Tam Sinh Tam Thế - Bồ Đề Kiếp - Chương 11

Cập nhật lúc: 2025-11-14 03:36:13
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa Ngân Bàn chuẩn rời khỏi cốc, linh phù truyền tin của Lê bà bà bay đến. Ta liếc mắt nội dung, tay nhanh mắt lẹ túm cổ áo Ngân Bàn giữ nàng , bảo đợi .

Nói nhỏ thì Lê bà bà là chăm sóc và Ôn Linh Lộc khôn lớn. Nói lớn thì bà là ân nhân cứu mạng của và Linh Lộc, nếu bà, e là và Linh Lộc khó mà sống sót tay mẫu .

Lần Lê bà bà theo Linh Lộc đến Linh Trạch Môn, đầu tiên rõ đầu đuôi chuyện hôn sự giữa Linh Lộc và vị Thôi thiếu quân . Bà kể, hôm Thôi thiếu quân trọng thương nguy kịch, đưa đến cốc Tứ Vọng. Vì diện mạo tuấn tú, nên lọt mắt xanh của Linh Lộc. Nàng cảm thấy đây là một mối duyên , bèn thương lượng với Thôi môn chủ: chỉ cần ông đồng ý hứa gả, nàng sẽ tay cứu mạng con ông. Thôi môn chủ nóng lòng cứu con, bèn gật đầu đồng ý. Linh Lộc y thuật cao minh, nửa tháng trị liệu, độc tố Thôi thiếu quân cuối cùng cũng hóa giải, tỉnh . Biết qua cơn nguy kịch, phu nhân môn chủ đích đến cốc, đưa về, đồng thời hai bên cũng bắt đầu chuẩn hôn sự.

Ta chỉ đoạn cho Kim Trản xem, hỏi nàng: “Không ngươi Linh Lộc với Thôi thiếu quân là mối lương duyên trời định đó ? Cướp đoạt lúc nguy kịch mà cũng tính là duyên trời định ?”

Kim Trản tuy điềm đạm, nhưng sinh và lớn lên ở cốc Tứ Vọng, va chạm nhiều với thế giới bên ngoài, phân biệt rõ đúng sai, ngơ ngác : “Không… tính ? Tam tiểu thư trói Thôi công tử dùng vũ lực ép cưới, chỉ lấy ơn cứu mạng đổi thôi, thế… thế cũng ?”

Phải , trong cốc ai cũng nghĩ , chỉ cần dùng dây thừng trói về thì đều là mối nhân duyên .

Ta dẫu cũng từng xem mấy cuốn tiểu thuyết tài tử giai nhân cùng Linh Lộc, vốn nhạy cảm với các tình tiết câu chuyện. Vừa thấy màn cưỡng đoạt kiểu , trực giác bèn mách bảo phía chuyện gì ho.

Quả nhiên, ngay đó, Lê bà bà tức giận tiếp: “Kiệu hoa Linh Trạch Môn, ai ngờ nhà họ Thôi tặng chúng một món ‘đại lễ’, Thôi thiếu quân mà hôm cùng sư của bỏ trốn. Lúc tìm thì hai tự lập hỷ đường, hợp tịch thành .”

Kim Trản, Ngân Bàn xong thì khỏi kinh ngạc kêu lên: “Hả? Sao như ? Tam tiểu thư bây giờ?”

Ta nhanh chóng tiếp đoạn cuối bức thư.

Theo lời Lê bà bà, vợ chồng Thôi môn chủ vẫn giữ thái độ ôn hòa. Tối hôm đó trói Thôi thiếu quân về đ.á.n.h cho một trận trò. Hôm gặp bà, cả hai đều ngừng xin , rằng do nghịch tử trong lòng, nên mới vội vàng hứa gả, rốt cuộc gây họa lớn, tất cả là của họ. chuyện tới nước , họ cũng bất lực, nghịch tử hợp tịch cùng sư , nếu tiếp tục cưới Linh Lộc thì chỉ là hại Linh Lộc mà thôi. Vì mong hủy bỏ hôn sự giữa hai nhà. Họ sẽ cử hộ tống Linh Lộc trở về cốc, cũng sẽ đích tới cốc Tứ Vọng tạ tội, cầu xin cốc chủ lượng thứ.

