Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 846: Ngoại truyện - Mỹ nhân như ngọc 21

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:38
Lượt xem: 167

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dùng hũ uống rượu, ắt hẳn là say lối về, huống hồ đây là rượu mạnh.

Rượu uống nhiều, lời cũng theo đó mà nhiều.

Chủ yếu là lải nhải, thì lặng lẽ lắng .

Hậu lực của rượu mạnh kéo đến, đầu bắt đầu choáng váng hoa mắt, nhưng trong lòng vẫn cất giấu một chuyện.

“Thanh Sơn , mấy đứa em họ bên nhị phòng của ngươi từng tới tìm , chút chuyện cho triều đình, trung gian liên hệ.”

“Ngươi trả lời ?” Giọng Từ Thanh Sơn bỗng chốc lạnh .

“Ta từ chối !” Ta mắt lờ đờ vì men rượu, về phía Từ Thanh Sơn: “ chỉ cần một câu của ngươi, vài chuyện , luôn cách cả.”

“Không cần!” Từ Thanh Sơn dứt khoát từ chối: “Lần bọn họ đến tìm ngươi, cứ một câu: Muốn sống lâu thì ngoan ngoãn mà sống cho yên .”

“Được!”

ngà ngà say, vẫn sự khó chịu trong giọng .

“Hình như ... ... ngươi nhớ dìu về phòng nhé, Thanh Sơn. Chờ hai con cáo sinh mấy con cáo nhỏ, ngươi dạy một con, dạy một con, chúng ...”

Lưỡi cứng : “Chúng dạy dỗ giúp chúng trở thành... văn võ... văn võ song !”

Đầu nghiêng sang một bên, gục xuống bàn.

Rất lâu đó, một đôi tay ôm lấy , bước lên bậc thềm, đẩy cửa, nhẹ nhàng đặt lên chiếu cỏ.

Nửa đêm, cơn mắc tiểu đ.á.n.h thức, loạng choạng bò dậy, đẩy cửa bước ngoài.

Không quen xuống cầu thang, gắng mở mắt, thấy bàn dài nhà, Từ Thanh Sơn ngã gục, bên cạnh là Chữ Dung đang phe phẩy quạt, đuổi muỗi cho .

Thấy xuống lầu, bà đặt quạt xuống, động tác hiệu im lặng, chỉ tay về phía nhà.

Ta gật đầu, hiệu hiểu.

Giải quyết xong, vòng nhà thì thấy Chữ Dung đang chờ nơi bậc thang.

“Thẩm ơi?” Ta gọi.

“Tắc Thành, thẩm mấy lời với ngươi.”

Vừa , Chữ Dung lấy khăn ướt giúp lau tay, nhẹ giọng bảo: “Về , đừng nhắc đến nhà họ Từ mặt Thanh Sơn nữa. Trong lòng nó ba khúc mắc, một là Thất gia, hai là Từ gia quân, sâu nhất là nhà họ Từ.”

Thay vì là chấn động, chi bằng là tỉnh rượu quá nửa.

Ta mới chợt nhớ , nãy lúc uống rượu, Thanh Sơn nhắc đến Thất gia, nhắc đến những binh sĩ khuất, duy chỉ nhắc đến nhà họ Từ.

“Hắn là cảm thấy với nhà họ Từ ?”

Chữ Dung bất chợt : “Trên nó, vĩnh viễn chảy dòng m.á.u của nhà họ Từ. Vào ngủ !”

“Vâng ạ.”

Ta ngoan ngoãn gật đầu, vịn cầu thang trở về phòng. Đẩy cửa bước , bỗng đầu , thấy Chữ Dung xuống cạnh Thanh Sơn, cầm lấy chiếc quạt .

Nhìn cảnh , bất giác ngẩn .

Ta cảm thấy việc Cố Trường Bình xử lý chuyện của Thanh Sơn nhất, là để Chữ Dung “giả c.h.ế.t”.

...

Sáng hôm .

Ta tỉnh dậy, mở mắt là thấy ngay gương mặt Lục Hoài Kỳ.

Nhìn xuống phía ...

Chân đang gác eo .

“Vãi cả linh hồn!”

Ta bật dậy, tim đập như trống.

“Ngươi còn dám ‘vãi cả linh hồn’!”

Lục Hoài Kỳ giọng mấy thiện: “Cả đêm qua eo ngươi gác, sắp gãy đến nơi, sợ ồn ngươi nên dám xoay !”

“Lỗi tại ?”

Ta chột lưng , giả vờ chỉnh áo: “Đã ngủ cùng giường với thì giác ngộ là gác đến gãy lưng!”

“Nghe xem, tiếng đấy !”

Lục Hoài Kỳ tức buồn : “Không còn tưởng ngươi chứ?”

“Ta gì ngươi?”

“Mỹ nhân, ngươi là hiểu thật giả vờ hiểu đây?”

Lục Hoài Kỳ giễu cợt: “Đàn ông với đàn ông, đàn ông với đàn bà chuyện đó, luôn sẽ một mỏi lưng.”

Ta: “...”

Thấy im lặng, cũng dậy ngay, ghé đầu gần: “Ngươi chẳng lẽ là...”

“Biến sang bên mau!”

Ta đẩy , liếc xuống, thấy chỗ đó của phồng lên một cục.

Hắn thấy ánh mắt liếc tới, hề hổ: “Do uống rượu đấy, nếu say, ngươi chắc chắn dọa c.h.ế.t luôn!”

“Lục Hoài Kỳ, trong miệng ngươi câu nào lành hả?” Ta nghiến răng.

