Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 89: Đọ tửu lượng

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:17:01
Lượt xem: 232

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bốn mươi tuổi con mới nạp ?"

Tĩnh Bảo càng nghĩ càng thấy nhà họ Uông đúng là một mối nhân duyên . Nam nhân đời phần lớn đều phong lưu thành tính, mấy ai thể khắc chế d.ụ.c vọng? Nhà họ Uông mà quy củ như , so hơn bao nhiêu thế gia danh môn khác. Quan trọng hơn cả là thất thì cũng sẽ chẳng nảy sinh tranh đấu giữa đích xuất và thứ xuất. Con cháu lớn lên trong cảnh như thế, phẩm hạnh cũng chẳng đến nỗi nào. Mà con cháu đoan chính mới là gốc rễ để một gia tộc hưng thịnh.

Tĩnh Bảo thầm nghĩ, nếu chẳng đại phòng chỉ một cô nương thứ xuất, xứng với Uông Tần Sinh, nàng còn chẳng nỡ gả tiểu thư Kim Vân của hầu phủ cho . Quyết định xong, Tĩnh Bảo định lát nữa gặp Uông Tần Sinh thì dò ý thử.

Nào ngờ, khi đến Tầm Phương Các chẳng thấy bóng dáng Uông Tần Sinh , chỉ thấy Từ Thanh Sơn và Tiền Tam Nhất, một gác chân uống , một vui vẻ gảy bàn tính.

Nàng hỏi: “Cao công tử và Tần Sinh ?”

Tiền Tam Nhất ngẩng đầu : “Cao Triều lát nữa mới tới, còn Uông Tần Sinh thì đến. Hắn bảo chỗ bẩn, ở nhà ôn bài thì hơn.”

Xem xem nhân phẩm kìa! Tĩnh Bảo khẽ cong môi , tự rót một chén ấm, chậm rãi đưa lên môi.

Lúc trong phòng thắp đèn, ánh sáng lay động lấp lánh. Đôi môi đỏ thắm của Tĩnh Bảo nước dịu, óng ánh như phủ một lớp mật ong. Từ Thanh Sơn liếc qua vội thu về, liếc nữa thu về, chỉ cảm thấy trong lòng rối bời khó chịu.

Đang yên đang lành, gọi cái tên ẻo lả tới gì chứ, họ Cao đúng là rảnh rỗi!

Ngay khi đó, Tĩnh Bảo lên tiếng hỏi: “Thanh Sơn , trong nhà định hôn cho ?”

Từ Thanh Sơn lạnh lùng một tiếng: “Ta xuất võ tướng, nhất định trận sa trường, tận trung báo quốc. Chuyện nhi nữ tình trường chẳng can gì đến . Mà can thì cũng nhất quyết cưới một nàng dâu khí hiên ngang về nhà!”

Tĩnh Bảo: “…” Cười cái gì chứ? Có ai bảo ngươi cưới nữ nhân hiên ngang !

Cảm thấy tự rước lấy bẽ bàng, nàng bèn sang hỏi Tiền Tam Nhất. Tiền Tam Nhất lắc đầu quầy quậy: “Ta cưới vợ , cưới vợ tốn tiền lắm, nào là sính lễ, nào là lễ định. Ta còn tiết kiệm bạc cho nhà họ Tiền nữa.”

Tĩnh Bảo: “…” Trong lòng nàng lập tức đưa kết luận về hai : một kẻ nóng nảy, một kẻ mê tiền, đều mối .

Đang nghĩ ngợi, bên ngoài bỗng vang lên tiếng ồn ào, dường như đang cãi . Từ Thanh Sơn đột ngột kêu “Không xong !” lao như một cơn gió.

Tĩnh Bảo còn đang do dự nên xem thì Từ Thanh Sơn đẩy Cao mỹ nhân bước . Cao mỹ nhân hất quạt xuống, giận dữ mắng: “ là xúi quẩy! Đi cũng chạm mặt tên rùa Vương Uyên đó!”

“Ngươi quên , chỗ nhân tình của mà,” Tiền Tam Nhất đầy hàm ý, dùng khuỷu tay huých nhẹ Tĩnh Bảo: “Có tò mò nhân tình của Vương Uyên là ai ?”

Tĩnh Bảo lắc đầu, hiệu tò mò.

“Ta cho ngươi , đó tên là Viễn Sơn, là một tiểu đán, tròn mười bốn tuổi, xinh cực kỳ, còn hơn cả nữ nhân!”

“Ngậm miệng ! Ai rảnh rỗi mấy chuyện bẩn thỉu đó của ngươi!” Từ Thanh Sơn trừng mắt: “Mau gọi mang rượu và thức ăn lên, đói !”

Vừa dứt lời thì một tràng “ục…ục…” vang lên. Ba đồng loạt đầu Tĩnh Bảo. Mặt nàng đỏ bừng: “Hôm nay Lầu Ngoại Lâu khai trương, bận suốt một ngày, đến bữa trưa cũng kịp ăn miếng nào.” Vừa xong, bụng kêu tiếp một tràng, ngay cả Cao mỹ nhân cũng chọc : “Người , mang rượu và thức ăn lên, tiện thể gọi thêm vài ca kỹ.”

