Tam Sinh Tam Thế - Bồ Đề Kiếp - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-11-14 03:36:03
Lượt xem: 90
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Phụng Hành trở về, đang quyển “Nam Hoang Khúc Nghệ Tam Thiên Niên”. Nghe thấy tiếng bước chân của , nhanh nhẹn gấp sách , dựng thẳng tập bảy mươi hai quyển thứ ba trăm “Bát Hoang Thông Sử” lên đè lên quyển sách khúc nghệ gấp ại.
Phụng Hành : “Tổ tông, đừng che nữa, con thấy cả .”
Ta bèn đặt Bát Hoang Thông Sử xuống, mở Nam Hoang Khúc Nghệ Tam Thiên Niên tiếp.
Phụng Hành tiến đến gần, xuống đối diện với , rót , khuyên nhủ với vẻ chân thành: “Tổ Tông, dù gì cũng rời khỏi thế gian suốt hai mươi sáu vạn năm. Trong hơn hai mươi vạn năm , trời đất vạn vật trải qua những biến đổi gì, vẫn nên hiểu rõ, thế mới thuận lợi mưu liệu đại sự chứ.”
Ai ai cũng , chỉ phản diện mới trở nung nấu dã tâm lo chuyện lớn. Mà , phản diện, cần gì cố công đến . Thế là bảo : “Vấn đề của là quên Thiên Khải. Thiên Khải vốn là một điều . Ta quên điều , còn ngươi bắt học lịch sử. Việc e là chẳng ích gì với .”
Phụng Hành im lặng giây lát, một câu mang đầy triết lý: “Lịch sử, đối với của hiện tại cũng là điều . Nếu nắm rõ quá khứ, thể từ điều mà tiến đến điều ; nếu , sẽ bước từ điều sang điều .”
Hắn tỏ vẻ lo lắng: “Người thấy từ đến là một chuyện vô cùng khủng khiếp ?”
Thật thấy khủng khiếp lắm, nhưng vẫn dựng cuốn Bát Hoang Thông Sử, đợi mới tính tiếp.
Tất nhiên, với phận là chủ nhân của Phụng Hành, thể theo lời . là kẻ mềm lòng, đành lòng thấy rơi nước mắt khuyên can, nên những lời khuyên của đều , chỉ là bao giờ từng tiếp thu.
Tạ Minh, bạn từng lo lắng cho mối quan hệ chủ tớ giữa và Phụng Hành, bảo : “Giữa hai thiếu sự tin tưởng, e rằng khó bền lâu.”
hiện tại mà xem, cách hai mươi sáu vạn năm, trở về nhân thế, kẻ từng tin tưởng đều còn, bên cạnh chỉ còn Phụng Hành. Ta nghĩ, lẽ mối quan hệ giữa với hẳn dựa tin tưởng mà tồn tại lâu dài, nhưng nếu dựa sự qua loa thì thể, chỉ cần qua loa đủ chân thành.
Vốn dĩ, bản chất cũng là ham học hỏi. Nếu bộ lịch sử mà Phụng Hành mang tới đến mức quái đản như , cũng qua . bộ dài đến vạn quyển, mỗi quyển chia thành trăm tập... Không bình thường nào thể hết nổi.
Sau một thời gian đối phó cho lệ, cuối cùng cũng xảy một việc khiến khỏi giả vờ học lịch sử nữa.
Chuyện là thế : Đỉnh thứ bảy của núi Chương Vĩ sụp mất .
Núi Chương Vĩ phân trong ngoài núi. Bên ngoài là một dãy núi vòng quanh, bao bọc hai mươi bảy đỉnh núi bên trong. Trong núi là hai mươi bảy đỉnh núi , đỉnh thứ bảy trồng Nam Trúc nhất, cứ đến tiết Lập Đông là thể ăn măng Đông tươi ngon, vì thế yêu thích nơi . Thế mà tháng thứ sáu kể từ ngày trở về, một sáng sớm nọ, đỉnh núi vốn sắp cho thu hoạch măng Đông bỗng nhiên đổ sập rõ nguyên do.
Phụng Hành điều tra một hồi, rút kết luận: “Tổ Tông, chắc là hạ chú ngữ cho chính rằng nếu xuất sơn, núi Chương Vĩ của sẽ sụp đổ.”
