Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 828: Ngoại truyện - Mỹ nhân như ngọc 3
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:20
Lượt xem: 185
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khách của Cố Trường Bình hôm là Cao Chính Nam.
Vừa thấy , y thoáng ngẩn một chút, bèn hành lễ, mỉm : “Cao công tử, gặp !”
Lời tuy khách sáo, nhưng nụ mặt chân thành. Tuy và y mới gặp nhiều, nhưng ấn tượng thì vô cùng .
Ta lễ: “Cao đại ca, lâu gặp.”
“Hoài Kỳ cũng tới !”
“Tỷ phu!”
“Cùng ở dùng bữa hẵng .”
Cố Trường Bình dặn Cố Dịch: “Bảo phòng bếp thêm vài món ngon.”
Hôm nay y mặc một bộ trường sam màu mực, dáng vẻ thư sinh, ánh mắt sang vẫn dịu dàng như xưa.
“Ngươi cứ ở viện kế bên , sai dọn dẹp xong xuôi cả .”
Trán rịn một tầng mồ hôi, còn mở miệng thấu, chẳng trách Nhị gia gọi y là “cáo già”!
Cáo già sang với Lục tiểu gia: “Lễ nghi quy củ đều là hư danh cả, ngươi về với cha, bên thế nào cũng , chỉ cần để Thất gia ấm ức thôi.”
Lục tiểu gia tỏ khó xử: “Cha để chịu thiệt, bảo để Thất gia chịu thiệt, rốt cuộc ai?”
Cố Trường Bình mỉm : “Ngươi xem?”
Lục tiểu gia điều: “Vậy lời .”
Cao Chính Nam : “Nghe lời là đúng .”
“Đừng gọi với chả nữa.” Cố Trường Bình : “Chính Nam lớn hơn mấy tuổi, cứ gọi một tiếng Trường Bình là ; Hoài Kỳ nhỏ hơn vài tuổi nhưng vai vế cao hơn, cũng cứ gọi Trường Bình thôi!”
Lục Hoài Kỳ liếc một cái.
Ta hiểu ngay ánh mắt ý gì, đây lá gan nào dám gọi thẳng “Trường Bình” ư, chẳng điên ?
Mọi cùng sang sảnh nhỏ, đồ ăn bày sẵn.
Cố Trường Bình bảo và Lục tiểu gia cứ tự nhiên, còn thì ăn trò chuyện với Cao Chính Nam.
Ta dựng tai lỏm mấy câu, mới hai đang bàn chuyện và tơ lụa.
“Tắc Thành, ngươi với Tam Nhất cũng góp một phần .”
Cố Trường Bình : “Bạc tạm ứng , ngươi về với Tam Nhất một tiếng.”
Ta thầm giật : “Tiên sinh...”
Tiên sinh chẳng để xong, nâng chén mời Cao Chính Nam: “Chính Nam ngươi, chuyện phương Nam nhờ ngươi vất vả .”
Cao Chính Nam: “Yên tâm, nhất định dốc lực.”
Bữa cơm ăn mà lòng chẳng yên, thậm chí bắt đầu hoài nghi Cố Trường Bình chuyện chúng mắc nợ .
Sau bữa, đang uống , túm lấy : “Tiên sinh, ...”
“Ngươi hỏi nhiều quá đấy.” Cố Trường Bình hất tay : “Chức vụ ở Hình bộ thế nào? Những vụ chờ c.h.é.m thu xét xong cả ? Có án oan nào ?”
Ta cứng họng, bèn bỏ chạy.
Vừa tới cổng trong thấy Lục Hoài Kỳ chờ sẵn, thấy lập tức phàn nàn: “Dù gì cũng là biểu ca của Tiểu Thất, mà chẳng thèm cho góp vốn, thật thiên vị!”
Ngươi là cái thá gì!
Chúng với Cố Trường Bình là quan hệ gì chứ!
Để an ủi trái tim tổn thương vì ghẻ lạnh của , hào sảng : “Lợi nhuận từ bán thập đại bổ , cho ngươi hưởng ba phần.”
Lục Hoài Kỳ đ.ấ.m một quyền lên n.g.ự.c : “ là !”
Có thể đ.á.n.h nhẹ chút , cái đồ rùa đen !
...
Sau khi dọn đến Cố phủ, ăn uống chẳng lo, thể thường xuyên đấu võ mồm với lão Kỳ, đ.á.n.h cờ với Cố Trường Bình.
Ta thậm chí bắt đầu tính toán, đợi họ thành xong thì sang Tĩnh phủ, cũng lấy một viện mà ở.
Lúc , thánh chỉ trong cung đưa tới, hôn sự định mồng tám tháng mười một. Tính cũng còn nửa năm nữa.
Ta nhớ đến Thanh Sơn.
Tiên sinh với Thất gia thành , liệu về ?
