Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 81: Kẻ ham ăn sao?

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:53
Lượt xem: 258

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Thanh Sơn đói đến mức hoa mắt đầu váng, còn khách khí gì nữa, đưa tay bốc một nắm to, nhét miệng nhai lấy nhai để, suýt nữa c.ắ.n trúng cả lưỡi. Trong lòng còn trào dâng chút áy náy: Biết nhường nhịn khác, cái tên ẻo lả cũng ưu điểm phết.

Tĩnh Bảo chùm nho trắng sữa còn chừng mười quả, thong thả lên tiếng: “Các ngươi ăn nho của , đến Tết Đoan Ngọ, lúc Lầu Ngoại Lâu khai trương, thể đến ủng hộ chứ? Ta chủ, các ngươi chỉ cần đến là !”

Mọi : “…” Có thể từ chối ?

Bốn đồng loạt phắt Tĩnh Bảo. Vẻ mặt nàng trông y như đang : “Ăn của thì ngậm miệng ; lấy của thì đừng dài tay.” Chữ “” cứ thế nghẹn trong cổ họng họ, thế nào cũng thốt .

Cao mỹ nhân hừ một tiếng: “Bổn công tử ăn lẩu thịt đỏ!”

Tiền Tam Nhất bĩu môi: “Bổn thiếu gia ăn ếch nướng!”

Uông Tần Sinh nuốt nước bọt ừng ực: “Ta ăn dày chiên giòn!”

Từ Thanh Sơn bụng réo lên một tiếng: “Ta ăn giò heo đông!”

“Được hết!” Tĩnh Bảo toe toét, vẻ rũ rượi ban nãy lập tức tan biến, ngay cả ánh mắt cũng bừng sáng.

Có mấy vị mặt, đến chuyện khác, chỉ riêng lũ côn đồ đầu gấu trong kinh thành thôi cũng chẳng dám tới quấy phá. Chuyến họa vô đơn chí , coi như đáng giá!

Ha ha ha ha ha!

Đang mừng thầm trong bụng thì ngoài cửa bỗng vang lên một tiếng hô lớn: “Tế tửu đại nhân đến!”

Cố Trường Bình khoác trường bào đỏ sẫm bước , dáng ung dung, cử chỉ nho nhã đĩnh đạc. Khi đến mặt năm , chắp tay lưng thẳng, ánh mắt cao cao tại thượng. Năm ai dám ngẩng đầu thẳng, chỉ cúi đầu lặng lẽ, trong lòng đầy hổ.

Tĩnh Bảo liếc thấy ngay cả Cao mỹ nhân cũng cúi đầu, bèn càng thêm hổ thẹn, cúi gằm mặt xuống thấp hơn.

“Cái gì trong tay ngươi , Tĩnh sinh?” Hắn đột ngột lên tiếng.

Tĩnh Bảo cúi tay , suýt thì phát điên. Túi giấy vẫn nàng nắm chặt trong tay. Đầu óc xoay nhanh, nàng vội đáp: “Bẩm, bẩm … là, là thứ dùng… lúc ngoài ạ.”

“Ừ.” Cố Trường Bình bình tĩnh thu hồi ánh mắt, nhưng vẻ hoảng loạn chợt lóe qua mặt Tĩnh Bảo sớm thu hết đáy mắt.

Nói dối mà mạch lạc ghê.

Khóe môi Cố Trường Bình khẽ cong lên. Hắn sắc trời, cũng thêm gì, chỉ khi một chân bước khỏi ngưỡng cửa mới để một câu: “Đến giờ , năm các ngươi tới viện của .”

Mọi trong lòng chấn động: E là phạt !

Trăng đổi dời, đêm về khuya. Tịch Thái An ghi rõ giờ giấc, miếu Khổng Tử gọi năm dậy.

Tĩnh Bảo hai chân tê cứng đến còn cảm giác, bò dậy bằng cả tay lẫn chân, còn vững lảo đảo ngã. Một bàn tay lớn đỡ lấy tay nàng.

“Đứng cho vững, đồ ẻo lả!”

Sao còn gọi là đồ ẻo lả nữa? Mớ nho sữa hôm qua chẳng cho ch.ó ăn ?

Tĩnh Bảo hất tay , tập tễnh bước . Từ Thanh Sơn còn đang hồi tưởng cảm giác nắm tay lúc nãy, quả nhiên mềm như miếng đậu hũ. Hắn bóng lưng ... eo eo, m.ô.n.g mông. Từ Thanh Sơn khẽ giật mí mắt, vội nơi khác.

Năm như năm con châu chấu buộc cùng một sợi dây, nối đuôi đến viện của Tế tửu đại nhân. Cao mỹ nhân đầu, đẩy cửa bước . Chỉ thấy Cố Trường Bình ghế quan bằng gỗ lê vàng, mặt là bàn Bát Tiên bày đầy món ngon điểm tâm. Chén sứ trắng còn bốc nghi ngút.

“Lại đây .” Giọng vẫn như thường, ấm áp nhẹ nhàng, khiến lòng dịu .

