Tam Sinh Tam Thế - Bồ Đề Kiếp - Chương 10

Cập nhật lúc: 2025-11-14 03:36:12
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi ôm Minh Kính Đài, mặt mũi lem luốc, chui khỏi động Nhật Ngự, thấy Kim Trản và Ngân Bàn đang nhóm lửa nướng thỏ rừng bên cạnh động.

Kim Trản là thấy : “Thiếu cốc chủ về .”

Ngân Bàn cũng thấy , lập tức vứt que xiên thịt trong tay, xách theo ấm lon ton chạy đến: “Thiếu cốc chủ, về sớm quá! Có mệt lắm ? Uống miếng cho đỡ khát !”

Động Nhật Ngự là pháp môn thông đến các cõi phàm khác. Lần đến một cõi phàm mà tốc độ thời gian trôi cực kỳ chậm, bên đó mới qua nửa tháng, về đây là một năm . Cõi phàm thì tốc độ thời gian tương đồng với chỗ chúng , nên dù bên đó hơn hai tháng, trong mắt Kim Trản và Ngân Bàn thì chuyến quả thực là về sớm.

Ta xuống bên đống lửa, ăn mứt quả bọn họ mang lên núi, uống nửa bình , cuối cùng cũng thấy đỡ mệt hơn đôi chút. Ta hỏi hai nàng: “Sao chỉ hai ở đây đón ? Linh Lộc ?”

Ngân Bàn hớn hở đáp: “Tam tiểu thư tự tìm hôn sự cho ! Ba ngày , kiệu hoa Linh Trạch Môn đến đón !”

“Hả?” Ta chầm chậm đặt chén xuống, tự tiêu hóa tin tức một lát, hai nàng: “Chuyện , dì dượng ?”

Kim Trản gật đầu: “Sau khi cốc chủ gửi thư đến Thượng Kinh bao lâu, Ôn hầu gia bèn đến cốc Tứ Vọng. Hầu gia cực lực phản đối, rằng hôn sự của tiểu thư nhà theo lệnh cha , qua lời bà mối mai mối. Một cô nương như tam tiểu thư mà tự mặt bàn chuyện hôn nhân với bên nam thì danh chính, ngôn thuận, thật chẳng thể thống gì. Hầu gia còn nặng lời nếu tam tiểu thư nhất quyết gả thì ông sẽ đoạn tuyệt quan hệ cha con.”

Ta : “Dượng phản đối kiểu thì đúng trọng tâm . Phải cho rõ, tuy phàm coi trọng chuyện cha đặt con đấy, lời bà mối, nhưng giới tu chân chúng nào câu nệ mấy chuyện .”

Ngân Bàn chen lời , đôi mắt lấp lánh: “ đúng, cho nên tam tiểu thư chẳng thèm quan tâm đến Hầu gia! Người còn đập bàn lớn tiếng , đoạn thì đoạn! Nàng mới đầy một tuổi đến cốc Tứ Vọng, phủ Trường Dương từng nuôi nàng, giờ còn mơ nàng về để liên hôn với mấy nhà quyền quý ư? Đừng hòng! Hôn sự của nàng, nàng tự chủ!”

Ta nghẹn lời, bèn đ.á.n.h giá thực tế: “Tốt nhất vẫn đừng đoạn tuyệt thì hơn… Phủ Trường Dương tuy từng nuôi nàng, nhưng năm nào cũng gửi về ít vàng bạc. Nàng mới thể hai trăm bộ váy mỗi năm, còn cho thêm hai trăm bộ nữa, nhờ ánh sáng phủ Trường Dương cả.”

Ngân Bàn đồng tình với cách nghĩ của , siết nắm tay, đầy khí thế: “Thiếu cốc chủ, đừng tự hạ thấp mà tâng khác! Chúng cũng nghèo! Cốc chủ và nàng, một vị là đại y tiên, một vị là tiểu y tiên, chỉ cần khám bệnh một thu về cả vạn lượng vàng, chúng cũng giàu lắm mà!”

