Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 84: Tết Đoan Ngọ

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:56
Lượt xem: 230

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ta thật sự chuẩn gì cả, tưởng... tưởng rằng...”

“Này biểu thiếu gia, ngươi nằng nặc mời gia nhà tới mà chẳng chuẩn viện riêng, nào đạo lý tiếp khách như thế?” A Man cũng sốt ruột. Tên biểu thiếu gia , cho dù đều là nam nhân nữa, cũng chẳng lý gì ngủ chung giường. Huống chi là...

Lục Hoài Kỳ cuống lên, dậm chân một cái: “Được , ngươi ngủ ở viện của , qua chỗ ca ca chen chúc !”

“Chăn đệm ga giường đều mới, thích dùng đồ khác dùng.” Tĩnh Bảo thẳng thừng .

“Ngươi...”

“Ta ?”

“Ngươi là tổ tông của , thế !” Lục Hoài Kỳ thầm cảm khái: Chẳng là ma vương phá rối thiên hạ ? Sao cứ gặp Tiểu Thất là hóa thành mèo ngoan thế ! là quỷ ám mà!

Thay chăn ga, cả đệm. Phòng tắm nước nóng. Tất cả nha trong phòng đều đuổi , chỉ để Nguyên Cát ngoài trông cửa, A Man ở trong hầu hạ.

Tĩnh Bảo thoải mái tựa trong thùng tắm, hỏi: “Phía Nam tin tức gì ?”

A Man đáp: “Bẩm gia, lão phu nhân đồng ý cho đứa bé cửa, đứa bé ghi danh nghĩa của phu nhân.”

Tĩnh Bảo thở phào nhẹ nhõm. Việc vốn trong dự liệu của nàng.

“Tĩnh phủ chuyện gì ?”

Vừa nhắc đến đây, A Man lập tức hăng hái hẳn lên. Cả phòng Nhị gia đưa quan tài về phủ Lâm An, trong phủ chỉ còn một Nhị lão gia trơ trọi. Một nha yên phận bắt đầu nảy sinh ý đồ. Ngặt nỗi bên cạnh Nhị lão gia một thông phòng tên Tiểu Thúy, tính tình chua ngoa, trong mắt dung nổi hạt cát. Bắt gặp nha nào leo lên giường là tay nương tình.

Tiểu Thúy theo hầu Nhị lão gia hơn nửa năm, ông bắt đầu thấy chán, đổi khẩu vị. Thế mà nàng gây náo loạn như , khiến Nhị lão gia khó chịu, nhiều lên tiếng chèn ép. Không ngờ Tiểu Thúy cũng là kẻ liều mạng, cầm kéo dí cổ đòi c.h.ế.t. Chuyện khiến Nhị lão gia tức đến mức bỏ sang phòng của tiểu .

là rừng hổ, khỉ lên vua.” Tĩnh Bảo nhạt: “Con Tiểu Thúy , e rằng kết cục .”

A Man tiếp lời: “Chứ còn gì nữa, mấy vị di nương của Nhị lão gia đều ghét nàng , ai nấy đều đợi Nhị phu nhân hồi kinh sẽ tố cáo nàng.”

Tĩnh Bảo hứng thú những chuyện bẩn thỉu , bèn đổi chủ đề: “Chuyện ở trang viên xong cả ?”

lúc định bẩm với gia, đều xong, nô tỳ đích từng nhà phát bạc. Còn chuyện cần gia định đoạt.”

“Nói .”

“Gia còn nhớ hôm đó một ông lão chen lên phía , cháu nội tên là Cẩu Nhị Đản ?”

“Ta nhớ ông đ.â.m một nhát c.h.ế.t ngay tại chỗ, ?”

“Nhà ông chẳng còn ai, con trai con dâu đều mất từ mấy năm , chỉ còn đứa cháu nhỏ sáu tuổi. Nô tỳ thấy thằng bé lanh lợi, lo liệu, một chăm sóc nhà cửa sạch sẽ, định xin gia cho giữ việc.”

Tĩnh Bảo gật đầu. Bên cạnh nàng đúng lúc đang thiếu lanh lợi tháo vát.

Hai chủ tớ đang chuyện thì từ ngoài vọng tiếng Nguyên Cát canh cổng: “Gia, Ngũ cô nương và biểu thiếu gia tới.”

Tĩnh Bảo khựng , sang A Man, hiệu cho nàng ngoài đuổi khách. A Man , thấp giọng : “Gia, Ngũ cô nương bảo đợi ngài, biểu thiếu gia cạnh phụ họa theo. Nô tỳ đuổi , e là ngài tự mặt thôi.”

Lúc Tĩnh Bảo bước , Lục Cẩm Vân và Lục Hoài Kỳ đang nhâm nhi . Lục Cẩm Vân liếc Tĩnh Bảo, mặt đỏ lên, cúi đầu thẹn thùng. Lục Hoài Kỳ thì nàng từ đầu đến chân, chẳng thèm để ý tới ánh mắt như d.a.o của A Man ở bên cạnh. Hắn còn thốt thêm một câu ngớ ngẩn: “Tiểu Thất, da mặt ngươi còn mịn hơn cả Ngũ thế?”

Tĩnh Bảo mặc kệ , sang hỏi: “Ngũ cô nương tìm chuyện gì ?”

