Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 836: Ngoại truyện - Mỹ nhân như ngọc 11

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:28
Lượt xem: 140

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Choang!

Chén rượu rơi xuống đất, vỡ đôi.

Lục Hoài Kỳ trừng mắt , một lúc lâu mới nghiến răng nghiến lợi thốt hai chữ: “Đừng bậy!”

“Ai bậy chứ!” Ta bình thản trả lời: “Sao nào? Đã là thì tự tắm rửa sạch sẽ bò lên giường chứ!”

Mặt Lục Hoài Kỳ ngày càng đen , cổ càng lúc càng nghẹn, rượu thì càng lúc càng tỉnh.

Ngẩn hồi lâu, hít sâu một , lắp bắp: “Không ... là... ăn cỏ gần hang ?”

Ta : “Ngươi tính , chuyên ăn cỏ gần hang đấy.”

Lục Hoài Kỳ: “Ngươi... ngươi thế gọi là “g.i.ế.c quen”.”

Ta: “Người xa lạ, chẳng thèm để mắt tới.”

Mặt mày Lục Hoài Kỳ trắng bệch, mồ hôi lạnh rịn rịn chảy xuống.

Trong lòng cực kỳ đắc ý, vỗ vai , : “Lục thiếu gia, đến chuyện thù dai, xưa nay từng thua ai .”

Lục Hoài Kỳ sững : “Vậy tức là...”

Ta gật đầu: “Ta là gu, ngươi đủ tầm với gu của !”

Ta đùa giỡn !

Lục Hoài Kỳ kinh ngạc xen lẫn vui mừng, hậm hực đ.ấ.m một cú: “Cao Tắc Thành, bớt đùa mấy trò kiểu , tim suýt ngươi hù cho rớt phân nửa !”

Ta cũng đ.ấ.m trả một cú: “Ngươi thể nhẹ tay một chút , đồ súc sinh!”

Súc sinh dứt khoát vòng tay kéo lấy : “Đi , đổi chỗ khác uống tiếp, tìm nơi nào rạp hát , tiện thể một vở.”

“Buông , về nhà!”

“Về cái gì mà về!”

Súc sinh mạnh tay kéo dậy, lôi ngoài. Mới vài bước, dừng , dùng khuỷu tay hích : “Thấy , Phó Đại gia đấy!”

“...

“Là đại ca của chồng của tam tỷ của Tiểu Thất.”

Lục Hoài Kỳ buông : “Ngươi đợi một chút, qua chào hỏi.”

Ta khoanh tay một trong góc, trông hơn bốn mươi, giữa hàng mày vương chút u uất, mặt đặt một bình rượu, hai đĩa thức nhắm, từ tốn uống từng ngụm.

Dáng vẻ cô đơn lặng lẽ.

Lục Hoài Kỳ chào hỏi xong nhanh : “Đi thôi!”

“À đúng !”

Ta bỗng nhớ : “Gã đó chẳng từng chút tình ý với tam tỷ của Tĩnh Thất ?”

Một bàn tay to chụp lên miệng .

“Tổ tông ơi, nhỏ thôi, đừng để thấy, kẻo hỏng thanh danh của biểu tỷ .”

Tay dính chút mùi rượu, trộn lẫn với mùi mồ hôi.

Ta trừng mắt .

Hắn vội thu tay về, giọng cũng dịu xuống: “Lên xe ngựa kể rõ cho , ngoan nhé!”

Ta suýt bật vì tứcm cái từ “ngoan” , miệng ?

Như đang dỗ con nít !

Hai chui xe ngựa, tiện tay rót cho một chén ấm, kể sơ lược mấy câu.

Ta xong, nhạt: “Một chút khí khái đàn ông cũng , mà cũng gọi là nam tử hán?”

Lục Hoài Kỳ nhíu mày: “Ý ngươi là, bỏ vợ bỏ con, ở bên biểu tỷ , mới tính là nam tử hán?”

Câu hỏi đó khiến khựng .

“Thế là nam tử hán, mà là kẻ đạo đức giả.” Lục Hoài Kỳ : “Ta thấy như , trong lòng còn vương vấn thì đến tửu quán uống vài chén, say một trận, hôm tỉnh dậy là hảo hán.”

Ta: “...”

“Sao chỉ một chén thôi !” Lục Hoài Kỳ làu bàu, giật lấy chén trong tay , ừng ực uống cạn, tiếp: “Thật sự liều thì cho dù toại nguyện nhất thời, chắc hối hận.”

“Hối hận điều gì?”

“Ngươi hiểu , mỹ nhân.” Lục Hoài Kỳ thở dài: “Hắn mà bước bước , đầu tiên là từ quan, đó là đừng mong về nhà họ Phó nữa, cha , bà con thích đều bỏ hết.”

Ta day trán, hiệu bảo tiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-836-ngoai-truyen-my-nhan-nhu-ngoc-11.html.]