Tĩnh Bảo vội xua tay: “Chỉ cần rượu và đồ ăn thôi, ca kỹ thì miễn, hứng.”

Từ Thanh Sơn , lòng lạnh phân nửa. Quả nhiên, tên nhóc thích nam nhân!

Lúc , một phụ nữ áo gấm đẩy cửa bước , thi lễ: “Các vị công tử, Vương công tử nhờ đến hỏi một câu, các vị dám đấu rượu với họ ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-89-do-tuu-luong.html.]

Cao mỹ nhân mắt còn chẳng thèm ngước lên. Người phụ nữ mở chiếc quạt xếp trong tay , đặt lên bàn: “Vương công tử , nếu Cao công tử thắng thì cây quạt thuộc về Cao công tử.”

Cao mỹ nhân liếc chiếc quạt, là bút tích của danh gia, mới chậm rãi hỏi: “Vậy nếu thua thì ?”

“Ai thua thì ngắt một cành hải đường, cài lên tóc, mặc đồ của kép hát một vòng sân khấu Tầm Phương Các.”

Cao mỹ nhân nhạt: “Ta nhận lời!”

Tĩnh Bảo mà ngây như phỗng, chơi thế … lớn quá , nếu truyền ngoài thì…

“Thanh Sơn uống rượu từng thua ai, bọn họ nhất định thua thôi!” Nghe Tiền Tam Nhất , Tĩnh Bảo mới yên tâm.

Bốn cùng chuyển sang một phòng riêng khác. Phòng vô cùng lớn, bày đầy một bàn rượu thịt, chỉ Vương Uyên và Phác Chân Nhân bàn. Lúc đến gần mới thấy, cả Vương Uyên lẫn Phác Chân Nhân đều dung mạo , lông mày và mắt như chạm trổ tinh xảo. Tĩnh Bảo dám lâu, cúi đầu, cố giảm sự hiện diện của .

Cao mỹ nhân mỉm hỏi: “Uống thế nào?”

Vương Uyên phe phẩy quạt: “Ngươi cử một , cũng cử một . Người của ngươi uống một ly, của uống một ly. Uống tới khi ai xin tha thì kẻ đó thua.”

“Công bằng!” Cao mỹ nhân chỉ Từ Thanh Sơn: “Hắn uống!”

Vương Uyên liếc xéo Từ Thanh Sơn: “Thanh Sơn trận, xin đích bồi tiếp! Người , mang hai chum rượu lên!”

Ngay lập tức gia nhân mang rượu tới. Tĩnh Bảo thấy bọn họ quá rỗi nên lặng lẽ ngoài, ghé tai nhỏ với Nguyên Cát, dặn lát nữa giả vờ chuyện gấp ở phủ để gọi nàng về.

Quay phòng, cuộc tỉ thí rượu bắt đầu. Tĩnh Bảo một lát rón rén tới bên cửa sổ. Lúc nàng đói lả, đến mức chẳng còn khẩu vị gì nữa.

Nửa khắc , Nguyên Cát nhanh nhẹn bước bẩm báo. Trong phòng, ai nấy đều chú mục Từ Thanh Sơn và Vương Uyên, chẳng ai để ý nàng ở, nên Tĩnh Bảo nhân cơ hội chuồn ngoài.

Vừa bước khỏi phòng, nàng thở phào nhẹ nhõm. Chưa ăn miếng nào, chỉ uống cả bụng nước , nàng thấy mắc tiểu, nhịn nổi về phủ, bèn hỏi đường nhà xí, bảo Nguyên Cát ngoài trông chừng. Nhà xí của Tầm Phương Các còn sạch hơn cả nhà phú hộ, xông hương trầm nên mùi khó ngửi.

Tĩnh Bảo giải quyết xong xuôi, đang múc nước rửa tay thì chợt ngoài cửa vang lên tiếng kêu hoảng của Nguyên Cát, tiếp đó một bóng cao lớn lao . Nàng đầu , hóa là Từ Thanh Sơn.

“Thanh Sơn , thua ?” nàng kinh ngạc hỏi.

Từ Thanh Sơn sắc mặt âm trầm: “Chút rượu đó nhét kẽ răng còn đủ! Tên khốn Vương Uyên lên sân khấu, Cao công tử , cài hai đóa hải đường mới coi là đủ!”

Tĩnh Bảo lập tức nịnh hót: “Thanh Sơn tửu lượng ghê thật. Phủ việc gấp, xin một bước, gặp nhé!”

Từ Thanh Sơn phẩy tay: “Đi .” Rồi xoay vén áo, lưng để tiểu tiện.

Tĩnh Bảo bước ngoài. Vừa mấy bước thì ba kẻ trông như thị vệ ngang qua. Khi lướt qua nàng, một trong đó liếc nàng mấy cái. Tĩnh Bảo để ý, chỉ mong sớm về. Nào ngờ mấy trượng, phía nhà xí bỗng vang lên một tiếng quát trầm thấp, còn kịp rõ thì âm thanh ngưng bặt.

Tim Tĩnh Bảo như thắt !

 

Loading...