“Có gì mà ? Đàn ông ai chẳng giống .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-846-ngoai-truyen-my-nhan-nhu-ngoc-21.html.]

Lục Hoài Kỳ liếc một cái: “Mới nãy còn cứng hơn nữa kìa!”

Má nó, tên đúng là lưu manh!

Ta tức điên bò dậy, mở toang cửa.

Ngoài cửa, Từ Thanh Sơn đang đấu chiêu với Tiểu Thất và Tiểu Cửu. Thấy bước , thu thế, : “Dậy , dẫn các ngươi tắm suối nước nóng, rửa sạch mùi rượu.”

“Không !”

“Ta !”

Lục Hoài Kỳ thò đầu lưng : “Tối qua đè cả đêm, đầy mồ hôi.”

Vừa dứt lời, ba cái đầu, sáu con mắt đồng loạt .

Ngoài ánh mắt của Từ Thanh Sơn còn chút bình thường thì ánh mắt của Tiểu Thất và Tiểu Cửu rõ ràng mang theo ý vị khó thành lời.

Xong !

nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch.

...

Quả nhiên, lưng chừng núi một suối nước nóng hoang, ngâm , lập tức thở một , lim dim nhắm mắt .

Những chuyện thể giải thích, lười giải thích.

Tương tự, chuyện nghĩ cũng chẳng buồn nghĩ.

Ta vốn điềm tĩnh như tưởng.

Ta sợ chính kiềm , đem chuyện với Lục Hoài Kỳ trắng .

rõ ràng , đối với ý gì khác, chỉ đơn thuần là . Cũng chính vì thế, mới thể lưu manh một cách thản nhiên như .

Nói thẳng ...

Cho dù ý với , nhà họ Lục cũng tuyệt đối chấp nhận.

Ta còn là Cao mỹ nhân tuổi trẻ bốc đồng năm nào, vì một Cố Trường Bình mà lật cả bầu trời nữa.

Vậy nên, cứ sống hồ đồ thế , tùy duyên thế , cũng !

Tắm xong trở về, Chữ Dung chuẩn sẵn một bàn thức ăn, còn g.i.ế.c con gà mái nuôi ba tháng, hầm một nồi canh gà thơm nức.

Không giống cảnh náo nhiệt uống rượu hôm qua, bữa cơm hôm nay ăn yên tĩnh.

Trên đảo hoang giữa biển, từng món ăn từng bát cơm đều quý giá, ăn xong bữa , cũng là lúc khách chủ ở.

Ta vốn thích chia ly nên sắc mặt ủ rũ, chỉ ăn mấy miếng. Cái tên Lục Hoài Kỳ miệng ngọt, cứ hết lời khen tay nghề nấu nướng của Chữ Dung.

Cũng may pha trò, bữa ăn mới đến nỗi lạnh nhạt.

Sau bữa cơm, Chữ Dung lấy một hộp gấm, mở , bên trong là ngân phiếu.

“Thanh Sơn , các ngươi vì mà nợ tiền của Kỳ Thần y.”

Chữ Dung rút một xấp: “Tắc Thành, ở đây hai mươi vạn, các ngươi bốn chia , Thất gia lấy phần nhiều hơn.”

Ta ngại nhận tiền của ai, nhưng riêng bạc mà Từ Thanh Sơn dùng mạng sống để đ.á.n.h cược, thể nhận nổi.

“Thẩm tin cũng nên tin Thất gia. Nàng sách giỏi, ăn càng giỏi, huống chi lưng còn Cố Trường Bình.”

Ta đóng hộp gấm : “Vả bạc cũng do chúng nợ vì Thanh Sơn. Dọc đường gian nan, cứ mang theo mà tiêu, còn cưới vợ cho Thanh Sơn nữa!”

Chữ Dung thêm gì, tiễn chúng thuyền, vẫy tay đưa tiễn.

Ta hòn đảo nhỏ dần khuất xa, với Thanh Sơn: “Nhận thư , mà hồi âm gì ?”

“Sao ngươi ?”

Từ Thanh Sơn buông mái chèo, lấy từ trong n.g.ự.c một phong thư: “Giúp mang cho Thất gia.”

“Ta xem ?”

“Không c.h.ế.t thì cứ thử xem!”

“Ngươi liệu hồn méc với Tĩnh Thất đấy nhé?”

“Nàng sẽ giúp ngươi ?”

“...”

Lục Hoài Kỳ thấy chặn họng thì khoái chí, chẳng ngờ Từ Thanh Sơn đột nhiên đổi chủ đề: “Lục công tử cũng còn nhỏ nữa, cha trong nhà chắc sốt ruột, tính bao giờ thành ?”

Mặt Lục Hoài Kỳ dần đỏ lên: “Tìm hợp thì thành thôi.”

“Thế nào là hợp?”

Từ Thanh Sơn truy hỏi, khiến chút bất ngờ, xưa nay vốn chẳng quan tâm chuyện khác.

Lục Hoài Kỳ bất đắc dĩ : “Là chỉ thể sinh con nối dõi, mà còn thể gối đầu chuyện.”

Từ Thanh Sơn gật đầu, ánh mắt nghiêng nghiêng, dừng , mang theo hàm ý sâu xa.

Tim , bất giác đập mạnh một cái.

Trực giác chính xác mách bảo rằng, hẳn điều gì đó .

...

Sau ánh , Từ Thanh Sơn thêm gì nữa.

Cho đến khi rời thuyền...

 

Loading...