểu Thôi khựng : “Không … con cũng nàng chê, chỉ là…” Giọng Tiểu Thôi nhỏ dần: “Chỉ là con sợ việc sẽ khiến cả tông chê …”

“Thì đó là việc Linh Trạch Môn nên gánh ?” Trọng Minh Quân lạnh nhạt : “Làm sai thì trả giá, gánh hậu quả. Nếu đến dũng khí gánh hậu quả cũng , Linh Trạch Môn cũng xong .”

Gương mặt khôi ngô của Tiểu Thôi trắng bệch dần, cúi đầu, khó xử : “Con sai , Tiểu sư thúc.”

Các tử trong điện đồng loạt quỳ xuống: “Kính Tiểu sư thúc chỉ dạy!”

Trọng Minh Quân gì thêm, chỉ bảo: “Hôm nay tới đây thôi, tan họp .”

Các tử đồng loạt quỳ xuống cáo lui.

Nếu nhiều liêm sỉ thì giờ phút đây, đem so với trọng lòng bao dung của Trọng Minh Quân, e rằng sẽ lập tức cảm thấy tự thẹn bằng, tự kiểm điểm bản , từ bỏ chuyện để Thải Phách của hồi môn. May mắn là nhiều liêm sỉ, vẫn kiên định cho rằng, so với việc chỉ một chúng mất mặt chịu uất ức, chi bằng cùng mất mặt chịu uất ức thì vẫn hơn. Dĩ nhiên, Ôn Linh Lộc cũng cùng suy nghĩ với .

Ta nhạy bén nhận rằng, nếu chúng mang cái suy nghĩ như thì cả đời e cũng chẳng học nổi phong thái chính phái nghiêm cẩn của danh môn đại tộc. Ôn Linh Lộc ý thức điều đó, còn khờ khạo mê , nghiêm túc lấy từ trong tay áo một quyển sổ, ghi từng nét từng chữ lời dạy của Trọng Minh Quân.

Ghi chép nhiều như thế thì ích gì, tránh phiền phức mới là chuyện quan trọng nhất. Nhân dịp , cũng dạy bảo nó một chút.

Thấy các tử lượt rời , ai chú ý đến chúng , hạ giọng với Ôn Linh Lộc: “Sau gặp chuyện, ngươi vẫn nên học cách đặt vị trí khác mà suy nghĩ. Ví dụ như , nếu khi để mắt đến Thôi thiếu quân, ngươi cũng chịu nghĩ cho một chút, nghĩ rằng khi trong lòng, thì chuyện cũng đến nỗi rối ren như .”

Ôn Linh Lộc cũng kẻ suy ngẫm, nàng chống cằm trầm ngâm một lát gật đầu: “Nói lý. Nếu lúc chịu nghĩ cho một chút, nghĩ rằng lẽ trong lòng, thể thành với , thì nhất định sẽ cứu . Không cứu thì sẽ chẳng mớ chuyện phiền toái , thật là...” Nàng đầy hối hận : “ , cũng .”

Ta nàng: “Ý của ?”

Nàng mơ màng: “Hả? Không ý ?”

Ta im lặng trong chốc lát, tự phản tỉnh.

Tiểu ma vương vốn dĩ chẳng là loại chính trực nghiêm cẩn gì, cần gì phí công tốn sức? Huống hồ, nào đường đường chính chính? Thôi , đủ tư cách giáo huấn nó. Ít nhất thì sự hiểu lầm của nó, về mặt logic cũng sai, chứng tỏ dù nó bao nhiêu đạo đức, nhưng chí ít cũng còn giữ lý lẽ.

Ta thở dài một , : “Được , nếu nhận lầm thì lát nữa tìm Thôi thiếu quân xin một tiếng, với giải độc cho vợ chồng nữa. Hai họ cũng dễ dàng gì, về nên sống hòa thuận với .”

Linh Lộc nghĩ một lát, cũng tỏ rộng lượng: “Được thôi, xin . Nghĩ thì đúng là cũng đáng thương thật, dễ dàng gì.”

