Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 848: Ngoại truyện - Quân tử vô song

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:41
Lượt xem: 210

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùng một tháng mười một.

Sau buổi thiết triều, Hoàng đế Lý Quân Tiện giống ngày gọi vài vị đại thần Nội các ngự thư phòng bàn việc, mà dẫn theo nội thị Vương công công bước lên thành lâu.

Trên thành lâu chờ.

Người mặc một thanh bào, hai tay thu trong tay áo, ánh mắt sáng trong, là Cố Trường Bình.

Thấy Hoàng đế bước đến, y quỳ một gối, nhưng Lý Quân Tiện đỡ dậy: “Đầu gối ngươi vốn , nơi đây cũng chẳng ngoài.”

“Hoàng thượng, lễ thể bỏ.”

Thấy y cố chấp, Lý Quân Tiện đành thở dài: “Tử Hoài , tật lớn nhất của ngươi là quá giữ quy củ.”

Cố Trường Bình lên: “Không quy củ, dựng nổi khuôn phép.”

Lý Quân Tiện thấy sắc mặt y tái nhợt, y chờ thành lâu lâu , bèn cởi đại bào khoác lên vai y: “Đi dạo cùng trẫm một chút.”

Cố Trường Bình kéo đại bào: “Thần tuân chỉ.”

Hai chuyện, Lý Quân Tiện mở lời: “Trẫm muôn , nhưng chỉ thấy chốn cao chỗ tựa, cây cao nhiều gió. Tử Hoài, ngươi hãy núi giúp trẫm một tay .”

Cố Trường Bình khổ: “Nếu Hoàng thượng thần sống thêm vài năm, đừng khó thần nữa. Một là sức khỏe thần cho phép, vết thương cũ lành, còn đang uống thuốc; hai là thần hứa với Thất gia, chủ ngoại, thần chủ nội, thể quá phô trương.”

“Ngươi đúng là hồ đồ!” Sắc mặt Lý Quân Tiện trầm xuống: “Người đời đều là nam chủ ngoại, nữ chủ nội, đến lượt các ngươi đảo ngược ?”

Cố Trường Bình : “Hoàng thượng, thần sợ vợ.”

“Một nam nhân nữ nhân nắm chặt như thế, còn thể thống gì?”

“Chủ yếu là vì nợ nàng quá nhiều.” Cố Trường Bình bất đắc dĩ : “Cho nên mới thể chủ.”

Lý Quân Tiện hừ một tiếng: “Trẫm thấy ngươi nghĩ nhiều quá, sợ bản sẽ trở thành cây cung khi hết giá trị chứ gì.”

Cố Trường Bình thấu tâm tư, chẳng hề kinh hoảng, chỉ mỉm nhẹ nhàng: “Người từng bước qua Quỷ môn quan, luôn sẽ sợ c.h.ế.t hơn chút. Mong Hoàng thượng thông cảm.”

Lý Quân Tiện xong, khỏi cảm khái: “Tử Hoài , tình bao nhiêu năm của chúng , giang sơn ...”

“Giang sơn thống nhất là nhờ Hoàng thượng thiên tư lạc, mang khí chất của bậc cửu ngũ chí tôn, liên quan gì đến Tử Hoài.”

Cố Trường Bình : “Nếu Hoàng thượng khiêm nhường như , thần đành quỳ xuống nữa.”

“Ngươi đúng là!” Lý Quân Tiện thở dài, chợt nắm lấy cổ tay Cố Trường Bình, tay y lạnh như băng, bèn đầu lệnh với Lý công công phía : “Đi lấy cho trẫm một lò sưởi tay.”

“Dạ!”

Cố Trường Bình : “Đại bào thêu rồng, thần dám dùng. Còn lò sưởi tay thì sẽ thể trả , đưa tặng Thất gia là khéo.”

Lý Quân Tiện xong, chỉ cảm thấy ê răng.

“Hoàng thượng triệu thần cung, là vì chuyện gì phiền lòng ?”

Nói đến chính sự, ánh mắt Lý Quân Tiện tối : “Chuyện phong địa của Túc vương, trẫm phần khó xử.”

Túc vương Lý Quân Thành vốn phong đất ở Cam Châu, nơi đó quanh năm gió cát, mấy giàu . Hắn nhờ công phò trợ Hoàng đế, nay đổi phong địa sang vùng Xuyên Du.

Sau khi đăng cơ, Lý Quân Tiện nhân cơ hội thu phong địa của mấy chục vị phiên vương, chỉ giữ vài để trấn thủ triều Đại Tần, trong đó Túc vương.

“Hoàng thượng, việc thể đồng ý.” Cố Trường Bình nghiêm nghị: “Xuyên Du là vùng phồn thịnh chỉ Giang Nam và Lưỡng Quảng, riêng thuế má một năm lên tới mấy trăm vạn lượng. Một khi ban cho , hậu quả thế nào, Hoàng thượng chắc rõ.”

Lý Quân Tiện thể rõ, chính ngài cũng xuất là phiên vương.

“Vậy trẫm nên từ chối thế nào cho khéo?”

“Hiện giờ các phiên vương đều đóng giữ biên cương, chống ngoại địch. Xuyên Du ngoại địch, nếu thiết lập phiên vương ở đó, sẽ phá hỏng quy củ. Chỉ cần đúng là .”

Cố Trường Bình nghiêm mặt: “Chuyện quan trọng thì đồng ý cũng chẳng ; nhưng liên quan đến xã tắc giang sơn thì dù chỉ một tấc cũng thể nhượng bộ!”

“Nói lắm!”

