Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 97: Yếm đỏ

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:17:09
Lượt xem: 223

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ai ngờ , ở kinh thành, Quách Bồi Càn những thi đỗ mà còn thành gia lập thất. Vị tiểu nương tử mới cưới là con gái một nhà phú hộ, mang theo của hồi môn hậu dung mạo đoan trang. Vừa Quách Bồi Càn ở bên ngoài còn một đứa con riêng, nàng bèn nổi trận lôi đình, đòi ly hôn.

Quách Bồi Càn chịu nổi, bèn ném cho con Nguyệt nương năm trăm lượng bạc, coi như đoạn tuyệt. Nguyệt nương nhọc nhằn suốt bao năm cuối cùng công cốc, tức giận đến đổ bệnh. Sau đó, nàng dọn vùng ngoại thành kinh đô, cầm cố một căn nhà nhỏ một nuôi dưỡng con gái là Xảo Nhi.

Nàng lưu kinh thành cũng lý do. Trước đây, nàng từng phụng dưỡng Quách Bồi Càn lúc cuối đời mối tình từ thuở thiếu thời với , nên vẫn nuôi hy vọng rằng một ngày nào đó sẽ thu nàng cửa.

Thế là cứ trông mong mãi... Chớp mắt mấy năm trôi qua, danh phận tiểu giành , trái chính hao mòn đến sắp mất mạng, bệnh tình mỗi lúc một nặng hơn. Nghĩ đến bản sống chẳng bao lâu, con gái còn nhỏ, nơi nương tựa, nàng mới để con đến Quốc Tử Giám xin bạc. Thực là nàng Quách Bồi Càn mỗi tháng mặt con một , lâu dần tình cảm, may sẽ đón con gái về phủ, cho con một chốn nương .

“Con bé mỗi tháng đến một , nào cũng đến giờ Ngọ, chờ đến tối mới rời .”

“Không ai báo tin cho Quách Bồi Càn ?”

“Có chứ, mấy vị giám sinh từng đến báo, nhưng đều mắng té tát, bảo đừng xen chuyện khác. Từ đó chẳng ai dám lên tiếng nữa.”

“Hắn cho bạc ?”

“Mỗi tháng hai lượng.”

Tĩnh Bảo lập tức nổi giận: “Chỉ hai lượng bạc mà còn để con ruột của chờ suốt nửa ngày, chẳng cố tình nhục ?”

Uông Tần Sinh hạ thấp giọng: “Ta , Quách Bồi Càn nhận đứa nhỏ là con , còn bảo đó là con hoang do Nguyệt nương tư thông với kẻ khác sinh .”

“Hắn thế mà ?”

“Suỵt!” Uông Tần Sinh vội đưa mắt hiệu: “Nhỏ giọng thôi, tên Quách Bồi Càn bụng hẹp hòi, để thì rắc rối.”

Tĩnh Bảo nghẹn ở ngực, nghiến răng : “Trên đời , đàn bà ngốc nhất là sống vì đàn ông.”

Uông Tần Sinh ngẩn . Đàn bà sống nhờ đàn ông, lẽ nào sống nhờ chính ?

“A Nghiễn!”

“Có tiểu nhân!”

“Đi báo với Quách một tiếng, bên ngoài đang đợi .”

“Chuyện ...”

Tĩnh Bảo lạnh giọng: “Nửa ngày , dài chẳng dài, ngắn chẳng ngắn, nhưng nếu nàng bệnh nặng mà đột nhiên qua đời, thì e rằng âm dương cách biệt thật .”

A Nghiễn chau mày: “Tiểu nhân ngay!”

Bên A Nghiễn báo tin, bên Lục Hoài Kỳ cũng trở về phủ. Chưa kịp bước qua nhị môn thấy một vị thái y quen mặt ngang, bèn hỏi: “Ai bệnh ?”

“Ngũ tiểu thư lâm bệnh .”

“Bệnh bao lâu ?”

“Từ tiết Đoan Ngọ bắt đầu .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-97-yem-do.html.]

Lục Hoài Kỳ nghĩ bụng, chắc là Tiểu Thất chọc tức. Hắn ngẫm nghĩ một lúc : “Đi xem thử.”

Trong khuê phòng, Lục Cẩm Vân đang tựa nơi giường trúc, sắc mặt uể oải. Nghe báo Lục Hoài Kỳ đến, nàng vội bảo dọn quả. Lục Hoài Kỳ bước phòng, xuống, chỉ bên cửa sổ, lười nhác : “Hắn thì ho mà đến mức khiến bệnh thế ?”

Lục Cẩm Vân , đôi mắt ngân ngấn lệ: “Huynh là thiết với nhất, cũng những lời ? Hắn thế nào, chẳng lẽ cần ?”

Điều vốn khỏi cần . Lục Hoài Kỳ hiểu rõ, trong mộng cũng thường mơ đến, nghĩ đến mà lòng đau như d.a.o cắt.

“Người đến cũng chẳng bằng thể của chính .”

