Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 847: Ngoại truyện - Mỹ nhân như ngọc 22
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:40
Lượt xem: 217
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa trở về kinh, kinh thành đầu thu.
Sau khi đến Hình bộ báo cáo xong công việc, lập tức tới phủ Thuận Thiên.
Đám sai dịch ở phủ Thuận Thiên ai nấy đều quen , khách khí rằng Tĩnh đại nhân đang thẩm vấn một vụ án, mời nội đường uống đợi một lát.
Uống hết một chén , Tĩnh Bảo đại nhân vội vội vàng vàng chạy tới, thấy , là nở nụ , trừng mắt hờn dỗi, cuối cùng đưa tay : “Đi công tác xa một chuyến, quà ?”
“Đồ khốn!”
Ta vỗ tay lên trán nàng, bật mắng: “Coi xem ngươi còn thể thống quan gì hả?”
“Cao mỹ nhân, ngươi ép bản đại nhân oai với ngươi ?”
“Nào, bày oai cho xem thử!”
Ta liếc nàng bằng một ánh mắt uy hiếp.
Chỉ cần con rùa dám, lập tức nuốt luôn thư của Từ Thanh Sơn bụng cho nàng sốt ruột chơi!
Tĩnh Bảo lanh lợi cỡ nào, hồi kinh tới tìm, tất nhiên chuyện quan trọng, bèn nịnh: “Ta dám oai với mỹ nhân ? Dù Cố Trường Bình cho mượn vài lá gan, cũng nỡ!”
là...
Cái miệng nhóc con ngọt một!
Ta nịnh đến khoan khoái, bèn lấy lá thư trong n.g.ự.c : “Cầm !”
Tĩnh Bảo giật : “Của ai ?”
“Tự xem !”
Nàng nhận phong thư, cẩn thận bóc , rút thư xem, bèn thất thanh hỏi dồn: “Ngươi gặp ? Gặp ở ? Hắn thế nào?”
Ta móc móc lỗ tai, mặt dày trả lời: “Ngươi cho xem nội dung bức thư, mới kể cho ngọn ngành!”
“Họ Cao , quá đáng thôi, đây là chuyện riêng tư đó!”
“Vậy ?” Ta cố tình chọc nàng: “Lén lút lưng Cố Trường Bình liền hai bức thư cho Từ Thanh Sơn, cũng gọi là riêng tư ?”
Nàng trừng mắt , một lúc mới nghiến răng đặt bức thư lên bàn.
Ta vui trong bụng, bèn lập tức ghé đầu xem.
Ẻo lả ,
Thấy chữ như gặp mặt.
Hôm qua xuống biển, thu hoạch ít: tám con cua biển, hai cân sò, còn may mắn bắt một con cá biển.
Mang về nhà, cua đem hấp, sò xào lửa lớn, cá thì kho đỏ, uống thêm nửa cân hoàng tửu, ngon đến mức mày cũng rớt xuống.
Ăn xong luyện một bộ quyền, mồ hôi đầm đìa, đó tắm suối nước nóng, tắm xong sạch sẽ về thì trăng sáng.
Nơi đang ở hai chỗ ngắm trăng : một là cây, hai là ngoài biển.
Trăng cây thì yên tĩnh, lúc tâm loạn thể đó ngắm trăng;
Trăng biển thì hoang dại, lúc lòng bình lặng, thường để mặc thuyền trôi dạt ngoài khơi.
Đêm nay tâm tĩnh, hợp để thả trôi, cũng hợp để nhớ tới các ngươi nơi kinh thành.
Ta các ngươi đều lo cho . Đời vạn ngàn con đường, nhưng với một con đường thực sự thuộc về .
Đi ?
Về ?
Cả đời khó quên nhất hai cảnh: một là tại Biên Sa, ngươi và giữa tuyết ngắm , là vì tình; một là cổng thành đối mặt với thiên quân vạn mã, quăng đao quỳ gối, là vì nghĩa.
Chữ tình, tận tâm tận lực, oán;
Chữ nghĩa, tìm sự sống trong cái c.h.ế.t, hối.
Đã oán hối, các ngươi còn lo lắng gì nữa?
Không cần lo.
Trái là các ngươi, ở chốn quan trường, chân thiên tử, càng cẩn thận từng li từng tí.
Tiên sinh là đại trí tuệ, nhưng chung quy vẫn thoát khỏi chữ “tình”, nặng tình thường sống khổ.
Ngươi nên thường xuyên khuyên nhủ , cứ sống đời , bớt xen chuyện thiên hạ. Hắn thần, thể chăm lo cho .
