Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 851: Ngoại truyện - Quân tử vô song 4

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:44
Lượt xem: 297

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Gia, Cao công tử rõ ràng là gây khó dễ cho Thất gia; Tiền công tử thì vì bạc; Uông công tử theo hai .”

“...”

“Gia, đến ngày thành , Thất gia đơn thương độc mã đó!”

“...”

Cố Dịch khô cả miệng, mà gia nhà vẫn thản nhiên động đậy, còn đang vùi đầu chữ, thật đúng là Hoàng đế vội mà thái giám gấp.

Ngay khi Cố Dịch sốt ruột đến mức giậm chân, Cố Trường Bình mới buông bút xuống, hờ hững : “Gấp gì chứ, đối phó ba tên khốn đó, thừa cách.”

Một câu như cho Cố Dịch ăn viên định tâm .

Hắn móc từ trong n.g.ự.c một phong thư: “Gia, thư từ phủ An Huy gửi đến.”

Phủ An Huy, chắc chắn là thư của Tô Bỉnh Văn.

Thư đến mà đến, giữa chân mày Cố Trường Bình thoáng lộ vẻ thất vọng.

Y lướt qua thư một lượt, hồi lâu mới hỏi: “Tình hình bên Tô phủ thế nào?”

Câu hỏi khiến Cố Dịch sững . Trong phủ đang bận rộn chuẩn hôn lễ, còn thời gian mà quan tâm chuyện Tô phủ.

“Thu dọn đồ đạc, chuẩn hồi kinh. Về kinh xong sẽ đến Tô phủ một chuyến.”

Cố Trường Bình ấn nhẹ lên chân thương, ánh mắt chạm Cố Dịch: “Gửi lời cho Thất gia, bảo nàng cùng .”

“Vâng!”

...

Khi Cố Trường Bình thấy Tĩnh Bảo mặc nữ trang đợi cửa Tô phủ, trong lòng chợt thấy ngứa ngáy như mèo cào.

Vừa nhột khó chịu, kìm nén nổi.

Nàng còn nghiêm trang : “Ta ép đó, dù gì nàng cũ, mới, trong sách bảo, mới áp đảo cũ một bậc.”

Cố Trường Bình suýt nữa bật .

Nàng bước đến gần, chớp chớp mắt: “Bộ đồ của , chứ?”

Cố Trường Bình sâu hơn, : “Thất gia, đàn ông .”

Tĩnh Bảo: “...”

Cố Trường Bình nhẹ nhàng nắm tay nàng, cùng lên mấy bậc thềm, gõ cửa phủ.

Đợi một lát, lão quản gia của Tô phủ mới ló nửa , thấy là Cố Trường Bình bèn vội mở toang cửa mời .

“Đại gia nhà ngươi bảo đến xem nàng .”

Quản gia cầm lấy đèn lồng trong tay hạ nhân, cung kính : “Tiên sinh, mời theo .”

Ba thẳng một mạch, mãi đến khi tới một viện vắng vẻ mới dừng .

Trong sân tĩnh lặng như tờ, cửa treo hai chiếc đèn lồng, gió lạnh thổi qua chúng đung đưa qua .

“Nàng ?” Cố Trường Bình vội trong.

“Thường nhảm, khi ngoan, nhưng lên cơn thì hai bà tử to khỏe cũng đè , còn g.i.ế.c .”

Cố Trường Bình sợ dọa Tĩnh Bảo, cúi đầu hỏi: “Vào cùng , đợi ở đây?”

Tĩnh Bảo nheo mắt, trả lời: “Chàng thế nào thì thế !”

Cố Trường Bình siết tay, dẫn nàng viện.

Dưới bóng đêm, khóe môi Tĩnh Bảo cong lên.

...

Trong phòng đèn đuốc sáng trưng, hai lò than đang cháy đỏ rực.

Trước bàn trang điểm, Tô Uyển Nhi mặc áo đơn, đang chải mái tóc dài như suối gương đồng.

Khuôn mặt phản chiếu trong gương cực kỳ xinh , nếu kể đến vết sẹo to tướng trán.

