Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 844: Ngoại truyện - Mỹ nhân như ngọc 19

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:36
Lượt xem: 164

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thứ nhất là để kiếm tiền, thứ hai... , đàn ông ném bầy sói, là cách rèn luyện nhất.”

“Thẩm thẩm?” Ta kinh ngạc đến mức suýt rớt cả cằm: “Người...” tâm thật rộng rãi.

Chử Dung : “Chủ yếu vẫn là kiếm tiền, bảy việc khi mở cửa: củi, gạo, dầu, muối, tương, dấm, , thứ nào chẳng cần bạc.”

Ta chỉ tin một nửa.

Từ phủ chia nhà, mỗi nhà đều chia bạc và điền trang, chỉ riêng đại phòng là tay trắng . Từ Thanh Sơn ngoài việc mang theo Mạch Tử theo bao năm, đến một cây kim của nhà họ Từ cũng mang.

Bởi vì thấy hổ thẹn.

Ta hỏi: “Thẩm thẩm, các ngươi tìm nơi ?”

“Ta ở Biên Sa hai mươi năm, từng thấy núi, thấy thảo nguyên, thấy sa mạc, chỉ từng thấy biển.”

Chử Dung : “Thấy biển thì thích lắm, bèn tìm một hòn đảo mà an cư.”

Ta hỏi: “Định cư luôn ở đây ư?”

“Sao thể!” Chử Dung lắc đầu: “Chờ ngắm chán sẽ , sông nước Giang Nam, núi Thanh Thành ở Tứ Xuyên, phủ Đại Lý của Vân Nam, đều xem. Ngươi thằng nhãi chịu kiếm tiền thì ?”

Từ Thanh Sơn : “Mẹ, mặt mỹ nhân và Lục thiếu gia, cho con chút thể diện, đừng gọi là thằng nhãi nữa ?”

“Trước mặt bọn họ cũng mặt Thất gia, ngươi căng thẳng cái gì?”

Ta: “...”

Lục Hoài Kỳ: “...”

Từ Thanh Sơn che mặt, thở dài.

Chử Dung : “Thanh Sơn , con đừng chê, uống xong chén sẽ ngủ. Nào Lục thiếu gia, chúng cạn một chén.”

Lục Hoài Kỳ nào dám từ chối.

Chử Dung đặt chén rượu xuống, dậy chỉ mấy chục vò rượu lầu treo: “Uống hết mấy vò đó thì gọi là đàn ông .”

Lục thiếu gia: “...”

Ta: “...”

Từ Thanh Sơn vẫn che mặt thở dài.

Mãi đến khi lầu vang lên tiếng đóng cửa, Từ Thanh Sơn mới khổ sở : “Xin , gần đây chút bướng bỉnh, nhiều khi cũng trị nổi bà.”

Lục Hoài Kỳ : “Ta thấy bà chẳng chút kiểu cách nào cả, dễ gần. Mỹ nhân, ngươi thấy ?”

Ta chỉ đáp.

Ta từng quên dáng vẻ Chử phu nhân mặc áo tang, hình dung tiều tụy.

Chỉ mấy tháng ngắn ngủi, nét tang thương mặt bà tuy ít hơn Thanh Sơn là bao, nhưng trong mắt ánh sáng, môi nụ , còn đùa.

Đó là một phụ nữ như sống , buông bỏ gánh nặng, dẫu lưu lạc nơi chân trời góc biển, mai danh ẩn tích, vẫn như làn gió mát lành, thong dong và yên .

“Kinh thành giờ thế nào?” Lúc , Từ Thanh Sơn cuối cùng cũng lên tiếng hỏi.

Ta bộ râu quai nón đầy mặt , biểu cảm phần chán ghét: “Ngươi hỏi ai?”

“Tất cả.”

“Uông Tần Sinh từ khi xuống núi Trường Bạch thì lập tức trở về phủ Kim Lăng, vợ sinh cho một đứa con trai. Hắn quan, ôm vợ, bế con, sung sướng lắm!”

Từ Thanh Sơn mỉm , uống cạn một chén.

Ta : “Tam Nhất thì phức tạp, một hai câu . Nhị gia hẹn với , khi xử lý xong chuyện Sào Diệp Chu sẽ về tìm. Giờ đang quan ở phủ Bảo Định.”

Từ Thanh Sơn mỉm : “Cũng xem như chút hy vọng.”

“Còn hai con cáo ...”

Ta sắc mặt Từ Thanh Sơn, : “Ngày tám tháng mười một đại hôn, cáo giả gả nhà cáo trẻ.”

Nụ mặt Từ Thanh Sơn nhạt vài phần, cụp mắt uống rượu, hồi lâu gì.

Ta vội dùng mũi chân đá nhẹ Lục Hoài Kỳ, Lục Hoài Kỳ nhanh miệng: “Thanh Sơn , hôm đó nhất định về uống rượu mừng nha!”

