Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 85: Lục Hoài Kỳ
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:57
Lượt xem: 234
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tứ tỷ của Tĩnh Bảo là con thứ, ruột vốn chỉ là con gái một gia đình nông dân. Năm đó cha Tĩnh Bảo lên trang viên, xe ngựa hỏng giữa đường nên ghé nghỉ chân ở nhà dân. Không vì đem lòng cảm mến con gái nhà đưa nàng về phủ. Cô gái nông thôn vốn gan trời sinh, con gái sinh cũng chẳng sợ trời, chẳng sợ đất.
Năm Đoan Ngọ, Tây Hồ tổ chức đua thuyền rồng, cả thành đều đổ đường. Tầng lầu Tĩnh gia ở ngay sát bờ hồ, đám nữ quyến sắp xếp trong nhã gian tầng hai. Thế mà tứ tỷ cứ xuống lầu, và vô tình gặp một thư sinh nghèo họ Thuấn.
Thư sinh nghèo hối lộ hạ nhân trong Tĩnh phủ để đưa thư cho tứ tỷ. Trong thư những lời văn sến súa, giở trò rủ rê nàng trốn nhà theo . Kỳ thực cũng chẳng tình yêu chân thật, chỉ là “gạo nấu thành cơm” để kết với nhà giàu, kiếm chỗ dựa mà thôi.
Xui rủi , đúng ngày tứ tỷ định bỏ trốn nhà phát hiện và ngăn ngay. Họ bắt thư sinh tới đối chất. Gã sợ Tĩnh gia giao cho quan phủ, bèn la lên rằng tứ tỷ là chủ động quyến rũ , thậm chí còn lấy túi hương nàng từng tặng để bằng chứng. Tứ tỷ thấy gã đàn ông vô trách nhiệm như thế thì lập tức hối hận.
Cha thấy nàng hối , bèn sai đ.á.n.h cho tên thư sinh một trận tơi bời đuổi khỏi phủ Lâm An, đồng thời lệnh phong tỏa chuyện trong phủ. Nào ngờ, lời đồn vẫn lan , khó thế nào cũng . Tứ tỷ tính khí như , chịu nổi điều tiếng? Một đêm nghĩ quẩn, bèn nhảy giếng tự vẫn.
“Ngũ cô nương, lời thật đáng sợ.” Tĩnh Bảo thở dài.
Ở cái thời thế , thiên hạ bao dung với đàn ông nhưng hà khắc với đàn bà. Nàng mãi mãi quên cảnh , tứ tỷ kéo lên từ giếng, cả trương phồng, đôi mắt trợn trừng như cá c.h.ế.t, c.h.ế.t mà chẳng nhắm nổi mắt.
Lục Cẩm Vân xong, chẳng một lời, chỉ lặng lẽ lau nước mắt .
Xuân Lan bên cạnh khuyên: “Cô nương, biểu thiếu gia cũng là cho cô nương mà thôi.”
Hồi lâu , Lục Cẩm Vân khẽ thở than: “ vì thế mà lòng càng khó buông bỏ .”
Phía hai chủ tớ là một tên Lục Hoài Kỳ. Hắn dừng dừng, dừng dừng , khiến tiểu đồng cận Tuyết Thanh sốt ruột: “Gia , mau lên thôi, chậm nữa là cổng viện khóa mất đấy.”
Lục Hoài Kỳ xua tay hiệu đừng ồn, trong lòng còn đang bận suy nghĩ. Hắn đang nghĩ gì ư? Nghĩ về khoảnh khắc Tiểu Thất nhận túi thơm của Ngũ . Khoảnh khắc , trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác lạ lùng, cứ như thể… thở phào nhẹ nhõm.
Sao thấy nhẹ nhõm chứ? Lục Hoài Kỳ thấy kỳ lạ. Đáng thấy tiếc nuối cho Ngũ mới .
Hắn gãi đầu, vẻ mặt khó hiểu bước viện của tam ca . Một tiểu nha đón, mỉm e lệ với . Lục Hoài Kỳ hếch mũi lên trời, giả vờ thấy. Nửa ngón tay của Tiểu Thất còn hơn nàng , còn quyến rũ ? Mơ !
Vừa bước qua ngưỡng cửa, bỗng vấp một cái, ngã dập m.ô.n.g xuống đất.
Không đúng! Sao so mấy tiểu nha với Tiểu Thất chứ?
…
Ngày mùng năm tháng năm, trời nắng nóng. Tĩnh Bảo sợ nóng nên cố ý mặc một chiếc áo dài trắng ngà rộng rãi, học theo dáng vẻ của Cao mỹ nhân, cầm trong tay một chiếc quạt xếp. Ra khỏi nhà chính, thấy Lục Hoài Kỳ chờ bên ngoài. Hôm nay rõ ràng ăn mặc chỉnh tề, phong tư như một công tử hào hoa. Hiếm là hề quát tháo xông thẳng như khi.
Tĩnh Bảo mở quạt , phe phẩy tủm tỉm : “Còn sớm mà, chúng tới nhà họ Ngô đón tỷ tỷ và tỷ phu .”
Lục Hoài Kỳ định mở miệng một mùi thơm dịu nhẹ xộc thẳng mũi. Hắn ngửi ngửi, thì là mùi trầm hương quạt của Tiểu Thất. Lục Hoài Kỳ giật phắt lấy chiếc quạt, quạt lia lịa mấy cái: “Cái quạt , lấy !”