Tam Nhất vướng bận vì cha , ngoài mặt chẳng nghiêm túc, bên trong mực quy củ;
Còn Mỹ Nhân, vì phận mà khổ sở, bên ngoài đoan chính, bên trong thì... chẳng mấy đoan chính.
Hai , một kẻ tham tiền, một kẻ ham sắc, nếu thăng tiến, cả hai đều là điểm yếu.
Uông Tần Sinh chừng mực, tiến lùi, , chỉ sợ cũng chịu ít ấm ức.
Còn nàng...
Ta lo nhất là nàng.
Nữ tử sách khó, quan càng dễ.
Dù Cố Trường Bình lưng, nhưng nàng là hiếu thắng, tất nhiên sẽ chịu nhiều thiệt thòi hơn khác. Đó của nàng, mà là vì nàng là nữ nhân.
Không bằng lui về một bước. Khi ở trong cục diện, chuyện chẳng rõ; nếu thoát khỏi cuộc cờ, sẽ thấy biển rộng trời cao.
Ẻo lả , đời e là chẳng gặp ai hơn ngươi nữa. Nếu ông trời thật sự sắp xếp như thế, thì nàng cứ mặc , cần áy náy.
Nếu trời thương , cho gặp một cô gái khiến lòng rung động, cũng sẽ chủ động cưới nàng, sinh con đẻ cái cùng nàng.
Mọi chuyện cứ tùy duyên.
Nghe mùng tám tháng mười một nàng và thành . Đến lúc đó chẳng ở , chẳng thể kịp về kinh .
Ngày đó, từ núi Trường Bạch xuống, cõng nàng một đoạn, cũng coi như đưa nàng về nhà chồng. Thế nên, cần mong chờ.
Dù ở nơi , trong lòng vẫn luôn chúc phúc cho nàng và : đầu bạc răng long, sống lâu trăm tuổi.
Người nhất của ngươi:
Thanh Sơn kính bút.
Đọc xong thư, gì, Tĩnh Bảo cũng im lặng.
Căn phòng chợt yên ắng.
Một lúc , mới : “Nhóc con dường như ngộ nhiều điều ?”
Tĩnh Bảo gấp thư, hỏi: “Giờ thì ngươi chịu , gặp ở ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-847-ngoai-truyen-my-nhan-nhu-ngoc-22.html.]
Ngoài chuyện đ.á.n.h quyền sinh tử , kể hết giấu giếm điều gì.
Nàng xong, gương mặt mới hiện chút an lòng, : “Ra ngoài việc cũng gặp , quả nhiên duyên vẫn là ngươi.”
Ta cố tình bóp méo lời nàng: “Câu giống như ngươi với gì đó ?”
Nàng nhướng mày: “Ngươi với Thanh Sơn thì gì, nhưng ngươi với Lục thiếu gia thì khó lắm!”
Ta: “...”
Từng từng một, đều là hỏa nhãn kim tinh chắc?
“Đừng cái vẻ mặt đó, tưởng chuyến công tác vốn sắp xếp cho cùng ngươi ?”
“Vậy , Tĩnh Văn Nhược?” Giọng khẽ khàng, chút khiêu khích.
Tĩnh Bảo nghiêm túc vỗ vai , một câu khiến trợn mắt há mồm: “Mỹ nhân, xứng với ngươi . Đợi sắp xếp cho ngươi một viện riêng trong Tĩnh phủ, bọn bên cạnh, ngươi sẽ cô đơn nữa!”
Ta thấy trong lòng ầm một tiếng như sét đánh.
...
Thế gian luôn một kiểu , lập tức thấu tim can ngươi.
Thứ kìm , là trái tim ngứa ngáy vì thích Lục thiếu gia, mà là sự cô đơn, lạnh lẽo vắng vẻ quanh .
Ta thích lạnh lẽo, lẽo đẽo lưng , xoay quanh gọi là mỹ nhân mỹ nhân .
Lục thiếu gia là như , xuất hiện thời điểm đặc biệt, với dáng vẻ đặc biệt.
Hắn vài phần xốc nổi của Thanh Sơn, chút ngốc nghếch của Tam Nhất, còn là biểu ca của Tĩnh Bảo, một như , giống như sinh là để dành cho .
Ta mơ hồ giữ lấy .
Lấy vợ, chẳng qua là tìm một thể trò chuyện. Mà nhóc con chỉ chuyện, còn chọc giận , khiến vui vẻ, quanh cũng chẳng ai hợp hơn .
Nghĩ thông suốt , để buông thả, để dần dần bước cuộc sống của .
Ta thả câu , chỉ cần thả sâu hơn chút nữa, lâu hơn chút nữa, chắc chắn sẽ c.ắ.n câu.