Ta hiểu ý là gì.
Tháng , Tổ Thị, một bạn khác của đến tìm, hỏi thăm về Thiên Khải.
Nàng , bản thể quy vị, là nhờ đ.á.n.h thức và dẫn đường cho nàng. chuyện , nhớ rõ.
Cũng hợp lý thôi. Vì đ.á.n.h thức nàng hẳn là linh hồn của , chứ là .
Trước khi trở hình hài Phượng hoàng, tắm lửa tái sinh, chỉ là một hồn thể Niết bàn, hấp thu linh khí trời đất mà hồi sinh. Hồn sinh trưởng bằng linh khí trời đất thường nhạy. Nói cách khác, khi hẳn thể cảm ứng ít chuyện, thậm chí hiểu một phần thiên ý.
một khi hồn thể nhập xác, hợp linh với nhục , linh tính tiên thiên trong hồn sẽ tiêu tán, đó là điều ai cũng . Nên khi hợp linh tỉnh , quên sạch chuyện khi còn là hồn thể phiêu bạt chốn nhân gian, chỉ lờ mờ nhớ vài chuyện .
Mà mấy chuyện đó rốt cuộc là gì, khi mới trở cũng rõ ràng lắm. gần đây, một chuyện dần trở nên rõ rệt trong tâm trí .
Vì chuyện đó, thật cũng dự định rời núi. Chỉ là trì hoãn vài ngày nữa, đợi măng Đông núi mọc, ăn xong mới . Không ngờ đỉnh thứ bảy, nơi trồng măng đột nhiên sụp mất.
Phụng Hành cùng phân tích: “Xem linh hồn của Tổ Tông năm xưa cũng rằng nếu ép, sẽ chịu xuất sơn. Người chỉ an phận trạch nữ ẩn dật nơi núi Chương Vĩ . trạch nữ ẩn dật e rằng sẽ gây bất cho trời đất, cho nên nó mới ép như .”
Hắn tâng bốc: “Cũng thôi, ai bảo Tổ Tông quan trọng như chứ, sinh thể một con cá muối !”
Cái giá là mất măng Đông. Ta : “Ta cảm ơn nó, cũng cảm ơn ngươi.”
Trước , thế gian từng Phượng hoàng nào trọng sinh. Thiên đạo khiến tái sinh, rốt cuộc là vì lý do gì, vì quên Thiên Khải, chẳng gì, chỉ còn cách mò trong bóng tối. Hồi tưởng nửa đời , sống vội vã mà khốc liệt, nhưng ước mơ thật sự là một con Phượng hoàng tự do như mây gió. Khó khăn lắm mới tái sinh, cứ tưởng thể buông xuôi . Thế mà núi còn sập, đúng là thể buông xuôi nổi.
Chúng bàn xem bước tiếp theo nên gì. Ta bảo Phụng Hành, nếu linh hồn để lời cảnh báo, chắc chắn chỉ là một câu chú ngữ. Vậy thì, xem xem nó còn manh mối nào khác .
Chúng tìm kiếm hồi lâu giữa đống đổ nát của đỉnh thứ bảy, tìm một hàng chữ, dặn dò hãy ngủ thật ngon, để cảm ứng Thiên Ngộ. Nó còn chỉ giác ngộ một phần Thiên Khải, chỉ hơn ở khả năng cảm ứng chuyện . Nó cảm ứng việc cần về xử lý, thể chậm trễ, nếu giải quyết sẽ phiền toái. Vậy nên nếu nổi bệnh trì hoãn, chịu hành động, nó sẽ đổ bộ các đỉnh bên trong núi Chương Vĩ. Nơi trồng bưởi trồng nho cũng sẽ còn nữa.
Tác phong đồng quy vu tận đúng là phong cách của . thể tàn độc đến mức dùng phong cách với chính chứ? Trước lúc xuất sơn, cứ mãi nghĩ về vấn đề .
Bị ép rời núi, việc đầu tiên mà thiên đạo giao phó cho chính là tìm một . Người đó tên là Sư Lạc.
