Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 830: Ngoại truyện - Mỹ nhân như ngọc 5

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:22
Lượt xem: 179

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vào một buổi chiều xuân, Tô Bỉnh Văn và Tạ Lan rời kinh thành.

Họ cho ai tiễn, cứ lặng lẽ mà . Sau khi khỏi thành, mới cho gửi thư báo cho Cố Trường Bình.

Suốt mấy ngày liền, mặt Cố Trường Bình chẳng lấy một nụ . Gặp ngay trời mưa dầm dề, bệnh cũ tái phát, khiến chỉ ru rú trong phòng, chẳng buồn nhúc nhích.

Ta thời cơ, bèn báo tin cho Thất gia, nhờ nàng đến dỗ dành.

Thất gia tin lập tức đến, phía còn dẫn theo một , là quân sư của nàng là Đỗ Ngọc Mai.

Tối hôm đó, đang ngủ ngon lành thì bỗng đ.á.n.h thức bởi một vén màn trướng, ló mặt .

Ánh mắt của đó mới gọi là u oán, còn đáng thương hơn cả mấy cô gái lưu manh trêu ghẹo ngoài đường.

Hắn : “Cao Triều, ngươi thật lòng xem, đối xử với ngươi thế nào?"

“..."

“Nhìn kìa, xúc động đến mức nên lời !"

“..."

“Ta hỏi thăm một ."

“..."

“Cô gái cùng Thất gia là ai ? Thân thế ? Bao nhiêu tuổi ? Đã thành ?"

Ta giật b.ắ.n cả , bật dậy khỏi giường: “Lão Kỳ, ông “trâu già gặm cỏ non” hả?"

Ông vội vàng bịt miệng : “Hoàng đế ban cho hai củ nhân sâm trăm năm, lấy khôở"

Ta nhạt.

Con trai của Trưởng công chúa đường đường bán Thất gia chỉ vì hai củ sâm già, đúng là hết t.h.u.ố.c chữa.

“Thêm một cây tuyết liên Thiên Sơn nữa!"

“Mấy năm tuổi?"

“Ba năm!"

Ta âm thầm tính toán, tuyết liên ba năm ít nhất cũng bán nghìn lượng bạc.

“Người đó là bạn của Thất gia. Ta hỏi phận nhiều mà Thất gia ; hỏi thì cũng , còn cảnh cáo đừng nhiều chuyện. Nhìn dáng thì chắc chắn khuê nữ gả."

Ta chuyển giọng: “Này lão Kỳ, ông thích nàng ở điểm nào thế? Là vì nàng cải nam trang hả?"

Đồ dê già!

Chút áy náy trong lòng lập tức bay sạch, thề, ông mà còn moi thông tin gì nữa, sẽ hét giá tận trời.

Từ hôm đó trở , lão Kỳ bỗng chẳng thiết gì nhà nữa, suốt ngày chạy sang nha môn phủ Thuận Thiên.

Đi nhiều đến mức ngay cả Thất gia cũng nghi ngờ, len lén hỏi : “Ông lòng quân sư của ?

Ta gật đầu.

Sắc mặt Thất gia lập tức đổi, định gọi tính sổ thì chặn : “Tĩnh Thất, nghĩ đến món nợ của nàng ."

Tĩnh Bảo đành nghiến răng nuốt cục tức bụng.

Cũng chẳng trách nàng giận.

Quân sư nhiều lắm cũng đến ba mươi tuổi, còn lão Kỳ? Hai cái răng rụng mà trong đầu vẫn ý nghĩ bậy bạ.

là chẳng gì!

Hôm đó về Cố phủ, Cố Trường Bình gọi đến, hỏi mấy câu về lão Kỳ.

Ta nghĩ bụng, chắc Thất gia méc ; nghĩ tiếp, lão Kỳ mà, e chỉ mới trị . Thế là khai sạch như trút đậu.

Cố Trường Bình xong cũng chẳng giận cũng chẳng , chỉ mỉm chi bỏ .

Ta ngẩn bóng dáng gầy gò của , trong đầu hiện lên bốn chữ: Hắn tính gì đây?

Tối hôm đó, Cố Trường Bình mời lão Kỳ đến lầu Thanh Phong, gọi hai ả kỹ nữ n.g.ự.c to tiếp đãi, còn trả tiền ngủ .

Kết quả là đến canh hai, lão Kỳ cụp đuôi về, từ đó chẳng bén mảng đến nha môn Thuận Thiên nữa.

Ta tò mò quá, bèn sai Tiểu Thất đến lầu Thanh Phong thám thính.

Mới , hai ả kỹ nữ xoay sở nửa ngày mà ông vẫn như đống bùn nhão, miệng nhưng mặt đầy vẻ chán ghét.