Ta chắc chắn là Khương Thái Công, còn là con cá đó.
quên mất, con cá đó ăn cỏ. Ta cứ ép nó ăn thịt, dù một ngày nào đó nó c.ắ.n câu thì giữa cỏ và thịt, nó cũng sẽ mãi do dự yên.
Thanh Sơn và Tĩnh Bảo hiểu quá rõ. Chỉ một câu “ xứng với ngươi” nhắc nhở cái móc câu thả đúng, tổn thương khác, cuối cùng cũng sẽ đau chính .
“Gia, đến Cố phủ ạ.”
Ta nhúc nhích, thở dài, : “Quay đầu, về phủ Trưởng Công chúa.”
“Gia?”
“Nếu về nữa thì nhà thành nhà ma mất.”
“... Dạ!”
Liên tiếp mấy ngày, đều sáng tối về, dốc hết tâm sức vụ án của Hình bộ.
Lục thiếu gia ba đích chặn cửa Hình bộ: một rủ uống rượu, một mời tắm, một đòi đến phủ Trưởng Công chúa ở nhờ, đều uyển chuyển từ chối.
Vài ngày , Hình bộ vụ án cần đưa đến phủ Thành Đô.
Ta bỏ báo, mà đàng hoàng đến từ biệt Lục thiếu gia, còn cố tình hỏi cùng chuyến .
Lục Hoài Kỳ trông vẻ khó xử: “Chuyện ở Hải Điền còn theo dõi thêm vài hôm, e là .”
Ta đ.ấ.m một cái, chửi: “Cầm thú!”
Lục Hoài Kỳ : “Chờ ngươi về, mở tiệc tẩy trần, ?”
“Một bữa đủ, ba bữa!”
“Được, ngươi thì là !”
Vụ án ở phủ Thành Đô, cố tình xử lý chậm, chuyện mười ngày xong kéo dài cả tháng.
Sau đó vòng sang Cung Châu, điều tra thêm một vụ án rắc rối khác.
Khi về kinh, tuyết đầu mùa rơi, còn đến mười ngày nữa là đến đại hôn của Cố Trường Bình và Tĩnh Bảo.
Lục Hoài Kỳ tin về, lập tức đặt một bàn rượu ngon đồ ở lầu Ngoại Lâu, còn kéo Tĩnh Bảo đến bạn nhậu.
Rượu qua ba tuần, khoác vai , : “Mỹ nhân, cảm thấy vận đào hoa của tới !”
Ta nhấp một ngụm rượu: “Là cô nương nhà nào xui xẻo ?”
“Ngươi còn nhớ cháu gái mà Tịch Thái An yêu thương nhất , cái nàng cũng cải nam trang học viện ?”
Hắn tít mắt: “Sau khi Tịch lão hy sinh, nàng hủy hôn, hôm đó ngang cửa Tịch phủ, ngươi trùng hợp , nàng đang trèo cây hái hồng đó.”
Ta Tĩnh Bảo, : “Ngươi ở ngoài tường, nàng trong tường, thế là trúng tiếng sét ái tình?”
“Ngươi đoán đúng hết !”
Lục Hoài Kỳ hì hì: “Mỹ nhân, ngươi xem với nàng duyên phận ?”
Ta chẳng thấy chua xót gì, đẩy bình rượu về phía : “Được , duyên phận lớn , uống liền ba chén mới đủ!”
“Ba chén đủ, mười chén mới đúng!”
Tĩnh Bảo đầy ẩn ý: “Về phủ, đúng lúc để cữu cữu và cữu mẫu thấy bộ dạng ngươi mượn rượu tiêu sầu, đau lòng sẽ đồng ý chuyện cưới hỏi !”
“Dùng khổ nhục kế ?”
Mắt Lục Hoài Kỳ sáng lên: “Mẹ thương nhất, chiêu hữu dụng đấy, nào, uống !”
Ta nâng chén rượu, cửa gọi: “Tiểu Cửu!”
“Gia?”
“Mai bắt đầu chuyển sang Tĩnh phủ ở một thời gian!”
“Cái ...”
“Do dự gì nữa, ở phủ Trưởng Công chúa thêm nữa, thành cô hồn dã quỷ mất.”
Ta liếc Tĩnh Bảo một cái, nhướng mày: “Thất gia, ngày đại hôn sắp tới, qua đó sớm giúp ngươi sưởi ấm hôn phòng !”
Tác giả: Ngoại truyện về mỹ nhân đến đây là kết thúc. Đây là cái kết suy nghĩ lâu, vốn định để ghép đôi với Lục thiếu gia, nhưng luôn cảm thấy gì đó gượng ép. Còn việc gặp hơn thì cứ để lửng . Dù Thất gia và bên cạnh, chắc cũng sẽ quá cô đơn.