Ta : “Chẳng mấy vạn lượng vàng đều mang để ngoại môn tử khám từ thiện ?”

Cả hai nàng và thở dài một tiếng: “Haiz, kiếm nhiều, tiêu còn nhiều hơn!”

Kim Trản bổ sung: “Thiếu cốc chủ cũng đừng lo lắng chuyện quan hệ cha con giữa Hầu gia và tam tiểu thư nữa. Tam tiểu thư là do mệnh kiếp nạn, Hầu gia đưa đến chỗ chúng để tránh kiếp, chứ Hầu phủ bỏ rơi, bất đắc dĩ nương nhờ nơi . Hầu gia phu nhân thương yêu tam tiểu thư cỡ nào, chúng đều thấy rõ. Tuy tam tiểu thư buông lời nặng nề trong cơn giận dữ, Hầu gia lúc đó cũng tức đến phát run, phất tay áo bỏ , nhưng bao lâu vẫn sai đưa của hồi môn hậu hĩnh đến. Hơn nữa, tam tiểu thư sẽ gả môn phái tu chân, lẽ để mắt tới vật phàm tục, nên còn cố ý thu gom nhiều pháp khí bảo vật để thêm hồi môn. Chỉ là, đích đến đưa dâu mà thôi.”

Ta cầm cây gậy gẩy gẩy đống lửa, : “Làm ầm như mà hồi môn vẫn đầy đủ, thế là lắm .” Rồi hỏi Ngân Bàn: “Ngươi xem thịt thỏ ăn ?”

Ngân Bàn nghiêng đầu ngắm nghía một lúc, : “Nướng thêm nửa nén hương nữa!”

Thế gian hàng chục tỷ cõi phàm, cõi phàm chúng đang ở đây xem như là nơi linh mạch sung túc, linh khí dồi dào, cho nên tu chân cũng nhiều hơn. Ta từng qua mấy cõi phàm khác, nơi đó cũng tu chân, nhưng phần lớn đều ẩn cư nơi rừng sâu núi thẳm, tự tu luyện, giống nơi chúng , hẳn một giới tu chân quy củ, gồm cả trăm môn phái lớn nhỏ, tạo thành từ bảy đại môn phái mạnh nhất hợp thành liên minh Tu Chân, tự quản lý chuyện trong giới tu chân.

Những cõi phàm từng đến, nếu một liên minh Tu Chân để tự giải quyết mâu thuẫn giang hồ là khá .

Cũng hẳn là nơi liên minh Tu Chân.

Tại cõi phàm , Trung Nguyên đại lục là nơi thích hợp nhất cho con sinh sống. Trên đại lục , vương triều Trung Nguyên oai trấn tứ hải, liên minh Tu Chân hỏi chuyện thế tục, thêm liên minh Tu Chân chuyên đ.á.n.h ngừng. Nói chung là náo nhiệt.

Vương triều Trung Nguyên chiếm đất đai và con dân khắp đại lục, liên minh Tu Chân thì chiếm linh mạch và linh tức khắp đại lục, còn liên minh Tu Chân thì chiếm... ước mơ và nghĩa khí của cả đại lục. Vì căn bản mâu thuẫn lợi ích, nên nhiều năm nay vẫn sống hòa thuận với .

Một , nếu sinh ở cõi phàm chúng đang sống, thì lựa chọn cho tương lai sẽ phong phú hơn một chút. Nếu linh căn, thể tu tiên, hơn một trăm môn phái tu chân chắc chắn sẽ nơi cho chen chân . Nếu linh căn, thể thi khoa cử. Thi đỗ thì còn thể lăn lộn trong giang hồ. Tuy nhiên, những con đường tính loại trừ lẫn , nghĩa là một thể tu tiên thi khoa cử, còn hiệp khách giang hồ. Nếu thì là phá vỡ quy củ.

mà càng về lâu về dài, ít gia tộc, rộng là một môn phái, thể cùng lúc phát triển trong cả ba con đường . cũng ngoại lệ. Nhà họ Sư ở cốc Tứ Vọng chúng chính là một trường hợp đặc biệt như thế.

