Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 815: Ngoại truyện - Tam nhị nhất 9

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:07
Lượt xem: 127

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nhị gia, Tiền Công tử, sân viện chuẩn xong, mời theo !"

Tiền Tam Nhất buộc gọn bọc hành lý, cầm lấy gậy trúc, nhón chân bước ngoài.

Mã Huyện lệnh liếc thấy cái bọc , hỏi: “Tiền Công tử, chân ngài ?"

"Bị ch.ó cắn."

"Chó ở ?"

"Chó hoang ở thôn Hàn Gia."

Mã Huyện lệnh tỏ hiếu kỳ: “Công tử tới thôn Hàn Gia gì?"

"Đi tra án."

Hắn thẳng tuột như thế, Mã Huyện lệnh đành phụ họa một câu: “Vụ án cần giúp gì ?"

"Có chứ. Mấy bên Nông Canh Ti, phiền đại nhân tra kỹ giúp . Ta nghi họ giả sổ đăng ký đất."

Tiền Tam Nhất hạ thấp giọng: “Nếu tra , đại nhân chẳng những lập công lớn mà còn thăng quan phát tài, rạng rỡ tổ tông."

Mã Huyện lệnh giật , chân cũng lảo đảo, vấp ngay bậu cửa.

Thịnh Nhị vô thức đưa tay , Tiền Tam Nhất nắm chặt lấy.

Nàng ngẩng đầu , lắc đầu.

Tiền Tam Nhất: Thấy , chỉ đến thăng quan phát tài cuống quýt thế , tên ch.ó má nhất định vấn đề!

Thịnh Nhị: Thì mấy câu cố ý !

lúc , Mã Huyện lệnh từ đất bò dậy, đầu định một tiếng "thất lễ ", Thịnh Nhị giật , vội vàng rút tay .

Lực mạnh, mà Tiền Tam Nhất chỉ một chân tì xuống đất, cả lập tức ngã ngửa .

Cây gậy ở tay gần Thịnh Nhị, nàng chẳng còn chỗ nào vịn , đành đưa tay đỡ lấy eo .

Ánh mắt giao .

Hai bên đều lặng im.

Bên cạnh, mắt của Mã Huyện lệnh suýt chút nữa thì rơi ngoài. Tư thế ...

Tư thế ngoài dự liệu của Tiền Tam Nhất, liên tưởng đến chuyện trong phòng khuê thì là nam nhân đè ở .

thích một nữ nhân như ...

Tiền Tam Nhất trong lòng âm thầm khẳng định: Mình đúng là gan .

"Nhị gia keo kiệt thật, đợi ngã mới chịu đỡ tay một cái!"

“Ngươi chẳng giỏi lắm ?"

Hiếm khi Thịnh Nhị phản bác một câu, dùng sức đỡ dậy, sải bước bỏ .

Tiền Tam Nhất bóng lưng nàng, đầu với Mã Huyện lệnh: “Đại nhân đừng hiểu nhầm, với Nhị gia đều là đắn!"

Mã Huyện lệnh: "..."

Sân viện sắp xếp quả nhiên thanh tĩnh, ngoài cửa còn treo hai chiếc đèn lồng đỏ.

Tiền Tam Nhất đuổi Mã Huyện lệnh , sang với Thịnh Nhị: “Phòng tắm nước nóng, ngươi tắm , canh ngoài cho."

Thịnh Nhị suốt mấy ngày đường mệt rã rời, cũng dính bết khó chịu, khách sáo với nữa.

Chờ nàng trong, Tiền Tam Nhất đến cửa.

Trời tối.

Gió nổi lên.

Gió thổi mây bay, mây che mặt trăng, ánh sáng trong đèn lồng cũng trở nên ảm đạm, soi lên gương mặt tuấn của Tiền Tam Nhất, chiếu nét u sầu giữa mày.

Ngày mai nhất định lên đường, nếu tên họ Mã sẽ sinh nghi.

Một chân thương, nàng dù lợi hại mấy thì cũng chỉ là nữ nhi, trận , vượt qua?

Đến lúc , mới thực sự thấm thía bốn chữ "vô năng vô lực" là sỉ nhục lớn nhất đối với một nam nhân.

Cái nhục từng nếm trải một khi Thanh Sơn sinh tử, nhưng khi cảm giác sâu sắc như bây giờ, vì khi đó họ còn .

đời một chuyến, thể mãi dựa ? Hắn tự dậy mới .

Chỉ như , mới thể đường đường chính chính mà thốt câu .

Thịnh Nhị từ phòng tắm bước , thấy bóng lưng Tiền Tam Nhất gần như hòa bóng đêm.

Bóng lưng hợp với dáng vẻ chơi bời lêu lổng từng thể hiện, giống chút nào.

Nàng ho nhẹ một tiếng.

Hắn .

"Tắm xong ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-815-ngoai-truyen-tam-nhi-nhat-9.html.]

"Ừ."

