Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 812: Ngoại truyện - Tam nhị nhất 6

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:20:04
Lượt xem: 167

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơm nước xong xuôi, đến giờ Hợi, đành ở tạm trong kho một đêm, sáng sớm mai lên đường.

Chủ kho sai dọn căn phòng nhất, sợ họ lạnh, bèn bảo mỗi nhà gom ít than, nhóm một lò lửa ấm.

Trên giường đất đủ chỗ cho ba ngủ, điều...

Nếu là Tĩnh Bảo thì ngủ cũng chẳng , vốn dĩ chẳng xem nàng là nữ nhân. đang đây giống ...

Tiền Tam Nhất cởi giày, phịch xuống giữa giường: “Đồng Bản, ngươi bên ; Nhị gia ngủ bên ."

"..."

"Cái gối bẩn quá, dùng!" Tiền Tam Nhất kéo gối đẩy sang bên, ngăn ở giữa và Thịnh Nhị: “Tắt đèn, ngủ thôi."

Thịnh Nhị vốn quen sống lẫn lộn với đám đàn ông trong Cẩm Y vệ, từ đến nay bao giờ coi là nữ nhân.

Nhất là mỗi khi ngoài việc, mấy chen ngủ chung một giường đất là chuyện thường tình.

Chiếc gối đặt ngang, ngăn một trời nhỏ, trời thuộc về nàng.

Chỉ nàng.

Trong bóng tối, Thịnh Nhị nghiêng đầu, dễ dàng thấy gương mặt Tiền Tam Nhất.

Không hiểu , nàng nảy sinh một ý nghĩ hết sức hoang đường, làn da , rốt cuộc giấu những gì?

Nàng hề , khoảnh khắc , Tiền Tam Nhất đang sức cấu đùi .

Căn phòng yên ắng, thấy nhịp thở mềm nhẹ của nàng.

Theo từng nhịp hít thở là lồng n.g.ự.c phập phồng, chẳng cần cũng hình dung hình ảnh uyển chuyển quyến rũ .

là độc d.ư.ợ.c mà!

"Ngủ , Nhị gia?"

Câu hỏi mang theo chút thăm dò, chút bốc đồng, trái tim Tiền Tam Nhất như móng mèo cào, ngứa ngáy khó chịu.

Nếu nàng ngủ , thì thể đường hoàng mà ngắm nàng một cái;

Còn nếu ngủ thì... thể trò chuyện vài câu.

Nói gì đây?

Nàng thích gì?

Trong đầu rối loạn như đ.á.n.h trận, nhưng đôi tai vểnh lên ngóng.

Ngay lúc cho rằng nàng ngủ, thì một tiếng "Ừm" vang lên trong gian tĩnh lặng.

Tiếng "ừm" như sấm nổ bên tai.

Tiền Tam Nhất nuốt nước bọt: “Đang nghĩ gì thế?"

Giọng trong đêm tối bỗng trở nên dịu dàng.

Nếu lúc Đồng Bản, vẫn ngủ say sưa đến chảy dãi bỗng tỉnh dậy, chắc chắn sẽ dọa cho tưởng là quỷ nhập hồn .

"Không gì!"

"Ta thì nghĩ tới một chuyện." Tiền Tam Nhất bật : “Hồi ở Quốc Tử Giám, năm đứa bọn phạt quỳ, đến nửa đêm chẳng đứa nào trụ nổi. Lúc đang lơ mơ buồn ngủ, đứa nào đột nhiên thả một cái... ‘bùm’ thật to!"

Thịnh Nhị: "..."

"Mỹ nhân nghĩ: Trừ cái tên võ sinh trời đ.á.n.h , chẳng còn ai đáng nghi.

Thanh Sơn nghĩ: Liệu tụi nó tưởng là ?

Ta thì nghĩ: Có khi là Tĩnh Bảo, thằng nhãi đó giỏi giả vờ lắm.

Tĩnh Bảo nghĩ: Không thể là với Uông Tần Sinh, chỉ ba thằng thôi.

Uông ngốc ngếch nghĩ: Kỳ lạ, rõ ràng đ.á.n.h rắm, ai đ.á.n.h ?"

"Phụt!"

Biết rõ tên đang bịa chuyện, bịa đến dáng như thật.

Dù Thịnh Nhị định lực đến mấy, cũng nhịn nữa, cong mày, giơ tay vén lọn tóc bên tai.

Tiền Tam Nhất nghiêng đầu ngắm nàng, nhếch môi .

Thấy !

Người thích là .

Mà nàng... lên đến nhường nào!

Đang khờ khạo thì đột nhiên Thịnh Nhị lật , áp mặt sát mặt .

Toàn Tiền Tam Nhất cứng đờ: “Ngươi, ngươi..."

Thịnh Nhị bịt miệng , đè giọng nhỏ: “Suỵt, đừng lên tiếng. Có tới. Chắc chắn là nhằm chúng ."

Đồng tử Tiền Tam Nhất co rút, dựng hết lông tơ.