Lý do đơn giản. Bất kể ngươi chính trị, hành tẩu giang hồ, dù ngươi tu tiên nữa, thì chung quy vẫn là . Là thì sẽ bệnh, mà bệnh thì cần chữa. Cốc Tứ Vọng gọi là Cốc Y Tiên, nhà họ Sư chúng hành y giúp đời, đời đời nghề chữa bệnh, chuyên trị các loại bệnh nan y khó chữa. Dù ngươi thuộc con đường nào, chỉ cần mắc thứ bệnh mà y sư thế gian trị nổi, cuối cùng đều tìm đến chỗ chúng .

Tuy nhiên, khám bệnh chữa bệnh thật chỉ là nghề phụ của nhà họ Sư.

Nghề chính của chúng , thì vẻ thần bí một chút.

Tương truyền, phàm nhân vốn sinh để sống nơi cõi phàm. Ban đầu, phàm nhân sống chung với tiên và ma ở thượng giới. vì phàm nhân quá yếu, cứ luôn cuốn các trận chiến giữa tiên ma và trở thành bia đỡ đạn. Để cho nhân tộc diệt vong giữa cuộc chiến tranh giành của hai tộc, nhân chủ Đế Chiêu Hi dẫn dắt phàm nhân đến cõi phàm.

Thế nhưng, cõi phàm cũng vấn đề của riêng nó. Ở cõi phàm hiếm linh khí, khó thể thanh lọc tam độc là tham, sân, si trong lòng phàm nhân. Khi tam độc tích tụ quá nhiều, sẽ sinh tai họa cho nhân gian. Các vị thần bèn nghĩ một cách, tạo nên một bí cảnh để hút lấy những luồng trọc khí .

Bí cảnh mỹ, nhưng tình hình mười ức phàm thế quá phức tạp, vẫn một trọc khí thể thoát khỏi sự kiểm soát của bí cảnh. Mà thần linh thì thể trường kỳ cư ngụ nơi cõi phàm để đuổi bắt những trọc khí . Thế là nhân chủ Đế Chiêu Hi nhỏ một giọt máu, để một khúc xương, để hậu nhân mang dòng m.á.u tại cõi phàm, nhằm xử lý những luồng trọc khí tam độc thoát khỏi pháp nhãn của thần linh, thu phục.

Nhà họ Sư chính là huyết mạch do nhân chủ để ở cõi phàm.

Mang theo Minh Kính Đài qua giữa các cõi phàm để thu phục trọc khí tam độc, chính là nghề chính của nhà họ Sư.

Ta là truyền nhân đời của nhà họ Sư, hôm qua còn ở một cõi phàm khác xử lý trọc khí tam độc nơi đó. Đây là thứ hai hành động một . Trước đây, luôn cùng với mẫu . Mẫu là truyền nhân đời . Đến khi tròn mười lăm tuổi, đủ điều kiện để kế thừa Minh Kính Đài, bà bèn vội về hưu.

Vì thế bà dạy rằng, nghỉ hưu sớm thì kết hôn và sinh con sớm. Giống như bà, để kế thừa càng sớm càng , đầy mười sáu tuổi rời cốc bắt một kẻ xui xẻo, sinh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-de-kiep/chuong-10.html.]

