Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 832: Ngoại truyện - Mỹ nhân như ngọc 7

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:24
Lượt xem: 169

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Lư Dụ nốc một ngụm rượu, thoáng lúng túng, nên mở miệng thế nào.

“Ngươi cũng đấy, vốn là kẻ phong lưu quen sống trong bể tình, lớn lên giữa đám đàn bà, từ mỹ nhân thổi tiêu, Quan Âm ngược... đủ mười tám kiểu đều từng thử qua.”

Ta: “...”

Mẹ nó chứ!

Vậy mà vẫn còn là xử nam ?

“Ta bao giờ cảm thấy kiểu sống như vấn đề gì. Ta bỏ bạc, họ yêu bạc, tình, bàn yêu, chỉ hưởng vui vẻ một đêm.”

Ôn Lư Dụ tiếp lời: “Trời sáng, mỗi một ngả, sòng phẳng rõ ràng!”

Ta lập tức thắc mắc: “Vậy mà ngươi còn phiền muộn cái gì?”

“Cho đến khi gặp Tĩnh Thất và Cố Trường Bình, đột nhiên cảm thấy những phụ nữ thật vô vị, tầm thường hết mức.”

Lại thêm một đàn ông Cố, Tĩnh hai vị kích thích đến mức đầu cuộc đời.

Ta cợt, Cố Dịch hỏi: “Vô vị chỗ nào?”

Ôn Lư Dụ trả lời: “Nàng với ngươi, cũng với , ngoài cái thể là thật thì chẳng gì là thật cả.”

“Thì Ôn đại nhân tìm một phụ nữ mà bạc cũng mua ?”

“Có thể như !” Ôn Lư Dụ thở dài: “ vì bạc thì nhất định sẽ vì cái khác.”

“Ừ, họ sẽ chiếm lấy lòng ngươi , là danh phận, cuối cùng biến thành cái lưới nhện, trói chặt cả con ngươi.”

Ôn Lư Dụ rùng : “Nghe thôi thấy rợn tóc gáy.”

Giờ rốt cuộc cũng hiểu rõ.

Cái tên họ Ôn tìm một tri kỷ, tâm sự yêu đương, lên giường một chút, nhưng tuyệt đối cưới, cho danh phận.

Ta bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ, nhạt : “Ôn đại nhân, ngươi vẫn nên cầm bạc mà sống giữa đám đàn bà , đừng hại đời con gái nhà lành nữa.”

“Ngươi vẫn hiểu ý !” Ôn Lư Dụ lắc đầu: “Trên đời mấy ai như Cố Trường Bình và Tĩnh Thất gia, sống c.h.ế.t rời? Một khi thành , danh phận, dầu muối mắm dấm ... ngày tháng lâu dần, cho dù vợ chồng thương đến mấy, cuối cùng cũng hóa xa lạ.”

Ta: “...”

Ôn Lư Dụ thở dài: “Ta thật sự sợ điều đó!”

“Vừa tình yêu chân thật, gánh trách nhiệm, còn sợ cuối cùng trở thành dưng, cái lý lẽ kỳ quặc ... là, Ôn đại nhân từng tổn thương tình cảm khi còn trẻ?”

Ôn Lư Dụ nâng chén rượu, nốc cạn, mỉm : “Khuya , ngươi nghỉ sớm , hôm khác mời rượu.”

Cười thì , nhưng khóe môi vẫn co giật.

Xong đấy!

Lại thêm một đàn ông chuyện xưa!

Ngay lúc tưởng Ôn Lư Dụ sẽ còn nghĩ tới chuyện “tìm một phụ nữ để định cuộc sống” thì cái tên c.h.ế.t tiệt một chuyện kinh thiên động địa.

Hắn bày một bàn tiệc bên ngoài lầu Ngoại Lâu, mời , Tĩnh Thất, Thẩm Trường Canh, còn cả .

Khi rượu ngà ngà, bỗng ho khan một tiếng, : “Đỗ sư gia, năm nay ba mươi lăm tuổi, đến giờ vẫn lập gia thất. Trong nhà cha , tuy quyền quý nhưng cũng đủ đầy. Mấy ngày gặp mặt, sinh lòng ngưỡng mộ, hôm nay đặc biệt mời Cố Trường Bình và Thất gia tới đây chứng...”

Ôi trời đất ơi!

Ta kinh hãi trợn tròn mắt.

Đây đúng là đầu cuộc đời !

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn lên mặt Đỗ sư gia.

Đỗ sư gia ngẩng đầu mỉm : “Ôn đại nhân, xin thứ . Ta chút hứng thú nào với chuyện nam nữ. Nói thẳng , cho dù là Cao công tử xem là rồng phượng trong đám đến cầu hôn, cũng chẳng động lòng .”

Ta âm thầm trợn trắng mắt.

Tự nhiên kéo gì?

Đỗ sư gia tiếp: “Ôn đại nhân là tuổi trẻ tài cao, quyền cao chức trọng, đợi đến lúc duyên đến, nhất định sẽ cưới mỹ nhân như hoa, sinh con đẻ cái, sống hạnh phúc cả đời.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-832-ngoai-truyen-my-nhan-nhu-ngoc-7.html.]