Nghe thấy bước , Tô Uyển Nhi dừng tay, , ngẩn ngơ một lúc mới nhận tới, thờ ơ , tiếp tục chải tóc.

Cố Trường Bình thấy trong phòng sạch sẽ, nàng cũng sạch sẽ, là hạ nhân dám chểnh mảng, bèn tính rời , nhưng Tô Uyển Nhi bỗng mở miệng.

“Ta kể cho các ngươi một bí mật nhé, từng g.i.ế.c đó.”

Cố Trường Bình cảm thấy Tĩnh Bảo run lên, bèn lập tức kéo nàng sát lòng, vẻ mặt cảnh giác.

Tô Uyển Nhi nhắm mắt, như đang hồi tưởng.

“G.i.ế.c dễ lắm, cứ dỗ dành cho ăn ngon mãi, bụng nàng sẽ ngày một to lên, một ngày nọ ‘oạch’ một tiếng, bụng vỡ toác , m.á.u tuôn xối xả, cũng c.h.ế.t.”

Nàng mở mắt, : “Các ngươi đừng sợ, sẽ chẳng ai , chẳng ai phát hiện cả.”

Khóe môi nàng nở nụ nhạt: “Ta thông minh ?”

Cuối cùng, nghi vấn chôn trong lòng Cố Trường Bình bấy lâu giải đáp chính ả là hung thủ g.i.ế.c nguyên phối của Tô Bỉnh Văn.

“Ngươi nên mừng vì phát điên, nếu ...”

Cố Trường Bình tiếp, ôm lấy Tĩnh Bảo rời khỏi phòng.

Vừa một đoạn, trong lòng bỗng dừng bước, kéo vạt áo y thì thầm: “Cố Trường Bình, bây giờ lạnh .”

Y ngẩn : “Tay mặt?”

“Cả !”

Nàng : “Hay là ôm một cái?”

Cố Trường Bình đáp, siết chặt nàng lòng, một tay đỡ lấy đầu, nhẹ nhàng ép lên n.g.ự.c .

Tay còn quấn chặt lấy eo nàng, như bóp nát cả vòng eo .

Nơi từng như băng giá trong tim, giờ bắt đầu ấm lên đôi chút.

Y thở dài: “Hôm qua nhận thư của Bỉnh Văn, trong thư ba chuyện.”

“Ba chuyện gì?”

“Một, Tạ Lan bận rộn ở y quán, , mua một mảnh đất chân núi, dựng một tòa nhà năm dãy, coi như quà mừng cưới cho chúng .”

“Chúng trúng mánh !”

“Hai, Niệm Mai hợp thủy thổ phủ An Huy, đợi sang xuân sẽ đưa về kinh, bảo chăm sóc nó cho tử tế.”

“Lại thêm một kẻ ăn !”

“Chuyện cuối cùng là, bảo đến thăm nàng .” Cố Trường Bình vùi đầu tóc nàng, : “Chân tiện, nơi để nàng , mỗi tháng một .”

Tĩnh Bảo đột ngột đẩy y , lộ vẻ hoảng hốt: “Sau Tĩnh đại nhân bận rộn, ban đêm hầu hạ , ban ngày lên công đường, chắc rảnh !”

Cố Trường Bình , ghé tai nàng thủ thỉ: “A Bảo, để hầu hạ nàng thì ?”

Tĩnh Bảo: “...”

Mặt Thất gia đỏ như ngâm chậu nhuộm, một lúc mới ảo não : “Ai hầu ai vấn đề, vấn đề là chen ngang, cho đón về Tĩnh phủ.”

Cố Trường Bình bật : “Đường đường là phủ doãn phủ Thuận Thiên mà chỉ từng đó bản lĩnh ư? Không Thần cản g.i.ế.c Thần, gặp Phật g.i.ế.c Phật nữa ư?”

“Chàng thật sự định tay nặng như ?”

“Chứ còn nữa?” Cố Trường Bình đưa tay điểm nhẹ giữa lông mày nàng: “Nhớ kỹ, nàng là sư nương của bọn họ!”

