Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 831: Ngoại truyện - Mỹ nhân như ngọc 6

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:23
Lượt xem: 161

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Lư Dụ cúi đầu uống một ngụm rượu.

Tĩnh Bảo mỉm : “Được , cho một lời chắc chắn ."

Ôn Lư Dụ đặt chén rượu xuống: “Thất gia mở lời, tất nhiên là . Có điều... hỏi sư gia một câu."

Đỗ sư gia gật đầu: “Ôn đại nhân cứ hỏi."

Ôn Lư Dụ: “Đã từng sách mấy năm ?"

Đây cũng là điều hỏi.

Tĩnh Thất quan là trường hợp đặc biệt, xuất Thám hoa, tân đế đích chỉ định, năng lực sánh ngang với nam tử. mắt ...

Đỗ sư gia rũ mắt trả lời: “Chưa từng trường, chỉ vài chữ to như hạt đậu thôi."

"Vậy... đợi tìm nhà, dọn ngoài , chúng thủ tục bàn giao."

Khoé miệng Ôn Lư Dụ cong lên. Nói xong câu đó, y bèn sang chuyện với Cố Trường Bình.

Mặt Đỗ sư gia thì đỏ bừng từng chút một.

hổ!

Ta thấy Ôn Lư Dụ hỏi sai.

Thế đạo là thế đạo của đàn ông, quan trường cũng là chốn của đàn ông. Không ai cũng thể như Tĩnh Thất, cũng ai cũng chịu những khổ cực của nàng .

Con gái thì nên tay ngọc mài mực, thêm hương bên gối mới .

"Ta cũng một vấn đề hỏi Ôn đại nhân."

"Ồ?"

Ôn Lư Dụ sững : “Mời ."

Đỗ Ngọc Mai: “Đại Tần khai ân khoa đến nay, sĩ tử khắp thiên hạ đổ về kinh thành, qua thu hội, xuân hội, đến điện thí, kẻ thực lực sẽ chọn Tam tỉnh Lục bộ, hoặc bổ nhiệm quan địa phương, ?"

Ôn Lư Dụ: “Phải."

Đỗ Ngọc Mai: “ quan thiên hạ, thanh liêm thì ít, kẻ tham ô thì nhiều; mang lợi ích cho một phương thì ít, kẻ áp bức dân lành thì nhiều; dám lời thật thì ít, kẻ chuộng danh vọng, giả nhân giả nghĩa thì nhiều. Có ?"

Ôn Lư Dụ biến sắc.

Đỗ sư gia : “Vậy thì thể thấy, nhiều kẻ sách, cuối cùng cũng chỉ đến thế thôi. Người đời , nữ tử vô tài mới là đức, theo thấy, nam tử vô tài cũng là đức. Như thế thiên hạ sẽ bớt bao nhiêu tham quan, bớt bao nhiêu ngụy quân tử, kẻ tiểu nhân đê tiện và đồ háo sắc!"

Dứt lời, cả gian phòng riêng lặng như tờ.

Đỗ sư gia dậy, chắp tay thi lễ với Cố Trường Bình và Tĩnh Thất: “Tiên sinh, Thất gia, ăn no , xin cáo lui ."

Tĩnh Bảo gật đầu: “Đi , cẩn thận đường."

Cánh cửa khép .

Sắc mặt Ôn Lư Dụ lúc xanh lúc trắng, mắt trừng thẳng về phía Tĩnh Bảo.

Tĩnh Bảo : “Xin nha, Ôn đại ca. Sư gia của theo lâu, mồm mép lanh lợi, ngươi nể mặt , đừng chấp nhặt với nàng. Chẳng vẫn : nam tử hán chấp nữ nhi ?"

Miệng thì “xin ”, nhưng giọng điệu chẳng chút áy náy nào. Ôn Lư Dụ trừng sang Cố Trường Bình.

Ý là: Ngươi cũng quản vợ ? Nàng sắp trèo lên đầu ngươi đó!

Cố Trường Bình gắp một đũa đồ ăn bỏ bát Tĩnh Bảo, mới mỉm với Ôn Lư Dụ.

Nụ đó như đang : “Xin , sợ vợ.”

Từ chuyện , rút ba kết luận:

Thứ nhất, sư gia bên cạnh Tĩnh Thất kẻ tầm thường;

Thứ hai, nếu gặp chuyện liên quan đến hoặc việc của Tĩnh Thất, tuyệt đối đừng than phiền với Cố Trường Bình, y sẽ bênh vực ngươi, chỉ xem ngươi như khí;

Thứ ba, phụ nữ là hổ, tránh xa thì hơn.

Quan điểm "phụ nữ là hổ" đến từ trưởng công chúa.

Người là kiểu phụ nữ chỉ cần một ánh mắt cũng khiến ngươi dám đến gần, còn phò mã cha gia thì hiền lành đến mức luôn ôm lấy ông một cái.

Ta từ nhỏ do cha nuôi lớn. Mẹ ở trong cung nhiều hơn ở nhà.