Nói đến đây, nàng đột nhiên lo lắng : “ vẫn cưới đó nhé, biểu tỷ.”

Nàng thì thầm: “Ta cũng coi như hy sinh danh tiếng mới thể lẻn nội bộ bọn họ, thể để công dã tràng ! Hắn đáng thương là chuyện của !”

Ta : “Trọng Minh Quân cũng gật đầu , sẽ ai phá chuyện hôn sự của hai .”

Nó thở phào nhẹ nhõm.

Chúng đến đây cũng coi như xong đoạn, chuẩn rời . Ngoảnh đầu mới phát hiện Trọng Minh Quân mà vẫn rời , cách chúng chừng năm bước. Nhìn điệu bộ dứt khoát gọn gàng của như chỉ mau chóng xong việc rút lui, còn tưởng sớm rời khỏi đây .

Ánh mắt chạm , cũng thể mở lời, : “Còn ...”

Hắn gật đầu: “Đang đợi hai chuyện xong.”

Cùng lúc , trong điện vang lên một tiếng gọi khe khẽ: “Sư phụ…”

Tiếng “sư phụ” đến từ tiểu sư của Thôi thiếu quân là Sở Yểu.

Sở sư hình cao gần bằng Linh Lộc, tướng mạo thật nổi bật bằng Linh Lộc, lúc mặt mang vẻ u sầu và rụt rè.

Nàng chút sợ hãi Trọng Minh Quân, gọi một tiếng “sư phụ”, : “Con… thật con… con…”

Ta hỏi Ôn Linh Lộc: “Trọng Minh Quân cũng đồ ?”

Ôn Linh Lộc lấy lạ, gật đầu: “Linh Trạch Môn tất cả mười bảy đỉnh, mỗi đỉnh đều phong chủ, quy định là mỗi phong chủ thu ít nhất một đồ , nếu sẽ đủ tư cách giữ trọn một đỉnh núi. Tiểu sư thúc là phong chủ đỉnh Bích Lạc, thích thu đồ , lẽ là vì giữ lấy đỉnh Bích Lạc, nên mới chấp nhận để môn chủ phân một đến, chính là Sở Yểu .”

Trong lúc và Ôn Linh Lộc đang thì thầm to nhỏ, Trọng Minh Quân cũng cất tiếng: “Ta tu vô tình đạo, nay ngươi thành , còn thích hợp ở bên cạnh nữa. Đợi môn chủ trở về, hãy tự đến chuyện với .”

Sở sư dọa đến ngẩn , như sắp đến nơi, giọng mang theo tiếng nức nở: “Sư phụ, là… là đuổi tử… đuổi tử khỏi sư môn ?”

Lẽ nên xen chuyện môn hộ của , nhưng mới Ôn Linh Lộc giảng đạo lý, nhịn mà nhắc : “Vậy chẳng Trọng Minh Quân ngươi sẽ còn đồ nào ? Ngay cả một đồ cũng thì giữ nổi đỉnh Bích Lạc? Lại thu thêm một nữa, chẳng phiền phức lắm ?”

Hắn dường như quên mất trong tông môn bọn họ còn một điều cấm nghiêm ngặt , bèn cau mày : “Cũng .”

Sở Sư bỗng “òa” lên òa: “Sư phụ đừng đuổi con , là... là sư nhờ con giúp , nếu thành công sẽ tặng một quyển bí tịch thể giúp đột phá. Con... con với sư chỉ là giả vờ kết hợp song tu thôi, hu hu hu hu, xin sư phụ đừng đuổi con ~~~”

Tiểu Thôi ở cùng Sở sư nóng ruột : “Ta đang tìm cách, ... khai ?!”

Sở Sư chẳng buồn để ý tới , cứ thế nức nở.

Ta và Ôn Linh Lộc nên lời.

Tiểu Thôi hết đỏ mặt trắng bệch, đột nhiên sang Ôn Linh Lộc: “Ngươi xem ngươi ép thành thế nào ! Được , bây giờ ngươi còn là bình thê nữa, ngày mai thành , ngươi cần mang theo bốn nam sủng nữa chứ?!”