Lục Cẩm Vân mặt đỏ như gấc, trong mắt ánh lên nét duyên ngầm. Nàng lấy từ trong n.g.ự.c một túi thơm thêu tay: “Mai là Đoan Ngọ, ngày độc nhất trong tháng độc. Trong hơn mười vị thuốc, đeo bên để trừ tà giải độc.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-84-tet-doan-ngo.html.]

Tĩnh Bảo tít mắt: “Ngũ cô nương lòng , nhưng túi thơm của Đại tỷ cho.”

Sắc mặt Lục Cẩm Vân bỗng chốc tái nhợt, thể run rẩy như ngã. Đôi giày nàng kịp tặng cảm thấy tình hình bất , mới mặt dày nhờ Lục Hoài Kỳ đưa sang. Ý của kế rõ: ba tỷ chọn một để kết hôn với Thất gia. Nàng vốn xuất chúng nhất, nên chỉ mong tranh chữ “”.

“Chẳng lẽ... chẳng lẽ là chê nữ công của khéo?” Giọng nàng run rẩy như sắp .

“Không !” Tĩnh Bảo dứt khoát: “Ta chỉ sợ hỏng danh tiếng của cô nương.”

“Tiểu Thất ngươi sợ gì chứ, Ngũ cũng cho một cái mà!”

“Sao giống ? Ngươi là ca ca ruột, ngoài!” Tĩnh Bảo trừng mắt : “Ngũ cô nương là trong sạch, còn gả cho nhà .”

Nghe đến đây, Lục Cẩm Vân còn gì hiểu nữa. Nàng bỗng bật dậy, che mặt òa bỏ chạy.

“Ngũ ...” Lục Hoài Kỳ kịp cản, sang Tĩnh Bảo giậm chân: “Ngươi thế chi cho khổ?”

Tĩnh Bảo vẫn yên, hai mắt đen láy thèm liếc : “Ta là vì cho nàng.”

Tốt cho cũng cần dứt khoát đến chứ!

Lục Hoài Kỳ ngẫm nghĩ một lúc: “Tiểu Thất, chẳng lẽ ngươi thích Ngũ ? Vậy Lục thì ?”

“Ngũ , Lục , Thất đều thích, ngươi đừng gán bừa nhân duyên nữa.”

Tĩnh Bảo cương quyết từ chối, khiến Lục Hoài Kỳ giật : “Không thích thì thích, đừng cáu gắt!”

Tĩnh Bảo mặt , thèm chuyện với . Lục Hoài Kỳ chẳng hiểu bật . Tên nhóc mỗi khi giận dỗi thì chẳng khác gì tiểu cô nương, cứ dỗ dành mới chịu, thú vị thật!

Tĩnh Bảo cần dỗ, nàng đang chuyện để suy nghĩ! Nàng dò hỏi, Ngũ cô nương tuy là con thứ, chỉ bạo gan một chút, nhưng nhân phẩm và dung mạo đều . Người như , nàng nỡ để theo mà lỡ dở cả đời. Nàng xứng đáng với một hơn!

Hay là tác hợp cho nàng với Uông Tần Sinh? Uông Tần Sinh tính tình thật thà chất phác, đúng là cần một vợ lanh lợi bên cạnh giúp đỡ. Tuy địa vị hai nhà vẻ nữ cao nam thấp, nhưng Uông Tần Sinh là con đích, còn Ngũ cô nương là con thứ, xét cũng chênh lệch mấy. Ừ, về tìm cơ hội thăm dò thử Uông Tần Sinh.

Nghĩ tới đây, nàng ngẩng đầu lên, thấy Lục Hoài Kỳ đang dài bàn con, mắt tròn xoe nàng.

“Ngươi cái gì?”

Lục Hoài Kỳ : “Tiểu Thất , gương mặt nghiêm túc của ngươi còn hơn lúc ngươi nữa!”

Tĩnh Bảo tức đến phắt dậy, lưng : “Ta ngủ, ngươi !”

“Được . Ngủ ngon!” Lục Hoài Kỳ bước ngoài, tới cửa đầu. “À đúng , mai tòa Lầu Ngoại Lâu nhà ngươi khai trương, chuẩn sẵn xe ngựa với bạc, còn gọi thêm mấy bạn tới giúp ngươi mở hàng!”

Tĩnh Bảo thấy ấm lòng. Chuyện nàng từng nhắc đến ở Hầu phủ, mà tên ngốc còn để tâm hơn cả nàng. Nàng vội xoay : “Đi thôi, tiễn ngươi ngoài!”

Nào ngờ, khỏi sảnh chính, thấy Lục Cẩm Vân đèn lồng trong sân, đôi vai run run, lặng lẽ . Hai nha cận bên cạnh, sốt ruột mà gì.

Tĩnh Bảo nhắm mắt, nghiến răng tiến tới: “Ngũ cô nương, chuyện hôn sự là do cha định đoạt. Ta là nam tử, sợ lời tiếng , nhưng nàng thì khác.”

Lục Cẩm Vân nước mắt lưng tròng nàng.

Tĩnh Bảo thở dài: “Không giấu gì cô nương, Tứ tỷ của , chỉ vì lúc còn khuê nữ từng tặng một cái túi thơm, đàm tiếu vài câu, cuối cùng nhảy xuống giếng tự vẫn.”

“Á...” Lục Cẩm Vân kinh hãi thốt lên, ngay cả nước mắt cũng quên rơi nữa.

 

Loading...