Tĩnh Bảo tức đến mức bóp c.h.ế.t . Vừa khen là lễ phép, giờ phát rồ ?
…
Trong Ngô phủ. Mấy vị di nương hành lễ xong, Tĩnh Nhược Tố giữ Vân Di nương . Vân Di nương mới ngoài hai mươi, sinh cho Ngô Thành Cương một cô con gái, thể so với khi còn nha thì đầy đặn hơn nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-85-luc-hoai-ky.html.]
“Đại thiếu phu nhân, nô tỳ âm thầm quan sát mấy hôm, thấy con bé tên Lưu Niên giống tử tế. Nếu để nó nhà, e là chẳng yên .”
Tĩnh Nhược Tố chỉ khẽ “ừ” một tiếng. Nàng từng sai đến hí phường Khánh Dư hỏi thăm lai lịch Lưu Niên nhưng cũng tra gì rõ ràng, chỉ nhà nghèo, từ nhỏ bán phường hát. Cái tên “Lưu Niên” là nghệ danh do sư phụ đặt.
“Hôm đó nô tỳ thư phòng thỉnh an, thấy gia đang cạnh giường uống , còn con bé thì quỳ bên cạnh bóp chân cho gia, thậm chí còn đưa tay trong ống quần gia. Giữa ban ngày ban mặt mà hổ.” Vân Di nương hạ giọng : “Nếu chỉ là quấn lấy gia thì cũng thôi, đằng nô tỳ còn nó mua cửa tiệm ăn.”
Sắc mặt Tĩnh Nhược Tố lập tức trầm xuống. Nàng thể để di nương tranh sủng, nhưng tuyệt đối cho phép ai ngấm ngầm tính toán tiền bạc của nam nhân nhà .
Nhà họ Ngô chia gia sản, hơn hai trăm miệng ăn đều dựa công quỹ. Ngô Thành Cương thì văn thành, võ xong, chỉ quản lý mấy sản nghiệp ngoài phủ nên trong tay ít tiền rảnh rỗi. bạc đó của đại phòng mà là của cả họ Ngô. Nếu để phát hiện dùng tiền công để mua cửa tiệm cho một tiểu danh phận, mấy em và chị em dâu trong họ chịu để yên ?
Đang nghĩ thế, nha cận Thu Hiểu bước : “Đại thiếu phu nhân, Thất gia và Lục biểu thiếu gia đến, đang uống trong thư phòng của đại gia. Đại gia sai tới hỏi, phu nhân khi nào khởi hành?”
Tĩnh Nhược Tố vội dậy: “Đi ngay đây.”
…
Từ Ngô phủ đến Lầu Ngoại Lâu chỉ mất thời gian uống một tách . Lúc , Lầu Ngoại Lâu treo đèn lồng đỏ rực, cửa còn đặt sẵn mấy chục dây pháo dài. Đến giờ lành, Ngô Thành Cương và Lục Hoài Kỳ đích châm lửa.
Pháo nổ đì đùng vang dội. Tĩnh Bảo dọa đến mức ôm tai rụt cổ , Tĩnh Nhược Tố bèn kéo nàng ôm lòng. Khi còn nhỏ, A Bảo từng pháo thương nên từ đó sợ những thứ .
lúc … Từ ngựa xuống, Từ Thanh Sơn thấy cảnh đó. Mồ hôi lấm tấm thấm qua tóc mai, chảy dọc theo má đọng cằm, gây một cơn ngứa ngáy khó chịu.
“Cái đồ ẻo lả như , chẳng học cái gì hồn!” Hắn mặt .
Pháo dứt, Tĩnh Bảo ngẩng đầu thì thấy Từ Thanh Sơn bóng cây, bèn tít mắt chạy : “Thanh Sơn , tới sớm thật đó!”
Từ Thanh Sơn chắp tay, lạnh lùng đáp: “Dù gì cũng chẳng việc gì, nên tới sớm xem chút. Ba đến ?”
“Chưa , là tới đầu tiên đó!” Tĩnh Bảo mặt mày cong cong, giơ ngón cái khen ngợi.
Hành động tinh nghịch lấy lòng khiến Từ Thanh Sơn chẳng nổi giận nổi.
“Tỷ, tỷ phu, Lục biểu ca, mau đây.” Tĩnh Bảo gọi to: “Vị là đồng môn của ở Quốc Tử Giám, cháu trai của Định Bắc hầu Từ Thanh Sơn.”
Ngô Thành Cương đỡ vợ bước lên, một chắp tay, một hành lễ. Từ Thanh Sơn ung dung lễ, cử chỉ đường hoàng, mang khí chất điển hình của con cháu thế gia.
Tĩnh Nhược Tố chỉ cảm thấy mắt sáng rỡ, trong lòng khỏi nghĩ thầm: Nhân phẩm và gia thế thế , đúng là xứng đôi với A Bảo nhà .
“Từ ?” Lục Hoài Kỳ phe phẩy quạt, chậm rãi bước tới.
Từ Thanh Sơn thấy tới, hờ hững đáp: “Lục ?”
“Hai quen ?” Tĩnh Bảo ngẩn .