Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 802: Một người khen ta một câu
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:17:47
Lượt xem: 216
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một ngày .
Trần Công công kêu trời kêu đất xông ngự thư phòng: “Bệ hạ! Bệ hạ! Tĩnh Hầu gia để một mảnh giấy... biến mất !”
“Đưa đây trẫm xem!”
Bệ hạ:
Ta, vợ cưới của Cố Trường Bình, nay nhân lúc dưỡng bệnh, quyết định lên đường đến núi Trường Bạch tìm . Còn sống thấy , c.h.ế.t thấy xác, nếu là xác thì cũng kéo về.
Vì chuyện , uy h.i.ế.p mấy của là Cao Triều, Tiền Tam Nhất và Uông Tần Sinh, bắt bọn họ theo lên đường giải sầu. Nếu bệ hạ điều chi tức giận, xin hãy đợi đến lúc đưa về trách tội cũng muộn.
Còn nếu thể đưa về ...
Mong bệ hạ thương tình quả phụ cô đơn, rộng lòng dung thứ. À, phí xe ngựa nhớ thanh toán giùm.
Ký tên: Tĩnh Bảo.
“Sức khỏe của nàng... đúng là hồ đồ! Hồ đồ quá mức !”
Lý Quân Tiện lớn tiếng: “Người ! Người ...”
Bên cạnh, tân tế tửu Quốc tử giám Thẩm Trường Canh vươn cổ, lén một cái.
Kỳ lạ thật!
Sao khẩu khí quen đến thế nhỉ?
Trong xe ngựa sang trọng.
Uông Tần Sinh len lén ngẩng đầu liếc Tĩnh Bảo một cái, như chuyện gì mà . Lại lén thêm cái nữa, .
Đến thứ chín, cán quạt đập xuống một cái thật mạnh.
“Ngươi ăn cái gì mà đầu óc ngu hả? Dám trộm sư nương, thấy ngươi chán sống !”
Tiền Tam Nhất liếc mắt mỹ nhân một cái: “Người chẳng qua chỉ tò mò, ngủ cùng ba năm trong một gian phòng, Thất gia là nữ nhân thôi mà, đúng , Tần Sinh?”
Uông Tần Sinh gật đầu như gà mổ thóc, đôi mắt long lanh Tiền Tam Nhất: “Vẫn là ngươi hiểu !”
Tiền Tam Nhất hừ một tiếng.
Hiểu cái rắm gì.
Chẳng qua là từng trải thôi.
“Các ngươi đừng bắt nạt Tần Sinh!”
Tĩnh Bảo tựa vách xe, hỏi: “Người đó... vẫn tìm thấy ?”
Uông Tần Sinh: “Ai cơ? Thanh Sơn ?”
Quạt và trái óc ch.ó cùng lúc gõ xuống.
Uông Tần Sinh đau đến kêu t.h.ả.m một tiếng: “Á...”
Còn dám kêu “á”, cái tên đầu óc đậu hũ cái tên thể nhắc đến mặt Thất gia ?
Tiền Tam Nhất vội vàng : “Chưa tìm thấy, nhưng vẫn đang tìm. Đã cử mấy nhóm Cẩm Y vệ .”
Tĩnh Bảo: “Là... bỏ trốn ?”
Lúc cổng thành mở , lửa trong cung bốc cháy ngùn ngụt, Lý Tòng Hậu khi g.i.ế.c Hoàng hậu, hoàng tử cùng mấy phi tần thì cùng lão thái giám Vương Trung bước biển lửa.
Chỉ Tô Uyển Nhi, thoi thóp trong Thủy Tích điện là còn giữ mạng.
Lửa tắt, tìm thấy t.h.i t.h.ể hai , tung tích của Kiến Hưng đế từ đó thành bí ẩn thiên cổ.
“Có trốn , trốn từ , trốn đến , những chuyện ngươi đừng quan tâm, càng nghĩ sâu. Cứ xem như c.h.ế.t là .”