"Vậy tới lượt ."

Tiền Tam Nhất gọi vọng cổng: “Huynh , đem thêm hai thùng nước nóng tới, tiện thể lấy một bộ quần áo mới với giày tất, màu sắc thanh nhã một chút, đừng chọn cái gì sặc sỡ."

Thịnh Nhị nhíu mày. Tiền Tam Nhất đầu nháy mắt với nàng: “Mượn oai còn một cách khác là 'hồ giả hổ uy'. Yên tâm, sẽ cẩn thận vết thương."

Thịnh Nhị mặt .

Ai quan tâm vết thương của ngươi chứ!

Một đêm yên bình.

Sáng sớm hôm , hai rửa mặt xong thì nha dịch mang hộp thức ăn tới.

Thịnh Nhị mở hộp xem, lạnh mặt : “Chút đồ ăn , định bố thí cho ăn mày ? Mau lấy thêm một phần nữa!"

Nha dịch vẻ nghiêm khắc của nàng dọa đến dám hé một lời, đầu chạy .

Tiền Tam Nhất ghé đầu : “Chừng cũng đủ mà?"

"Trên đường về kinh sẽ xảy chuyện gì, ăn nhiều một chút mới đủ sức chịu đựng."

Tiền Tam Nhất: "..."

Chẳng bao lâu, một phần thức ăn nữa mang đến, hai xuống dùng bữa.

Cách Thịnh Nhị ăn hôm nay khác hẳn ngày thường, như dã thú đói khát, trong chốc lát ăn sạch bốn cái bánh dầu, hai bát cháo kê, thêm một xửng sủi cảo chiên.

Tiền Tam Nhất len lén nàng, ánh mắt đầy xót xa thành lời.

Dùng bữa xong, bọn họ lên đường.

Không rõ là vì sợ Cẩm Y vệ, mấy lời hôm qua của Tiền Tam Nhất dọa cho khiếp, Mã Huyện lệnh chuẩn sẵn một cỗ xe ngựa cực kỳ xa hoa.

Trong xe đầy đủ chăn đệm, bàn , hoa quả điểm tâm, lò than sưởi ấm.

Tiền Tam Nhất theo bản năng liếc Thịnh Nhị.

Ánh mắt một nữa giao .

Trong mắt hai đều hiện lên cùng một suy nghĩ: Sự tình khác thường ắt điều đáng ngờ, dọc đường cẩn thận!

Xe ngựa lao vun vút về phía phủ Bảo Định, hai mươi vệ sĩ mang đao hộ tống.

Cứ mỗi khắc, Thịnh Nhị vén rèm ngoài một . Đến thứ sáu thì Tiền Tam Nhất cất tiếng hỏi: “Ở Cẩm Y vệ việc vất vả ?"

"Cũng tạm."

"Có từng nghĩ tới chuyện đổi nghề ?"

"Chuyện nên do ngươi hỏi."

Thịnh Nhị thầm nghĩ: Ngay cả bản còn rõ, trả lời ngươi?

Hàng mi rũ xuống che khuất ánh mắt Tiền Tam Nhất.

Là một sự thất vọng.

Xe chợt xóc nảy.

"Thịnh đại nhân, Tiền đại nhân, thời gian gấp rút, chúng đường tắt rút ngắn lộ trình, hai vị vững."

Tiền Tam Nhất đang định thì thấy Thịnh Nhị hiệu im lặng.

Nàng vén rèm ngoài, : “Được, đường tắt."

Đừng mà!

Tiền Tam Nhất sức nháy mắt với nàng. Đường quan đạo dù cũng qua , còn đường tắt...

Mặt Thịnh Nhị áp gần, đầu mũi cách đầu mũi chỉ hai tấc.

Tim Tiền Tam Nhất đập thình thịch: “Sao ?"

"Dù nữa, chúng cũng tránh nổi."

Tiền Tam Nhất đôi môi tái nhợt của nàng, gật đầu hiệu tiếp.

nàng thêm gì nữa, chỉ lấy từ trong n.g.ự.c một con d.a.o găm, nhét tay : “Giữ lấy để phòng ."

Rồi lấy một gói giấy nhỏ.

"Nhuyễn cốt tán của lão Kỳ, lúc cần thể dùng đến."

"Vậy còn ngươi?" Tiền Tam Nhất hốt hoảng.

Thịnh Nhị một cái, nhắm mắt , gì thêm.

Nàng vốn học kiếm, từng tặng nàng d.a.o găm, nữ nhân cầm kiếm thì sát khí quá nặng, thế là nàng chuyển sang dùng d.a.o găm.

Sào Bảo chủ từng dặn: d.a.o găm linh hoạt, chỉ hợp đ.á.n.h đơn, thời khắc sống còn, những cứu mạng mà còn khiến đối phương sơ hở.

Thịnh nhi, con thể lấy chính sơ hở của mà đ.á.n.h cược với cái c.h.ế.t!

 

Loading...