Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 8: Kinh hoàng trong đêm

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:09:02
Lượt xem: 324

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục thị tin dữ về nhà đẻ thì hồn phách như bay mất hai phần; bỏ mặc ngoài phủ nửa ngày, hồn còn sót cũng như rời khỏi xác. Ăn vài miếng cơm thì bà ôm n.g.ự.c kêu đau, đặt đũa xuống.

Tĩnh Bảo thì đói đến mức ruột quặn thắt, chan canh cơm, ăn liền hai bát đầy.

Đợi bọn hạ nhân thu dọn mâm bát xong, nàng bèn kể sơ qua tình hình bên nhà họ Lục, khiến Lục thị mà nước mắt tuôn như mưa.

bao giờ dám nghĩ, nhà họ Lục sẽ ngày rơi bước đường .

Tĩnh Bảo dỗ dành vài câu, khuyên bà uống bát canh an thần, mới rời .

Về tới sân viện của , nàng mệt mỏi ngã vật xuống chiếc giường cạnh cửa sổ, uể oải duỗi như sắp kiệt sức, quần áo còn kịp cởi, đầu nghiêng sang một bên ngủ .

A Man xót xa vô cùng, đang định bước tới giúp nàng cởi áo thì bỗng ngoài sân tiếng ho khẽ, nàng vội .

A Nghiễn đang giữa sân, của , thở dài : “Thúc giục mấy , bên phủ họ Ngô vẫn chẳng tin tức gì, vẫn để Thất gia quyết định thôi.”

“Cả ngày nay vất vả, Thất gia đang ngủ , việc gì thì để mai hãy !” A Man đáp.

“Thế cũng ngủ sớm , về đây!”

“Ca!” A Man gọi giật , thần bí : “Có để bói một quẻ cho Hầu phủ, xem điềm lành dữ thế nào ?”

A Nghiễn lập tức cảm thấy đau đầu: “Muội nào bói trúng ?”

A Man bĩu môi: “…”

Nửa đêm, trời bắt đầu đổ mưa.

Trong bóng đêm âm u, Cố Trường Bình mặc quan phục, bước xuống từ kiệu. Quản gia sớm chờ ở cửa, cung kính nghênh đón phủ.

Sau khi phòng, thường phục, rửa tay rửa mặt sạch sẽ, xuống bên giường.

Tiểu nha bưng hộp thức ăn tới, lượt bày bàn: bốn món một canh, món nào cũng tinh xảo, một bát cơm trắng còn nóng hổi.

Cố Trường Bình gắp miếng củ cải, mới c.ắ.n một miếng thì Tề Lâm hấp tấp xông , trán lấm tấm mồ hôi: “Gia đoán đúng , nhà họ Lục quả nhiên xảy chuyện!”

Cố Trường Bình chậm rãi nhai kỹ nuốt hết đồ ăn trong miệng, súc miệng bằng , lúc mới cất lời: “Nói , xảy chuyện gì?”

Gia nhà dạo càng lúc càng chậm rãi ung dung!

Tề Lâm bước lên một bước: “Tứ tiểu thư nhà Hầu phủ… còn nữa.”

Trên mặt Cố Trường Bình lấy một gợn sóng: “Sao còn?”

Tề Lâm c.ắ.n răng: “Nàng… nàng hai nhà họ Thạch nhục, đêm qua dùng cây trâm bạc rạch cổ tay tự vẫn, m.á.u chảy đến c.h.ế.t.”

Cố Trường Bình chau mày.

Đời , Tứ tiểu thư c.h.ế.t vì treo cổ cây hòe.

Thấy gia lên tiếng, Tề Lâm tiếp: “Tuy nàng là con thứ, nhưng dung mạo vô cùng xuất chúng, là một đại mỹ nhân. Hơn nữa đính hôn, tính tình cứng cỏi, chịu sống trong ô nhục.”

“C.h.ế.t , càng sạch sẽ.” Cố Trường Bình hờ hững .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-8-kinh-hoang-trong-dem.html.]

Tề Lâm: “…”

Ánh mắt u trầm của Cố Trường Bình ẩn chứa lửa giận. Những ngón tay thon dài gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn, thấp giọng hỏi: “Vị hôn phu của Tứ tiểu thư là ai?”

“Nghe là Thất gia Tĩnh Bảo của Tĩnh phủ bên Lâm An.”

“Thọ yến sáu mươi của Lão phu nhân, Thất gia tất sẽ kinh. Ngươi mang tin báo cho .”

Cặp mày kiếm của Cố Trường Bình nhíu chặt, trầm ngâm một thoáng tiếp: “Tiện thể nhắn một câu: rằng lão gia nhà họ Lục năm xưa từng Tiên Đế chịu một đao, công theo rồng lập quốc. Dù con cháu nên cũng chẳng đáng c.h.ế.t t.h.ả.m đến thế. Quả thực khiến liệt tổ liệt tông nơi suối vàng lạnh lòng.”

Tề Lâm do dự.

Gia nay thích xen chuyện khác. Tuy giao tình với Phủ Tuyên Bình Hầu, nhưng cũng chẳng thiết gì. Bình thường truyền tin là tận tình tận nghĩa , giờ còn thêm mấy lời đó gì?

“Còn mau !”

“Dạ!”

Tề Lâm rời , Cố Trường Bình cũng mất cả hứng ăn, dậy bước ngoài.

Không từ khi nào bên ngoài nổi sương mù dày đặc, khung cảnh xung quanh mờ mịt rõ, hệt như cục diện mắt.

Đời , khi Phủ Tuyên Bình Hầu tịch biên, Lục nương nương trong cung cũng tự sát. Hầu phủ từ đó còn ai chỗ dựa, rơi bước đường cùng.

Nam giới họ Lục lưu đày đến Lĩnh Nam, nữ quyến thì sung kỹ viện quan phủ.

Tĩnh Thất dù vất vả chạy đôn chạy đáo, van xin khắp nơi, cuối cùng vẫn là lực bất tòng tâm, thể xoay chuyển càn khôn.

Nàng còn liên lụy bởi nhà ngoại, khiến suất Quốc Tử Giám cũng khác giành mất.

Thôi !

Nợ kiếp , đời trả!

Cố Trường Bình sải bước rời .

“Gia, gia, Thất gia, , chuyện lớn !”

“Hử?”

Tĩnh Bảo hoảng hốt bật dậy khỏi giường, gương mặt còn vương vẻ ngơ ngác tỉnh ngủ.

Chỉ bên ngoài xào xạc vài tiếng, đó A Man bước , đôi mắt đỏ hoe, thôi.

“Có chuyện gì?” Tĩnh Bảo hỏi.

A Man hít sâu một : “Gia, gửi tin đến… Tứ tiểu thư nhà họ Lục… nàng hai nhà họ Thạch nhục, tự sát!”

“Cái gì?!”

Tĩnh Bảo bỗng thấy n.g.ự.c như ngàn mũi tên xuyên thấu, định gượng xuống giường nhưng đôi chân run rẩy ngừng.

Sao thể như …?

 

Loading...