Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 839: Ngoại truyện - Mỹ nhân như ngọc 13

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:31
Lượt xem: 176

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Trường Canh chỉ mặt đỏ bừng như máu, đến cả ánh mắt cũng như sắp nhỏ máu.

“Nàng dẫn con gái đến Thẩm gia xin bái sư, giọng điệu thì dịu dàng hòa nhã, ... thật sự nên từ chối thế nào.”

Ta hỏi: “Rồi đó?”

“Sau đó...”

Thẩm Trường Canh nghiến răng: “Còn gì đó nữa.”

Năm đó, chuyện tam cô nương Tĩnh gia và Tứ gia họ Phó hòa ly từng xôn xao khắp nơi. Hắn vốn nghĩ, một phụ nữ ly hôn còn thể sinh nở, ắt hẳn sẽ sống trong cảnh lụi tàn, thê lương.

Nào ngờ gặp Tĩnh Nhược Tụ, nàng mang nét dịu dàng đoan trang, mặt còn lộ vài phần bình thản thư thái.

Chuyện khiến vô cùng ngạc nhiên, đồng thời khơi dậy sự tò mò, đến mức đêm ngủ yên. Sau mấy đêm mất ngủ, tin Lục Hoài Kỳ đến Cố phủ, lập tức tìm tới.

Ta liếc mắt hiệu với Lục công tử, ngờ hiểu , bèn bật : “Thẩm , xin lấy lương tâm thề với trời, biểu tỷ thật sự . Về phần chỗ nào thì còn tùy mắt .”

Thẩm Trường Canh nhíu mày: “Ý gì chứ?”

Ta ho nhẹ một tiếng: “Ý là cái của tam cô nương cần ngài tự cảm nhận, thể rõ bằng lời .”

“Phải, , đúng là ý đó!” Lục công tử vội vàng phụ họa.

Ta bước tới bên Thẩm Trường Canh, thở dài một tiếng: “Thẩm , ngài lấy gương. Đừng do dự mãi mà để khác giành mất .”

Sắc mặt Thẩm Trường Canh biến đổi liên tục, chỉ tay và Lục công tử, buông một câu “Đừng bậy”, lúng túng bỏ .

Lục công tử : “Mỹ nhân , hình như ngươi vì do dự mà Tiểu Thất giành đấy chứ?”

trúng chỗ đau!

Ta lăn giường: “Ngủ!”

Tên chẳng mắt gì cả, còn lẽo đẽo theo, luôn lên giường , trầm ngâm : “Tiểu Thất kêu Thẩm thu nhận Tĩnh Nhất Ninh học trò, chẳng lẽ là tác hợp cho bọn họ?”

Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng, là như !

Tên họ Lục suốt ngày theo , đầu óc cũng nhanh nhạy hẳn lên.

Chiêu của Tĩnh Thất rõ rành rành còn gì!

Nếu , c.h.ặ.t đ.ầ.u xuống cho ngươi!

Ta đá m.ô.n.g Lục công tử: “Tắt đèn, ngủ!”

Tên nhóc ngoan ngoãn theo.

Trong phòng tối , nhưng tài nào ngủ .

Phải rằng...

Nếu Thẩm Trường Canh và Tam cô nương Tĩnh gia trúng thì đúng là một mối lương duyên . Ít , còn xứng đôi hơn tên Phó Đại gia.

...

Ngày hôm .

Tĩnh phủ đến hỏi cưới, Tĩnh Thất vốn nên mặt, xuất hiện.

Vừa tới, nàng lập tức thư phòng của Cố Trường Bình.

Hai họ đóng cửa cả nửa ngày, chắc chắn là đang chuyện khó .

Ta chịu nổi cảnh nam cưới, nữ gả mà chuyện vượt rào, bèn cố ý kéo Lục công tử tới gõ cửa.

Chính Cố Trường Bình mở. Thấy là chúng , : “Đến đúng lúc lắm, Thất gia tổ chức hôn lễ cho A Man và Tề Lâm , hai phụ một tay nhé.”

Lục công tử: “...” Hai trúng hồi nào thế?

Ta: “...” Hai tên bên cạnh thế là hết cơ hội .

Tĩnh Bảo bước tới: “Không cần linh đình, nhưng lễ bái đường thành thì thể thiếu.”

Ta cố tình hừ một tiếng, Cố Trường Bình : “Là rước nàng về Cố phủ thật đấy ? Hay là theo chủ tử của ngươi, ở rể luôn?”

Cố Trường Bình bình tĩnh : “Tất nhiên là chủ thế nào, thế . Thế nào, Tắc Thành, ngươi thấy ?”

Ta: “...” Nói cái quái gì giờ!

...

Nửa tháng .

A Man và Tề Lâm bái đường thành .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-839-ngoai-truyen-my-nhan-nhu-ngoc-13.html.]

Theo lý, hôn lễ của hai hạ nhân, cần dự, bao phong bao đỏ là quá đủ .

vì hai họ đặc biệt, và Lục công tử cũng tới dự lễ.