Kẻ xui xẻo trong lời bà chính là phụ . Khi đó phụ là một tăng nhân của danh tự, cho là tuệ căn, thể thành thánh. Không ngờ mẫu bắt về đè chuyện trái giới, phá mất giới luật. chuyện cũng chẳng thể trách mẫu . Bà sống ở cốc Tứ Vọng từ nhỏ, suốt ngày nghiên cứu y thư thì, cũng học pháp thuật thu phục tam độc, thời gian để học mấy kiến thức phổ thông. Mãi đến khi m.a.n.g t.h.a.i , trong một cơ duyên tình cờ, bà mới thì hòa thượng là thể sinh con với thường.

chuyện thì ? Mẫu vô cùng hổ, tìm đến ngôi chùa nơi phụ xuất gia, đền tiền xin . Thấy bà đúng là hiểu , thái độ nhận cũng chân thành, Phật tổ và phụ cuối cùng đành tha thứ cho bà. Cũng vì chuyện nên mẫu coi trọng việc phổ cập kiến thức cho .

Tất nhiên, học theo mẫu , mười sáu tuổi ngoài cốc cướp chồng, chỉ vì kiến thức mà còn bởi vì hôn ước, là vị hôn phu. Cho dù thấy chuyện cướp chồng ngầu, thử một , thì cũng thể thật sự . Dẫu cũng thể ngược với luân thường đạo lý.

Nghĩ mà xem, năm nay mười tám tuổi, vì hôn ước mà thể sớm kết hôn sinh con. Còn biểu của , Ôn Linh Lộc mới mười sáu, xem chừng sắp sửa sớm kết hôn sinh con . là thế sự vô thường. trong ấn tượng của , biểu khao khát lấy chồng như thế.

Ta kho hiểu hỏi Kim Trản và Ngân Bàn: “Chúng xưa nay hề qua với Linh Trạch Môn, Linh Lộc đột nhiên gả đó? À đúng , nó định gả cho ai ?”

Kim Trản xé một chiếc đùi thỏ đưa cho : “Dưới trướng môn chủ Linh Trạch Môn một công tử, thời gian trúng một loại kịch độc. Linh Trạch Môn tuy quen với chúng nhưng giao tình với Chi Sơn lão. Vì thế môn chủ họ Thôi bèn nhờ Chi Sơn lão gửi Thôi công tử đến cốc chúng . Vì tam tiểu thư tinh thông độc thuật, cốc chủ bèn giao cho tam tiểu thư xử lý. Tam tiểu thư tay giải độc giúp Thôi công tử, một đoạn lương duyên từ đó mà thành.”

“À, Thôi công tử tướng mạo tuấn, tuổi còn trẻ mà chiếm chỗ trong giới tu chân. Người trong giới gọi là 'kiếm đảm cầm tâm Thôi thiếu quân', chẳng Thiếu cốc chủ từng qua ?”

Tất nhiên là từng. Ta mới học mẫu dẫn qua các cõi khác để xử lý trọc khí tam độc. Mơ màng lớn lên đến mười tám tuổi, phần lớn thời gian đều ở các cõi phàm khác xử lý tam độc, phần còn thì ở trong cốc Tứ Vọng học y thuật, căn bản rảnh quan tâm đến giới tu chân. Nói đến Linh Trạch Môn, chỉ đó là nhất môn phái tu chân, trong môn một nhân vật lợi hại sắp bước cảnh giới thành thần, Trọng Minh Quân Bách Lý Tuế Hàn. Còn việc môn chủ họ Thôi của họ đạo lữ, sinh một đứa con trai, hôm nay mới .

Ta rắc chút thì là lên đùi thỏ, thành thật trả lời Kim Trản: “Chưa từng đến Thôi Thiếu Quân, chỉ trong môn phái bọn họ một kẻ bước nửa chân cảnh giới thần, tên là Bách Lý Tuế Hàn.”

Ngân Bàn bưng một đĩa bột ớt nhỏ tới, ghé sát : “Bách Lý Tuế Hàn thì cũng ! Trọng Minh Quân Bách Lý Tuế Hàn, nam nhân mạnh nhất trong giới tu chân! Ai mà danh chứ!” Không quên gợi ý cho : “Thiếu cốc chủ, cho thêm chút ớt , ngon lắm!”