Cao Triều đắp chăn giúp nàng, thở dài: “Ta chỉ thấy tiếc cho Tịch lão mà thôi.”
Thành thất thủ, ngoại trừ Tô Thái phó tự vẫn, Vương Tử Trừng cùng vài vị đại thần cũng lượt tự vẫn.
Tịch Thái An thì khi tắm rửa áo quần, dùng một sợi dây thừng treo cổ lên xà nhà, tuẫn tiết vì Kiến Hưng đế.
Trái ngược , nhà đẻ của Hoàng hậu là Vương gia thì lập tức quỳ xuống hàng phục khi Lý Quân Tiện đ.á.n.h hoàng thành.
“Có lưu luyến hồng trần, xem hồng trần là địa ngục hoa lệ.” Tĩnh Bảo thở dài: “Không ai đúng, cũng chẳng ai sai. Mỹ nhân, Tam Nhất, Tần Sinh... ba các ngươi định thế nào, đời còn dài lắm!”
Giọng điệu ?
Sao giống Cố Trường Bình thế?
Cao Triều hậm hực: “Ngươi đúng là rảnh quá lo chuyện bao đồng, đây việc ngươi nên lo ? Ngươi lo cái thể của ngươi thì hơn.”
“Được , Tĩnh Thất, ngươi ngậm miệng , nhắm mắt ngủ .”
Tiền Tam Nhất càng khó chịu: “Đừng nghĩ đông nghĩ tây. Lỡ như Cố Trường Bình c.h.ế.t, bộ dạng ngươi thế , sớm muộn gì cũng trèo tường mất thôi.”
Tĩnh Bảo ánh mắt hung hăng của hai , lặng lẽ ngậm miệng, nhắm mắt .
Cao Triều: “Đi, chúng sang xe ngựa phía .”
Vừa đầu , thấy trong mắt Uông Tần Sinh ngấn hai hàng lệ.
Cao Triều liếc Tiền Tam Nhất: “Người gia đình đều thế ?”
Tiền Tam Nhất: “Ai !”
Càng về phương Bắc, thời tiết càng thêm lạnh giá.
Đến lúc Tĩnh Bảo mới phát hiện, mỹ nhân bọn họ chẳng hứng lên là , mà từ lâu chuẩn đầy đủ: lò than, lò sưởi tay, lò sưởi chân, áo lông, các loại đồ ăn điểm tâm, chất đầy hai xe.
Thị vệ cũng bao giờ đông như , Tiểu Thất, Tiểu Cửu, Sử Minh, Sử Lượng, Đồng Bản, Phú Quý... tổng cộng hơn hai mươi .
Cuối tháng, cuối cùng họ cũng đến chân núi Trường Bạch.
Mọi ngọn núi tuyết cao ngất thì đều sững sờ, nhiều đỉnh núi thế , nhà của Kỳ Thần y ở ngọn nào?
“Tiểu Thất, Tiểu Cửu, mau dò hỏi xung quanh.”
“Rõ!”
Hai nhanh, trở về cũng nhanh.
Tiểu Cửu: “Gia, ở đỉnh Bạch Vân, là đỉnh cao nhất ở đây!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-802-mot-nguoi-khen-ta-mot-cau.html.]
Cao Triều liếc Tĩnh Bảo: “A Nghiễn, Tiểu Thất, Tiểu Cửu, ba các ngươi phiên cõng Thất gia, những còn xuất phát!”
Tiền Tam Nhất: “Ta leo nổi!”
Cao Triều: “Vậy thì ngươi c.h.ế.t !”
Tiền Tam Nhất nháy mắt với Tĩnh Bảo: “Ngươi xem đấy, thô thô, tục tục, chẳng còn xứng gọi là mỹ nhân nữa.”
Uông Tần Sinh: “Thế gọi là gì?”
Tiền Tam Nhất: “Chó hoang.”