Lê bà bà cũng thêm vài lời nhận xét cá nhân trong thư. Bà : tuy hôn sự giữa Linh Lộc và Thôi Yến Đình là do nàng cậy ơn cứu mạng mà ép buộc, nhưng khi Thôi Yến Đình tỉnh , rõ sự việc, thể thư giải thích với Linh Lộc. Linh Lộc lý lẽ? Khi đó chỉ cần viện cớ để từ hôn, danh dự đôi bên đều còn giữ . , cố tình đợi đến khi kiệu hoa lên đường mới bày trò , rõ ràng là ôm hận trong lòng, Linh Lộc mất mặt…

Ta cảm thấy Lê bà bà nghĩ nhiều . Theo như hiểu về Ôn Linh Lộc, một khi nó nhắm trúng Thôi Yến Đình, thì dẫu một trăm bức thư từ hôn cũng chẳng ích gì, chỉ càng kích thích ham chinh phục và tính hiếu thắng của nó. Nó chính là loại tiểu yêu tinh khuấy đảo thế gian như đấy.

Lê bà bà cũng lý. Dẫu Linh Lộc cưỡng ép chuyện hôn nhân là đúng, nhưng nàng thực sự cứu mạng Thôi Yến Đình. Nếu hài lòng với hôn ước, thì lẽ nên thẳng với Linh Lộc một tiếng. Hắn , nếu Linh Lộc cứ nhất quyết nhảy hố lửa, thì trách trời trách đất cũng liên quan đến . Thế mà chẳng chẳng rằng, còn cố ý chọn đúng ngày khi kiệu hoa cửa để phản bội hôn ước, chuyện rõ ràng là khiến Linh Lộc bẽ mặt. Giờ nếu Linh Lộc đưa về cốc Tứ Vọng, cho dù Thôi môn chủ đích đến tạ tội, bù đắp tổn thất, lẽ nào chúng mất mặt?

Cuối thư, Lê bà bà ghi nguyên văn phản ứng của Linh Lộc sự việc. Quả đúng như dự đoán, tiểu yêu tinh tức phát điên, nhất quyết đồng ý từ hôn. Vấn đề là, Thôi Yến Đình hợp tịch với sư , nếu Linh Lộc gả qua đó thì chỉ thể bình thê. Tính đến lúc Lê bà bà gửi thư, dường như Linh Lộc còn quan tâm chuyện bình thê nữa, điều quan trọng là thể để Thôi Yến Đình sống yên , thế nên tình hình hiện tại càng khiến nàng bừng bừng ý chí chiến đấu. Hai bên đang giằng co.

Tình hình là như thế đó.

Ngân Bàn mắt long lanh : “Thiếu cốc chủ, ngài nghĩ cách gì chứ, thiếu cốc chủ!”

Kim Trản thì nghĩ sâu xa hơn, phẫn nộ : “Cả giới tu chân đều đang theo dõi hôn sự . Nếu Tam tiểu thư đưa trở về, chắc chắn sẽ trở thành đề tài bàn tán của khắp nơi. Còn Thôi thiếu quân, khi khen một câu ‘chung tình’. Giải kỳ độc, giữ mạng, cưới đạo lữ tâm ý tương thông, cái giá chỉ là đ.á.n.h một trận, đúng là bao nhiêu món hời đều rơi hết tay !”

Chuyện , ai sai thì ai cũng , xét xem ai nhiều hơn, ai ít hơn, thật cũng chẳng ý nghĩa gì. Nếu hỏi ý , thì thấy Linh Lộc cần thiết cố chấp dây dưa với Thôi Yến Đình ở Linh Trạch Môn. Tên Thôi thiếu quân nàng cứu sống, nếu nàng nuốt trôi cơn giận, chẳng lẽ thể hạ độc cho hả giận ? Tất nhiên khuyên nàng g.i.ế.c , dù thì oan gia nên hóa giải, nên kết thêm. Họ Sư nhà từ đến nay luôn cứu tế thế, chẳng tạo sát nghiệt, nhưng nếu chỉ là chút độc c.h.ế.t , khiến tiểu Thôi khốn khổ một phen thì khó tiểu ma đầu ? Hạ độc xong hả giận theo về, cũng là một cách giải quyết tồi.

Chỉ tiếc là bây giờ Linh Lộc đang nổi cơn cố chấp, kéo sự chú ý của tiểu ma đầu chỗ khác e là dễ.

Ta ngẫm nghĩ một lúc, bèn với Kim Trản và Ngân Bàn: “Thế , chúng đến lầu Hiệp Phương một chuyến.”

Kim Trản ngớ , ngập ngừng hỏi: “Thiếu cốc chủ… ngài lầu Hiệp Phương là nơi nào ?”

“Biết chứ, là sào huyệt tiêu tiền mà.” đáp nàng: “Nên nhớ mang theo hết tiền riêng của .”

Ngân Bàn vẫn hiểu : “Lầu Hiệp Phương là quán ăn ? Quán nào mà đắt dữ ?”

