Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 827: Ngoại truyện - Mỹ nhân như ngọc 2

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:19
Lượt xem: 174

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Gia, gia ơi!”

Tiểu Thất lóc t.h.ả.m thiết chạy tới: “Tiên sinh dọn khỏi Thịnh phủ !”

“Sao thế?”

“Nói là Hoàng thượng truyền khẩu dụ, bảo dọn về Cố phủ.”

Phải rằng, quyết định lui về của đúng là sáng suốt.

Chính nhờ việc lui về , tân đế vẫn đối xử với như xưa, thậm chí còn hơn xưa.

“Vậy thì đến Cố phủ thôi.”

...

Xe ngựa đến đầu hẻm Cố phủ thì nữa, cả con hẻm chật kín đến chúc mừng tân gia.

Giàu ẩn sâu núi vẫn tìm, nghèo giữa chợ cũng chẳng ai .

Ai chẳng tân đế tín nhiệm nhất là Cố Trường Bình? Ai chẳng rõ, chỉ cần lọt mắt xanh của Cố Trường Bình thì tương lai sẽ rực rỡ vô cùng.

“Đi hỏi xem chuyện gì xảy ?”

“Dạ!”

Tiểu Cửu nhanh : “Gia, Cố phủ đóng cửa tiếp khách. Hay là... chúng cũng...”

“Ta là khách ?”

Ta nhảy xuống xe, phất tay áo: “Ta cửa , hai đứa tự nghĩ cách mà !”

Không cần đầu, cũng đoán nét mặt hiện giờ của Tiểu Thất và Tiểu Cửu phía .

Hai đứa theo từ nhỏ, trong mắt trong lòng chỉ một là chủ.

gần đây phát hiện, hai tên xu hướng phản bội.

Mỗi đến Tĩnh phủ, mặt mày cả hai tươi rói như hoa nở. Chẳng vì cơm Tĩnh phủ ngon hơn, Thất gia khách sáo hơn, còn cả A Man xem bói vĩnh viễn chuẩn , dáng dấp còn ?

Ta sớm tính xong phận cho hai đứa nó tám phần mười là kiếp qua đường.

Bên A Man một kẻ tên Tề Lâm, tên bỏ luôn cả chủ nhân , ngày ngày lon ton theo A Man, gọi là gì?

Gọi là: “Gần nước hưởng trăng !”

...

Ung dung thong thả đến cửa Cố phủ, c.h.ế.t sững.

Cửa cũng .

Trong đám đông còn quen, tên ma đầu gây họa của phủ Tuyên Bình Hầu, Lục Hoài Kỳ, đang cánh cửa đỏ đóng chặt mà thở dài đầy bất lực.

Thấy , mắt sáng lên.

“Cao Triều, giờ đây?”

Ta trợn trắng mắt.

Cao Triều?

Ta với từ khi nào đến mức gọi cả tên ?

“Nếu thì trèo tường thử?”

Ta lườm thêm nữa.

Dù gì cũng là một tiểu quan ở Hình bộ, còn Lục thiếu gia ngươi bây giờ đang mưa gió ở Công Bộ, chuyện trèo tường thế mà cũng mở miệng ...

“Còn ngần ngừ gì nữa?”

Lục thiếu gia nắm lấy cánh tay , lôi luôn.

“Ê...”

Ta giãy mấy thoát nổi, thằng khốn dạo khỏe dữ ?

“Ta Cố phủ một chỗ trèo tường thuận tiện.”

Hắn chẳng nhận sắc mặt sầm : “Ngươi đừng sợ, nếu trèo nổi, sẽ đỡ m.ô.n.g cho ngươi từ !”

Ta: “...”

Tên thất học!

Mông mỹ nhân mà gọi là m.ô.n.g ? Đó là ngọc đồn*!

*Đồn củm là m.ô.n.g thôi, nhưng cách gọi cổ xưa hơn.

...

Hai chúng lòng vòng một hồi, thật sự tìm một chỗ vắng vẻ.

“Ngươi , ?” Lục thiếu gia hỏi.

Ta vuốt ngọc đồn của : “Ngươi .”

Lục thiếu gia hào hứng: “Vậy lên kéo ngươi lên.”

Ta tay , khi cân nhắc mất, đành hy sinh đôi tay ngọc.

Hắn vụt vụt trèo lên đầu tường, : “Lên !”

Ta nắm lấy tay , mượn sức nhún một cái, nhẹ nhàng lên tới.

“Ngươi vững, xuống .”

Lục thiếu gia nhảy xuống, ngẩng đầu : “Đừng sợ, đỡ ngươi!”

Ta lật cái tròng mắt trắng thứ ba.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-827-ngoai-truyen-my-nhan-nhu-ngoc-2.html.]

“Tránh !”