Chỉ cần bà trở về, bầu khí cả phủ công chúa lập tức đổi. Đừng là hạ nhân dám thở mạnh, ngay cả và cha cũng chẳng khá hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-831-ngoai-truyen-my-nhan-nhu-ngoc-6.html.]

Chính vì , từ bé sinh ác cảm với phụ nữ. Ta ghét họ gần, ghét họ chạm , thậm chí cả chuyện cũng khiến khó chịu.

Đó cũng là lý do mà ngay đầu tiên gặp Tĩnh Thất, theo bản năng sinh chán ghét.

Mẹ thực sớm nhận tình cảm dành cho Cố Trường Bình. Bà từng để cha ngầm dẫn dắt vài .

Vô ích.

Cuối cùng, còn cách nào, bà đành tự tay.

Ta từng với bà: Nếu thế gian chỉ còn và một phụ nữ khác, thà một đao kết liễu chính còn hơn.

Có những thứ là bẩm sinh. Giống như ngươi bẩm sinh ăn mỡ, bẩm sinh sợ chuột thì bẩm sinh thích phụ nữ.

Tất nhiên, Tĩnh Thất về ... là ngoại lệ.

Cố Trường Bình thì khác, y bẩm sinh thích phụ nữ. Dùng lời Tĩnh Thất thì: “Tiên sinh thẳng còn hơn cả ngọn bút lông.”

Một nam nhân bẩm sinh thích nữ nhân, chinh phục một kẻ bẩm sinh chỉ thích nữ nhân, còn khó hơn cả việc đổi triều hoán vị.

Cuối cùng, thất bại.

Cũng may, thua là Tĩnh Thất, đáng hổ.

Có những đêm ngủ , thường tự hỏi một điều: Nếu thích nữ nhân thì Tĩnh Thất gu của ?

Câu trả lời là: Có.

Vậy nên nảy một ý nghĩ xa: Liệu sự xuất hiện của thể lung lay vị trí của Cố Trường Bình? Có thể khiến cuộc chiến tình cảm thêm phần kịch tính, gay cấn? Biết chiến thắng cuối cùng ?

Sau khi dọn Cố phủ, thật Tĩnh Bảo ít khi đến thăm. Có khi nàng sai lầu Ngoại Lâu mang ít đồ ăn tới, khi gửi tới đóa hoa đầu tiên nở trong Tĩnh phủ, khi là một bức thư chỉ vỏn vẹn ba chữ: “Ngủ sớm nhé!”

Mỗi như thế, khoé môi Cố Trường Bình cong lên, ánh mắt sáng rực thứ ánh sáng khiến khác thể thẳng.

Vậy nên, thể lay chuyển vị trí của Cố Trường Bình, càng thể chiến thắng.

Giữa họ từ lâu hình thành một lớp bảo vệ mà ngoài thể chen .

Tĩnh Thất thường : “Trên đời luôn một đáng để ngươi chờ đợi, đáng để ngươi dốc lực, đáng để ngươi chạy vội đến gặp khi cơ hội đến."

Nàng còn : “Mỹ nhân , đừng nóng vội. Ngươi và núi xanh sớm muộn cũng sẽ tìm thấy ."

Có thật ?

Ta thật sự bóp c.h.ế.t nàng!

Nếu thật sự thể thì đến giờ vẫn xuất hiện?

Chẳng lẽ ông đây đợi quá lâu ?

Có tên công tử áo gấm nào đến hai mươi tư tuổi mà vẫn giữ nguyên đầu?

Ngay cả lão Kỳ còn nhạo , thấy mất mặt chứ?

Người của vẫn xuất hiện, còn của Ôn Lư Dụ thì dường như đến.

Đêm hôm đó, y vén màn giường của , vẻ mặt rầu rĩ: “Tắc Thành , bên ngoài trăng thế , dậy uống chút rượu với ca?"

Chẳng lẽ gần đây thu tính khí trở nên dễ gần quá, nên lũ khốn mới dám ngang nhiên vén màn của như ?

"Tại ngươi vén màn của Cố Trường Bình? Vén màn của Thẩm Trường Canh cũng mà?"

Ta cau mày khó hiểu: “Không ngươi với Thẩm Trường Canh chuyện hợp ?"

"Ta dám vén màn Cố Trường Bình chắc?! Còn Thẩm Trường Canh..." Ôn Lư Dụ lắc đầu: “Hắn già quá , thích trò chuyện với trẻ."

Ta: "..."

“Ngươi xem, chúng từng tuổi , nên tìm một để định ?"

Ta nghiến răng: “Ôn đại nhân, với ngươi cùng tuổi . Dựa cái mặt của ngươi, gọi ngươi một tiếng thúc cũng oan."

"Nhóc thối, đừng cãi!" Ôn Lư Dụ kéo dậy: “Đi, dậy uống với ca một chén!"

"Buông !"

"Buông gì mà buông, , nào!"

Một đàn ông uống rượu, nghĩa là trong lòng tâm sự. Tâm sự của Ôn Lư Dụ là tìm một để định, thì là chuyện tình cảm.

Ta chống cằm, đầy ác ý: “Nói , ngươi gây vụ phong lưu nào ?"

 

Loading...