Kim Trản thở dài, gõ nhẹ lên đầu nàng: “Suốt ngày chỉ ăn với uống!”

Lầu Hiệp Phương quán ăn, mà là một kỹ viện, gần cốc Tứ Vọng.

Tuy sinh ở phàm thế , nhưng hiếm khi lui tới mấy nơi kiểu đó. Theo lý mà , với kinh nghiệm sống của , đúng nên quanh nhà kỹ viện nào. Chỉ là, kỹ viện quan hệ với mẫu . Hoa khôi của họ và mẫu quen .

À , Hoa khôi là nam.

Ta cũng chẳng rõ tại hai họ quen . quan hệ đó hữu dụng. Nhờ , mua bảy nam kỹ dung mạo xuất chúng với giá chỉ bằng một nửa giá thị trường. Tất nhiên, tất cả đều là nam tử.

Hôm , dẫn theo Kim Trản, Ngân Bàn cùng bảy nam kỹ mua từ Lầu Hiệp Phương bằng tiền riêng của , thẳng tiến đến Linh Trạch Môn.

Đại tử cận nhất của Thôi môn chủ chờ sẵn cổng núi tiếp đón, lễ độ chào hỏi chúng , rằng liên minh Tu chân xảy chuyện, môn chủ và phu nhân gấp rút lên đường giải quyết, mấy ngày nữa mới về . Hắn khiêm tốn bảo, Linh Trạch Sơn tuy chẳng bằng cốc Tứ Vọng bốn mùa như xuân, nhưng mưa nơi đây nét riêng, mấy ngày chúng cứ nghỉ ngơi thong thả, thưởng thức cảnh mưa của bọn họ. Vừa trò chuyện , chẳng mấy chốc tới viện nơi Linh Lộc đang tạm trú. Lê bà bà chờ sẵn cửa. Giao chúng cho bà xong, vị sư họ Miêu giỏi ăn bèn rút lui cùng tử.

Ta trong hoa sảnh uống , đợi Linh Lộc. Chưa bao lâu, nàng lộc cộc chạy tới, đẩy tung cửa : “Biểu tỷ, tỷ đến đây?!” Rồi tự hỏi tự đáp: “À… chắc là chuyện xúi quẩy cũng đến tai tỷ chứ gì!” Nàng vung tay, : “Không , tỷ cần mặt giúp ! Một tên Thôi Yến Đình nho nhỏ, xử chắc?!”

Nhìn nàng mồ hôi đầy trán, chẳng từ hấp tấp chạy tới, : “Ngồi xuống uống ngụm .”

Nàng ngoan ngoãn xuống, uống săm soi bảy thiếu niên xếp hàng chỉnh tề bên cạnh , nghi hoặc hỏi: “Họ là…”

Kim Trản đang theo Lê bà bà sắp xếp hành lý. Ta thì đang uống nước, bèn hiệu cho Ngân Bàn giúp giới thiệu. Ngân Bàn khẽ ho một tiếng, vẻ trầm : “Tam tiểu thư, họ là bạn chơi thiếu cốc chủ tặng , tên là cầu vồng.”

…Không nên trông cậy Ngân Bàn nghèo nàn nữa.

Ta đặt ly xuống, : “Được , Ngân Bàn, ngươi câm miệng .” Rồi hiệu cho mấy thiếu niên bước mặt Linh Lộc, giới thiệu nữa: “Họ là Thất tử Thải Phách. Kia là Xích Phách, Trừng Phách, Thanh Phách, Tử Phách; còn bên là Hoàng Phách, Lam Phách, Lục Phách.” Ta cho nó chút thời gian để nhớ mấy cái tên đó: “Tặng đấy. Có ai cũng tuấn tú rạng ngời ?”

Linh Lộc ngẩn một lúc, lắp bắp: “Quả… quả thật ai cũng tuấn tú.” Rồi dám tin hỏi : “Biểu tỷ, tỷ thật sự tặng hết họ cho ?”

Ta đáp: “Ừ. Ngươi cứ ở bên họ nhiều một chút sẽ hiểu, cần gì cố sống cố c.h.ế.t với Linh Trạch Môn, cứ nhất định gả cho Thôi thiếu quân. Việc gì vì một cái cây yêu mà từ bỏ cả một khu rừng?”

Linh Lộc nâng chén , ánh mắt lướt qua từng thiếu niên, hồi lâu , mặt ửng đỏ, ánh mắt sáng rỡ : “Biểu tỷ đúng. thật … cũng xung đột mà!”

Vừa thế, lập tức thấy . Quả nhiên, nó bắt đầu vài lời trái với luân thường đạo lý: “Cây cũng , rừng cũng ! Ta thể dắt theo cả mấy gả luôn!”