Ôn Lư Dụ giận mà còn : “Trong mắt , mỹ nhân như hoa là nàng!”

“E là để Ôn đại nhân thất vọng .” Đỗ sư gia cúi đầu: “Ta chỉ sống một đời trong sạch, vướng bất cứ đàn ông nào nữa. Mong Ôn đại nhân lượng thứ!”

Lời , rõ ràng ẩn ý.

Ôn Lư Dụ sững , trầm giọng : “Nàng , để mở miệng câu , trong lòng giằng xé bao nhiêu? Đã lấy bao nhiêu can đảm ?”

Đỗ sư gia thoáng ngẩn , trầm ngâm hồi lâu mới trả lời: “Ôn đại nhân nghĩ đến , nếu đồng ý thì sự giằng xé trong lòng ngài sẽ theo ngài đến c.h.ế.t. Mà cũng sẽ mang theo cảm giác tội đó đến hết đời, luôn thấy thấp hèn!”

Khoan !

Hai đang chuyện úp úp mở mở gì thế?

Sao chẳng hiểu gì cả?

“Đã kết cục như thế thì thà đừng bắt đầu. Ôn đại nhân thấy ?”

Đỗ sư gia sang mỉm với Tĩnh Bảo, tiếp: “Những năm gần đây cũng dành dụm ít bạc, phiền Thất gia giúp tìm một ngôi nhà nhỏ khác, gần nha môn Thuận Thiên phủ, nhà hai gian là đủ.”

Tĩnh Bảo nàng, Ôn Lư Dụ bên cạnh, gật đầu.

Đỗ sư gia nâng chén: “Ôn đại nhân, phiền phủ của ngài mấy ngày, chén rượu xin kính ngài, chúc Ôn Đại nhân tiền đồ rạng rỡ, sự như ý.”

Ta thấy tay Ôn Lư Dụ nâng chén rượu run lên, cũng thấy mặt Tĩnh Thất hiện lên nụ hờ hững.

Không , nghẹn c.h.ế.t mất, lát nữa nhất định hỏi cho lẽ!

Sau khi tiệc rượu tan, giữ chặt Tĩnh Thất .

Cố Trường Bình bên cạnh lập tức sa sầm mặt, nhưng nghiến răng quan tâm nữa.

Tĩnh Thất bất đắc dĩ : “Nhị phòng Tĩnh phủ năm xưa từng xảy một chuyện mờ ám, ngươi tự phái tới phủ Lâm An điều tra . Những chuyện khác thể nhiều.”

Ta lập tức sai Tiểu Cửu dò hỏi.

Nửa tháng , Tiểu Cửu . Sau khi xong, ngẩn hồi lâu, hồn thì chẳng còn lòng nào ở nha môn nữa, lập tức chạy đến Đại Lý Tự.

Ôn Lư Dụ thấy đến, nhướng mày: “Ngươi tới gì?”

“Chuyện của Đỗ sư gia, đều cả .”

Ta bước đến bên cạnh , giơ ngón cái lên: “Lão Ôn, ngươi dám mở miệng với nàng, gan thật!”

Đàn ông đời đều cùng một đức tính, bản thì chơi bời đủ kiểu cũng , nhưng phụ nữ thích thì nhất định trong sạch.

Người như Đỗ sư gia, nếu lộ quá khứ, đám đàn ông chuyện còn chẳng chạy càng xa càng chứ!

Sắc mặt Ôn Lư Dụ đổi mấy lượt, đóng cửa , đáy mắt phủ một lớp bóng tối dày đặc.

“Ta chỉ nghĩ vốn chẳng gì, thấy nàng là cốt khí, nên mới...”

“Ngươi từ bao giờ?”

“Còn nhớ Kỷ Cương chứ? Năm đó đến phủ Lâm An điều tra chuyện của Tĩnh phủ, lúc đối đầu với thì việc .” Ôn Lư Dụ tiếp: “Ban đầu nghĩ nàng chắc chắn sẽ mai danh ẩn tích, bao giờ xuất hiện mặt đời nữa, nào ngờ nàng dám bước ánh sáng.”

Đến lúc , mới hiểu .

Thì hôm Ôn Lư Dụ hỏi “ mấy năm sách”, ý coi thường, mà là đang ngấm ngầm thăm dò.

Và chính thăm dò đó, khiến tự sa .

“Cao Triều, ban đầu cứ nghĩ, như , xuất thế , thể để mắt đến nàng, cho nàng một phận là phúc lớn của nàng . Nào ngờ nàng từ chối.”

Ôn Lư Dụ khổ: “Ta thật sự đ.á.n.h giá thấp nàng !”

“Không ngươi đ.á.n.h giá thấp nàng, mà là đ.á.n.h giá thấp ảnh hưởng của Thất gia với nàng. nếu Thất gia, nàng cũng chẳng lọt nổi mắt ngươi.”

“Cho nên vẫn cảm ơn Thất gia!”

Giọng Ôn Lư Dụ khàn đặc.

“Ít nhất nàng khiến thế gian bớt một phụ nữ bi lụy, oán thán, mà thêm một Đỗ sư gia mạnh mẽ, tự lập!”

 

Loading...