“Chó hoang” lập tức tung cú đá tới, Tiền Tam Nhất đau đến gào ầm lên.
Tĩnh Bảo ba bọn họ tung hứng chọc ghẹo , tình cũng nhạt , hận cũng nhạt , ngay cả nét buồn trong mắt cũng nhạt dần.
Có vì nàng vui, đến mặt mũi cũng cần thì đời ... cho dù Cố Trường Bình, nàng cũng là hạnh phúc.
Tĩnh Bảo nhẹ giọng : “Giữ mười ở trông xe và đồ đạc, những còn lên núi!”
“Rõ!”
Nửa canh giờ .
Tiền Tam Nhất bóng lưng Uông Tần Sinh, thở hổn hển: “Đã kiểm chứng , thể lực gia đình đúng là hơn hẳn bọn .”
Mỹ nhân như sắp c.h.ế.t: “Không bảo đàn ông Giang Nam đều yếu ?”
Tiền Tam Nhất: “...”
Một canh giờ .
Tiền Tam Nhất bệt xuống đất, suýt chút nữa phun máu: “Mỹ nhân, chịu nổi nữa .”
Mỹ nhân còn thở dốc hơn cả ch.ó hoang: “Đàn ông . Nghĩ tới Nhị gia !”
Tiền Tam Nhất chân run run dậy: “Ta sức !”
Mỹ nhân: “...”
Mẹ nó, nghĩ tới ai bây giờ?
Đột nhiên, Tiểu Cửu đầu hét lên: “Mọi cẩn thận!”
Cao Triều ngẩng đầu.
“...”
Cái quỷ gì đây?
Một hàng khỉ, đang trợn mắt họ.
Đang ngẩn , con khỉ đầu đàn ném tới một quả dại, trong quả bọc một mảnh giấy, chữ giấy như ch.ó cào:
Học trò của Cố chó, mỗi học một tiếng ch.ó sủa.
Mọi : “......”
Chuyện là do Thần y thật ư?
“Gâu!”
“Gâu!”
“Gâu!”
“Gâu!”
Sau bốn tiếng ch.ó sủa, lũ khỉ tản .
Mọi nghiến răng trèo trẹo, tiếp tục leo thêm nửa tuần nữa, lũ khỉ ném tới một mảnh giấy:
Học trò của Cố chó, mỗi khen Thần y một câu!
Khen?
Tức là cứu !
Tĩnh Bảo mắt đỏ hoe, nghẹn ngào : “Thần y thần y, ngài giỏi nhất!”
Uông Tần Sinh: “Cứu giúp đời, nhất thiên hạ!”
Tiền Tam Nhất: “Nổi danh khắp nơi, khó tìm sánh kịp!”
Cao Triều: “Chúc một đêm... bảy sói!”
Ba đồng loạt sang Cao Triều.
Cao Triều cũng ngẩn .
Sao mấy lời thế ?
Mà câu đó cứ quanh quẩn nơi đầu lưỡi, thốt mất !
Lũ khỉ tản .
Mọi tiếp tục trèo lên, bao xa, tới một nơi đất bằng, ba căn nhà đá đất.
Lão Kỳ tựa cửa, hai tay khoanh ngực, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Tiên sinh thế nào, trò thế nấy, còn chúc “một đêm bảy sói”, chúc chính “tinh tận mà vong” luôn !!
Tĩnh Bảo chằm chằm , giọng run rẩy: “Kỳ Thần y... ... phu quân ?”
“Ở !”
Lão Kỳ nguýt về phía bên cạnh.
Mọi đầu .
Một đống đất mới đắp, phía cắm một tấm biển gỗ, đó bốn chữ to như ch.ó cào...
Mộ Cố chó!
Trước mộ, một đó, lưng rộng, eo hẹp, khí thế hùng hồn.
Người từ từ đầu , ánh mắt dừng Tĩnh Bảo, nhất thời thốt nên lời.