Ngày lành do Khâm Thiên Giám chọn, tất nhiên Cố Trường Bình cung tạ ơn.
Tối đó, từ nha môn trở về phủ, mà vẫn về. Quân thần hai thể nhiều đến thế ?
Đợi trời tối mịt, Cố Trường Bình mới trở về, cùng về còn Tế tửu Quốc Tử Giám Thẩm Trường Canh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-828-ngoai-truyen-my-nhan-nhu-ngoc-3.html.]
Thấy đang chờ, Cố Trường Bình : “Đồ trong cung khó ăn quá, với Trường Canh vẫn no, ngươi cùng ăn thêm tí nữa .”
Chẳng là chuyện .
Ta bèn đồng ý ngay.
Quả nhiên, mới ăn mấy miếng, mở lời: “Hoàng đế lập hậu, hỏi ý .”
Ta bưng bát canh: “Tiên sinh trả lời thế nào?”
Cố Trường Bình: “Chu thị là chính thê, sinh hai con trai, xét tình lý đều nên lập.”
Nghe đến đây, cảm thấy như bắt một điều gì tinh tế.
Hậu cung tân đế hiện giờ, sủng ái nhất là Lý nương nương, nếu thì câu hỏi ...
“Chẳng lẽ Hoàng thượng lập Chu thị?” Ta hỏi.
Thẩm Trường Canh chen lời: “Một là Chu thị cũng chẳng thông tuệ gì cho cam, hai là bởi vì Chu Minh Sơ.”
Ta bừng tỉnh.
Chu Minh Sơ giờ vẫn còn nhốt trong đại lao Hình bộ, nếu lập Chu thị hậu, vì thể diện hoàng gia, tất cho Chu Minh Sơ một phận xứng đáng.
Cho dù tân đế đồng ý, nhưng những tướng sĩ từng cùng ngài đ.á.n.h trận sống còn chống Chu Minh Sơ, trong lòng e cũng phục.
Chuyện thực giống hệt tình cảnh mà Từ Thanh Sơn đang đối mặt.
“Chu thị là do tiên đế ban hôn.”
Cố Trường Bình điềm đạm : “Mọi việc cứ danh chính ngôn thuận, nếu , sử sách đây?”
Câu suýt khiến phát điên.
Nếu trong lòng tân đế gai thì là hai chuyện: một là nguồn gốc ngai vàng, hai là cái c.h.ế.t của Kiến Hưng đế.
“Cố Trường Bình, định cũng câu đó mặt Hoàng thượng đấy chứ?”
“Ta nghĩ mãi, vẫn .”
Cố Trường Bình tiếp: “Giao thời cũ mới, định là quan trọng nhất. Lý thị tuy dịu dàng thông minh, nhưng dù cũng là dị tộc, nếu Hoàng thượng cứ cố chấp lập nàng, e sẽ sinh chuyện.”
Trên đời , cũng chỉ mới dám những lời .
Ta Cố Trường Bình, nghiến răng : “Về cứ bớt cung , mệt c.h.ế.t .”
“Câu trùng với ý .”
Thẩm Trường Canh : “Thôi , Quốc Tử Giám vẫn thiếu một vị tiến sĩ, Cố Trường Bình, chờ ngươi mãi đó!”
“Không !” Cố Trường Bình từ chối thẳng thừng: “Thiên hạ đều là học trò của , năm bọn họ chẳng còn quan trọng nữa!”
Sắc mặt Thẩm Trường Canh như tảng đá từ trời rơi xuống “bịch” một cái, đập ngay n.g.ự.c , cả buổi thở nổi.
Ta chẳng cảm thấy đắc ý gì.
Không nhận học trò, cũng như việc Tĩnh gia rể, đều là vì tránh điều tiếng. Tránh thì tránh , nhưng còn trẻ thế , lẽ nào định sống ngày qua ngày mãi ?
“Gia, Tô đại gia tới .”
Cố Trường Bình lập tức đặt đũa xuống: “Mời thư phòng , tới ngay.”
“Ta cũng !”
Ta túm lấy tay áo của , thẳng mắt .
Cố Trường Bình bất lực: “Ngươi tưởng đến vì điên ?”
“Nếu thì vì cái gì?” Ta phản hỏi.
“Dám cược với một ván ?”
“Không cược!”
Ta điên mới cược với cáo già.
Nhất định !
Cố Trường Bình sang Thẩm Trường Canh, Thẩm Trường Canh thở dài: “Giờ hiểu vì ngươi dạy học , quả thật sẽ đoản mệnh!”
Ta: “...”
Câu , phản bác nổi!
Mặt dày mày dạn theo thư phòng.
Tô Bỉnh Văn thấy tiếng động, từ bên cửa sổ, khiến giật nảy .
Người , gầy rộc !