Tĩnh Bảo khép nổi miệng: “Chức vị cao quá !”

“Sao ?”

Cố Trường Bình nhướn mày: “Chê ?”

“Không dám!” Tĩnh Bảo tít mắt: “Chỉ là nghĩ mấy đứa thấy hành đại lễ, quen.”

“Rồi cũng quen thôi!” Cố Trường Bình dắt nàng về phía : “À đúng , cho nàng , Nhị gia đổi tên thành Trường An, gọi nàng là tẩu tẩu.”

Lập tức, mặt Tĩnh Bảo như thêm mấy chậu t.h.u.ố.c nhuộm nữa.

Còn kịp hồn, Cố Trường Bình tiếp: “Nàng nhớ kể chuyện cho Tam Nhất, tiện thể nhắc luôn một câu: ‘Trưởng tẩu như ’, hôn sự của Trường An do nàng định đoạt!”

Tĩnh Bảo: “...”

Mẹ ơi!

Chẳng điều nghĩa là nắm trúng nhược điểm của con hổ tham tiền chặn đường đó ?

“Tiên sinh, mới một con hổ chặn đường ?”

“Con còn ...”

Cố Trường Bình : “Nàng chỉ cần với , Tĩnh gia và Uông gia là thông gia, ai giúp ngoài?”

“Còn con hổ cuối cùng?”

“A Bảo , ba mới thành hổ.”

Tĩnh Bảo đến híp cả mắt.

Nàng ngẩng đầu, đàn ông bên cạnh, : “Cố Trường Bình, quả nhiên sốt ruột gả qua lắm .”

...

Trường An?

Thịnh Trường An?

Tiền Tam Nhất chợt cảm thấy khô cả môi, hít sâu mấy mới nghiến răng gào lên: “Đồng Bản!”

“Gia?”

“Đi với Thất gia, sống là của Thất gia, c.h.ế.t cũng là ma của Thất gia, ngày đón dâu, Tiền Trạng nguyên sẽ dẫn đầu!”

“Dạ!”

“Khoan !”

“Nhân tiện báo tin cho Mỹ Nhân luôn.”

Đồng Bản khỏi, Tiền Tam Nhất chắp tay vái về phía Cố phủ, lầm bầm: “Tiên sinh, đừng trách trở cờ giữa trận, chỉ trách trượng phu của ngài yếu quá, A di đà Phật, tội , tội !”

...

“Gia!”

Tiểu Thất vén rèm bông bước , tới mép giường, thấp giọng : “Vừa Uông Đại nhân cho tới truyền lời, khi cân nhắc kỹ, cũng quyết định cướp dâu.”

“Lý do?”

Cao Triều từ giường bật dậy.

“Uông đại nhân , Uông phủ với Tĩnh gia kết thông gia, còn mặt mũi nào giúp nữa.”

“Con rùa c.h.ế.t tiệt!”

Cao Triều đ.ấ.m một phát lên giường: “Tên khốn đó đúng là ngọn cỏ đầu tường!”

Tiểu Thất: “...”

Cao Triều ngẩng đầu , mắt đảo một vòng: “Đi với Thất gia, Mỹ Nhân thế , bên nàng chắc chắn là gương mặt đại diện, cùng tiến cùng lùi.”

“Vậy còn bên ?”

“Ngươi cái quái gì!”

Cao Triều vả cho một cái: “Thà đắc tội , còn hơn đắc tội sư nương!”

Ai cũng nịnh sư nương, chẳng lẽ chắc!

Chương 852 : Ngoại truyện - Quân tử vô song 5

“Kẻ gian thần Cố Trường Bình, năm nay ba mươi lăm tuổi. Nhiều năm qua ỷ thế tham ô, đại nghịch khi quân, loạn hậu cung. Theo thánh chỉ của Thiên tử, hôm nay xử trảm giữa chợ, lập tức hành hình!”

Cổ lạnh buốt, Cố Trường Bình giật tỉnh dậy từ cơn mơ.

Ngẩng đầu, trời sáng.