Năm xưa, vua nhân tộc là Đế Chiêu Hi phụng mệnh Tổ Thị giáng phàm, để nhân gian định, tặng huyết mạch cho phàm thế. Về , Đế Chiêu Hi lui về hậu trường, trao quyền thế tại nhân gian cho hậu duệ của . Sư Lạc chính là hậu nhân của Đế Chiêu Hi, là quân chủ của nhân giới, cũng là quân vương của nhân tộc trong thế gian.
Chuyện thể xem là lịch sử, nhưng trong sách, mà là do ngủ ngon và mơ thấy tối qua. Vậy nên, lịch sử sách ích gì cho chứ, cứ mơ thấy là .
Có điều, hiện tại vị quân chủ nhân tộc ở nhân gian, mà đến Bát Hoang, nơi cư ngụ của Thần, Ma, Yêu, Quỷ.
Ta vì Sư Lạc đến Bát Hoang. Cũng vì tìm nàng. Thiên Khải về nàng vẫn rõ ràng. nghĩ, lẽ chỉ cần tìm và nàng, sẽ hiểu tất cả.
Ta bảo Phụng Hành, theo gợi ý trong mộng, Sư Lạc hẳn đang ở núi Phan Hầu thuộc Bắc Hoang. Chúng cần đến đó một chuyến.
Phụng Hành sững giây lát, : “Nếu con nhớ lầm, hiện tại núi Phan Hầu do một nhánh phụ của Thiên tộc nắm giữ, gọi là tộc Tương Nghi.”
Hắn chau mày, rút hai mảnh giấy mỏng từ tay áo, ấp úng: “Sáng nay Thanh Điểu truyền tin sớm, mang đến một bức thư của Đông Hoa Đế quân, trong thư tin tức con vẫn kịp báo với .”
Ta dùng ánh mắt hiệu nhanh lên.
Hắn mím môi: “Đế quân Thượng thần Mặc Uyên tháng sẽ thành . Còn bụng gửi kèm thiệp mời cho .”
Hắn ngừng giây lát, tiếp: “Trùng hợp , tân nương của Mặc Uyên chính là Tam công chúa Mi Nhân của tộc Tương Nghi, núi Phan Hầu.”
Ta và im lặng một lúc.
Ta còn kịp nghĩ nên gì, thì Phụng Hành vo bức thư và thiệp mời trong tay thành một cục, tức giận : “Hồi , Thượng Thần Mặc Uyên ở bên ngoài núi Chương Vĩ của đợi suốt bốn tháng, con còn tưởng vì áy náy với , gặp sớm để giải tỏa hiểu lầm năm xưa. Hóa là con nhầm ! Chẳng lẽ đến chỉ để gửi thiệp mời ?”
Cũng hẳn là thể.
Hồi Mặc Uyên đuổi đến, từng nghĩ chẳng lẽ là do chân hỏa tái sinh của thiêu hỏng món pháp bảo quý báu nào đó của , nên đến đòi bồi thường. Phụ Thần để cho ít pháp bảo, quả thật bồi thường nổi. Ta từng nghĩ Mặc Uyên thể chỉ đến để gửi thiệp mời, bỗng chốc cũng nên thở phào tức giận nữa.
Hôm đó đóng cửa núi tiếp khách, thật sự là nỗi khổ riêng.
Thứ nhất, mới trở về cháy nửa ngọn núi, trọc khí Tam độc lan khắp nơi, cũng chịu nổi, cần tĩnh dưỡng để hồi phục nguyên khí. Thứ hai, kéo đến bên ngoài núi thật sự quá đông, đen nghịt một vùng, cảm giác đến chúc mừng mà là đến bao vây tiêu diệt . Nếu đóng cửa núi, sớm muộn gì núi Chương Vĩ cũng sẽ họ giẫm nát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-de-kiep/chuong-1.html.]
Không mở cửa cho Mặc Uyên và Đông Hoa, cũng nhắm hai họ, chủ yếu là cảm thấy thể đối xử thiên vị. Xin hỏi, nếu để họ mà cho đám tiểu Yêu, tiểu Ma , chẳng là mang tiếng trọng danh lợi ?
Phụng Hành cũng từng hỏi , vì đối xử khác biệt với Tổ Thị Thần. Ta trả lời : “Đó là chuyện khác. Tổ Thị là một cô nương xinh , bao dung cho một cô nương xinh thì cả thiên hạ đều sẽ hiểu cho .”