“Những thứ đó thật sự bỏ nổi ?” Lục Hoài Kỳ lắc đầu: “Không bỏ nổi , chúng hòa m.á.u . Dù cố nén thì sớm muộn cũng sẽ trồi lên thôi. Mẹ già còn khỏe ? Huynh trong nhà sống ? Con cái nên ?...”

“Mỹ nhân , đời vẫn là thường chiếm đa , cái mà thường vướng bận là cơm áo gạo tiền, cha con cái. Ai cũng giống Cố Trường Bình, Từ Thanh Sơn , trong lòng chỉ nghĩ đến giang sơn xã tắc và Tiểu Thất?”

Lục Hoài Kỳ nhướng mày: “Huống chi, biểu tỷ cũng tình cảm với , đàn ông mà vì một mối tình đơn phương mà đ.á.n.h mất cả chốn nương thì si tình, mà là ngu si!”

Nếu trong xe ngựa tối om, hẳn thấy trong mắt ánh lên vẻ kinh ngạc.

Ta chằm chằm, đầu tiên cảm thấy tên nhóc con mắt mắt, mũi mũi, cũng đến nỗi .

Lần đầu tiên thấy tên ma vương hẳn đầu óc rơm rạ, cũng chút bản lĩnh.

“Cái tên ngốc Phó Tứ giờ ?”

“Hắn ...”

Lục thiếu gia nhạt: “Dựa phúc ấm tổ tiên, cùng ca ca quan ở kinh thành. Nghe còn định tái hôn. Xem cái gọi là “ác giả ác báo” cũng chỉ là lời suông. Còn Vệ di nương thê t.h.ả.m hơn nhiều.”

Ta chẳng buồn hỏi t.h.ả.m kiểu gì, còn liên quan nữa .

Thấy còn hứng thú, Lục Hoài Kỳ bắt đầu lục lọi trong ngăn tối của xe ngựa, moi một cuốn sách, nhét tay : “Mỹ nhân, thấy ngươi vẫn còn thể cứu vãn .”

Hắn ghé sát tai thì thầm: “Cuốn là bảo bối của đấy, cho ngươi mượn về xem, nếu thật sự lĩnh ngộ điều gì, coi như tích đức cho bản .”

“Trong sách gì?”

Ta toan mở sách, tay đè .

“Về nhà xem, ngoan nào!”

“...

Ta thật sự cắt luôn lưỡi thằng nhãi .

Ngoan?

Ông mày lời ai chứ!

Với !

Cái tay, mau rút cho ông mày!

Về đến phủ.

Tiểu Cửu hầu tắm rửa, lúc cởi quần áo thì cuốn sách rơi .

“Gia, đây là sách gì ?

Ta ngà ngà say, lười trả lời, phất tay bảo nó tự xem.

Ngâm trong thùng gỗ, nước nóng dâng lên, thở một dài nhẹ nhõm, ngẩng đầu lên thấy Tiểu Cửu đỏ mặt tía tai , ánh mắt đầy ai oán.

“Sao thế?”

Mặt Tiểu Cửu càng đỏ, giống như cô nương trêu ghẹo, đến mức thể nhỏ nước.

“Gia tự xem !”

Tiểu Cửu quỳ một gối, đưa ngang cuốn sách mặt .

Ta liếc qua một cái, trong lòng c.h.ử.i rủa tổ tông mười tám đời của Lục Hoài Kỳ, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ bình tĩnh, : “Chẳng qua chỉ là vài bức xuân cung đồ thôi mà, ăn thịt heo thì từng thấy heo chạy chắc? Bình tĩnh chút, đừng như từng thấy cảnh đời, mất mặt gia nhà ngươi!”

Hôm .

Ta sai đến kỹ viện mua hai tiểu quan thanh tú, trực tiếp khiêng hai kiệu hoa Lục phủ.

Tối hôm đó, Lục Hoài Kỳ ôm một dấu bàn tay đỏ lòm mặt, bộ dạng thê t.h.ả.m đến tìm than vãn.

“Không tên khốn nào thiếu đạo đức đến mức tặng hai tiểu quan! Chẳng hại ?” Lục Hoài Kỳ nghiến răng nghiến lợi: “Nhà đang bàn chuyện cưới xin cho , xong , cả thành Bắc Kinh đều đang đồn ầm Lục Hoài Kỳ thích nam sắc, ... ... kiếp, oan c.h.ế.t mất!”

Ta vỗ vai , đầy vẻ thông cảm.

“Huynh thật sự thì cho tá túc mấy ngày .”

“Được thôi!”

“Mỹ nhân, của ơi!”

Lục Hoài Kỳ cảm động đến mức gào , suýt rơi nước mắt.

Hắn vạn ngờ, lúc suýt nữa ngủ đầu đường xó chợ, chính mỹ nhân chìa tay nghĩa hiệp cứu giúp.

Ta thậm chí còn rộng lượng nhường giường cho , tự giường trúc cạnh cửa sổ.

Trăng sáng thật .

Tâm trạng cũng kém.

Lục thiếu gia , về thù dai, xưa nay từng thua cuộc!

 

Loading...