Nghe nàng , bèn cho thêm một ít. Quả thực cũng tệ.

Như đó, mẫu coi trọng việc phổ cập kiến thức cho , nên từ năm năm tuổi, một vị dạy về thường thức. Người dạy ngoài ăn đồ của khác trả tiền, thấy hòa thượng cũng bắt về của riêng… Bây giờ nghĩ , vị chắc hẳn vô cùng sùng bái Bách Lý Tuế Hàn, bởi ngoài mấy chuyện kiến thức thông thường, còn kể cho ít chuyện liên quan đến .

Nghe , Bách Lý Tuế Hàn là tử cuối cùng bậc trưởng bối đức cao vọng trọng nhất giới tu chân, chân nhân Nguyên Huy đích xuống núi thu nhận. Hắn ba tuổi nhập đạo, chẳng bao lâu khai ngộ, theo chân Nguyên Huy chân nhân bế quan tu luyện. Mười một năm , đầu tiên xuất hiện ở giới tu chân, chính là tại đại hội Bách Tông.

Đại hội Bách Tông là sự kiện lớn của giới tu chân, mười lăm năm tổ chức một , chỉ là dịp để trẻ tuổi tỏa sáng, mà còn là kỳ khảo nghiệm để bảy đại môn phái giữ vững tư cách lãnh đạo Liên minh Tu Chân, tiếp tục giữ ghế, môn phái tử lọt mười hạng đầu. Do đó, mỗi đại hội diễn , bảy đại môn phái đều cử tử ưu tú nhất.

Năm đó, Linh Trạch Môn cử Bách Lý Tuế Hàn. Sau khi cuộc thi kết thúc, ai nấy đều nghi ngờ liệu Linh Trạch Môn đang đến phá rối , vì ở bất kỳ hạng mục nào, Bách Lý Tuế Hàn cũng dẫn đầu, cách biệt đến mức tưởng như giữa về nhì còn cách cả một trăm về nhì.

Một thiếu niên mười bốn tuổi, đầu lộ diện trong giới tu chân phá vỡ bộ kỷ lục của Liên minh Tu Chân trong gần vạn năm. Còn kỷ lục của vạn năm phá, đơn giản là vì lúc giới tu chân vẫn tổ chức đại hội Bách Tông. Tư chất tu hành như , đúng là hiếm thấy, cả giới tu chân lập tức chấn động. Người truyền tin tức , tràn đầy kỳ vọng rằng thiên tài xuất chúng sẽ tạo nên sóng gió thế nào trong giới tu chân.

Không ngờ chẳng hề hứng thú với chuyện tạo sóng gây gió. Đại hội kết thúc, bèn về ẩn cư. Và là ẩn luôn bảy năm. Bảy năm , phía núi Linh Trạch Môn xuất hiện thiên kiếp thăng tiên của . Phải rằng, sư phụ là Nguyên Huy chân nhân mất chín trăm bốn mươi chín năm tu hành mới nghênh đón thiên kiếp . Lúc đó bèn rộ lên lời đồn rằng Trọng Minh Quân Bách Lý Tuế Hàn hẳn là thần tiên hạ phàm lịch kiếp, bằng thể hai mươi mốt tuổi nghênh đón thăng tiên kiếp, trở thành nửa bước thành thần?

Nửa bước thành thần, nghĩa là chỉ còn thiếu nửa bước là thành thần, tức là thiên kiếp vượt qua .

vượt qua ? Tiên sinh của từng , cũng thể tính là vượt qua, mà là… căn bản vượt, bởi thiên kiếp mà trời ban cho là tình kiếp. tu là vô tình đạo, vô tình đạo tu đến cảnh giới như , tình căn gần như luyện sạch, bảo vì một cô nương mà động tình, mà chịu khổ vì tình, thì quả là điều khó tin. Các cô nương thì tình nguyện cùng độ kiếp, nhưng bản dường như phiền chuyện , chẳng hề ý định độ kiếp, dứt khoát bế tử quan. Đã bế tử quan thì còn độ tình kiếp kiểu gì? Rõ ràng là bất mãn với sự sắp xếp của thiên đạo, tiếp chiêu nữa.