“Các cứ tưởng , thực là vì chính .” Lục Cẩm Vân lau nước mắt: “Là mệnh bạc, xứng với , đau lòng cũng vì bản thôi.”

Lục Hoài Kỳ cúi đầu, giả vờ như vô tâm uống , nhưng lòng rối như tơ vò. Xem cũng là kẻ mệnh bạc. Nếu là nữ tử thì khác, đằng sinh nam nhi, những chuyện chỉ đành cất giữ trong lòng.

Ta cũng vì bản mà đau lòng.

“Ca, cần khuyên , cũng ngày nghĩ thông suốt. Nhân duyên giữa với vốn là do trời định, cưỡng cầu cũng vô ích. Muội kẻ mặt dày hổ .” Vừa , Lục Cẩm Vân nghẹn ngào, lau nước mắt.

Lục Hoài Kỳ nóng của xông đến nheo mắt, thầm nghĩ: Ta cũng chẳng hạng mặt dày liêm sỉ. Tuy trưởng tử trưởng tôn, nhưng vai vẫn gánh trọng trách kế thừa tước vị, thể chuyện ô uế khiến danh tiếng hầu phủ tổn hại? Huống chi, nếu Tiểu Thất , sẽ thế nào? Với tính khí của , chắc chắn chỉ cợt cho qua phủi m.ô.n.g bỏ , từ đó bao giờ gặp .

Lục Hoài Kỳ nghĩ một hồi, cảm thấy trong lòng vô cùng uất ức. Hắn cúi đầu rầu rĩ mà , chẳng . Đến khi hồn thì trong viện của lão phu nhân. Từ khi lão phu nhân qua đời, viện vẫn bỏ trống, chỉ còn hai lão nô hằng ngày quét dọn, lau bàn chùi ghế. Thấy Lục Hoài Kỳ đến, hai lão nô giật kinh hãi.

Lục Hoài Kỳ khoát tay: “Ta nhớ lão phu nhân, chỉ trong phòng một lát , hai cần để ý đến .”

Hai lão nô thầm nghĩ: Quả là hổ phụ sinh hổ tử. Trước hầu gia cũng viện khi nhớ đến lão phu nhân.

Lục Hoài Kỳ bước phòng, thản nhiên phịch xuống giường, nghĩ bụng: “Nếu chịu nổi thật thì đến chỗ Nhị ca ở một thời gian !”

Nhị ca của tên là Lục Hoài Ân, là đứa trẻ sinh non, phủ hầu nuôi mãi lớn. Sau khi lời tướng , họ bèn đưa lên núi Thanh Thành. Không ngờ, thật sự nuôi .

Phải , đến núi Thanh Thành thôi. Nghe nơi đó linh khí dồi dào, phong thủy , nhất định thể giúp tĩnh tâm dưỡng tính, dứt tà niệm. Nghĩ đến đây, Lục Hoài Kỳ hào hứng bật dậy, đầu bèn đụng trần giường, đau đến kêu “á” một tiếng.

Còn kịp la xong, vật gì rơi xuống “phù phù”. Hắn ngẩng đầu lên thì là một cái bọc nhỏ lép xẹp kẹt giữa giường và vách tường. Cái gì ?

Lục Hoài Kỳ lấy cái bọc xuống, mở , thầm nghĩ chẳng lẽ là ngân phiếu lão phu nhân cất giấu? Ai ngờ mở , ngẩn : bên trong là một chiếc yếm đỏ nhỏ bằng lòng bàn tay, chính giữa thêu mấy đóa sen, mép vải còn một chữ “Bảo”.

Thứ cũng đáng để giấu kỹ đến thế ?

Lục Hoài Kỳ đang định cất thì bỗng khựng . Trong lớp lót của chiếc yếm còn nhét một tờ giấy ố vàng… Mở xem, chỉ thấy vỏn vẹn mấy chữ: "Mẹ, đại kế thành."

Còn nữa, "Bảo" là ai? Lục Hoài Kỳ đang nghĩ ngợi thì chợt bên ngoài tiếng bước chân, vội nhét nhưng còn kịp, bèn dứt khoát nhét thẳng món đồ trong ngực...

...

Thêm mấy ngày nữa trôi qua, thời tiết càng lúc càng oi bức. Tĩnh Bảo bàn bạc với A Nghiễn rằng hôm nay sẽ đến miếu Khổng Tử tắm suối nước nóng một chuyến. Những ngày qua, A Nghiễn chẳng gì khác ngoài việc dò xét khắp miếu Khổng Tử. Trong ngoài đều thăm dò tường tận và thật sự phát hiện một vài quy luật. Chỗ suối nước nóng phần lớn thời gian đều ai lui tới, chỉ tối mồng một và rằm, mấy vị học sĩ mới hẹn đến tắm gội.

Tối hôm đó, Tĩnh Bảo giả vờ khỏe, xin nghỉ lên lớp tối. Đợi tiếng chuông trống vang lên, nàng cùng A Nghiễn chạy thẳng đến miếu Khổng Tử.

 

Loading...