Phụng Hành lúc đó gì, một lúc mới đáp: “Ờm, cũng .”
Hắn hiếm khi thẳng thắn đồng tình với như , nghĩ điều chứng tỏ nhan sắc của Tổ Thị bạn , thật sự sức thuyết phục.
Lúc , nhận lấy thiệp mời Phụng Hành vò nhàu, mở xem.
Trên đó rõ, ngày cưới định mười bốn tháng .
Ta ngắm nghía tấm thiệp hồi lâu, lâu đến mức khiến Phụng Hành bắt đầu lo lắng.
Phụng Hành an ủi : “Tổ tông , cần buồn lòng vì chuyện .”
Ta : “Ta buồn lòng.”
Phụng Hành tin, bảo: “Người chằm chằm thiệp, ngẩn kìa.”
Ta : “Ta ngẩn .”
Phụng Hành vẫn tin.
Ta mở thiệp mặt , chỉ cho xem: “Ta đang chữ , đang nghĩ, họ sai chữ . Hỷ kết lương duyên, hình như nên là ‘kết’, ‘tiếp’.”
Phụng Hành nghiêm túc một cái, đáp: “À đúng là nhỉ.”
Tóm , chúng rời khỏi cửa núi, đến núi Phan Hầu ở Bắc Hoang cách xa mười vạn tám nghìn dặm.
Tuy sử ký qua loa, bao giờ nghiêm túc từng chữ, nhưng tranh minh họa trong sách thì từng xem kỹ. Cho nên trong Hồng Hoang Sử vẽ một bức tượng nhỏ của , là cao nhân nào vẽ, thần, đến mức chỉ cần xuất hiện, những ai từng học phần lịch sử đó, miễn mù đều thể nhận ngay. Điều thật sự bất tiện khi việc, đúng là cảm ơn vị cao nhân .
Ta và Phụng Hành bàn bạc, cảm thấy nếu như Sư Lạc tìm thấy, mà dùng dáng vẻ hiện tại núi Phan Hầu, thì chẳng cả đời cũng tìm ? Tốt nhất vẫn nên đổi một diện mạo, đổi luôn cả phận khác.
Đang thì bỗng thấy phía tiếng cầu cứu.
Phía là đầm Trạch Canh, trong đó nhiều điêu độc. Mùa đông đang đến gần, điêu độc tích trữ thức ăn để qua mùa lạnh, chính là thời điểm lũ điêu hung hãn nhất. Ai sơ ý bước nơi đều dễ chúng bao vây săn g.i.ế.c. Ta hiệu cho Phụng Hành mau xem.
Bản thể của Phụng Hành là một con Tranh, Loài Tranh là loài ăn hổ, báo để sống, vô cùng hung tàn. Ta cảm thấy dù điêu độc hung ác đến cũng thể sánh với Phụng Hành. Tuy chuyển sang ăn chay từ lâu, nhưng dọa cho vài chục con điêu ăn thịt ngoan ngoãn thì chắc vẫn thành vấn đề.
Tranh: Nguồn gg
Đi tới thì thấy đầm Trạch Canh khôi phục vẻ yên bình, chỉ còn vài chục chiếc lông chim màu lạ nổi lềnh bềnh bên bờ sông. Cả đám điêu độc trốn mặt nước tĩnh lặng, run rẩy như chim cút. Phụng Hành xếp bằng bờ, một cô nương trong vòng tay . Toàn cô nương đầy thương tích, mắt cũng thương, cả mặt đầy máu. Phụng Hành đang đổ linh d.ư.ợ.c miệng nàng, chẳng hề nhẹ tay chút nào.
Linh d.ư.ợ.c hiệu quả tệ, nửa canh giờ cô nương đó tỉnh , thể mở miệng chuyện. Ta còn hỏi, nàng khai hết lai lịch của sót một chữ. Nói là một Yêu y, vốn định đến núi Phan Hầu, vì trưởng tộc tộc Tương Nghi con trai trưởng và vợ mắc một chứng bệnh kỳ lạ, chạy chữa suốt một năm rưỡi vẫn đỡ. Tộc trưởng bèn đến Thập Lý Đào Lâm cầu xin, Thượng thần Chiết Nhan mới phái nàng xem . Nàng định đường tắt, ngờ lạc địa bàn của điêu độc, thương như thế , e rằng cũng thể đến kịp để chữa bệnh cho công tử và phu nhân họ nữa, vân vân…
Ta và Phụng Hành . Cô nương qua cũng ngốc, hơn nữa thương ở mắt, lúc thấy gì, đáng lẽ là lúc cảm giác an nhất. Sao tỉnh thể tin tưởng lạ mà hết như ?