"Không ít , chừng hơn hai mươi, đều là võ. Ta cản họ, ngươi mang mấy cuốn sổ chạy ngay về kinh thành."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-812-ngoai-truyen-tam-nhi-nhat-6.html.]

Thịnh Nhị dậy, sâu mắt : “Đừng chần chừ, tìm Cố Trường Bình."

Tiền Tam Nhất túm c.h.ặ.t t.a.y nàng: “Ngươi đ.á.n.h ?"

Trầm mặc giây lát, nàng thẳng mắt : “Có đường lui ?"

Dứt lời, nàng lật dậy, hai tay gom tóc buộc đầu, rút d.a.o găm giấu gối, bước tới cửa, hé một khe, lách ngoài.

Một chuỗi động tác liền mạch như nước chảy mây trôi.

Tiền Tam Nhất ngẩn ngơ theo, đầu óc bao giờ tỉnh táo đến .

Nhị gia... đường lui ư!

Hắn lay tỉnh Đồng Bản, nhét ba cuốn sổ lòng y, móc hết bạc : “Bằng cách thoát ngoài kho, thuê xe ngựa chạy thẳng về kinh, chậm trễ, tìm , giao sổ cho ."

"Thế còn gia?"

Dù còn ngái ngủ, nhưng thấy gia móc sạch tiền bạc, Đồng Bản ngay là chuyện chẳng lành.

"Đừng lo cho , tranh thủ chạy !"

Vừa dứt lời, bên ngoài vang lên tiếng đ.á.n.h .

Đôi mắt Tiền Tam Nhất đỏ bừng, lộ ánh liều mạng. Hắn thậm chí mang giày, chân trần phóng về phía cửa , chạy gào: “Người ! Có kẻ ám sát gia, gia là đại lão gia thanh thiên đây! Các ngươi to gan thật đấy! Cứu mạng! Ôi trời ơi, sổ sách rơi mất ..."

Tiếng gào như sấm nổ giữa trời quang.

Đám thích khách áo đen sững , lập tức bỏ Thịnh Nhị, đổ dồn về phía Tiền Tam Nhất.

Thịnh Nhị siết chặt chuôi dao, đầu ngón tay trắng bệch, đôi mắt lạnh như kim.

Tiền Tam Nhất, ngươi đúng là đồ ngốc!

"Đám lão thiếu gia kho Hàn Gia , mau lên, bảo vệ đại lão gia thanh thiên , thì đời đừng mong kêu oan!"

"..."

"Giữa ban ngày ban mặt, càn rỡ quá mức, tà thắng chính ..."

"..."

"Đừng rùa rút đầu, lúc dí lưỡi liềm cổ thì hăng lắm cơ mà..."

"..."

"Cứu mạng!!!"

"..."

Tiền Tam Nhất gào chạy, lảo đảo xiêu vẹo, đột nhiên chân đau nhói, vấp một cái, ngã thẳng xuống.

Quay đầu , suýt thì ngất, một con d.a.o nhỏ cắm bắp chân.

Vừa tức, đau, nghiến răng c.h.ử.i ầm lên: “Mẹ kiếp, đồ con rùa nát rượu nào dám đ.á.n.h lén Tiền gia gia đây, gia..."

Chưa kịp xong, hơn chục tên áo đen bao vây .

Tiền Tam Nhất nhắm chặt mắt, định hét lên một tiếng "Nhị gia cứu !" thì thể bỗng nhẹ bẫng, nhấc bổng khỏi mặt đất.

"Ôm cho chặt, đừng để rớt."

Thịnh Nhị vác Tiền Tam Nhất lên lưng, hai chân tung vó lao như bay.

Gió gào bên tai.

Tấm lưng phụ nữ mềm mại đến độ chỉ cần ấn nhẹ là thể gãy đôi, cứng cỏi đến lạ kỳ, như thể bao gánh nặng cuộc đời, nàng đều thể gánh .

"Nhị gia..."

Tiền Tam Nhất nghẹn ngào.

Thật giả lẫn lộn, sinh tử mơ hồ, đêm nay là đêm nào, kiếp là kiếp gì.

Tử thần kề cận như mãnh thú lao từ vực sâu, há miệng m.á.u chực nuốt chửng .

Ngay khoảnh khắc đó, Tiền Tam Nhất lập tức đưa quyết định...

Trước khi c.h.ế.t, thổ lộ tâm tư chôn giấu bấy lâu.

, khẽ khàng : “Nhị gia, thích nàng!"

"Leng keng leng keng..."

Tiếng lập tức tiếng chiêng to át mất, vô bó đuốc cùng lúc sáng rực lên.

Dân phu cầm cuốc, cào, liềm từ bốn phương tám hướng ùa , chạy gọi to: “Cứu đại lão gia thanh thiên của chúng !"

Được cứu !

Nước mắt Tiền Tam Nhất rơi xuống ào ào.

Ngay đó, phát hiện chuyện còn tệ hơn cả cái c.h.ế.t...

Câu " thích nàng" ... hình như sớm quá !

 

Loading...