Tuy biệt danh là mỹ nhân, nhưng đó chỉ là về gương mặt. Còn vóc dáng, thủ của ...

“Không , bên trèo tường!”

lúc , chẳng tên trời đ.á.n.h nào gào lên một tiếng, hoảng hốt trượt chân, cả rơi thẳng xuống.

Xong đời con bà nó !

Một đôi tay khỏe mạnh đỡ ngang lấy .

“Cao Triều, đừng thấy mặt ngươi còn hơn cả nữ nhân, cái ... nặng c.h.ế.t !”

Lục thiếu gia nhăn mặt rên rỉ: “Mau xuống, chịu nổi nữa !”

Cái hổ khi ngã bất ngờ vơi chút ít, lườm : “Không ngờ ngươi là loại mã mà vô dụng.”

Lục thiếu gia: “Lần đổi ngươi đỡ thử xem?”

Còn ?

Ta hừ một tiếng.

Cố Trường Bình rơi xuống, đỡ còn .

Ngươi á...

Rơi c.h.ế.t quách cho !

Không độc miệng với Lục thiếu gia, mà thật sự là ân oán giữa với quá sâu, đến giờ dù thể yên cùng một phòng, vẫn nguyền rủa vài câu mới thấy hả .

Tân đế đăng cơ, Tuyên Bình Hầu lui về ở ẩn, chỉ còn giữ hư danh là hầu gia.

Tên nhờ công theo rồng nên thăng chức ở Công Bộ.

Cũng vì , gần đây mai mối đến cửa cầu đông như trẩy hội, vợ chồng Tuyên Bình Hầu hoa cả mắt.

Hai đứa chỉnh áo quần, cùng phủ.

Bỗng nhớ một chuyện: “Ngươi đến Cố phủ gì?”

Lục thiếu gia lộ chút u sầu trong mắt: “Tuy là gả nhà , nhưng chuyện hôn lễ cũng thương lượng. Ta đây chẳng đang cha chạy việc !”

Ta sửng sốt: “Vậy là định ngày ?”

Lục thiếu gia chỉ về phía hoàng cung: “Còn chờ quyết định, nhưng những việc cần chuẩn thì , kẻo đến lúc đó loạn hết cả lên.”

Cứ thế tới viện của Cố Trường Bình.

Cố Dịch chặn chúng : “Hai vị công tử, gia đang khách, xin chờ một lát.”

“Vậy quanh chỗ khác dạo một vòng.”

Cố Dịch lập tức kéo : “Cao công tử, cũng , chỉ xin tránh xa Kỳ Minh Hiên.”

“Kỳ Minh Hiên?”

Ta cau mày: “Ai đặt cái tên sến súa ?”

Cố Dịch: “Là Kỳ Thần y đặt.”

“Hắn á!”

Mắt d.a.o động.

Lão Kỳ đó từ khi thấy sự phồn hoa của kinh thành là chẳng về núi Trường Bạch hẻo lánh nữa.

Tân đế mời viện trưởng Thái y viện, lão từ chối ngay, giờ cứ quanh quẩn bên cạnh Cố Trường Bình.

“Yên tâm, tránh còn kịp, chắc chắn sẽ đường vòng.”

“Có chuyện gì khuất tất mà tránh ?”

Sắc mặt biến đổi, “chát” một tiếng mở quạt, híp mắt.

“Ô, Kỳ Thần y , lâu quá gặp, khí sắc thật , áo quần cũng , vải gì thế? Mặc bộ ngoài, đám hoa khôi chắc sẵn sàng trả bạc để theo ngài đấy!”

Cố Dịch: “...”

Lục thiếu gia: “...”

Kỳ Thần y lập tức vui mặt, rút từ n.g.ự.c một bình sứ, ném lòng : “Ta thích nhất là ngươi , dám thật!”

Ta bình sứ, hỏi: “Cái gì đây?”

“Thập đại bổ .”

“Ăn thì ?”

Kỳ Thần y ghé , thần bí : “Ăn , một đêm bảy , còn nỡ cho Cố Trường Bình dùng đấy!”

Ta xuýt xoa mấy tiếng.

“Đồ thế , chắc đắt lắm. Bảo sáng nay khỏi cửa thấy chim khách hót vang đầu, thì là điềm lành.”

Trăm kiểu nịnh, nịnh vẫn sai bao giờ.

Kỳ Thần y hàn huyên với vài câu, như hoa nở, khoanh tay rời .

Ta xoay ném bình sứ n.g.ự.c Lục thiếu gia: “Bán giúp , một viên một trăm lượng!”

Lục thiếu gia: “...”

Cố Dịch: “...”

Ta thở dài: “Muốn giữ gia đình, tiết kiệm, chi tiêu hợp lý!”

Ông đây đang nợ như chúa Chổm đây !

 

Loading...