Sau khi rửa mặt áo quần xong, một dạo bước trong phủ.

Hồi mua tòa phủ , nơi đây hoang phế đổ nát. Nay khôi phục vẻ rường cột chạm trổ, thể thấy cuộc đời thăng trầm, vốn chẳng thể đoán .

Hắn từ tiền viện hậu viện, kỹ từng ngóc ngách, cuối cùng mới nhẹ nhõm thở một .

“Không nỡ rời ?”

Cố Trường Bình , bắt gặp ánh mắt của Thẩm Trường Canh, mỉm : “Sau ngươi cứ dùng chỗ để cưới vợ sinh con, thế nào?”

Vừa nhắc đến chuyện , mặt Thẩm Trường Canh lập tức đỏ lên, bụng bảo , cái gì với cái gì, ngay cả tên còn nửa chữ.

“Trường Canh, mơ thấy một giấc, trong mơ chúng thua .”

“Ngươi đó, đúng là rảnh rỗi quá mức.” Thẩm Trường Canh chắp tay lưng: “Đi thôi, đừng than thu buồn nguyệt nữa, mai đại hỉ , còn một đống việc .”

Cố Trường Bình bẻ một cành khô, ném góc tường: “Ôn Lư Dụ ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-851-ngoai-truyen-quan-tu-vo-song-4.html.]

“Chẳng đang lượn lờ ở ngõ hoa liễu nào nữa.”

Thẩm Trường Canh lắc đầu: “Dám phá chuyện của ngươi ngày mai, xem xử . À đúng ...”

Hắn chợt nhớ chính sự, vội : “Đang yên đang lành, ngươi bảo rút tuần đêm ở Quốc Tử Giám gì?”

Cố Trường Bình: “Tạo điều kiện cho Thất gia nhà .”

Thẩm Trường Canh chẳng cho là đúng, tám phần là mấy tên khốn nhớ Quốc Tử Giám, nhân lúc đêm khuya lẻn xem thử.

“Thất gia bảo ngươi ?”

“Ta đoán!” Thẩm Trường Canh lập tức bùng nổ: “Cố Trường Bình, ai cưng chiều khác như ngươi hả?!”

“Trường Canh!” Cố Trường Bình thản nhiên vỗ vai : “Ta từng đoán sai mấy tên khốn bao giờ ?”

Thẩm Trường Canh: “...”

Hắn thở dài: “Mấy tên khốn chẳng còn thiếu một đứa ? Đứa ngày mai đến ?”

“Không !”

“Nhị gia thì ?”

“Cũng !”

“Ngươi cái gì?”

“Ta mặt dày cung xin một tấm lụa Tứ Xuyên.”

“... Tấm đó là để may đồ mới cho học trò của , Tĩnh Nhất Ninh.”

“Là cho học trò ngươi, là cho của học trò?”

“Cố Trường Bình, đồ cáo già! Ngươi c.h.ế.t cho !!!” Thẩm Trường Canh ngửa mặt gào thét!

“Trường Canh!” Cố Trường Bình : “Thật , từng c.h.ế.t một , vài năm khi bại trận.”

Thẩm Trường Canh: “...”

Còn hết ?

...

Đêm xuống như thường lệ.

Bốn bóng đen lén lút mò đến bên tường viện.

“Mỹ nhân, đoán sai chứ, cái cây vẫn còn!”

“Bớt nhảm, mau trèo lên.”

“Văn Nhược bây giờ?”

“Ba chúng leo qua , cùng đỡ nàng.”

“Các ngươi nhớ đỡ cho cẩn thận, mai còn việc lớn đấy!”

Bốn bóng leo qua tường, tiếp tục lén lút bên trong.

“Ê, gặp lấy một bóng ma nào thế?”

“Tiền Tam Nhất, cái miệng quạ đen của ngươi, câm miệng cho !”

“Văn Nhược , cẩn thận chân nhé.”

“Họ Uông , ngươi nịnh nọt ghê tởm quá đấy!”

“Ta đây là cảm xúc chân thành, thể hiện sự tôn kính với sư nương.”