Ta im lặng một lát, đáp: “Chuyện … e là đúng với ý khi tặng họ cho .”

Tiểu ma đầu phất tay, hùng hổ tuyên bố: “Biểu tỷ, Thôi Yến Đình khi cưới mà lấy khác, truyền ngoài thì danh tiếng mất sạch. Vậy thì cũng nạp sủng khi cưới, truyền ngoài để mất hết danh tiếng, như thế mới gọi là qua , sảng khoái bao!”

Nghe thì đúng là… khá sảng khoái thật. Ta dám nhận là tỉnh táo hơn nàng, nhưng ít hiện tại lý trí hơn nó, đành nhắc nhở: “Danh tiếng mà, thì quá để tâm, nhưng nếu thấy danh tiếng quan trọng, thể tổn thương , cũng thể hại chính , thì nhắc một câu: chuyện truyền ngoài, Thôi Yến Đình tất nhiên sẽ chê , nhưng cũng khó mà thoát . Thế tục sẽ ‘đám cỏ đầu xanh mượt’, nhưng càng sẽ mắng là phóng đãng kiềm chế. Muội tự cân nhắc xem đáng , hại một ngàn, tổn tám ngàn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-de-kiep/chuong-11.html.]

Linh Lộc bình tĩnh , trông vẻ đang suy nghĩ nghiêm túc. Sau một lúc trầm ngâm, nàng sang , : “Thật cũng quá để tâm tới danh tiếng, chủ yếu là để đòi công bằng.”

Nói đến đây, nàng khựng một chút, như chợt ngộ điều gì: “ nhỉ, là để theo đuổi sự công bằng, ai quan tâm danh tiếng gì. Hắn cưới vợ khi thành , thì cũng nạp sủng khi cưới. Cả hai cùng dắt vợ dìu sủng bước cuộc hôn nhân , thế mới gọi là công bằng chứ!”

Nàng đầu sang đám Thải Phách, mặt ửng đỏ: “Sư của trông cũng khá xinh đấy, nhưng cũng chẳng thiệt gì, mấy của ai cũng thế , hì hì.”

Vì nó hiểu rõ gì, thấy cũng cần khuyên thêm nữa. Một nhà mười , ít cũng đủ náo nhiệt.

Ta giúp nó tính sổ nợ , : “Muội chẳng những thiệt, mà còn lời to chứ. Họ Thôi chỉ cưới một , còn ngươi thì nạp tới bảy vị. Theo truyền thống giới tu chân, gả cho thì nuôi . Không chỉ nuôi mà còn nuôi luôn của hồi môn kèm. Vậy nên nếu mang theo bảy Thải Phách gả sang đó, chẳng những nuôi mà còn nuôi các cầu vồng …”

Ngân Bàn lập tức nhảy dựng lên: “Thiếu Cốc chủ! Người là Thải Phách Thất Tử nhé!”

Ta : “Ờ , Thất Tử.”

Rồi sang Thất Tử : “Xin nhé, nhầm.”

Rồi về với Linh Lộc: “Nói chung là, đúng thật là thiệt chút nào.”

Linh Lộc hài lòng, chống cằm tủm tỉm: “Biểu tỷ, nhớ là ban đầu hình như tỷ định khuyên đừng gả mà?”

Ta : “Ta chỉ giúp tính toán rõ ràng, nếu thực sự gả thì cũng chẳng thiệt, nhưng nếu thật lòng, vẫn mong đừng gả, cùng về cốc Tứ Vọng. Có điều nhất quyết ở nơi , còn ? Đành để mấy của bầu bạn với . À đúng , Lê bà bà cũng sẽ về cốc Tứ Vọng nữa, bà bên , cũng yên tâm phần nào.”

Linh Lộc bước tới ôm lấy : “Biểu tỷ thật với quá.”

Ta hắt một cái, : “Tránh , hôm nay ngươi dùng hương gì mà nồng quá ?”

Nàng ngoan ngoãn “ồ”, xuống ghế của .

Vấn đề giải quyết, thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, rót một chén , uống trò chuyện với nàng: “Xem ngươi cũng chẳng thích cái gã Thôi thiếu quân như Kim Trản với Ngân Bàn tả , lúc nhất quyết đính hôn với thế?”

Linh Lộc ăn bánh , nhún vai: “ là cũng thích lắm. Ta gả sang đây, chủ yếu là để học hỏi.”

Ta : “…Ta rõ lắm, ngươi gả sang đây là để gì?”

Nàng đáp: “Là để học tập. Ta học cách quản lý một môn phái cho .”

