Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 814: Ngoại truyện - Tam nhị nhất 8

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:06
Lượt xem: 158

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời hửng sáng, Tiền Tam Nhất đột nhiên bật dậy như xác c.h.ế.t sống .

Ngẩng đầu lên, đang nhắm mắt xếp bằng.

Vẫn còn ở đây!

"Xác c.h.ế.t" ngửa phía , ngã phịch xuống.

"Nhị gia!"

Hắn l.i.ế.m đôi môi khô nứt, : “Ta mấy ý tưởng, ngươi thử ?"

"Nói ."

"Chuyện ruộng đất chắc chắn chỉ Hàn Gia thôn, còn thôn Trương Gia, thôn Lý Gia nữa. Một ti chức nhỏ xíu như Nông Canh Ti, huyện Dung Thành, e là gan lớn đến ."

"Ý ngươi là?"

"Chắc chắn phía kẻ chống lưng lớn hơn, còn liên quan đến tận thành Tứ Cửu."

Tiền Tam Nhất chống tay dậy.

"Á."

Một đêm trôi qua, chân chẳng những đỡ mà còn đau hơn.

Quả nhiên tên lang băm tối qua đúng là đồ hạng bét!

"Đám hôm qua ngờ ngươi mặt, ngươi đ.á.n.h cho trở tay kịp. chuyện hệ trọng, bọn chúng chắc chắn sẽ bỏ qua."

Tiền Tam Nhất nàng, : “Nhị gia hôm qua sẽ nhờ thôn Hàn Gia cử đưa chúng về, nhưng mấy dân quê võ, nếu chuyện..."

Ánh mắt Thịnh Nhị nhướng lên.

Tiền Tam Nhất vội vàng né ánh : “Họ đều là trụ cột trong nhà, tuy là dân đen nhưng mạng cũng là mạng, đừng để họ c.h.ế.t uổng."

Nghe , Thịnh Nhị chăm chú, ánh mắt như dám tin lời thể thốt từ miệng vị công tử nhà quyền quý, ăn cơm còn chê đũa bẩn.

Phía gương mặt , thật sự còn ẩn giấu điều gì nữa?

"Nếu theo ý ngươi thì ?" Nàng hỏi.

là, cứ để họ đưa và ngươi đến nha môn huyện Dung Thành, thì về. Còn ngươi cứ đường đường chính chính lộ phận, sai huyện thái gia cử hộ tống và ngươi về kinh."

"Làm thì..."

Thịnh Nhị trầm ngâm chốc lát: “Mọi hành tung của chúng sẽ mí mắt của khác."

"Là để mí mắt !"

Tiền Tam Nhất tiếp: “Như Đồng Bản sẽ an . Chỉ cần ba cuốn sổ đến tay , chắc chắn sẽ cử đến tiếp ứng."

Thịnh Nhị cau mày: “Từ đây tới lui, nhanh nhất cũng mất bốn năm ngày."

"Ám sát Phủ Trấn Cẩm Y vệ, chuyện bình thường dám . Ban đầu bọn chúng sẽ dè chừng, một hai ngày đầu vẫn còn an ."

Tiền Tam Nhất tiếp: “Khi thật sự trở mặt thì cũng là lúc . Chúng chỉ cần cầm cự ba ngày cùng, là thể đợi viện binh."

"Ba ngày cầm cự thế nào?"

Lông mày kiếm của Tiền Tam Nhất cụp xuống: “Ta !"

Thịnh Nhị "ồ" một tiếng: “Chưa mà dám lấy mạng đ.á.n.h cược?"

Tiền Tam Nhất lườm nàng một cái, bụng nghĩ: Ta chẳng còn nghĩ đấy !

Trong phòng rơi yên lặng.

Hơi thở hai nhè nhẹ hòa quyện .

Ngay lúc Tiền Tam Nhất nghĩ Thịnh Nhị sắp hai chữ " ", nàng đột nhiên bật dậy, : “Làm theo lời ngươi."

...

Thôn Hàn Gia chỉ xe bò, là loại thô sơ nhất.

Dù đau chân, Tiền Tam Nhất cũng nhất quyết để Thịnh Nhị cõng, thà mở miệng mượn gậy chống, lết lết leo lên xe bò.

Dân cả thôn, già trẻ lớn bé, đều tiễn, tiễn tận nửa dặm mới chịu dừng chân.

Rèm xe hạ xuống.

Không khí trong xe bỗng trở nên ngượng ngùng.

Không gian quá nhỏ, gần đến mức rõ từng sợi lông mi đối diện.

Thịnh Nhị khoanh tay, dịch sát mép, nhắm mắt dưỡng thần, tạo cơ hội cho Tiền Tam Nhất thoải mái " lén".

Để khỏi phát hiện, còn nghĩ chiến thuật: Một lúc liếc một cái, một lúc... liếc tiếp.

Ừm!