“Uông Tần Sinh, gọi là sư nương, già lắm!”

Bốn vẫn tiếp tục lén lút mò theo đường quen lối cũ.

Vẫn là gác cổng năm xưa, vẫn là hai vò rượu ngon đưa qua, đổi lấy hai chiếc lồng đèn, chỉ là nay cầm đèn đổi thành Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh.

“Không giờ tên khốn Từ Thanh Sơn đang ở nhỉ?”

“Ta nhớ , hu hu!”

“Uông đại nhân, cất cái ‘hu hu’ của ngươi , ngươi con đấy, đừng giả vờ trẻ trung nữa.”

“Văn Nhược, Cao đại nhân bắt nạt !”

“Ngươi còn ‘hu hu’ nữa, cũng bắt nạt ngươi!”

Trong rừng bia, ánh lửa bập bùng, hương thịt nướng dần lan tỏa.

Ánh lửa hắt lên mặt bốn , nhưng mặt bày năm chén rượu. Chén vẫn là bạch ngọc, sáng bóng dịu dàng.

Rượu cổ họng, cay nồng.

Tiền Tam Nhất “chậc” một tiếng: “Thất gia, mai thành , với ?”

Có lẽ do rượu, mặt Tĩnh Bảo nhuộm chút ửng hồng, hồi lâu mới : “Huynh , chúng thể nữa.”

Quốc Tử Giám thể trở ;

Tuổi trẻ ngông cuồng thể trở ;

Tháng năm trôi thể trở .

Thì thời gian, thực sự chỉ là chuyện trong chớp mắt.

Cao Triều nhạt một tiếng: “Giả tạo thật, thì , chúng vẫn còn đây mà?”

Tiền Tam Nhất liếc Tĩnh Bảo: “Ngươi còn thêm một Cố Trường Bình nữa!”

Uông Tần Sinh: “ !”

Tĩnh Bảo mỉm : “Nào, vì tất cả chúng vẫn còn ở đây, thiếu một ai, cạn ly!”

“Cạn!”

Cao Triều uống cạn chén rượu của , cạn luôn chén của Từ Thanh Sơn, : “Mai đón dâu, chúng bàn kỹ, đừng để xảy sơ suất. Tiểu Thất, Tiểu Cửu phụ trách phần võ đấu.”

Tiền Tam Nhất: “Dạo lật mấy quyển sách cũ, còn thêm vài tập thơ, phần văn đấu chắc .”

Uông Tần Sinh: “Ta thì tập luyện sức tay mấy hôm nay, Cố phủ mà dám khóa cửa, đạp văng luôn.”

Tĩnh Bảo lòng chợt dâng trào: “Huynh , cảm ơn, cạn!”

“Cạn!”

...

Mùng tám tháng mười một, trời lạnh nhưng nắng.

Cố Trường Bình dậy từ sớm.

Thẩm Trường Canh và Ôn Lư Dụ bước , mỗi bưng một cái bát.

Cố Trường Bình liếc , mặt lập tức đơ .

Cái thứ gì thế ?

Theo lệ Đại Tần, khi tân lang khỏi cửa, ăn một món do trưởng bối trong phủ nấu. Hai chủ động nhận việc.

Thẩm Trường Canh chột : “Ngươi ráng ăn .”

Ôn Lư Dụ : “Ăn c.h.ế.t là !”

Trong lòng Cố Trường Bình đang giằng co dữ dội thì ngoài Cố Dịch gọi : “Gia, trong cung ban thưởng một bát...”

“Đưa ăn!” Cố Trường Bình chắp tay với Thẩm và Ôn, : “Đa tạ các ngươi lòng. Để lãng phí lương thực, hai cứ tự xử nhé!”

Thẩm Trường Canh: “...”

Ôn Lư Dụ: “...”

Dùng xong điểm tâm ban thưởng từ trong cung, Cố Trường Bình đồ mới, ngay ngắn trong thư phòng, tay cầm một quyển sách.

Thư phòng yên tĩnh, lòng thể yên, Cố Dịch thỉnh thoảng báo tin.