Phụng Hành vỗ đùi một cái, kéo cách xa năm mét, hạ giọng : “À, con nhớ , trong linh d.ư.ợ.c con cho nàng uống chứa cỏ Chân Ngôn!”
Hơn hai mươi vạn năm , cỏ Chân Ngôn là vật hiếm. Ta hỏi Phụng Hành: “Thời đại mà vẫn còn cỏ Chân Ngôn ?”
Phụng Hành im lặng một lát : “Chắc là … còn nữa ?” Lại im lặng, tiếp: “Linh d.ư.ợ.c đó con mới luyện, là Chiết Nhan luyện cách đây hai mươi mấy vạn năm đưa cho ngài dùng.”
Ta nên gì, một lúc lâu mới hỏi: “…Không hết hạn chứ?”
“Hình như là .” Hắn đáp.
Đối thoại kết thúc, hai chúng hẹn mà cùng đầu cô nương may mắn đó.
Nàng đang tựa một tảng đá lớn, nhỉ giọng sẽ lên núi đao xuống biển lửa để báo đáp ân cứu mạng của chúng .
Thật khiến hổ.
chuyện nào chuyện nấy, ân cứu mạng đúng là ân lớn, theo quy củ giang hồ thì báo đáp. Cân nhắc đến việc nàng là tử của Chiết Nhan, thể để nàng “giảm giá” một chút.
Ta bước đến nàng một lúc, : “Vậy thế , lên núi đao xuống biển lửa thì cần, ngươi giúp một việc, cũng đang định đến núi Phan Hầu, ngươi ngại cho mượn tạm phận một lát ?”
Cô nường ngẩng đầu về phía , mắt vẫn nhắm, hỏi: “Ý ân nhân là… dùng diện mạo và phận của để núi Phan Hầu ?” Nàng chần chừ: “Cho ân nhân mượn phận vốn là chuyện nhỏ, chỉ là… đến chữa bệnh cho công tử và phu nhân của tộc Tương Nghi, ân nhân chữa bệnh ?”
Ta hiểu nỗi lo của nàng với tư cách một y giả, cũng tiện giấu giếm, đành cố an ủi: “Tuy chữa khỏi họ dễ dàng , nhưng cũng dễ khiến họ c.h.ế.t. Ngươi cứ yên tâm.”
Nàng run lên một cái, : “Ta… e là vẫn yên tâm …”
Phụng Hành chịu nổi nữa, xen : “Chủ nhân nhà thích đùa, cô nương chớ để trong lòng. Tuy giỏi trị bệnh, nhưng thuật luyện đan thì cực kỳ cao minh. Dù đan d.ư.ợ.c đúng bệnh, thể khiến công tử khỏi hẳn, thì cũng bệnh tình . Đợi cô nương dưỡng thương xong trị bệnh cũng thôi.”
Cuối cùng cô nương đó cũng và Phụng Hành thuyết phục.
đó Phụng Hành nhấn mạnh với : “Nàng cả hai chúng thuyết phục, mà chỉ một con thuyết phục thôi.”
Hắn hiếu thắng ghê á.
…
Tác giả lời :
Các bạn yêu quý, trong ngày đại hỷ , dẫn chị Quán và sư phụ đến đúng hẹn đây! Lần đầu đăng gồm phần dẫn truyện + chương 1. Sau đó mỗi 4 ngày đăng một chương, 8 giờ tối, quyển 1 sẽ đăng hai phần ba, giữ một phần ba để in sách nhé~
Lâu lắm gặp , thật sự nhớ. Hy vọng trong hành trình thử , thể mang đến xem những cảnh dịu dàng ~~~ Yên tâm nhảy hố, là truyện ngọt, thật sự, cam đoan xạo !