Cố Trường Bình dùng sự thật phũ phàng để ông hiểu một điều: ông bất lực .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-830-ngoai-truyen-my-nhan-nhu-ngoc-5.html.]

Cũng đồng thời ngầm truyền đạt một hàm ý: đừng mơ tưởng nữa!

Chuyện vui ghi thư gửi cho Tiền Tam Nhất.

Vài ngày , Tiền Tam Nhất hồi âm một câu: “Thay dập đầu tạ ơn , bày tỏ lòng khâm phục!”

Còn kịp dập đầu thì lão Kỳ cung xin gặp tân đế, hùng hồn một chức lớn.

Tân đế hỏi: “Muốn quan gì?"

Ông trả lời: “Dưới một , vạn !"

Tân đế toát mồ hôi hột: “Sao đổi ý ?"

Ông e thẹn như thiếu nữ: “Nghe , quyền lực là xuân d.ư.ợ.c nhất của đàn ông..."

Tân đế phun thẳng ngụm nóng, quát một chữ: “Cút!"

Tối hôm đó.

Lão Kỳ vén màn trướng của , giọng đầy nghiêm túc: “Tiểu Cao , những thứ tiết chế, đều giới hạn, dùng một là mất một .

Ta: “...”

“Đừng như , hồi trẻ tiết độ.

Ta cố kìm cơn giận, lạnh lùng trả lời: “Yên tâm, đầu của Cao gia vẫn còn đấy!"

Ông chớp mắt, rú lên t.h.ả.m thiết ba chữ: “Trời ơi !"

...

Lão Kỳ rời kinh một đêm trăng, gió lớn.

Ông với rằng du sơn ngoạn thủy, tìm linh d.ư.ợ.c giúp đàn ông "tái xuất giang hồ".

Tối hôm đó, ông để cho hết mấy viên “Thập Toàn Đại Bổ Hoàn” còn sót.

“Tiểu Cao , nhầm ngươi . Không ngờ ngươi là một thanh niên giữ , ưu tú đến thế!"

Ta suýt nữa ném hết t.h.u.ố.c bổ đầu ông .

Giữ cái con khỉ! ông đây là ai xứng đáng cả!

...

Hôm đó tan sở, từ xa thấy tiếng trong thư phòng, đẩy cửa bước thì thấy Ôn Lư Dụ đang bên trong.

Vẫn cái kiểu mặt dày xưa cũ, đang khoác lác về những “mối nợ đào hoa” mới gánh thêm.

Ta len lén lườm một cái.

là thời buổi , kẻ khô hạn thì c.h.ế.t khô, dư nước sắp c.h.ế.t đuối.

Ôn Lư Dụ kinh , một là để dự hôn lễ của Cố Trường Bình, hai là vì việc công.

Tân đế bổ nhiệm Thiếu khanh Đại Lý Tự, chức chính tứ phẩm, là vị trí cực kỳ , khiến bao đỏ mắt, chẳng rơi trúng đầu .

Tiệc tiếp đãi tổ chức tại lầu Ngoại Lâu, Thẩm Trường Canh đến, Thất gia và quân sư của nàng cũng đến.

Ta tranh thủ ánh sáng đèn sừng dê, lén đ.á.n.h giá quân sư một lượt.

Trắng trẻo nõn nà, mắt khói mơ màng, n.g.ự.c đầy đặn phập phồng đúng là da thịt ngon lành, chẳng trách lão Kỳ ngày nhớ đêm mong.

Ta cúi đầu uống rượu, khóe mắt liếc thấy ngoài , ánh mắt của Ôn Lư Dụ cũng đang dán lên nàng .

Làm thế, giờ đàn ông đều thích “phụ nữ tuổi” ?

Lúc , chỉ Tĩnh Bảo hỏi: “Ôn đại ca, ngươi kinh chắc sẽ ở lâu, tính mua nhà mới ?

Ôn Lư Dụ trả lời: “Cũng ý định đó, nhà chật.

Tĩnh Bảo : “Thế để nhờ đại tỷ giúp ngươi tìm xem căn nào phù hợp .

Ôn Lư Dụ ho một tiếng, : “Tĩnh Đại nhân đây nhiệt tình quá, khiến phần ngại ngùng."

Tĩnh Bảo đáp thẳng: “Ngại gì chứ, sáng lời úp mở, đang nhắm căn nhà nhỏ của ngươi đó."

“Bán cho quân sư nhà , nàng đang cần dùng."

Tác giả:

Ngoại truyện của Cao mỹ nhân ở ngôi thứ nhất, là để qua góc của , khép bộ kết cục của nhân vật.

 

Loading...