“Gia, đội đón dâu xuất phát từ Tĩnh phủ gia.”

“...”

“Gia, Thất gia cưỡi ngựa dẫn đầu, theo là Cao công tử, Tiền Công tử, còn Lục thiếu gia nữa!”

“...”

“Gia, đội ngũ qua cầu An Bình.”

“...”

“Gia, giờ ngõ Ngũ Điều.”

Cố Trường Bình hít sâu một , cố gắng khiến bản trông thật bình tĩnh, các đường nét mặt cũng giãn .

Thế nhưng trong lòng cảm giác như cách cả một đời, dù chỉ còn cách vài con ngõ.

Hắn nhớ đến ánh mắt đầu tiên kiếp khi gặp nàng, nhớ đến cái đầu tiên của kiếp ... Ký ức tựa như những bức thủy mặc lướt qua, bức qua, bức đến.

Cửa kêu “két” một tiếng, đẩy .

“Thất gia đến ?” Hắn hỏi.

Không ai trả lời.

Cố Trường Bình ngẩng đầu, trong nắng, gió bụi đầy , nhưng ánh mắt sáng ngời lạ thường.

“Đến đúng lúc!”

Cố Trường Bình dậy, bước tới, dịu dàng : “Hôm nay, cửa giao cho nàng trấn giữ!”

Người , gật đầu: “Được!”

...

Tiếng pháo rộn ràng vang lên, đội đón dâu tiến thẳng thư phòng Cố phủ.

Ai dám cản?

Ai nỡ cản?

Đội ngũ như thể chốn , nhanh đến sân thư phòng.

Đi đến gần, Tĩnh Bảo dừng , hít sâu mấy , mới bước một chân sân.

Sân trống trải, chỉ vài khóm trúc xanh và mấy gốc tùng già.

Trước cửa thư phòng, một đó, tay chắp lưng, áo xanh, tóc đen, tuy sắc mặt tái nhợt, hình mảnh mai, nhưng mang khí thế “một trấn giữ, vạn thể qua”.

Ánh mắt nàng rơi lên khuôn mặt Tiền Tam Nhất: “Tiền đại nhân, trở về !"

Tiền Tam Nhất ngẩng đầu đón lấy ánh mắt nàng, ngây , sững sờ, ngốc nghếch.

Xong !

Mấy quyển thi tập xem cũng uổng công!

Tĩnh Bảo nghiêng đầu, liếc mắt mỹ nhân bên cạnh, đó bước lên , hỏi: “Ngươi canh cửa ?"

Thịnh Nhị gật đầu.

"Trừ ngươi , còn ai nữa ?"

"Chỉ !"

"Vậy chủ tặng tên ngốc cho ngươi, cửa mở ?"

Thịnh Nhị tên ngốc , liếc cánh cửa phía , bèn nghiêng , tránh sang bên nhường đường.

"Mở!"

Cao mỹ nhân suýt nữa thì té ngã, suýt chút nữa là ngửa đầu lăn xuống đất, rõ ràng sẽ văn đấu, võ đấu cơ mà?!

Tĩnh Bảo trong lòng sắp c.h.ế.t mất, đưa tay định đẩy cửa.

Bỗng nhiên, cánh cửa mở từ bên trong.

Hắn từ từ bước , ánh mắt đầu tiên sáng lên, dần dần giao hòa với ánh của nàng.

Đất trời, tĩnh lặng.

Tĩnh Bảo đưa tay : “Cố Trường Bình, chúng về nhà thôi?"

Cố Trường Bình nắm lấy tay nàng, : “Được!"

=Hết truyện=

Tác giả: Có nên đôi, cô đơn, đang đường tìm lấy một nửa... tất cả đều còn quan trọng nữa. Câu chuyện đến đây là kết thúc.

Một chút rưng rưng, một chút nỡ, còn chút bâng khuâng.

Cảm ơn vì chờ đợi và đồng hành suốt thời gian qua, hẹn gặp trong tác phẩm tiếp theo!

Yêu tất cả các bạn!

Loading...