Tiên sinh lúc tiếc nuối : “Ông trời đúng là quá đáng, tu đạo vô tình mà bắt độ tình kiếp? Trọng Minh Quân cứ một mực kháng cự cũng chẳng cách . Như , cả đời sẽ chỉ thể dừng ở cảnh giới nửa bước thành thần mà thôi.”

Ta thì chẳng thấy gì đáng tiếc cả. Bởi mấy vạn năm qua, trong giới tu chân chỉ hai tu thành thiên kiếp Thăng tiên, một là sư phụ hắnl Nguyên Huy chân nhân, thăng tiên năm ngoái, còn chính là . Nói cách khác, hiện tại, khắp đại lục , duy nhất tiếp cận cảnh giới thần minh. Thành tựu cao đến mức , thành thần cũng là gì?

Tiên sinh : “Không thể . Nhỡ thành thần là ước mơ của Trọng Minh Quân thì ? Ông trời với , chẳng quá tàn nhẫn ư?”

Lúc đó mới mười lăm tuổi, giơ tay hỏi : “Ước mơ là gì ạ?”

Tiên sinh nghẹn họng, lặng lẽ lâu, thở dài một tiếng u ám: “Ông trời đối với con cũng thật tàn nhẫn…” Chúng kết thúc đối thoại tại đó.

Đó là chuyện xảy ba năm .

Dưới ánh trăng mờ ảo nơi núi rừng, đêm khuya, tĩnh mịch lạ thường.

Ta, Kim Trản và Ngân Bàn, ba chúng quanh đống lửa gặm sạch một con thỏ nướng. Ta lau tay cho sạch, suy nghĩ một chút với Kim Trản: “Đợi ngủ dậy vẫn nên đến Linh Trạch Môn xem Linh Lộc thứ một chuyến. Theo lý mà , nó sẽ tự gả khi về , chừng điều gì khuất tất…”

Kim Trản và Ngân Bàn đều cho là khuất tất gì.

Ngân Bàn hì hì: “Tam tiểu thư thích Thôi cô gia. Khi đó chọn ngày lành, rằng nếu bỏ lỡ thời điểm thì đợi thêm ba năm nữa, vì hôn sự mới gấp.”

Kim Trản cũng : “Ngày mai chính là ngày Tam tiểu thư và Thôi cô gia hợp tịch thành hôn . Bảy ngày họ sẽ lên đường hồi môn. Thiếu cốc chủ nếu thấy yên lòng thì đợi đến ngày hồi môn, Tam tiểu thư về cốc, hỏi kỹ cũng . Nói đến mới nhớ, cốc chủ lên núi Thanh Mang hái thuốc, đến một tháng thì về, đến lúc đó vẫn cần thiếu cốc chủ lo liệu yến tiệc hồi môn để đón Tam tiểu thư về nhà .”

Ta : “Ngươi cần che giấu. Có cách lo liệu yến tiệc hồi môn nên chuồn ?”

Kim Trản đáp: “Ờ…”

Mẹ chuồn . Ta thì thể cũng chuồn .

Đây chính là hậu quả của việc từng học qua tiết thường thức. Như từng học môn nên chuồn thì chẳng chút gánh nặng gì, cũng lương tâm c.ắ.n rứt.

Vì trách nhiệm, . rõ ràng, là một thiếu nữ chồng, thì thể lo yến tiệc hồi môn thế nào? Cuối cùng chỉ thể để Ngân Bàn khỏi cốc, thuê một hiểu chuyện về lo liệu giúp.

 

 

Loading...