Từ Thanh Sơn vẫn im lặng.

Ta đành tiếp: “Ngươi mà đến thì thật , chúng , ai thành , dù chân trời góc bể cũng trở về.”

“Ta xem tình hình tính.” Từ Thanh Sơn đáp cho lệ, đột nhiên hỏi : “Mỹ nhân, còn ngươi thì , thích ai ?”

Ta hừ một tiếng, ánh mắt còn nhuốm một tầng lửa: “Nhất định đ.â.m trúng tim ? Không với ngươi là đồng bệnh tương liên ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-844-ngoai-truyen-my-nhan-nhu-ngoc-19.html.]

“Ê, đừng như thế, cho hội nữa!” Cái tên Lục Hoài Kỳ đầu óc đơn giản chen : “Dù cũng là một nạn nhân.”

Ta phì chọc: “Hay là ba nạn nhân chúng cùng kể khổ ?”

“Ngươi kể, sẵn sàng .” Lục Hoài Kỳ nghiêm mặt: “Ai bảo chúng .”

Từ Thanh Sơn nhướng mắt liếc một cái.

Ta hiểu ánh mắt đó ý gì: Ngươi thiết với tên nhóc khi nào thế?

Ta đáp bằng một cái lườm: Còn vì các ngươi chẳng ai ở kinh thành ?

Chúng mải uống rượu, cua biển để đó chẳng ai ăn. Từ Thanh Sơn gắp cho mỗi đứa một con: “Nếm thử , tươi lắm.”

Lục Hoài Kỳ gặm một cái chân, thấy động đũa, hỏi: “Sao ngươi ăn?”

Ta thuận miệng đùa: “Không bẩn tay, ngươi bóc giúp ?”

“Sao ngươi lười thế?” Lục Hoài Kỳ cầm con cua trong bát , thật sự bắt đầu bóc, bóc lẩm bẩm: “Đừng chê tay bẩn nhé, rửa .”

Ta thấy rõ ánh mắt Từ Thanh Sơn tối một thoáng.

“Khụ khụ khụ!”

Ta ho nhẹ vài tiếng.

Đợi khi Từ Thanh Sơn sang, liếc mắt về phía Lục Hoài Kỳ bên cạnh.

Từ Thanh Sơn hiểu ý, gật đầu.

Huynh với , chỉ cần một ánh mắt là hiểu.

Cua còn bóc nửa chừng, Lục Hoài Kỳ chúng chuốc say, gục đầu lên bàn ngủ luôn.

Ta liếc phía , Tiểu Thất lập tức lặng lẽ tiến tới.

“Đưa về phòng.”

“Vâng!”

“Tiểu Cửu, Mạch Tử, các ngươi cũng lui xuống, để chúng chuyện riêng.”

“Dạ!”

...

Trong tiếng sóng vỗ bờ, vầng trăng sáng treo giữa biển khơi.

Ánh trăng nơi đây, so với quê nhà chẳng khỏi thêm phần hiu quạnh.

Ta chống cằm, nhớ : “Thanh Sơn, ngươi còn nhớ năm đó chúng ở đảo Mỹ Nhân, hai con cáo đến cứu, cáo già vì trừng phạt bọn , bắt hai đứa bóc cua ?”

“Sao nhớ!” Từ Thanh Sơn nuốt nước bọt: “Con cáo trẻ còn chỉ ăn thịt chân cua, tức c.h.ế.t!”

“Thế mà ngươi vẫn bóc hăng.”

“Ta từng ? Lúc bóc, mắng nó trong lòng đấy.”

“Mắng gì?”

“Mắng nó ẻo lả.”

“Thanh Sơn , đừng chứ, mấy kẻ ẻo lả ngoài mặt thì gì, nhưng thủ đoạn xếp hạng nhất, ngấm ngầm mà hiểm!”

vẫn bằng cáo già .”

“Thôi thôi, đều là đèn cạn dầu.”

Chúng , cùng nâng chén.

Uống xong, thấy nụ mặt dần dần tắt lịm.

Ta , thăm dò: “Trên đường , chẳng gặp một cô nương nào bóc cua cho ngươi ?”

Từ Thanh Sơn khựng , giọng còn cố ý cất cao, trầm xuống: “Mỹ nhân, e là cũng chẳng gặp nữa.”

Câu mang theo bất kỳ cảm xúc nào, mà trong lòng như rót một bát hoàng liên đắng chát.

“Giống như từng thấy một màn pháo hoa nhất đời, từ đó chẳng còn hứng thú gì nữa, luôn cảm thấy bằng nàng, kẻ cũng bằng nàng, chẳng ai bằng nàng cả.”

Từ Thanh Sơn khổ: “Đã bằng thì đừng uổng phí tấm chân tình của những cô nương nhà nữa.”

Ta: “...”

 

Loading...