Ta đặt chén xuống, cố gắng tiêu hóa lời nàng , nhưng phát hiện thể tiêu hóa nổi, đành hỏi rõ: “Gì mà gọi là gả sang đây để học cách quản lý môn phái?”

Nàng giơ một ngón tay lên hỏi : “Biểu tỷ, trong giới tu chân hơn trăm môn phái lớn nhỏ, trong đó Linh Trạch Môn là mạnh nhất và giàu nhất, tỷ nghĩ vì Linh Trạch Môn nổi bật giữa đám đông như ?”

Ta : “Ta còn chẳng Linh Trạch Môn giàu nhất giới tu chân, ngươi hỏi họ giàu, vội ?”

Linh Lộc ngượng ngùng thu tay về: “Quên mất là biểu tỷ quan tâm chuyện giới tu chân. Không , để cho tỷ .”

Nàng thẳng dậy, bắt đầu giảng cho một đống tri thức cả đời chẳng dùng đến: “Người xưa , quy củ thì nên nề nếp. Linh Trạch Môn sở dĩ hưng thịnh nghìn năm, là vì họ hệ thống chương trình quản lý môn phái, quy tắc đạo đức để dạy dỗ tử. Nhìn cốc Tứ Vọng nhà , tỷ xem, ai cũng kiếm ít tiền, mà tại vẫn thường xuyên thu đủ chi?”

Ta đáp: “Ngươi đúng hết, nhưng cốc nhà … là quản lý đấy ?”

Nàng cúi đầu, giọng nhỏ một chút: “Biểu tỷ và di mẫu bận việc lớn, chuyện quản gia đều do lo. Chính vì quản nên mới khiến cả nhà lúc giàu lúc nghèo, cuộc sống chẳng định.”

Nàng ngẩng đầu lên, chớp chớp đôi mắt to tròn ngây thơ: “Cho nên mới quyết tâm học cho trò. Muốn học thì tất nhiên học từ giỏi nhất. lúc con trai nhà giỏi nhất trúng độc cầu đến chỗ , chẳng là cơ hội trời ban đó ? Ta gả cho thiếu gia nhà họ, chui nội bộ, chẳng sẽ dễ dàng hơn ?”

Ta : “Thì nghĩ .”

Rồi nghiêm túc hỏi nàng: “ mà, nhất định vòng vo thế ? Muội từng nghĩ, nếu cứ thẳng với nhà rằng ‘cứu mạng thiếu gia nhà các xong, đến học cách quản lý môn phái’, họ chắc cũng đồng ý thôi mà?”

Nàng ngẩn , hồi lâu mới mơ màng , : “Ấy, cũng… cũng đúng ha?”

Ta dậy.

Nàng đập bàn một cái, xuống. Nàng : “ giờ chuyện còn là thâm nhập môn phái họ nữa! Bây giờ là cuộc chiến cá nhân giữa và Thôi Yến Đình! Cái tên đó giữ chữ tín, nhất định cho một bài học nhớ đời. Biểu tỷ cần khuyên nữa, sẽ cúi đầu . Hắn khiến mất mặt, cũng sẽ khiến khổ sở. Cái hôn sự nhất định thành, cầu vồng mà tỷ đưa tới thật đúng lúc, nhất định sẽ dắt theo gả qua đó, tức c.h.ế.t !”

Nhìn khí thế của tiểu ma vương , chắc đ.á.n.h sập nửa Linh Trạch Môn cũng chuyện khó.

Nàng sẽ chịu thiệt.

Ta còn lời khuyên nào để đưa nữa.

“Là Thải Phách Thất Tử.” Cuối cùng nhắc một , rõ quyết định của : “Môn chủ và phu nhân của họ mặt, ngày mai sẽ tìm gặp trưởng bối khác của Thôi thiếu quân để chuyện . , trong môn còn vị trưởng bối nào bế quan ?”

Linh Lộc nghĩ một lúc: “Dạo trong môn vẻ khá rảnh, kẻ bế quan chỉ còn một là tiểu sư thúc của .”

Ta hỏi: “Được, mai tìm tiểu sư thúc của chuyện. Mà tiểu sư thúc của là ai ?”

Linh Lộc : “Trọng Minh Quân, Bách Lý Tuế Hàn.”

Ta: “…”

Linh Lộc: “Biểu tỷ cần hẹn với tiểu sư thúc ?”

Ta im lặng tiêu hóa mấy lời đó một hồi: “Trọng Minh Quân quản chuyện ?”

Linh Lộc gật đầu: “Quản .”

Ta trầm mặc mấy giây: “Được, ngươi hẹn .”

 

 

Loading...