Nói xong, Ôn Linh Lộc nữa, “bịch” một tiếng quỳ xuống mặt Trọng Minh Quân, nhận tội: “Là Yến Đình hiểu chuyện, nài nỉ sư giúp đỡ, mới gây sai lầm . Xin tiểu sư thúc đừng trách phạt sư , trách phạt một là đủ .”

Trọng Minh Quân còn mở miệng, Ôn Linh Lộc bước lên hai bước đến mặt Tiểu Thôi, nửa xuống, thẳng : “Ngươi sai nhé.”

Tiểu Thôi khó hiểu: “ cái gì cơ?”

Ôn Linh Lộc mới hứa với sẽ hòa thuận với Tiểu Thôi, lúc nở nụ bí ẩn, giơ bảy ngón tay, với Tiểu Thôi: “Không bốn nam sủng, là bảy .” Lại : “Ngươi còn là bình thê thì liên quan gì đến , bảy nam sủng đều sẽ mang theo! Lều lều lều!”

Tiểu Thôi thể tin nổi: “Ngươi! Không phép!”

Trong đại điện, tiếng và tiếng tranh cãi vang lên ngớt, thực sự ồn ào. Ta thì quen , nhưng rõ ràng Trọng Minh Quân quen cảnh tượng ầm ĩ như : “Đủ .” Hắn xoa xoa ấn đường, như thể cảm thấy tất cả đều quá phiền phức: “Tất cả quét Trân Thú Các, quét một năm.”

Tiểu Thôi và Sở sư lập tức im bặt.

Ôn Linh Lộc chớp mắt, hét lớn: “Tiểu sư thúc, cũng ? Ta gì sai?!”

Trọng Minh Quân như thể chịu đựng sự lắm lời của Ôn Linh Lộc nữa, : “Ngươi giám sát bọn họ.”

Ôn Linh Lộc lập tức vui vẻ hẳn lên.

Theo lý mà , là khách, thể sai bảo . xa trông rộng, sợ vạ lây, đang định âm thầm chuồn thì : “Tiểu y tiên từ xa đến là khách, lúc nãy bảo là rảnh, để dẫn ngươi tham quan một vòng.”

Nói xong bên cạnh .

Ta : “?”

Ôn Linh Lộc hiệu cho , khẽ mấp máy môi: “Biểu tỷ, nhiệm vụ xã giao đấy.”

Ta ngẫm nghĩ một chút, hiểu . Phải . Ở chỗ bọn họ, mỗi tháng các sư tôn đều chỉ tiêu công vụ thành, nào là hạng mục ăn mặc, chỗ ở, tài vụ, xã hội... Mỗi hạng mục đều điểm tích lũy riêng. Hiếm khi khách tới thăm, dẫn khách dạo một vòng, thể thành chỉ tiêu hạng mục xã hội.

Đã là đầu giới tu chân , mà còn tranh thủ từng cơ hội để tích điểm công vụ, thật khiến khỏi cảm thấy thương: “Được.” Ta nỡ từ chối, bèn phối hợp chếch về phía một chút: “Vậy phiền Trọng Minh Quân, Trọng Minh Quân mời .”

***

Lời của Thất tỷ: Mê Cốc , chương dài kể về chuyện một học sinh lớp 12, vượt đường xa ngàn dặm tìm đến một nghiên cứu sinh tiến sĩ, cùng bàn bạc sử dụng vài biện pháp phi truyền thống để giải quyết chuyện yêu sớm của ba học sinh lớp 10, một câu chuyện thanh xuân, học đường. Ta thấy cách tổng kết của thật dễ thương.

À đúng , Tuế Hàn hai mươi bảy tuổi, Sư Lạc mười tám, còn Tiểu Ôn, Tiểu Thôi và Tiểu Sở đều mới mười sáu. Giáo viên dạy môn thường thức với Sư Lạc mười lăm tuổi về kiếp phi thăng của Tuế Hàn, là đang đến chuyện xảy ba năm . Vậy nên Tuế Hàn hai mươi tư mà là hai mươi bảy tuổi. Mọi xong bài toán ?

 

 

Loading...