Đèn đỏ song song, chữ hỉ treo cao.

Cố Trường Bình bên trái, Tĩnh Thất bên , đôi tân lang tân nương quỳ bái, dâng .

Ta chịu nổi cảnh trăng tròn hoa nở, bèn lặng lẽ lẻn ngoài hít thở, ngờ thấy ca ca của A Man là A Nghiễn đang len lén lau nước mắt góc tường.

Ta tức buồn , bước tới : “Muội ngươi gả , ngươi cái gì?”

A Nghiễn vội xoay , lau nước mắt, : “Cao công tử, tiểu nhân đây là vui quá mà , cuối cùng... cũng chịu cưới nó !”

Ta: “...”

...

Xong nghi lễ, tất nhiên là ở dự tiệc rượu.

Thẩm Trường Canh cũng tới, còn bàn chính.

Chuyện thu nhận Tĩnh Nhất Ninh học trò, vẫn đang cân nhắc. Hắn thận trọng đến mức chẳng thèm để tâm tới lời .

Ta nhấp rượu, quan sát Thẩm Trường Canh.

Cả buổi tối, ánh mắt liếc về phía Tĩnh Nhược Tụ tổng cộng bốn bảy hai mươi tám ; liếc về phía Tĩnh Thất sáu sáu ba mươi sáu .

Rõ ràng cũng đang nghi ngờ ý đồ của Tĩnh Thất.

Tiệc vui tàn, về Cố phủ, chẳng bao lâu thì Thẩm Trường Canh cũng tới, chặn Cố Trường Bình trong thư phòng.

Khi đang cùng bàn vụ án ở phủ Vân Nam. Thấy cau mày bước , mờ ám: “Thẩm , ngài nghĩ thông ?”

Thẩm Trường Canh thèm để ý đến : “Cố Trường Bình, hỏi ngươi một câu thật lòng, việc để Tĩnh Nhất Ninh bái sư phụ, ngoài ý của Tĩnh Thất , ngươi nhúng tay ?”

“Có chứ!”

“Ngươi...”

“Ngươi học vấn giỏi, nhân phẩm , đời còn ai thích hợp hơn ngươi nữa?”

“Bớt giả bộ!” Thẩm Trường Canh nhạt: “Rõ ràng chỉ đơn giản là .”

Cố Trường Bình trả lời: “Chúng ý gì chứ?”

Thẩm Trường Canh nghẹn lời, gương mặt già đỏ lên.

“Trường Canh.” Cố Trường Bình : “Dù chúng thực sự ý đồ gì, nếu trong lòng ngươi ngay thẳng tơ tưởng gì thì ai ngươi? Chẳng qua chỉ là thu nhận thêm một nữ học trò thôi mà.”

“Ngươi...”

“Nếu ngươi thật sự ý thì từ từ tiếp xúc chẳng cũng ?” Giọng điệu Cố Trường Bình đổi: “Theo , tam cô nương nhà chẳng chút tình ý nào với ngươi . Có ngươi đang suy nghĩ quá phức tạp ?”

Thẩm Trường Canh cứng họng nên lời.

Hồi lâu , mới ngượng ngùng : “Được , từ mai hãy để con bé tối đến phủ học chữ.”

Cố Trường Bình khen một câu: “Đó mới là đường đường chính chính.”

Thẩm Trường Canh , khóe môi co giật, mà như : “Tĩnh phủ cả Tĩnh Nhất Ninh lẫn Tĩnh Bát gia, thế mà hai cố tình để Tĩnh Nhất Ninh bái Thẩm , bảo là mưu đồ gì thì quỷ cũng tin nổi!”

Cố Trường Bình: “...”

“Các cố ý lộ sơ hở để Thẩm suy nghĩ nhiều, toạc , bảo rằng tam cô nương nhà họ Tĩnh ý gì với Thẩm .”

Ta hừ một tiếng: “Muốn Thẩm tò mò về nàng , quả thật tốn ít tâm tư.”

“Tắc Thành, nếu thật sự phù hợp với ngươi...”

Cố Trường Bình im lặng giây lát: “Ta và Tĩnh Thất nhất định sẽ dùng nhiều tâm tư hơn cả với Thẩm Trường Canh.”

Hắn câu với vẻ ung dung, tay tựa lên tay vịn, thần sắc bình tĩnh: “ , ngươi thấy Lục công tử thế nào?”

Ta: “...”

Ta nổi giận: “Cố Trường Bình, ngươi nó bớt lo chuyện bao đồng của ông đây !”

Gan to thật, học trò mà dám hỗn với như thế: “Mẹ nó, ngươi...”

Ta tháo chạy.

Đêm đó, Lục Hoài Kỳ đang ngủ say giường, vượt qua nổi. Sáng hôm , lập tức đến tìm Hình bộ Tả thị lang, dứt khoát tuyên bố: “Vụ án ở thành Lăng Châu, đích đến xử lý!”

 

Loading...