Tầm mắt và gu thẩm mỹ của , đúng là tầm thường!

khi liếc sang nữa, cả bỗng khựng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-814-ngoai-truyen-tam-nhi-nhat-8.html.]

Người đối diện từ lúc nào mở mắt, đang trừng trừng.

Tiền Tam Nhất chột , mặt : “Sao ngủ nữa?"

Thịnh Nhị nghiến răng, đáp ăn nhập gì: “Tiền đại nhân, tai ngài đỏ thế ?"

Tiền Tam Nhất xoa xoa cánh tay, cứng mồm chối: “Lạnh quá đấy!"

...

Xe bò chậm, chạng vạng tối mới đến huyện Dung Thành.

Vào nha môn, Thịnh Nhị đưa thẻ bài . Mã Huyện lệnh tin nàng đến, vội vã bỏ sổ sách đang thu, tất tả đón.

"Cuối cùng cũng đợi Nhị gia! Mau, đến tửu lâu đặt bàn, hôm nay uống vài chén với Nhị gia mới !"

"Không cần phiền ." Mặt Thịnh Nhị sắc nhạt nhòa, giọng càng nhạt hơn: “Có công vụ trong , Mã đại nhân giúp hai chuyện."

Mã đại nhân nở nụ nịnh nọt: “Đại nhân cứ phân phó."

"Thứ nhất, nhường một viện trong phủ nha, đêm nay bọn sẽ ở . Thứ hai, chọn hai mươi nha dịch thủ , sáng mai theo hộ tống bọn hồi kinh."

Mã đại nhân khó hiểu: “‘Bọn ’ là chỉ...?"

"Tiền đại nhân và ."

Ngoài phủ nha, Tiền Tam Nhất từ xe bò ló nửa , vẫy tay với Mã đại nhân, tươi : “ duyên mà, Mã đại nhân, chúng gặp !"

Khóe mắt Mã đại nhân co giật mấy cái, gượng : “Tiền công tử về sớm , ở nhà ăn tết cùng nhà?"

"Ta là nhớ ngài đấy!"

Tiền Tam Nhất nhảy lò cò xuống xe, buộc bọc đồ lên .

Dường như yên tâm, tay còn vỗ vỗ lên bọc hành lý.

"Được , mấy cứ về . Nhân tiện gửi lời đến lão chủ kho, chuyện về kinh sẽ xử lý thỏa đáng!"

Dứt lời, chống gậy, lững thững bước tới mặt Mã đại nhân: “Nhị gia nhà còn quên một chuyện, chuẩn nước nóng, cơm nóng, thêm một bình rượu ngon."

"Nhị gia nhà ngươi?"

Mã đại nhân đầu Thịnh Nhị. Nàng húng hắng ho một tiếng, thản nhiên : “Làm theo lời ."

"Nhị gia, Tiền công tử, mời đại sảnh dùng , chuẩn ngay." Mã đại nhân hấp tấp chạy .

...

Đại sảnh trong phủ nha rộng rãi, khí thế đường hoàng.

Ngại phận Cẩm Y vệ, đám nha dịch ai dám gần, chỉ canh ngoài viện.

Tiền Tam Nhất đảo mắt quanh, nghiêng ghé sát tai Thịnh Nhị thì thầm: “Nơi nguy hiểm nhất là nơi an nhất. Bọn chúng tuyệt đối dám tay ở đây. Đêm nay Nhị gia cứ ngủ ngon, canh đêm."

Thịnh Nhị nhấp một ngụm , đặt chén xuống, ánh mắt lướt qua chân .

"Ta quen để tàn tật chắn mặt ."

"Ta tàn mà chí tàn!"

Yết hầu Thịnh Nhị chuyển động, lên tiếng.

"Ta đùa đấy." Tiền Tam Nhất nghiêm mặt , : “Những ngày tới, còn trông cậy thủ Nhị gia, nghỉ ngơi cho ."

Một lúc , Thịnh Nhị gật đầu.

...

Trong thư phòng.

Mã đại nhân nghiến răng, răng hàm c.ắ.n đến kêu lách cách.

"Một đám ngu xuẩn, tự dưng chọc họ Tiền, giờ thì , rước cả Cẩm Y vệ đến, còn là một vị Phủ Trấn!"

"Hay là trực tiếp..." tâm phúc của y động tác cắt cổ.

"Đồ ngu!"

Mã đại nhân tức đến đen mặt: “Đây là địa bàn của mà dám g.i.ế.c Cẩm Y vệ? Ta bao nhiêu cái mạng đủ để tra xuống?"

"Vậy thì..."

"Lập tức báo tin cho phủ Bảo Định, xin chỉ thị của bọn họ."

"Rõ!"

"Khoan !"

"Đại nhân còn dặn gì?"

Mã đại nhân nheo mắt: “Phái điều tra lai lịch của Thịnh Nhị, xem lưng nàng là ai chống đỡ."

"Rõ!"

 

Loading...