Cao Triều cúi đầu hành lễ xuống bên cạnh . Hắn , bốn còn cũng lượt an vị, mâm cơm mặt mà nuốt nước bọt ừng ực. Cố Trường Bình đích rót cho cả năm . Mọi rụt rè đón lấy, trong lòng chút mơ hồ như đang trong giấc mộng.

“Ăn , hẵng chuyện.” Hắn lệnh.

Không ai dám động đũa, ai nấy thẳng tắp như gỗ đá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-81-ke-ham-an-sao.html.]

“Cao Tắc Thành, ngươi dùng .”

Khóe miệng Cao mỹ nhân giật giật, mắt cũng cong thành vầng trăng. “Tắc Thành” là tên tự của , ít dám gọi. Dù là Từ Thanh Sơn Tiền Tam Nhất, cũng từng gọi như . Nay từ miệng , cảm giác khác biệt.

Hắn cung kính hỏi: “Tiên sinh dùng ?”

Cố Trường Bình gật đầu. Lúc mới gắp một đũa đồ ăn bỏ bát của Cố Trường Bình: “Mời dùng thêm một chút.”

Đây là quy củ ăn , trò mới ăn.

Tĩnh Bảo tròn mắt , dám tin cảnh mắt. Cao mỹ nhân lúc nào cũng một bộ dạng “ đây thiên hạ nhất” mà đối với Cố Trường Bình khác hẳn, kính trọng cẩn thận dè dặt.

Cố Trường Bình ở đây, dù đói đến mức bụng dán lưng, cả năm vẫn giữ dáng, ăn uống vô cùng nhã nhặn. Cố Trường Bình lặng lẽ quan sát Tĩnh Bảo đang từ tốn nhai nuốt, nghĩ đến kiếp nàng một gánh vác cả Tĩnh gia, như nam nhi xông pha bên ngoài, trong lòng khỏi xót xa. Bèn nhẹ tay đẩy mấy đĩa điểm tâm về phía nàng.

Tĩnh Bảo hoảng hốt bật dậy, cảm ơn nhưng miệng còn đầy thức ăn, đành vụng về cúi hành lễ với Tế tửu đại nhân.

“Thanh Sơn uống chút rượu ?” Cố Trường Bình đột ngột hỏi: “Nghe tửu lượng của ngươi khá.”

Từ Thanh Sơn ngẩn , vội lắc đầu: “Tạ ơn , ở học viện, học sinh dám tham rượu.”

Cố Trường Bình thu nụ , nghiêm nghị : “Rượu Giang Nam thì nhẹ, miệng ngọt dịu, nhưng hậu vị mạnh; rượu Quan Trung thì cứng, thơm nồng đậm đà, dư vị kéo dài; còn rượu Tái Ngoại gọi là ‘đao lửa’, uống một hớp như d.a.o cứa bụng, rát bỏng đau nhức. Ngươi thích loại nào?”

Từ Thanh Sơn ngờ hỏi , suy nghĩ đáp: “Ta thích rượu Quan Trung.”

“Vẫn còn mềm.”

Mọi kịp hiểu thâm ý trong lời thì Cố Trường Bình sang Tiền Tam Nhất, híp mắt: “Trong tay một trăm lượng bạc, để nó sinh thêm tiền?”

“Hỏi ?” Tiền Tam Nhất uống một ngụm đáp: “Thưa , cách sinh lời thì vô . Cách đơn giản nhất là cho vay lấy lãi.”

“Ngươi từng ?” Cố Trường Bình đổi giọng sắc bén.

“Ta…” Một câu nghẹn nơi cổ, Tiền Tam Nhất đỏ mặt cúi đầu, hồi lâu mới gật khẽ.

Luật Đại Tần quy định rõ ràng cấm tư nhân cho vay nặng lãi.

Cố Trường Bình gõ ngón tay xuống bàn: “Đầu óc tệ.”

Nghe khen, Tiền Tam Nhất lập tức toe toét: “Cha cũng thường !”

Cố Trường Bình chắp tay lưng đến cửa sổ, vầng trăng sáng bên ngoài, dường như đang suy tư điều gì. Tĩnh Bảo và Uông Tần Sinh liếc : Sao hỏi tụi ?

“Tần Sinh?” Cố Trường Bình bỗng gọi.

Uông Tần Sinh hoảng hốt bật dậy, còn đổ cả tách mặt: “Tiên sinh?”

“Học để đạt độ cao của khác, mà là để đạt đến độ cao của chính . Ngươi cao bảy tấc, thì học theo bảy tấc, hơn một tấc cũng cần.”

Uông Tần Sinh cảm động đến rưng rưng. Tiên sinh đang dạy nên lượng sức !

“Tĩnh sinh?”

“Học sinh mặt.” Tĩnh Bảo lập tức dỏng tai, mong đợi lời chỉ dạy.

Nào ngờ chờ mãi chỉ Tế tửu đại nhân chậm rãi : “Ngươi ăn hết hai đĩa điểm tâm !”

Hờ hờ. Hóa trong mắt , nàng chỉ là một kẻ ham ăn thôi ?

Cho đến khi về phòng, Tĩnh Bảo vẫn còn canh cánh mãi câu cuối cùng của Cố Trường Bình.

 

Loading...