Lý Quân Tiện lớn tiếng khen.

lúc , Trần công công mang lò sưởi tay đến. Cố Trường Bình nhận lấy, Lý Quân Tiện tiếp: “Bắc phủ giờ trẫm trấn giữ, Thát Đát ngày đêm nhăm nhe. Mấy đại tướng bên cạnh trẫm đều tử trận, thể giữ bắc cương gần như còn. Trẫm tiếc tài của Từ Thanh Sơn, bỏ mặc thì đáng tiếc vô cùng.”

Tay Cố Trường Bình khựng trong tay áo, trả lời: “Hoàng thượng, Từ Thanh Sơn nếu ba năm năm bồi dưỡng, sẽ thể cầm nổi đao kiếm nữa.”

“Ngươi chắc chắn chứ?”

“Thần chắc chắn!” Cố Trường Bình: “Hiện giờ, chỉ thể tuyển chọn nhân tài từ khoa cử văn võ, văn thể giúp nước an dân, võ thể định quốc hộ biên. Văn thần võ tướng kế thừa liên tục, quốc gia mới thể cường thịnh.”

“Trẫm lệnh Lễ bộ khôi phục thi Hương và thi Hội.”

“Việc chọn võ tướng cần rườm rà, chỉ cần kẻ thắng là vương. Đến mùa xuân năm , ắt sẽ một nhóm m.á.u mới bổ sung cho Binh bộ.”

“Hy vọng thể chọn vài dũng khí, mưu trí. Giặc Oa biển cũng đang rục rịch, trẫm chỉ chọn tướng giỏi lưng ngựa, mà còn cả dũng sĩ biển.”

“Việc kênh vận chuyển, Hoàng thượng phái khảo sát ?”

“Công bộ bắt đầu .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-848-ngoai-truyen-quan-tu-vo-song.html.]

“Nếu đường thủy thông suốt, nam bắc liền mạch, giao thương phát đạt, đó là điều lợi cho quốc gia và dân chúng...”

“Tử Hoài, trong nội các...”

Hai chuyện, giọng lúc cao lúc thấp.

Trần công công theo , thỉnh thoảng ngẩng đầu .

Một canh giờ , hai từ thành lâu xuống, Cố Trường Bình cởi đại bào khoác cho Hoàng đế, hành lễ rời cung.

Lý Quân Tiện thấy y mà chẳng buồn đầu , trong lòng khỏi bực bội.

Lần nào cũng thế.

Gọi y cung thì khó như lên trời, còn để y cung thì cứ như mở hội.

“Trần công công!”

“Hoàng thượng?”

“Truyền khẩu dụ của trẫm, mỗi ngày mồng Một, ngày Rằm, Cố đại nhân cung gặp trẫm, ăn xong bữa trưa mới về.”

“Dạ!”

“Ngày mồng tám, ngươi thu xếp, trẫm đến Tĩnh phủ đại nhân xin chén rượu mừng.”

“Nếu Hoàng thượng chinh, chỉ e là...”

“Đồ ngốc, chẳng lẽ thể riêng ?”

“...Dạ!”

Lý công công vội vàng mời long giá, đỡ Hoàng đế lên.

Xe vài trượng, vẫn nhịn đầu cổng cung.

Luận thông minh, vị thật sự thông minh.

Cái gì cũng tranh, cũng giành, những gì Hoàng thượng ban đều một mực khiêm nhường từ chối.

Trái , Túc vương ỷ công, lúc thì đòi đất phong, lúc thì xin cho con thăng chức.

So sánh rõ ràng như , bảo Hoàng thượng chẳng sủng tín?

...

Cố Trường Bình khỏi cung, Cố Dịch tiến lên đón.

“Gia?”

“Mang cái đưa cho Thất gia!”

Cố Trường Bình định đưa lò sưởi tay, bỗng khựng : “Thôi, để tự mang đến cho nàng.”

Cố Dịch bĩu môi.

Rồi !

Gia sắp xem Tĩnh đại nhân thẩm án .

Lần cũng thế, khỏi cung ban thưởng xong, vội vội vàng vàng chạy tới phủ Thuận Thiên, xem thẩm án nửa ngày.

Bọn nha dịch phủ Thuận Thiên thấy xe ngựa Cố phủ gia đến, lập tức dẫn .

“Hôm nay Tĩnh đại nhân án ?”

“Thưa , mấy hôm nay đều rảnh, Tĩnh đại nhân đang cho cá ăn bên hồ.”

“Làm quan thế ...”

Không rõ là đang khen đang chê, theo dám lên tiếng.

Cái hồ nhỏ trong hoa viên nha môn, nuôi mấy chục con cá chép đỏ, con nào con nấy to bằng cánh tay đàn ông.

Tĩnh đại nhân thấy tiếng bước chân, đầu , vội vàng ném hết thức ăn cá trong tay xuống nước, dậy chỉnh áo mũ, hành lễ nghiêm túc: “Sao đến?”

Cố Trường Bình: “Không đến Tĩnh đại nhân đang tranh thủ trộm lười?”

Tĩnh đại nhân: “...”

Tĩnh Bảo cúi đầu: “Trò sai , xin trách phạt!”

Cố Trường Bình lấy lò sưởi tay : “Trời lạnh , phạt nàng từ nay luôn mang theo cái .”

Tĩnh Bảo tít mắt nhận lấy, lúc nhận còn cố tình dùng đầu ngón tay lướt nhẹ qua lòng bàn tay y.

Ánh mắt Cố Dịch quả thực dám , vội vã đầu , thầm nghĩ:

Bây giờ hạ nhân, càng lúc càng khó .

 

Loading...